Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 108: Thói Đời Suy Đồi


Chu Vân hoàn toàn không kịp ngăn cản, Thất Sát đã bị một đòn sấm sét toàn lực trong cơn thịnh nộ đánh cho cháy đen, sau đó lại bị Tuệ Tinh phun một ngụm lửa đốt thành tro bụi.


Chu Vân: “…”


Quan Viễn Phong một đao chém đứt dây dù, bước vài bước đã đến trước mặt hắn: “Em sao rồi?”


Nhìn gần mới thấy nửa bên mặt và cổ của Chu Vân chi chít những vết thương nhỏ do sỏi đá cọ xát, áo sơ mi rách nát thấm đẫm máu tươi, vùng da mới mọc trên vai có màu sắc khác hẳn vùng da bên cạnh, cả người bê bết máu.


Lòng anh trùng xuống, cởi áo khoác trên người khoác lên cho Chu Vân.



Nhưng Chu Vân không biết mặt mày và người ngợm của mình đang thê thảm đến mức nào, hắn đã khẩn cấp chữa lành vết thương ở vai nên không còn đau nữa, chỉ là, đầu bị đập mạnh xuống đất nên vẫn còn hơi choáng, khí huyết cũng nhất thời chưa hồi phục lại được. Hắn kéo chặt áo khoác che đi bờ vai tả tơi, cười nói: “Em không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi, đã chữa khỏi rồi.”


“Chẳng qua là em hiếm khi gặp được dị năng giả hệ Thủy cấp cao, muốn xem thêm hắn ta có kỹ năng gì, nên đã khinh địch, không ngờ bọn họ còn có cả hệ Thổ.” Chu Vân có chút ngượng ngùng, hắn thấp giọng giải thích: “Cũng định để Tuệ Tinh thực chiến luyện tập một chút, nên đã sơ suất.”


Quan Viễn Phong một tay đỡ lấy hắn, vung tay thả ra một cơn lốc xoáy, càn quét khắp cả khu dân cư để tìm kiếm: “Còn người nào không?”



Chu Vân lắc đầu: “Không còn ai khác.” Lúc trước khi hắn ở trên lầu viện cớ tìm tài liệu, đã điều khiển thực vật tóm từng nhóm người trong khu dân cư trói lại rồi ném vào gara ngầm dưới tầng hầm. Chỉ là không phát hiện ra vẫn còn một dị năng giả hệ Thổ cấp cao – lúc trước gã ta đã trốn ở đâu nhỉ?


Hắn ngẩng đầu nhìn người đàn ông vuốt thép đang bị giơ cao trên không trung, đầu rũ xuống bất động: “Dị năng giả hệ Thổ này chắc phải cấp năm rồi… Thật không thể tin nổi…” Giai đoạn này sao lại có người có thể lên cấp năm nhanh như vậy? Sau cấp bốn, việc thăng cấp rất khó khăn, chẳng lẽ dị năng đơn hệ có bí quyết gì sao?


Hắn điều khiển Lượng Thiên Xích từ từ hạ người đàn ông vuốt thép đã hôn mê xuống, nhìn chiếc vuốt thép quen thuộc, hắn cau mày, định ngồi xổm xuống lật kính bảo hộ của gã ta lên. Nhưng eo bỗng bị siết chặt, sắc mặt Quan Viễn Phong lạnh như băng kéo hắn ra, chiến đao hạ xuống, dùng vỏ đao hất chiếc kính bảo hộ lên, để lộ một khuôn mặt méo mó, dữ tợn có chút tím tái do thiếu oxy.


Chu Vân nhận ra gã ta, là người họ Ngụy thì phải? Thời gian đã quá lâu rồi, lúc hắn chữa trị cho gã ta, gã ta mới chỉ là cấp ba… Hắn vẫn đang cố nhớ lại tên của đối phương trong đầu thì Quan Viễn Phong cũng đã nhận ra gã ta.


“Ngụy An Quốc.”


Chu Vân nhìn về phía Quan Viễn Phong: “Anh quen à?”


Vẻ mặt Quan Viễn Phong vẫn nghiêm nghị căng thẳng: “Thành viên đội đặc nhiệm khóa trước, không cùng đội với tôi, cũng vì bị thương mà giải ngũ – hóa ra cũng được triệu tập trở lại.”



Ánh mắt anh dừng trên chiếc vuốt thép: “Chắc là đã lắp thêm vũ khí chi giả cơ học.”




Anh chau mày thật chặt: “Lắp vũ khí trên chi giả, việc này vốn dĩ phải bị cấm.”


