Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 132: Chỉ Đợi Xuân Sang
Ca phẫu thuật của Diệp Duật Khanh hoàn thành rất nhanh.
Theo cảm giác của ông ta, giống như là mình chỉ vừa bị tiêm thuốc mê ngủ một giấc, tỉnh dậy không hề có cảm giác gì, còn theo lời của Lăng Đỉnh Tu thì, ngay cả vết thương ở bụng cũng không sờ thấy, trơn nhẵn phẳng lì như lúc ban đầu. Nếu không phải hình tượng của Đông Quân quá cao thâm khó lường, suýt chút nữa ông ta đã nghi ngờ đây là một vụ lừa đảo.
Chu Vân lại rất nghiêm túc dạy ông ta phương pháp vận khí: “Tuy hai chân và hai tay không còn, nhưng lúc vận khí ông có thể thử tưởng tượng ra chúng.”
Diệp Duật Khanh: “…” Mất rồi là mất rồi, tưởng tượng thế nào được? Lộ trình vận khí là cái quỷ gì, khí cảm lại là cái gì, học sinh ưu tú luôn có thành tích xuất sắc bỗng chốc trở thành học sinh dốt, đột nhiên có chút ngơ ngác.
Tiếc là Trương Quang Minh không có ở đây, đã đi làm nhiệm vụ rồi, nếu không có thể trao đổi kinh nghiệm với ông ta. Chắc qua Tết sẽ về, cứ từ từ là được. Chu Vân an ủi ông ta: “Lăng tướng quân còn biết làm đó, thứ này không có ngưỡng cửa gì cả, giống như trực giác vậy, ông cứ từ từ mà cảm nhận.”
Lăng Đỉnh Tu: “…”
Diệp Duật Khanh: “…”
Quả thật có lý, ông ta đột nhiên có thêm lòng tin.
Chu Vân kéo rèm lại, bắt đầu châm cứu cho ông ta: “Tôi châm cứu cho ông xong thì ông hãy nghỉ ngơi cho tốt, tâm lý là quan trọng nhất. Ông phải mang hy vọng rằng tứ chi và đôi mắt của mình đều có thể hồi phục lại như cũ để tu luyện dị năng.”
Tuy trước đó Diệp Duật Khanh đã có vài phỏng đoán, nhưng thực ra có chút không dám tin: “Mắt của tôi còn có thể hồi phục? Cái gã Cự Môn kia — Ngụy An Quốc đó, sau mạt thế thức tỉnh dị năng, nhưng tay vẫn không thể hồi phục.”
Chu Vân thành thạo châm kim, khẳng định chắc nịch: “Có thể, liên quan đến cấp dị năng của bản thân. Cần một số phương pháp trị liệu và hỗ trợ, thời gian cũng tương đối dài, nếu ông cố gắng nâng cao hiệu quả dị năng của mình thì sẽ nhanh hơn một chút.” Có dị năng hệ Mộc của hắn hỗ trợ trị liệu, tốc độ cũng sẽ nhanh hơn.
Hắn tháo lớp gạc trên mắt Diệp Duật Khanh ra, cẩn thận xem xét vết thương: “Ngụy An Quốc thì, anh ta là hệ Thổ, vốn dĩ từ từ thăng cấp cộng thêm trị liệu là có thể hồi phục, nhưng anh ta đã dùng hormone gen kia của các người, vậy nên bây giờ hết cách rồi. Hiện tại tôi đang cố gắng chữa trị cho anh ta, có lẽ sau này sẽ có hy vọng.” Kiếp trước Quan Viễn Phong cấy ghép dị năng hệ Hỏa không phù hợp mà vẫn có thể hồi phục đôi chân, có thể thấy thiên phú ban đầu của anh kinh người đến mức nào.
Hắn nhanh chóng châm kim vào các huyệt vị xung quanh mắt Diệp Duật Khanh, sau đó thi triển “Khô Mộc Hồi Xuân”.
Mắt vẫn là cơ quan quá tinh vi, kiếp trước Tần Thịnh mọc lại hoàn toàn cũng mất gần một năm.
Nhưng tứ chi hồi phục, cộng thêm dị năng hệ Quang của ông ta, hẳn là có thể nhanh hơn Tần Thịnh một chút, có lẽ tương đương với Quan Viễn Phong?
