Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 127: Bổ Nhiệm Lãnh Đạo Cấp Cao
Dựa trên lý do muốn nhanh chóng trở thành một con cá muối thanh tịnh, vào ngày Tết Nguyên Đán năm thứ ba của mạt thế, Chu Vân đã ký quyết định bổ nhiệm Chấp chính quan và Phó Chấp chính quan của Thành Quy Khư, đồng thời ủy quyền cho Chấp chính quan bổ nhiệm các quan chức của các ban ngành chức năng.
Hiện tại các căn cứ chính thức đều hợp nhất chức vụ Chỉ huy và Chấp chính quan, đa số đều mang màu sắc quân sự đậm nét.
Nhưng Thành Quy Khư lại tách riêng Thành chủ và Chỉ huy, mà dưới Thành chủ lại còn đặt thêm Chấp chính quan, mà chức vụ Chấp chính quan này lại được giao cho một người bình thường tên là Chu Triện, xem sơ yếu lý lịch thì là một cảnh sát bình thường.
Giám đốc Dược phẩm Thanh Điểu là Tần Mộ, phụ trách Dược phẩm Thanh Điểu vô cùng lợi nhuận, lại là một dị năng giả hệ Ám. Một cường giả như vậy, lại chịu ở vị trí Phó Chấp chính quan, điều này khiến những người quan tâm đến Thành Quy Khư trên mạng có chút bàn tán xôn xao.
Đương nhiên, đa số mọi người đều cho rằng vị Chấp chính quan bình thường này chỉ là một biểu tượng, nhưng điều này không nghi ngờ gì đã khiến nhiều người bình thường có thiện cảm.
Các dị năng giả thì bàn tán riêng, cho rằng phúc lợi ưu đãi của Thành Quy Khư dành cho dị năng giả ít hơn nhiều so với các căn cứ khác, nhưng thuốc và tinh hạch cấp Vương lại quá hấp dẫn. Khí hậu phương Nam tuy vẫn nóng nực, nhưng đối với dị năng giả, cuộc sống ngoài trời và làm nhiệm vụ không thành vấn đề.
Mùa đông mãi vẫn chưa đến, các dị năng giả đến Thành Quy Khư làm việc kiếm thuốc biến dị và tinh hạch cấp Vương cũng sống khá ổn định, thời tiết ở đây tốt, không lo ăn uống, đổi phần thưởng lại rất dứt khoát nhanh gọn. Ngày rời khỏi Thành Quy Khư cứ thế bị đẩy lùi lại từng ngày.
Vì vậy, hiện nay số dị năng giả ở lại Thành Quy Khư vẫn còn hơn sáu nghìn người, trong khi tổng dân số đã đạt đến mười lăm vạn người.
Các ban ngành chức năng được thiết lập ít, chủ yếu là chia thành mấy bộ lớn là Quy hoạch xây dựng Hạ tầng, Nghiên cứu Khoa học & Y tế, Dịch vụ Công, Chính pháp & An ninh, Hành chính & Văn thư, hợp nhất nhiều bộ phận có chức năng tương tự, liên hệ nghiệp vụ chặt chẽ, ví dụ như hợp nhất quy hoạch và xây dựng cơ sở hạ tầng, điện lực,…. thành Bộ Quy hoạch xây dựng Hạ tầng.
Chức năng về trị an thành phố của Bộ Chính pháp & An ninh gần như do quân đội thực hiện, quân – cảnh hợp nhất, chỉ giữ lại vài người như Thẩm Lan, Cát Thần làm quản lý bộ phận, lại tiếp nhận thêm nhiều chuyên gia về pháp luật để xây dựng quy chế quản lý căn cứ, phối hợp liên lạc với quân đội, tiếp nhận và phản hồi yêu cầu giúp đỡ của cư dân.
Mỗi một bộ phận được bố trí rất nhiều nhân viên để phân chia trách nhiệm, khối lượng công việc rất lớn.
Trong Bộ Hành chính & Văn thư lại lập riêng một phòng thư ký, chuyên phân công phối hợp với mọi công việc của Chu Vân. Đổng Khả Tâm đã tự mình đến chỗ Quan Viễn Phong, xung phong nhận chức trưởng phòng thư ký này.