Chu Vân đã hiểu ra. Kiếp trước, chính gã ta là bệnh nhân bị gen sụp đổ được chuyển từ quân đội đến, đưa tới Ám Cốc để hắn chữa trị… nhưng vô dụng. Dị năng hệ Quang, dị năng hệ Mộc đều không chữa được.


Gã ta đã bị tiêm một lượng lớn thuốc tương tự như thuốc k*ch th*ch để thúc đẩy và nâng cao dị năng, dẫn đến biến dị gen, cuối cùng là gen sụp đổ, các mô cơ thể đã không thể tái sinh được nữa.


Loại thuốc đó sau này đã bị cấm sử dụng, nhưng lúc đó hắn thân cô thế cô, không biết nơi nào đang tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người một cách phi pháp, nên vô cùng phẫn nộ.


Lúc đó, Viện Nghiên cứu Dị năng ở bên ngoài có danh tiếng rất tốt, loại thuốc đó không phải do Viện Nghiên cứu Dị năng phát triển, cũng không có bất kỳ tạp chí học thuật công khai nào từng đề cập đến nó, người được đưa tới cũng nói năng mập mờ, giấu giếm như bưng.


Ngụy An Quốc là trường hợp dị năng giả bị gen sụp đổ đầu tiên, gã ta là một người trầm lặng ít nói, gen sụp đổ khiến toàn thân gã ta lở loét, nội tạng hoại tử, phần lớn thời gian đều hôn mê.


Hắn cũng không cứu được gã ta, dù đã cố gắng hết sức. Mỗi lần sau khi thi triển thuật Tái Sinh cho gã ta, Ngụy An Quốc sẽ tỉnh táo lại trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng rất nhanh sau đó lại rơi vào hôn mê.


Lúc đó gã ta còn cười nói với hắn rằng: “Bác sĩ Chu, không cần lo cho tôi nữa đâu, như thế này đau đớn lắm, không chữa được nữa rồi, tôi đã xin được chết nhân đạo rồi.”


Khi đó hắn rất buồn, buồn vì trình độ nghiên cứu của mình không đủ, cấp bậc dị năng cũng không đủ, không thể làm giảm bớt nỗi đau của gã ta.


Vậy mà gã ta lại an ủi hắn: “Tất cả đều do tôi tự nguyện, có thể đóng góp một chút cho việc nghiên cứu phát triển thuốc nâng cao dị năng sau này là rất tốt.”


Nói như vậy, hóa ra gã ta đã sớm cưỡng ép nâng lên cấp năm từ lâu rồi.



Nhưng cảm giác khi đối chiến lúc nãy, gã ta không thể thi triển được dị năng nào mạnh hơn, e rằng chính là do loại thuốc cấm đó, chỉ có thể tạm thời giúp người ta nâng cao cấp bậc dị năng. Vậy cả đội dị năng này đều đã dùng loại thuốc đó sao? Hay chỉ có mình Ngụy An Quốc?


“Cự Môn” là ngôi sao thứ hai trong chòm Bắc Đẩu, là mật danh giết người của gã ta, trong khi tên gã ta rõ ràng là “An Quốc”.


Chu Vân rũ mắt xuống, đột nhiên ngồi xổm xuống, đặt tay lên ngực Ngụy An Quốc, thi triển một thuật trị thương.


Ánh sáng màu xanh lục bao phủ lên người Ngụy An Quốc, những khúc xương bị dây leo xanh đâm xuyên qua làm gãy nát dần dần hồi phục và liền lại, lỗ thủng máu cũng lành lại.


Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn hắn thi triển dị năng trị liệu hệ Mộc mạnh mẽ, vẫn không hỏi một lời nào.


Rất nhanh, lồng ngực của Ngụy An Quốc dần dần phập phồng hô hấp, gã ta đã thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng.



Quan Viễn Phong nói: “Anh đi xem, em ở lại đây.”


Chu Vân đứng dậy, không ngờ đứng lên quá nhanh, đầu óc choáng váng, Quan Viễn Phong liền đỡ lấy hắn, mày nhíu chặt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sắc mặt hắn: “Em về nghỉ ngơi đi, đừng dùng dị năng nữa! Thầy Diêu có ở đây không? Tôi đi đón ông ấy qua khám cho em.”


Chu Vân an ủi anh: “Thật sự không sao, chỉ là đứng lên hơi nhanh, máu không lên não kịp thôi. Thầy và mọi người đều đến sơn trang Niết Bàn tránh bão rồi.”


