Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 150: Cỏ Linh Lăng Vàng

Diệp Duật Khanh nhanh chóng dẫn theo tiểu đội Thiên Lang đáp máy bay trực thăng rời khỏi thành Quy Khư.

 

Để đảm bảo hiệu ứng lúc xuất hiện, Thẩm Lan đã hào phóng cho ông ta mượn một chiếc trực thăng hàng hiệu xa xỉ của tên trùm m* t**, đương nhiên, cậu ta cũng thu một khoản tiền thuê đắt đỏ.

 

Không chỉ vậy, ngoài tiểu đội Thiên Lang, chiến đội Niết Bàn trừ Đại sư và Triệu Dực ra thì Thẩm Lan, Cát Thần, Trương Quang Minh, Lý Minh cũng nhận tiền hoa hồng kếch sù, cùng nhau hộ tống Diệp Duật Khanh và Lăng Đỉnh Tu trở về. Nhất thời, đội hộ vệ toàn là tinh anh hội tụ.


 

Chu Vân nghi ngờ cả đội Niết Bàn đi chỉ để hóng chuyện mà thôi.

 

Vân Ẩn đạo trưởng nghiêm túc nói: “Tôi tiện đường ghé thăm mấy vị đạo hữu, khó có được cơ hội.”

 

Ngay cả Tần Thịnh cũng hăng hái xung phong: “Tôi cũng đi!” Cậu ta xoa tay mài nắm đấm: “Khó lắm mới có dịp ra oai một phen như vậy.”

 

Đổng Khả Tâm vô cùng chu đáo, đã cung cấp cho Diệp Duật Khanh và Lăng Đỉnh Tu một bộ quân phục cấp tướng mới toanh đúng với quân hàm, còn các chiến binh dị năng khác thì được cung cấp một bộ đồ bảo hộ rằn ri của Đội đặc nhiệm, vũ khí, trang bị đầy đủ.


 

Hôm tiễn Diệp Duật Khanh, Quan Viễn Phong không có thời gian, Chu Vân đã đi tiễn ông ta.

 

Diệp Duật Khanh đeo kính râm bảo hộ, khoác trên người bộ quân phục tướng quân nghiêm chỉnh cùng áo choàng quân đội, dáng người thẳng tắp, khí chất trở nên thâm trầm khó lường, được một nhóm đặc chiến dị năng vây quanh, trông vô cùng ra dáng một ông lớn trong quân đội.

 

Chu Vân thầm cảm thán, hắn thật lòng yêu thích vẻ đẹp của chủ nghĩa tập thể là trên hết, một vẻ đẹp ngập tràn trật tự và sức mạnh.


 

Có lẽ vì đó là thứ hắn hoàn toàn không có — loại vẻ đẹp này chỉ để ngắm là được rồi, hắn vẫn thích làm một người theo chủ nghĩa tự do tùy hứng phóng khoáng hơn.

 

Trước khi lên máy bay, Diệp Duật Khanh tháo găng tay, giơ tay phải lên chạm vành mũ, chào tạm biệt Chu Vân, huy hiệu sĩ quan trên chiếc mũ kê-pi cấp tướng lấp lánh tỏa sáng: “Ơn tái sinh này, suốt đời không bao giờ quên, đã làm phiền thành chủ tiễn xa như vậy, xin dừng bước.”

 

Chu Vân có chút không quen với dáng vẻ trang trọng nghiêm túc này của đối phương, hắn vẫy vẫy tay: “Lên đường bảo trọng, sau khi đại cục ổn định có thể quay lại tái khám.”


 

Diệp Duật Khanh mỉm cười, sau khi lên máy bay, lại đứng ở cửa khoang chào hắn một lần nữa rồi mới đi vào trong.

 

Lăng Đỉnh Tu dụi vành mắt đỏ hoe, trước khi đi đã nắm chặt tay Chu Vân: “Bác sĩ Chu nhất định phải đến căn cứ Lâm Đông, tôi nhất định sẽ khoản đãi.”

 

Chu Vân mỉm cười: “Lăng tướng quân cũng cứ đến đây chơi bất cứ lúc nào nhé.”

 

===


 

Tiễn Diệp Duật Khanh đi, xong một chuyện lớn, Chu Vân cùng thầy Diêu Hoán ở bệnh viện trong vườn thuốc nghiên cứu số liệu thí nghiệm của tảo núi lửa. Chuyện này hắn làm quen tay, đợi có số liệu là cơ bản có thể công bố bài luận văn.

