Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 100: Ăn Miếng Trả Miếng

Ngay ngày hôm sau, cuộc thẩm vấn đã có kết quả.

 

Ba người Thẩm Lan, Chu Triện, Cát Thần thay nhau thẩm vấn liên tục suốt một đêm, dưới mắt ai cũng có quầng thâm thật đậm. Chu Vân thấy họ thì có chút cạn lời: “Nghỉ ngơi cho tử tế đi, có gì mà phải vội vàng như vậy chứ.”

 

Thẩm Lan và Chu Triện thì không sao, nhưng dị năng của Cát Thần bị phản phệ, hiện giờ chỉ mới tạm thời đè nén được, thời kỳ cai nghiện của anh ta cũng đặc biệt dài, Triệu Dực đã được ra ngoài rồi mà anh ta vẫn còn bị giam. Mãi mới dịu đi một chút, mọi người đã đặc biệt thay cho anh ta một bộ quần áo và găng tay bằng đay bóng tối để anh ta cố gắng tránh sử dụng dị năng, rồi mới thả anh ta ra. Không ngờ anh ta cũng tham gia thẩm vấn thâu đêm, Chu Vân lại quên mất anh ta cũng là cảnh sát.


 

Cát Thần hằn học nói: “Chúng dám nghi ngờ đội trưởng, không tra hỏi cho rõ ràng thì làm sao mà yên tâm được.”

 

Ba người bị bắt làm tù binh đều là thành viên Đội hộ vệ của Viện Nghiên cứu Dị năng, nói là phụng mệnh đến thành Thương Sơn để tìm kiếm cây anh túc biến dị và các tài liệu nghiên cứu liên quan.

 

Sau khi điều tra hiện trường vụ cháy tại phủ thành chủ và nhà của La Dịch Sâm, bọn chúng nghi ngờ rằng đồ đạc, tài liệu nghiên cứu của Lê Hùng và La Dịch Sâm, cùng với những người có dị năng bị m* t** khống chế, đều đã được Quan Viễn Phong chuyển đi từ trước.


 

Hơn nữa, sau khi hành động ở thành Thương Sơn kết thúc, Quan Viễn Phong đã lập tức bay đến Đan Lâm, bọn họ nghi ngờ rằng đồ đạc đã được chuyển đến Đan Lâm. Thêm vào đó, sau khi mạt thế ập đến, một người tàn tật như Quan Viễn Phong đã sống ở đây cho đến khi đồng đội đến tìm mới rời đi, vì vậy bọn chúng đã đặc biệt đến đây để điều tra.

 

Chu Vân lấy bản ghi lời khai, bảo Chu Triện sắp xếp scan lại, rồi gửi vào email cho Giang Dung Khiêm cùng với video thẩm vấn, nhờ anh ta chuyển cho Quan Viễn Phong.

 

Trong khi đó, hai anh em Tần Mộ và Tần Thịnh cũng đã trở về, mang theo một lượng lớn đơn đặt hàng.


 

Mọi người tập trung lại mở một cuộc họp chuyên môn, sắp xếp lại công việc sắp tới, phân công nhiệm vụ, các hạng mục tổng thể đều được giao cho những người có chuyên trách phụ trách.

 

Tần Mộ, với tư cách là tổng phụ trách quản lý kinh doanh và marketing của Dược phẩm Thanh Điểu, sẽ lãnh đạo công việc quản lý vận hành thường ngày của tập đoàn dược phẩm, chịu trách nhiệm trao đổi và đàm phán với các nhà cung cấp, khách hàng và đối tác của các căn cứ lớn. Kỳ Thư Hồng, với vai trò trợ lý chuyên nghiệp, đã nhận trách nhiệm tổng phụ trách phân phối tất cả các loại thuốc của Dược phẩm Thanh Điểu và xây dựng một số kế hoạch marketing. Có một bác sĩ thực thụ hỗ trợ, kẻ tay ngang như Tần Mộ bỗng chốc nhẹ gánh đi rất nhiều.


