Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 129: Biến Cố Ở Lâm Đông

“Phòng thí nghiệm Ám Cốc đó, hẳn là có ghi chép về thí nghiệm cấy ghép tinh hạch người.” Sáng hôm sau, Chu Vân ôm chăn nằm trên giường gọi điện cho Thẩm Lan: “Để ý tìm kiếm một chút.” Hắn mệt mỏi rã rời, chỉ là trong lòng còn canh cánh chuyện này, nên sáng sớm vẫn phải dặn dò Thẩm Lan trước.

 

Thẩm Lan đáp: “Chúng tôi định đưa chúng đi trồng thuốc. Bên sơn trang Niết Bàn vẫn chưa có tuyết, chúng tôi đã tạm giam chúng ở vườn thuốc Nam Sơn rồi.”

 

Chu Vân gật đầu nói: “Thực ra có tuyết là chuyện tốt, sâu bệnh biến dị sẽ bớt đi một ít.”


 

Thẩm Lan: “…” Không phải đang nói về cấy ghép tinh hạch người sao?

 

May mà Chu Vân nhanh chóng kéo lại dòng suy nghĩ của mình: “Trên tờ đơn có vị trí phòng thí nghiệm bí mật dưới lòng đất rất rõ ràng, cố gắng tìm ra nó.”

 

Dù không có Số 0 và Số 1 của kiếp trước, quyền lực và h*m m**n vẫn sẽ thúc đẩy những kẻ này.

 

Từ khi dị năng ra đời, làm thế nào để tạo ra dị năng cho giới quyền quý, làm thế nào để kiểm soát dị năng giả, đã trở thành khao khát cấp thiết của những kẻ nắm giữ quyền lực.


 

Và khi số lượng dị năng giả tiến vào cấp ba ngày càng nhiều, những dị năng giả không thể kiểm soát sẽ ngày càng đông và hình thành thế lực mới.

 

Cấu trúc quyền lực cũ tan rã như băng tuyết. Những kẻ sợ hãi mất đi quyền lực thì đẩy nhanh bước chân chiếm đoạt và trộm cắp quyền lực.

 

Điều đáng sợ hơn là, không chỉ có một Viện Nghiên cứu Dị năng, mà còn có vô số viện nghiên cứu, vô số phòng thí nghiệm đang âm thầm ẩn nấp phía sau. Ví dụ như chuyện mà căn cứ Lâm Đông đã làm với Ngụy An Quốc. Có thí nghiệm nâng cao dị năng, dĩ nhiên không thể không làm thí nghiệm kích phát dị năng được.


 

Dù cho lúc này hắn có công bố ra ngoài rằng, tinh hạch của động vật biến dị cũng có tỷ lệ cấy ghép thành công, vẫn sẽ có người tin chắc rằng, tinh hạch của con người sẽ có tỷ lệ thành công cao hơn, ổn định hơn và chất lượng ưu tú hơn. Bởi vì đối với một số người, việc lấy được một viên tinh hạch của con người cũng dễ dàng như lấy một viên tinh hạch của sinh vật cấp Vương biến dị vậy.

 

Kẻ yếu chính là tài nguyên của kẻ mạnh, không chỉ là tinh hạch, mà thời gian, sức lực, lao động, trí tuệ cho đến máu, các cơ quan trong cơ thể, con cái, t* c*ng của kẻ yếu, đều sẽ được đem ra để đổi lấy tiền.

 

Giống hệt như trước mạt thế.


 

Trăm năm trước, người ta tin rằng tiêm huyết tương của người trẻ có thể trường sinh bất lão. Các nhà khoa học đã thực hiện phẫu thuật cộng sinh liền thân trên hai con chuột, khiến mao mạch và mô hạt của chúng giao nhau, hệ tuần hoàn thông với nhau, giúp kéo dài tuổi thọ cho con chuột già.

 

Có tổ chức thương mại đã triển khai thử nghiệm lâm sàng “kế hoạch máu trẻ”, tuyển mộ tình nguyện viên truyền huyết tương từ những người trẻ tuổi từ 16-25, coi đó là thức ăn của thần linh.

