Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 152: Sức Mạnh Mới
Người phụ trách việc chăn nuôi thỏ bên vườn thuốc là một hộ chăn nuôi được tuyển dụng, có chút kinh nghiệm nuôi thỏ, đồng thời cũng sắp xếp các dị năng giả hệ Hỏa và hệ Thổ làm nhân viên.
Tần Mộ đã đích thân tổ chức các dị năng giả hệ Thổ, hệ Kim và hệ Hỏa để xây dựng chuồng thỏ.
Xét đến việc Thỏ Núi Lửa biến dị đa số đều là hệ Hỏa, một phần nhỏ là hệ Thổ, Tần Mộ đã dành rất nhiều tâm huyết để thiết kế khu vực này. Cần phải cân nhắc đến việc phòng cháy, đảm bảo khu vực hoạt động ngoài trời đủ rộng, cho người đào các rãnh ngăn lửa xung quanh để tránh lửa lan rộng và đặt chuồng trại cách xa các vật liệu dễ cháy.
Về tổng thể, chuồng thỏ chủ yếu được cải tạo từ khu lao động từng dùng để giam giữ trọng phạm.
Khu vực hoạt động ngoài trời của thỏ vốn là nơi lao động cũ, có tường cao, lưới điện và hàng rào sắt. Tần Mộ đã tổ chức các dị năng giả hệ Thổ và hệ Kim đào một cái hầm sâu năm mét, đáy hầm được lót bằng sàn thép không gỉ và đay bóng tối, sau đó phủ lên một lớp đất tơi xốp để thỏ đào bới.
Ngoài ra, còn có các lồng thỏ bán lộ thiên trong nhà được thiết kế riêng làm khu vực nghỉ ngơi, với sàn và lồng bằng thép không gỉ, được lót thảm đay bóng tối. Thỏ sợ ẩm ướt, nên phải đặc biệt chú ý đến việc giữ khô ráo và thông thoáng. Hệ thống làm sạch và khử trùng cũng đã được bố trí đầy đủ.
Khu vực cho ăn có máng ăn chuyên dụng để đựng cỏ khô, rau củ và các loại thức ăn khác, thuận tiện cho thỏ ăn uống. Cơ sở vật chất cung cấp nước uống cũng có nguồn nước sạch và dồi dào.
Đỗ Tông Hàm theo Chu Vân vào chuồng thỏ, và ngay lập tức bị con thỏ béo mập rực rỡ như ngọn lửa thu hút.
Đôi mắt lấp lánh như hồng ngọc, bộ lông dài xù đỏ rực như lửa cháy, đôi tai dài dựng thẳng, cái đuôi tròn vo như một cục bông mềm mại, đây quả là một con thỏ béo xinh đẹp vô cùng!
Đôi môi ba cánh của nó đang mấp máy gặm củ cà rốt biến dị tươi ngon, để lộ ra hàm răng trắng bóng như ngọc. Thấy có người đến, nó cũng không hề né tránh, trông vẫn có vẻ ngốc nghếch đáng yêu.
Nhưng nhiều con thỏ con bên cạnh nó khi thấy Tuệ Tinh đến thì đã nhanh chóng bật nhảy, độn thổ biến mất, một số khác thì trốn sau lưng Thỏ vương. Nhưng một lát sau, thấy Tuệ Tinh chỉ ngửi ngửi bên ngoài hàng rào chứ không vào được, chúng lại mạnh dạn chạy nhảy tung tăng thành từng đàn trên bãi cỏ ngoài trời. Con nào con nấy béo tròn, lông xù, trông như những quả cầu lông màu đỏ đang lăn tròn.
Chu Vân giới thiệu: “Đây là Thỏ vương song hệ Hỏa – Thổ, được phát hiện trong một quần thể núi lửa, có thể phun lửa và độn thổ, cực kỳ mạnh. Chính tướng quân Quan đã đích thân bắt về.”
Đỗ Tông Hàm gần như dí cả mặt vào hàng rào sắt, mắt không rời khỏi con thỏ, ánh mắt rực cháy như đang nhìn người tình: “Mạnh quá, tướng quân Quan quả không hổ là chiến lực số một Trung Châu. Vậy… bác sĩ Chu, anh phụ trách các công việc ở vườn thuốc Nam Sơn bên này à?”
Cậu ta muộn màng nhận ra, vị bác sĩ Chu này có tiếng nói trong việc nghiên cứu động thực vật biến dị tầm cỡ như vậy, lại có thể tự do dẫn người ra vào khu vực nội bộ được canh gác nghiêm ngặt qua tầng tầng lớp lớp kiểm soát, e rằng chức vụ ở thành Quy Khư cũng không hề thấp. Nhưng mấy ngày trước cậu ta đến, Chu Triện và những người khác đã giới thiệu các quan chức cấp cao cho cậu ta, sao lại chưa từng gặp vị này?
