Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 128: Cá Lớn Nuốt Cá Bé
Bỏ qua không nói đến món nợ từ kiếp trước, gần đây nhất Viện Nghiên cứu Dị năng còn có hai món nợ, một là thuê chiến đội dị năng hòng bắt cóc thầy, hai là cấu kết với Dịch Khiêm muốn trộm cắp thành quả nghiên cứu.
Chu Vân rất hẹp hòi, Dịch Khiêm vốn là một học sinh ngoan ngoãn biết bao, siêng năng lại dễ bảo.
Những tham vọng ngút trời, sẵn sàng làm mọi thứ vì mục tiêu ấy, vốn dĩ nếu được uốn nắn đúng cách thì đã có thể trở thành lý tưởng.
Thế mà lại bị đám người vừa ngu ngốc vừa xấu xa này dẫn đi vào con đường sai trái, khi còn chưa kịp tận hưởng niềm vui của việc thực hiện lý tưởng thì đã bị danh lợi tầm thường biến thành những h*m m**n nông cạn.
Nói như vậy thì cả thầy và học trò của hắn đều đã bị chà đạp, món nợ này sao có thể không tính?
Tính ra thì vào thời điểm này, phòng thí nghiệm Ám Cốc đã được xây dựng xong, đang cần gấp rút tuyển dụng chuyên gia đến đó. Hai công bố chấn động của hắn đã thu hút sự chú ý của giới học thuật, chắc chắn đã phá vỡ kỳ vọng của bọn họ rồi.
Vì vậy bọn họ mới nóng lòng không đợi được mà dùng thủ đoạn đơn giản và thẳng thừng như thế, đó là vì bọn họ đã đầu tư quá nhiều, không thể để thua được nữa.
Thiết bị bên phòng thí nghiệm đó vẫn rất tốt và tiên tiến, Chu Vân từ từ vẽ sơ đồ lên giấy, đặc biệt là những thiết bị mình đã quen dùng, phải tìm người mang về mới được.
Sau bữa cơm, Chu Vân nghiêm túc vẽ bản đồ nửa ngày, sau đó đứng dậy xuống lầu. Quan Viễn Phong đang lau bếp trong nhà bếp, quay đầu lại thấy hắn thì hỏi: “Đi đâu vậy?”
Chu Vân nói: “Em xuống dưới tìm Thẩm Lan, giờ này chắc cậu ta đang ở quán bar, anh đi cùng không?”
Quan Viễn Phong đáp: “Được, em mặc áo khoác vào đi.”
Chu Vân lấy áo phao ở khu treo đồ mặc vào, Quan Viễn Phong đặt giẻ lau xuống, rửa tay rồi đi tới, cũng tìm một chiếc áo khoác thường ngày mặc vào, anh còn cầm theo một cây dù, hai người mới cùng nhau ra khỏi cửa, Tuệ Tinh cũng lập tức vui vẻ đi theo.
Tuyết vẫn đang rơi, để tiết kiệm năng lượng, đèn đường cũng không bật. Chu Vân bật đèn pin lên, nhìn những bông tuyết bay lả tả trong ánh đèn, hai người chậm rãi đi trên con đường núi tối đen, câu được câu chăng nói chuyện với nhau.
Đột nhiên Chu Vân nói: “Yên tĩnh quá, dường như cả thế giới lại chỉ còn lại chúng ta, giống như đột nhiên quay về lúc ở Sơn Uyển cùng anh, khi tuyết vừa mới rơi.”
Trong lòng Quan Viễn Phong lại nghĩ, nếu Chu Vân đã có ý với mình rồi, không biết lúc đó sẽ nghĩ sao khi thấy mình ngày nào cũng ra ngoài đánh tang thi mà không ở bên hắn.
Anh thuận miệng nói: “Ừm, anh cũng nhớ ra rồi, lúc đó anh đã lập cho em không ít kế hoạch huấn luyện, sau này hoàn thành không được tốt lắm.”
Chu Vân: “…”
Quan Viễn Phong lại nghiêm túc coi đó là một chuyện: “Hay là mùa đông năm nay tiếp tục huấn luyện nhé.”
Chu Vân đánh trống lảng: “Tới rồi.”
Trong quán bar vang lên tiếng nhạc violin du dương, ở góc phòng có một cô gái đang kéo violin, dáng vẻ tao nhã.
Chu Vân nhận ra đó là cô gái đã hỏi Tần Thịnh liệu có thể sắp xếp công việc cho mình ở chợ đêm được hay không, xem ra Hoa Nhu đã giới thiệu cô ấy đến quán rượu làm thêm rồi.
