Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 151: Mừng Cơn Mưa Đêm Xuân
“Mùa xuân ăn rau xuân”, cả nhà già trẻ, bình an khỏe mạnh.
Chu Vân đặt bát canh cá phi lê măng xuân rau tề non lên bàn ăn, bắt đầu dùng bữa.
Măng xuân là đào ở sau núi, hắn thấy Đỗ Tông Hàm triệu hồi măng tre, liền có chút muốn uống canh măng xuân.
Cá là do Quan Viễn Phong xách về, nghe nói là đi ngang qua hồ chứa nước thấy có cá biến dị, tiện tay dùng điện giật cho ngất rồi mang về.
Chu Vân bèn thái măng thành hạt lựu, thái nhỏ rau tề, cá phi lê trộn với trứng và bột, nấu một nồi canh mùa xuân tươi ngon.
Nhưng hắn vẫn không quên trêu chọc Quan Viễn Phong: “Con cá này không phải anh định tối nay làm cho Tuệ Tinh ăn đấy chứ. Tuệ Tinh đâu rồi?”
Quan Viễn Phong nói: “Anh để nó ở doanh trại cho Tiểu Giang trông rồi, các chiến sĩ thích nó lắm. Cùng nhau huấn luyện rất có khí thế.”
Rau tề thanh mát, màu canh tươi mới, thêm vào đó món thịt bò ba chỉ nấu canh chua và nấm núi xào ớt với thịt đều rất đưa cơm, hai người vừa ăn, Chu Vân liền bắt đầu tán gẫu chuyện nhà:
“Anh xem cái cậu Lạc thiếu gia kia kìa, dã tâm bừng bừng, định thôn tính các căn cứ nhỏ, theo đuổi vợ là dị năng giả. Phó chấp chính quan bên Tây Ninh vừa đến đã đòi xem nhân sự, xem tài chính, đám con ông cháu cha này đều được tai nghe mắt thấy, biết rõ điểm mấu chốt của việc tranh quyền đoạt lợi nằm ở đâu.”
“Còn Đỗ Tông Hàm này, vừa đến đã vội tranh thứ hạng, đòi chỗ ở, đòi đãi ngộ, mở miệng ra toàn những lời vô dụng — những chiêu trò của đám quan trường cáo già này chỉ có tác dụng trong thời bình, dùng để nằm yên hưởng thụ, cậu ta còn trẻ như vậy, nếu đến vì công danh thì rất kỳ lạ.”
Quan Viễn Phong nói: “Anh hỏi Tướng quân Đàm rồi. Thành Quy Khư quả thực không ai muốn đến. Đợt tuyển chọn phó chấp chính quan này đều là dị năng giả, đến địa phương coi như để lấy kinh nghiệm — cơ bản đều là con cháu nhà có gia thế, ai nấy đều được coi như trứng phượng hoàng, đều biết xung đột giữa anh và Diệp Duật Khanh, tiếng tăm hung dữ của anh đã vang xa, sợ vừa đến đã xung đột với anh rồi bị anh ra tay độc ác g**t ch*t.”
Chu Vân gắp một miếng thịt bò cho Quan Viễn Phong, mắt đầy ý cười: “Đội trưởng Quan uy danh vang dội, trấn áp được bọn tiểu nhân không dám đến gây sự.”
Quan Viễn Phong được hắn dỗ dành trong lòng khoan khoái, khóe miệng khẽ cười: “Quy Khư đã bổ nhiệm thủ tịch chấp chính quan, không dễ lập công trạng. Nhưng Quy Khư lại quan trọng, không cử người đến không được. Chính phủ liên minh cũng không muốn để các căn cứ lớn tiếp tục lớn mạnh, nên dứt khoát chọn Đỗ Tông Hàm này.”
“Nhà họ Đỗ nghe nói thế hệ trẻ này chỉ có hai người là dị năng giả, Đỗ Tông Hàm được đồn là không chí tiến thủ, người nhà muốn cho cậu ta rèn luyện một chút.”
Chu Vân cười nói: “Anh có sơ yếu lý lịch của cậu ta không? Gửi qua em xem.”
Quan Viễn Phong cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Đổng Khả Tâm, không lâu sau quả nhiên nhận được một bản sơ yếu lý lịch đã được mã hóa, anh chuyển cho Chu Vân: “Anh cũng chưa xem kỹ, vừa về đã bao nhiêu là việc. Em đột nhiên hỏi vậy, có phải là có phát hiện gì mới không.”
“Hay là, cậu ta đã tìm em?”
Sắc mặt Quan Viễn Phong trầm xuống: “Chu Triện nói, cả chiều nay không thấy bóng dáng cậu ta đâu.”