 

Vườn thuốc Nam Sơn do Chu Triện chịu trách nhiệm tổng thể, quản lý việc trồng trọt, chăn nuôi, sản xuất của các ngành, có Tần Thịnh và Cát Thần phối hợp. Tần Thịnh chủ yếu đảm nhiệm chức vụ trong phủ thành chủ và đội bảo vệ, vậy nên chỉ có thể làm bán thời gian, tiện thể điều phối nhân lực của bang Lão Nhai. Cát Thần vì dị năng phản phệ nên không thích hợp ra ngoài, nên ở vườn thuốc Nam Sơn chủ yếu phụ trách công tác quản lý đội ngũ an ninh bảo vệ.

 

Xét đến Triệu Dực, Chu Triện liền mở một nhà trẻ ngay tại vườn thuốc Nam Sơn, nhân viên làm việc trong vườn thuốc có con nhỏ đều có thể mang đến gửi, do Trương Quang Minh và Hoa Nhu chịu trách nhiệm tổng thể các công việc của nhà trẻ.

 

Triệu Dực nhanh chóng kết bạn được với vài người bạn tốt. Cậu bé bị bắt cóc đến hang ổ trùm m* t** từ nhỏ, phải chịu đủ loại thí nghiệm, sau khi thất bại và bị mù thì bị đối xử vừa đơn giản vừa thô bạo, vứt vào nhà giam dành cho các vật thí nghiệm. Cậu bé lại sớm thức tỉnh dị năng cộng cảm, tiếp nhận quá nhiều cảm xúc tâm lý hỗn loạn, khiến cả người nhạy cảm và u uất. Cả về phát triển sinh lý lẫn sức khỏe tâm lý đều có vấn đề như chậm phát triển, thiếu cảm giác an toàn, quá nhạy cảm. Giờ đây có bạn bè đồng trang lứa, được chăm sóc tận tình, nụ cười của cậu bé cũng dần xuất hiện nhiều hơn.


 

Diêu Hoán với tư cách là chuyên gia cố vấn dược phẩm, cùng với Chu Vân dành phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm tại bệnh viện của vườn thuốc. Kỳ Thư Hồng cũng thường xuyên đến đây phụ ông làm một số thí nghiệm, thỉnh thoảng xử lý các bệnh tật đột xuất của nhân viên và phạm nhân trong vườn thuốc.

 

Thiền sư Tâm Hải thì vinh dự đảm nhận chức phó hội trưởng của Hiệp hội dị năng giả Trồng Trọt hệ Mộc, chuyển đến sống tại hội quán của hiệp hội ở thành Bắc Minh, tiện thể trông coi việc kinh doanh của tiệm thuốc. Ông tu Phật nhiều năm, tính tình rất tốt, kiến thức lại uyên bác, nhanh chóng có mối quan hệ vô cùng hòa hợp với bốn vị quản lý tài năng của hiệp hội do Chu Vân chọn ra trước đó, bao gồm Trác Hải Thanh.


 

Tiệm thuốc Thanh Điểu và hội quán của hiệp hội vốn là võ đường của bang Tứ Hải, các cơ sở vật chất của võ đường cũ vẫn còn. Thiền sư Tâm Hải lúc rảnh rỗi lại dẫn đám thanh thiếu niên của băng Lão Nhai bán thuốc đi luyện võ. Ông lại tinh thông Dịch Cân Kinh và các pháp môn tu hành rèn luyện thân thể của nhà Phật.

 

Chẳng bao lâu sau, các dị năng giả hệ Mộc đến đây cũng lần lượt gia nhập võ đường, không ngờ lại mở ra một nghiệp vụ mới là tu tập Dịch Cân Kinh. Sau khi danh tiếng lan truyền, đặc biệt là sau khi tận mắt chứng kiến Thiền sư Tâm Hải dùng Sư Tử Hống, gầm vỡ liên tiếp ba chiếc cốc thủy tinh, ngay cả những dị năng giả không phải hệ Mộc cũng lũ lượt kéo đến. “Mỗi ngày theo đại sư luyện Dịch Cân Kinh” trở thành hạng mục nổi đình nổi đám đầu tiên có chi phí thấp và lợi nhuận cao của tiệm thuốc Thanh Điểu.