 

Từ việc Tần Thủy Hoàng ra biển tìm núi tiên, đến các vị hoàng đế luyện đan cầu trường sinh, rồi đến công nghệ đông lạnh cơ thể, kỹ thuật số trường sinh… đủ loại phương pháp thí nghiệm khoa học…. Nỗi sợ hãi cái chết và kỳ vọng vào sự trường sinh của những người có quyền lực chưa bao giờ dừng lại, h*m m**n của con người thúc đẩy sự khám phá không bao giờ ngừng. Cho đến bây giờ là sự xuất hiện của dị năng, một hướng tiến hóa mới của nhân loại.


 

Hiện tại vẫn chưa biết tuổi thọ của dị năng giả ra sao, nhưng năng lực, thể chất của dị năng giả được nâng cao đáng kể là một sự thật không thể chối cãi được, theo nghiên cứu của kiếp trước, tốc độ lão hóa cũng chậm đi rất nhiều, sức sống của tế bào cũng được phục hồi đáng kể.

 

Kết quả kiểm tra sức khỏe của Cát Thần không biết thế nào rồi, nếu được thì phẫu thuật sớm cho anh ta.

 

Thành quả hiện tại của bọn họ vẫn chưa đủ để đảm bảo tỷ lệ thành công của việc cấy ghép tinh hạch, nếu công bố ra ngoài một cách vội vàng, sẽ chỉ gây ra sự bắt chước và nghi ngờ, hơn nữa còn mang đến những rắc rối không lường trước được cho ca thành công duy nhất là Quan Viễn Phong.


 

Thẩm Lan cúp điện thoại, Chu Vân nằm sấp trên giường suy nghĩ một lúc, mí mắt bắt đầu nặng trĩu, hắn nghe tiếng gió vù vù bên ngoài, vẫn quyết định ngủ thêm một lát. Quan Viễn Phong không có trong phòng, chắc lại dắt Tuệ Tinh đi chạy bộ buổi sáng rồi, hành vi của anh chính xác như đồng hồ.

 

Dù thế nào đi nữa, hắn vẫn kiên quyết không đi chạy bộ buổi sáng với anh… nếu không chắc chắn sẽ lại khiến anh nhớ đến kế hoạch huấn luyện mùa đông chết tiệt kia.

 

Bây giờ hắn đã sở hữu thân thể cường tráng đó, muốn xem thì xem, muốn sờ thì sờ, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, hoàn toàn không cần phải vất vả tham gia huấn luyện mùa đông nữa. Mùa đông mà không nằm ườn trong chăn ấm thì còn gọi gì là mùa đông nữa? Hắn nghĩ vậy, rồi ôm lấy chiếc gối bên cạnh, lại chìm vào giấc ngủ say.


 

Quan Viễn Phong quả thực đang chạy bộ trong phòng gym, anh mang theo một con robot hút bụi và một cái máy hút bụi xuống, dọn dẹp lại nơi đó. Có thể thấy từ khi anh đi, Chu Vân hoàn toàn không đến đây nữa.

 

Thái độ trốn tránh luyện tập rất rõ ràng, xem ra, kế hoạch huấn luyện mùa đông gì đó lúc ấy, hắn hoàn toàn là làm cho có lệ với anh.

 

Mà từ cái duyên tiền định, nhất kiến chung tình đó, từ việc hắn lấy cớ cho chó ăn để tiếp cận anh, đến việc cho mượn tiền sau này… mọi thứ đều là từng bước tính toán, chỉ để tiếp cận anh.


 

Anh rất kinh ngạc khi mình lại nhớ rất rõ những chi tiết đó. Mà trước đây anh chỉ cảm thấy mình nợ ơn người ta, bây giờ xem ra, nợ đâu chỉ là ơn, mà còn là tình.

 

Hồi tưởng lại những khoảnh khắc vụn vặt, những chăm sóc chu đáo tưởng chừng như bình thường trong quá khứ, một khi được lấp đầy bởi thứ tình cảm sâu sắc, tinh tế và lâu dài đó, nhớ lại thì chỗ nào cũng giống như sấm sét giữa trời quang.

 

Anh dọn dẹp sạch sẽ phòng gym, ngoài cửa sổ sát đất, những cây hoa lăng tiêu quấn quýt chằng chịt trong ngày tuyết rơi, cuối cùng cũng thuận theo mùa mà rụng lá, chỉ còn lại những sợi dây leo trơ trụi.


 

Anh lấy một cây kéo từ bên cạnh tỉa bỏ chúng đi, biết rằng chỉ cần Chu Vân muốn, những dây hoa này lại có thể mọc đầy cả tòa nhà.

