Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 121: Đều Là Người Quen Cũ
Lúc Lạc Thủ Thường của căn cứ Tam Sở đến Thành Quy Khư thì đã là cuối tháng mười hai, nhiệt độ ở Đan Lâm đột nhiên lại lên cao đến hơn bốn mươi độ, xem ra mùa đông này không đến được nữa rồi.
Ông vốn nói tháng mười sẽ đến, nhưng sau đó liên tục gặp phải những vấn đề thời tiết, sau đó là lũ lụt, bận tối mắt tối mũi. Đến khi thực sự xác định được sẽ đến Thành Quy Khư thì đã là hai tháng sau.
Ông đến tòa nhà tổng bộ Quân khu Tây Nam để gặp Quan Viễn Phong trước, không ngờ lại gặp được thành chủ Đông Quân lừng lẫy danh tiếng ở đó.
Ông không ngờ thành chủ Đông Quân lại là một thanh niên tuấn tú, cao ráo mảnh khảnh như vậy, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh của hắn, ông bỗng dưng xác định, đây chính là vị Đông Quân đó rồi.
Ông mỉm cười tiến lên, hai tay nắm lấy tay Chu Vân lắc mạnh lên xuống: “Tôi vừa mới nghe nói đến bài báo về Đay bóng tối mà cậu công bố! Cấp dưới của tôi đã điên cuồng xông vào văn phòng của tôi yêu cầu lập tức bay đến Thành Mạc Bắc để thu mua Đay bóng tối ngay, nhưng đáng tiếc, chắc là không kịp nữa rồi. Thứ tốt có thể khống chế dị năng giả như vậy, thành chủ nào mà không liều mạng muốn tích trữ một ít?”
“Lương thành chủ trực tiếp ra một cái giá cao cho tôi, còn nói cảm ơn cậu đã tìm cho Thành Mạc Bắc một ngành công nghiệp một vốn vạn lời.”
Chu Vân: “…”
Quan Viễn Phong liếc nhìn bàn tay đang lắc lên lắc xuống của Lạc Thủ Thường một cái rồi lên tiếng: “Ngồi đi.”
Lạc Thủ Thường vẫn còn vô cùng kích động: “Còn cả giấy thử độ tương thích dị năng nữa! Quả thực là một phát minh chấn động trời đất! Dược Phẩm Thanh Điểu bây giờ đơn hàng đã bùng nổ rồi phải không? Dù thế nào đi nữa, xin hãy sắp xếp cho căn cứ Tam Sở được ưu tiên mua trước!”
Kiếp trước, sau khi biết hắn phát minh ra giấy thử độ tương thích dị năng, Lạc Thủ Thường cũng đã chạy đến Trung Châu tìm hắn để yêu cầu ưu tiên.
Chu Vân nhìn vẻ mặt kích động của Lạc Thủ Thường trước mắt trùng khớp một cách kỳ diệu với Lạc Thủ Thường của kiếp trước, hắn không nhịn được cười: “Được, lát nữa tôi sẽ tặng riêng cho ông một trăm tờ.”
Lạc Thủ Thường vốn chỉ là nhân dịp hiếm hoi gặp được Đông Quân, cố gắng tranh thủ một chút, dù có bị từ chối cũng không sao, không ngờ Chu Vân lại đồng ý tặng cho ông, là tặng đó!
Mặt ông gần như đã phát sáng: “Thật sao? Tôi thật sự… Tôi cảm động quá! Thành chủ, ngài có biết thứ này trên chợ đen đã bị đẩy giá lên bao nhiêu không? Vậy mà lại thật sự tặng tôi à?”
Quan Viễn Phong không thể nhịn được nữa: “Ngồi đi, từ từ nói chuyện.”
Chu Vân mỉm cười: “Thứ này bán ra ngoài với số lượng có hạn và giá rất cao, hơn nữa hiện tại những người tranh mua thứ này, phần lớn là mua về để nghiên cứu và để giới quyền quý dùng để kiểm tra. Người thường bây giờ đang chật vật vì sinh kế, sẽ không lãng phí tiền để mua những thứ này về thử đâu. Dù sao thì biết thuộc tính của mình ra sao cũng không thể thức tỉnh được.”
Lạc Thủ Thường hoàn toàn không nhận ra địch ý trên người Quan Viễn Phong, ngồi xuống cười ha hả: “Chính là kiếm tiền của những kẻ quyền quý này!”
“Quan tướng quân, anh nhất định phải bảo vệ tốt cho thành chủ đấy, trên chợ đen không chỉ treo giá cao mua công thức giấy thử này, mà còn có người ra giá cao chỉ đích danh muốn có được chính thành chủ Đông Quân.”
Quan Viễn Phong nhíu chặt mày: “Đừng có nói chuyện giật gân.”