 

Dược phẩm Thanh Điểu và vườn thuốc Nam Sơn đều đã ổn định tình hình, đã đến lúc phải khai hoang.

 

Tạm thời quyết định ba người là Thẩm Lan, đạo trưởng Vân Ẩn và Lý Minh sẽ chịu trách nhiệm tổng thể công việc trồng trọt tại trang viên ở Tam Giác Vàng. Mọi người còn bàn bạc đặt cho trang viên đó một cái tên là “Trang viên Niết Bàn”, mang ý nghĩa tái sinh từ trong lửa. Bọn họ dự định chọn ngày lành để đưa những tù binh của chiến đội dị năng giả Báo Thù bắt được và ba kẻ xui xẻo của Viện Nghiên cứu Dị năng đến đó, bắt đầu trồng thuốc, trồng lương thực và chăn nuôi quy mô lớn.

 

Trước khi đi, Chu Triện và Thẩm Lan đã dành rất nhiều thời gian trên máy tính để xây dựng phương án và bản đồ, sau đó mang đến cho Chu Vân để lên kế hoạch trước.


 

Chu Vân một mặt phải sắp xếp phương án trồng trọt ở Tam Giác Vàng, một mặt phải giám sát thí nghiệm cấy ghép vịt bóng tối, lại thỉnh thoảng bận rộn về dọn dẹp Vân Đỉnh Sơn Uyển để làm vài phương án thuốc mới cho thầy xem, bận đến không ngơi tay.

 

Nhưng dù bận rộn, hắn vẫn dành thời gian viết một bài luận ngắn gọn súc tích, rồi tìm thời gian gửi cho Nhậm tướng quân.

 

Nhậm Dược Phi nhận được liền gọi điện thoại cho hắn: “Viện nghiên cứu làm gì đắc tội với cậu à?”

 

Chu Vân cười: “Bọn họ cử mấy người lẻn vào khu nhà của chúng tôi để điều tra lai lịch của đội trưởng Quan.”


 

Nhậm Dược Phi đột nhiên phá lên cười ha hả: “Thì ra là vậy. Hèn chi.”

 

Chu Vân nghe ra ý tứ trong câu “hèn chi” của Nhậm Dược Phi: “Hèn chi cái gì?”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Quan Viễn Phong đang ở Trấn Bắc, nhưng không biết dùng cách gì mà khiến bộ quân sự đình chỉ toàn bộ các dự án hợp tác với Viện nghiên cứu. Các dự án đang đàm phán thì đình chỉ toàn bộ, các dự án đã ký thỏa thuận thì hết hạn không gia hạn. Không chỉ vậy, tất cả các chuyên gia của Viện nghiên cứu Dị năng từ căn cứ Trấn Bắc đến hỗ trợ cũng đều bị đóng gói đưa về Trung Châu ngay trong đêm, cậu ấy nói là bọn họ tự ý hành động, ảnh hưởng đến công tác cứu trợ thiên tai.”

 

“Bây giờ cả căn cứ Trung Châu đều biết Viện Nghiên cứu Dị năng không biết đã đắc tội với đội trưởng đội đặc nhiệm Quan Viễn Phong như thế nào.”

 

Chu Vân: “…Bộ quân sự sẽ đồng ý à? Nhiều nơi vẫn cần sự hỗ trợ của chuyên gia Viện nghiên cứu Dị năng mà?”

 

Nhậm Dược Phi cười một tiếng: “Chẳng cần đến bộ quân sự, có lẽ cậu thật sự không biết quan hệ của lão Quan tốt đến mức nào đâu. Chỉ là người phụ trách của mỗi dự án không hiểu sao đều tìm cớ ngừng hợp tác, nào là kinh phí không đủ, nào là ngày thực hiện kế hoạch hành động phải thay đổi, lý do nào cũng rất hợp lý.”

 

“Tôi đoán Viện nghiên cứu Dị năng còn chưa kịp phản ứng. Sau khi vài dự án lần lượt bị dừng lại, bây giờ bọn họ mới nhận ra. Liêu Tử Hoài có đến bộ quân sự làm ầm ĩ mấy lần, nghe nói đã tìm đến cả lão Đàm, nhưng cũng vô ích.”

