Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 155: Tình Thế Vô Cùng Căng Thẳng

Mùa hè đến, Diệp Duật Khanh quay lại tái khám, tình hình cấy ghép tinh hạch rất tốt, kể cả tình hình cấy ghép của Cát Thần cũng vậy. Thời gian cấy ghép của cả hai đã hơn ba tháng, các chỉ số cơ thể không có gì bất thường, điện tâm đồ, chức năng tim, gan, thận đều bình thường, không có phản ứng thải ghép, không bị nhiễm trùng hay biến chứng. Dị năng vận hành tốt, tế bào trẻ hóa, các tố chất cơ thể đều có sự cải thiện rõ rệt.

 

Cát Thần trước đó từng bị cưỡng ép cấy ghép dị năng, bây giờ đã loại bỏ được tác dụng phụ, có thể sử dụng dị năng hệ Thủy một cách bình thường, không phải là trường hợp quá đặc biệt.

 

Vì vậy, hiệu quả cấy ghép tinh hạch của Diệp Duật Khanh, một người hoàn toàn bình thường, trở nên vô cùng có giá trị tham khảo. Diệp Duật Khanh ở căn cứ Lâm Đông đã tự trang bị bác sĩ gia đình, các chỉ số gần đây đều được đo lường và gửi đến theo đúng yêu cầu của Chu Vân.


 

Ông ta cũng cười nói với Chu Vân: “Theo quan sát liên tục của bác sĩ gia đình, trước đây tóc mai của tôi đã có vài sợi bạc, bây giờ đã đen hoàn toàn. Da cũng rõ ràng trở nên mịn màng, phục hồi sức sống, nếp nhăn cũng không còn. Ăn ngon miệng hơn, quá trình trao đổi chất của cơ thể cũng nhanh hơn.”

 

“Thính lực có sự cải thiện rất rõ rệt, có lẽ vì mắt không nhìn thấy nên có thể nghe được những âm thanh yếu hơn, phạm vi thính giác mở rộng, có thể phân biệt chính xác hơn các loại âm thanh khác nhau, xác định phương hướng của âm thanh.”

 

“Thành tích chạy bộ, nhảy xa đều tăng, sức mạnh cơ bắp tăng cường rõ rệt, tốc độ phản ứng nhanh hơn, tôi đều cho người ghi lại số liệu cả.”


 

“Ngoài ra, chức năng sinh lý cũng được cải thiện, dường như h*m m**n cũng đã trở lại tuổi mười tám.”

 

Diệp Duật Khanh nói với nụ cười, còn Chu Vân thì nghiêm túc: “Chú ý một chút, nếu quá mạnh có thể là cường chức năng, không chừng là hệ nội tiết có vấn đề.”

 

Diệp Duật Khanh: “…”

 

Chu Vân bật cười: “Đùa thôi – cơ thể ông đang tái tạo và phục hồi, nên các loại hormone đều đang tăng lên đáng kể. Hormone tăng trưởng thúc đẩy sự phát triển và phục hồi của cơ và xương, đồng thời, nồng độ các hormone sinh dục như testosterone cũng sẽ tăng, đây cũng là lý do sức mạnh và sức bền của ông tăng lên rõ rệt.”


 

Diệp Duật Khanh: “…” Ông ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Chu Vân cười nói: “Từ các chỉ số xét nghiệm cho thấy, mật độ xương của ông đã tăng lên, hoạt tính tế bào tăng mạnh, tốc độ phân chia và tăng sinh tế bào nhanh hơn, vì vậy quá trình tái tạo và phục hồi mô cơ thể của ông đang ở giai đoạn phát triển tốc độ cao. Ông cần bổ sung một lượng lớn năng lượng, nên ăn nhiều thực phẩm làm từ động thực vật biến dị.”

 

Diệp Duật Khanh nói: “Đã cố gắng ăn cá, thịt biến dị và rau củ biến dị rồi, lần này đến đây cũng mang cho Quan tướng quân và bác sĩ Chu một ít, còn có hàu biến dị nuôi ở đảo của chúng tôi, béo ngậy mềm mịn, cậu nhất định phải thử.”


 

Chu Vân cười nói: “Hải sản vận chuyển bằng đường hàng không cơ à, thật sự cảm ơn nhiều, tối nay sẽ hấp ăn ngay.” Cậu khiêm tốn hỏi: “Có cách chế biến nào mới lạ nào đề xuất không?”