Chu Vân cười nói: “Tôi là Chu Vân, Phó bộ trưởng Bộ Nghiên cứu Khoa học và Y tế, chủ yếu phụ trách một số dự án nghiên cứu khoa học về sinh vật biến dị.”
Đỗ Tông Hàm phản ứng lại: “À phải rồi, Bộ trưởng Kỳ có nhắc đến việc có mấy vị Phó bộ trưởng, phụ trách các mảng nghiên cứu khoa học, y tế, phòng chống dịch bệnh,….”
Cậu ta lẩm bẩm: “Một con Thỏ vương mạnh mẽ như vậy… sao thành Quy Khư chỉ công bố ra bên ngoài Vịt Bóng Tối và Đay bóng tối thôi.”
Chu Vân nói: “Mới được vận chuyển bằng đường hàng không từ Tây Ninh về vài ngày thôi, còn phải xác định phương hướng nghiên cứu cho nó và thành lập nhóm đề tài. Cậu có thấy Tảo Núi Lửa kia không? Cái đó chúng tôi đã tổ chức thử nghiệm sơ bộ rồi, sắp có thể công bố được rồi. Nhưng với Thỏ Núi Lửa này, chúng tôi tạm thời chưa có chuyên gia phù hợp, vẫn chưa xác định được hướng nghiên cứu.”
Đỗ Tông Hàm không chút do dự: “Cấu trúc sinh lý của thỏ biến dị, đặc biệt là hệ tiêu hóa, chắc chắn khác với thỏ thường, có thể bắt đầu nghiên cứu từ đặc tính sinh học và khả năng thích ứng sinh thái của chúng. Hơn nữa, các anh lại may mắn bắt được cả một đàn thỏ về, vậy thì việc nghiên cứu động thái quần thể thỏ biến dị và chức năng của chúng trong hệ sinh thái, ảnh hưởng đến vị thế sinh thái, và mối quan hệ tương tác với các loài khác đều là những hướng nghiên cứu rất tốt!”
Cậu ta xoa tay, vẻ mặt đầy khao khát: “Thật sự rất muốn xem môi trường sinh thái nguyên bản của chúng.”
Chu Vân nói một cách rất từ tốn: “Đó là một hẻm núi lửa, không chỉ có thỏ núi lửa mà còn có cả đàn nhện núi lửa, chúng cạnh tranh tài nguyên sinh tồn với nhau. Trứng nhện núi lửa hiện đang trong quá trình ấp nở. Phía bên đó, thành Quy Khư chúng tôi đã hợp tác với căn cứ Tây Ninh, hiện tại một nhóm chuyên gia từ Đại học Trung Châu cũng đã tới. Chúng tôi đang thành lập nhóm chuyên gia, và sẽ sớm bay qua đó để hợp tác với viện nghiên cứu Tây Ninh.”
“Nhưng cậu biết đấy, tôi quá bận, bên này không thể thiếu tôi được. Nhưng nếu không có một người đủ tầm cỡ đại diện cho thành Quy Khư đi, lại lo rằng trong quá trình hợp tác với căn cứ Tây Ninh, chúng ta sẽ mất đi thế chủ động. Dù sao thì họ cũng có lợi thế sân nhà…”
Đỗ Tông Hàm lập tức nói: “Tôi đi! Tôi là Phó Chấp chính quan, tôi dẫn đội đi là hợp lý nhất!”
Chu Vân nở một nụ cười hài lòng: “Bên này còn có Bướm Tia Chớp, Chấp chính quan Đỗ qua xem thử đi.”
Bướm Tia Chớp là gì? Đỗ Tông Hàm nhất thời chưa nhận ra sự đặc biệt của nó, vẫn còn có chút lưu luyến, lại nhìn thêm con thỏ đáng yêu mềm mại kia mấy lần, rồi mới bước ra khỏi chuồng thỏ, theo Chu Vân đi vào một khu vườn khác.
Trong vườn là một rừng hoa đào, từng cây từng cây hoa màu hồng đang nở rộ, hương hoa thơm ngát. Đỗ Tông Hàm thấy những cánh hoa màu hồng này là dạng cánh kép, đặc biệt to lớn và đầy đặn, nhận ra đây cũng là cây đào biến dị.