Điều này giúp hắn thoát khỏi rất nhiều công việc sự vụ, bắt đầu chuyên tâm vào nghiên cứu của mình.
Vào một buổi chiều nóng nực, mây đen đột ngột ùn ùn kéo đến, sau một trận cuồng phong là tuyết rơi dữ dội.
Tuyết rơi dày đặc, bức tường thành xương rồng màu xanh thẫm phủ một lớp tuyết trắng, gai và vỏ ngoài trở nên dày và cứng rắn hơn, trông có vẻ lạnh lùng và thâm trầm, nhưng lại mang đến cảm giác an tâm kỳ lạ.
Giữa tháng giêng, khi Tết Nguyên Đán sắp đến, cuối cùng Thành Quy Khư cũng đã bước thẳng từ mùa hè oi ả sang mùa đông giá lạnh.
Bộ Dịch vụ Công vừa mới thành lập đã phối hợp với quân đội, tổ chức các tình nguyện viên cộng đồng bận rộn.
Đảm bảo cung cấp sưởi ấm, điện nước, kiểm tra các nguy cơ an toàn đường bộ, dọn dẹp băng tuyết trên đường, bảo vệ cây cối, thảo dược, cây trồng khỏi giá rét. Tuần tra tường thành, đồng thời chú ý đến sự bao vây của bầy tang thi bên ngoài thành.
Tuy bận rộn, nhưng nhờ sự chuẩn bị đầy đủ từ trước, cộng thêm việc để thu hoạch tinh hạch, hai đại sát khí là Quan Viễn Phong và Chu Vân đã sớm dọn dẹp một lần các bầy tang thi trên các con đường lân cận, hiện tại tạm thời không có lo ngại gì về việc tang thi vây thành.
Thời tiết có tuyết có ảnh hưởng nhất định đến tường thành xương rồng biến dị, vì vậy bọn họ đã tổ chức thêm các dị năng giả hệ Mộc mỗi ngày đi nuôi dưỡng tường thành theo từng đoạn, để chúng có thể tiếp tục sống sót.
Cư dân của Thành Quy Khư ở trong những ngôi nhà an toàn, bật thiết bị sưởi ấm, nhìn tuyết lớn bên ngoài, ai nấy đều lòng còn sợ hãi. Các thành phố khác đã vào đông từ trước, chính vì không được đảm bảo đầy đủ nên bọn họ mới mạo hiểm di cư đến Thành Quy Khư.
Tuy đã trì hoãn liên tục, nhưng mùa đông dữ tợn trong mạt thế cuối cùng cũng đã đến. Cùng là vào đông, nhưng trong cơn bão tuyết này bọn họ có những ngôi nhà vững chắc, ấm áp để ở, lại có chút lương thực đổi được từ công việc trước đó, không còn phải chịu đói chịu rét, không phải lo lắng tang thi vây thành, so sánh như vậy, quả thực là một mùa đông sung túc và an toàn.
Quan trọng nhất là, bọn họ còn có một công việc được trả lương ổn định, nơi làm việc còn cung cấp miễn phí trà gừng đường đỏ táo đỏ nhãn nhục nóng hổi, có thể tự mang bình giữ nhiệt đến lấy về cho gia đình và con cái, điều này ở mạt thế thật đáng quý biết bao.
====
Ngoài cửa sổ, tuyết cuồn cuộn bay đầy trời, nhưng trong văn phòng lại vô cùng yên tĩnh. Chu Vân đang ngồi trên sofa, cúi đầu lật xem các đề tài nghiên cứu.
Đột nhiên cánh cửa phòng bên cạnh mở ra, Quan Viễn Phong mang theo hơi lạnh của băng tuyết, sải bước từ bên ngoài vào, anh cởi áo khoác ra giũ tuyết, treo lên móc áo.
Hai văn phòng của bọn họ nhìn từ bên ngoài là hai phòng lớn, nhưng thực tế ở giữa có một cánh cửa thông nhau, bên trong còn có một phòng ngủ và nhà vệ sinh, đối diện là hai phòng họp nhỏ, tiện cho bọn họ triệu tập nhân viên họp hành.