 

Diệp Duật Khanh: “…” Ông ta chỉ biết ăn, chưa từng để ý cách làm: “Toàn là hấp thôi thì phải…”

 

Chu Vân có chút thất vọng: “Cuộc sống của các ông thật vô vị.”

 

Diệp Duật Khanh: “… Các ông?”


 

Chu Vân nói: “Ý tôi là mấy người lính các ông có phải đều không có chút hứng thú nào với cuộc sống không.”

 

Diệp Duật Khanh: “…” Bị vơ đũa cả nắm, ông ta cảm thấy có chút ấm ức, cuối cùng cũng nghĩ ra được một trường hợp ngoại lệ: “Về chuyện ăn uống thì Nhậm Dược Phi có vẻ cầu kỳ hơn một chút.”

 

Chu Vân gật đầu: “Tôi biết, chủ yếu là vì vợ anh ta rất biết tận hưởng cuộc sống.”

 

Diệp Duật Khanh luôn cảm thấy mình bị chế nhạo, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra cách phản đòn.


 

Chu Vân thì đã gỡ miếng gạc trên mắt Diệp Duật Khanh ra, cẩn thận quan sát tình hình tái tạo của mắt: “Hiện tại chỉ có một số loài động vật thân mềm, lưỡng cư và các loài động vật cấp thấp khác mới có thể tái tạo mắt, ví dụ như ốc sên, kỳ nhông, chúng có tế bào gốc để tái tạo lại mắt bị tổn thương.”

 

Diệp Duật Khanh: “…” Cậu ấy thật sự không phải đang nói móc mình đấy chứ.

 

Chu Vân lại vô cùng tập trung: “Mắt là một cơ quan vô cùng phức tạp và tinh vi, ở người thì quả thực tôi cũng không thể biết chính xác nó sẽ tái tạo lại như thế nào, nhưng chắc chắn có liên quan mật thiết đến dị năng.”


 

“Tôi đã xem báo cáo hội chẩn của chuyên gia khoa mắt cho ông rồi, hiện tại phần chính của mắt, bao gồm giác mạc, mống mắt, thủy tinh thể, võng mạc, những bộ phận quan trọng này đều chưa tái tạo, nhưng mí mắt đã tái tạo, cơ vòng mi và một phần cơ mắt ở hốc mắt cũng đã tái tạo.”

 

“Chuyên gia khoa mắt cho rằng, dây thần kinh thị giác, dây thần kinh vận nhãn, dây thần kinh ròng rọc, cũng như các dây thần kinh giao cảm và phó giao cảm ở mắt của ông có lẽ cũng đã tái tạo xong.”

 

“Dự đoán bước tiếp theo chính là phần quan trọng nhất, phần chính của nhãn cầu.”


 

“Ông cố gắng nghỉ ngơi nhiều hơn, ít lao lực, cũng đừng ở nơi có ánh sáng mạnh quá lâu.”

 

“Thầy Diêu nói nhân dịp ông đến đây mấy ngày, thầy sẽ châm cứu cho ông để k*ch th*ch các dây thần kinh và huyệt đạo ở mắt, có thể sẽ giúp đẩy nhanh quá trình tái tạo mắt của ông.”

 

Cậu có chút ghen tị: “Thầy ngay cả châm cho tôi cũng ít rồi, mấy năm nay thầy không mấy khi ra tay nữa.” Bây giờ hầu hết thời gian Diêu Hoán chỉ châm cứu mắt cho Triệu Dực, mắt của cậu bé hiện đã bắt đầu phục hồi cảm giác với ánh sáng, có lẽ cũng có hy vọng phục hồi thị lực.


 

Diệp Duật Khanh: “Cảm ơn thầy Diêu nhiều, tôi sẽ cố gắng ở lại thêm vài ngày.”

 

Chu Vân nói: “Ở lại cũng vô ích, thầy đang giục tôi phẫu thuật cấy ghép tinh hạch cho thầy rồi, thầy cũng không đủ kiên nhẫn để đợi nữa.”

