Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 131: Tương Lai Còn Dài
Căn cứ Lâm Đông.
“Duật Khanh không đến Trung Châu.”
“Đã cho quân đội bên căn cứ Trung Châu để ý rồi, một mình Lăng Đỉnh Tu mang theo Duật Khanh, mục tiêu rất rõ ràng, không thể nào không phát hiện được. Thiết bị theo dõi trên người gã ta đã mất tác dụng, hẳn là do gã ta tự đào ra rồi, bây giờ chỉ có thể rà soát từng căn cứ một.”
Diệp Lý Tuệ đứng ở phía dưới trong thư phòng rộng lớn, cúi đầu báo cáo.
Một bàn tay nhăn nheo như vỏ cây đang chầm chậm xoay cặp óc chó bằng bạch ngọc, Diệp Tử Khê ngồi trên ghế bành, râu tóc bạc như tuyết: “Để một kẻ không có não bắt người đi mất, lại còn không đuổi kịp, mày cũng có tiền đồ thật đấy.”
Diệp Lý Tuệ mặt lộ vẻ hổ thẹn: “Bây giờ ngay cả miền Nam cũng có tuyết rơi, tang thi và dị thú biến dị ở khắp mọi nơi, không thể nào ở ngoài trời được, chỉ cần bọn họ vào căn cứ, thể nào cũng tra ra được. Chỉ là, con lo bọn họ sẽ mạo hiểm lên thuyền, vậy thì hết cách tra rồi.”
Diệp Tử Khê im lặng một lúc: “Ra khơi rất mạo hiểm, nếu thật sự ra ngoài rồi thì nhất thời không liên lạc được, ngược lại lại là chuyện tốt. Nó đã tàn phế tứ chi, hai mắt mù lòa, chuyện có thể làm rất có hạn.”
“Vấn đề cấp bách hiện giờ là phải nhanh chóng ổn định tình hình căn cứ. Chỉ cần căn cứ nằm trong tay chúng ta, có thể hiệu lệnh tam quân, quân đội Liên minh cũng chỉ đành ngầm thừa nhận việc bàn giao quân quyền. Truyền lệnh xuống, chuẩn bị phẫu thuật cấy ghép tinh hạch cho ta.”
Diệp Lý Tuệ giật mình kinh ngạc: “Thật sự phải mạo hiểm sao ạ? Ngài thân thiện với song hệ, hiện tại vẫn chưa tìm được tinh hạch song hệ Thủy – Mộc.”
Diệp Tử Khê nói: “Hệ Thủy là được rồi, chúng ta không còn thời gian nữa. Duật Khanh nó không phải là kẻ ngốc, chỉ bằng một cái lưỡi, nó cũng có cách thuyết phục các tướng lĩnh khác, quân đội Liên minh cũng nghe lời nó. Bây giờ các tướng lĩnh tam quân không có động tĩnh gì, có thể là do cơ thể Diệp Duật Khanh suy yếu, bên ngoài lại rét căm căm, chưa có cơ hội liên lạc với bọn họ thôi, cũng có thể là bọn họ đang án binh bất động.”
Diệp Lý Tuệ nói: “Hay là đợi qua Tết xong đã ạ, con đã liên lạc với đầu mối bên Bắc Minh rồi, hy vọng có cách liên lạc được với Đông Quân, dùng thân phận khác để cầu y cho ngài, rồi hứa hẹn lợi ích lớn để mời ngài ấy kích hoạt dị năng cho ngài. Dị năng song hệ của Quan Viễn Phong rất có thể là do ngài ấy làm ra, sẽ chắc chắn hơn một chút.”
Diệp Tử Khê lắc đầu: “Đây vốn dĩ đúng là cách tốt nhất. Cũng tại ban đầu chúng ta đã đắc tội với cậu ta quá mức. Nhưng bây giờ không còn thời gian nữa, chúng ta phải giành được quyền kiểm soát tam quân trước Diệp Duật Khanh, ổn định lòng quân, tranh thủ sự ủng hộ từ phía quân đội Liên minh. Tư lịch của con không đủ, uy vọng của ta thì đủ, nhưng người lại quá già rồi, chỉ có thể nhanh chóng thức tỉnh dị năng.”
