Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 101: Trang Viên Niết Bàn

Chẳng bao lâu sau đã định ngày, Nhậm Dược Phi đích thân dẫn người đến, trực thăng hạ cánh xuống sân bay trực thăng mới xây ở vườn thuốc Nam Sơn.

 

Vừa xuống máy bay, anh ta đã tấm tắc khen ngợi: “Không tồi chút nào, nói vậy thì bên tôi cũng có mấy nhà tù, tiếc là đều thật sự dùng để giam phạm nhân, bây giờ xem ra vẫn có thể khai thác triệt để tiềm năng.”

 

Chu Vân cùng Tần Mộ, Chu Triện, Tần Thịnh và Thẩm Lan ra đón máy bay, vừa cười vừa nói: “Sao lại có thời gian đích thân đến vậy?” rồi giới thiệu Thẩm Lan cho Nhậm Dược Phi.


 

Nhậm Dược Phi bắt tay Thẩm Lan, cười nói: “Nghe mấy người vệ sĩ kia kể nơi này của các cậu tốt đủ đường, lần này tôi nói phải chọn người, lập tức ai nấy đều hăng hái đăng ký. Tôi đến xem sao, học hỏi kinh nghiệm, xem thử bác sĩ Chu rốt cuộc có sức hút gì mà lại thu hút được nhiều người như vậy.”

 

Chu Vân cười: “Mấy người vệ sĩ của anh đều đã sàng lọc kỹ rồi chứ? Đừng có như lần trước bị lật thuyền trong mương giống ở núi Cửu Nghi đấy…”

 

Nhậm Dược Phi cười: “Đừng vạch áo cho người xem lưng nữa, yên tâm yên tâm, đã thanh lọc một lần rồi, bây giờ đây đều là những người cốt cán nhất trong những người cốt cán đó.”


 

Chu Vân dẫn Nhậm Dược Phi vào phòng họp, gần như toàn bộ nhân sự cốt cán đều đã có mặt ở đây: “Thật ra cũng không sao, nơi đó đúng là hẻo lánh không người, lại toàn dã thú, đi một lần còn tốn nhiên liệu máy bay. Nếu anh thực sự muốn, tôi cho anh. Tôi đổi chỗ khác trồng cũng như nhau thôi.”

 

Nhậm Dược Phi cười: “Tôi hiểu, cốt lõi vẫn là bác sĩ Chu. Không có bác sĩ Chu thì nơi đó cũng chỉ là một trang viên rỗng tuếch mà thôi.”

 

Chu Vân: “…” Hắn nói thật lòng, không hề có ý tự tâng bốc, sao Nhậm tướng quân lại bắt đầu xu nịnh hắn thế này.


 

Chu Vân ngồi xuống, cân nhắc trong lòng một lát rồi khẽ ho khan một tiếng: “Ý tôi là, nhân tài mới là gốc rễ, trí tuệ con người tạo ra mọi thứ. Dùng người không nghi ngờ, nghi ngờ người thì không dùng, anh em bên Tĩnh Nam đến đây, chúng tôi cũng xem như anh em, mọi người cùng nhau xây dựng cứ điểm mới. Muốn đoàn kết thì phải xóa bỏ hàng rào và hiềm khích trong lòng trước đã.”

 

Hắn quay sang nhìn Tần Mộ và Thẩm Lan: “Tôi là người Đan Lâm, chúng ta còn có người đến từ Bắc Minh, từ Thương Sơn, bây giờ có thêm người từ Tĩnh Nam đến. Tôi cũng hy vọng mọi người sẽ là những người đồng đội không nghi kỵ lẫn nhau, có hiểu lầm gì thì nói thẳng ra từ trước, có gì không vui thì nói thẳng, cũng đừng phân biệt dị năng giả hay người thường, chúng ta hãy nói chuyện bằng năng lực và thành tích. Đã làm bạn đồng hành thì chính là những người bạn có thể giao phó phía sau lưng mình cho nhau.”


 

Thiền sư Tâm Hải lên tiếng tán thưởng trước: “Bác sĩ Chu nói hay lắm, những ngày qua quả thực đã xem những người đến từ Thương Sơn như chúng tôi giống người thân. Y giả nhân tâm, chúng sinh bình đẳng. Bác sĩ Chu thẳng thắn đối đãi, chúng tôi tất nhiên cũng sẽ dốc hết sức mình.”