 

Sau khi Diêu Hoán xem ghi chép thực nghiệm của Diệp Duật Khanh, cộng thêm một số ghi chép về các ca phẫu thuật cấy ghép đã thực hiện ở thành Thương Sơn do Kỳ Thư Hồng cung cấp, ông đã sớm ngứa ngáy không yên. Sau khi cấy ghép thành công, ngoài việc tăng cường sức mạnh và sức bền, các khả năng như thị lực, thính lực cũng sẽ được cải thiện, khả năng chống oxy hóa của tế bào tăng cường, hệ miễn dịch cũng mạnh hơn, tốc độ trao đổi chất cơ bản tăng, cơ thể sẽ trẻ lại, dự đoán tuổi thọ của dị năng giả sẽ dài hơn người bình thường. Đây chính là cải lão hoàn đồng, vì vậy ông tha thiết yêu cầu Chu Vân mau chóng phẫu thuật cho mình.

 

Diệp Duật Khanh có chút lo lắng: “Đợt thứ hai đã làm cho thầy Diêu luôn sao? Có quá mạo hiểm không, dù sao thầy cũng lớn tuổi rồi, hay là cứ làm thêm vài đợt thí nghiệm nữa, chọn thêm vài tình nguyện viên, như vậy sẽ chắc chắn hơn.”

 

Chu Vân nói: “Ban đầu đúng là định như vậy, đợt thứ hai vốn đã chọn hai tình nguyện viên khỏe mạnh, một nam một nữ, nhưng thầy nhất quyết đòi làm, thật sự không lay chuyển được thầy. May mà cũng đã có một số kinh nghiệm thành công rồi. Cảm ơn sự cống hiến của Diệp tướng quân cho y học.”

 

Diệp Duật Khanh: “…” Trước đây ông ta luôn cảm thấy thành chủ Đông Quân vừa bí ẩn vừa nhân từ, nhưng dần dà khi thân quen hơn, từ một vị thần cao không thể với tới đã trở thành một người có máu có thịt, ông ta luôn cảm nhận được một sở thích tai quái ẩn giấu trong những câu nói đùa lạnh lùng nghiêm túc của bác sĩ Chu.

 

Chu Vân nói: “Tình hình hiện tại của ông rất tốt, chúng tôi dự định sẽ công bố luận văn, sẽ không nêu đích danh, nhưng e là người có tâm sẽ đoán ra, ông xem có đồng ý không?” Cậu nhìn Diệp Duật Khanh: “Không cần phải bận tâm đến ân tình hay các yếu tố khác, chuyện này chỉ cần ông không đồng ý, chúng tôi sẽ không công bố.”

 

Diệp Duật Khanh cười nói: “Bác sĩ Chu quá coi thường tôi rồi, tôi đồng ý. Nhưng cậu cũng đừng lo lắng quá, bây giờ người ngoài nhìn vào, tôi và Quan tướng quân vẫn là kẻ thù không đội trời chung, chuyện của căn cứ Lâm Đông tôi cũng đã kiểm soát trong phạm vi tối thiểu người biết rồi, cậu không cần lo lắng nhiều. Ngược lại, khi luận văn được công bố, có thể sẽ mang lại một số kẻ dòm ngó cho Quy Khư và thành chủ Đông Quân.”

 

Chu Vân nói: “Chuyện này đã lường trước rồi, nhưng thực tế tôi đoán việc cấy ghép này đã được một số tổ chức lén lút tiến hành, chi bằng sớm cung cấp một số kinh nghiệm và điều cấm kỵ, để tránh người khác đi vào con đường sai lầm. Đặc biệt là nên sớm công bố việc cấy ghép thành công tinh hạch của thực vật và động vật, để tránh có người đi cướp đoạt tinh hạch của con người chỉ vì mục đích cấy ghép.”

 

“Xét về lâu dài, việc có thể làm tăng số lượng dị năng giả là một chuyện tốt. Cùng với sự gia tăng không ngừng của động thực vật biến dị, sự nâng cấp của tang thi, thế giới tự nhiên ngày càng nguy hiểm, không gian sinh tồn của nhân loại sẽ không ngừng bị thu hẹp.”

 

Diệp Duật Khanh hiểu ý của Chu Vân, cung cấp thông tin: “Hiện tại theo tình hình mà bộ phận tình báo của tôi nắm được, không có tổ chức nào có thể thực hiện cấy ghép tinh hạch mà hoàn toàn không có tác dụng phụ. Có trường hợp cấy ghép xong thậm chí còn không kích phát được dị năng, có trường hợp tác dụng phụ nghiêm trọng đến mức phải phẫu thuật lấy ra lần nữa.”

 

Chu Vân nói: “Hiện tại phương pháp tôi cung cấp là dùng dị năng giả hệ Mộc cấp cao để phụ trách việc cấy ghép tinh hạch, các tổ chức khác có lẽ dùng dị năng hệ Quang nhiều hơn.”

