Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 123: Khoảng Trống Của Sinh Mệnh

Lần này đi ra ngoài, Quan Viễn Phong chỉ mang theo hai người Giang Dung Khiêm và Đường An Thần của đội đặc nhiệm, bốn người họ cùng Tuệ Tinh đáp một chiếc trực thăng bay đến căn cứ Tam Sở, còn Lạc Thủ Thường thì mang theo tùy tùng của mình đáp một chiếc trực thăng khác.

 

Đến căn cứ Tam Sở, vừa xuống máy bay, Lạc Thủ Thường mới phát hiện vậy mà thành chủ Đông Quân cũng đến, làm ông sợ đến chết khiếp, lén lút kéo Quan Viễn Phong qua một bên: “Anh điên rồi! Anh có biết trên chợ đen có bao nhiêu người ra giá cao treo thưởng không? Vậy mà anh còn dám đưa cậu ấy ra ngoài!”

 

Quan Viễn Phong: “…”


 

Anh bất giác sờ vào quả ké đầu ngựa dính trên cổ áo, khẽ ho một tiếng: “Em ấy có thể tự bảo vệ mình, yên tâm đi.”

 

Lạc Thủ Thường bán tín bán nghi liếc nhìn Chu Vân có vẻ mặt hiền lành vô hại đang nói chuyện với Đường An Thần: “Đối ngoại phải tìm một thân phận để che giấu.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Cứ gọi em ấy là bác sĩ Chu, nói là bác sĩ của đội đặc nhiệm chúng tôi.”

 

Lạc Thủ Thường: “…”


 

Đông Quân cao cao tại thượng tay không xây thành, sao có thể liên quan đến cái danh xưng “bác sĩ của đội” giản dị như thế này được chứ?

 

Nhưng nhìn hắn mặc một bộ đồ tác chiến màu xanh đậm của đội đặc nhiệm đi giữa các đội viên, chiều cao cũng không thấp, nhưng khí chất điềm tĩnh ôn hòa, giống như một con cừu lạc giữa bầy sói.

 

Trong lòng Lạc Thủ Thường thở dài thườn thượt, nhưng lại có chút vui mừng, dù sao thì Đông Quân cũng bằng lòng đến, chứng tỏ là nể mặt căn cứ Tam Sở của bọn họ, ông đương nhiên không nghĩ rằng mình có mặt mũi gì trước Quan Viễn Phong.


 

Nói thật thì cái kiểu lề mề đi chào hỏi cấp trên, lại còn mang theo tâm tư riêng của mình, mỗi lần đi tìm cấp trên thì đều là có chuyện khó khăn mới mặt dày mày dạn đi cầu xin, nếu ông là Quan Viễn Phong, ông cũng chẳng coi trọng gì cho cam.

 

Ấy vậy mà người ta không nói hai lời đã đến, còn chẳng đưa ra điều kiện gì.

 

Điều này khiến ông bây giờ phải nghĩ xem căn cứ Tam Sở có thể mang lại lợi ích gì cho thành Quy Khư, nhất thời cũng thấy có chút hổ thẹn.


 

Căn cứ Tam Sở có lịch sử lâu đời, diện tích rộng, là một căn cứ lớn với dân số hơn một triệu người, giao thông đường thủy, đường bộ, đường hàng không gì cũng đều thuận tiện. Lúc máy bay của bọn họ đến, thời tiết vẫn còn âm u, trên mặt đất vẫn còn có một lớp tuyết mỏng.

 

Gần bãi đáp máy bay có mấy đội quân bảo vệ căn cứ đứng gác, quân dung chỉnh tề, ủng dài và lưỡi lê sáng loáng, đứng bất động trong gió lạnh buốt. Khi Lạc Thủ Thường dẫn bọn họ đi xuống, tất cả mọi người “soạt” một tiếng đồng loạt giơ tay chào.

 

Chu Vân bị trận thế này dọa cho giật nảy mình.


