Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 122: Dự Án Mới
Dịch Khiêm theo Chu Vân đi vào tòa nhà văn phòng, tiến vào khu làm việc ở tầng cao nhất mà bình thường cậu ta không thể vào được.
Dọc đường liên tục có người chào hỏi Chu Vân: “Bác sĩ Chu, chào buổi sáng.”
“Bác sĩ Chu hôm nay có thời gian đến đây sao?”
Chu Vân mỉm cười gật đầu, rồi đẩy cửa văn phòng ra: “Ngồi đi. Có chuyện gì vậy?”
Dịch Khiêm nói: “Em nghe nói Dược phẩm Thanh Điểu đã thành lập Phòng thí nghiệm Thanh Điểu, nên nghĩ không biết có cơ hội đến đó học hỏi một chút không ạ. Em sẽ rất nỗ lực!”
Chu Vân quay đầu nhìn cậu ta một cái, cười nói: “Phòng thí nghiệm Thanh Điểu, cậu vẫn chưa đủ tư cách. Hiện tại các đơn đăng ký gửi về từ khắp nơi đều là của những chuyên gia y học lừng lẫy danh tiếng, bọn họ đều tự mang theo trợ lý. Cậu cũng biết đấy, những chuyên gia này sẽ không dùng trợ lý mà họ không quen biết.”
“Nhưng mà, tôi có một dự án về cây đay bóng tối ở đây, rất quan trọng. Nhưng dù sao cũng phải chăm sóc người của mình, nếu cậu bằng lòng, tôi có thể giao cho cậu phụ trách.”
Dịch Khiêm vừa mừng vừa sợ: “Là dự án cây đay bóng tối mà Thành chủ vừa công bố ạ? Với kinh nghiệm của em, thật sự có thể tham gia sao?”
Chu Vân cười nói: “Đúng vậy, là cây đay bóng tối biến dị cấp Vương vừa được vận chuyển bằng đường không từ Mạc Bắc về hôm kia, rất đẹp. Nhưng ở miền Nam nóng bức, đặc biệt là ở Đan Lâm tràn ngập ánh nắng, nó sinh trưởng không dễ dàng gì. Hiện tại chúng tôi đã tìm một hang núi để trồng nó, đồng thời thử nghiệm dùng hạt của nó để trồng ra nhiều Đay bóng tối biến dị hơn.”
Hắn nhìn Dịch Khiêm: “Cậu biết ý nghĩa của việc này mà. Đay bóng tối là loại thực vật duy nhất có hiệu quả trong việc kiềm chế dị năng giả, đây là một dự án cực kỳ quan trọng và bí mật. Chúng tôi cần thu được một loạt dữ liệu cơ bản để hỗ trợ cho việc nghiên cứu chuyên sâu, hơn nữa dự án này tương đối gian khổ, cậu cứ suy nghĩ xem có muốn làm không đã.”
Dịch Khiêm lập tức đáp: “Em bằng lòng!”
Chu Vân nhìn cậu ta với vẻ tán thưởng, tựa như kiếp trước, hắn cũng dành cho người học trò này ánh mắt khích lệ và tán thưởng: “Có thể chịu khổ, có thể cúi đầu, cậu nhất định sẽ đạt được thành tựu trên con đường nghiên cứu khoa học.”
Hắn kéo ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu dày cộp đưa cho cậu ta: “Đây là dữ liệu cơ bản hiện tại về cây Đay bóng tối này và ghi chép thăm dò sơ bộ về năng lực của Đay bóng tối biến dị. Nghiên cứu này có liên quan đến dị năng hệ Ám nên Giám đốc Tần Mộ sẽ phối hợp với cậu để triển khai nghiên cứu.”
Dịch Khiêm mở tập tài liệu ra, nhìn thấy tấm ảnh màu của cây Đay bóng tối biến dị bên trong, vô cùng kích động! Đương nhiên cậu ta biết Tần Mộ là ai!
Tổng giám đốc của Dược phẩm Thanh Điểu, dị năng giả hệ Ám duy nhất được biết đến hiện nay!