 

Tần Thịnh và Tần Mộ nhỏ giọng thì thầm với nhau: “Anh Chu trước đây còn nói với chúng ta là trao đổi lợi ích, giờ thì hay rồi, người từ trên trời rơi xuống, người nhặt được ven đường cũng đều là đồng đội.”

 

Tần Mộ hạ thấp giọng: “Nói nhỏ thôi em, lúc đó không nói vậy chúng ta cũng đâu dám tin anh ấy. Với lại tuy anh ấy tốt bụng đến ngốc nghếch, nhưng vận may của anh ấy tốt, gặp toàn người tốt. Lãnh đạo rót canh gà, vẽ bánh lớn thì đừng có vạch trần, em học tập Chu Triện nhà người ta đi.”


 

Chu Triện thì đang vô cùng cảm động, cắm cúi ghi chép lia lịa, như thể đang ghi lại chân lý gì quý lắm lắm.

 

Tần Thịnh: “…” Gặp toàn người tốt??? Anh ơi, anh có thể soi gương được không?

 

Tần Thịnh nhỏ giọng phản bác: “Em thấy nếu không có anh Chu, anh nhìn xem trong phòng này, đa số đều trông như tội phạm ngoài vòng pháp luật, mạt thế rồi mà. Chắc chỉ có anh Chu Triện là một lòng son không đổi. Đại sư cũng không đáng tin lắm, cảm giác như có thể buông chuỗi hạt xuống, vung đao đồ tể bất cứ lúc nào.”


 

Tần Mộ: “…” Đúng là người có đạo đức suy đồi như anh ta dường như không thể phản bác lại được.

 

Thẩm Lan ngồi bên cạnh đột nhiên bật cười thành tiếng.

 

Những người khác đều quay sang nhìn bọn họ với ánh mắt khiển trách.

 

Tần Mộ vội vàng giơ tay biểu thị thái độ: “Tôi với anh Thẩm vừa gặp đã thân, còn có Tiểu Dực là hệ Ám thứ hai rồi, tôi nhìn là thấy thân thiết ngay! Nhậm tướng quân thì không cần phải nói, bạn của Đội trưởng Quan và bác sĩ Chu, đương nhiên cũng là bạn của Tần Mộ tôi!”


 

Thẩm Lan lạnh lùng nói: “Vì lợi ích cũng chẳng có gì đáng xấu hổ. Tôi cho rằng đi theo kẻ mạnh mới có thể tối đa hóa lợi ích của chúng ta, giúp chúng ta sống như một con người, và hiện tại, bác sĩ Chu và Đội trưởng Quan là những người mạnh nhất tôi từng thấy, vì vậy tôi cam tâm tình nguyện để bác sĩ Chu sai khiến.”

 

Chu Vân cười cười: “Là cùng với mọi người, như vậy mới càng mạnh hơn.”

 

Nhậm Dược Phi tán thưởng: “Đúng là đạo lý này, bản thân tôi được bác sĩ Chu cứu, nhưng tôi cũng không thể vì việc tư mà thiên vị việc công, tính mạng của mấy chục vạn người ở căn cứ Tĩnh Nam đều đặt trên vai tôi, mùa đông năm ngoái đã rất khó khăn. Tôi tham gia xây dựng là để mưu cầu phúc lợi cho căn cứ, là xuất phát từ việc công, tôi không che giấu điểm này. Dù là vì lợi ích, hay vì căn cứ gì cũng vậy, tóm lại mục tiêu của chúng ta là nhất trí. Cũng cảm ơn các vị đã cho Nhậm mỗ này một cơ hội, còn về sau thế nào, lâu ngày mới biết lòng người!”


 

Chu Vân thực ra không quen với cảm giác bị mọi người chăm chú nhìn thế này, bèn ra hiệu cho Chu Triện: “Chu Triện, cậu hãy giới thiệu cho mọi người về phương án hiện tại của Trang viên Niết Bàn đi, mọi người có vấn đề gì có thể nêu ra bất cứ lúc nào, có ý tưởng gì cũng có thể đề xuất.”

