Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 130: Chuyện Để Sau Này Hẵng Nói
Trong lúc chờ đợi kết quả kiểm tra, các lãnh đạo cấp cao của thành Quy Khư đã mở một cuộc họp nhỏ trong phòng họp.
Chu Triện cũng vội vàng chạy tới: “Căn cứ Lâm Đông có biến động lớn như vậy, nguồn cung dầu khí có thể sẽ thay đổi, chúng ta phải chuẩn bị quy hoạch lại nhu cầu năng lượng. Tốt nhất là tạm thời dừng việc mở rộng quy mô dân số lại.”
Tần Mộ xoay xoay cây bút trong tay: “Bên quân đội Liên minh sẽ phản ứng thế nào? Có công nhận chỉ huy mới của căn cứ Lâm Đông không? Trông có vẻ là người chú của Diệp Duật Khanh, thiếu tướng Diệp Lý Tuệ.”
Quan Viễn Phong nhíu mày, im lặng một lúc rồi mới nói: “Năng lực cá nhân của Diệp Duật Khanh vô cùng xuất sắc nổi bật, mới có thể nắm quyền căn cứ Lâm Đông trong thời mạt thế khi còn trẻ như vậy.”
“Tư chất và năng lực thống soái của Diệp Lý Tuệ kém xa, tôi cho rằng trong thời gian ngắn ông ta không thể nắm được căn cứ Lâm Đông. Bên đó hải quân, lục quân, không quân đều có tướng lĩnh đứng đầu riêng. Những chỉ huy này không chỉ nghe lệnh của căn cứ Lâm Đông, mà quân đội trung ương của Liên minh cũng có thể ra lệnh cho bọn họ trên danh nghĩa.”
“Khi chưa nhận được tin tức chính xác, quân đội Liên minh sẽ không dễ dàng thay đổi chỉ huy. Cho nên đây có thể là lý do bọn họ vẫn giữ lại mạng của Diệp Duật Khanh, có lẽ bọn họ cần thời gian để chuyển tiếp và tiếp quản.”
Tần Mộ nói: “Lăng Đỉnh Tu nói, trước đó cái cớ bọn họ đưa ra bên ngoài là sức khỏe của tướng quân Diệp không tốt, cần tĩnh dưỡng, còn với những kẻ tâm phúc như bọn họ thì lại nói là ông ta muốn làm thí nghiệm kích phát dị năng, khả năng thành công rất lớn. Các tướng lĩnh tâm phúc thân cận khác đều tin không chút nghi ngờ.”
“Thế nhưng Lăng Đỉnh Tu lại được tướng quân Diệp nhắc nhở từ trước, cảm thấy loại thuốc kích phát dị năng đó không đáng tin và bảo gã ta đừng dùng. Sao ông ta lại đột nhiên quyết định làm thí nghiệm kích phát dị năng? Lại còn đặc biệt gọi điện cho gã ta, bảo gã ta yên tâm chờ ông ta phẫu thuật thành công trở ra.”
“Gã ta càng nghĩ càng thấy kỳ quặc, bề ngoài thì giả vờ đồng ý, nhưng thực chất lại âm thầm điều tra. Cũng may là hình tượng không có não thường ngày của gã ta đã quá quen thuộc, Diệp Lý Tuệ tưởng gã ta thật sự bị lừa, cũng không đề phòng gã ta, thế nên gã ta mới có thể lén lút đưa Diệp Duật Khanh ra ngoài được.”
Tần Mộ là người tỉ mỉ, lúc chờ Chu Vân tới, anh ta đã lén hỏi rõ Lăng Đỉnh Tu một vài chi tiết.
Quan Viễn Phong nói: “Tôi sẽ báo cáo với tướng quân Đàm, nhưng tôi đoán có thể quân đội Liên minh sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Bên Lâm Đông dù là binh lực, năng lượng hay vũ khí gì cũng đều rất đầy đủ, nếu thật sự đánh nhau, cục diện thống nhất sẽ bị hủy hoại trong phút chốc. Người chịu khổ vẫn là quần chúng.”
Tần Mộ lại nói: “Tôi cho rằng tốt nhất là không nên liên lạc với quân đội trung ương. Bên đó như một cái sàng vậy, một khi tin tức Diệp Duật Khanh ở chỗ chúng ta bị lộ ra ngoài, căn cứ Lâm Đông sẽ cắn ngược lại một phát, gán tội danh ngược đãi, bắt giữ, giam cầm tướng quân Diệp lên đầu căn cứ Quy Khư. Dù sao thì, tướng quân Quan và tướng quân Diệp vốn có thù cũ, đã vạch mặt nhau ngoài sáng rồi. Đến lúc đó thành Quy Khư ngược lại sẽ trở thành mục tiêu công kích của mọi người, tất cả mọi người đều có thể lấy danh nghĩa này để thảo phạt tòa thành mới của chúng ta, ép chúng ta giao Đông Quân ra.”
