Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 106: Mời Anh Vào Tròng

Vườn thuốc Nam Sơn bị ngập úng khắp nơi, dù đã đào mương thoát nước từ trước, nhưng vì trời mưa lớn không ngớt, nên con đường dẫn đến vườn thuốc và trang trại bên ngoài vẫn bị ngập hoàn toàn.

 

Trong trang trại, những vườn cây cam quýt, cây vải vốn xum xuê, nay đã bị bão táp tàn phá, cành cây gãy đổ, quả xanh rơi vãi, cây cối nghiêng ngả, một khung cảnh hỗn độn hoang tàn.

 

Những cây mía giống vụ thứ hai vừa được trồng vào tháng Tám đã bị tàn phá không thương tiếc, lá mía bị đánh tơi tả trong bùn lầy, hư hại nặng nề.


 

Phần lớn cây lương thực đã được thu hoạch kịp thời, nhưng cây ăn quả thì đành chịu. Một số nhà kính trồng rau ngoài trời cũng bị hư hại nghiêm trọng, mái che bị lật tung hoàn toàn, rau củ đều ngâm trong nước.

 

Trời còn chưa sáng, Chu Triện đã sốt sắng dẫn người đi kiểm tra khắp nơi.

 

Mấy thành viên nòng cốt của Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc dưới sự dẫn dắt của Phó hội trưởng Tâm Hải cũng đi khắp nơi cứu chữa những cây thuốc và cây ăn quả bị gãy đổ. Hầu hết mọi người đều đã đến Sơn Trang Niết Bàn, chỉ có thiền sư Tâm Hải là vô cùng nhiệt huyết với sự nghiệp của Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc ở đây, không nỡ rời đi một ngày nào, ông cảm khái nói: “Thiên tai chính là lúc Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc chúng ta cứu đời, hội trưởng cũng ở đây, chúng ta đương nhiên cũng phải kiên trì bám trụ.”


 

Tần Mộ thì nhíu mày nhìn đàn vịt Bóng Tối đang kêu “quạc quạc quạc” trong ao. Vì bão, anh ta đã cho nhân viên ở trại vịt ven biển nghỉ phép sớm, rồi cho người vận chuyển hết đàn vịt qua đây. Bây giờ chúng kêu ầm ĩ, anh ta còn phải chuẩn bị thức ăn khô đông lạnh làm từ cua thuộc tính hệ Ám cho chúng ăn.

 

Nhưng vì trải qua một đêm bão, từ sáng sớm đàn vịt đã bồn chồn không yên, không chịu ăn.

 

Các nhân viên phụ trách cho vịt ăn biết cấp trên rất coi trọng đàn vịt này nên không dám giấu giếm, từ sáng sớm đã báo cáo sự việc.


 

Quả nhiên khi Tần Mộ vừa bước vào, đàn vịt lập tức im bặt, rồi trở nên hoảng sợ hơn, rất tự nhiên mà cùng nhau túa ra mấy góc ao, cách Tần Mộ xa nhất.

 

Sáng sớm đã thấy đám vịt ồn ào này, tâm trạng anh ta cũng không tốt lên được.

 

Bộ đàm chợt vang lên: “A Mộ, phòng bảo vệ báo có người từ Vân Đỉnh Sơn Uyển gửi thư đến, chỉ đích danh gửi cho cậu. Tôi thấy hơi lạ nên không cho vào.”


 

Là Chu Triện. Tần Mộ ngẩn người: “Được, tôi ra ngay.” Anh ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Cậu gọi đại sư Tâm Hải đến phòng khách chờ.” Chuyện này không giống phong cách của Chu Vân.

 

Người đưa thư mặc đồ bảo hộ ngụy trang, dáng người rắn rỏi, ánh mắt sắc bén, vừa nhìn là biết người được huấn luyện lâu năm. Hắn ta nhìn Tần Mộ vài lần rồi đưa thư cho anh ta: “Tôi là người của đội trưởng Quan, nhận mệnh lệnh đến đưa thư.”