 

Vì kiếp trước đã làm rồi, nên kiếp này không tránh khỏi mất đi hứng thú, làm việc có chút khô khan vô vị.

 

Thêm vào đó, mấy ngày nay hắn đều chúi đầu vào vườn thuốc, chỉ vội về nhà một lần, Quan Viễn Phong bên kia cũng bận, nên hai người không gặp nhau mấy.


 

Vốn dĩ nhiều việc thì cũng không sao, nhưng hôm nay nhìn thấy quân phục của Diệp Duật Khanh và Lăng Đỉnh Tu, hắn không khỏi thầm so sánh với dáng vẻ mặc quân phục của Quan Viễn Phong, đương nhiên là Quan Viễn Phong cao lớn hơn đã chiến thắng… nhưng, hắn lại có chút nhớ, muốn gặp anh rồi.

 

Diêu Hoán thấy hắn mất tập trung bèn nói: “Giáo sư Mễ đến rồi, mấy hôm trước đều đang sắp xếp chỗ ở, đợi ổn định sẽ đón Đóa Đóa qua. Lát nữa ông ấy sẽ qua đây. Ta với ông ấy trao đổi một chút. Bên này cũng không còn việc gì nữa, con cũng mấy ngày chưa về rồi, về xem sao đi, số liệu ở đây ta cho người theo dõi là được. Con về gặp đội trưởng Quan nhà con đi.”

 

Chu Vân có chút ngại ngùng, nhưng cuối cùng vẫn làm xong thí nghiệm đang dang dở, thấy tiết trời ngày xuân quang đãng, gió cũng hiền hòa, liền một mình đạp xe leo núi về thành.


 

Vườn thuốc Nam Sơn cách thành Quy Khư không xa, hắn nhanh chóng về đến nơi, từ xa đã thấy tường thành xương rồng nở đầy hoa. Trên bức tường thành màu xanh đậm nặng nề, bên trong những chiếc gai chi chít, hoa xương rồng, hoa càng cua màu sắc tươi đẹp nở rộ khắp tường, kéo dài hàng chục dặm, thật đúng là một kỳ quan.

 

Gần đây, bức tường thành xương rồng nở hoa này đã trở thành một cảnh quan vô cùng rực rỡ, được cư dân thành Quy Khư chụp ảnh đăng lên mạng, thu hút vô số du khách đến tham quan, công việc kinh doanh của Thiền sư Tâm Hải tốt đến không ngờ.

 

Hắn lười đi qua cổng chính, bèn đạp xe định trèo tường vào từ đoạn gần hồ chứa nước để đi đường tắt.


 

Đoạn tường thành này ít người nhất, hoang vắng không một bóng người, hắn đạp xe vòng qua, điều khiển cây Lượng Thiên Xích trên tường rủ xuống đỡ chiếc xe đạp và bản thân hắn lên, rồi lại thả xuống dưới chân tường.

 

Đây là khu vực gần hồ chứa nước, bên bờ nước ngày xuân, cảnh sắc tươi đẹp, nắng và gió gì cũng đều ấm áp dễ chịu.

 

Hắn trèo lên xe đạp đi một đoạn dọc theo con đường, đột nhiên phát hiện cách đó không xa bên bờ nước có một thanh niên trẻ tuổi đang đứng đối diện với tường thành xương rồng, tay cầm một con dao găm rạch lên lớp vỏ dày cứng của bức tường xương rồng, miệng lẩm bẩm: “Vẫn không sống à.”


 

Chu Vân có chút tò mò, chống một chân xuống đường, nhìn vào vết cắt có cắm một nhành lá xanh hoa vàng, hỏi cậu thanh niên: “Cậu đây là… đang ghép cành à?”

 

Chàng trai trẻ quay đầu nhìn hắn, ánh mắt có chút mới lạ: “Anh nhìn ra được à?” Cậu ta có một đôi mắt phượng hiếm thấy ở phương Nam, môi rất mỏng, đuôi mày khóe mắt dường như đều mang theo chút kiêu ngạo, giọng nói cũng mang âm sắc phương Bắc.

 

Chu Vân dựng xe lại, đến gần xem: “Đây là… linh lăng phải không? Linh lăng là thực vật họ đậu, quan hệ họ hàng với họ xương rồng khá xa, không ghép được đâu. Sao màu của cây linh lăng này lại là màu vàng kim.”

