Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 107: Cuộc Chiến Khốc Liệt

“Ầm!”

 

Cuồng phong mang theo lưỡi đao gió hung hãn, uy áp thật kinh người, như một lưỡi đao khổng lồ quét ngang, chém đứt ngang lưng cả một khu rừng, lao về phía Chu Vân vừa bước ra khỏi nhà.

 

Một vòng khiên băng hiện lên quanh người hắn. Lưỡi đao gió vung đến trước mặt hắn nhưng lại bị lớp băng mỏng trong suốt đó chặn lại, tan thành những cơn gió nhẹ.


 

Thậm chí tóc và quần áo trên người Chu Vân còn không hề bị lay động. Hắn nhìn những cây ăn quả mà mình và Quan Viễn Phong cùng trồng vào mùa xuân bị chém gãy cành, khẽ nhíu mày rồi nhẹ nhàng phất tay lên.

 

Sương mù lượn lờ bốc lên, từng cụm từng cụm từ bên cạnh Chu Vân cuồn cuộn tràn ra. Những đốm sương trắng xóa cuộn lên từng đợt, lan tỏa, bay lên cao, rồi từ từ bao phủ lấy khu biệt thự trên đỉnh núi này.

 

Làn sương vô tận dày đến mức không nhìn thấy người đối diện, mờ ảo khó lường. Mưa bão vẫn chưa tạnh, cả khu biệt thự trên đỉnh núi đã hoàn toàn chìm trong màn sương trắng sữa, cây cối, hoa cỏ chỉ còn là những bóng mờ ảo, lay động trong gió.


 

Thất Sát đứng trên cao, rút ngược thanh đao ra, nhíu chặt mày cảnh giác xung quanh. Đây không phải là sương mù do hắn ta triệu hồi!

 

Hơn nữa, sương mù của đối phương rõ ràng có phạm vi rộng hơn, cuồn cuộn như sóng, bất tận không ngừng, tầm nhìn trong môi trường đột ngột giảm xuống.

 

Thuật triệu hồi sương mù này là do hắn ta lĩnh ngộ đầu tiên, dễ thi triển nhất là ở gần nước và trong những ngày mưa. Hắn ta chưa từng thấy dị năng giả hệ Thủy nào khác sử dụng qua. Đối phương vốn đã biết, hay là vừa thấy hắn ta thi triển rồi học theo?


 

Dị năng này, phạm vi càng rộng, sức sát thương càng cao, thao tác càng tinh vi thì lại càng khó.

 

Ví dụ như việc kiểm soát nguyên tố nước, về lý thuyết thì 90% cơ thể người là nước, nhưng biết và làm được là hai chuyện khác nhau. Việc tách ra và kiểm soát lượng nước trong cơ thể đối phương thì chưa ai làm được. Mặt trời trên trời được tạo thành từ lửa, cũng chưa có dị năng giả hệ Hỏa nào có thể điều khiển được nguồn năng lượng ở khoảng cách xa như vậy.

 

Trước đó, bọn họ đã tìm đến Bang Lão Nhai, bỏ chút tiền mời ăn uống để kết giao với đám thanh niên trong bang. Giả vờ mình cũng quen biết bác sĩ Chu, sau vài chén rượu trò chuyện, bọn họ lờ mờ biết được anh em nhà họ Tần từng đưa bác sĩ Chu đó ra biển, là dị năng giả hệ Thủy, có thể triệu hồi bão tuyết, rất mạnh.


 

Ngưng tụ bão tuyết quả thực là dị năng mà hệ Thủy cấp ba trở lên mới có thể thi triển, phạm vi càng lớn càng khó. Nhưng triệu hồi sương mù lại cần thao tác tinh tế, tỉ mỉ hơn. Lúc đó bọn họ chỉ nghĩ rằng đám côn đồ du côn đó quá yếu, ít gặp dị năng giả, không có kiến thức, nên mới cho rằng có thể triệu hồi một trận bão tuyết đã là rất mạnh.

 

Dù sao thì khi Chu Vân ở cùng Quan Viễn Phong, lúc nào hắn cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, con chó biến dị cũng theo sát không rời, gần như chưa từng ra tay.

 

Từ tài liệu mà bộ phận tình báo cung cấp, có lẽ Chu Vân là hàng xóm đối diện nhà Quan Viễn Phong trước mạt thế. Sau mạt thế, bọn họ trở thành đồng đội cùng nhau cố thủ trong khu dân cư, lại có kiến thức nghiên cứu y học tốt, tính tình hiền lành ôn hòa, nên quan hệ của hai người rất tốt.


 

Sau mạt thế, có lẽ là Quan Viễn Phong đã dùng chó nghiệp vụ để bảo vệ Chu Vân, giai đoạn đầu thu thập được lượng tinh hạch dồi dào, cộng thêm bản thân hắn là bác sĩ, có sự trợ giúp nhất định trong việc nâng cấp dị năng, nên mới giúp Quan Viễn Phong lên được cấp bậc cao như vậy, và cấp bậc của bản thân cũng không thấp.