Trong quán rượu có không ít người ngồi, hơn nữa có thể thấy đa số đều là dị năng giả, quần áo mỏng manh, ánh mắt sắc bén, dị năng trên người cũng vô tình hay cố ý toát ra cảm giác uy h**p.
Mùi rượu trong không khí cơ bản đều là hương thơm nồng nàn đặc trưng của rượu Tequila, đây là đặc sản chỉ có ở thành Quy Khư, ở đây rẻ hơn nhiều so với các thành phố khác, dùng tiền Quy Khư còn được giảm giá. Nay tuyết lớn đột ngột rơi, các dị năng giả bị kẹt lại trong thành, loại rượu này lại có thể thúc đẩy nâng cấp dị năng, nên bọn họ đều kéo đến.
Ngoài rượu Tequila biến dị, vịt quay biến dị ở đây cũng là một nét đặc sắc, nguồn cung cấp không bao giờ cạn.
Lò sưởi ở góc tường có ngọn lửa bùng cháy, tỏa ra ánh sáng ấm áp. Tại quầy bar, Trương Quang Minh vẫn đang pha chế rượu.
Hoa Nhu đi tới nhìn hai người họ, mắt sáng lên: “Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu, mời lên phòng riêng trên lầu ngồi ạ, hai vị muốn uống gì?”
Chu Vân nói: “Thẩm Lan có ở đây không? Mời cậu ấy qua đây một chút. Uống gì cũng được.”
Hoa Nhu cười: “Đang ở trong chơi cờ với đạo trưởng đấy ạ, từ khi làm quan rồi, không tiện đàn trong quán nữa, may mà giờ đã tuyển được nhạc công thích hợp làm thêm.”
Chu Vân mỉm cười: “Nói với cậu ấy tôi có chút chuyện tìm cậu ấy.”
Hai người vào phòng riêng ngồi xuống, Hoa Nhu nhanh chóng bưng một đĩa bánh sữa dừa, hai chai rượu đã pha chế xong đặt trước mặt hai người: “Thầy Trương đặc biệt pha chế đấy ạ, rượu Rum bơ nóng, nói là thích hợp uống vào mùa đông, xem có hợp khẩu vị không.”
Chu Vân ngửi thấy mùi bơ quế ấm áp ngọt ngào, thấy trên ly còn có một thanh quế nằm ngang, hắn cầm lên khuấy đều thứ rượu sánh mịn thơm nồng kia rồi cười nói: “Cảm ơn thầy Trương.”
Hắn cười rồi đẩy ly rượu mình vừa khuấy đến trước mặt Quan Viễn Phong: “Đây là rượu ủ từ nước mía, hôm nay chúng ta đúng là có duyên với mía thật.” Rồi lại kéo ly rượu trước mặt anh về phía mình, cầm thanh quế lên từ từ khuấy.
Quan Viễn Phong cầm lên ngửi, uống hai ngụm: “Cũng được, ngọt.”
Chu Vân nói: “Chắc là có cho thêm đường.”
Bên ngoài, Thẩm Lan bước vào: “Thành chủ tìm tôi có việc à?” Cậu ta gật đầu với Quan Viễn Phong rồi tự mình kéo ghế ngồi xuống.
Một lát sau, Hoa Nhu cũng bưng một ly rượu đến cho cậu ta, còn mang nửa con vịt quay đã thái lát đến cho Tuệ Tinh, Tuệ Tinh vui đến mức kêu ư ử.
Chu Vân đưa một tờ giấy cho Thẩm Lan: “Đội Niết Bàn của các cậu bây giờ còn nhận nhiệm vụ không?”
Tinh thần Thẩm Lan phấn chấn: “Có nhiệm vụ à?”
Cậu ta mở tờ giấy ra: “Đây là… bản đồ?”
Chu Vân giải thích: “Đây là phòng thí nghiệm Ám Cốc, địa chỉ đặt ở ngoại ô Trung Châu, khá bí mật. Bên trên đã ghi rõ lối vào cụ thể và vị trí các thiết bị quan trọng trong các phòng thí nghiệm bên trong.”
“Nhiệm vụ là đi lấy hết các thiết bị tốt bên trong về đây. Tinh hạch đều thuộc về các cậu, thiết bị thì nộp vào công quỹ. Ngoài ra, bên trong đó hẳn là đang tiến hành một số thí nghiệm phi pháp trên cơ thể người. Tôi cần bằng chứng, ví dụ như video, các loại tài liệu nghiên cứu đều được.”