 

Cậu thanh niên nói: “Ừm, linh lăng hoa vàng, đây là linh lăng biến dị hệ Kim. Tôi nghĩ có lẽ thực vật biến dị không nhất thiết phải tuân theo quy luật của thực vật trước đây, là cứ phải có cấu trúc tổ chức và cơ chế sinh lý tương tự nhau. Nên cứ thử xem, nhỡ đâu được.”

 

“Nếu ghép lên tường thành thành công, vậy thì tường thành chẳng phải sẽ có dị năng hệ Kim sao, thế thì không cần phải xây thêm bức tường bên trong nữa, có thể trực tiếp làm cứng bức tường xương rồng biến dị này lên rất nhiều.”

 

Chu Vân vô cùng kinh ngạc: “Lại có cả linh lăng hệ Kim à?” Hắn nhanh chóng phản ứng lại: “Đúng rồi, linh lăng hoa vàng, bản thân nó có thể hấp thụ các nguyên tố kim loại như đồng và chì từ đất lên thân và lá.”

 

Cậu thanh niên có chút đắc ý: “Đúng vậy, anh cũng biết khá nhiều đấy. Nhiều người chỉ biết đây là thức ăn cho dê.”

 

Chu Vân mỉm cười: “Linh lăng màu vàng kim rất đẹp, nếu thật sự ghép thành công thì tốt quá, hay là thử ghép trực tiếp từ tinh hạch xem sao?” Hắn nhìn cây linh lăng vàng kim mà cậu thanh niên vừa rạch tường thành c*m v**, những chiếc lá kép lông chim mỏng như vàng, ba lá một chùm, còn đang nở những bông hoa nhỏ màu vàng kim.

 

Cậu thanh niên nhíu mày: “Ý anh là để tinh hạch hệ Kim và Mộc của cây linh lăng này dung hợp với tinh hạch hệ Mộc của cây xương rồng à?”

 

Cậu ta chìm vào suy tư: “Đây đúng là một ý tưởng không tồi, nhưng cây linh lăng này… là được triệu hồi ra, không có tinh hạch, mà tinh hạch của cây xương rồng biến dị này lại quá mạnh, tôi không dung hợp được — tôi chưa từng nghĩ tinh hạch cũng có thể ghép.”

 

Cậu ta lẩm bẩm: “Nói cũng đúng, đã có thể thao túng thực vật bằng cách dung hợp tinh hạch, thì tất nhiên cũng có thể thử dung hợp tinh hạch trên thực vật biến dị, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ?”

 

Cậu ta nhìn Chu Vân, vô cùng kinh ngạc: “Lẽ nào anh cũng là hệ Mộc, có thực vật bản nguyên?”

 

Chu Vân hỏi lại: “Thực vật bản nguyên là cái gì?”

 

Cậu thanh niên giải thích: “Khi sương mù đỏ buông xuống, cổ họng tôi khô rát đau đớn, trước đó ban công nhà tôi có trồng ít cỏ linh lăng để nuôi thỏ, đêm đó đau quá, tôi chợt nhớ ra thứ này có thể tiêu sưng thanh nhiệt, liền nhổ mấy cây ăn vào, kết quả là thức tỉnh dị năng, lại còn là song hệ Kim và Mộc. Sau này tôi tra tài liệu, cũng nhận ra cây linh lăng hoa vàng này có lẽ là song hệ Kim và Mộc.”

 

Chu Vân thấy cậu ta dễ dàng nói ra bí mật lớn như vậy với một người lạ, có chút ngạc nhiên: “Sau đó thì sao?”

 

Cậu thanh niên nói: “Sau đó thì phát hiện có thể sử dụng kỹ năng của một số thực vật biến dị bằng cách dung hợp chúng — nhưng không phải loại nào cũng được, mà dung hợp quá tạp thì rất phiền phức, thăng cấp rất chậm.” Cậu ta có chút phiền não: “Một dị năng rất vô dụng. Tôi đã hỏi chuyên gia của hiệp hội dị năng giả rồi, bọn họ đều nói trường hợp của tôi khá đặc biệt, hệ Mộc vốn đã thăng cấp rất chậm, khuyên tôi nên tập trung vào nâng cấp hệ Kim trước.”