 

Tần Mộ mở thư ra đọc lướt qua mấy dòng, sắc mặt vẫn như bình thường: “Hóa ra là anh em của đội trưởng Quan à, xin hỏi tôi nên xưng hô thế nào?”


 

Tham Lang mặt không cảm xúc: “Tôi họ Cao.”

 

Tần Mộ nói: “Trời vẫn còn mưa, mời anh Cao vào trong ngồi. Anh ăn sáng chưa? Tôi sẽ chuẩn bị theo yêu cầu trong thư trước, còn phải sắp xếp xe cộ, cần chút thời gian.”

 

Tham Lang thấy Tần Mộ tuy có chút ngạc nhiên nhưng mặt mày tươi cười, lại thêm tự tin mình có thuật độn thổ để trốn thoát. Tài nghệ cao thì gan cũng lớn, hắn ta nghĩ có thể vào trong làm nội ứng, dò xét tình hình bên trong cũng tốt, liền đi theo Tần Mộ vào vườn thuốc Nam Sơn.


 

Phá Quân đang mai phục ở vòng ngoài dùng ống nhòm nhìn, thấy Tham Lang đi vào, liền ra lệnh cho mọi người tiếp tục canh chừng ở vòng ngoài, rồi kết nối tín hiệu: “Tham Lang, cậu cẩn thận, bên trong có nhiễu tín hiệu, cậu vào rồi chúng tôi không liên lạc được đâu.”

 

Lời vừa dứt, âm thanh “Rè rè rè” truyền đến, nhân viên truyền tin bên cạnh bất lực nói: “Đã vào vùng nhiễu rồi. Trước đó đã nói rồi, vườn thuốc Nam Sơn này được cải tạo từ nhà tù, luôn có hệ thống gây nhiễu và chặn tín hiệu, flycam cũng không vào được, hệ thống giám sát bên trong cũng rất lợi hại.”

 

Phá Quân lạnh lùng nói: “Thôi bỏ đi, hắn ta cũng chỉ cho rằng thuật độn thổ của mình là vô địch thiên hạ. Hy vọng mọi việc thuận lợi.”


 

Dọc đường đi là tường cao lưới điện, Tham Lang cẩn thận quan sát cảnh vật xung quanh.

 

Lúc ở thành Thương Sơn, bọn họ đã nhận thấy cảm giác áp chế cấp bậc mạnh mẽ từ Quan Viễn Phong, vì vậy đội trưởng vẫn luôn thận trọng, không dám có bất kỳ hành động nào.

 

Khi đến Đan Lâm, bọn họ cũng định dùng flycam để do thám trước, nhưng khi đang bố trí tín hiệu thì phát hiện Đan Lâm đã sớm lắp đặt một hệ thống giám sát bằng flycam vô cùng chặt chẽ.


 

Vì hành động lần này vô cùng quan trọng, một khi đánh rắn động cỏ sẽ thất bại. Để thận trọng, cả đội chỉ ẩn nấp ở vòng ngoài, quan sát thời gian tuần tra của hệ thống giám sát flycam, đồng thời dò hỏi tin tức tình báo ở Bắc Minh, không dám đến gần điều tra.

 

Sau khi Tướng quân Diệp dùng kế điệu hổ ly sơn với Quan Viễn Phong, đây là cơ hội hiếm có của bọn họ.

 

Kết quả là cái đám ngu ngốc bên Viện nghiên cứu Dị năng lại ra tay trước, rồi toàn quân bị diệt, tất cả đều mất tích như đá chìm xuống đáy biển, không một chút tin tức.


 

Bọn họ biết được chuyện này là do bên Viện nghiên cứu Dị năng báo cho Chỉ huy trưởng Lăng, rồi gã ta báo cáo lại cho Tướng quân Diệp, bên Tướng quân Diệp mới gọi điện đến hỏi.