Thẩm Lan không hỏi nhiều, dường như hoàn toàn tin tưởng vào nguồn tin của Chu Vân: “Được. Tôi sẽ về nghiên cứu, có gì không hiểu sẽ thỉnh giáo anh sau.”
Cậu ta liếc nhìn Quan Viễn Phong đang im lặng nãy giờ, rồi đứng dậy nói: “Nếu không có việc gì nữa, tôi sẽ không làm phiền hai vị, đạo trưởng còn đang đợi tôi đi nước cờ, hai vị cứ từ từ dùng.”
Chu Vân mỉm cười gật đầu tiễn cậu ta ra ngoài, rồi nhìn Quan Viễn Phong: “Anh đoán xem, có phải bọn họ đều đã nhìn ra rồi không.”
Quan Viễn Phong mơ hồ đáp: “Chắc vậy.”
Khi chưa có chuyện gì xảy ra, bọn họ đã nhìn ra rồi. Sau khi mọi chuyện xảy ra, anh mới phát hiện ánh mắt của Chu Vân rõ ràng đến thế, ánh mắt hắn nhìn anh luôn chuyên chú và nóng rực như vậy.
Trong mắt người khác, ánh mắt anh nhìn Chu Vân, e rằng cũng không giống bình thường.
Khi chính bản thân anh còn chưa phát hiện, Chu Vân đã chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong trái tim anh rồi.
Ví dụ như lúc này hắn đang ở đó, cầm thanh quế khuấy ly rượu như thể chỉ đang nói chuyện bình thường, nhưng đã hoàn toàn chi phối cảm giác của anh.
Hắn nhìn những bông tuyết bay bay ngoài cửa sổ, dường như bị cảnh tuyết cuốn hút, bóng của hàng mi đổ xuống gò má, da cổ tay rất trắng, có thể thấy được những đường gân xanh nhạt, anh biết rõ cảm giác mềm mại của vùng da đó, vì nơi đó còn lưu lại vết ngón tay của anh đêm qua… hoặc là sáng nay… anh không nhớ rõ nữa.
Nhưng anh lại nhớ rất rõ đêm qua hắn ở trong lòng anh, lồng ngực áp vào nhau rung động, hương thơm thoang thoảng trên người, và cả sự mềm mại của đôi môi nhạt màu đó nữa.
Anh không muốn uống rượu, rượu thơm ngọt, nhưng lúc này anh chỉ muốn như mọi đêm, nếm đôi môi của hắn, lặp đi lặp lại, cọ xát, c*n m*t, nhuộm đỏ đôi môi hắn.
Mọi nơi trên người hắn đều thật gợi cảm, ở đây vào một đêm tuyết rơi như thế này có chút lãng phí thời gian. Anh thích hai người ở trên tầng ba mươi nghe gió tuyết gào thét hơn, rồi khiến đuôi mắt hắn ẩm ướt, chân mày nhíu chặt, mặt ửng hồng, khiến hắn nghiến chặt răng, khiến hắn run rẩy nhẹ nhàng như sắp tan vỡ, nhưng vẫn quyến luyến đòi hỏi nhiều hơn.
Tất nhiên là Chu Vân cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực nhưng kiềm chế của Quan Viễn Phong, hắn uống cạn ly rượu: “Về thôi anh.” Vốn tưởng Quan Viễn Phong sẽ hỏi về nguồn tin của phòng thí nghiệm Ám Cốc, không ngờ anh không hỏi một lời nào, vậy thì thà về nhà còn thoải mái hơn.
Hai người ra khỏi cửa quán rượu, Tuệ Tinh đi theo, bên ngoài gió tuyết mịt mù, tối đen như mực.
Đi dọc theo con đường núi trở về, bên ngoài trời tối đen, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ trên tuyết. Đi được một lúc, Quan Viễn Phong đột nhiên nắm lấy cổ tay hắn: “Em đưa Tuệ Tinh về trước đi, anh có chút việc.”
Chu Vân cười nói: “Chẳng phải chỉ là mấy con chuột nhắt thôi sao? Đi đến nơi âm u hơn để xử lý chúng.” Hắn lắc đèn pin, đi về phía sau con đường núi tĩnh mịch. Bên đó có một rừng tre, tuyết quá lớn, tuyết đọng làm cong cả thân tre, phát ra tiếng lách cách kẽo kẹt.
Quan Viễn Phong đi theo hắn: “Đừng làm bẩn tay em. Em cứ về nghỉ trước đi.”