 

Cậu ta thuận tay vung một cái, trên mặt đất đột nhiên mọc lên mấy cây măng tre, đầu măng nhọn hoắt, ánh lên màu sắc kim loại, nếu bất ngờ tấn công quả thực có thể đâm bị thương người ta.

 

Chu Vân: “… Rất lợi hại.”

 

Cậu thanh niên lắc đầu: “Tôi chỉ biết mỗi chiêu này, sát thương không đủ, tiếc là không tìm được bao nhiêu thực vật biến dị tốt. Tôi muốn vào núi xem sao, nhưng người nhà lại trông rất chặt, không cho đi. Ai cũng đều nói ở thành Quy Khư có nhiều thảo dược biến dị, nhưng tôi đến xem qua chẳng thấy mấy loại, chỉ có cây xương rồng biến dị này là còn có chút sáng tạo.”

 

Chu Vân nói: “Vẫn có rất nhiều thảo dược biến dị đấy, cậu có thể đăng ký tham gia công hội người trồng trọt, nhận một số nhiệm vụ vun trồng thảo dược hệ Mộc, có thể trực tiếp đi xe buýt đến vườn thuốc Nam Sơn mỗi ngày để xem các loại dược liệu biến dị được trồng ở đó.”

 

Cậu thanh niên ngẩn ra: “Đơn giản vậy sao?”

 

Chu Vân cũng ngạc nhiên: “Lúc cậu đến căn cứ làm thủ tục cư trú, không phải sẽ có người hướng dẫn sao? Cậu là dị năng giả hệ Mộc, chắc chắn sẽ được đề xuất công việc dựa trên dị năng của mình. Là nhân viên tắc trách à?”

 

Cậu thanh niên ấp úng: “Cũng không phải, là vấn đề của tôi. Tôi còn tưởng bên này sẽ giấu những thứ đó kỹ lắm. Vốn định đến xem rồi về nhà, cấp bậc dị năng của tôi thấp, cũng chẳng làm được việc gì.”

 

Chu Vân nói: “Có lẽ ngay từ đầu cậu đã dung hợp quá nhiều các loại thực vật biến dị tạp nham, khiến năng lượng tinh hạch của cậu không theo kịp, cậu lại là song hệ, vốn dĩ thăng cấp đã chậm hơn người khác, lại còn dung hợp không tiết chế như vậy, tất nhiên là sẽ thăng cấp chậm rồi.”

 

Cậu thanh niên nghe hắn nói đâu ra đấy, khiêm tốn xin chỉ giáo: “Vậy bây giờ tôi phải làm sao?”

 

Chu Vân nói: “Tạm dừng dung hợp các loại thực vật biến dị khác, dốc toàn lực thăng cấp, khai thác kỹ năng trên những thực vật biến dị đã hấp thụ, không ngừng sử dụng kỹ năng để độ thành thạo tăng lên, thúc đẩy việc thăng cấp.”

 

Cậu thanh niên nói: “Tôi đã hấp thụ rất nhiều tinh hạch hệ Mộc và hệ Kim, nhưng vẫn dừng ở cấp hai rất lâu rồi, hấp thụ tinh hạch đã không còn tác dụng. Người nhà cũng rất thất vọng, khó khăn lắm mới có một dị năng giả, lại là một kẻ vô dụng.” Cậu ta rất chán nản.

 

Chu Vân an ủi: “Phải từ từ mở rộng kinh mạch, cậu có biết Bát Đoạn Cẩm không?”

 

Cậu thanh niên: “…” Cậu ta nói: “Tôi đã xem phương pháp nâng cao dị năng hệ Mộc của Đông Quân, cũng đã thử tập. Nhưng tôi là song hệ Kim – Mộc, phương pháp đó không chắc đã phù hợp, tiến triển rất chậm, nên không kiên trì.”

 

Chu Vân nhiệt tình chỉ dẫn: “Có tác dụng đấy, cứ bắt đầu từ việc luyện tập Bát Đoạn Cẩm mỗi ngày đi. Sau đó đến tham gia công hội người trồng trọt, bắt đầu từ việc vun trồng thảo dược biến dị để dần dần nắm vững chúng.”

 

Cậu thanh niên gật đầu: “Cảm ơn anh đã chỉ điểm, à tôi họ Đỗ, Đỗ Tông Hàm, anh cứ gọi tôi là Tiểu Đỗ được rồi, anh tên là gì vậy?”