Nhưng toàn bộ Thành Quy Khư, số lượng cấp cao có thể lên tầng này họp chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Chu Vân ngẩng đầu nhìn anh, quân phục thẳng thớm, vai rộng lưng thẳng, eo thon rắn rỏi gọn gàng trong thắt lưng da, đôi chân dài trong đôi bốt da vừa khỏe khoắn vừa tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, nhất thời có chút không rời mắt được.
Quan Viễn Phong quay đầu thấy hắn đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, đôi mắt đen như mực sáng rực nhìn anh, gương mặt vốn nghiêm nghị cũng trở nên dịu dàng: “Em chưa ăn trưa phải không?”
Chu Vân nghĩ đến buổi chiều còn có việc, nén lại xúc động muốn tiến lên hôn anh, hắn cười nói: “Đợi anh đó, đi tuần tra thế nào rồi? Doanh trại không sao chứ?”
Quan Viễn Phong nói: “Vẫn ổn, có một số biển quảng cáo cũ và một số tòa nhà cao tầng không người ở, có nguy cơ rơi các thiết bị từ trên cao xuống, anh đã cho người tập trung đi xử lý rồi. Em thì sao?”
Chu Vân nói: “Hôm nay em thấy một đề tài khá hay, anh xem thử đi.”
Hắn đưa đề tài cho Quan Viễn Phong. Quan Viễn Phong ngồi xuống bên cạnh Chu Vân, nhận lấy xem: “Thiết kế hệ thống năng lượng phòng hộ quân sự và khám phá tối ưu hóa vũ khí dựa trên năng lượng mới từ dị năng.”
Anh khẽ nhướng mày: “Đúng là không tệ, nhưng liệu có phải chỉ là ý tưởng không? Trước đây ở Trung Châu, học viện quân sự bên đó cũng có chuyên gia nghiên cứu khám phá rồi.” Anh nhìn vào tên: “La Trung Ngọc?”
Chu Vân cười nói: “Sơ yếu lý lịch của người này rất tốt, từng làm việc trong viện công nghiệp quân sự, rất trẻ, mới ba mươi lăm tuổi, anh ta là dị năng giả hệ Thổ, hệ Thổ của người khác hoặc là dựng tường, đào hố như Đường An Thần, hoặc là độn thổ như của Thẩm Lan.”
“Còn vị La Trung Ngọc này, kỹ năng đơn lẻ là đạn đá, kỹ năng phòng thủ là khiên đá, tấn công nhóm là cát bay đá chạy, anh ta còn giỏi dùng dị năng nặn người đất, nghe nói là để rèn luyện khả năng điều khiển dị năng. Có thể nói là nhận thức của anh ta về năng lực dị năng khá sâu sắc.”
Quan Viễn Phong nói: “Lấy đất đá làm vũ khí, Lương thành chủ của Thành Mạc Bắc cũng vậy, triệu hồi thiên thạch, cô ấy đặt tên cho kỹ năng đó là ‘Thiên Ngoại Phi Tinh’.”
Chu Vân cười: “Đúng là khá hiếm thấy.”
Hắn lật một trang rồi chỉ cho anh xem: “Anh ta nói đã tìm thấy cảm hứng trong trận pháp cộng hưởng mà em tạo ra, cho rằng có thể lưu trữ và chuyển giao một lượng lớn năng lượng từ tinh hạch dị năng, sau đó dưới sự kích hoạt của các dị năng giả cùng hệ, có thể tạo ra đầu ra ổn định, hình thành khiên dị năng, hoặc pháo dị năng.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân nói: “Nghe có vẻ rất thú vị.”
Quan Viễn Phong có chút không lạc quan: “Vấn đề lớn nhất của dị năng khi làm năng lượng là, năng lượng của từng tinh hạch riêng lẻ, năng lượng chứa đựng cũng khác nhau, làm sao để lưu trữ hợp nhất lại để có đầu ra ổn định? Những người khác nhau thi triển dị năng cộng hưởng, chỉ cần một bên hơi yếu hoặc không cùng tần số là sẽ lập tức bị ngắt. Hấp thụ năng lượng tinh hạch, chắc chắn sẽ có lúc gián đoạn.”