 

“Người phụ trách của từng dự án kia không một ai nhắc đến đó là yêu cầu của Quan Viễn Phong, cứ một mực khẳng định là dự án bị đình chỉ vì lý do khác. Nếu bộ quân sự nhất quyết muốn hỗ trợ thì phải chi tiền, chi người, tạo điều kiện thuận lợi, nói chung là đều rất vô lại.”

 

“Lúc mới nghe tôi cũng không tin, tôi còn tưởng Viện nghiên cứu Dị năng giở trò bẩn đổ oan, vì nó quá không giống phong cách của lão Quan. Bây giờ nghe cậu nói mới hiểu ra, hóa ra là lão Quan nổi giận thật! Ha ha ha ha, hiếm thấy quá, trước đây cậu ấy nổi tiếng là người cần cù chăm chỉ, không ngại khó ngại khổ, vô tư vì việc công, đặt đại cục lên hàng đầu.”

 

Chu Vân cũng vô cùng kinh ngạc, điều này thực sự khác xa với tính cách của Quan Viễn Phong mà hắn biết: “Những người khác thật sự đều nghe theo anh ấy à?”

 

Nhậm Dược Phi cười: “Có lẽ là cậu ấy chỉ nhờ vả vài người, rồi tin tức này được úp mở tung ra, ai cũng không muốn mạo hiểm đắc tội với cậu ấy. Dù sao thì những hợp tác nghiên cứu khoa học này hiện tại cũng tạm thời không mang lại lợi ích lớn lao gì, chỉ là vì lợi ích của toàn nhân loại, phối hợp nghiên cứu khoa học mà thôi. Cơ quan nghiên cứu khoa học cũng không phải không có lựa chọn khác, hơn nữa, Viện nghiên cứu Dị năng hiện tại đúng là cũng chẳng đưa ra được lợi ích thực tế gì cho bên quân đội.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Tôi nghe nói Dược phẩm Thanh Điểu đã tài trợ cho đội đặc nhiệm rất nhiều thứ tốt… Bác sĩ Chu không cân nhắc đến quân Tĩnh Nam ở ngay bên cạnh sao?”

 

Chu Vân thuận miệng hứa: “Tài trợ cho anh một lô vịt bóng tối nhé.”

 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Chu Vân không nhịn được cười: “Thế này đi, tôi có một nơi tốt bây giờ cần trồng thuốc, trồng một ít lương thực trên diện rộng, hơi thiếu người. Mấy cậu lính trẻ lần trước cùng chúng tôi đi làm nhiệm vụ ở thành Thương Sơn rất tốt, cũng đã thấy nơi đó rồi. Hay là anh cử thêm vài người tâm phúc nữa cùng đến, giúp tôi quản lý bên đó, đến lúc thu hoạch, tôi sẽ chia cho căn cứ Tĩnh Nam một ít.”

 

Nhậm Dược Phi hài lòng: “Nhất ngôn cửu đỉnh, đều cần dị năng giả à?”

 

Chu Vân nói: “Cũng không hẳn, nhân tài quản lý kinh doanh, nhân tài nông nghiệp, bảo vệ thực vật, y học các loại, cảnh sát, quân nhân có kinh nghiệm quản lý phạm nhân đều được. Dị năng giả có thể ưu tiên hệ Mộc, hệ Thổ và hệ Thủy, quan trọng là phẩm chất con người, yêu cầu là phải thường trú ở đó, cũng có thể mang theo gia đình đến sống, điều kiện sinh hoạt cũng khá tốt.”

 

Nhậm Dược Phi đã hiểu ra: “Biết rồi, chính là trang viên của cái gã Lê Hùng kia phải không? Bọn họ về đã nói với tôi rồi. Tôi sẽ chọn người, ngày mai gửi danh sách và lý lịch cho cậu.”