Mùa đông thời gian đặc biệt dài, có lẽ đợi đến khi tuyết tan vào mùa xuân, ông ta cũng sẽ hồi phục.
Dù sao đi nữa thì Tần Thịnh của kiếp trước, Quan Viễn Phong của kiếp này, cũng khiến hắn có nhiều kinh nghiệm trong việc chữa trị tái tạo chi bị đứt, nên giọng điệu của hắn vô cùng chắc chắn.
Thái độ khẳng định này truyền sang Diệp Duật Khanh, cũng khiến ông ta có thêm lòng tin.
Sau khi châm cứu xong, Chu Vân thu dọn đồ đạc, dặn dò Lăng Đỉnh Tu một vài điều cần lưu ý, tiện tay cũng bắt mạch xem tình hình của Lăng Đỉnh Tu luôn, bảo gã ta tuyệt đối không được sử dụng dị năng rồi mới rời đi.
Chu Vân vừa đi, trong phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Diệp Duật Khanh như có điều suy nghĩ hỏi Lăng Đỉnh Tu: “Thầy Diêu là thầy của bác sĩ Chu, nhưng mỗi lần bác sĩ Chu châm cứu cho tôi, cảm giác lại rất khác so với thầy Diêu.” Mặc dù mỗi huyệt vị đều nóng lên như nhau, nhưng cảm giác ấm áp và ngứa ngáy ở chỗ cụt của tứ chi và hốc mắt lại vô cùng rõ rệt.
Lăng Đỉnh Tu nói: “Thầy Diêu và bác sĩ Chu châm cứu cho ngài đều kéo rèm, tôi không nhìn thấy có gì khác biệt.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Lăng Đỉnh Tu lại hào hứng nói: “Hôm nay nhà ăn có trái cây, tôi mang lên một ít, có sơn trà, tôi nhớ là ngài rất thích ăn.”
Diệp Duật Khanh có chút ngạc nhiên: “Trời đông giá rét như thế này lấy đâu ra sơn trà.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Là trái cây trong nhà kính trái vụ ở vườn thuốc, do dị năng giả hệ Mộc thúc chín. Nghe nói là để chuẩn bị cho buổi tọa đàm liên hoan mừng Tết.”
Diệp Duật Khanh: “… Đây không phải bệnh viện sao?”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Đây là vườn thuốc Nam Sơn, bên ngoài đều là các loại thảo dược, nhà kính trồng rau củ quả, nghe nói bên ngoài nữa còn có trang trại.”
Diệp Duật Khanh trầm tư một lúc: “Tôi nhớ vườn thuốc Nam Sơn được cải tạo lại từ một nhà tù.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Đúng vậy, bên ngoài còn có khẩu hiệu gì đó như ‘Làm lại cuộc đời’ nữa. Vừa có tường cao vừa có lưới điện, canh phòng rất nghiêm ngặt, rất an toàn.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Lăng Đỉnh Tu lại còn lẩm bẩm: “Quên hỏi bác sĩ Chu xem tôi có được uống chút rượu Tequila không nữa, đi ra khỏi đây gần nhà máy rượu, bên ngoài toàn là mùi rượu thơm phức. Nếu tướng quân có thể nhìn thấy thì tốt rồi, tôi thấy cây thùa biến dị của họ, giống như vô số thanh kiếm màu xanh lục, đứng trong tuyết trông rất đẹp. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó, tôi nghĩ ngài nhất định sẽ thích.”
Khóe miệng Diệp Duật Khanh khẽ nhếch lên, nở một nụ cười: “Ngày mai cậu hỏi thầy Diêu cũng được.”
Lăng Đỉnh Tu vừa bóc sơn trà vừa nói chuyện phiếm: “Nghe nói ở đây chỉ còn lại sản nghiệp của rượu, tơ tằm, và đay bóng tối, những thứ khác đều đã dời vào trong thành rồi. Quản lý rất nghiêm, nghe nói dạo trước bắt được một tên gián điệp muốn ăn cắp tài liệu nghiên cứu.”
“Hôm nay phó quan chấp chính Tần Mộ có nói với tôi rằng, người của tiểu đội Thiên Lang chủ yếu phụ trách trị an trong thành, hỏi tôi có cần sắp xếp họ qua đây bảo vệ tướng quân không, tôi từ chối rồi.”
Diệp Duật Khanh nói: “Nếu cậu buồn chán có thể gọi họ qua nói chuyện.”