“Hơn nữa, Duật Khanh nó bây giờ chắc chắn hận Thời Khanh đến tận xương tủy, nhưng đối mặt với ta thì vẫn phải nể mặt mấy phần. Tứ chi nó mất rồi, mắt cũng mù, lúc nào cũng cần người chăm sóc, đừng làm nguội lạnh trái tim nó. Đều là người một nhà cả, gặp nó vẫn phải nói chuyện tử tế, cố gắng khuyên nó trở về, chúng ta nuôi nó, tìm cách kích hoạt dị năng cho nó.”
“Nhưng bây giờ cứ phẫu thuật cho ta trước đã. Cũng may trước đây đã bỏ ra một khoản tiền lớn mời chuyên gia bên Lê Hùng qua đây, bây giờ bọn họ không về được, cũng một lòng một dạ với chúng ta rồi. Khó khăn vốn nằm ở chỗ độ thân thiện với dị năng, bây giờ đã có giấy thử rồi thì đơn giản hơn nhiều, tỷ lệ thành công tăng lên rất lớn.”
Diệp Lý Tuệ do dự: “Nhưng mà, chuyên gia đến từ bên Lê Hùng này từng nói, những ca phẫu thuật cấy ghép bọn họ làm ở bên Lê Hùng, cho dù cấy ghép thành công thì vẫn có tác dụng phụ. Mấy vật thí nghiệm hiện tại mới phẫu thuật xong, cũng chưa biết có tác dụng phụ gì không.”
Diệp Tử Khê nói: “Quan Viễn Phong cũng chưa chắc đã không có tác dụng phụ, cậu ta chối để Viện nghiên cứu dị năng nghiên cứu, e là có vấn đề. Cấy ghép nhân tạo, có lẽ không bằng tự nhiên.”
“Hơn nữa,” sắc mặt Diệp Tử Khê nghiêm lại: “Nếu ta không thức tỉnh dị năng thì sẽ không trấn áp được Thời Khanh nữa, cứ tiếp tục để mặc nó như vậy, chúng ta sẽ không thể kiềm chế được nó. Lần này đã làm nguội lạnh tấm lòng của bao nhiêu thân vệ? Duật Khanh vốn dĩ rất được lòng người, con chỉ cần có được một nửa bản lĩnh của nó thôi cũng không đến nỗi bây giờ phải để ta ra mặt dọn dẹp cục diện.”
Vẻ mặt Diệp Lý Tuệ vô cùng xấu hổ: “Là do con trai bất tài vô dụng.”
Diệp Tử Khê thở dài một hơi: “Chỉ vì ghen tị mà có thể ra tay độc ác như vậy với em họ, đợi đến khi cấp bậc dị năng của nó ngày càng cao, chúng ta còn có thể khống chế nó như thế nào?”
Diệp Lý Tuệ do dự một lúc: “Con và mẹ nó đang xem mắt cho nó, có lẽ có vợ có con rồi sẽ tốt hơn.”
Diệp Tử Khê dừng lại: “Lần trước tiểu thư nhà họ Liễu ở thành Bạch Hạc, lại còn là hệ Quang hiếm có, người ta mang đầy thành ý đến muốn liên hôn, kết quả chưa ở chung được mấy ngày đã vội vã quay về. Tính tình nó cổ quái, nếu không thì với gia thế như vậy, trước mạt thế đã sớm kết hôn rồi, con vẫn nên chuẩn bị tâm lý đi.”
Diệp Lý Tuệ khẽ giải thích: “Con gái có dị năng thì có nhiều lựa chọn. Tính Thời Khanh khù khờ, không biết dỗ người khác, con và mẹ nó đã bàn rồi, không cần dị năng giả nữa, chỉ xem tính tình, dịu dàng lại hiểu biết lễ nghĩa là được. Với tính cách của nó, có lẽ để nó kết hôn sớm là được rồi.”