 

Giống như một phong ấn, sau khi anh đi, cả tòa nhà đã bị phong ấn lại, không ai có thể vào được.

 

Thứ h*m m**n kiểm soát và chiếm hữu không hề che giấu này, lại khiến anh vô cùng hưởng thụ. Anh từng nghĩ mình chỉ nhận được một ly nước, lại không biết đó là ly rượu ủ đã lâu, đậm đà, khiến anh say đắm.

 

Dọn dẹp xong phòng gym, anh chạy bộ hoàn thành kế hoạch huấn luyện hôm nay, quay về tầng ba mươi thì thấy Chu Vân quả nhiên vẫn đang nằm sấp ngủ say, vai và lưng đều lộ ra ngoài, bên tay còn vứt một cuốn sách điện tử màn hình mực, trên màn hình vẫn hiển thị một bài luận văn.

 

Anh đặt cuốn sách điện tử sang một bên, kéo chăn đắp cho hắn, vào phòng tắm tắm rửa xong đi ra, cuối cùng cũng thấy Chu Vân chậm rãi ngồi dậy, dáng vẻ như chưa hoàn hồn.

 

Anh ân cần hỏi hắn: “Tuyết lớn, không muốn đến Tòa thị chính thì đừng đi. Anh thấy lịch trình hôm nay của em cũng chỉ là họp bàn về hoạt động Tết Nguyên Đán thôi, những chuyện này để bọn họ quyết là đủ rồi.” Đêm qua bắt người rồi thẩm vấn, khó tránh khỏi mất chút thời gian, ngủ cũng muộn.

 

Chu Vân thở ra một hơi dài: “Thật không anh? Vậy hôm nay em không qua đó nữa, buổi chiều em có hẹn với Cát Thần, cùng thầy lập phương án phẫu thuật cho anh ấy.”

 

Nói xong hắn lại ngả người ra sau, kéo chăn, lại ngủ thiếp đi.

 

Buổi chiều sau khi kiểm tra cho Cát Thần, hỏi ý kiến của chính anh ta, Chu Vân cùng thầy Diêu Hoán bàn bạc lập ra phương án phẫu thuật.

 

Nói là bàn bạc, nhưng thực ra thầy Diêu Hoán không hiểu về dị năng, chủ yếu là kiểm soát về phương án phẫu thuật và hoàn thiện lý thuyết, đảm bảo tất cả các quy trình đều cố gắng phù hợp với tiêu chuẩn, phải chịu được sự chất vấn. Ông vô cùng kinh ngạc: “Con chắc chắn làm như vậy thật sự có thể kích phát được dị năng sao?”

 

Chu Vân nói: “Có thể ạ, nhưng nếu là người bình thường thì đúng là không chắc chắn lắm, sợ họ không thể sử dụng được năng lực của tinh hạch này. Nhưng Cát Thần đã kích phát dị năng thành công, chỉ là lõi dị năng tương khắc, nên chắc sẽ dễ dàng hơn.”

 

Cát Thần vô cùng mong đợi: “Phẫu thuật của đám trùm m* t** đó giống như làm cho động vật vậy, thô sơ vô cùng, chúng tôi đều sống sót được. Bác sĩ Chu đích thân ra tay, chắc chắn là không có vấn đề gì.”

 

Chu Vân an ủi anh ta vài câu, hắn nhìn Cát Thần như nhìn thấy Quan Viễn Phong của kiếp trước, vì vậy phương án phẫu thuật này cũng đặc biệt tận tâm, cùng Diêu Hoán cân nhắc kỹ lưỡng.

 

Diêu Hoán đợi Cát Thần đi rồi mới nói riêng với Chu Vân: “Theo phương án này của con, mấu chốt của ca phẫu thuật cấy ghép tinh hạch này thực ra là con người, nếu đổi người khác không phải con, ca phẫu thuật này không thể thực hiện được.”

 

Chu Vân suy nghĩ một lát rồi nói: “Giai đoạn hiện tại, đúng là tạm thời chưa nghe nói dị năng giả hệ Mộc nào khác có thể dùng thuật ghép cành. Nhưng bên Lê Hùng chỉ dùng dị năng hệ Quang để chữa lành vết thương cũng đã cấy ghép thành công rồi.” Còn có những người ở Viện Nghiên cứu Dị năng kiếp trước nữa, vì vậy hắn mới tung ra giấy thử độ tương thích dị năng, nếu hắn không công bố, không biết sẽ còn bao nhiêu phòng thí nghiệm đen cấy ghép tinh hạch một cách đơn giản thô bạo gây ra tương khắc thuộc tính nữa.