Ở phía xa, cuối cùng chiếc trực thăng cũng đã dừng hẳn, Giang Dung Khiêm xuống máy bay, chạy tới, ân cần hỏi: “Bác sĩ Chu sao rồi? Không sao chứ?” Không ngờ Quan Viễn Phong chỉ dẫn theo một người đã tới đây rồi.



Quan Viễn Phong nói: “Cậu chăm sóc em ấy, tôi qua vườn thuốc Nam Sơn xem thử.”


Giang Dung Khiêm có chút lo lắng: “Đội trưởng, anh thi triển dị năng lâu như vậy, còn trụ được không?”


Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong cau mày: “Không sao.”


Chu Vân lại đột nhiên ngẩng đầu, đưa tay lên không trung, nặn ra một quả cầu bóng tối màu đen, quả cầu bóng tối nhảy nhót vui vẻ trong lòng bàn tay hắn: “Tần Mộ đến rồi.”


Tần Mộ lái một chiếc xe việt dã, đưa Thiền sư Tâm Hải chạy một mạch lên thẳng Vân Đỉnh Sơn Uyển, mặt mày hớn hở, vừa nhìn đã thấy ngay vết xước trên mặt Chu Vân: “Sao thế này? Vết thương này, sao còn không mau xử lý đi?”


Quan Viễn Phong đưa tay đỡ lấy eo Chu Vân: “Vào nhà rồi nói, còng người này lại, đưa vào trong.”


Chu Vân nói: “Dưới tầng hầm còn một đống, trên tầng ba mươi cũng đang nhốt một đội, lát nữa Tần Mộ lái một chiếc xe buýt chở về đi.”


Tần Mộ vừa đáp lời: “Tôi biết ngay là anh nhất định không sao mà, bên chúng tôi cũng giải quyết xong rồi, nhìn thấy thư của anh là tôi hiểu ý ngay.”


Anh ta hỏi Quan Viễn Phong: “Đội trưởng Quan và phó đội trưởng Giang làm thế nào mà đến được đây vậy? Không phải nghe nói phía Bắc có tuyết rơi sao?”


Giang Dung Khiêm chỉ tay lên trời: “Biết tin đội dã chiến Thiên Lang được cử đi, đội trưởng lo lắng nên đã lập tức chạy đến, suốt đường đi đều do đội trưởng điều khiển gió, thổi bay băng tuyết. Sợ có nguy hiểm, nên chỉ đưa theo một mình tôi làm phi công.”


Chu Vân kinh ngạc nhìn Quan Viễn Phong: “Hơn hai nghìn cây số! Ít nhất cũng phải năm sáu tiếng đồng hồ phải không?” Phía Bắc tuyết lớn, phía Nam bão tố, sao anh có thể mạo hiểm như vậy? Dị năng có mạnh đến đâu cũng khó lòng chống lại thiên tai! Một cảm giác sợ hãi chợt dâng lên trong lòng.


Quan Viễn Phong liếc Giang Dung Khiêm một cái, ra hiệu cho anh ta đừng nói nữa: “Không lâu đâu, tìm được bí quyết thì nhanh lắm.”


Giang Dung Khiêm lén nhịn cười: “Suốt đường đi không biết đội trưởng đã lo lắng đến mức nào đâu, chỉ giục tôi lái nhanh lên, nhanh lên. Tôi đã dùng hết kỹ năng lái máy bay học được cả đời này rồi đấy.”



Cả nhóm vào biệt thự, Chu Vân tự mình lên lầu tắm rửa xử lý vết thương trước, vào phòng tắm soi gương mới biết tại sao lúc đó Quan Viễn Phong lại tức giận đến vậy, đến tận bây giờ sắc mặt vẫn chưa dịu lại.


Hôm nay hắn quả thật đã tiêu hao quá nhiều dị năng, cơ thể có cảm giác kiệt quệ, nhưng cũng đã lâu rồi hắn không được chiến đấu một trận sảng khoái như vậy.


Sau khi chữa lành vết xước trên mặt, gội đầu tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, hắn lại tự mình ăn một viên Nhân sâm mật hoàn để bổ sung chút nguyên khí, khi soi gương thấy sắc mặt không còn trắng bệch nữa mới xuống lầu.


Vừa xuống lầu đã nghe Tần Mộ đang say sưa kể chuyện: “Chúng tôi dẫn theo nhóm hệ Mộc và Thiền sư Tâm Hải, xử lý từng đội một của bọn họ đang mai phục ở vòng ngoài. Cái lồng giam bằng cây cối triệu hồi ra sau khi cộng hưởng sức mạnh tự nhiên thật sự quá hữu dụng, đó là pháp trận nhà tù gai do Đại sư tổ chức phát minh ra đấy.”