 

Cậu nghĩ một lát rồi nói thêm: “Có thể theo sự tiến bộ và thăng cấp không ngừng của dị năng, sau này sẽ có nhiều phương pháp tốt hơn để làm được điều này.”

 

Diệp Duật Khanh gật đầu: “Cũng đúng, nếu ai cũng có cơ hội trở thành dị năng giả thì có lẽ một số vấn đề xã hội hiện tại có thể được cải thiện.” Ông ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng cậu tốt nhất vẫn nên nói với Quan tướng quân một tiếng. Bây giờ phía Bắc không yên ổn, căn cứ Trung Châu đang cử quan thuế đi thu thuế.”

 

“Phía Bắc đến giờ vẫn chưa tan tuyết, cũng rất khó khăn. Mâu thuẫn có thể sẽ trở nên gay gắt.”

 

Chu Vân hỏi Diệp Duật Khanh: “Ông nội của ông ở Trung Châu thế nào?”

 

Diệp Duật Khanh nói: “Phẫu thuật cấy ghép đã xong, nhưng vẫn gây tổn hại quá lớn cho cơ thể, đang dưỡng bệnh thôi. Bây giờ hoàn toàn dựa vào Viện nghiên cứu Dị năng để cung phụng cho ông ấy và Diệp Thời Khanh, hai kẻ không thể cử động, lại không có tiền, tôi xem bọn họ có thể chống đỡ được bao lâu. Nhân tiện nói chuyện này, bên Viện nghiên cứu Dị năng rất dè chừng thành quả nghiên cứu của các cậu. Con rể của nhà họ Cung ở thành Bắc Minh là phó hội trưởng Hội Dị năng giả, cậu biết chứ? Hình như bên đó đang gây áp lực cho nhà họ Cung.”

 

“Nhưng nói cũng lạ, thành Bắc Minh gần các cậu nhất, tại sao ngược lại những dự án nghiên cứu cốt lõi gì đó, các cậu đều bỏ gần tìm xa, rất ít hợp tác với họ?”

 

“Không phải nói rằng Dược phẩm Thanh Điểu về cơ bản là phát triển từ đó sao? Cung thành chủ này tôi đã từng gặp, tuy là người thường nhưng rất thẳng thắn, là một nhân vật đáng nể.”

 

Chu Vân nói: “Đúng vậy, Cung thành chủ là một người tốt, hiện tại chúng tôi vẫn hợp tác với Bắc Minh rất sâu rộng, về cả cổ tức và nhân lực đều có hợp tác.”

 

Diệp Duật Khanh nhạy bén hỏi: “Chỉ là chưa giành được sự tin tưởng của thành chủ và tướng quân?”

 

Chu Vân cười không nói, Diệp Duật Khanh lại nói: “Bản thân tôi thật may mắn biết bao, thân là kẻ địch mà lại được thành chủ trọng dụng, thật vô cùng kinh ngạc.”

 

Chu Vân nói: “Hiếm có người tình nguyện tự mình đến làm vật thí nghiệm, có gì mà không muốn chứ.”

 

Diệp Duật Khanh: “…”

 

Chu Vân cười nói: “Diệp tướng quân cứ nghỉ ngơi cho tốt, mong chờ ngày ông tìm lại được ánh sáng.”

 

Sau khi kiểm tra cho Diệp Duật Khanh xong, cậu trở về biệt thự, quả nhiên Đổng Khả Tâm đã cho người gửi hàu biến dị tươi sống tới, con nào con nấy đều to bằng cái chậu rửa mặt. Xem ra chỉ có thể dùng chính vỏ của nó để nướng than, cũng khá tốn tỏi.

 

Cậu tự mình xào một mẻ sốt tỏi băm, nghĩ một lát rồi lên tầng 30, bày bếp nướng ngoài trời trên sân thượng.

 

Khi hoàng hôn buông xuống khắp đất trời, Quan Viễn Phong trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển, thấy cậu không có trong biệt thự, liền gọi điện cho cậu, Chu Vân cười nói: “Em đang nướng hàu trên sân thượng tầng ba mươi, anh lên đây đi.”

 

Quan Viễn Phong thay thường phục, dắt Tuệ Tinh lên.

 

Đúng là tiết trời đầu hạ, mấy hôm trước vừa mưa xong, hoa cỏ đủ màu sắc trên sân thượng tươi tốt xanh mơn mởn, gió trên tầng ba mươi thổi qua, vô cùng khoan khoái.