Lăng Đỉnh Tu bĩu môi: “Một lần bất trung, trăm lần bất dụng.”
Diệp Duật Khanh dở khóc dở cười: “Cậu quên là tiểu đội Thiên Lang vốn dĩ không phải người của chúng ta sao? Người mà bọn họ phản bội cũng chính là kẻ thù của chúng ta, bây giờ chúng ta có kẻ thù chung rồi.”
Lăng Đỉnh Tu bừng tỉnh: “Đúng ha.”
Diệp Duật Khanh cười: “Thực ra, có lẽ là Tần Mộ muốn thăm dò xem chúng ta có hành động gì với căn cứ Lâm Đông hay không.”
Lăng Đỉnh Tu mờ mịt nói: “Bây giờ ngài chẳng làm gì được cả, cứ dưỡng thương cho tốt, để cơ thể khỏe lên trước đã.”
Diệp Duật Khanh bật cười.
Cửa bị gõ mấy tiếng, âm thanh trong trẻo nhưng lại đều đặn và có nhịp điệu — là kiểu gõ cửa đã qua huấn luyện trong quân đội.
Lăng Đỉnh Tu ngẩng đầu lên, theo bản năng đứng dậy ngay lập tức, toàn thân căng cứng, rồi mới đột nhiên nhận ra bây giờ mình đang ăn nhờ ở đậu nhà người ta, gã ta có chút ngượng ngùng, nói: “Quan tướng quân.”
Diệp Duật Khanh mỉm cười quay đầu lại: “Quan tướng quân.”
Quan Viễn Phong bước vào: “Khá hơn chưa? Nghe Chu Vân nói đã phẫu thuật thành công cho ông rồi.”
Dáng người anh cao lớn, vừa bước vào trong, phòng bệnh lập tức trở nên chật chội hơn nhiều, Lăng Đỉnh Tu theo phản xạ đẩy ghế qua cho anh ngồi.
Diệp Duật Khanh nói: “Khá hơn nhiều rồi, thân tàn ma dại, không thể tiếp khách, để cậu chê cười rồi.”
Ánh mắt sắc bén của Quan Viễn Phong nhìn ông ta từ trên xuống dưới rồi ngồi xuống: “Sáng nay có cuộc họp trực tuyến báo cáo công tác của các căn cứ quân sự, báo cáo năm nay của căn cứ Lâm Đông do lão tướng quân Diệp phụ trách. Lý do là ông bị bệnh đang nghỉ dưỡng.”
Diệp Duật Khanh sững sờ, đã kịp hiểu ra: “Diệp Lý Tuệ không đủ tầm, ông nội định tự mình ra mặt? Ông ra mặt thì ngay cả lão Đàm cũng phải nể ông mấy phần nhỉ.”
Quan Viễn Phong nói: “Phải. Hơn nữa tôi thấy ông ta tinh thần sung mãn, tóc đen nhánh, hình như đã kích phát dị năng.”
Diệp Duật Khanh im lặng.
Lăng Đỉnh Tu đứng bên cạnh nói: “Trước đây lúc đưa thuốc kích phát dị năng cho tôi, trong phương án tuyển tình nguyện viên mà phòng thí nghiệm Hải Uyên gửi qua bên chúng ta, có cả mục tuyển tình nguyện viên cấy ghép tinh hạch dị năng. Anh em dưới trướng hỏi tôi cái này có đáng tin không, lúc đó tôi cũng thấy không đáng tin lắm, bèn tìm người quen hỏi thử. Họ nói với tôi là chuyên gia mời từ thành Thương Sơn đến, tỷ lệ thành công quả thực không cao lắm, nói là vẫn nên dùng thuốc kích phát dị năng, uống một liều là dị năng tăng vù vù.”
Diệp Duật Khanh: “…” Vậy tại sao ông là người đứng đầu căn cứ Lâm Đông thì lại không biết gì cả?
Quan Viễn Phong cau mày, lạnh giọng nói: “Vậy kẻ lấy tài liệu của Lê Hùng rõ ràng là nhà họ Diệp, đây là vừa ăn cướp vừa la làng à?”
Lăng Đỉnh Tu nhận ra mình lỡ lời, muộn màng ngậm miệng lại.