 

Nhưng đánh giá tổng hợp lại thì cuối cùng vẫn là một nhà nghiên cứu văn nhược, chưa qua huấn luyện chiến đấu nghiêm ngặt, năng lực và ý thức chiến đấu có lẽ cũng không cao.

 

Bây giờ xem ra, là bọn họ đã xem thường đối phương.


 

Thảo nào hắn dám một mình ở lại, thậm chí còn yêu cầu đối phương triệu tập tất cả mọi người quay về.

 

Tình hình bên vườn thuốc Nam Sơn thế nào rồi? Tham Lang đã mang thư đến chưa? Các thành viên khác trong khu biệt thự e là đã gặp chuyện không may, còn phải đề phòng con chó biến dị kia nữa. Nhóm ở tầng ba mươi cũng hoàn toàn bị mắc kẹt, không thể hỗ trợ được.

 

Đầu óc Thất Sát nhanh chóng suy nghĩ, đánh giá tình hình hiện tại, một bên duỗi lòng bàn tay ra cảm nhận nguyên tố nước. Quả nhiên, hắn ta đã không thể nắm bắt và triệu hồi sương mù được nữa, thậm chí cũng không thể biến nước trong không gian này thành bão tuyết. Cấp bậc của đối phương cao hơn hắn ta, đây là áp chế về cấp bậc – lẽ nào đối phương lại là bậc năm, một đẳng cấp chưa từng xuất hiện?


 

Chiến ý của Thất Sát dâng cao, ranh giới năng lực của dị năng giả, cấp bậc đánh giá năng lực hiện tại mới chỉ có một số hình thức mơ hồ, phần lớn dị năng giả đều đang tự mình thăm dò, phần lớn dị năng giả đều đang tự khám phá và phát triển năng lực của mình, không ngừng nâng cao bản thân.

 

Ngoài Quan Viễn Phong, hắn ta chưa từng gặp đối thủ nào ngang tài ngang sức khiến hắn ta phải sôi sục chiến ý như vậy. Một đối thủ như thế không dễ tìm. Tướng quân Diệp nghiêm cấm bọn họ đối đầu với Quan Viễn Phong, hắn ta vẫn luôn khao khát được đường đường chính chính giao đấu một trận với Quan Viễn Phong để phân định thắng thua.

 

Hắn ta chưa bao giờ ngờ rằng, cảm giác áp chế mà bọn họ cảm nhận được ở thành Thương Sơn khi đó, có thể không chỉ do một mình Quan Viễn Phong tỏa ra.


 

Mà còn có thể là từ vị “bác sĩ của đội”, người lúc nào cũng đứng bên cạnh Quan Viễn Phong với vẻ im lặng, nho nhã này.

 

Trước mắt toàn là sương mù màu trắng sữa, màn sương mù dày đặc cuồn cuộn, dâng trào. Nhà cửa, biệt thự, cây cối trong sương hiện lên mờ ảo, bóng dáng mơ hồ, biến ảo đa dạng như ảo ảnh trên sa mạc. Cảnh tượng tựa chốn thần tiên này, trong mắt Thất Sát lại đầy rẫy sát khí.

 

Hắn ta nắm chặt thanh trường đao, hét lớn một tiếng, một cơn lốc xoáy bỗng nổi lên từ mặt đất, tạm thời xua đi màn sương dày đặc trước mắt. Quả nhiên, Chu Vân đã không còn ở vị trí cũ, không biết đã đi đâu rồi.


 

Khu biệt thự này bọn họ mới đến, còn Chu Vân lại là chủ nhân, về mặt địa hình hắn quen thuộc hơn bọn họ, cấp bậc dị năng lại cao hơn.

 

Cơn lốc xoáy gào thét tàn phá trong khu biệt thự, những nơi nó đi qua, sương mù tạm thời bị thổi bay, rồi nhanh chóng tràn trở lại, sương mù cuồn cuộn như sóng vỗ, như những con sóng vô tận của đại dương. Không thể xua đi, không thể xé rách, không thể chém đứt được.

 

Bỗng nhiên, từ trong sương mù dày đặc, một con chó khổng lồ lao ra tấn công hắn ta, nó há to miệng, “Ầm!”

 

Một quả cầu lửa nóng rực phun về phía hắn ta!

 

Thất Sát phất tay định ngưng tụ tường băng, nhưng đột nhiên phát hiện không thể thi triển được, hắn ta chật vật cúi người lăn một vòng trên mặt đất để tránh quả cầu lửa, thuận tay nổ súng vào con chó khổng lồ, “pằng pằng pằng!”