 

Chu Triện thành thạo hạ màn chiếu xuống, mở bài thuyết trình, chiếu vài tấm ảnh của Trang viên Niết Bàn, rồi chiếu bản đồ toàn cảnh ra: “Để tôi trình bày cho mọi người.”

 

“Toàn bộ phương án trồng trọt của chúng ta chủ yếu chia làm bốn khu vực lớn: một là khu lương thực, hai là khu thảo dược, ba là khu cây công nghiệp, bốn là khu rau quả, hoa và cây cảnh. Cần phải xem xét tổng hợp các yếu tố như thời tiết cực đoan và đặc điểm sinh thái của thời mạt thế, tự cung tự cấp lương thực, hiệu quả kinh tế, cũng như việc sử dụng năng lượng, quản lý, chi phí hậu cần, điều phối nhân lực và nhiều phương diện khác.”


 

“Cây lương thực hiện tại dự định chọn các giống lúa năng suất cao phù hợp với khí hậu nhiệt đới và giống lúa mì mới biến dị.”

 

“Bên thảo dược là phương án do bác sĩ Chu cung cấp, anh ấy là chuyên gia, phương án đã rất hoàn thiện rồi, cũng đã tính đến nhu cầu kinh doanh hiện tại của Dược phẩm Thanh Điểu, tăng thêm một số loại dược liệu quý hiếm phù hợp trồng ở vùng nhiệt đới như cây canh-ki-na, trầm hương, nhục quế, thiên ma. Cũng hy vọng mọi người hàng ngày nếu thấy thảo dược biến dị thì đều tích cực cung cấp và để ý. Chúng ta sẽ xây dựng nhà kính nhân giống ở đó để trồng đại trà các loại thảo dược biến dị.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Lần này tôi có mang theo cây Thất diệp nhất chi hoa biến dị, là Đóa Đóa gửi cho bác sĩ Chu. Ngoài ra còn có một số giống thảo dược biến dị đặc hữu của Tĩnh Nam nữa.”

 

Chu Vân gật đầu cảm ơn.

 

Chu Triện tiếp tục nói: “Khu cây công nghiệp sẽ trồng các loại cây kinh tế nhiệt đới như cao su, hồ tiêu, cọ dầu, thùa, dứa sợi, chà là, mía…. Chủ yếu là để đáp ứng ngành công nghiệp sản xuất đường, rượu của chúng ta hiện nay, đồng thời cũng cân nhắc đến yêu cầu phát triển công nghiệp trong tương lai của các căn cứ lớn, hướng đến hiệu quả kinh tế.”

 

“Ngoài việc sử dụng hệ thống năng lượng mặt trời của trang trại này để phát điện, chúng tôi dự định đào một con hào bao quanh bên ngoài trang viên, xây dựng các cơ sở thủy điện nhỏ, và trồng các loại cây như sắn dây, khoai lang, khoai tây, ngô, khoai mì dọc hai bên bờ sông. Điều này cần phải tuyển thêm chuyên gia thủy điện để thiết kế đầy đủ. Hiện tại đây chỉ là một ý tưởng, nhưng xét từ hướng dòng chảy của con sông gần đó và vị trí của mấy ngọn thác, thì thủy lực rất dồi dào, về mặt lý thuyết thì việc lợi dụng độ chênh lệch của dòng sông để xây dựng các cơ sở phát điện thủy điện nhỏ, cung cấp nguồn điện ổn định, đáp ứng nhu cầu tưới tiêu là rất khả thi.”

 

“Khu rau quả sẽ tập trung trồng các loại trái cây biến dị. Chủ yếu chọn các giống rau có sản lượng lớn, chịu hạn, dễ trồng và có thể bảo quản vào mùa đông như củ cải, dưa chuột, bí ngô, khoai sọ, ớt, đậu đũa, rau muống. Ngoài ra, một số loại trái cây nhiệt đới như nhãn, vải, chuối, dứa, đu đủ, sầu riêng, dứa vốn đã được trồng trong trang viên, sẽ tiếp tục giữ lại.”

 

“Khu hoa và cây cảnh chủ yếu trồng trong nhà kính, cố gắng trồng toàn bộ các loại hoa hiếm và thực vật biến dị, như lan, thiên điểu, dâm bụt, sen, các loại dương xỉ,….”