“Thành Quy Khư vừa mới xây dựng, thực lực các căn cứ tư nhân xung quanh đều không mạnh, căn cứ Tam Sở bị lụt, căn cứ Tĩnh Nam cũng không ổn định cho lắm, nếu thật sự đánh nhau, e là mọi người đến một bữa cơm yên ổn cũng không có mà ăn.”
“Ngay cả tướng quân Đàm cũng sẽ rất bị động, chi bằng ngay từ đầu giấu ông ấy, nghiêm cấm tiết lộ ra ngoài. Diệp Lý Tuệ hẳn không đoán được ông ta sẽ trốn đến thành Quy Khư, nơi có mối thù lớn đâu nhỉ. Dù sao thì Lăng Đỉnh Tu trông cũng thật sự rất không có não.”
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn anh ta.
Tần Mộ bị mọi người nhìn đến có chút ngơ ngác: “Sao thế? Chẳng lẽ không đúng à?”
Chu Triện nói: “Cậu đúng là một thiên tài âm mưu.”
Tần Mộ: “…Tôi chỉ suy luận hợp lý thôi.” Nếu anh ta ở lập trường của đối phương, nhất định sẽ làm như vậy. Hơn nữa, việc đoạt quyền một cách thô thiển như vậy thật sự rất kỳ lạ. Hoàn toàn có thể làm một cách tinh tế hơn, từ từ vô hiệu hóa, từ từ chuyển giao quyền lực, sao lại đơn giản và thô bạo như thế? Vả lại đã kết thù không đội trời chung rồi, sao còn có thể để người ta chạy thoát?
Thẩm Lan nói: “Rất có khả năng.”
Tần Mộ nói: “Tôi thậm chí còn cảm thấy Diệp Duật Khanh bảo Lăng Đỉnh Tu đưa ông ta đến đây chính là có ý đồ này. Bây giờ không thể đưa ông ta đi được nữa rồi, một khi chết ở bên ngoài đều là lỗi của chúng ta, đây đã là tay ướt nhúng bột mì rồi. Không thể phủi sạch được đâu.”
Mọi người im lặng, ai cũng đều cảm thấy Tần Mộ nói rất có lý.
Quan Viễn Phong nhìn sang Chu Vân, hắn suy nghĩ một lát: “Cứ cứu trước đã. Nếu có thể thông qua ông ta để khống chế căn cứ Lâm Đông thì lợi nhiều hơn hại. Cứu về rồi mà không nghe lời thì lại giết đi là được.”
Tất cả mọi người: “…” Không biết tại sao, thành chủ Đông Quân bề ngoài ôn hòa mà nói ra lời giết người lại hoàn toàn không khiến người ta cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn có một cảm giác thong dong, ung dung như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Sự việc cứ thế được quyết định, tối hôm đó bọn họ bí mật đưa Diệp Duật Khanh và Lăng Đỉnh Tu đến vườn thuốc Nam Sơn, đồng thời tăng cường phòng thủ ở đó.
Sau cuộc họp, Chu Vân và Quan Viễn Phong nói chuyện riêng, hắn vừa đặt nồi hải sản hầm mang đến vào lò vi sóng hâm nóng cho anh: “Có báo cáo với tướng quân Đàm hay không, anh tự quyết định đi.”
Quan Viễn Phong nói: “Đây cũng không phải lần đầu anh tự ý quyết định, không nói nữa. Nói ra cũng chẳng giúp được gì mà ngược lại có thể khiến tình hình tệ hơn.”
Chu Vân mỉm cười, biết rằng thực ra Quan Viễn Phong còn lo lắng cho mình hơn.
Hắn và Quan Viễn Phong nói chuyện phiếm: “May mà ca phẫu thuật cho Cát Thần vốn cũng được sắp xếp ở bệnh viện trong vườn thuốc Nam Sơn, chỗ đó tuy là bệnh viện nhà tù, nhưng các loại thiết bị đều rất tốt.” Hắn nói xong cũng có chút ghen tị: “Điều kiện còn tốt hơn nhiều so với bệnh viện em làm việc trước đây.”
Quan Viễn Phong cười: “Chú ý thân phận đại lão cấp năm của em một chút, em bây giờ là thành chủ của một tòa thành đấy.”
Chu Vân cũng cười, rồi lại nói nhỏ với anh: “Đợi chiến đội Niết Bàn trở về, lại có thiết bị tốt để dùng rồi.”
Hắn nghĩ đến kính hiển vi đơn phân tử độ chính xác cao, máy phân tích khí máu, huyết học, máy quang phổ khối, máy đếm tế bào dòng chảy cấu hình cao, là đã vui mừng trước rồi.
Quan Viễn Phong thấy hắn vui vẻ, tâm trạng nặng nề trước đó cũng nhẹ nhõm đi vài phần, anh nếm thử một miếng gà ba chén, mùi thơm đặc trưng của húng quế ấm áp và đậm đà, bên ngoài tuyết vẫn đang bay lất phất.