 

Vậy mà bọn họ giám sát lâu như thế lại hoàn toàn không biết đám người ở thành Thương Sơn kia đã đối đầu với người của Viện nghiên cứu Dị năng lúc nào.

 

Sau khi Tướng quân Diệp hỏi rõ tình hình, ông ta không trách mắng bọn họ, ngược lại còn khen ngợi sự thận trọng, vững vàng của bọn họ. Nhưng rõ ràng là đội trưởng rất tự trách, cảm thấy vô cùng mất mặt.

 

Nhưng mà, Tướng quân Diệp vẫn luôn yêu cầu bọn họ kiên nhẫn chờ đợi, đến khi thời tiết có bão, khi nào thật sự chắc chắn mới hành động.

 

Cho đến bây giờ, bọn họ vẫn không biết tình hình bên trong vườn thuốc Nam Sơn này ra sao.

 

Tần Mộ dẫn Tham Lang đi vòng vèo đến khu nhà giam đặc biệt. Tham Lang thấy bọn họ càng đi càng vào sâu bên trong, đến một khoảng sân độc lập. Sau khi dùng khóa vân tay và khóa nhận diện khuôn mặt để mở một cánh cổng lớn bằng thép không gỉ, bọn họ đi qua một cánh cửa khác, rồi tiếng chuông báo động chói tai lập tức vang lên.

 

Tần Mộ nhìn Tham Lang, có chút lúng túng: “Là cửa dò kim loại, kiểm tra định kỳ thôi, anh không cần tháo ra đâu.”

 

Tham Lang nhún vai: “Có súng ngắn, dao găm. Tôi đang làm nhiệm vụ, mong cậu thông cảm.”

 

Tần Mộ mỉm cười gật đầu: “Hiểu mà – đây là nơi từng giam giữ trọng phạm, giờ phải giam đám người Thương Sơn, anh hiểu đấy, không thể không nghiêm ngặt phòng bị, bọn chúng quá mạnh.” Bọn họ đi qua cửa quét kim loại rồi vào một khu nhà giam đặc biệt được canh gác nghiêm ngặt.

 

Toàn bộ tòa nhà giam đặc biệt này trông vô cùng uy nghiêm, lạnh lẽo. Cửa sổ trên tường rất nhỏ, có song sắt chắc chắn và cửa sổ quan sát gắn lưới bảo vệ bên trong để ngăn chặn việc nhìn trộm từ bên ngoài.

 

Xung quanh khu nhà giam đặc biệt, các bức tường cao đều giăng lưới điện. Trên tường có sơn những khẩu hiệu lớn: “Lưới trời lồng lộng, quay đầu là bờ; Mắt trời tỏ rõ, lạc lối biết quay về.”

 

Ở giữa chỉ có một sân tập đơn giản và một bãi cỏ sơ sài. Bồn hoa sát tường bên cạnh bãi cỏ trồng đầy những cây xương rồng chi chít gai nhọn, giữa những bụi xương rồng xanh thẫm là những quả đỏ tươi.

 

Nước mưa ẩm ướt đã nhấn chìm sân tập, một đàn vịt đang vui vẻ chạy nhảy nô đùa trong vũng nước mưa.

 

Bọn họ chỉ có thể đi qua hành lang tầng một ở bên cạnh để vào phòng tiếp khách.

 

Phòng tiếp khách này dường như mới được sửa sang lại, tường mới toanh, dán giấy dán tường hoa văn dây leo màu vàng kem, sàn nhà trải thảm vải lanh.

 

Căn phòng rất đơn giản, một chiếc bàn trà màu gỗ tự nhiên, một bộ sofa vải lanh cùng màu. Trên tường treo một tác phẩm thư pháp. Rèm cửa bằng vải lanh che nắng rủ xuống bên bệ cửa sổ, phía trước rèm đặt một chậu cây xương rồng làm cảnh.

 

Tần Mộ dẫn hắn ta vào phòng tiếp khách ngồi xuống, rót một ly nước từ máy lọc nước ra đưa cho hắn ta: “Anh uống nước trước đi, tôi đi sắp xếp một chút.”