Lạc Thủ Thường không để tâm, cười tươi nói: “Ai mà không đoán thành chủ Đông Quân đã nắm được phương pháp kích hoạt dị năng rồi chứ.” Ông nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Chu Vân, không bỏ qua bất kỳ biến động nhỏ nào.
Chu Vân không để ý: “Cảm ơn Lạc tướng quân đã quá khen.”
Lạc Thủ Thường nói: “Đường bây giờ đã hoàn toàn được sửa xong rồi, bên căn cứ Tam Sở cũng có rất nhiều người đã đến Thành Quy Khư, trước đây tôi nghe nói Thành Quy Khư lúc đầu đã khoanh vùng lớn như vậy còn nghĩ không cần thiết, kết quả bây giờ tôi hoàn toàn tâm phục khẩu phục.”
Chu Vân mỉm cười, Lạc Thủ Thường cũng rất thẳng thắn: “Tôi đã nghĩ Quan tướng quân sẽ chọn căn cứ Tam Sở làm trụ sở của Tổng bộ Quân khu Tây Nam, đã vắt óc chỉnh đốn một thời gian dài, không ngờ lại là tự mình gây dựng, tay trắng xây thành, ai mà không nói đây là một loại sáng tạo theo một ý nghĩa khác chứ?”
Chu Vân thấy Lạc Thủ Thường đến gặp mình có lẽ cũng không có chuyện gì lớn, liền đứng dậy: “Bên bệnh viện của tôi còn có vài việc ở phòng thí nghiệm, tôi đi trước đây.”
Lạc Thủ Thường đứng dậy cười nói: “Thành chủ có thể bớt chút thời gian quý báu để gặp tôi, thật vô cùng vinh hạnh.”
Chu Vân thấy ông nói chuyện nửa văn vở nửa đời thường, nghe vào thật sự không ra thể thống gì, lại khác hẳn với vẻ thoải mái tự tại trước mặt hắn ở kiếp trước, khiến hắn không nhịn được lại bật cười một tiếng, sau đó mới gật đầu ra hiệu với Quan Viễn Phong rồi rời đi.
Quan Viễn Phong mở cửa cho Chu Vân, tiễn hắn rời đi rồi quay đầu nhìn Lạc Thủ Thường vẫn đang đứng đó, ánh mắt đánh giá ông từ trên xuống dưới.
Trước đây anh cũng quen biết Lạc Thủ Thường, nhưng anh chưa bao giờ nhìn Lạc Thủ Thường bằng ánh mắt nhìn một người đàn ông như vậy. Cao lớn vạm vỡ, dáng người này ít gặp ở phương Nam, nhưng rất phổ biến ở phương Bắc, mày kiếm mắt sao, anh miễn cưỡng thừa nhận đối phương quả thực cũng được coi là anh tuấn.
Trên người ông quả thực có một cảm giác vững chãi có thể gánh vác mọi việc, lúc nói chuyện dường như cũng rất tùy ý, có một cảm giác thoải mái tự tại, nhưng điều này ở thời mạt thế lại rất hiếm có, đây là sự tự tin và thoải mái của kẻ mạnh.
Sau mạt thế, có thể đứng vững ở Tam Sở, nơi được mệnh danh là ngã tư chín tỉnh, dân phong dũng mãnh ngang tàng, nói một câu khó nghe, nếu không giết người như ngóe thì không thể ngồi vững cái ghế thành chủ căn cứ Tam Sở này được.
Quả thực lúc đầu anh cũng đã cân nhắc đến nơi đó, nhưng xét đến việc Chu Vân nhất định sẽ không chịu rời khỏi Đan Lâm, mà Tam Sở lại quá xa Đan Lâm.
Vì vậy, căn cứ Tam Sở là nơi bị loại bỏ sớm nhất.
Tại sao Chu Vân lại đối xử đặc biệt với người mới gặp lần đầu này?
Anh có thể chắc chắn rằng, Chu Vân có một loại cảm giác thân quen như đã biết nhau từ lâu đối với Lạc Thủ Thường này.
Lạc Thủ Thường không hiểu sao lại cảm thấy có chút đứng ngồi không yên dưới ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới của Quan Viễn Phong.
Ông bắt đầu nhớ lại lời nói và hành động của mình vừa rồi, chẳng lẽ vừa rồi đã vô tình để lộ ra địch ý gì?
Trước đây ông và Quan Viễn Phong không có quan hệ sâu sắc lắm, chỉ là quen biết sơ sơ qua sau vài lần gặp mặt. Sau mạt thế biết anh là người chính trực, nhưng cái danh chính trực này ở thời mạt thế rất khó nói có phải là một vầng hào quang được cố ý tạo ra hay không, đều có mục đích lợi ích của nó cả.