Cuộc sống dù khó khăn, bên ngoài dù hỗn loạn, bằng một cách thần kỳ nào đó, Chu Vân luôn có thể khiến những nơi hắn ảnh hưởng trở nên yên bình, tĩnh lặng và an tâm.
Anh có chút xúc động: “Ai cũng muốn trở nên mạnh hơn, sống lâu hơn.”
Chu Vân cười nói: “Quan trọng là chất lượng của cuộc sống, không phải là độ dài. Đây là quan điểm mà rất nhiều nhà triết học đã đưa ra rồi.” Hắn vươn tay từ từ v**t v* cổ tay Quan Viễn Phong: “Nhưng mà, nếu có thể cùng anh, em cũng hy vọng thời gian chúng ta bên nhau càng lâu càng tốt… Và vì điều này, em cũng hy vọng mình không ngừng trở nên mạnh hơn.”
Quan Viễn Phong vô cùng cảm động: “Em nói đúng.”
Anh nắm ngược lại bàn tay Chu Vân, mười ngón tay đan chặt, v**t v* lòng bàn tay mềm mại kia: “Vậy nên chúng ta vẫn nên kiên trì huấn luyện mùa đông một chút.” Từ khi Chu Vân tập trung vào nghiên cứu, rõ ràng đã rất lơ là việc rèn luyện, thứ duy nhất kiên trì chỉ có Bát Đoạn Cẩm.
Chu Vân: “…”
Quan Viễn Phong nhịn cười: “Yên tâm, từ từ thôi, nhất định không để em cảm thấy quá đau khổ.”
Chu Vân biết Quan Viễn Phong thấy tình cảnh thê thảm của Diệp Duật Khanh nên lo lắng cho mình. Đúng là dạo này hắn có hơi phóng túng quá độ, cơ thể có chút suy nhược, ngay cả thầy bắt mạch cho hắn cũng đã nhắc nhở một cách tế nhị là phải tiết chế. Cũng đúng, muốn được dài lâu, thì phải đối xử tốt với cơ thể: “Được rồi. Em nghe theo anh.”
===
Lúc Diệp Duật Khanh mơ màng tỉnh lại, điều đầu tiên ông ta ngửi thấy là mùi nhân sâm rất nồng, rất giống mùi viên nhân sâm mà các con cháu hầu hạ lão gia tử dùng trong phòng ông ngày trước.
Cái lạnh thấu xương và cơn đau luôn bao bọc lấy ông ta sau khi bị chặt cụt chân tay và bị giam cầm cũng đã biến mất, lúc này ông ta cảm thấy cơ thể mình ấm áp lạ thường. Ông ta quay đầu, bản thân vẫn không thể nhìn thấy gì.
Ông ta cảm nhận được một bàn tay mang theo mùi nhân sâm nồng đậm đang đặt lên vết thương ở mắt mình, nơi đó nhanh chóng cảm thấy ấm áp, cơn đau đang dần tan biến.
Với trình độ y học hiện tại, nhãn cầu không thể cấy ghép, nhưng ông ta vẫn nhen nhóm một tia hy vọng mong manh: “Đỉnh Tu?”
Chu Vân nói: “Gã ta cũng đang điều trị rồi, gã ta dùng dị năng quá độ, hormone tiêm vào trước đó cũng gieo mầm tai họa cho cơ thể gã ta, cần phải cấm gã ta sử dụng dị năng trong một thời gian rất dài, từ từ bồi bổ, nếu không kinh mạch không chịu nổi, việc tinh hạch dị năng khô kiệt chỉ là chuyện sớm muộn.”
Diệp Duật Khanh cử động cơ thể, Chu Vân vươn tay nhẹ nhàng đè vai ông ta lại, ngăn cản: “Ông đừng cử động lung tung, trên người ông đang cắm kim, tôi đang chữa trị cho ông.”
Diệp Duật Khanh cười: “Thì ra là thành chủ Đông Quân… Cảm ơn cậu.”
Chu Vân nói: “Đây chẳng phải là điều ông đã lường trước được sao? Kẻ thù không thể tưởng tượng được ông sẽ tự chui đầu vào lưới, đến địa bàn của kẻ tử thù, còn chúng tôi lại không thể ngồi yên nhìn ông xảy ra chuyện, để tránh cái nồi hãm hại đồng liêu này đổ chết trên người Quan Viễn Phong.”
Diệp Duật Khanh nói: “Tôi chỉ còn lại một thân tàn phế, đúng là cùng đường bí lối, lại không cam tâm chết đi như vậy, vẫn muốn báo thù, chỉ có thể mặt dày đến cầu cứu thành chủ và tướng quân Quan.”
Chu Vân: “Ông phải nói rõ tình hình thế nào, chúng tôi có thể giúp ông những gì.”