 

Nhưng thấy Quan Viễn Phong, Lạc Thủ Thường, thậm chí là cả Đường An Thần đều nghiêm mặt giơ tay đáp lễ, hắn bèn cũng giơ tay lên bắt chước chào theo kiểu quân đội.

 

Bọn họ ở trong Bộ chỉ huy quân sự, hương hoa mai trong sân thoang thoảng thanh tao, từ trên lầu có thể nhìn thấy dòng sông uốn lượn lững lờ trôi và tòa thành cổ kính.

 

Lạc Thủ Thường mở tiệc đón gió cho bọn họ ở trên lầu, đều là những món ăn nhà làm như cá sông hấp, ba ba hầm, canh sườn củ sen, tôm hùm đất om dầu, đầu cá sốt ớt băm, thịt xông khói xào tỏi tây, nhưng có thể thấy đã cố hết sức để làm cho phong phú thịnh soạn.


 

Áp lực quản lý của một căn cứ triệu dân trong thời mạt thế là rất kinh khủng.

 

Nhân viên phục vụ bưng những chiếc bát nhỏ đựng món chính đến đặt trước mặt các vị khách quý, Chu Vân đưa tay ra cản lại: “Không ăn món này, đổi cho tôi một bát cháo trắng hoặc cơm trắng là được rồi.”

 

Lạc Thủ Thường nhìn Chu Vân cười nói: “Đây là món mì sốt mè đặc sản của chúng tôi, không thử một chút sao?”

 

Chu Vân cười nói: “Khô quá, tôi quen ăn chút gì đó có nước, bây giờ lương thực quý giá, đừng lãng phí.”


 

Món mì này là mì kiềm, nhiều calo, ngửi thì thơm, nhưng đối với hắn thì quá mặn và khô, không hợp khẩu vị.

 

Đương nhiên thời mạt thế không nên kén ăn, nhưng kiếp trước hắn đã ở căn cứ Tam Sở một thời gian rất dài, trong nhà ăn của viện nghiên cứu lúc nào cũng có món này, hơn nữa nó còn là món rẻ nhất.

 

Kiếp trước Chu Vân sống rất túng thiếu, vì ở trong ký túc xá tập thể, cũng không có điều kiện tự nấu ăn, phần lớn thời gian đều dùng món mì này ăn kèm với canh miễn phí của căn tin cho qua một bữa.


 

Ăn nhiều quá rồi, bây giờ ngửi thấy mùi là không chịu nổi, vẫn là xin kiếu thì hơn.

 

Quan Viễn Phong có chút ngạc nhiên nhìn hắn một cái, anh biết Chu Vân vẫn luôn rất nhiệt tình với rất nhiều món ăn, cũng rất thích thử các loại đặc sản kỳ lạ.

 

Đường An Thần bên cạnh đã hít một hơi thật sâu: “Thơm quá, cái mùi tương mè này.” Vẻ mặt vô cùng thèm thuồng.

 

Quan Viễn Phong cầm đũa nếm thử một miếng, mày nhíu lại, rõ ràng là đồng hương và cũng là hàng xóm của Chu Vân, món mì kiềm này cũng không hợp khẩu vị của anh lắm, nhưng anh vốn nghiêm túc và tự giác, nên vẫn ăn hết.


 

Trên bàn tiệc, Lạc Thủ Thường nói năng dí dỏm, hài hước, khuấy động bầu không khí rất tốt, cũng giới thiệu rõ ràng tình hình của căn cứ Tam Sở.

 

Khi bữa tối gần kết thúc, phó quan của ông bưng một chiếc hộp đến, Lạc Thủ Thường đích thân mang qua cho Chu Vân: “Thứ này cũng là tình cờ có được, nghe nói có lợi cho dị năng hệ Mộc, hiếm có khi Thành chủ Đông Quân nhiệt tình đến giúp đỡ, xin hãy nhận lấy chút tâm ý này của tôi.”