Đường mòn quanh co uốn lượn, đêm qua vừa mưa xong, mặt đất dán đầy những cánh hoa màu hồng ướt át trên nền gạch xi măng. Bọn họ rẽ vào khu trong cùng, nơi này được ngăn cách bởi một nhà kính, bên trong cũng trưng bày đủ loại hoa tươi đang nở rộ, gấm hoa rực rỡ. Nhưng mà, Đỗ Tông Hàm lại một lần nữa bị đàn bướm khổng lồ đang bay lượn thu hút.
Mặt cậu ta gần như dán chặt vào bức tường kính: “Đây… đây là bướm thuộc tính Lôi Điện?” Cậu ta gần như nín thở, quá đẹp, đây là một vẻ đẹp siêu thực nhưng lại hoàn toàn do tự nhiên tạo ra.
Dưới ánh mặt trời, đôi cánh lộng lẫy khổng lồ màu xanh lam lấp lánh khẽ rung động, thướt tha bay lượn giữa những bụi hoa, trông nhẹ nhàng thanh tú, yểu điệu động lòng người, nhưng trên đôi cánh ấy lại lóe lên những tia sấm sét.
Đỗ Tông Hàm lẩm bẩm: “Nó không làm cháy hoa sao?”
Chu Vân cười nói: “Không hề, khi chúng đậu lên hoa hút mật, chúng sẽ thu những tia sấm sét đó lại, đôi khi chỉ còn lại một chút tĩnh điện nhẹ. Tóm lại là hoa hiện tại không có vấn đề gì, vẫn thụ phấn bình thường, hơn nữa khi bị dòng điện nhẹ k*ch th*ch, hoa dường như còn nở đẹp hơn.”
Đỗ Tông Hàm nói: “Đúng vậy… trên thân bướm và ngài, do ma sát với không khí khi bay, sẽ mang tĩnh điện. Điều này có thể giúp chúng hút phấn hoa bám vào cơ thể thông qua tác dụng tĩnh điện ngay cả khi chưa chạm vào bông hoa, từ đó thực hiện việc thụ phấn. Rất có thể đây là nguyên nhân loài bướm này biến dị thành thuộc tính Lôi Điện.”
Chu Vân cười nói: “Có lẽ cũng có khả năng đó. Nhưng chúng tôi phát hiện ra chúng trên một cây hoa bị sét đánh biến dị thành hệ Lôi Điện.”
Đỗ Tông Hàm chìm vào suy tư: “Cũng có khả năng… vậy cây hoa đó có được mang về không?”
Chu Vân cười nói: “Đã có công dụng khác rồi.”
Dường như Đỗ Tông Hàm nhận ra điều gì đó, không hỏi tiếp nữa, chỉ tấm tắc: “Trong thời đại dị năng, sự kỳ diệu và bí ẩn của thế giới tự nhiên càng nhiều hơn.”
Chu Vân tiếp tục giới thiệu: “Chúng tôi hiện còn có một ý tưởng, là thả một vài con Bướm Tia Chớp này vào trong đám Đay bóng tối để xem sẽ có ảnh hưởng gì. Mời đi lối này, chúng tôi có một cây Đay bóng tối biến dị cấp Vương hiếm có, được nuôi trong một hang động đá vôi, đã thăng cấp rồi. Tôi dẫn cậu đi xem.”
Đỗ Tông Hàm cảm thấy mình như một kẻ trăng hoa, chỉ trong một ngày mà đã được thấy Thỏ Núi Lửa, Bướm Tia Chớp, Đay bóng tối, Vịt Bóng Tối, Dê Núi biến dị, cứ thấy một loài là yêu một loài. Vô số khả năng bay lượn trong đầu cậu ta như sóng thần núi lở, vô số đề tài, vô số hướng nghiên cứu gào thét như bão tố trong tâm trí.
Cậu ta vội vàng lấy điện thoại ra ghi lại một vài ý tưởng vào phần ghi chú, sốt sắng nói: “Tôi về làm một phương án cho anh xem nhé!”
Chu Vân mỉm cười: “Thế thì tốt quá rồi, hay là ngày mai chúng ta mở một cuộc họp nghiên cứu lựa chọn đề tài… Vừa hay các chuyên gia từ Trung Châu cũng mới đến, cũng nên làm quen với nhau, sau này còn nhiều dịp hợp tác.”
Đỗ Tông Hàm nói: “Vậy thì còn gì bằng!”
Chu Vân nhìn thấy trong mắt Đỗ Tông Hàm lóe lên ánh sáng quen thuộc của một “sinh viên y khoa”, bác sĩ thú y đương nhiên cũng là bác sĩ, mà trong bối cảnh mạt thế khi động vật biến dị xuất hiện hàng loạt thì lại càng quý giá, tốt nghiệp đại học danh tiếng, có bằng thạc sĩ kép! Ai dám nói đây là kẻ vô dụng? Hắn là người đầu tiên không đồng ý!