Anh là cường giả dị năng, cũng rất quen thuộc với việc sử dụng năng lực dị năng: “Khi đội đặc nhiệm của bọn anh huấn luyện, đó là còn phải huấn luyện lâu dài, có sự ăn ý, cấp bậc dị năng cũng tương đương, còn phải cùng thuộc tính thì mới có thể miễn cưỡng hợp lực tung ra một đòn, để tăng cường sức tấn công. Sau này thấy phiền phức quá, vẫn là thi triển dị năng riêng lẻ sẽ linh hoạt biến hóa hơn.”
Chu Vân nói: “Khoa học chính là để giải quyết những vấn đề khó khăn này. Tìm một vật chứa đáng tin cậy… ví dụ như Đay bóng tối?”
Đầu óc hắn suy nghĩ nhanh chóng: “Tóm lại… có thể thử trước cái khiên dị năng này, em đang chê tường thành xương rồng của chúng ta chưa đủ vững chắc.” Khoảng từ năm thứ năm của mạt thế, căn cứ Trung Châu hoàn toàn không thể kiểm soát được các căn cứ địa phương ngày càng lớn mạnh, chiến tranh giữa các căn cứ xảy ra thường xuyên. Thời gian của bọn họ không còn nhiều.
Hắn ấn chiếc chuông trên bàn, bên ngoài Đổng Khả Tâm đã gõ cửa đi vào, Chu Vân cười nói: “Chị Khả Tâm, phiền chị giúp tôi hẹn gặp người tên La Trung Ngọc này nhé, chiều nay tôi sẽ gặp anh ta.”
Đổng Khả Tâm cười nói: “Vậy lịch trình đến phòng thí nghiệm buổi chiều thì sao?”
Chu Vân suy nghĩ một chút: “Hẹn gặp ở phòng thí nghiệm đi.”
Đổng Khả Tâm nói: “Được, tôi sẽ cho người sắp xếp xe.”
Quan Viễn Phong dặn dò: “Chú ý an toàn, đội hộ vệ phải đi theo đầy đủ, trời đổ tuyết không loại trừ có kẻ muốn đục nước béo cò.”
Chu Vân nhìn đồng hồ, cười với Quan Viễn Phong: “Vậy ăn trưa thôi?”
Đổng Khả Tâm nói: “Tôi sẽ bảo nhà ăn chuẩn bị.” Cô quay người đi xuống.
Chu Vân đứng dậy, Quan Viễn Phong lấy chiếc áo khoác phao từ móc áo khoác lên cho hắn, Chu Vân cũng không từ chối. Hai người sóng vai đi xuống lầu, Chu Vân hỏi anh: “Chiều nay anh có dự định gì?”
Quan Viễn Phong nói: “Hôm nay anh tuần tra xong rồi, chiều nay họp.”
Chu Vân gật đầu, hai người vừa đi vừa trò chuyện vừa vào nhà ăn.
Nhà ăn là nơi dùng chung của nhân viên Tổng bộ Quân khu và các quan chức chính vụ của căn cứ, bây giờ đã qua giờ cao điểm ăn uống, nhưng trong nhà ăn vẫn còn phảng phất mùi thơm của trà gừng táo đỏ.
Các quản lý cấp cao có phòng ăn nhỏ riêng, khi Chu Vân vào chỉ thấy mấy người Chu Triện và Tần Thịnh đang ở đó: “Tần Mộ đâu?”
Chu Triện nói: “Cậu ấy đến vườn thuốc rồi. Tuyết lớn, tôi hơi lo, muốn đến xem. Nhưng cậu ấy nói tôi không phải dị năng giả, lúc này bên ngoài nguy hiểm, tang thi và dã thú biến dị sẽ xuất hiện, tốt nhất là không nên ra khỏi thành, để cậu ấy đi là được rồi.”
Chu Vân gật đầu, nhìn Chu Triện, trong lòng nghĩ thí nghiệm trên động vật cũng đã gần xong, bây giờ cũng đã là mùa đông, công việc ít đi… có vẻ có thể cân nhắc chuyện cấy ghép tinh hạch.
Trong lòng hắn có hai ứng cử viên, một là Chu Triện, một là Giang Dung Khiêm, đều thuộc loại có điều kiện thể chất bẩm sinh khá tốt, nhưng Giang Dung Khiêm đã có vợ con, thí nghiệm cần xin ý kiến gia đình, xét đến tính bảo mật, ứng cử viên tối ưu vẫn là Chu Triện.