 

Chu Vân mở ra, thấy bên trong là một khối đá màu xanh lục, vân đá bên trên rõ ràng sâu thẳm tựa như vân gỗ, nhưng lại có ánh sáng như ngọc, màu sắc tươi sáng ôn nhuận, ánh sáng lưu chuyển, cầm lên nắm trong lòng bàn tay, hắn cảm nhận được năng lượng hệ Mộc dồi dào bên trong, có chút ngạc nhiên: “Đây là… ngọc hóa thụ?”

 

Lạc Thủ Thường cười nói: “Đúng vậy.”

 

Chu Vân biết thứ này có lẽ cũng giống như viên ngọc trai của mình, là linh vật có thể thúc đẩy việc thi triển dị năng hệ Mộc. Đây là Lạc Thủ Thường đang đáp lễ, hắn cười nói: “Cảm ơn Tướng quân Lạc.”

 

Lạc Thủ Thường thấy hắn nhận rồi, trong lòng cũng yên tâm, biết rằng Thành chủ Đông Quân cũng có ý kết giao. Quan Viễn Phong là cấp trên của ông, tặng quà phải tránh hiềm nghi, nhưng tặng cho Đông Quân cũng là một thành chủ, để liên lạc tình cảm thì không có vấn đề gì. Đông Quân hài lòng, cũng đồng thời lấy lòng được vị cấp trên mặt lạnh này.

 

Sau bữa tối, Chu Vân về phòng, thấy Đường An Thần xách vali của hắn và Quan Viễn Phong lên, bèn mỉm cười nói lời cảm ơn. Lại thấy Giang Dung Khiêm kéo một chiếc vali qua, trước tiên là kiểm tra một lượt xem có thiết bị nghe lén không, sau đó lại bật máy gây nhiễu.

 

Chu Vân có chút cảm khái: “Mỗi lần các anh đi làm nhiệm vụ đều phải kiểm tra như thế này một lần à?”

 

Giang Dung Khiêm khẽ cười: “Có kiểm tra an ninh định kỳ. Nhưng đối với chuyến đi lần này của bác sĩ Chu, đội trưởng đã đặc biệt dặn dò, an toàn là trên hết, nên một số thiết bị cỡ lớn, độ chính xác cao đều được mang theo.”

 

Kiểm tra xong, Giang Dung Khiêm vừa thu dọn thiết bị, vừa nhắc nhở Chu Vân: “Điện thoại không được rời khỏi người, nước đã uống không được rời khỏi tầm mắt. Quần áo, giày dép không được mặc của khách sạn.”

 

Chu Vân: “…”

 

Thu dọn xong, Quan Viễn Phong bước vào, thấy Chu Vân thay bộ đồ tác chiến ra, lại mặc một chiếc áo khoác gió dài màu đen: “Em đi đâu vậy?”

 

Chu Vân nói: “Vừa ăn no, ra ngoài đi dạo một chút, anh đi cùng không?”

 

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân dựng cổ áo khoác gió lên, che đi chiếc cổ thon dài của hắn, liền lấy một chiếc khăn quàng cổ bằng len từ trong vali ra choàng lên cho hắn: “Được.”

 

Dưới lầu có chuẩn bị sẵn một chiếc xe việt dã, nhưng việc Quan Viễn Phong và Chu Vân ra ngoài rõ ràng vẫn nằm ngoài dự liệu của lính gác. Bọn họ có chút luống cuống, cũng không dám ngăn cản, chỉ vội vàng gọi điện thoại xin chỉ thị, nhưng rồi vẫn căng thẳng cho xe đi.

 

Chu Vân lái xe, Quan Viễn Phong ngồi ở ghế phụ, liếc mắt nhìn ra ngoài thấy Đường An Thần đang dắt Tuệ Tinh đi dạo, ánh mắt Tuệ Tinh trông mong nhìn họ, nhưng anh thấy Chu Vân không nói gì nên cũng im lặng.