 

Con chó đen khổng lồ có tốc độ cực nhanh, cũng nhanh chóng né được đường đạn, vút một tiếng, lại tiếp tục truy đuổi không tha, cắn về phía cổ tay hắn ta!

 

Thất Sát phất tay tung ra mấy luồng lưỡi đao gió để đẩy lùi Tuệ Tinh, liếc mắt một cái liền thấy Chu Vân đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn hắn ta, nhưng hắn ta lại phải vật lộn với Tuệ Tinh, không thể phân tâm.

 

Thất Sát tức giận hét lên: “Cự Môn!”

 

Một bóng người cao lớn theo tiếng hét đột nhiên xuất hiện sau lưng Chu Vân, tung ra một quyền, đấm thẳng vào sau trái tim của hắn! Vậy mà dị năng giả hệ Thổ không chỉ có một mình Tham Lang! Hơn nữa người này còn có thể ẩn mình, không bị Chu Vân phát hiện, cấp bậc nhất định không thấp!

 

Người này cũng mặc đồ bảo hộ rằn ri, thân hình cao lớn vạm vỡ, một tay là móng vuốt thép máy móc màu kim loại, đang hung hãn chộp tới! Chu Vân đột ngột xoay người, khuôn mặt người đó lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng tốc độ của Chu Vân vẫn không bì kịp với tốc độ của móng vuốt thép máy móc.

 

Năm móng vuốt thép chộp thẳng vào phía sau trái tim Chu Vân, vừa nhanh vừa hiểm, phát ra tiếng nổ vang. Chu Vân bất ngờ không kịp né tránh, chỉ kịp tránh khỏi vị trí trái tim.

 

Cùng với một tiếng kim loại va chạm kinh hoàng nhất, một luồng máu tươi phun ra. Bả vai trái của Chu Vân đã bị móng vuốt máy móc nghiền nát, xương vai vỡ vụn, máu thịt be bét, trông vô cùng đáng sợ.

 

Tuệ Tinh gầm lên giận dữ, lao về phía gã đàn ông có móng vuốt thép, nhưng lại bị mấy luồng băng đao của Thất Sát tàn nhẫn ép cho lùi bước, nó đành phải tức giận quay đầu cắn xé Thất Sát.

 

Gã đàn ông móng vuốt thép có thân hình vạm vỡ, sức mạnh hung hãn. Móng vuốt co lại, chỉ dùng một tay đã đè chặt cả người Chu Vân xuống nền đất bùn lầy!

 

Người bình thường sau khi bị đánh như vậy thường không còn sức phản kháng, nhưng ngay khoảnh khắc đó, vô số dây leo và những thân cây màu xanh thẫm đột nhiên từ dưới đất trồi lên, vút vút vút xuyên qua không khí, mang theo sức mạnh cực lớn đâm về phía gã móng vuốt thép!

 

Thân hình to lớn của gã móng vuốt thép bất ngờ bị vô số dây leo đâm xuyên qua, bức cho gã ta lùi lại phía sau, vô số lỗ máu và hoa máu văng tung tóe! Gã ta không tự chủ được mà buông lỏng móng vuốt sắt đang nắm chặt vai Chu Vân, để chống lại vô số thực vật khổng lồ màu xanh thẫm trông như những con rắn khổng lồ.

 

Những thân cây xương rồng Lượng Thiên Xích vốn tưởng mềm giòn khi đối đầu với móng vuốt sắt lại không gãy như dự đoán, mà ngược lại còn quấn lấy nó. Dưới đất, hàng ngàn dây leo hoa Lăng Tiêu quấn chặt.

 

Gã đàn ông móng vuốt thép thấy tình thế không ổn, lập tức thi triển thuật độn địa, biến mất tại chỗ.

 

Thế nhưng mặt đất bùn lầy lại sôi lên như nước, có thể thấy vô số rễ cây đang cuộn trào lan rộng trong đất. Cuối cùng, thân hình khổng lồ của gã ta cũng bị kéo lên khỏi mặt đất, hàng ngàn dây leo Lăng Tiêu quấn chặt lấy gã ta, lôi tuột gã ta từ dưới đất lên!

 

Những dây leo và vô số thân cây xương rồng Lượng Thiên Xích đang gầm thét cuồng nộ cuốn lấy Cự Môn, nhấc bổng gã ta lên không trung, cách xa mặt đất, hoàn toàn không thể thi triển thuật độn địa được nữa.

 

Vô số thân xương rồng Lượng Thiên Xích màu xanh thẫm như những con trăn khổng lồ cuộn chặt con mồi, vô số gai nhọn đâm sâu vào cơ thể gã ta. Gã móng vuốt thép gần như không có sức phản kháng, bị siết chặt đến mức không thể thở nổi, xương cốt phát ra những tiếng răng rắc gãy vỡ.