Diệp Tử Khê nói: “Lỡ như đứa bé cũng di truyền cái tính khí đó của nó thì sao?”
Sắc mặt Diệp Lý Tuệ trắng bệch, lẩm bẩm: “Chúng con chỉ có một đứa con này thôi. Con đã hỏi chuyên gia rồi, không nhất định đâu. Biết đâu gặp được một người vợ trăm điều vâng thuận, lại có con, nó làm cha rồi, tính tình sẽ thay đổi được thì sao.”
Diệp Tử Khê có chút bực mình nói: “Tùy con thôi, đối xử tốt với con gái nhà người ta một chút, ban cho nhiều ân huệ một chút.”
Diệp Lý Tuệ nói: “Con biết rồi, nhất định sẽ thương yêu như con gái ruột.”
Diệp Tử Khê nhàn nhạt nói: “Chuẩn bị phẫu thuật trước đi, ta cần nhanh chóng kích phát dị năng.”
Diệp Lý Tuệ do dự: “Vẫn có rủi ro, ngài tuổi đã cao, con thật sự lo lắng.”
Diệp Tử Khê thất vọng tột độ với người con trai do dự thiếu quyết đoán này, nhưng bây giờ vẫn chỉ có thể lôi kéo, chỉ đành hận sắt không thành thép mà nói: “Muốn làm nên chuyện lớn, có những rủi ro phải chấp nhận, điểm này Duật Khanh mạnh hơn con nhiều. Nó gặp chuyện là quyết đoán ngay, lần này bỏ đi cũng dứt khoát gọn gàng, dù cho bên ngoài trời đông giá rét.”
“Chúng ta đã không thể khiến nó tin tưởng được nữa rồi.”
===
Tại vườn thuốc Nam Sơn.
Chu Vân cũng đang phẫu thuật cho Cát Thần đã được gây mê toàn thân.
Khoảnh khắc tinh hạch hệ Hỏa màu đỏ được lấy ra, một tinh hạch hệ Thủy có kích thước tương đương nhanh chóng được đặt vào, Chu Vân thi triển thuật “Chiết cây”.
Trong ánh sáng màu xanh lục, tinh hạch hệ Thủy dung hợp vào trong kinh mạch đan điền, Chu Vân khẽ điểm một cái, truyền năng lượng hệ Thủy của mình vào đó, thúc đẩy năng lượng của viên tinh hạch hệ Thủy vừa dung hợp vào cơ thể Cát Thần, bắt đầu lưu chuyển, men theo kinh mạch đi lên.
Trước khi phẫu thuật, Cát Thần đã ngừng sử dụng dị năng một thời gian dài, khí huyết khắp cơ thể đã dồi dào hơn nhiều.
Năng lượng hệ Hỏa vốn có trong kinh mạch đã còn lại rất ít, tinh hạch hệ Thủy lưu chuyển qua, từng sợi từng sợi thấm vào mỗi một tấc kinh mạch, nhưng vẫn khó tránh khỏi việc bài xích lẫn nhau với năng lượng hệ Hỏa còn sót lại.
Cơ thể Cát Thần đang trong trạng thái gây mê không kìm được mà khẽ run lên.
Chu Vân đưa tay triệu hồi nhân sâm biến dị ra, ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lấy cơ thể Cát Thần, chữa trị những kinh mạch yếu ớt suy nhược của anh ta, làm lành vết mổ mà Chu Vân vừa rạch, phẳng lặng như ban đầu.
Dần dần, cơ thể Cát Thần ngừng run rẩy, gương mặt tái nhợt của anh ta cũng dần trở nên hồng hào.
Chu Vân hài lòng rửa tay, lần một bỡ ngỡ lần hai thành thạo, phẫu thuật hẳn là đã thành công.
Nhưng Cát Thần muốn vận dụng linh hoạt dị năng hệ Thủy mới này thì về cơ bản phải tu luyện lại từ đầu, hơn nữa cấp dị năng sau này có lẽ sẽ không quá cao, dù sao thì kinh mạch trước đây đã bị tổn thương nghiêm trọng rồi.