 

Mùa đông trời tối sớm, thời mạt thế năng lượng khan hiếm, đèn đường ở hầu hết các con đường cũng không được bật. Chỉ dựa vào đèn xe để chiếu sáng tìm đường, ban đầu Chu Vân còn có chút không quen, phải nhận dạng một lúc, nhưng dần dần vẫn nhận ra đường đi, hắn lái xe đến một khu trường học cũ bên hồ. Đây là khu học xá bên hồ của trường Đại học Tam Sở, chủ yếu là khoa Y, kiếp trước hắn đã ở đây rất lâu.

 

Biển số xe rõ ràng là giấy phép thông hành đặc biệt, bọn họ đi vào khuôn viên trường rất dễ dàng mà không bị cản trở. Chu Vân đỗ xe, cùng Quan Viễn Phong xuống xe, đi bộ trong sân trường.

 

Trời lạnh cóng, mây đen trên đầu biến ảo, gió trên cao gào thét thổi qua, hai người vai kề vai bước đi trên những bậc thềm.

 

Những bụi cây trơ trụi bị tuyết đè thấp xuống, trên bãi cỏ úa vàng đầy bùn lầy.

 

Trong mắt Chu Vân, những tháng ngày xưa kia lại hiện ra rõ mồn một, các sinh viên và nghiên cứu viên vội vã đi lại trong những tòa nhà âm u lạnh lẽo, những người lật giở sao chép tài liệu trong thư viện yên tĩnh, mùi tương mè trong nhà ăn, những cây thủy sam xa gần bên hồ vẫn lặng im như cũ, tiếng gầm trầm thấp và ổn định của máy ly tâm khi khởi động trong phòng thí nghiệm, ống nghiệm, cốc thủy tinh và pipet lặng lẽ chờ đợi. Hắn và Quan Viễn Phong đã vội vã chia tay ở căn cứ Tam Sở này, thậm chí còn chưa từng tiễn đưa.

 

Hoa xuân nở lúc nào cũng rất ngắn ngủi, những đóa hoa màu hồng đào, màu vàng tơ, màu trắng, vừa nở đã bị một trận mưa gột rửa rồi tàn úa.

 

Hắn nhớ trong bồn hoa trước cửa ký túc xá của mình có một bụi hoa nghênh xuân, mỗi ngày đi qua, hắn đều cho nó một chút thuật Phồn Vinh, nhìn những bông hoa vàng thoáng hiện trong những dây lá dài rủ xuống, tựa như những vì sao trong thác nước xanh.

 

Chu Vân tìm chính xác bồn hoa đó, nhưng ký túc xá ở đây đã không có người ở, đương nhiên trong bồn hoa cũng không có hoa, chỉ có cành khô lá úa.

 

Chu Vân đứng dưới tòa nhà ký túc xá kiểu cũ này, nhìn lên bầu trời âm u, những vì sao xa xôi nhàn nhạt như bụi trần, tiếng gió lay động cả bầu trời, giống như đang lay động phong ấn trong não hắn.

 

Ký ức về những ngày tháng cứ lặp đi lặp lại ở đây vốn đang ngủ say trong bóng tối, giờ đây lại gào thét ập đến trong đầu hắn, hóa ra hắn tưởng mình đã sớm quên đi, không ngờ giờ phút này đứng ở đây, hắn lại gần như không thể phân biệt được giữa quá khứ và hiện tại.

 

Hôm nay dường như là kết quả của ngày hôm qua, nhưng hôm nay lại không phải là ngày mai của ngày hôm qua.

 

Hiện thực không thể che lấp đi những chuyện đã từng xảy ra, nỗi nhớ mong và cô độc ngày qua ngày đã khắc sâu trong ký ức và linh hồn, hắn không hề xóa bỏ hay che đậy quá khứ. Hắn chỉ đi trên một con đường song song khác mà thôi.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào bụi dây leo hoa nghênh xuân đã chết khô, bao nhiêu năm qua hắn vẫn luôn kiên trì ý chí tự thân và trật tự độc hành của mình, nhưng thế giới ồn ào đã quấy rầy hắn, khoảng trống sinh mệnh luôn bám riết không rời, không có cách nào lấp đầy, không thể chen vào được.