Thiền sư Tâm Hải khiêm tốn nói: “A Di Đà Phật, chúng tôi chỉ cải tiến dựa trên dị năng sức mạnh tự nhiên của hội trưởng thôi, thật sự rất tiết kiệm sức lực. Hơn nữa chúng tôi cũng chỉ tạm thời giam cầm bọn họ, mấu chốt vẫn là nhờ vào Ếch Bóng Tối của giám đốc Tần lợi hại.”


“Dị năng hệ Ám khắc chế quá mạnh.”


“Bốn nhóm của đối phương đều bị chúng tôi xử lý từng người một.”


Giang Dung Khiêm ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ bọn họ không có thiết bị liên lạc không dây sao?”


Tần Mộ nói: “Chu Chu mang theo máy gây nhiễu tín hiệu cực mạnh, gây nhiễu hết toàn bộ hệ thống liên lạc của bọn họ.”


Giang Dung Khiêm mặt mày tỏ vẻ không nỡ nhìn: “Bây giờ không có vệ tinh liên lạc, điện đài cá nhân quả thật là…” Là một lính thông tin, anh ta không khỏi cảm thấy đồng cảm.


Mặt mày Tần Mộ hớn hở: “Sau đó chúng tôi tiếp tục dùng thiết bị liên lạc của bọn họ, giăng một cái bẫy, lừa đội trưởng của bọn họ tới. Đào một cái hố lớn bằng đay bóng tối, đội trưởng của bọn họ tên là Phá Quân, là hệ Lôi Điện! Giống hệt Đội trưởng Quan! Nếu không phải đã chuẩn bị sẵn một cái túi bóng tối cộng thêm lồng giam hệ Mộc, rồi thêm sóng âm hệ Ám của Ếch Bóng Tối, cả một bộ combo bất ngờ, chắc chắn là chúng tôi không đánh lại bọn họ!”


Chu Vân: “…” Hắn ngồi xuống bên cạnh Quan Viễn Phong, lấy một viên Nhân sâm mật hoàn ra đưa cho anh, thi triển dị năng lâu như vậy, e rằng bây giờ cũng đã là nỏ mạnh hết đà. Tuệ Tinh ngửi thấy mùi thơm, lập tức cũng lại gần, Chu Vân bèn đút cho nó một viên.


Quan Viễn Phong nhận lấy viên thuốc, cẩn thận nhìn kỹ sắc mặt hắn, thấy tinh thần hắn đã tốt hơn nhiều, sắc mặt không còn trắng bệch như lúc nãy nữa, lúc này anh mới yên tâm, tiện tay bóp vỡ vỏ sáp, cho viên Nhân sâm mật hoàn vào miệng, tiếp tục nghe mọi người nói chuyện.


Giang Dung Khiêm nói: “Các cậu làm thế này quá nham hiểm… quá bất ngờ. Mặc dù biết cậu là hệ Ám, có Ếch Bóng Tối, nhưng có thể bọn họ không biết cậu còn có kỹ năng sóng âm, cộng thêm đạo cụ hạn chế dị năng bất ngờ như đay bóng tối, đừng nói là bọn họ, có lẽ đội chúng tôi đột nhiên gặp phải cũng sẽ giật mình không biết phải làm sao.”


Thiền sư Tâm Hải nói: “Đúng là như vậy. Nói mới nhớ, trước đây tôi nghe nói mật danh của đội trưởng là Phá Quân, theo Tử Vi Đẩu Số, sao Phá Quân thuộc Quý Thủy, tôi còn tưởng là hệ Thủy, không ngờ lại là hệ Lôi Điện. Mật danh này rõ ràng là để gây nhiễu.”


Chu Vân tò mò hỏi: “Đại sư am hiểu về Tử Vi Đẩu Số sao? Con cứ tưởng chỉ có Vân Ẩn Đạo trưởng mới hiểu những thứ này.”


Thiền sư Tâm Hải nói: “Vân Ẩn Đạo trưởng quả thực rất tinh thông, bên Phật giáo có ‘Phật thuyết Bắc Đẩu Thất Tinh Diên Mệnh Kinh’ trong Đại Tạng Kinh Mật giáo bộ, có quan hệ mật thiết với ‘Bắc Đẩu Thất Tinh Diên Thọ Kinh’ trong Đạo Tạng của Đạo giáo, tôi đã từng cùng ngài ấy thảo luận qua.”



Thiền sư Tâm Hải đáp: “Thất Sát thuộc Canh Kim, Tham Lang thuộc Giáp Mộc, Cự Môn thuộc Kỷ Thổ.”