Nhưng vẫn là bắt đầu từ Cát Thần trước đã, sau nửa năm điều dưỡng và sau khi nghiêm cấm sử dụng dị năng, cuối cùng cơ thể anh ta cũng không còn suy nhược như trước nữa, có thể cân nhắc việc vừa loại bỏ vừa cấy ghép tinh hạch hệ Thủy cùng thuộc tính vào.
Hắn chìm vào suy tư, nhưng Tần Thịnh lại không để ý, vội vàng nói: “Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu, tôi không muốn làm trưởng phòng quản lý dị năng giả này nữa, phiền phức quá.”
Chu Vân khẽ nhướng mày: “Sao vậy?” Phòng quản lý dị năng giả được đặt dưới Bộ Dịch vụ Công, chủ yếu là quản lý tất cả dị năng giả trong thành, đăng ký, cung cấp các nhiệm vụ công việc dài hạn hoặc tạm thời.
Tần Thịnh bực bội nói: “Ngày nào cũng có người đến đòi đãi ngộ đặc biệt cho dị năng giả, không thì lại chê nhiệm vụ dị năng quá khó, phần thưởng quá ít, chuyện vặt vãnh gì cũng đến gây sự với tôi, phiền chết đi được. Tôi không hợp làm công việc quản lý này, hay là để tôi đi theo Tướng quân Quan đi! Hoặc là đi theo anh Thẩm Lan cũng được mà?”
Chu Vân cười: “Anh trai cậu không dạy cậu vài chiêu à?”
Tần Thịnh nói: “Anh tôi bảo tôi cứ độc đoán một chút, ai không phục thì đánh cho phục. Nghe là biết nói đùa rồi, anh ấy bận như vậy, đâu có thời gian quan tâm em trai.” Cậu ta nói giọng chua lè: “Bận rộn lên là mấy ngày không thấy bóng người. Chắc anh Chu Chu còn gặp anh ấy nhiều hơn tôi.”
Chu Triện không nhịn được cười.
Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, chính là cách đó.”
Tần Thịnh: “…”
Chu Vân chỉ điểm cho cậu ta: “Công việc thường ngày cứ để người dưới làm theo quy định. Nếu có kẻ không phục đến khiêu khích thì đánh đuổi ra ngoài. Dị năng giả coi thực lực là trên hết, nắm đấm của cậu to, cậu có lý, kẻ không phục thì cút khỏi Thành Quy Khư.”
Tần Thịnh: “…”
Cậu ta có chút kinh ngạc nhìn Chu Triện: “Không phải… mọi người không phải suốt ngày nói muốn xây dựng căn cứ văn minh gì đó sao…”
Tất cả mọi người đều cười.
Chu Triện nói một cách ý nhị: “Xây dựng căn cứ văn minh không sai, nhưng cơ quan bạo lực cũng là cần thiết mà.”
Tần Thịnh cầu cứu nhìn Chu Vân: “Tôi không hợp làm quan, hay là để tôi đổi chức vụ khác đi, tôi thấy để Thẩm Lan kiêm nhiệm luôn là được rồi. Tôi vẫn là về dưới trướng anh tôi đi!”
Chu Vân nói: “Cứ thử trước đi, cậu không có vấn đề gì đâu.” Kiếp trước cậu ta chính là thành chủ thành Bắc Minh lừng lẫy cơ mà.
Tần Thịnh ủ rũ thấy rõ.
Bữa trưa ở nhà ăn không ngon cũng không dở, theo quy chuẩn, ăn xong Chu Vân liền đến thẳng phòng thí nghiệm, buổi chiều quả nhiên đã gặp được La Trung Ngọc, trao đổi một vài ý tưởng, liền chốt luôn đề tài thí nghiệm này. Địa điểm và kinh phí đều được sắp xếp, tinh hạch cũng được cung cấp, còn bảo anh ta đề xuất danh sách nhân sự và phương án cụ thể.