 

Chu Vân bỗng chốc lại có thêm nhân tài quản lý, giải quyết được nhu cầu cấp bách. Dù sao nơi đó chỉ dựa vào mấy người Thẩm Lan bọn họ quản lý một mớ công việc như vậy cũng không dễ dàng. Hơn nữa, trước mạt thế Lê Hùng đã nhiều lần mời các trùm m* t**, phú hào, quan chức khác đến làm khách, bây giờ rừng nguyên sinh có nhiều dã thú biến dị, Lê Hùng lại vừa mới ngã ngựa, nên tạm thời chưa có ai nhòm ngó đến nơi đó. Đợi đến mùa đông, khi hàng tồn kho của xã hội công nghiệp trước kia dần cạn kiệt, vậy cũng khó nói lắm.

 

Đoàn kết phần lớn các lực lượng có thể đoàn kết, trước khi mùa đông đến, tối đa hóa thu hoạch hết mức có thể, không ngừng tích lũy vật tư, thu hút nhân tài, đó là nhiệm vụ hiện tại.

 

Hắn và Nhậm Dược Phi xác nhận lại một lần nữa: “Vậy bài viết này…”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ nói với ông ngoại của Đóa Đóa, đảm bảo sẽ đăng bài giúp cậu, mau chóng giúp cậu và Quan Viễn Phong trút giận.”

 

Chu Vân mỉm cười cảm ơn.

 

Hôm sau, quả nhiên tập san học thuật của Đại học Trung Châu đã đăng một bài luận văn, đặt nghi vấn về nhiều điểm đáng ngờ trong dữ liệu thí nghiệm công khai của vắc-xin kích phát dị năng của Viện Nghiên cứu Dị năng, đưa ra những nghi ngờ hợp lý về tính hiệu quả và an toàn của vắc-xin.

 

Bài viết rất ngắn gọn, nhưng vô cùng sắc bén, phân tích rành mạch bảy điểm nghi vấn, trình bày một cách khách quan những điểm đáng ngờ trong dữ liệu thử nghiệm lâm sàng của vắc-xin kích phát dị năng mà Viện Nghiên cứu Dị năng đã công bố trước đó. Ví dụ như dữ liệu về giới tính không nhất quán, hai dòng dữ liệu thử nghiệm của hai người giống hệt nhau như được sao chép, có quá nhiều giá trị bất thường, phương pháp thống kê có vấn đề, bỏ qua sự khác biệt giữa nam và nữ, dường như đã che giấu các phản ứng phụ,….

 

Sau khi đưa ra bảy điểm nghi vấn liền một mạch, tác giả bài viết đã đặt nghi vấn về tính hiệu quả và an toàn của loại vắc-xin mang tên “Vắc-xin Kích phát Dị năng Hy Vọng Mới”, cho rằng “Vắc-xin Kích phát Dị năng Hy Vọng Mới” e rằng không thể tái hiện được việc kích phát dị năng nữa.

 

Cuối bài viết có đoạn: Nghe nói các căn cứ lớn đã dùng số tiền quý giá trong thời mạt thế để đặt mua số lượng lớn vắc-xin, nhưng ngày ra mắt của loại vắc-xin này lại liên tục bị trì hoãn. Phải chăng điều này có nghĩa là Viện Nghiên cứu Dị năng cũng đã phát hiện ra việc nghiên cứu và phát triển loại vắc-xin này có vấn đề, và để tránh phải chịu trách nhiệm về những hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra, nên không dám cho ra mắt mà chỉ có thể trì hoãn hết lần này đến lần khác?

 

Tập san học thuật của Đại học Trung Châu vừa được đăng, ngay lập tức đã được các phương tiện truyền thông đăng lại, rồi nhanh chóng lan truyền trên mạng, được các trang web và diễn đàn của các căn cứ lớn đăng lại, gây nên một cú sốc kinh thiên động địa!

 

Bộ phận kinh doanh đối ngoại của Viện Nghiên cứu Dị năng lập tức bị các cuộc điện thoại chất vấn và yêu cầu trả hàng gọi đến cháy máy.

 

Quan Viễn Phong gọi điện cho Chu Vân: “Bài viết nghi ngờ vắc-xin Hy Vọng Mới đó là do em viết à?”

 

Chu Vân cười: “Sao anh đoán được vậy?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Bút danh là Chu Minh, Khả Tâm nói đó là một tên gọi khác của mặt trời, rất dễ liên tưởng đến Đông Quân.”