 

“Thành lập một trại chăn nuôi gia cầm và khu chăn nuôi gia súc nhỏ, chọn các giống vật nuôi thích nghi với khí hậu, dễ nuôi và có hiệu quả kinh tế cao. Hiện tại chúng ta có dê đen biến dị, chịu được ẩm và nóng, khả năng thích nghi cao, kháng bệnh tốt, là một lựa chọn không tồi. Đồng thời, cân nhắc nuôi thỏ lấy thịt, lợn nhỏ, gà, vịt… những loại gia cầm gia súc sinh trưởng nhanh, tỷ lệ sinh sản và cho thịt cao, thuần hóa một số ít gia súc cày kéo như trâu, lừa, ngựa. Thức ăn chủ yếu là nước vo gạo, thức ăn thừa từ nhà bếp của trang viên, cũng như khoai mì, khoai lang, ngô và rau củ. Đồng thời, trồng một số loại cỏ chăn nuôi như cỏ voi, cỏ hoàng trúc gần trang viên để làm thức ăn bổ sung.”

 

“Nếu đủ nhân lực, còn có thể sơ chế và đóng gói sữa dê, thịt dê, thịt thỏ, thịt lợn.”

 

“Ngoài ra, nuôi một đàn chó để canh gác trang viên, chọn các giống chó lớn, chó săn khỏe mạnh, dũng mãnh, độ trung thành cao để tăng cường lực lượng an ninh và sức răn đe của trang viên, chống lại dã thú biến dị trong rừng nguyên sinh, và bố trí lưới điện một cách hợp lý xung quanh khu vực trồng trọt.”

 

“Sử dụng dòng sông đã đào để thiết lập mạng lưới tưới tiêu, kết hợp với trạm thủy điện nhỏ và máy bơm nước năng lượng mặt trời để thực hiện tưới tiêu tiết kiệm nước và hiệu quả. Điều này cần tuyển dụng các chuyên gia trong lĩnh vực liên quan để thiết kế và xây dựng, hiện tại tôi cũng chỉ mới phác thảo dựa trên điều kiện kỹ thuật hiện có.”

 

“Về cơ cấu quản lý của toàn bộ trang viên, hiện tại đã phác thảo sơ bộ, đề nghị Thẩm Lan chịu trách nhiệm tổng thể về vận hành và quy hoạch chiến lược của trang viên, điều phối công việc của các phòng ban. Các phòng ban được thiết lập gồm Ban Nông nghiệp, Ban Thảo dược, Ban Chăn nuôi, Ban Hậu cần, Ban An ninh. Về nhân sự và phân công cụ thể, sau khi xác định được những người tham gia, sẽ phân công dựa trên lý lịch và năng lực của mỗi người.”

 

Chu Triện say sưa thao thao bất tuyệt, kéo văn bản thuyết trình đến trang cuối cùng có sơ đồ tổ chức, rồi vô cùng hứng khởi nhấn sang trang tiếp theo “Cảm ơn đã lắng nghe! Tạm biệt!”

 

“Được rồi, phần trình bày của tôi đến đây là hết, cảm ơn mọi người đã lắng nghe! Xem mọi người có ý kiến gì cần hỏi hay bổ sung không.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Quy hoạch của trang viên này, quy mô quá lớn, cần rất nhiều nhân lực, chỉ với số người hiện tại có thể không đủ. Tôi có thể thử tuyển dụng một số kỹ sư chuyên nghiệp, nhưng về mặt nhân lực trồng trọt e rằng cần phải tăng cường.”

 

Chu Vân nói: “Kế hoạch hiện tại là thành lập một đội ngũ quản lý cốt cán để khai hoang, sau khi đến đó chuẩn bị xong các công việc liên quan thì sẽ ưu tiên triển khai sản xuất trồng trọt. Các việc khác như xây dựng thủy điện, chăn nuôi, chế biến thảo dược… sẽ dần dần hoàn thiện, đi một bước tính một bước thôi.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Nhà tù bên tôi còn có một nhóm dị năng giả và phạm nhân đang thi hành án cũng có thể gửi đến đó sản xuất, nhưng việc giám sát dị năng giả là một vấn đề nan giải.”