 

Diêu Hoán lắc đầu: “Không chỉ là yêu cầu về độ chính xác của dị năng đối với thuật ghép cành, mà còn cả việc chữa lành vết thương sau đó, tác dụng phụ của dị năng,…., phương án này của con, không phải là một phương án phổ biến.”

 

Chu Vân nói: “Cũng phải có bước đầu tiên. Hơn nữa phương án này đã có thể đảm bảo an toàn, kết quả tồi tệ nhất chỉ là ghép dị năng thất bại, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Dù các cơ sở nghiên cứu khác có thử, cũng sẽ không gây ra tương khắc dị năng nữa.”

 

Diêu Hoán lại nói: “Con làm vậy sẽ đặt mình vào nguy hiểm – từ khi giấy thử độ tương thích dị năng được công bố, những người khác chắc chắn sẽ suy đoán một cách hợp lý rằng, có lẽ trong tay con đã có trường hợp thí nghiệm thành công rồi.”

 

Chu Vân thấp giọng nói: “Con biết.”

 

Ánh mắt Diêu Hoán sắc bén, dường như đã hoàn toàn đoán ra được trường hợp thí nghiệm đó là ai, ông thở dài: “Chả trách các con phải xây thành. Không có thế lực của riêng mình, con sẽ không bao giờ có ngày yên ổn.”

 

Sau khi định ngày phẫu thuật với thầy Diêu Hoán, hắn mới trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển.

 

Lúc về thì thấy Quan Viễn Phong vẫn chưa về, hắn biết tuyết lớn, Quan Viễn Phong lại là người có tinh thần trách nhiệm cao, chắc chắn lại dẫn người đi tuần tra khắp nơi rồi, cộng thêm tối qua vừa xảy ra vụ bắt cóc dị năng giả, nhất định là đi thị uy rồi.

 

Tuệ Tinh cũng không ở đây, thời gian này nó đều theo Quan Viễn Phong đi tuần tra khắp nơi, vì hắn bây giờ toàn tâm toàn ý đặt vào nghiên cứu, phòng thí nghiệm không thích hợp cho động vật ra vào.

 

Hắn liếc nhìn đồng hồ, mở tủ lạnh, tìm ra hai con gà đã bỏ vào ngăn mát từ sáng để rã đông, định làm món gà ba chén, rồi làm thêm một nồi miến hàu, vừa nhanh vừa ngon. Đợi cuối tuần có thể ăn lẩu.

 

Gà ba chén cần có húng quế, hắn liền quay về nhà kính trên sân thượng tầng ba mươi, ở đó hắn trồng không ít loại rau thơm phổ biến, dù bên ngoài gió tuyết mịt mù, hắn vẫn có rau xanh tươi mới để ăn.

 

Hắn nhổ vài cây húng quế, lại nhổ một cây cải thảo, hái một quả bí ngô, mùa đông ăn bí ngô rất ngon.

 

Gà chặt miếng, dùng dầu mè, tỏi, gừng già phi cho vàng thơm, đổ rượu vàng vào, thêm nước tương, đường phèn om mười lăm phút, sau đó múc ra cho vào nồi đất, cho húng quế vào rim đến khi cạn nước là được.

 

Hương vị đậm đà, nồng ấm của húng quế nhanh chóng tỏa ra, thịt gà thơm mềm, béo ngậy ngọt ngào, Chu Vân nếm thử một miếng, rất hài lòng, đậy nắp nồi đất lại chờ Quan Viễn Phong về.

 

Tiếp theo là làm nồi miến tôm hàu, miến lót dưới cùng, sau đó là cải thảo kẹp thịt nguội thái lát xếp vào nồi đất, cho một lớp sốt tỏi băm lên trên, trên cùng xếp hàu và tôm tươi, lại rắc một lớp sốt tỏi băm nữa, rưới nước tương, rượu, đường và các loại gia vị khác, đậy nắp, trực tiếp bật lửa nấu, một món ăn đáp ứng đủ nhu cầu rau, thịt, tinh bột, protein, thật hoàn hảo.