Cậu ta càng kích động hơn! Đôi mắt sáng lấp lánh: “Em nhất định sẽ làm tốt nghiên cứu này!”
Chu Vân thành thục căn dặn: “Cậu ghi lại đi, tôi cần các đặc điểm hình thái học, tập tính sinh trưởng, ghi chép quá trình trồng trọt, những thay đổi trong hai mươi bốn giờ của cây Đay bóng tối biến dị cấp Vương này. Nghiên cứu nền tảng di truyền, mối quan hệ giữa kiểu gen và kiểu hình của nó, đồng thời tiến hành đánh giá khả năng thích nghi sinh thái của nó. Triển khai nghiên cứu toàn diện về khả năng thích ứng với môi trường, giá trị dinh dưỡng và giá trị dược liệu của nó.”
Dịch Khiêm nhanh chóng ghi chép lại, Chu Vân tiếp tục nói: “Tôi cần tất cả những dữ liệu về đặc tính sinh học của nó, ví dụ như đặc điểm hình thái, chu kỳ sinh trưởng, thông tin di truyền, thành phần dinh dưỡng, thành phần dược liệu. Đồng thời phải tìm ra dữ liệu để trồng trọt quy mô lớn, bao gồm cả phương thức nhân giống, mật độ trồng, liều lượng bón phân, phương pháp phòng trừ sâu bệnh, cũng như dữ liệu ứng dụng công nghiệp hóa, bao gồm nhu cầu thị trường, chi phí sản xuất, hiệu quả kinh tế,….”
Dịch Khiêm cảm nhận được cảm giác áp lực quen thuộc của việc nghiên cứu học thuật, Chu Vân nhìn cậu ta: “Mỗi tháng báo cáo tiến độ cho tôi một lần. Bây giờ sắp đến tháng Một rồi, bắt đầu từ tháng Một, nửa đầu năm sau, cậu phải cho ra một thành quả luận văn. Quý đầu tiên phải nộp đề tài cho tôi, nửa đầu năm phải hoàn thành báo cáo mở đầu.”
Dịch Khiêm vội nói: “Vâng! Đảm bảo hoàn thành!”
Chu Vân gật đầu, cầm điện thoại trên bàn lên gọi: “Sắp xếp một chiếc xe đến Vườn thuốc Nam Sơn.”
Rồi lại nói với Dịch Khiêm: “Giám đốc Tần sẽ sắp xếp cho cậu một đến hai trợ lý và tài xế, sắp xếp ký túc xá ở Vườn thuốc Nam Sơn để tiện cho cậu triển khai nghiên cứu. Ăn ở bên đó cũng đều miễn phí, giai đoạn đầu tương đối gian khổ, cậu có thể sẽ phải thường trú ở đó, có nhu cầu gì đều có thể nói với Giám đốc Tần, bên đó cũng có đủ nhân lực để hỗ trợ cậu tiến hành nghiên cứu.”
“Nhưng dự án này là tuyệt mật, điểm này không cần tôi phải nhấn mạnh kỷ luật bảo mật với cậu chứ? Cậu cũng có kinh nghiệm nghiên cứu dự án rồi.”
Đôi mắt Dịch Khiêm sáng rực: “Vâng! Em nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ! Cảm ơn bác sĩ Chu!”
Chu Vân nói: “Xe ở dưới lầu rồi, cậu xuống đó đi thẳng qua là được. Báo cáo nghiên cứu làm xong thì đưa trực tiếp cho Giám đốc Tần, hoặc đưa cho tổng quản lý Chu Triện ở Vườn thuốc Nam Sơn, họ sẽ chuyển lại cho tôi.”
Dịch Khiêm ngẩn ra: “Em thấy, trực tiếp báo cáo với anh, thảo luận về hướng nghiên cứu, có phải sẽ tốt hơn không.”