 

“Tôi vốn định mổ lấy hết tinh hạch của bọn chúng, nhưng một khi đã lấy tinh hạch ra, người có dị năng có khả năng sẽ dần suy yếu rồi chết. Nhưng nếu không lấy, nơi này lại xa trụ sở chính, tôi lo bọn chúng sẽ nổi loạn, không có biện pháp hữu hiệu nào để kiểm soát, cũng không thể không có điểm dừng mà dùng đến m* t** được.”

 

Dường như anh ta nhớ ra điều gì đó, có chút áy náy nhìn về phía Thẩm Lan: “Xin lỗi.”

 

Thẩm Lan cười: “Không sao, lúc đó chúng tôi biết nếu những thứ đó bị tuồn ra ngoài chắc chắn sẽ gây hại vô cùng, nên mới ôm suy nghĩ đồng quy vu tận. Bây giờ tất cả đã bị hủy rồi, cho dù có thể tìm và nuôi cấy cây anh túc biến dị, cũng rất khó trồng đại trà, hiệu quả cũng chỉ mạnh hơn một chút so với cây anh túc thông thường, chứ không thể hoàn toàn khống chế dị năng giả từ tâm hồn như Lê Hùng được.”

 

Chu Vân quay người dặn dò một lát, một lúc sau có người mang đến một bộ đồ tù nhân bằng đay bóng tối, hắn đưa cho Nhậm Dược Phi xem: “Đây là bộ đồ tù nhân làm bằng đay bóng tối mà chúng tôi tự chế để đối phó với dị năng giả. Bộ đồ tù nhân liền thân đi kèm với tất, găng tay, giày vải đay. Ngoài hệ Ám, các dị năng giả khác đều không thể thi triển dị năng. Trên bộ đồ tù nhân có thiết kế vòng kẹp, có thể sử dụng cùng với dây đai để trói, còng tay còng chân, vòng cổ điện giật. Sau khi khóa lại, phạm nhân không thể tự cởi bộ đồ tù nhân và găng tay, có thể kiểm soát hiệu quả phạm nhân là dị năng giả.”

 

Nhậm Dược Phi nhận lấy bộ đồ tù, vừa chạm vào tay, sắc mặt anh ta đã hơi thay đổi, quả nhiên cảm nhận được năng lượng hệ Ám đậm đặc. Anh ta thử thi triển một chút sức mạnh hệ Kim, lập tức đều bị năng lượng hệ Ám trên bộ đồ tù nhân triệt tiêu, anh ta thất thanh nói: “Đây là… đay bóng tối?”

 

Chu Vân cười: “Đúng vậy, chúng tôi đặt hàng từ thành Mạc Bắc, bây giờ chúng tôi đã đặt mua thêm lô thứ hai, và đã ký kết thỏa thuận cung cấp hàng trong hai mươi năm với thành Mạc Bắc.”

 

Nhậm Dược Phi lập tức ra lệnh cho phó quan bên cạnh: “Lát nữa gọi điện cho bộ phận thương mại, bảo bọn họ cũng lập tức ký kết thỏa thuận cung cấp đay bóng tối hai mươi năm với thành Mạc Bắc, giá cả cứ tham chiếu theo Dược phẩm Thanh Điểu.”

 

Chu Vân không nhịn được cười: “Thứ này mà đem ra bán, giá đay bóng tối chắc chắn sẽ tăng ngay lập tức, cho nên hiện tại chúng tôi chỉ mới dùng cho nội bộ. Nếu bên anh còn phạm nhân là dị năng giả, vậy thì xác định tổng số, lần này chúng tôi sẽ mang trước đồ tù cho các anh, lần sau cứ áp giải phạm nhân qua thẳng đó.”

 

Nhậm Dược Phi tinh thần phấn chấn: “Có cái này thì dễ làm việc rồi! Bên Tĩnh Nam có thể cung cấp ba nghìn phạm nhân trọng án đến tham gia công việc trồng trọt, chăn nuôi, dị năng giả có khoảng hơn một trăm người.”

 

Chu Triện gật đầu: “Đội ngũ cốt cán khai hoang lần này của chúng tôi đi, ngoài việc sắp xếp tốt công việc chuẩn bị cho sản xuất trồng trọt, lo liệu ăn ở, thì ưu tiên hàng đầu chính là thiết bị nhà giam, công tác quản lý phạm nhân cũng phải chuẩn bị trước, nhân viên giám sát phải được huấn luyện.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Được, những người tôi chọn lần này có cả chuyên gia, có thể hỗ trợ các cậu triển khai.”