 

Tham Lang ngồi xuống ghế sofa vải, vừa ngước mắt lên đã thấy bức hoành phi thư pháp trên tường, bút mực tung hoành, nét chữ ngang dọc phóng khoáng viết bốn chữ lớn “Mời Anh Vào Tròng”.

 

Dường như nhận được một loại ám thị tâm lý nào đó, cả người hắn ta cảm thấy thật khó chịu, cảm giác đè nén từ lúc bước vào khu nhà giam đặc biệt này ngày càng trở nên mãnh liệt hơn.

 

Hắn ta nhìn quanh và phát hiện bệ cửa sổ của phòng tiếp khách này được bịt kín, đèn trần gắn chìm hoàn toàn vào trần nhà. Cả căn phòng, ngay cả trần nhà cũng dán loại giấy dán tường hoa văn dây leo màu vàng kem, ánh đèn trắng bệch, chẳng trách lại khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

 

Hắn ta thấy Tần Mộ đi ra khỏi cửa, thân hình cũng bất giác lóe lên, định thi triển thuật độn thổ để theo dõi, nhưng khi dị năng hệ Thổ tác động lên mặt đất, tấm thảm vải lanh trông có vẻ bình thường kia lại lặng lẽ vô hiệu hóa toàn bộ dị năng của hắn ta.

 

Cảm giác như tuyết tan chảy ấy quá đỗi mới lạ, hắn ta nhất thời không phản ứng kịp, ngây người ra một lúc thật lâu.

 

Sau đó, hắn ta lập tức rút súng ra, xông về phía cánh cửa đang mở!

 

Thế nhưng vừa lao ra, hắn ta đã chạm mặt một con Ếch khổng lồ màu đen sẫm!

 

Trên mình con Ếch khổng lồ có những vệt hoa văn màu xanh ánh vàng lấp lánh, đôi mắt tròn xoe của nó nhìn chằm chằm vào hắn ta, rồi há cái miệng lớn, một quả cầu năng lượng hệ Ám đen kịt b*n r*, lao thẳng vào mặt hắn ta!

 

Hắn ta theo phản xạ bóp cò súng, pằng pằng pằng!

 

Đạn xuyên qua bóng tối hư không, găm vào bức tường hành lang rồi nảy lên, văng tứ tung!

 

Còn hắn ta thì bị sóng năng lượng hệ Ám đánh trúng người, cả cơ thể bị hất văng về phía sau!

 

Cơ thể hắn ta nặng nề đập vào tường, chậu hoa trên bệ cửa sổ rơi xuống. Hắn ta vội kéo rèm cửa ra, rồi tuyệt vọng phát hiện sau tấm rèm vải lanh kia lại chính là bức tường! Hắn ta ấn tay lên tường thi triển thuật độn thổ, nhưng lại một lần nữa năng lượng bị bức tường kỳ quái kia hấp thụ.

 

Kể từ khi học được thuật độn thổ, thứ hắn ta tự hào nhất chính là thuật xuất quỷ nhập thần này. Trong đội, ngay cả đội trưởng Thất Sát và đội phó Phá Quân khi đối đầu với hắn ta cũng cảm thấy khá đau đầu.

 

Hắn ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình không thể thi triển được độn thổ, hắn ta còn có thể dùng cách nào để chiến đấu đây.

 

Hơn nữa, trong căn phòng kỳ quái này, không chỉ không thể độn thổ, mà vừa rồi hắn ta thử thi triển các chiêu Lạc Thạch, Thổ Bích, Hố Sát, tất cả đều không thể thi triển được!

 

Rốt cuộc đối phương dùng cách nào để biết mình là dị năng giả hệ Thổ và biết thuật độn thổ?

 

Hay là căn phòng này có thể cách ly mọi loại dị năng?