Chu Vân mỉm cười: “Tôi còn rất nhiều dự án khác, dự án của cậu tuy quan trọng, nhưng giai đoạn đầu cơ bản đều là thu thập và ghi chép dữ liệu, có thể sẽ không có đột phá nghiên cứu gì đáng kể. Nếu cậu có đột phá, tôi sẽ dành thời gian để nói chuyện với cậu.”
“Tôi tin cậu có thể hoàn thành rất tốt. Nghiên cứu khoa học rất khô khan, cần phải chịu được sự cô đơn.”
Dịch Khiêm lập tức phấn chấn: “Vâng!”
Rất nhanh, cậu ta đã xuống lầu, quả nhiên có một chiếc xe việt dã đang đợi cậu ta. Cậu ta lên xe, lòng đầy phấn khích lên đường.
Chu Vân đứng trên lầu nhìn chiếc xe đi xa dần, biết rằng cậu ta nhất định sẽ hoàn thành rất tốt. Người học trò này vô cùng xuất sắc, cậu ta có một khao khát danh lợi vô cùng mãnh liệt, động lực nội tại của cậu ta mạnh mẽ đến cực điểm, vì điều này, dù dữ liệu cơ bản có khô khan đến đâu, cậu ta cũng có thể làm vừa nhanh vừa tốt, toàn tâm toàn ý hoàn thành.
Đây cũng là một điểm mà hắn rất tán thưởng Dịch Khiêm ở kiếp trước, dù sao thì bản thân việc nghiên cứu khoa học rất cần sự nhiệt huyết bền bỉ và tố chất khoa học có thể chịu đựng được sự tĩnh tâm này.
Nhưng hôm nay sau khi gặp Lạc Thủ Thường và Dịch Khiêm, hắn lại cảm thấy mệt mỏi.
Hắn tìm Kỳ Thư Hồng, xem qua sơ yếu lý lịch, thành tựu học thuật và phương hướng đề tài đăng ký của các chuyên gia đăng ký tham gia phòng thí nghiệm mà cô đã sắp xếp, rồi cầm tài liệu về lại Sơn Uyển.
Buổi trưa và chiều hắn đều sàng lọc chuyên gia, chọn ra các đề tài nghiên cứu hiện tại, tìm kiếm trong ký ức những chuyên gia có tài năng thực học ở kiếp trước, khoanh vùng phạm vi rồi bảo Kỳ Thư Hồng đi gửi thư mời.
Trở lại lĩnh vực quen thuộc của mình, hắn mới cảm thấy thư thái.
Đến chiều tối thì Quan Viễn Phong mới trở về, Chu Vân cười nói: “Anh về rồi à? Ăn cơm thôi, em vừa mới hầm canh sườn heo củ sen, còn thiếu món vịt xào chanh nữa là xong. Hôm nay nói chuyện với Tướng quân Lạc thế nào?”
Quan Viễn Phong thấy hắn vừa gặp đã nhắc đến Lạc Thủ Thường, lại càng thêm thắc mắc: “Lần này ông ta đến, thực ra là có việc nhờ anh. Bên đó sau trận lụt là vào đông có tuyết rơi, trên ngọn núi gần căn cứ Tam Sở xuất hiện một con tang thi vương hệ Thủy, nó rất mạnh, đã thu hút rất nhiều tang thi triều đến đó.”
“Vốn dĩ sau trận lụt, người chết đều biến thành tang thi, khiến cho mối nguy từ tang thi tương đối nghiêm trọng. Ông ta biết anh có sức chiến đấu mạnh, hy vọng anh có thể đến xem thử.”
Chu Vân nhìn vẻ mặt vô cùng phiền muộn của anh thì nở nụ cười: “Hệ Thủy không phải rất tốt sao? Em cũng đi xem thử nhé.”
Quan Viễn Phong nói: “Vốn đã lên kế hoạch ra biển với em rồi. Anh còn nợ em một chuyến ra biển.” Mấy dạo trước, để tiêu diệt tang thi, bọn họ đã đi khắp các núi sâu rừng già quanh đây, chủ yếu là tập trung dọn dẹp tang thi trên các tuyến đường giao thông huyết mạch dẫn đến các căn cứ.