 

Chu Triện thấy Nhậm Dược Phi rất cẩn thận dùng từ “hỗ trợ”, lời nói phân rõ chủ thứ, vô cùng tôn trọng ý kiến của bên bác sĩ Chu, trong lòng cũng yên tâm hẳn. Trước đó nghe Chu Vân nói đã kéo nhân sự bên Tĩnh Nam đến hỗ trợ xây dựng Trang viên Niết Bàn, hắn ta khá là lo lắng.

 

Thẩm Lan bọn họ đương nhiên có thể không quan tâm, bọn họ có dị năng để dựa vào, không quan tâm là vì bản thân mình mạnh, không nghe lời thì dùng nắm đấm. Còn hắn ta là người thường, lại quá phụ thuộc vào các quy tắc và chuẩn mực đạo đức cố hữu, nhưng thời mạt thế không nói đến những điều đó, kẻ mạnh làm vua. Hắn ta rất lo lắng mình không có dị năng, uy tín và năng lực không đủ, bản thân mất mặt thì không sao, nhưng làm mất đi quyền lực và tiếng nói của bên bác sĩ Chu thì không hay, đây là vấn đề thường gặp khi hợp tác liên phòng ban.

 

Phương án này kỳ thực bọn họ đã nghiên cứu thảo luận hoàn thiện rất nhiều lần, lúc này chủ yếu là giới thiệu cho Nhậm Dược Phi, bên Tĩnh Nam không có ý kiến, vậy là được thông qua. Ngay sau đó, bọn họ lại thảo luận về việc phân công nhân sự cụ thể, các công việc ưu tiên sau khi vào đóng quân, chốt thời gian cụ thể đội ngũ quản lý cốt cán tiên phong qua đó, xác định lịch trình các ngày sản xuất cũng như cung cấp giống cây, sắp xếp năng lượng, thiết kế thủy điện và các vấn đề khác. Ngay ngày hôm sau khi phương án tổng thể được thống nhất, đội ngũ nhân sự cốt cán đã lên đường đến Trang viên Niết Bàn. Đợi sau Trung thu sẽ tổ chức sắp xếp nhân viên, phạm nhân vào và vận chuyển cây giống, hạt giống đến.

 

Chu Vân cùng Diêu Hoán, Tần Mộ, Nhậm Dược Phi cũng đã đến đó xem một lần, nhưng lại về ngay trong ngày, dù sao ai cũng có vô số việc bận rộn.

 

Bên Chu Vân lại tất bật chuẩn bị ba nghìn con vịt bóng tối, con nào con nấy đều đã lớn khỏe mạnh mập mạp. Tần Mộ liền mang theo đàn vịt lên đường đến căn cứ Trấn Bắc một lần nữa, một mặt là để giao lô hàng cứu trợ thứ hai, mặt khác là lần trước đã ký không ít thỏa thuận với căn cứ Trấn Bắc và các căn cứ khác, nên đến để theo dõi tiếp các vấn đề phân phối các loại thuốc và sản phẩm.

 

Chu Vân lúc này mới có thời gian gọi điện cho Quan Viễn Phong: “Vịt bóng tối em đã gửi hết cho anh rồi, dự kiến tối nay Tần Mộ sẽ đến nơi.”

 

Quan Viễn Phong cười: “Có hiệu quả không em?”

 

Chu Vân nói: “Bọn em đã thử nghiệm rồi, thả vào ruộng lúa, sâu bọ bên trong chưa đến mười phút đã bị tiêu diệt sạch, ngay cả ốc sên, đỉa cũng ăn sạch. Hơn nữa còn có một hiệu quả bất ngờ, Triệu Dực, chính là đứa bé bị cấy tinh hạch tang thi vương hệ Ám đó. Cậu bé vậy mà có thể nhìn thấy bên ngoài trong một phạm vi nhất định thông qua việc tiếp xúc với những con vịt bóng tối này. Mấy hôm trước cậu bé đến phòng thí nghiệm, chơi với con vịt đã được cấy tinh hạch thì phát hiện ra. Em đoán là, đợi dị năng của cậu bé mạnh hơn, sẽ có cơ hội điều khiển những con vịt bóng tối này.”