Chu Vân nói: “Không sao, em chỉ đang tự ngẫm, là do tiếng tăm hung dữ của anh chưa đủ sao? Vẫn có kẻ dám ra tay trong thành. Dù không biết quán rượu là của Bộ trưởng Bộ Chính Pháp mở, thì chúng ta là hai người đàn ông trưởng thành, còn dắt theo chó… hẳn là cũng nhìn ra chúng tôi là dị năng giả chứ.”
Chắc chắn không phải nhắm vào thân phận thành chủ và Đội trưởng Quan, vì chỉ có mấy người như vậy, cũng quá coi thường thành Quy Khư rồi.
Hẳn chỉ là những tên trộm vặt thuần túy đã để ý trong quán rượu mà thôi.
Quan Viễn Phong cười lạnh một tiếng: “Là quá tự tin vào bản thân thôi.”
Anh vung tay, một cơn lốc xoáy cuốn theo tuyết trên mặt đất, xoáy về phía màn đêm đen kịt. Trong bóng tối có người kinh hô. Tuyết và bùn đất trên mặt đất cuộn lên, một người từ dưới đất lồm cồm bò dậy, la hét thảm thiết trên mặt đất, vai hắn ta bị một rễ cây nhọn hoắt xuyên thủng, nhiệt độ đêm tuyết quá thấp, máu lập tức đông thành băng. Tuệ Tinh lao tới, gầm gừ giận dữ với hắn ta.
Những người đi theo ở phía trước và sau đều muốn chạy, nhưng đã bị lốc xoáy cuốn phăng lên rồi quật mạnh xuống nền tuyết, bị điện giật cho ngất đi ngay tại chỗ. Thực ra Quan Viễn Phong cũng có chút bực bội, rõ ràng là một đêm tốt đẹp như vậy, lại bị những kẻ to gan này làm phiền.
Nơi này cách quán rượu không xa, lại ở ngay dưới phủ thành chủ, tiếng chó sủa và lốc xoáy lập tức kinh động đến đội vệ binh tuần tra, Thẩm Lan cũng vội vàng chạy tới, sắp xếp bắt người đi thẩm vấn.
Rất nhanh đã có kết quả thẩm vấn, Thẩm Lan gọi điện tới: “Là một đội dị năng giả tên là Ngư Cốt, nói là trên chợ đen có người ra giá cao thu mua tinh hạch của dị năng giả. Thấy hai người từ phòng VIP của quán rượu đi ra, lại dắt theo chó, nghĩ rằng hai người là dân thường sống gần đó, nên định theo dõi thử xem.”
Quan Viễn Phong hỏi: “Thuần thục như vậy, không có tiền án à?”
Thẩm Lan nói: “Hỏi rồi, nói là thực ra việc săn lùng dị năng giả đã có từ lâu, nhưng đa số là ở ngoài thành của các căn cứ khác. Nhiệm vụ ngoài trời ở chỗ chúng ta đa phần đều là nhiệm vụ tập thể, có quân đội tham gia cùng. Mà những dị năng giả cấp thấp đa số đều ở lại làm việc trong thành, nên chúng vẫn chưa ra tay.”
Cậu ta dừng lại một chút: “Thực ra mục tiêu của chúng là Hoa Nhu, nhưng đã theo dõi mấy ngày rồi, chúng tôi đều ra vào cùng nhau, có xe, bọn chúng không có cơ hội. Tối nay trời đổ tuyết lớn, chúng thấy hai vị chỉ có hai người, tưởng là có thể thừa cơ ra tay.”
Quan Viễn Phong dặn dò thêm vài câu rồi cúp điện thoại, sắc mặt anh trầm xuống. Chu Vân đang nằm bên cạnh anh mở mắt ra, lẩm bẩm: “Chỉ đích danh muốn tinh hạch của dị năng giả, e là có người cho rằng, tinh hạch trên người dị năng giả có khả năng cấy ghép thành công cao hơn.” Dĩ nhiên chuyện này kiếp trước cũng có, nhưng chỉ cần ở trong căn cứ an toàn thì rủi ro sẽ nhỏ hơn nhiều.
Hắn vẫn luôn nghiên cứu ở căn cứ Tam Sở, không ra khỏi cửa, sau khi gia nhập phòng thí nghiệm Ám Cốc, với tư cách là một nhà nghiên cứu quan trọng, lại có đội hộ vệ đưa đón ra vào.
Mãi cho đến khi hắn lên cấp năm, còn là tinh hạch song hệ hiếm có, cuối cùng cũng bị người ta để mắt tới.
Đây chính là mạt thế, kẻ mạnh cướp đoạt, cá lớn nuốt cá bé.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