Chu Vân mở sơ yếu lý lịch ra xem, lông mày nhướng cao: “Ừm… tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp Tam Sở, chuyên ngành Khoa học Động vật, học thêm văn bằng hai Y học Động vật, hai bằng, trường đại học này điểm cũng khá cao đấy chứ, sao lại nói là đồ vô dụng?”
Hắn như có điều suy nghĩ nhìn quê quán của cậu ta: “Cũng đúng, ở kinh đô cũng có đại học nông nghiệp, cậu ta lại cứ thi vào trường tỉnh ngoài, chắc người nhà không hài lòng. Gia thế như cậu ta, vào đại học trong vùng rất dễ. Nhưng có thể thi đỗ trường này chứng tỏ điểm cũng không thấp, chắc là cố tình đăng ký thi để đi tỉnh ngoài, còn học thẳng lên thạc sĩ mới về, rồi thì mạt thế.” Y học động vật nói trắng ra là thú y, chắc gia đình không chấp nhận.
Quan Viễn Phong: “Không biết, nói là vẫn luôn ở nhà không nghề ngỗng gì, cũng không tham gia bất kỳ hoạt động xã giao nào, cũng không kết hôn, thức tỉnh dị năng cũng thăng cấp rất chậm, gần như không có thành tựu gì.”
Chu Vân cảm thán: “Nếu không thiếu tiền, em cũng không muốn đi làm, không muốn tham gia bất kỳ hoạt động xã giao nào…”
Quan Viễn Phong: “…” rồi tiếp tục bổ sung: “Cấp dị năng của cậu ta cũng chậm hơn người thường rất nhiều, rõ ràng là gia đình cung cấp không thiếu tinh hạch, thế mà đến giờ vẫn chưa lên được cấp ba.”
Chu Vân nghĩ một lúc: “Hệ Mộc vốn dĩ đã thăng cấp chậm, cậu ta còn là song hệ Kim-Mộc…” Lại còn đi sai đường, dung hợp lung tung không ít thực vật biến dị.
Quan Viễn Phong nhìn hắn: “Sao em biết cậu ta là song hệ? Em gặp cậu ta rồi à?”
Chu Vân: “…” Hắn giải thích lại tình huống gặp Đỗ Tông Hàm hôm nay, rồi phân tích: “Cho nên phần lớn khả năng là cậu ta thật sự không muốn làm phó chấp chính quan. Nhưng từ góc độ của chúng ta, cậu ta là song hệ Kim và Mộc, vẫn còn khả năng thăng cấp, chuyên ngành cũng có ích cho sản nghiệp của chúng ta. Lại không có hứng thú tranh quyền đoạt lợi, tính tình trông cũng khá đơn thuần. Cậu ta về rồi liên minh lại cử người khác đến, lúc đó lại có biến số khác… chi bằng dựa vào sở thích và chuyên môn của cậu ta, xem xét giữ lại…”
Hắn thao thao bất tuyệt phân tích một tràng, Quan Viễn Phong suy nghĩ sâu xa một lúc rồi lại nói: “Vậy là, hôm nay em một mình từ vườn thuốc Nam Sơn đạp xe về, không mang theo bất kỳ vệ sĩ nào?”
Chu Vân: “…” Hắn biết ngay Quan Viễn Phong sẽ để ý đến chuyện này.
Hắn sờ mũi, lại gắp cho Quan Viễn Phong một miếng thịt xào ớt: “Em chỉ muốn về gặp anh nhanh hơn thôi.”
Ánh mắt Quan Viễn Phong nhìn hắn trách móc: “Em có thay đổi lịch trình thì cứ nói với Khả Tâm một tiếng là được, cô ấy sẽ sắp xếp xe và vệ sĩ cho em. Đừng sợ làm phiền cô ấy, cô ấy chỉ quản lý lịch trình của anh và em, khối lượng công việc ít hơn trước rất nhiều.”
“Thân phận của em bây giờ không tầm thường. Diệp Duật Khanh đã về, người có tâm nhất định sẽ đoán ra được điều gì đó. Hơn nữa gần đây chắc chắn các em lại có thêm nhiều thành quả nghiên cứu sắp công bố đúng không? Thành Quy Khư du khách lại rất đông, thật giả lẫn lộn, sàng lọc những kẻ có ý đồ xấu rất khó, không thể lơ là như vậy được.”
Chu Vân cúi đầu nhận lỗi: “Em biết rồi.” Hắn cố gắng kéo chủ đề lại: “Vậy chuyện của Đỗ Tông Hàm?”