Chu Vân nói: “Chỉ cần hai người ở bên nhau, đi đâu mà chẳng như nhau.”
Căn cứ Tam Sở cũng là khu vực quản lý của Quan Viễn Phong, anh không thể khoanh tay đứng nhìn. Sự phiền muộn của anh, phần lớn vẫn là vì phải xa hắn, nên đi cùng là được rồi.
Quan Viễn Phong lập tức được câu nói này của hắn an ủi, chủ động qua nhận lấy xẻng nấu ăn: “Để anh xào, bên em không bận sao?”
Chu Vân nói: “Đều đã vào guồng rồi, đợi các nhóm chuyên gia từ khắp nơi đến, các nhóm dự án đề tài được thành lập thì sẽ bận rộn, bây giờ vừa hay có một khoảng trống, đi xem tang thi vương cũng tốt.” Tang thi vương bây giờ, có lẽ đã mạnh hơn rồi.
Quan Viễn Phong nói: “Lạc Thủ Thường nói vừa đối mặt đã biết không đánh lại, liền bỏ chạy.”
Chu Vân thuận miệng nói: “Tướng quân Lạc là hệ Hỏa mà, không phải nên có khắc chế à? Sao lại không có sức đánh trả.”
Quan Viễn Phong có chút ngạc nhiên: “Sao em biết Tướng quân Lạc là hệ Hỏa.”
Chu Vân vừa trộn thịt vịt với cơm ngô đổ cho Tuệ Tinh, vừa nói: “Ông ta sắp gặp em rồi, đương nhiên em phải tra thông tin về ông ta chứ. Thông tin và năng lực của các chỉ huy lớn, ở trên mạng có đầy. Kết quả hôm nay gặp mặt xem ra cũng không có chuyện gì đứng đắn để nói, trông càng giống như chỉ muốn xem Thành chủ Đông Quân là người thế nào thôi.”
Quan Viễn Phong nói: “Vốn dĩ là vậy, em hoàn toàn không cần gặp ông ta. Lại còn vừa gặp đã tặng cho ông ta nhiều giấy thử như vậy.”
Cuối cùng Chu Vân cũng nếm ra một chút vị chua, hắn ngước mắt nhìn Quan Viễn Phong: “Sao nghe có vẻ như Tướng quân Quan đang ghen vậy nhỉ?”
Quan Viễn Phong: “…” Anh có chút không phục: “Không có chuyện đó.” Sao có thể cứ gặp một người đàn ông là lại ghen bóng ghen gió, trên đời này cũng không có nhiều người thích yêu đồng giới đến thế.
Anh chỉ thấy tò mò mà thôi, thái độ của Chu Vân đối với Lạc Thủ Thường tuyệt đối không giống bình thường.
Nhưng anh nhất thời cũng không nói ra được là không giống ở điểm nào.
Cảm giác bí ẩn này trên người Chu Vân, lúc nào cũng hấp dẫn anh.
Chu Vân thấy anh vẫn còn cứng miệng lắm, hắn nhịn cười chuyển sang chủ đề khác, nói vài chuyện phiếm thường ngày.
Nhưng khi đến tối, Quan Viễn Phong lại liên tục đòi hỏi hết lần này đến lần khác không biết đủ, Chu Vân có chút bất lực: “Nghỉ ngơi đi, không phải anh nói sắp xuất phát rồi sao, dưỡng sức đi chứ.”
Quan Viễn Phong chỉ nắm chặt cổ tay hắn không buông: “Lần cuối, lần cuối cùng.”
Chu Vân bị anh hôn một lúc, cũng có chút đ*ng t*nh, dây leo uốn lượn, quấn lấy hai cánh tay Quan Viễn Phong, còn tay hắn thì cầm một viên đá lạnh tròn nhẵn từ từ trượt từ bờ vai và lồng ngực rộng lớn rắn chắc kia xuống, nhìn làn da bị viên đá lạnh k*ch th*ch đến run rẩy, hắn cười nói: “Nóng quá, em giúp anh hạ nhiệt nhé.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