 

Nồi hải sản không cần nấu quá lâu, rất nhanh mùi thơm cũng tỏa ra, cơm cũng đã nấu xong, Chu Vân lại liếc nhìn đồng hồ, nhíu mày, bên ngoài trời đã tối hẳn rồi, sao vẫn chưa về?

 

Hắn vừa định gọi điện cho Quan Viễn Phong thì điện thoại của Quan Viễn Phong đã gọi tới trước: “Ăn cơm chưa em?”

 

Chu Vân nói: “Đang đợi anh đây, em làm món gà ba chén với nồi hải sản, khi nào anh về?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Có việc gấp cần xử lý, tốt nhất là em có thể qua đây một chuyến. Bên Sơn Uyển có Tần Thịnh ở đó, anh bảo cậu ta đưa em qua, bên Khả Tâm cũng đã sắp xếp vệ sĩ rồi.”

 

Chu Vân sững sờ, Quan Viễn Phong dặn dò: “Em ăn trước đi, ăn xong rồi hẵng qua.”

 

Chu Vân nghe ra thái độ nghiêm trọng của anh, dứt khoát đáp: “Được.”

 

Hắn ăn qua loa một bát cơm, đóng gói hai nồi đất lại, Tần Thịnh cũng đã đến: “Bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân đưa giỏ đồ đã đóng gói cho cậu ta: “Ăn chưa?”

 

Tần Thịnh nói: “Tôi ăn lâu rồi, sao anh vẫn chưa ăn?”

 

Chu Vân nói: “Không sao, tôi vừa cũng ăn một ít rồi, đi thôi.”

 

Ra ngoài quả nhiên đã có tài xế và nhân viên cảnh vệ sắp xếp sẵn, Chu Vân lên xe, Tần Thịnh đi theo hắn, vừa đi vừa nói: “Không biết có chuyện gì mà gấp thế.”

 

Chu Vân thầm nghĩ, Quan Viễn Phong sẽ không dễ dàng để mình qua đó, đã qua thì tất là có chuyện lớn, nhưng lại bảo mình ăn cơm trước rồi mới qua, có lẽ qua đó rồi sẽ không có cơ hội ăn cơm.

 

Đến tổng bộ quân khu, Quan Viễn Phong đích thân ra đón bọn họ vào, vẻ mặt có chút khó coi: “Hôm nay là ngày bên căn cứ Lâm Đông đưa dầu và khí đốt qua, đây là lô hàng đầu tiên.”

 

Chu Vân nói: “Xảy ra sự cố à? Chẳng lẽ lão cáo già họ Diệp kia định quỵt nợ?”

 

Quan Viễn Phong lại hỏi hắn: “Em ăn cơm rồi chứ?”

 

Chu Vân nói: “Ăn rồi, còn đóng gói mang qua cho anh nữa.” Hắn ra hiệu cho Tần Thịnh phía sau: “Tiểu Tần đang cầm đấy.”

 

Quan Viễn Phong gật đầu, đẩy cửa vào: “Em cần chuẩn bị tâm lý một chút.”

 

Chu Vân đi vào, thấy bên trong đã có Tần Mộ đứng sẵn, bên cạnh anh ta là một người đàn ông cao lớn, đầu bù tóc rối, mặt mày tiều tụy, hai mắt hõm sâu, râu ria không cạo, quần áo trên người cũng bẩn thỉu, anh ta thấy Chu Vân: “Là thành chủ Chu phải không? Cầu xin ngài cứu tướng quân!”

 

Gã ta “bịch” một tiếng quỳ xuống ngay lập tức, “bộp bộp bộp” dập đầu lia lịa: “Cầu xin ngài đại từ đại bi không chấp nhặt hiềm khích cũ mà cứu tướng quân, trước đây là do tôi lòng dạ tiểu nhân, chuyện ám sát trước đây cũng là tôi sai khiến, chỉ cần ngài cứu được tướng quân, tôi mặc ngài đánh giết, dù có bị lăng trì ngàn nhát, cái mạng chó này cũng là của ngài, tùy ngài xử trí!”

 

Chu Vân: “…”

 

Quan Viễn Phong lạnh lùng quát: “Lăng Đỉnh Tu! Đứng dậy! Để thành chủ của chúng tôi xem đã rồi nói.”