 

Chu Vân sững người, bắt tay cậu ta: “Tôi họ Chu, là bác sĩ, cậu có thể gọi tôi là bác sĩ Chu — mạn phép hỏi một câu, Phó chấp chính quan mới đến…”

 

Tiểu Đỗ vui vẻ nói: “Chính là tôi, nhưng chắc tôi sẽ sớm bị điều về lại thôi. Vốn tưởng đến đây công cốc, không ngờ lại quen được anh, cảm ơn bác sĩ Chu đã chỉ điểm. Ngày mai tôi sẽ đến vườn thuốc Nam Sơn xem thử.”

 

Ánh mắt Chu Vân nhìn cậu ta có chút phức tạp: “Không phải mới đến nhậm chức à? Sao lại về?”

 

Đỗ Tông Hàm cười hì hì: “Người nhà bắt tôi đến, tôi chẳng muốn làm quan chút nào. Ngày nào cũng mắng tôi là đồ vô dụng, cái gì cũng không biết, tại sao lại cứ bắt tôi ra ngoài. Tôi đã sớm nghe nói đội trưởng Quan mắt không chứa được hạt cát, không bao giờ nể mặt ai. Tôi đã đặc biệt hỏi bạn bè cách làm quan sao cho phiền người ta nhất, bây giờ cơ bản đã gần đủ đô rồi, thêm vài mồi lửa nữa là tôi có thể về nhà.”

 

Chu Vân: “…”

 

Đỗ Tông Hàm nhìn đồng hồ, vẫy tay: “Mong là vài ngày nữa vẫn có thể gặp anh ở vườn thuốc Nam Sơn, tôi đi trước đây.”

 

Chu Vân nhìn cậu ta vui vẻ rời đi, lúc này mới nhận ra tuy cậu ta chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nhưng chiếc áo, thắt lưng, quần và giày da đều không một hạt bụi, rõ ràng là từ tòa thị chính chạy ra.

 

Hắn trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển, đến biệt thự số 3 Nguyệt Khê trước, xem qua nhà bếp và tủ lạnh, mấy ngày hắn không ở đây, quả nhiên Quan Viễn Phong cũng không hề nổi lửa. Hắn lấy nguyên liệu từ tủ lạnh ra rã đông, định làm canh chua thịt bò và thịt bò xào lá tía tô, thịt bò là thịt mang từ Tây Ninh về, thêm một món rau tề xào thịt xông khói, nấm xào ớt với thịt, mùa xuân thì nên ăn sản vật mùa xuân.

 

Nấu ăn được một nửa, Quan Viễn Phong cũng trở về, thấy hắn ở đây thì vô cùng mừng rỡ: “Không phải nói phải viết luận văn à? Sao đột nhiên em lại về.”

 

Chu Vân thấy anh một thân quân phục nghiêm chỉnh, rất hài lòng: “Em nhớ anh.”

 

Quan Viễn Phong lập tức cảm động: “Để anh nấu cho.”

 

Chu Vân cũng không từ chối, chỉ huy anh: “Anh rửa chỗ rau vừa hái đi.”

 

Quan Viễn Phong cởi áo khoác ra rửa rau, Chu Vân hỏi anh: “Hôm nay vị phó chấp chính quan kia…”

 

Quan Viễn Phong nói: “Đừng nhắc nữa, đi làm thì muộn, về thì sớm, họp hành cũng như người trên mây. Cấp bậc dị năng cũng rất thấp, hỏi thăm qua thì nhà họ cũng nói là một kẻ vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì. Chuyên ngành cũng chẳng biết là gì, tóm lại là khó xin việc, tốt nghiệp xong cũng không đi làm, quanh năm ru rú ở nhà. Nhét đến chỗ anh để dưỡng lão đây mà, anh chuẩn bị cho cậu ta cuốn gói về rồi.”

 

Chu Vân không nhịn được cười: “Đuổi về, rồi lại cử một người mới đến, chẳng thà giữ người này lại cho đỡ phiền.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Phiền phức chết đi được, em không biết cậu ta khiến người khác khó chịu thế nào đâu, cuối buổi họp phát biểu một hai ba bốn năm điểm, toàn là mấy lời sáo rỗng không biết chép ở đâu ra!”

 

Cuối cùng Chu Vân cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 150: Cỏ Linh Lăng Vàng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...