Nhưng như vậy cũng đã rất tốt rồi, ít nhất những tác dụng phụ do dị năng tương khắc trước đây mang lại sẽ dần dần biến mất, và tuổi thọ của anh ta cũng có thể được kéo dài.
Chu Vân bước ra khỏi phòng phẫu thuật, mọi người trong chiến đội Niết Bàn đều đang đứng chờ bên ngoài, thấy hắn ra thì đều đứng cả dậy.
Thẩm Lan hỏi hắn: “Phẫu thuật thuận lợi không?” Nhanh quá vậy.
Chu Vân cười nói: “Rất thuận lợi, tiếp theo là từ từ tĩnh dưỡng thôi.”
Vân Ẩn đạo trưởng nói: “Lão Cát cũng có thể ăn một cái Tết ngon rồi.”
Thiền sư Tâm Hải nói: “A Di Đà Phật, như vậy chúng tôi cũng có thể yên tâm lên đường làm nhiệm vụ rồi, hành động nhanh chút là kịp về ăn Tết.”
Trương Quang Minh nói: “Chỉ sợ lão Cát biết chúng ta không cho đi cùng lại không vui.”
Thẩm Lan nói: “Tương lai còn dài, sau này nhiệm vụ còn nhiều.”
Chu Vân cười dặn dò vài điều cần lưu ý, sau đó đi thay quần áo, rồi lại lên lầu thăm Diệp Duật Khanh.
Trong phòng bệnh trắng tinh, radio đang phát tin tức của Liên minh.
Lăng Đỉnh Tu bưng khay đi ra, thấy Chu Vân liền ngoan ngoãn đứng lại: “Bác sĩ Chu.” Gã ta vốn gặp Chu Vân là cung kính gọi một tiếng “Chu thành chủ”, nhưng sau này phát hiện mọi người đều gọi hắn là bác sĩ Chu, nên cũng nhanh chóng đổi cách xưng hô.
Đầu giường bệnh của Diệp Duật Khanh được nâng cao lên, ông ta đang nằm nghiêng, mắt được che bằng một lớp gạc trắng, che đi vết thương xấu xí, một sợi đai rộng vắt ngang qua nách bộ quần áo bệnh nhân, dùng để cố định ông ta, để cơ thể không bị ngã xuống giường.
Sắc mặt ông ta đã tốt hơn nhiều, tuy không nhìn thấy nhưng cũng quay đầu qua: “Bác sĩ Chu?”
Chu Vân đi tới ngồi xuống: “Khá hơn chưa? Có chú ý trở mình không?”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Có, cứ mười lăm phút tôi lại giúp ngài ấy trở mình một lần.”
Chu Vân gật đầu, nói với Diệp Duật Khanh: “Tôi bắt mạch cho ông.” Hắn đưa tay đặt lên huyệt Nhân Nghênh ở bên cổ Diệp Duật Khanh, tập trung bắt mạch.
Diệp Duật Khanh nói: “Khá hơn nhiều rồi, uống canh gà nhân sâm, quả thật cảm thấy toàn thân ấm lên. Trước đây cứ thấy lạnh, sáng nay Diêu lão tiên sinh cũng qua châm cứu cho tôi một lần, đỡ nhiều rồi.”
Chu Vân gật đầu: “Thầy Diêu nói trường hợp bệnh của ông khá hiếm gặp, hy vọng có thể viết được vài bài luận văn.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Chu Vân nhịn cười: “Quả thật khá hơn nhiều rồi. Với lại sau khi ông bị thương, vết thương đã được chữa trị kịp thời bằng hệ Quang, nên nguyên khí cơ thể không bị tổn thương nghiêm trọng.”