 

Hắn chưa kịp rời xa đã quay trở lại. Vô số cái tôi hiện tại của hắn vẫy tay từ biệt vô số cái tôi quá khứ của hắn.

 

Hắn quay đầu nhìn Quan Viễn Phong đang lặng lẽ đứng ở đó, vẫy tay ra hiệu cho anh lại gần.

 

Quan Viễn Phong vốn đang cảnh giác quan sát những chỗ tối xung quanh, thấy hắn vẫy tay với mình thì chỉ nghĩ hắn có chuyện muốn nói, bèn lại gần.

 

Nhưng Chu Vân lại duỗi thẳng tay, ôm lấy cổ anh, hôn lên đôi môi có chút lạnh lẽo và khô ráp của anh.

 

Quan Viễn Phong có chút kinh ngạc, ôm chặt lấy hắn, cúi đầu hôn đáp lại, nhưng Chu Vân hôn rất mạnh, anh chỉ có thể bị động đáp lại hắn.

 

Chu Vân nhắm mắt, lồng ngực th* d*c dữ dội, hai cánh tay khép lại, càng ôm chặt Quan Viễn Phong hơn. Dường như Quan Viễn Phong cảm nhận được sự khao khát và cấp bách của hắn, đáp lại hắn bằng một cái ôm càng mãnh liệt và mạnh mẽ hơn.

 

Hai người ở trong khu nhà dạy học bỏ hoang không một bóng người, hôn nhau nồng nhiệt.

 

Quan Viễn Phong cảm nhận được nước mắt lăn dài trên mặt Chu Vân, trong lòng anh vô cùng kinh ngạc. Rõ ràng hắn nóng như lửa, nhưng lại lạnh như băng. Anh nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt trên mặt Chu Vân, làm nụ hôn của họ thêm sâu hơn, hận không thể khảm hắn vào lòng mình, khao khát dùng hơi ấm trên người mình để sưởi ấm cho hắn.

 

Bên chân họ, những nhánh thường xuân úa vàng bỗng đâm chồi nảy lộc, xuyên qua lớp tuyết tinh khôi, nở ra vô số cành non xanh biếc, từng cụm từng cụm rủ xuống như thác nước, những đóa hoa vàng điểm xuyết như những vì sao đang nở rộ.

 

Chu Vân không nhớ rõ tối hôm đó họ đã quay lại xe lúc nào, hắn chỉ biết lúc đó tâm trạng của mình thực sự không bình thường.

 

Quá khứ và hiện tại đan xen vào nhau không rõ, sự đòi hỏi của hắn cũng cấp bách hơn thường ngày. Hắn khao khát thoát khỏi cảm giác hoàn toàn rơi vào khoảng trống sinh mệnh vô tận này, lấp đầy sự trống rỗng bằng sự khác biệt của kiếp này.

 

Quan Viễn Phong đã quả quyết đáp lại sự đòi hỏi của hắn, cho dù thứ hắn muốn là nỗi đau.

 

Nỗi đau sẽ mang lại kh*** c*m, máu toàn thân như nước sôi, như dầu nóng, hắn bị k*ch th*ch đến tê dại cả da đầu, nhưng vẫn nhớ cảm giác chết chìm gần như ngạt thở ấy. Dường như hắn đã khóc, nước mắt hay thứ gì đó khác b*n r* khỏi cơ thể, cảm giác trống rỗng trong lòng hắn cũng được lấp đầy, cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Hắn nhớ Quan Viễn Phong đã nâng mặt hắn lên và hôn hắn thật mạnh, tay anh siết cổ tay hắn rất chặt, làm hắn cảm thấy rất an tâm.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 123: Khoảng Trống Của Sinh Mệnh
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...