 

Tuệ Tinh vừa lên sân thượng đã vui vẻ chạy đi chạy lại.

 

Chuồng gia cầm trên sân thượng vốn đã được dời xuống mặt đất, được cải tạo thành nhà kính, trồng một số loại thảo dược biến dị đặc biệt quý hiếm. Vườn rau trên sân thượng cũng chỉ trồng một ít hành, gừng và gia vị thông thường để tiện nấu nướng, phần lớn đều là hoa cỏ.

 

Những con hàu khổng lồ được nướng trên lửa than, thịt béo ngậy tươi ngon kêu xèo xèo, bên trên đã được phủ đầy tỏi băm, ớt chuông xanh đỏ thái khoanh và hành lá. Bên cạnh, trên phiến đá nướng cũng đã được đặt những lát thịt bò mỏng.

 

Trong thùng gỗ đá có vài chai rượu hoa quả có ga và bia.

 

Quan Viễn Phong nói: “Là ngày gì đặc biệt à?” Sinh nhật anh vừa qua, cũng không phải sinh nhật của Chu Vân… Anh thầm tính trong lòng, là ngày lễ gì sao?

 

Chu Vân: “…” Cậu cười nói: “Hôm nay có hàu to do Diệp Duật Khanh gửi, lâu lắm rồi mới được yên tĩnh tận hưởng thế này.”

 

Quan Viễn Phong ngồi xuống thư giãn: “Cũng đúng, dạo này quả thật hơi bận.”

 

Chu Vân rót rượu có ga cho anh: “Diệp Duật Khanh nói, phía Bắc không yên ổn? E là sắp đánh nhau? Chả trách dạo này thấy anh luyện binh chăm chỉ lạ thường, thường xuyên ở trong quân doanh không về.”

 

Quan Viễn Phong có chút áy náy: “Phía Nam không sao, phía Bắc đúng là tình hình không tốt lắm, chắc Diệp Duật Khanh cũng không dám ở đây lâu, sắp phải về rồi. Phía Đông trên biển cũng không yên ổn. Người của mình còn nội đấu.” Các căn cứ dường như đều đang căng một sợi dây vô hình, cho dù phía Bắc đánh trước, phía Nam cũng chẳng được lợi gì.

 

Chu Vân nói: “Sẽ có chiến tranh à?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Có thể, nhưng phía Nam tạm thời vẫn ổn.” Anh không muốn Chu Vân quá căng thẳng. Anh đưa ly rượu hoa quả cho Chu Vân: “Em uống đi, tối anh còn có buổi huấn luyện, không được uống rượu.”

 

Chu Vân lại như có điều suy nghĩ: “Chả trách Diệp Duật Khanh lại bảo em, nếu công bố luận văn liên quan đến việc cấy ghép tinh hạch thì tốt nhất là nên hỏi ý kiến anh trước.” Nếu lúc này công bố thành quả, e rằng sẽ có người thừa cơ gây rối cướp đoạt.

 

Quan Viễn Phong nói: “Em muốn làm gì thì làm, không cần bận tâm đến những chuyện này. Diệp Duật Khanh quá cẩn trọng, nên lúc nào cũng chỉ tính kế mà không bao giờ hành động.”

 

Chu Vân: “…”

 

Chu Vân nghĩ một lát: “Em thấy, phải đẩy nhanh việc chế tạo vũ khí tinh hạch, cứ khoe cơ bắp trước rồi hẵng khoe đồ tốt thì hơn.”

 

Quan Viễn Phong bị cách ví von này của cậu làm cho bật cười, anh nhìn phong cảnh trên sân thượng, không khỏi nhớ lại chuyện ngày xưa, có chút cảm khái: “Nhớ lại những ngày trước khi mạt thế đến, chúng ta cũng từng ăn đồ nướng ở đây như thế này.” Khi đó nguy cơ đã manh nha xuất hiện, đó là những ngày tháng cuối cùng của thời thái bình thịnh vượng, giờ đây hồi tưởng lại, lại cảm thấy đó là một chút ấm áp khó quên trong những năm tháng lo âu phiền muộn ấy.

 

Chu Vân múc cho anh một bát cháo thịt: “Không phải nói tối còn huấn luyện sao, ăn trước đi.” Quả nhiên vẫn là những giây phút bên nhau là thảnh thơi nhất.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 155: Tình Thế Vô Cùng Căng Thẳng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...