 

Con Ếch Bóng Tối khổng lồ kia kêu “Ộp!” một tiếng, một luồng sóng âm hệ Ám cực lớn phóng ra. Tai Tham Lang ong ong, khẩu súng trong tay rơi xuống đất, cả người cũng ngã xuống, ngất đi.

 

Tần Mộ và thiền sư Tâm Hải đứng ở cửa nhìn hắn ta, vẻ mặt đầy thương cảm: “Bác sĩ Chu viết mấy chữ này, thật đúng là tinh quái.”

 

Thiền sư Tâm Hải chắp tay: “A di đà Phật, Chu thí chủ đây là thích nương tay, chừa cho người ta một đường lui, đó là tấm lòng của người nhân từ.”

 

Tần Mộ: “…” Đại sư có bộ lọc dành cho bác sĩ Chu rồi, bác sĩ Chu đây rõ ràng là ra đòn phủ đầu, đúng là một kẻ bụng dạ đen tối.

 

Lúc này Chu Triện đã cầm còng tay và áo trói bằng sợi đay Bóng Tối đến, dẫn theo hai người thành thạo l*t s*ch đồ, khám xét và khóa chặt Tham Lang lại: “Phòng gai Bóng Tối này mới xây xong phòng đầu tiên đã hữu dụng như vậy, hay là xây thêm vài phòng nữa đi.”

 

Vốn dĩ đây là phòng sinh hoạt được trang trí để cấm người của thành Thương Sơn thi triển dị năng, dùng vải sợi đay Bóng Tối dán lên tường, trần và sàn nhà để chống va đập. Vì màu đen kịt không đẹp mắt và quá ngột ngạt, nên bọn họ đã dán thêm giấy dán tường và trải thảm.

 

Sau khi trang trí xong, một hôm Tần Mộ và Chu Vân xem qua, đột nhiên quyết định biến nó thành phòng tiếp khách. Chu Vân còn đặc biệt viết một bức hoành phi treo lên, làm một cái biển hiệu phòng tiếp khách.

 

Không ngờ lại hữu dụng đến thế.

 

Tần Mộ nói: “Đợi công dụng của sợi đay Bóng Tối lan truyền ra ngoài rồi, sẽ không dễ lừa người vào đây nữa. Chậc…” Anh ta nhớ lại dáng vẻ cười rất sảng khoái của nữ thành chủ Thành Mạc Bắc khi ký hợp đồng dài hạn hai mươi năm: “Chắc Lương thành chủ sẽ chém chết tôi mất.”

 

Thiền sư Tâm Hải nói: “Vẫn phải mau chóng đánh thức người này dậy để tra hỏi, tôi sợ bên Chu thí chủ có chuyện, mảnh giấy đó đúng là nét chữ của Chu thí chủ.”

 

Tần Mộ nói: “Tôi thấy hắn ta đây là đến nộp mạng cho chúng ta thì đúng hơn.” Anh ta lại nhìn dòng chữ “Mời Anh Vào Tròng” trên tường: “Chu Chu, trên người gã này có thiết bị liên lạc không?”

 

Chu Triện đã thành thạo tháo chiếc mũ bảo hiểm ra xem: “Có chứ, mũ bảo hiểm chiến thuật Kỵ Binh Bay, làm bằng vật liệu sợi mới, nhẹ mà chắc chắn, chống đạn tốt, còn gắn thêm thiết bị nhìn ban đêm, tai nghe liên lạc chiến thuật. Tín hiệu đã bị chúng ta gây nhiễu rồi. Chắc ra ngoài là có thể kết nối lại, nhưng giờ đang có bão, không có mạng, có lẽ máy chủ của nó ở rất gần đây thôi.”

 

Tần Mộ sờ sờ môi: “Đợi tôi lên tháp canh, thả quả cầu Bóng Tối ra xem bên ngoài có bao nhiêu người – tốc chiến tốc thắng rồi qua hỗ trợ bác sĩ Chu.” Mặc dù anh ta cảm thấy nhất định là bác sĩ Chu sẽ không sao.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 106: Mời Anh Vào Tròng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...