 

Chu Vân nói: “Báo cáo vắc-xin của bọn họ có vấn đề, trước đây em không có thời gian xem kỹ. Mấy hôm trước em dành chút thời gian xem qua, cái phương pháp chiết xuất mô từ tang thi cấy vào động vật có dị năng để chiết xuất kháng thể đó không thể nào không có phản ứng phụ. Những người thành công rất có thể vốn đã có dị năng, chỉ là trước đó quá yếu nên không phát hiện ra. Bọn họ không thể nào tái hiện được nữa. Phương pháp này chắc cũng có tác dụng phụ, anh xem ảnh hưởng của việc Tiểu Dực bị cấy tinh hạch tang thi là biết…”

 

Hắn thao thao bất tuyệt nói rất nhiều, thực ra Quan Viễn Phong không thể hiểu hết những thuật ngữ khoa học đó, nhưng vẫn rất nghiêm túc lắng nghe hắn nói xong, rồi mới cười nói: “Cảm ơn em. Khả Tâm nói em đang trút giận thay tôi. Bên Viện Nghiên cứu Dị năng nghe nói đã họp khẩn cấp, cách chức mấy người, cũng chuẩn bị truy cứu trách nhiệm của các nghiên cứu viên, nhưng đại thế đã mất, bọn họ chỉ có thể trả lại tiền đặt cọc, nếu không sẽ bị các căn cứ lớn xé xác.”

 

Chu Vân nói: “Cảm ơn gì chứ, bọn họ cũng làm phiền đến em mà, bọn họ xử lý như vậy cũng là hết mức rồi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Mấy người đó em xử lý không được, tôi cho người đến áp giải qua nhé?”

 

Chu Vân nói: “Không vội, bọn em định gửi bọn chúng cùng với chiến đội Báo Thù đến Trang viên Niết Bàn trồng thuốc. Viện Nghiên cứu Dị năng sẽ không thừa nhận là bọn họ sai khiến, đến lúc đó cũng chẳng qua là lại đẩy ra vài con tốt thí, chi bằng tận dụng phế vật, em đang thiếu nhân lực đây.”

 

Quan Viễn Phong hỏi: “Trang viên Niết Bàn?”

 

Chu Vân nhìn mấy chữ lớn mình viết trước mặt, nói: “Đúng vậy, chính là trang viên ở rừng nguyên sinh Tam Giác Vàng ấy, bọn em đã bàn bạc rồi đặt tên như vậy. Em cũng đã xin Nhậm tướng quân một vài người tâm phúc, chuẩn bị tận dụng nơi đó.”

 

Hắn lại tỉ mỉ nói với Quan Viễn Phong về dự định của mình, Quan Viễn Phong cũng chăm chú lắng nghe, còn đưa ra vài gợi ý: “Nuôi chó được đấy. Em còn có thể tìm vài người hệ Thổ, làm một con hào bao quanh vòng ngoài cùng của trang viên, dẫn nước vào, như vậy có thể ngăn cách dã thú biến dị, cũng như phòng cháy, còn có thể nuôi thêm ít cá, như vậy về mặt an toàn cũng chắc chắn hơn.”

 

Chu Vân nói: “Ừm, bản thân Thẩm Lan là hệ Thổ, lại có thể độn thổ, cậu ấy nói độn thổ sợ nhất là bê tông cốt thép, cho nên trong ngoài trang viên đều phải làm một ít bê tông cốt thép.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Hiện tại người hệ Thổ có thể độn thổ tôi chỉ mới thấy một mình cậu ta, cũng không cần phải căng thẳng như vậy.”

 

Chu Vân cười: “Đúng vậy. Bên anh thế nào rồi? Đàn vịt đã lớn lắm rồi, Tần Mộ chuẩn bị qua đó một chuyến nữa, mang vịt qua cho anh.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Vậy thì tốt quá, sản xuất ở các căn cứ về cơ bản đã khôi phục, vật tư cứu trợ và thuốc men cũng đã phát xong, các đàn châu chấu biến dị lớn cơ bản cũng đã bị tiêu diệt gần hết, bây giờ đang tổ chức đốt giết trứng châu chấu. Đợi đàn vịt này của em đến, chắc là cơ bản có thể kết thúc. Tôi sẽ về Trung Châu làm một báo cáo tổng kết hành động, bao gồm cả việc báo cáo công tác hành động ở thành Thương Sơn.”