 

Chu Vân bước lên, nhìn thấy trên chiếc giường y tế trắng toát, một người đàn ông đang nằm trên đó… nói chính xác thì, chỉ có một nửa.

 

Một tấm vải trắng đắp đến nửa thân người đó, nhưng rõ ràng bên dưới không có chân, cũng không có tay, chỉ có một thân mình gầy gò khô héo, chỗ lẽ ra là hai mắt của người đàn ông nằm trên giường là hai hốc mắt sâu hoắm màu đỏ sẫm, rõ ràng là bị khoét mắt chưa đến nửa tháng.

 

Lồng ngực ông ta vẫn còn phập phồng lên xống nhè nhẹ, nhưng hơi thở yếu ớt, môi khô xám, mặt xanh tái, đang chìm trong hôn mê.

 

Chu Vân không nhịn được quay đầu nhìn Tần Thịnh.

 

Tần Thịnh có chút khó hiểu, nghi hoặc nhìn hắn, tưởng hắn có yêu cầu gì, có chút luống cuống giơ hộp cơm trong tay lên, không lẽ lúc này lại muốn ăn chứ?

 

Quan Viễn Phong thấp giọng nói: “Là Diệp Duật Khanh. Tứ chi đều bị chặt đứt, hai mắt cũng bị khoét đi, đây là ngược đãi. Thuộc hạ của ông ta mang ông ta trốn trong thùng dầu khí gửi cho chúng ta mà qua đây. Căn cứ Lâm Đông có biến, ông ta đã bị bí mật giam cầm một tháng rồi, nhưng Trung Châu hoàn toàn không biết.”

 

Lăng Đỉnh Tu dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Lũ súc sinh nhà họ Diệp! Tôi tìm được tướng quân, tướng quân bảo tôi đưa ngài ấy đi tìm Đội trưởng Quan và thành chủ Chu, nói là chỉ có thành chủ Chu mới cứu được ngài ấy.”

 

Giọng gã ta khàn đặc, vẻ mặt đau đớn, nhưng sự chú ý của Chu Vân lại ở chỗ khác: “Lưỡi của ông ta còn không?”

 

Lăng Đỉnh Tu đang chìm trong tức giận và đau khổ, bị hỏi vậy thì ngẩn ra: “Còn… chúng muốn ép hỏi tướng quân một số bí mật quân sự…”

 

Chu Vân có chút lúng túng: “Tôi… xem tình hình cho ông ta đã.” Bắt mạch thì không bắt được rồi, hắn chỉ có thể kiểm tra sơ qua tình trạng cơ thể, hắn nói: “Bảo bác sĩ Kỳ sắp xếp thiết bị cấp cứu và kiểm tra, làm một cuộc kiểm tra toàn diện trước đã.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Vừa nãy đã sắp xếp quân y làm một số xử lý cấp cứu khẩn cấp rồi.”

 

Chu Vân lại nhìn Lăng Đỉnh Tu: “Vị này… tình hình của tướng quân cũng không tốt lắm nhỉ.” Mắt chớp không bình thường, cơ mặt không kiểm soát được mà co giật, rõ ràng là đang đau đớn tức giận, nhưng khóe miệng lại như đang cười, biểu cảm không thể kiểm soát, ngón tay cũng không tự chủ được mà run rẩy. Quân phục trên người có máu có rách, nhưng phần da lộ ra có vẻ không có vết thương, có thể đã được dị năng giả hệ Quang chữa trị rồi.

 

Lăng Đỉnh Tu lau mặt: “Cứu tướng quân Diệp trước đã. Tôi là do không cẩn thận bị chúng tiêm hai mũi hormone tăng cường dị năng, sau khi tướng quân bảo tôi dừng lại, cơ thể bắt đầu có triệu chứng khó chịu, sau khi sử dụng dị năng thì càng rõ rệt hơn.”

 

Chu Vân suy nghĩ một lát: “Mới hai lần, cũng may, tạm thời ngừng sử dụng dị năng – anh đây chắc là do sử dụng dị năng quá độ khiến tác dụng phụ phản phệ càng lợi hại hơn.”

 

Lăng Đỉnh Tu khàn giọng nói: “Tôi đã giết rất nhiều người. Nếu không thì đã không đưa được tướng quân ra.”

 

Chu Vân và Quan Viễn Phong nhìn nhau, đều thấy được sự nặng nề trong mắt đối phương.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 129: Biến Cố Ở Lâm Đông
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...