Chu Vân nói: “Vậy thì Cự Môn đúng là hợp rồi, là hệ Thổ.”


Thiền sư Tâm Hải nói: “Xem ra là thật giả lẫn lộn, khiến người ta không đoán được thật giả.”


Chu Vân nói: “Về sau có thể thẩm vấn kỹ càng hơn, đặc biệt là tìm hiểu rõ kỹ năng của bọn họ, sau đó đưa hết đến sơn trang Niết Bàn trồng dược liệu.”


Giang Dung Khiêm sững sờ: “Hả? Không áp giải về quân bộ để thẩm vấn luận tội sao?”


Cả gian phòng trở nên im lặng.


Tất cả mọi người đều bất giác nhìn về phía Quan Viễn Phong, Chu Vân giải thích: “Bây giờ không phải là thời điểm để đưa ra ánh sáng đâu nhỉ? Phó chỉ huy quân bộ, cho dù là Tướng quân Đàm thì cũng phải nể nang đại cục vừa mới thống nhất bây giờ chứ.”


Tần Mộ cười nói: “Đội trưởng Giang ngây thơ quá. Những người này về đó không chừng sẽ bị thủ tiêu, ở chỗ chúng ta còn có thể sống sót để trồng dược liệu. Hơn nữa việc sống chết của những người này không rõ ràng, cứ mãi ở trong tay chúng ta, ngược lại còn là một sự uy h**p. Nếu không cứ liên tục bị ám toán thế này, ai mà chịu nổi.”


Tần Mộ nhìn Quan Viễn Phong, nói đầy ẩn ý: “Dù là Viện Nghiên cứu Dị năng hay Thiên Lang gì đó, điều ghê tởm nhất của bọn họ là, anh tưởng rằng giết những người này, giết kẻ chủ mưu đứng sau là sẽ sạch sẽ xong xuôi sao? Thực ra bọn họ sẽ xuất hiện không ngừng, không phải Trương Tam, thì cũng là Lý Tứ, chỉ cần chúng ta có thứ gì trong tay, loại hành động nhắm vào này sẽ không bao giờ chấm dứt.”


Anh ta nhìn sang Chu Vân: “Lần này những người này rõ ràng là nhắm vào bác sĩ Chu. Toàn bộ đội chiến đấu dị năng, chủ lực đều ở bên này, quá mạnh. Những tù binh bên kia, chúng tôi đã thẩm vấn và khám xét sơ bộ, phát hiện bọn họ có mang theo rất nhiều vũ khí nóng. Chu Chu nói, trên xe việt dã của bọn họ có mang theo cả súng cối nhỏ và bom cháy. Ngoài thầy Diêu và bác sĩ Chu, bọn họ không có ý định để lại người sống. Mệnh lệnh bọn họ nhận được là đốt vườn dược liệu, phá hủy các tòa nhà, và bắt giữ đồng bọn của trùm m* t** ở thành Thương Sơn.”


Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.


Tần Mộ nhún vai: “Lý do đưa ra là tự ý trồng anh túc biến dị, chế tạo thuốc cấm – nghe nói ngay cả bằng chứng cấu kết với nhà họ Cung cũng đã chuẩn bị xong, khi về sẽ hỏi kỹ hơn, bây giờ Chu Triện đang tổ chức thẩm vấn ở bên đó.”


Quan Viễn Phong trầm giọng nói: “Bên quân bộ tôi sẽ đi xử lý.”


Vị chát của viên Nhân sâm mật hoàn tan ra trong miệng, anh thậm chí còn không dám quay đầu nhìn Chu Vân, anh sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt ôn hòa, bao dung, và luôn ủng hộ mình của em ấy.


Chu Vân thậm chí còn không nghĩ đến việc đòi lại công bằng, cho dù anh đã đẩy em ấy vào tình thế nguy hiểm như vậy, nhưng em ấy vẫn không muốn làm khó anh.


Em ấy mang trong mình bí mật không thể để người khác biết, em ấy cẩn thận che giấu những thành quả nghiên cứu kinh thiên động địa có thể bị người khác thèm muốn. Em ấy cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, vì vậy không ngừng tích trữ, che giấu dị năng của mình, ẩn mình trong một thành phố nhỏ, nhưng lại vì anh mà rơi vào nguy hiểm.


Thói đời suy đồi, chính nghĩa không được thực thi, đạo đức không còn tồn tại.


Anh chưa bao giờ căm hận bản thân mình vì không thể bảo vệ tốt cho Chu Vân đến thế.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 108: Thói Đời Suy Đồi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...