Diệp Duật Khanh nói: “Diệp Lý Tuệ là chú tôi, con trai trưởng của ông ta là Diệp Thời Khanh, tính ra là anh họ tôi, học y, trước mạt thế làm việc ở Viện nghiên cứu An toàn Phòng vệ Bờ biển Lâm Đông.”
Chu Vân chăm chú lắng nghe, thậm chí còn mở màn hình mực điện tử lên, ghi chép trên đó.
Diệp Duật Khanh nghe tiếng ngòi bút lướt trên màn hình, khóe miệng không hiểu sao lại bất giác cong lên: “Không lâu sau mạt thế, Diệp Thời Khanh được gia tộc hỗ trợ, thành lập một phòng thí nghiệm tên là Hải Uyên, chuyên nghiên cứu về kích phát dị năng, nâng cao dị năng…”
Kiếp trước Chu Vân hoàn toàn chưa từng nghe nói đến phòng thí nghiệm này, cũng chưa từng nghe nói đến người tên Diệp Thời Khanh.
Diệp Duật Khanh nói: “Trước mạt thế tôi học trường quân đội, cũng coi như nối nghiệp cha, vì vậy thăng tiến khá thuận lợi. Thời mạt thế, cũng thuận lý thành chương chủ trì căn cứ Lâm Đông. Sau này vì ủng hộ Liên minh người sống sót thống nhất, nên đã nhận chức phó chỉ huy quân đội trung ương Liên minh, ở căn cứ Trung Châu hơn một năm. Sau đó cậu cũng biết rồi, sau khi tôi trở về căn cứ Lâm Đông, phát hiện ra vì trước đó tôi phải đến Trung Châu, một vài quyền quân sự đã giao ra, dẫn đến quản lý xuất hiện lỗ hổng.”
“Còn phải cảm ơn cậu đã nhắc nhở tôi về vụ tiểu đội Thiên Lang tiêm thuốc dị năng. Tôi đã lén cho Lăng Đỉnh Tu đi điều tra, lúc đó mới phát hiện tiểu đội Thiên Lang đã bất tri bất giác không còn trong tầm kiểm soát của tôi nữa, mặc dù trên danh nghĩa bọn họ vẫn nghe lệnh của tôi.”
“Quan Viễn Phong giết Thái Dương, Thái Âm, bao gồm cả việc bên cậu bắt được một nhóm người, tiểu đội Thiên Lang nhất thời không bổ sung đủ người, thực ra là đã cứu tôi. Nếu không lần này Lăng Đỉnh Tu đã không dễ dàng cứu tôi ra như vậy.”
Chu Vân thấy Diệp Duật Khanh nói chuyện có chút lan man, trên mặt nổi lên một vài vệt hồng, tinh thần phấn chấn, cũng không nhắc ông ta quay lại chủ đề chính.
Đây là tác dụng của nhân sâm, hắn vừa thi triển Dưỡng Nguyên Thuật cho ông ta, đại bổ nguyên khí, ông ta đang bị k*ch th*ch hệ thần kinh trung ương, đại não hưng phấn, tư duy hoạt bát, đợi cơn này qua đi, ông ta sẽ từ từ cảm thấy mệt mỏi.
Lát nữa bảo Lăng Đỉnh Tu cho ông ta uống canh gà nhân sâm linh chi, từ từ bồi bổ là được.
Diệp Duật Khanh hoàn hồn lại: “Nói về loại thuốc kích phát dị năng đó, phòng thí nghiệm vẫn luôn tuyên bố là đã thành công trong việc nâng cấp dị năng, và có xác suất kích phát dị năng, ngay cả khi không kích phát được dị năng thì cũng an toàn không có tác dụng phụ gì.”
“Các trưởng bối trong nhà bắt đầu khuyên tôi thử dùng.”
Chu Vân nhìn ông ta: “Là ba mẹ ông à? Ông không giống người sẽ dễ dàng tin vào chuyện này.”
Diệp Duật Khanh nói: “Sau mạt thế ba mẹ tôi đều đã không còn. Đương nhiên là tôi không tin. Nhất là sau khi nhận được cảnh báo của cậu, tôi đã cho người hỏi ý kiến chuyên gia gen sinh học, đối phương nói với tôi rằng, có thể tính toán để suy ra xác suất kết quả, nhưng cần siêu máy tính. Căn cứ Lâm Đông có một học viện hải quân, vẫn luôn có trung tâm siêu máy tính, sau mạt thế không bị phá hủy. Nhưng không cần tính, tôi đã biết đáp án rồi.”
“Cộng thêm chuyện của tiểu đội Thiên Lang, tôi đã nảy sinh cảnh giác.”
“Nhất là người anh họ này của tôi, từ nhỏ đã rất kỳ quặc, lúc đó có tin đồn anh ta bị tự kỷ. Anh ta thường nuôi thú cưng, nhưng thú cưng nuôi lại thường xuyên bị thương và chết. Theo người nhà anh ta nói, từ nhỏ anh ta đã hứng thú với việc học y, chính là vì muốn chữa trị cho thú cưng của mình. Anh ta có tài năng về y học, không phải tự kỷ.”