Quan Viễn Phong hoàn toàn không để tâm: “Em quyết định là được. Lòng người ta không ở đây, muốn về thì cứ về. Có đến bao nhiêu kẻ không biết điều gây phiền phức nữa, anh đều có thể tiễn thẳng, không cần phải vì lo có người khác đến mà miễn cưỡng giữ lại kẻ lắm trò.”
Chu Vân: “…” Được rồi, xem ra Quan Viễn Phong chỉ thấy phiền, chứ cũng không để người này vào mắt.
Hai người dùng xong bữa tối, Chu Vân cũng gạt Đỗ Tông Hàm ra sau đầu, thân mật ôm lấy Quan Viễn Phong tận hưởng mùa xuân của mình.
Rạng sáng, tiếng sấm mùa xuân vang rền, một trận mưa xuân trút xuống thấm đẫm đất trời, Chu Vân tỉnh giấc trong tiếng mưa, thấy Quan Viễn Phong kéo rèm cửa, để không khí trong lành mang theo hơi nước tràn vào phòng, hắn lười biếng trở mình, duỗi tứ chi ôm lấy chiếc gối bên cạnh: “Tuệ Tinh ở doanh trại phải không? Anh cho người đưa nó đến vườn thuốc chỗ thầy, lát em ngủ dậy sẽ qua đó.”
Tiếng mưa rơi rào rào, mùa xuân ngủ nướng là thích nhất. Đêm qua vận động đủ rồi, hôm nay phải ngủ bù. Đi làm là chuyện không thể, ngủ đến khi tự tỉnh là phúc báo của hắn.
Ánh mắt Quan Viễn Phong lưu luyến trên tấm lưng xinh đẹp mượt mà của hắn một lúc lâu mới nói: “Được.” Anh mặc quần dài vào, thắt chặt dây lưng, che đi hết những dấu vết nồng cháy của đêm qua trên chân.
Rõ ràng Chu Vân rất thích đôi chân này của anh, mỗi lần dùng dây leo quấn lấy tựa như một cái ôm v**t v* vô cùng nhiệt tình, anh tuy không hiểu, nhưng mỗi lần anh đáp lại bằng một cái ôm nồng nhiệt tương tự, Chu Vân sẽ vô cùng phấn khích, cảm giác thỏa mãn hiện rõ trên mặt, quyến luyến không hề che giấu.
Điều này cũng khiến anh có được cảm giác chiếm hữu và thành tựu mãnh liệt. Anh mặc quân phục chỉnh tề, quay đầu lại thấy Chu Vân vừa nãy rõ ràng còn đang buồn ngủ, quả nhiên lại đang nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt truyền đi thông điệp ngưỡng mộ và yêu thích vô cùng thẳng thắn.
Anh không nhịn được cười, bước tới hôn nhẹ lên môi hắn: “Anh đi làm đây, em ngủ tiếp đi. An ninh Khả Tâm đã sắp xếp rồi, em đến vườn thuốc thì gọi điện nói với cô ấy một tiếng, xe sẽ đến tận cửa đón em, đừng tự mình đạp xe nữa.”
Chu Vân đáp lời, nhìn anh đẹp trai ngời ngời bước ra ngoài, trong lòng cảm thấy mãn nguyện ngủ thêm một giấc nữa, khoảng mười giờ mới dậy thay quần áo đến vườn thuốc Nam Sơn.
Quả nhiên Tuệ Tinh đã ở đó, thầy Diêu Hoán cho nó ăn một bữa canh xương thịt thơm nức no nê. Chu Vân dắt nó, đạp xe địa hình ra ngoài đi dạo.
Rất nhanh, quả nhiên hắn lại bắt gặp Đỗ Tông Hàm đang trốn việc đi dạo trong khu thảo dược biến dị.
Đỗ Tông Hàm vừa nhìn đã thấy Tuệ Tinh, rồi thấy Chu Vân chào mình, vui vẻ bước tới: “Hóa ra anh cũng làm việc ở đây à?” Cậu ta nhìn Tuệ Tinh, hai mắt không giấu được sự yêu thích: “Đây là con chó biến dị anh nuôi à? Thật là oai phong lẫm liệt.”
Chu Vân thấy cậu ta quả nhiên đã cắn câu, xoa đầu Tuệ Tinh: “Đúng vậy, đáng yêu lắm phải không? Là quân khuyển đã giải ngũ, cậu xem có đẹp trai không, cậu có thể sờ nó.”
Tuệ Tinh ngoan ngoãn ngồi xuống, bộ lông toàn thân bóng mượt, trông hùng dũng uy vũ vô cùng.