Hắn hài lòng nói: “Vậy cứ quyết định thế nhé, tôi sẽ cho người sắp xếp phòng họp.”
Cuối cùng cũng có thêm một người làm việc chủ lực, hắn vui vẻ dắt Tuệ Tinh, đạp xe chuẩn bị về thì Đỗ Tông Hàm đột nhiên gọi hắn lại: “Bác sĩ Chu.”
Hắn quay đầu lại: “Còn có chuyện gì sao?”
Đỗ Tông Hàm có chút bối rối hỏi hắn: “Những Phó Chấp chính quan như chúng tôi, được điều đến các căn cứ lớn, đều bị nghi kỵ và đề phòng sâu sắc. Anh cho tôi xem những dự án cốt lõi này… đã được sự đồng ý của Đông Quân và tướng quân Quan chưa?”
Chu Vân cười: “Cậu nghiên cứu những thứ này mà có thành quả, tất nhiên sẽ phải chuyển giao. Chuyển giao thành quả công nghệ, liệu có nơi nào thuận tiện hơn nguồn tài nguyên sẵn có ở Quy Khư này không?”
Đỗ Tông Hàm thấy hắn tự tin như vậy thì lặng người.
Chu Vân lại cười nói: “Đúng là thành quả do cậu nghiên cứu ra, nếu ở vài năm mà cậu không muốn ở lại đây nữa, tôi thấy việc cậu mang đi cũng rất hợp lý. Tình hình bây giờ, ai cũng đang tranh thủ thời gian. Động vật biến dị không ngừng thăng cấp, chắc chắn sẽ uy h**p đến loài người. Chúng ta nghiên cứu ra thành quả sớm ngày nào, có thể thuần dưỡng, chăn nuôi và tận dụng động vật biến dị sớm ngày đó, đây là chuyện tốt cho nhân loại mà. Cậu cứ yên tâm nghiên cứu, không cần lo lắng về những định kiến bè phái đó.”
Đỗ Tông Hàm: “…” Trong thời mạt thế mà vẫn có thể yên tâm làm nghiên cứu, nghe xong bỗng cảm thấy rất an lòng. Cậu ta đột nhiên rất muốn tâm sự với những người bạn của mình.
Chu Vân cười xua tay: “Học viện Quy Khư đang chuẩn bị thành lập, hy vọng đến lúc đó có thể gọi cậu một tiếng thầy Đỗ.”
Hắn lên xe đạp, dắt Tuệ Tinh trở về bệnh viện trong vườn thuốc, dùng bữa trưa với thầy Diêu, bàn bạc một vài chuyện, lúc quay về ký túc xá trong vườn thuốc thì nhận được điện thoại của Quan Viễn Phong: “Lạc Thủ Thường đến rồi, dẫn theo cậu thiếu gia nhà họ Lạc lần trước đến để tạ tội và cảm ơn, còn mang theo rất nhiều quà, xem em có muốn gặp không.”
Chu Vân vừa ăn no xong có chút lười biếng: “Có đồ gì tốt không?”
Quan Viễn Phong cười nói: “Có mang một ít tôm hùm đất và một ít gà vịt khô, còn có một vài loại thực vật biến dị, anh nhìn qua rồi, nhưng không nhận ra.”
Cuối cùng Chu Vân cũng có chút hứng thú: “Bữa tối sắp xếp một bữa tiệc đi.” Mí mắt hắn đã hơi sụp xuống: “Nhìn thấy cái cậu thiếu gia nhà họ Lạc này, em bỗng nhớ ra không biết Diệp Duật Khanh về nhà thế nào rồi.” Vật thí nghiệm số 001 của hắn không biết ra sao rồi.
Quan Viễn Phong nói: “Chuyện như vậy chắc chắn sẽ bị ém nhẹm đi, dù bên trong có mưa máu gió tanh thế nào thì bên ngoài trông vẫn gió yên biển lặng. Em gọi điện hỏi một chút không phải là biết được sao.”
Chu Vân nói: “Ừm… sợ ảnh hưởng đến ông ta phát huy, để sau đi.”
Quan Viễn Phong nghe giọng hắn mơ hồ, biết hắn có thói quen ngủ trưa: “Ăn no rồi à em? Ăn gì thế?”
Chu Vân đầu óc đã hơi mơ màng, cũng không nhớ đã trả lời gì, trong ấn tượng của hắn, Quan Viễn Phong lại nói với hắn vài câu rồi cúp máy, hắn lập tức nằm vật ra giường ngủ thiếp đi. Tối qua quả thực quá mệt, hôm nay phải ngủ bù cho đủ giấc.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