 

“Cự Môn!” Thất Sát nhìn cảnh tượng kinh hoàng chưa từng thấy này, sắc mặt biến đổi dữ dội. Gần đây còn có dị năng giả hệ Mộc?

 

Sương mù trong không khí dường như đang tan đi, hắn ta biết đối phương bị thương, khả năng khống chế đã suy yếu, lập tức triệu hồi cuồng phong, dốc toàn lực cuốn về phía Tuệ Tinh và Chu Vân trước mặt.

 

Thế nhưng, vô số thân cây xương rồng Lượng Thiên Xích đột nhiên chắn trước người Chu Vân đang bê bết máu. Dưới đất lại một lần nữa trồi lên hàng ngàn dây leo quấn về phía Thất Sát.

 

Thất Sát nhanh chóng lùi lại liên tục, hắn ta cưỡi gió mà đi, tốc độ cực nhanh.

 

Ngước mắt lên, hắn ta thấy Chu Vân mặt mày trắng bệch tựa vào giàn hoa leo, tay phải đặt lên vết thương, một luồng ánh sáng màu xanh lục bao phủ lên đó. Vết thương đáng sợ và phần xương vỡ nát trên vai nhanh chóng hồi phục.

 

Dưới lớp áo sơ mi vải lanh rách nát vấy bẩn đó, bả vai tr*n tr** máu thịt đó đang tái sinh, mạch máu nối liền, làn da hồng hào trắng nõn mọc ra, nhẵn mịn như lúc ban đầu.

 

Thất Sát kinh ngạc nhìn cảnh này: “Vậy mà anh lại là song hệ Thủy -Mộc!”

 

Những dây leo, cây cối này, vậy mà lại do người đàn ông nho nhã, lịch sự trước mắt này triệu hồi ra! Hơn nữa còn có thể dùng dị năng hệ Mộc để chữa lành vết thương, hiệu quả thậm chí còn mạnh hơn cả hệ Quang! Điều này cũng vượt xa nhận thức của hắn ta về dị năng hệ Mộc!

 

Cường giả song hệ cấp năm!

 

Rốt cuộc bọn họ đã chọc vào kẻ đáng sợ nào thế này?

 

Chiến ý của Thất Sát lùi dần, hắn ta phất tay lên, liên tục triệu hồi cuồng phong đẩy lùi Tuệ Tinh, đồng thời thi triển hệ Phong, định nhân lúc sương mù dày đặc để rút lui.

 

Thế nhưng, một cơn sóng gió ập đến, xua tan màn sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ khu biệt thự trên đỉnh núi.

 

Màn sương trắng dày đặc từ từ tan đi, mưa bão không biết đã tạnh từ lúc nào, những đám mây âm u dày đặc cũng bị gió mạnh thổi tan, để lộ ánh mặt trời rạng rỡ.

 

Gió mạnh thổi qua khu biệt thự, rồi lại biến thành làn gió nhẹ ấm áp hòa quyện. Trong cơn gió mềm mại, có chút ẩm ướt của mưa, mang theo hương hoa từ xa bay đến, khiến người ta say đắm.

 

Trên trời truyền đến tiếng cánh quạt trực thăng.

 

Thất Sát ngước mắt nhìn lên, thấy một chiếc trực thăng bay đến không phận khu biệt thự trên núi, hắn ta phất tay triệu hồi một cơn lốc xoáy, cuốn về phía chiếc trực thăng đó!

 

“Ầm!”

 

Từ trên trực thăng cũng cuốn tới một cơn lốc xoáy màu đen kịt. Hai cơn lốc xoáy gặp nhau giữa không trung rồi va chạm với nhau!

 

Ầm ầm! Sóng khí trực tiếp nổ tung giữa không trung! Dòng năng lượng trên không trung chấn động dữ dội, cuồn cuộn mãnh liệt, phát ra tiếng vang như sấm.

 

Ngay lúc đó chiếc trực thăng đã nhanh chóng bay lên cao, tránh được luồng sóng khí kinh hoàng này.

 

Một bóng người từ trên trực thăng nhảy thẳng xuống, một chiếc dù bung ra giữa không trung. Thất Sát bị Tuệ Tinh truy đuổi cắn xé quyết liệt, phải liên tục thi triển Thuật Tấn Tiệp, không rảnh tay tấn công.

 

Ở trên không, Quan Viễn Phong đã nhìn thấy Chu Vân xanh xao yếu ớt, nửa người lấm lem bùn đất và máu. Đầu óc anh ong lên một tiếng, cảm giác dày vò suốt chặng đường đi, sợi dây căng cứng trong lòng đột ngột đứt phựt.

 

“Ầm!” Một tia sét chói lòa đột nhiên xé toạc trời đất, một luồng sấm sét kinh hoàng giáng xuống.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 107: Cuộc Chiến Khốc Liệt
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...