Chu Vân đã bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Diệp Duật Khanh cười lạnh một tiếng: “Giờ nghĩ lại, chắc chắn là Diệp Lý Tuệ cũng đã sớm biết con trai mình không bình thường, nên đã sớm gửi đến trường đại học quân y học y làm nghiên cứu.”
Chu Vân hỏi: “Xem ra tứ chi của ông là…”
Diệp Duật Khanh nói: “Đúng vậy, tên đó đúng là một tên điên. Tên đó bắt tôi tận mắt nhìn tứ chi của mình bị chặt xuống cho thú hoang ăn, tên đó nuôi rất nhiều dã thú biến dị trong phòng thí nghiệm để làm thí nghiệm.”
Chu Vân nói: “Ông không phải là người đứng đầu sao? Sao tên đó lại đột nhiên ra tay với ông?”
Diệp Duật Khanh nói: “Bởi vì trong cuộc họp gia tộc, tôi đã tuyên bố rõ ràng, chỉ ra thuốc kích phát dị năng của tên đó có vấn đề, yêu cầu tên đó ngừng thử nghiệm lâm sàng, trước hết phải hoàn thiện thí nghiệm trên động vật đã.”
“Thế là tên đó đột nhiên phát điên. Nhân lúc tôi về nhà cũ đón Đông chí, nửa đêm một mình dẫn theo con chó biến dị vào phòng tôi.”
“Rõ ràng là Diệp Lý Tuệ cũng không ngờ con trai mình đột nhiên phát điên, nhưng sau khi ông ta phát hiện tôi bị chặt cụt chân tay, khoét mắt, biết rằng đã không thể cứu vãn được nữa, vẫn quyết đoán giam giữ tôi lại, thay con trai ông ta giải quyết hậu quả, ép tôi gọi điện cho cấp dưới tâm phúc, nói tôi cần phẫu thuật tĩnh dưỡng một thời gian. Tôi đã cẩn thận chừa lại một đường, cố ý nói với Lăng Đỉnh Tu là muốn làm thí nghiệm kích phát dị năng.”
Chu Vân nghĩ một lúc: “Diệp Thời Khanh là dị năng giả à?” Cho nên mới có thể đột nhiên phát điên mà dễ dàng chặt cụt chân tay Diệp Duật Khanh.
Diệp Duật Khanh nói: “Đúng vậy, hệ Kim.”
Chu Vân dừng bút, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tại sao tên đó lại ngược đãi ông như vậy, các người không phải là anh em họ sao? Cho dù muốn đoạt quyền, giết ông hoặc khống chế ông là được rồi mà.” Chặt cụt chân tay khoét mắt, đây hoàn toàn là ngược đãi, không có thù lớn sao có thể làm vậy, người bình thường cũng không ra tay được.
Diệp Duật Khanh nói: “Theo lời anh ta nói thì anh ta ghen tị với tôi, một người bình thường như tôi không xứng đứng trên anh ta. Theo tôi thấy, tâm lý anh ta không bình thường, chính là một tên điên, người bình thường không thể hiểu được logic hành vi của anh ta.”
Ông ta nhớ lại ngày hôm đó, người anh họ luôn u ám trầm mặc đó dường như đã phun ra tất cả những nọc độc ác ý tích tụ từ nhỏ đến lớn, điên cuồng cười vào mặt ông ta, vừa chặt chân tay ông ta ném cho chó xé, vừa chế nhạo ông ta: “Mày tưởng mày vẫn là thiên chi kiêu tử à, là học sinh ưu tú được cả gia tộc dồn tài nguyên cho sao? Đã là mạt thế rồi, mày một đứa bình thường, dựa vào cái gì mà còn ở trên cao, đứng trên đầu tao.”
“Tao muốn giết mày, dễ như trở bàn tay, mày còn ra vẻ cao ngạo không thể với tới như trước, mày tưởng mình ghê gớm lắm sao, trong mắt dị năng giả, mày chỉ là một con kiến hôi.”
“Mày tưởng mày còn sai khiến được đám chó của mày bao lâu nữa? Mày căn bản không biết dị năng giả có thể mạnh đến mức nào đâu.”
“Một con chó tang bị Quan Viễn Phong vả mặt đuổi về, mày đã vô dụng rồi, còn có mặt mũi ngày ngày ra vẻ cao cao tại thượng trước mặt bọn tao. Đã mạt thế rồi, tao đã thức tỉnh dị năng, kết quả bọn họ vẫn bắt tao phải nhường mày. Tao đã nhịn mày lâu lắm rồi, tao không gây sự với mày, mày còn quay lại gây sự với tao?”