Diệp Duật Khanh có chút xấu hổ ho một tiếng: “Lúc đó phái tiểu đội Thiên Lang đi, có lẽ là muốn lấy tài liệu về loại anh túc biến dị có thể khống chế dị năng giả.” Phẫu thuật cấy ghép hẳn là đã bỏ ra một khoản tiền lớn để mời chuyên gia, quả thực ông ta nhớ phòng thí nghiệm có khoản chi này, nhưng lúc đó cũng chỉ liếc qua. Hóa ra căn cứ Lâm Đông đã sớm không còn hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của mình, có lẽ từ lúc đó ông nội đã bắt đầu bố trí, người đã từng có quyền lực lại càng không nỡ đánh mất quyền lực, ông tuổi tác đã cao, nhu cầu đối với dị năng càng bức thiết hơn.
Quan Viễn Phong im lặng, Diệp Duật Khanh tuy không nhìn thấy, nhưng cũng có thể cảm nhận được loại uy h**p đó. Ông ta biết Quan Viễn Phong đối với việc Chu Vân lúc đó bị vây công quả thực vô cùng tức giận. Ông ta cũng là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm thấy Quan Viễn Phong nổi giận như vậy, trực tiếp xông vào dinh thự của ông ta ở Trung Châu. Thú thật, trước đây ông ta đối với Quan Viễn Phong có thái độ kẻ cả, chỉ cho rằng anh ta chẳng qua là con dao của Đàm Khải. Từ ngày đó trở đi, quan điểm của ông ta về Quan Viễn Phong đã hoàn toàn thay đổi, cảm thấy đây cũng là một tay kiêu hùng. Nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng, bây giờ mình phải chịu sự che chở của Quan Viễn Phong.
Cho dù mặt Diệp Duật Khanh có dày đến đâu đi nữa, lúc này ông ta cũng không tránh khỏi cảm thấy có chút bối rối, khẽ ho một tiếng: “Có lẽ ông nội tôi đã mạo hiểm làm phẫu thuật cấy ghép dị năng, để nắm giữ toàn bộ căn cứ Lâm Đông.”
Quan Viễn Phong nói: “Ông định thế nào.” Trong giọng nói vẫn còn đầy vẻ không vui.
Diệp Duật Khanh nói: “Bọn họ không dám công khai chuyện tôi gặp nạn, và để tỏ ra căn cứ Lâm Đông không có gì thay đổi, bọn họ sẽ cố gắng hết sức để duy trì mọi thứ như bình thường, bao gồm cả các hạng mục hợp đồng hợp tác với các căn cứ khác đã được định ra khi tôi còn tại vị.”
“Có lẽ tôi vẫn còn có thể tranh thủ được một mùa đông để hồi phục.”
Quan Viễn Phong lạnh giọng nói: “Diệp Duật Khanh, Chu Vân nhân hậu, nhưng tôi thì không đâu.”
Diệp Duật Khanh thở dài: “Tôi không dám vong ân, nhưng tôi bây giờ không có gì cả, chỉ có thể hứa hẹn tương lai, Lâm Đông nhất định sẽ cùng tiến cùng lùi, chung vận mệnh với Quy Khư.”
Quan Viễn Phong khẽ gật đầu, cũng không để ý Diệp Duật Khanh có nhìn thấy hay không, đứng dậy đi ra ngoài.
Lăng Đỉnh Tu thở phào một hơi dài, khẽ nói với Diệp Duật Khanh: “Là tôi nói sai rồi.”
Diệp Duật Khanh cười: “Không, lúc này cần phải trao đổi thẳng thắn, còn phải cảm ơn cậu đã cung cấp thông tin hữu ích.” Nụ cười của ông ta dần lạnh đi: “Có lẽ ông nội tôi nghĩ rằng, nếu ông ra mặt thì khi tôi trả thù sẽ không quá tàn nhẫn… Hoặc cũng có lẽ ông ấy nghĩ rằng, một kẻ tàn phế như tôi, có lẽ đã không còn sức để lật ngược tình thế nữa rồi.”
Lăng Đỉnh Tu nói: “Tướng quân, ngài cứ dưỡng tốt thân thể đã.”
Diệp Duật Khanh nằm xuống: “Tôi biết.”
Lăng Đỉnh Tu nói nhỏ: “Nhưng bây giờ trông ngài rất sốt ruột.”
Diệp Duật Khanh dứt khoát phủ nhận: “Tôi không sốt ruột.” Tôi phải từ từ nghĩ xem nên trả thù thế nào.