Sau khi mọi việc đã được quyết định, hắn và thầy Diêu bàn bạc một chút, mùa đông không dễ bị nhiễm trùng, hơn nữa bây giờ cuối cùng cũng đã rảnh tay, có thể bắt đầu tiến hành phẫu thuật cho Cát Thần. Trước tiên hắn để Kỳ Thư Hồng làm một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện cho Cát Thần, xem các chỉ số cụ thể.
Sắp xếp xong, hắn mới trở về Vân Đỉnh Sơn Uyển, vừa vào biệt thự liền ngửi thấy mùi thơm của canh thịt dê.
Tuệ Tinh chạy đến quấn quýt bên chân hắn, Chu Vân mỉm cười vỗ đầu nó: “Hôm nay đi tuần tra, vất vả rồi phải không?”
Trong bếp, Quan Viễn Phong đang bưng canh thịt dê ra, Chu Vân thấy bên trong lại có cả mía, có chút ngạc nhiên: “Anh lấy ở đâu ra vậy?”
Quan Viễn Phong nói: “Hôm nay lúc anh đi tuần tra thấy có người bán mía ven đường, anh liền bảo người mua một ít, họ nói nấu canh thịt dê rất ngon.”
Chu Vân cười nói: “Đúng là vậy thật, thêm chút củ mã thầy nữa thì càng ngon… nhưng thường là cách ăn của mùa hè, bây giờ mạt thế rồi, thời tiết cũng loạn cả lên.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Ừ, người bán mía nói là đột nhiên tuyết rơi, anh ta chỉ có thể thu hoạch vội rồi đem bán, cũng khá nhiều người mua.”
Chu Vân gật đầu: “Nhà máy đường sẽ thu mua, chỉ là giá cả không chắc sẽ hài lòng, dù sao giống mía này cũng không phải là mía chuyên để làm đường. Anh ta làm marketing kiểu bán thảm như vậy, giá chắc chắn sẽ cao hơn một chút so với bán cho nhà máy đường.”
Hắn lấy thìa nếm một miếng: “Tay nghề của anh có tiến bộ nha.”
Quan Viễn Phong nói: “Thật không?”
Chu Vân hỏi anh: “Anh không nếm thử à?”
Quan Viễn Phong nói: “Anh hỏi cách làm của Khả Tâm, cô ấy tra ngay lúc đó, cũng không biết có đáng tin không, anh uống thấy cũng được, nhưng cảm giác thiếu đi vị đậm đà của thịt dê, hơi thanh đạm.”
Chu Vân nói: “Cách làm khác nhau thôi.” Món này lại khá hợp khẩu vị của hắn, hắn vừa uống canh, vừa từ từ nói với Quan Viễn Phong về việc định phẫu thuật cho Cát Thần: “Phải xem điều kiện cơ thể của anh ấy thế nào đã. Trước đây bị m* t** làm hỏng cơ thể, không dám tùy tiện phẫu thuật.”
Quan Viễn Phong có chút vui mừng: “Có thể cứu được là tốt rồi.”
Chu Vân nói: “Không dám nói chắc chắn trăm phần trăm, cộng thêm nguyên nhân về điều kiện cơ thể, có lẽ chỉ có tám mươi phần trăm thôi, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là, không chắc có thể cấy ghép dị năng thành công.” Nếu cấy ghép tinh hạch dị năng thất bại, cùng lắm thì lại lấy ra thôi, dù sao bây giờ hắn đã dung hợp với nhân sâm biến dị, độ an toàn của phẫu thuật lại cao hơn rất nhiều.
Quan Viễn Phong nhìn hắn có chút tò mò: “Vậy lúc đó em mạo hiểm phẫu thuật cho anh, có bao nhiêu phần trăm chắc chắn?”
Chu Vân cười không đáp. Hắn là biết trước đáp án rồi mới tiến hành phẫu thuật, đương nhiên là một trăm phần trăm. Tinh hạch hệ Hỏa còn cấy ghép thành công được, không có lý gì loại có thuộc tính tương thích lại không được, hắn không thể nào kém cỏi hơn cái đám phế vật ở viện nghiên cứu dị năng kia được.
Suy nghĩ của hắn thoáng chốc đã nhảy vọt: “Trời lạnh rồi, nên gây thêm chút chuyện cho viện nghiên cứu dị năng rồi. Dù sao cũng đang rảnh rỗi mà.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