“Từ nhỏ mày đã như vậy, rõ ràng thành tích thi cử của tao cũng rất tốt. Mày chẳng qua chỉ có cái mặt đẹp một chút thôi, trưởng bối trong nhà vẫn thích mày, con gái đều thích mày, hê hê… Tao sẽ khoét mắt mày, chọc thủng màng nhĩ mày, cắt lưỡi mày, rồi ném mày vào cống rãnh, để tất cả mọi người nhìn mày như một con chó ăn đồ thừa trong cống rãnh…”
“Mày yên tâm, mày sẽ không chết đâu, tao đã thử rồi, chó bình thường bị bẻ gãy tứ chi như vậy trong cống rãnh, chỉ cần cho thức ăn, vẫn có thể sống rất lâu, rất lâu…”
Nụ cười rợn tóc gáy đó, ông ta chưa bao giờ biết người anh họ gần như không qua lại này, chỉ gật đầu chào hỏi vào những dịp lễ Tết, lại có hận ý với mình đến vậy.
Chu Vân ngạc nhiên hỏi lại: “Trong cống rãnh?”
Lúc này Diệp Duật Khanh mới hoàn hồn, phát hiện mình đã bất giác lặp lại lời của Diệp Thời Khanh ngày hôm đó, ông ta lẩm bẩm: “Tôi chắc cũng sắp điên rồi.” Tự cho mình là người luôn bình tĩnh lý trí, lần đầu tiên lại thua trong tay một tên điên không thể nói lý, cảm giác này thật sự…
Điều này cũng không thể trách Diệp Duật Khanh không kịp đề phòng, ngày hôm đó dù đã không nhìn thấy, nhưng trong cơn đau đớn tột cùng, giọng nói hoảng loạn nhưng lại sợ hãi, hoảng hốt khuyên can của Diệp Lý Tuệ khi vội vã chạy tới, đã cho ông ta biết đây thực sự là một cơn điên bộc phát ngoài dự kiến, chứ không phải là đoạt quyền đã được mưu tính từ lâu.
Nhưng Chu Vân thì đã hoàn toàn hiểu ra, hắn viết thật đậm cái tên Diệp Thời Khanh lên giấy, suy nghĩ một lúc rồi hỏi ông ta: “Loại thuốc kích phát dị năng đó, tên đó cũng đang dùng à?”
Diệp Duật Khanh sững sờ: “Tôi không chắc, nhưng nếu người bên dưới dùng xong có tác dụng phụ rõ rệt, tên đó chắc sẽ không dùng. Nhưng logic hành vi của kẻ điên không thể hiểu được, nên tôi không thể chắc chắn.”
Chu Vân lại trầm ngâm, hỏi một câu khác: “Trưởng bối nhà ông che giấu cho tên đó, và biết rằng ông đã không thể cứu vãn được, thù đã kết, nên chỉ có thể đâm lao thì phải theo lao? Hay vì tên đó là dị năng giả.”
Diệp Duật Khanh cười lạnh một tiếng: “Không chỉ là dị năng giả, mà còn là một dị năng giả đã phát điên, bọn họ sợ tên đó, hơn nữa, bọn họ còn hy vọng tên đó có thể nghiên cứu ra cách kích phát dị năng, sau khi giấy thử dị năng của cậu được công bố, bọn họ đều nóng lòng thử thuộc tính tương thích của mình…”
“Vì vậy sau khi sự việc xảy ra, các trưởng bối lập tức kiểm soát tình hình, một mặt dỗ dành tôi, nói sẽ tìm cách chữa trị cho tôi, một mặt khuyên tôi đặt đại cục làm trọng, tìm dị năng giả hệ Quang đến chữa trị cho tôi, nhưng thực tế hoàn toàn là bị giam cầm, tôi chỉ có thể giả vờ hợp tác.”
Chu Vân hỏi: “Vị trưởng bối này của ông là ai?”
Diệp Duật Khanh nói: “Chính là ông nội tôi, Diệp Tử Khê.”
Chu Vân lại đột nhiên hỏi: “Ông ta thuộc tính gì?”
Diệp Duật Khanh ngẩn người: “Ông ấy tương thích với song hệ Thủy và Mộc, dị năng song thuộc tính làm sao để kích phát, hiện tại Diệp Thời Khanh cũng không có manh mối nào.” Ông ta nói đầy ẩn ý: “Cho nên, lúc đó gia đình đã bảo tôi phái đội dã chiến Thiên Lang đi bắt cậu về. Lúc đó tôi chỉ nghĩ là vì tài liệu kích phát từ anh túc biến dị của Lê Hùng. Hoàn toàn không ngờ bọn họ còn nhận nhiệm vụ khác, thứ bọn họ thèm muốn là cậu. Chắc chắn bọn họ cũng đã nhạy bén đoán ra trong tay cậu có một số kỹ năng nghiên cứu liên quan đến dị năng rồi.”