 

Chu Vân nói: “Em nghe Nhậm tướng quân nói anh đã cho Viện Nghiên cứu Dị năng một vố đau.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Không làm gì cả. Họ đúng là đã ảnh hưởng đến hành động cứu trợ, ở lại đây còn lãng phí lương thực, nên tôi cho người đưa họ về thôi.”

 

Chu Vân nghe anh cũng không hề nhắc đến chuyện đình chỉ các dự án, cố nén cười: “Anh cẩn thận một chút… em sợ anh uy vọng quá lớn, sẽ bị ganh ghét.” Một cuộc điện thoại là có thể khiến các căn cứ khác cứu trợ thiên tai, một lời ám chỉ là khiến tất cả mọi người không dám hợp tác với Viện Nghiên cứu Dị năng. Năng lực như vậy, uy tín như vậy, người cầm quyền nào mà không kiêng kỵ?

 

Quan Viễn Phong thản nhiên nói: “Không bị người khác ganh ghét là kẻ tầm thường, ai hơi đâu mà ngày nào cũng đề phòng bọn chúng. Bọn chúng dám đến điều tra tôi thì cũng phải khiến bọn chúng đau đến mức không dám điều tra nữa. Em không cần lo cho tôi, cùng lắm thì từ chức về nhà trồng khoai lang với em.”

 

Cuối cùng Chu Vân cũng bật cười thành tiếng: “Anh nói đúng, Đội trưởng Quan trồng khoai lang chắc chắn cũng là một tay cừ khôi.”

 

Quan Viễn Phong nghe tiếng cười của Chu Vân, nhớ lại những ngày cùng hắn đào khoai lang, vành tai không hiểu sao có hơi nóng, nhưng cũng không sa đà vào chủ đề này nữa: “Đương nhiên rồi. Hôm nay em làm gì thế?”

 

Chu Vân nói: “Em vừa định làm bánh trung thu, sắp đến Trung thu rồi.”

 

Quan Viễn Phong hỏi: “Nhân gì vậy em?”

 

Chu Vân nói: “Nhân dứa, đậu đỏ, thập cẩm, bí đao, mè với trứng muối, còn có cả nhân hải sản nữa, mỗi thứ làm một ít. Đến lúc đó bảo Tần Mộ mang một ít qua cho Đội đặc nhiệm. Anh thích ăn nhân gì? Em làm thêm cho anh.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi ăn gì cũng được.”

 

Chu Vân nói: “Vậy thì nhân dứa nhé, anh không thích ăn quá ngọt, em sẽ làm vị thanh đạm hơn cho anh.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Được.”

 

Chu Vân lại nói: “Em thử làm ít bánh trung thu nhân thịt cua nhé, anh có muốn thử không, lần đầu em làm đấy.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Sao cũng được.”

 

 

Sau khi cúp điện thoại, Quan Viễn Phong chợt cảm thấy thật buồn bã. Tết Trung thu sắp đến rồi, nhưng lần này Chu Vân hoàn toàn không hỏi anh có thể về không, cũng không hỏi chuyện nghỉ phép, có thể thấy hắn bây giờ rất bận rộn. Cũng phải, trước đây hắn vốn là người không ngồi yên được mà, xào một đĩa rau cũng đủ kiểu đủ cách. Mà bản thân anh thì cũng thật sự không về được.

 

Nghĩ đến Chu Vân ở Đan Lâm, có thầy có bạn, một đám người náo nhiệt làm bánh trung thu, bận rộn nuôi vịt trồng thuốc xây dựng trang viên. Ngay cả Nhậm Dược Phi cũng có thể gửi một nhóm người đến chia phần, còn anh thì ở đây gặm bánh quy nén, không khỏi có chút chán nản hụt hẫng.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 100: Ăn Miếng Trả Miếng
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...