Đỗ Tông Hàm đưa tay sờ cổ nó rồi nói: “Hiếm có thật, dã thú biến dị rất khó thuần hóa, thú cưng đã thuần hóa lại rất khó biến dị, con chó này của anh đúng là hiếm có.”
Chu Vân cười nói: “Xem ra Đỗ tiên sinh đối với động vật biến dị cũng có chút hiểu biết nhỉ?”
Đỗ Tông Hàm nói: “Ừm, hồi đại học tôi học khoa học động vật và y học động vật, tốt nghiệp xong mở một phòng khám thú cưng.” Cậu ta tự giễu cười một tiếng: “Người nhà chê tôi làm thú y nói ra mất mặt, không ủng hộ. Cứ bắt tôi vào quan trường, chán ngắt.”
Trong lòng Chu Vân đã hiểu ra, hóa ra không phải là thất nghiệp, mà là gia đình được gọi là quyền quý này không thể chấp nhận được việc con mình làm thú y, hoàn toàn không công nhận con đường sự nghiệp mà con mình đã chọn, chẳng trách cậu ta lại phải bỏ gần tìm xa để đi thi.
Hắn hỏi Đỗ Tông Hàm: “Thế nào? Cậu xem những loại dược liệu biến dị này thấy sao, cũng được đấy chứ?”
Đỗ Tông Hàm gật đầu: “Quả thực không tồi, chẳng trách Dược Phẩm Thanh Điểu làm ăn lớn như vậy, bây giờ tôi cũng đang nghĩ đến việc làm một số loại thuốc thú y biến dị. Đợi tôi về rồi, sẽ đặt một ít nguyên liệu ở đây về tự thử làm xem sao.”
Chu Vân nói: “Không phải cậu nói người nhà không ủng hộ sao? Vậy tại sao không ở lại đây, lấy nguyên liệu vừa tiện, cậu lại là chấp chính quan, điều động tài nguyên cũng thuận lợi hơn mà.”
Đỗ Tông Hàm lắc đầu: “Dược Phẩm Thanh Điểu có quan hệ phức tạp, còn liên quan đến bên Bắc Minh, một thế lực khổng lồ, lợi ích liên quan, một khi tôi tiếp xúc tất sẽ bị nghi ngờ muốn đoạt quyền, tự dưng sinh chuyện.”
Hơn nữa, cậu ta cười: “Công việc hành chính nhiều như lông trâu, ngày nào cũng phiền chết người, văn thư như núi, hội họp như biển, ngày nào cũng làm gián đoạn dòng suy nghĩ. Mà còn phải đi làm mỗi ngày, tôi về nhà tự do tự tại hơn. Người nhà thấy tôi không khá lên nổi, cũng lười quan tâm đến tôi, một mình tự do tự tại, bên đó còn có nhiều bạn bè cùng nhau khởi nghiệp, bọn họ đều đang chờ tôi về đấy.”
Chu Vân vô cùng đồng cảm: “Cậu nói đúng, tập trung làm một việc mà không bị người khác làm phiền hay gián đoạn, thực sự rất khó.” Hắn chuyển chủ đề: “Ở đây tôi vốn có một đề tài rất khó về thỏ núi lửa biến dị, vẫn chưa tìm được người phù hợp để chủ trì dự án này, vừa nãy nghe Đỗ tiên sinh là một tài năng xuất sắc của ngành khoa học động vật và y học động vật, lại ở trong tầng lớp cao của thành Quy Khư… là người phù hợp nhất, thật đáng tiếc.”
Đỗ Tông Hàm đột ngột ngẩng đầu: “Thỏ núi lửa gì?”
Chu Vân nói: “Là thỏ vương núi lửa biến dị bắt về từ quần thể núi lửa Huyền Vũ bên Tây Ninh, cậu có muốn đi xem không? Vừa hay hôm qua bọn họ nói với tôi thỏ núi lửa mới đến đây, hình như có chút không quen. Chúng tôi còn có tảo núi lửa, rêu núi lửa đi kèm, đều là thực vật biến dị hệ Hỏa hiếm có, chứa đựng năng lượng dồi dào lạ thường.”
Đỗ Tông Hàm mừng rỡ: “Có thể xem được không?”
Chu Vân mỉm cười: “Đương nhiên là được, lại đây, tôi dẫn cậu đi xem.”
Hắn lại tung ra một mồi câu khác thơm hơn: “Ngoài thực vật hệ Hỏa, ở đây chúng tôi còn có thực vật thuộc tính Ám và vịt bóng tối tự nhân giống, ngoài ra còn có thực vật biến dị thuộc tính Lôi Điện, cậu chưa thấy bao giờ đúng không?”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