…
Quan Viễn Phong đi xuống lầu, liền thấy Chu Vân từ bên ngoài bước vào, tay xách một giỏ rau đầy ắp, thấy anh thì rất ngạc nhiên: “Sao anh lại đến đây?”
Quan Viễn Phong bước tới nhận lấy cái giỏ nặng trịch kia: “Qua nói chuyện với Diệp Duật Khanh một chút. Tiện thể đón em về… Em đã ba ngày không về rồi.”
Chu Vân cười: “Phẫu thuật cấy ghép rất phiền phức, phải chuẩn bị trước rất nhiều việc, thầy cũng ở bên này mà.”
Quan Viễn Phong nói: “Anh còn tưởng em muốn trốn huấn luyện mùa đông.”
Chu Vân: “…”
Khuôn mặt cương nghị của Quan Viễn Phong hiện lên nụ cười: “Sao lại hái nhiều rau thế.”
Chu Vân nói: “Em muốn ăn lẩu.”
Quan Viễn Phong nói: “Ở nhà có thịt lừa, về ăn lẩu thịt lừa là vừa.”
Chu Vân ngạc nhiên: “Ở đâu ra thế?”
Quan Viễn Phong nói: “Căn cứ Tam Sở gửi đến khao quân.”
Chu Vân thật sự có chút thèm: “Thịt lừa rất ngon, nhưng mà cũng rất thử thách tay nghề chế biến đó.”
Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, anh không dám làm bừa, chỉ bảo bọn họ cắt hai mươi cân mang về nhà để đó, rất tươi.”
Chu Vân lập tức quyết định: “Vậy mau về thôi.”
Hai người lên xe, Quan Viễn Phong lái xe, Chu Vân có chút ngạc nhiên: “Sao anh đến một mình vậy?”
Quan Viễn Phong nói: “Bọn họ đi xe khác, đến doanh trại quân đội gần đây rồi. Anh đặc biệt qua đây để gặp Diệp Duật Khanh.” Anh nói xong liền kể lại chuyện của Diệp Tử Khê, Chu Vân như có điều suy nghĩ: “Nếu là chuyên gia bên Lê Hùng thì có lẽ không thể làm cấy ghép dị năng song hệ được.”
Quan Viễn Phong nói: “Lúc đó không phải em đã dùng riêng hai tinh hạch hệ Phong và Lôi Điện để giúp anh sao?”
Chu Vân cười: “Đó phải là em mới được, người khác không làm được đâu.” Hắn dùng thuật “Ghép Nối”, khác với kiểu cấy ghép đơn giản thô bạo.
Quan Viễn Phong một tay nắm vô lăng, tay kia đưa ra v**t v* cổ tay hắn: “Em là mạnh nhất.”
Chu Vân lại không để ý đến chút tình ý này, nắm ngược lại tay Quan Viễn Phong, nhưng lại chìm vào suy tư, lẽ nào kiếp trước lão gia tử nhà họ Diệp này cũng không đợi được đến lúc tìm thấy tinh hạch song hệ, mà đã cấy ghép tinh hạch đơn hệ trước? Hay là tuổi ông ta đã quá cao, không dám mạo hiểm cấy ghép hai loại tinh hạch, mãi đến sau này phát hiện ra mình đã vào cấp 5, lúc đó mới ra tay với mình?
Hắn trầm ngâm nói: “Những ca phẫu thuật mà thành Thương Sơn làm lúc đó, tất cả đều có tác dụng phụ, bởi vì bọn họ chỉ cấy ghép một cách cưỡng ép, chỉ những người có thể chất rất tốt, thiên phú tương đối cao, độ tương thích tốt mới sống sót được, rủi ro phẫu thuật rất lớn. Diệp Tử Khê đã tám mươi mấy tuổi rồi, còn mạo hiểm làm phẫu thuật này, xem ra anh nói đúng, khả năng kiểm soát căn cứ Lâm Đông của Diệp Duật Khanh vẫn còn tương đối mạnh.”
Hắn đưa ra kết luận: “Vậy nên lần này chúng ta cứu người là lời to rồi.” Hắn nhìn Quan Viễn Phong, ánh mắt ngậm cười: “Biết đâu Tết năm sau, chúng ta có thể ăn hải sản do căn cứ Lâm Đông gửi tới đó.”
Quan Viễn Phong: “…”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