Đặc biệt là chuyện Quan Viễn Phong đã làm ra, sau đó liền trực tiếp cải cách quân đội, tự dưng thiết lập mấy quân khu lớn, bổ nhiệm các tư lệnh quân khu, rõ ràng là muốn làm suy yếu các chỉ huy quân đồn trú của các căn cứ.
Diệp Duật Khanh cũng là một con cáo già nổi tiếng gần xa, Diệp hồ ly có thể bị anh ép đến mức phải trực tiếp rút về quê nhà, điều này trông thế nào cũng giống một vở kịch lớn diễn cho các căn cứ xem.
Lão Bành ở phía Bắc không phải vô cớ mà xây dựng hình tượng “xung phong đi đầu, yêu dân như con”, tư lệnh Đại quân khu Đông Bắc là của ông ta, cũng không có mấy ai phản đối, dù sao thì phía Bắc bây giờ dân chúng lầm than, ai làm tổng tư lệnh quân khu này cũng không dễ dàng.
Nhưng Tây Nam thì lại khác…
Nhưng ông không ngờ Quan Viễn Phong hoàn toàn không chọn bất kỳ thành phố nào, mà thật sự trở về quê hương để tay trắng xây thành, và còn làm được thật, xây dựng nên một tòa thành Xương Rồng nổi tiếng gần xa trên đống đổ nát.
Ông trì hoãn không đến chào hỏi, thực ra là có tính toán riêng, Thành Quy Khư không có tài nguyên, không có nền tảng công nghiệp, không có người, vừa nhìn là đã biết muôn vàn khó khăn.
Nếu ông đến, làm sao có thể không cung cấp một chút giúp đỡ nào, nhưng bản thân ông cũng đang đứng không vững, làm sao nỡ lòng truyền máu cho cái gọi là Thành Quy Khư này? Cho người? Cho tiền? Cho dị năng giả? Cho bao nhiêu mới đủ? Không cho thì bị cái mũ không nghe chỉ huy chụp xuống thì phải làm sao?
Ông tin rằng Thành Bắc Minh gần Thành Quy Khư nhất cũng như vậy. Vì thế ông đã liên tục tìm cớ để trì hoãn thời gian đến Thành Quy Khư chào hỏi.
Kết quả là… bây giờ ông quả thực phải bị động truyền máu, nhân tài của căn cứ Tam Sở điên cuồng chảy về phía Thành Quy Khư. Vì trời lạnh có tuyết, lại vừa mới qua trận lụt, người tị nạn rất nhiều. Đường đã sửa xong, bọn họ chủ động chọn đến Thành Quy Khư có phúc lợi cao hơn.
Từ việc thu nhận những người không có khả năng lao động với phúc lợi cao, đến việc phát hành các nhiệm vụ xây dựng cơ sở hạ tầng với phần thưởng hậu hĩnh, mỗi bước đi đều hiểm hóc khó lường như đi trên dây. Rõ ràng biết có người sẽ lợi dụng hệ thống kinh tế tài chính non yếu của thành phố mới, trong tình trạng không có ngành công nghiệp để gây ra cuộc tháo chạy rút tiền ồ ạt, bọn họ vẫn điên cuồng thu hút người như thể tự sát.
Quả thực giống hệt như các cơ quan quản lý địa phương trước mạt thế, điên cuồng vay nợ thành lập các công ty đầu tư thành phố để làm cơ sở hạ tầng, vừa nợ là nợ cả trăm năm, mạt thế đến, các công ty đầu tư thành phố đều sụp đổ, nợ vẫn chưa trả xong.
Nhưng bây giờ không phải là trước mạt thế!
Đông Quân… vị thành chủ bí ẩn này, cùng với Quan Viễn Phong, đã thực sự làm nên chuyện.
Những thao tác mà các thành chủ khác nhìn vào đều phải toát mồ hôi hột, vậy mà bọn họ đã thật sự chống đỡ được.
Đây mới là người có năng lực thật sự… Cuối cùng ông cũng cười nói với Quan Viễn Phong: “Quan tướng quân, tôi đến đây là có việc muốn nhờ anh.”
=======
Trên bầu trời xanh, mây trắng cuồn cuộn chất chồng như núi tuyết, gió tạt vào mặt, tháng mười hai ở Thành Quy Khư thời tiết vẫn nóng nực như mùa hè.
Chu Vân đạp xe đạp nhanh trên đường, dường như lại quay về những buổi sáng bình thường đến bệnh viện đi làm trước mạt thế.
Bên đường có người bày bán hàng ăn sáng, mùi thơm của bánh bí ngô nếp chiên, bánh dầu, bánh quẩy, bánh cuốn hấp, các quán phở, quán cháo đều đã mở cửa, mùi thơm bay đi rất xa.