 

Quan Viễn Phong gật đầu: “Chuyện này đừng tuyên truyền ra ngoài. Về vịt bóng tối, tôi sẽ tiện thể quảng cáo giúp các em, ký thêm vài đơn hàng.”

 

Chu Vân gật đầu: “Bên căn cứ Tây Ninh bọn em dự định dùng đơn hàng để đổi thêm ít năng lượng. Việc xây dựng Trang viên Niết Bàn đã chính thức bắt đầu rồi, mọi người bận rộn lắm, cũng rất tốn nhiên liệu máy bay.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi xem trên mạng thấy các chuyên gia khí tượng nói hình như phía nam sắp có bão, các em chú ý một chút, cố gắng ít đi lại bằng máy bay.”

 

Chu Vân nói: “Mấy hôm trước có vài trận mưa bão rồi, đã qua rồi, em sẽ cẩn thận. Bánh trung thu em cũng đã bảo Tần Mộ mang qua hết rồi, ngoài ra còn bảo công nhân ở vườn thuốc làm năm trăm hộp mang qua, để an ủi nhân viên cứu trợ của các anh, đến lúc đó anh xem rồi sắp xếp nhé.”

 

Trong lòng Quan Viễn Phong vô cùng cảm động, nhất thời ngàn lời muốn nói, nhưng lại chỉ có thể nói những lời cảm ơn nhạt nhẽo, anh tự thấy không đủ, nhưng lại không biết nên nói gì.

 

Chu Vân lại hoàn toàn không để tâm đến những điều này, chỉ hỏi anh: “Bên các anh có hạ nhiệt độ không? Thấy trên mạng nói hình như đã lạnh rồi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Có, đội đặc nhiệm đã mặc áo bông lụa tơ tằm biến dị, các đội hỗ trợ từ các căn cứ đến đều rất ghen tị, bên Tần Mộ chắc lại bắt đầu nhận đơn đặt hàng rồi.”

 

Chu Vân cười: “Anh đừng có lại nhường áo cho người khác đấy.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Sẽ không, là em làm cho tôi, sẽ không tặng cho người khác đâu.”

 

Lúc này Chu Vân mới hài lòng: “Vậy thì tốt, anh cứ bận đi, thầy bảo em phải nhanh chóng nộp báo cáo phân tích thí nghiệm vịt bóng tối rồi, chiều nay em phải chạy thêm dữ liệu.”

 

Quan Viễn Phong quyến luyến không nỡ: “Được, mọi việc em nhớ phải cẩn thận. Nếu có bão, đừng ra biển, đừng đi máy bay.”

 

Chu Vân nói: “Em hiểu rồi, anh cũng vậy nhé.”

 

Hai bên cúp máy, Quan Viễn Phong mới nhớ ra đã quên nói với Chu Vân chuyện của chính phủ liên minh và Viện Nghiên cứu Dị năng. Việc truy cứu trách nhiệm về vắc-xin kích phát dị năng, cuối cùng chính phủ liên minh đã cách chức, miễn nhiệm một loạt các quan chức, nghiên cứu viên, bộ phận y tế phê duyệt cho vắc-xin thông qua thì muối mặt, uy tín sụt giảm nghiêm trọng… Nhưng mà, anh biết Chu Vân không quan tâm đến những điều này. Hắn là vì bị làm phiền, lo lắng cho sự an toàn của anh nên mới thuận tay viết một bài báo, gây ra sóng gió ở một nơi xa ngàn dặm, nhưng lại không quan tâm đến hậu quả sau cơn bão.

 

Những màn đấu đá nội bộ, tranh giành quyền lực long trời lở đất trong chính phủ liên minh, quân đội, Viện Nghiên cứu Dị năng, đối với Chu Vân ở Đan Lâm xa xôi, có lẽ còn không quan trọng bằng một con vịt, một cây thảo dược.

 

Còn bản thân anh, bị vướng vào những trò bẩn thỉu này, chìm sâu trong vòng xoáy danh lợi, cũng dần dần xa rời khỏi vòng tròn cuộc sống của Chu Vân.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 101: Trang Viên Niết Bàn
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...