Dường như Diệp Duật Khanh ý thức được điều gì đó: “Ý của bác sĩ Chu là…”
Chu Vân nói: “Cứ kéo dài thì cơ thể ông ngược lại sẽ suy yếu đi, xuất hiện các vấn đề như teo cơ, loãng xương, hệ tuần hoàn máu cũng sẽ có thay đổi lớn, còn phải xem xét cả yếu tố tâm lý tiêu cực nữa, không có lợi cho việc hồi phục, vì vậy tôi dự định sẽ nhanh chóng cấy ghép tinh hạch hệ Quang cho ông.”
“Dị năng giả hệ Quang có khả năng chữa trị mạnh, khả năng tự hồi phục của bản thân họ cũng tương đối mạnh hơn, hẳn là sẽ có ích cho việc hồi phục cơ thể của ông.”
Tinh thần Diệp Duật Khanh phấn chấn: “Cảm ơn bác sĩ Chu.”
Chu Vân nói: “Không cần cảm ơn, tôi đợi xem các người chó cắn chó.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Chu Vân cười nói: “Phẫu thuật sớm một chút, mọi người đều có thể ăn một cái Tết an lòng.”
=====
Vừa từ bên ngoài trở về biệt thự, hắn đã ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của thịt ba chỉ được rán cháy cạnh, hắn đói thật rồi, đặt quả sơn trà sang một bên, đi vào bếp nhìn cái chảo sắt trong tay Quan Viễn Phong: “Anh làm món gì mà thơm thế.”
Quan Viễn Phong thành thật nói: “Lần trước thấy em làm món lẩu tôm tươi thịt ba chỉ khá ngon, vừa rồi định bắt chước làm một nồi.”
Chu Vân nhìn miếng thịt lợn: “Thịt này trông ngon đấy.”
Quan Viễn Phong nói: “Hôm nay căn cứ Tĩnh Nam gửi một lô lợn hơi đến khao quân, đặc biệt giữ lại mấy con lợn biến dị nói là để cho em ăn Tết. Anh cho người mổ một con, chia một nửa cho bên thầy Diêu, bảo Tần Thịnh sắp xếp người làm cho thầy, Tuệ Tinh cũng ở bên đó, giữ lại một cái chân giò cho nó.”
Chu Vân gật đầu, Tần Mộ và Tần Thịnh đã cẩn thận chọn hai thiếu niên của băng Lão Nhai qua làm bảo mẫu cho bên Diêu Hoán, nhanh nhẹn tháo vát, việc nhà cửa vệ sinh, một ngày ba bữa, đều đâu ra đó.
Tần Thịnh, Kỳ Thư Hồng và Hoa Nhu mấy người mỗi ngày thỉnh thoảng đều qua thăm Diêu Hoán, Diêu Hoán rất thích người trẻ tuổi, vô cùng hưởng thụ, ngày nào rảnh rỗi cũng dạy dỗ bọn họ.
Chu Vân bóc một quả sơn trà đưa đến bên miệng Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong há miệng ăn, có chút tò mò: “Sơn trà ở đâu ra thế?”
Chu Vân cười hì hì: “Hôm nay thầy nói thèm ăn sơn trà, sơn trà quê thầy ngọt nhất, nhiều nước nhất. Em liền tiện tay thúc đẩy một cây trong vườn ươm, hái một ít cho thầy, còn lại mang về cho anh nếm thử.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Kỹ năng này của em thật hữu dụng, nếu hệ Mộc đều lên cấp cao, mọi người sẽ không sợ đói nữa nhỉ.”
Chu Vân nói: “Ừm, nhưng cấp 3 đã là giới hạn của đa số mọi người rồi. Có lẽ thế hệ dị năng giả sơ sinh tiếp theo sẽ mạnh hơn thế hệ chúng ta.”
Quan Viễn Phong nói: “Tại sao?”
Chu Vân nói: “Vật cạnh thiên trạch thôi. Kẻ yếu đều chết cả, gen mạnh được truyền lại, có lẽ năng lượng của dị năng cũng có một sự bảo toàn tổng thể, dịch chuyển giữa thực vật, động vật, tang thi và con người.” Hắn lại bóc một quả sơn trà cho Quan Viễn Phong.