Rất lâu không nghe thấy Chu Vân hỏi tiếp, Diệp Duật Khanh cử động, cảm giác phấn chấn do nhân sâm mang lại dần tan đi, ông ta bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, ông ta hỏi Chu Vân: “Thành chủ?”
Chu Vân dùng bút khoanh tròn cái tên Diệp Tử Khê: “Tôi đang tính, tuổi của Diệp Tử Khê chắc cũng đã rất lớn rồi nhỉ.”
Diệp Duật Khanh nói: “Ừm… hơn tám mươi tuổi rồi, nhưng tinh thần vẫn luôn rất minh mẫn, sức khỏe rất tốt, mấy loại linh chi biến dị của Dược phẩm Thanh Điểu vừa bán ra là ông ấy đã mua rất nhiều.”
Chu Vân nói: “Ông ấy vẫn luôn ở Lâm Đông à?”
Diệp Duật Khanh nói: “Đúng vậy.”
Chu Vân trầm ngâm suy nghĩ sâu xa: “Các người và Viện nghiên cứu Dị năng có quan hệ gì? Khi mà các người cũng có viện nghiên cứu của riêng mình.”
Diệp Duật Khanh sững sờ: “Viện nghiên cứu Dị năng ở Trung Châu, trước đây không có qua lại gì nhiều. Nhưng sau khi tôi đến Trung Châu, Viện nghiên cứu Dị năng đã chủ động liên lạc với tôi, hy vọng có thể cung cấp một số tài nguyên nghiên cứu. Ý của gia đình là chúng tôi cần phải hết lòng nâng đỡ các cơ quan nghiên cứu dị năng này, ủng hộ việc nghiên cứu thí nghiệm kích phát dị năng, vắc-xin kích phát dị năng, vì vậy tôi đã tạo điều kiện cho bọn họ.”
Ông ta thẳng thắn nói: “Cũng không chỉ mình tôi, lúc đó tướng quân Đàm đối với bọn họ cũng khá ưu ái, dị năng là một lĩnh vực nghiên cứu mới, ai cũng hy vọng bọn họ có thể tạo ra thành quả, dù là để đánh tang thi, hay để kiềm chế quản lý dị năng giả, hay là ứng dụng của dị năng trong tương lai gì cũng đều cần phải hết lòng ủng hộ nghiên cứu. Cho nên ban đầu chúng tôi đã mở rộng cửa cho bọn họ.”
“Mãi cho đến khi Quan Viễn Phong trở về Trung Châu, không hiểu sao Viện nghiên cứu Dị năng lại bị bài xích, quân đội mới bắt đầu tách khỏi Viện nghiên cứu Dị năng.”
Chu Vân nói: “Viện nghiên cứu Dị năng từng phái người đến Bắc Minh muốn bắt cóc thầy Diêu Hoán về, chuyện này ông không biết sao?”
Diệp Duật Khanh thẳng thắn nói: “Sau này có nghe chút phong thanh, là tiểu đội Thiên Lang báo cáo, nhưng trước đó thì đúng là không biết.”
Chu Vân lại hỏi: “Viện nghiên cứu Dị năng có xây một phòng thí nghiệm Ám Cốc ở ngoại ô căn cứ Trung Châu, ông có biết không?”
Diệp Duật Khanh nói: “Chỉ nghe loáng thoáng là bọn họ muốn xây phòng thí nghiệm mới, nhưng bên tôi kinh phí quân sự cũng eo hẹp, mà bọn họ thì lại mãi không có thành quả gì. Căn cứ Lâm Đông chúng tôi cũng có phòng thí nghiệm nghiên cứu của riêng mình, tất nhiên sẽ không nghiêng về phía bọn họ quá nhiều.”
Chu Vân trầm ngâm, như có điều suy tư.
Kiếp trước ảnh hưởng của Viện nghiên cứu Dị năng lớn hơn, nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của quân đội Liên minh… cho nên nhà họ Diệp mới không thể ra tay với mình ngay. Hay là đang chờ đợi thành quả nghiên cứu của mình?
Chẳng lẽ là trao đổi lợi ích đơn giản? Mình bị nuôi lâu như vậy mới bị ra tay, là vì thí nghiệm vẫn mãi không thành công? Không giống, nếu mình bị nuôi nhốt, vậy chẳng phải nên sớm đưa đến Lâm Đông, như vậy sẽ dễ kiểm soát hơn sao? Hơn tám mươi tuổi rồi, nói thật, đúng là mỗi phút mỗi giây đều có thể đột ngột ra đi.
Nhưng kiếp trước Diệp Duật Khanh cũng mất sớm như vậy à?
Trước đây hắn thật đúng là quá xa rời thế sự, những chuyện trong quân đội này hoàn toàn không hiểu.
Hắn nhìn Diệp Duật Khanh, suy nghĩ một lát rồi nói: “Ông cũng nói mình bị người nhà âm thầm vô hiệu hóa quyền lực, cái phòng thí nghiệm Hải Uyên gì đó, trông có vẻ ông cũng không quản nhiều, có khả năng nào, thực ra Viện nghiên cứu Dị năng vẫn luôn nằm dưới sự kiểm soát của nhà họ Diệp, chỉ là người ngoài không biết, ngay cả ông cũng không biết không?”