Những quán ăn vặt này lại bắt đầu nhộn nhịp trở lại, đã khác hẳn với tình hình ở chợ đêm hôm đó.
Kể từ khi công bố nhiệm vụ, hơn mười vạn người đã đổ vào Thành Quy Khư, lấp đầy thành phố trống rỗng đang chờ được hồi sinh này.
Thành Quy Khư như một miếng bọt biển, không ngừng tham lam hấp thụ một lượng lớn người từ bốn phương tám hướng đổ về như nước chảy.
Các mặt bằng ven đường được người ta vay tiền trả trước để thuê lại với tốc độ chóng mặt, ngành ẩm thực và khách sạn là những ngành phục hồi đầu tiên, sau đó mới đến nông nghiệp, thủ công nghiệp, còn lại là việc của những người quản lý.
Nhân tài là nền tảng của một thành phố, trăm nghề hưng thịnh, đều phải bắt đầu từ việc có hơi người.
Hắn vui vẻ đạp xe đến trung tâm y tế, khóa xe đạp vào nhà để xe, rồi đi về phía cửa lớn.
“Bác sĩ Chu!”
Hắn ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy Dịch Khiêm đang bị mấy người đàn ông cao lớn mặc thường phục chặn lại.
Trên mặt Dịch Khiêm cũng đầy vẻ kinh ngạc, sau đó bọn họ được viện trưởng Kỳ lịch sự sắp xếp công việc, cậu đến khoa khám sức khỏe, ngày ngày khám sức khỏe cho những cư dân mới đến định cư ở Thành Quy Khư.
Ban đầu cậu ta nghĩ chỉ có chưa đến năm vạn cư dân, cũng chỉ làm những xét nghiệm cơ bản, chia ca tăng ca bận rộn một thời gian là xong.
Không ngờ Thành Quy Khư lại không ngừng thu nhận cư dân từ các nơi, mỗi ngày cậu ta vừa đi làm là lại bắt đầu với vẻ mặt vô cảm: “Chào anh, lấy máu cần phải nhịn ăn. Mẫu nước tiểu xin hãy để lên giá, không cần nhiều như vậy đâu.”
Hai tháng trôi qua, cậu ta gần như phát điên, suýt nữa đã nghi ngờ ý nghĩa của việc mình chọn đến Thành Quy Khư.
Nhưng mà, vào tháng mười hai, thông báo mới nhất của Thành Quy Khư, đặc biệt là tin tức bùng nổ về việc thành lập phòng thí nghiệm Thanh Điểu vừa được đưa ra, các email từ bốn phương tám hướng đã làm nghẽn hộp thư của cậu ta.
Đều là những bạn học cũ, đồng nghiệp ở Trung Châu, hỏi thăm cậu ta về điều kiện, đãi ngộ của phòng thí nghiệm, tình hình của Thành Quy Khư. Có người ghen tị với sự quyết đoán của cậu, có người dò hỏi về đãi ngộ hiện tại của cậu ta.
Cậu ta không dám nói rằng mình đã đến đây lâu như vậy mà vẫn đang làm trợ lý khám sức khỏe với tư cách là thực tập sinh!
Chỉ có thể cười trừ cho qua chuyện, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt, muốn gia nhập phòng thí nghiệm Thanh Điểu này, đương nhiên là cậu ta biết mình chưa đủ tư cách, nhưng nếu có thầy Diêu giới thiệu, làm trợ lý nghiên cứu chắc là được.
Nhưng thầy Diêu quá bận, kể từ sau buổi họp báo, ông ấy gần như không đến trung tâm y tế nữa. Viện trưởng Kỳ cũng chỉ nói ông ấy đã lớn tuổi, không chịu được quấy rầy phiền phức.
Mà vị bác sĩ Chu Vân xuất hiện chớp nhoáng kia cũng hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu, nhưng cậu ta đã tìm hiểu qua, biết rằng bác sĩ Chu với tư cách là đệ tử của thầy Diêu, có một vị trí rất siêu việt trong bệnh viện. Anh ta cũng hoàn toàn không lĩnh lương ở trung tâm y tế, viện trưởng Kỳ rất tôn trọng anh ta.
Cậu ta đã canh me mấy ngày, cuối cùng mới thấy Chu Vân, liền vội vàng háo hức tiến lên, không ngờ lại đột nhiên bị mấy người không biết từ đâu xông ra chặn lại!
Đây là tình huống gì?
Chu Vân quay đầu nhìn cậu ta, đôi mắt sáng như thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu ta: “Tiểu Dịch à? Lên văn phòng của tôi đi.”
Mấy người đó liền thả cậu ta ra.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