Quan Viễn Phong ăn xong nói: “Em ăn của em đi, của anh sắp xong rồi, hôm nay phẫu thuật thế nào?”
Chu Vân nói: “Em ra tay thì đương nhiên là không có vấn đề gì rồi, em định gần đây sẽ phẫu thuật cấy ghép cho Diệp Duật Khanh luôn, cũng để làm tham khảo cho bước cấy ghép tiếp theo của Chu Triện. Cơ thể ông ta cường tráng, tố chất rất tốt, điều kiện rất đầy đủ, tiếp tục kéo dài thì thể trạng sẽ kém đi, đặc biệt là sẽ xuất hiện vấn đề tâm lý, ngược lại không có lợi cho phẫu thuật.”
“Tinh hạch hệ Quang cũng có sẵn, trước đây Tần Mộ ra khơi, đã để ý tìm cho Chu Triện, tìm được thêm mấy viên, lần này chủ động chia một viên cho tướng quân Diệp.”
Quan Viễn Phong nói: “Em quyết định là được, anh có hỏi ông ta có cần liên lạc với các tướng lĩnh tâm phúc không, ông ta nói không cần, chắc là ông ta có suy nghĩ của riêng mình. Hiện tại chưa nghe nói bên căn cứ Lâm Đông có biến động lớn gì.”
Chu Vân gật đầu: “Nếu phẫu thuật của Cát Thần và Diệp Duật Khanh đều thuận lợi, tiếp theo sẽ là Chu Triện. Thực ra thầy cũng khá sốt ruột rồi, nhưng em vẫn khuyên thầy nên tĩnh dưỡng thêm, xem hiệu quả của những người khác thế nào đã.” Đây là lĩnh vực mà kiếp trước hắn chưa từng động đến, không có tự tin.
Quan Viễn Phong nói: “Cẩn thận một chút là đúng. Nhưng mà có lẽ Đổng Khả Tâm đã đoán ra được điều gì đó, có một hôm cũng nói riêng với anh, nói nếu có thí nghiệm kích phát dị năng, cô bằng lòng tham gia.”
Chu Vân có chút ngạc nhiên: “Khả Tâm quả thật rất thông minh, đoán ra được cũng không lạ. Nhưng sao cô ấy lại tha thiết như vậy?”
Quan Viễn Phong mỉm cười: “Cô ấy có người trong lòng là một dị năng giả, nên hy vọng mình cũng có thể là dị năng giả.”
Chu Vân gật đầu: “Đúng là cần tình nguyện viên nữ, tìm cơ hội cho cô ấy đo thử xem.”
Quan Viễn Phong nói: “Đo cả rồi, Khả Tâm là hệ Hỏa, Giang Dung Khiêm hệ Thủy.” Anh cười: “Khả Tâm ngay cả tinh hạch cũng tự chuẩn bị xong rồi. Cô ấy nói với anh, bây giờ đăng ký, còn được chính thành chủ phẫu thuật, sau này nếu thật sự được phổ biến rộng rãi, thì không biết là ai làm nữa. Bất kể thế nào cũng phải chiếm lấy suất đầu này.”
Chu Vân cười: “Được rồi, em sẽ tìm cơ hội khám tổng quát cho cô ấy, để xem các chỉ số cơ thể thế nào.”
Thịt ba chỉ rán cháy cạnh được cho vào nồi đất đã lót sẵn nấm kim châm, sau đó trải bắp cải và miến lên trên, cuối cùng cho tôm nõn, sốt tỏi… đậy nắp bật lửa lớn, vậy là đã có món lẩu tôm thịt lợn nhanh gọn nhất.
Quan Viễn Phong học rất nhanh, đã ra dáng lắm rồi, Chu Vân cười nói: “Tài nấu nướng của Quan tướng quân sắp xuất sư được rồi.”
Quan Viễn Phong nói: “Phục vụ thành chủ là bổn phận của anh mà.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Story
Chương 131: Tương Lai Còn Dài
10.0/10 từ 17 lượt.