Diệp Duật Khanh nhíu mày: “Cũng không loại trừ khả năng này.”
Chu Vân thấy trên mặt ông ta đã lộ vẻ mệt mỏi, xem giờ rồi rút kim bạc trên người ông ta ra: “Tôi rút kim cho ông, ông nghỉ ngơi cho tốt. Lát nữa tôi sẽ kê cho ông một món canh thuốc nấu từ nhân sâm và linh chi biến dị, ông uống vào sẽ hồi phục nhanh hơn.”
Diệp Duật Khanh nói: “Thành chủ Chu, tôi có thể mạo muội cầu xin ngài, kích phát dị năng cho tôi được không?”
Chu Vân: “…”
Khóe miệng Diệp Duật Khanh mỉm cười: “Quan Viễn Phong là trường hợp thí nghiệm thành công đầu tiên đúng không.”
Chu Vân thu lại kim, Diệp Duật Khanh nói: “Tôi biết các cậu rất kín tiếng, nhưng thực ra cậu cũng nên hiểu, khi cậu công bố giấy thử tương thích dị năng đó, một số cơ quan nghiên cứu đều sẽ có suy đoán.”
“Mà những người quen biết Quan Viễn Phong đều biết cậu ấy từ chối để Viện nghiên cứu Dị năng nghiên cứu mình.”
“Đương nhiên đám người Diệp Thời Khanh cũng sẽ chú ý đến điểm này. Quan Viễn Phong còn là dị năng song hệ, đỉnh cao chiến lực. Còn có Tần Mộ, người sở hữu dị năng hệ Ám đầu tiên đó, cũng rất đáng ngờ.”
“Có lẽ trước đây bọn họ chỉ cho rằng các người lấy được thành quả nghiên cứu của Lê Hùng, nên đã xem nhẹ Đông Quân, chỉ phái một tiểu đội đến. Giấy thử tương thích dị năng của cậu vừa công bố, đương nhiên nhà họ Diệp sẽ liên tưởng đến Quan Viễn Phong.”
“Tiếp theo, cậu nhất định sẽ là kẻ thù của nhà họ Diệp.”
“Xin hãy để tôi làm sứ giả báo thù này. Cậu thả tôi ra để chó cắn chó, cũng còn hơn là Lâm Đông và Quy Khư đánh nhau, sinh linh đồ thán.”
Chu Vân bị ông ta chọc cười: “Tướng quân Diệp, sao lại tự nhận mình là chó vậy.”
Diệp Duật Khanh thở hắt ra một hơi dài: “Bởi vì lần này tôi mới nhận thức sâu sắc rằng, người bình thường không có dị năng, trong mắt dị năng giả, có lẽ thực sự chỉ là những con kiến hôi mặc cho người ta xâu xé.”
“Cậu vẫn mãi không công bố thành quả kích phát dị năng, hẳn là có điều lo ngại, có thể là mẫu thí nghiệm không đủ, dù sao rõ ràng cậu cũng là kẻ địch của tôi, nhưng vẫn gọi điện cảnh báo tôi về vụ hormone gen dị năng đó.”
“Nếu cậu có lo ngại về thí nghiệm trên cơ thể người, xin hãy bắt đầu từ trên người tôi đi.”
“Để tôi làm một phế nhân sống nốt phần đời còn lại trên giường, còn không bằng giết tôi ngay bây giờ. Tôi đã kiêu hãnh nửa đời người, lại ngã trong tay một tên điên, một ngày chưa báo được thù, một ngày không thể ngủ yên.” Ngọn lửa báo thù không ngừng cháy trong lồng ngực ông ta, khiến ông ta không được yên nghỉ, cục tức này ông ta nuốt không trôi.
“Cậu cứ xem như tôi là con chó dữ từ địa ngục trở về…”
Chu Vân không nhịn được cười, ngắt lời ông ta: “Tướng quân Diệp chưa tự thử thuộc tính dị năng của mình sao?”
Diệp Duật Khanh sững sờ: “…Chưa, cậu bán đắt quá…” Rõ ràng biết giá thành của thứ đó chắc chắn rất rẻ, bỏ ra giá cao để mua thì thật giống một kẻ ngốc.
Chu Vân không thể kìm nén được nụ cười: “Vừa rồi tôi tiện tay thử cho ông rồi, ông là hệ Quang đấy – hiện tại tôi vẫn chưa thấy dị năng hệ Quang nào có kỹ năng tấn công cả. Ông muốn tự tay báo thù e là hơi khó đấy.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Hắn mỉm cười rút kim rồi đắp chăn cho ông ta: “Nghỉ ngơi trước đi, chuyện dị năng, sau này rồi hãy nói.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
