Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 99: Cuốn Sách Em Đọc
Dưới chân tường ở chân núi, những cây xương rồng mọng nước màu xanh đậm vươn ra những thân cành mập mạp, gai góc lởm chởm, điểm xuyết những bông hoa hình ngôi sao có hoa văn da báo màu tím.
Sau khi hấp thụ và ghép Tử Long Giác biến dị, Chu Vân đã triệu hồi trước Tử Long Giác biến dị, thi triển kỹ năng “Dụ Tang thi”, quả nhiên dễ dàng chiêu dụ được tang thi.
Lấy cảm hứng từ lần trước mùi hương nhân sâm thu hút dị thú, sau khi trở về, Chu Vân đã ghép cả Tử Long Giác biến dị và Đại Hoa Tê Giác lên cây Lượng Thiên Xích, như vậy hắn có thể sử dụng kỹ năng của Tử Long Giác và Đại Hoa Tê Giác rồi.
Hắn vốn nghĩ sau khi ghép, lúc sử dụng mùi sẽ rất nồng, không ngờ khi thực sự điều khiển Tử Long Giác thi triển kỹ năng, nó chỉ tỏa ra một chút mùi tanh ngọt thoang thoảng, hoàn toàn bị mùi thơm của nhân sâm che lấp, nhưng hiệu quả thu hút tang thi không hề giảm đi.
Xem ra vẫn là Nhân Sâm chi vương bá đạo hơn.
Chu Vân thu hồi Tử Long Giác biến dị, lại thử thả ra Đại Hoa Tê Giác, khắp mặt đất những bông hoa năm cánh nở rộ như bong bóng, “Xua Đuổi Tang thi”, một mùi hoa còn bá đạo hơn tỏa ra, từng sợi từng sợi, ẩm ướt và lạnh lẽo, bầy tang thi đột nhiên cảm nhận được sự uy h**p đáng sợ, liền rút lui như thủy triều.
Trên mặt đất chỉ còn lại vài con đại bàng biến dị bị Hỏa Long Tuệ Tinh phun lửa đốt cháy khét.
Rất tốt, thí nghiệm thành công – chỉ là, mùi hơi tạp nham, tốt nhất là vẫn nên ít sử dụng thôi. Hắn nhìn Tuệ Tinh, Tuệ Tinh đã tự giác đứng cách xa hắn ba mét, chỉ ngồi xa xa bên gốc cây, chú ý động tĩnh bên này.
Hoặc là… hấp thụ thêm vài loại thực vật biến dị có mùi thơm nồng nàn? Ví dụ như hoa lan, là cây hoa mà mùa thu năm ngoái Quan Viễn Phong và hắn đã mang về từ ngọn núi bên cạnh hồ chứa nước, mùi hương trong trẻo và thanh thoát.
Kiếp trước hắn không hề để ý đến việc tận dụng mùi hương trong dị năng, kiếp này được nhân sâm gợi ý, nếu dung hợp đủ các loại mùi hương, cuối cùng sẽ tạo ra mùi hương như thế nào nhỉ?
Chu Vân cầm ô đứng dưới gốc cây, suy nghĩ rất nghiêm túc, cảm thấy điện thoại rung, hắn lấy ra nghe: “Thẩm Lan?”
Thẩm Lan ở đầu kia nói ngắn gọn: “Hôm nay gặp phải một đội dị năng giả, muốn ra tay với thầy Diêu, chúng tôi đã bắt về nhốt ở vườn thuốc Nam Sơn rồi, hiện đang thẩm vấn, bên anh cũng chú ý một chút.”
Chu Vân ngẩng đầu nhìn ba cái túi treo lơ lửng trên cây bị vô số dây leo hoa lăng tiêu quấn chặt vẫn đang giãy giụa không ngừng, đáp: “Được, tôi về ngay đây.”
Thẩm Lan nói: “Chú ý an toàn.”
Chu Vân nói: “Cảm ơn các cậu đã bảo vệ thầy. Thầy vẫn đang ở phủ Thành chủ chứ? Vừa nãy thầy có gọi cho tôi, không nói về chuyện này.”
Thẩm Lan đáp: “Phải, Kỳ Thư Hồng đang ở cùng thầy, vừa nãy đạo trưởng và đại sư cũng đã đến phủ Thành chủ để bảo vệ thầy rồi. Bên Nam Sơn tôi và Chu Triện đang thẩm vấn.”
Đang lo không biết xử lý tù binh như thế nào, Chu Vân bỗng cảm thấy đầu óc mình thông suốt, có hai nhân tài cảnh sát sẵn có, phen này hắn đỡ lo rồi!
Hắn lái chiếc xe RV lại gần, điều khiển dây leo hoa treo các túi người vào trong xe, dùng cây Lượng Thiên Xích thả ra một ít Ô Vũ Ngọc gây ảo giác, khiến ba người bọ họ bất tỉnh, rồi thu hồi dây leo lại, tìm vài sợi dây rút buộc chặt tay chân bọn họ lại.
Xét thấy Tuệ Tinh quá nhạy cảm với mùi, hắn không ép nó ngồi cùng mình ở cabin khoang lái, chỉ gọi Tuệ Tinh vào thùng xe trông chừng tù binh.
Tuệ Tinh nhảy vọt lên, hung hãn nhìn chằm chằm vào các tù binh.
Chu Vân lên xe, lái xe về vườn thuốc Nam Sơn, hắn vừa đi vừa vui vẻ ngân nga hát.
Lúc này điện thoại lại reo, Chu Vân bật bluetooth trên xe: “Anh Quan, sao hôm nay có thời gian gọi cho em thế?”
Giọng nói của Quan Viễn Phong mang theo chút ý cười: “Tần Mộ về rồi, gần đây tôi còn kiếm được ít đồ tốt, bảo Tần Mộ mang về cho em.”
Chu Vân có chút bất ngờ: “Không phải anh đang cứu trợ thiên tai sao? Còn kiếm được đồ tốt gì vậy?”
Quan Viễn Phong: “…” Cảm thấy Chu Vân đã bị đám người ở thành Thương Sơn dưỡng cao tầm mắt rồi.
Anh giải thích: “Giết rất nhiều dị thú, tang thi. Hạt giống thực vật biến dị các thứ cũng để lại cho em một ít.”
So với kho hàng của mấy tên trùm m* t** ở thành Thương Sơn, đúng là có hơi kém một chút, có chút không dám đem ra khoe.
Chu Vân lại không nghĩ đến những điều này, hắn chỉ cười: “Ừm… đúng vậy, về Đan Lâm rồi, cuộc sống thoải mái quá, quên cả sự hiểm ác bên ngoài rồi.”
Hắn nói với vẻ rất thảnh thơi, như thể người vừa gây ra một đợt tang thi triều không phải là hắn: “Bên anh nguy hiểm lắm à, sắp vào đông rồi phải không, khi nào thì kết thúc cứu trợ được?”
Dường như Quan Viễn Phong cũng vui lây vì câu nói này của hắn: “Cuộc sống ổn định yên bình cũng tốt. Hôm nay em làm gì thế?”
Chu Vân nói: “Sáng sớm em về Vân Đỉnh Sơn Uyển, trồng bổ sung thêm một ít đậu nành, khoai tây, lúa nước các loại.” Thực ra chỉ là rắc một ít hạt giống, thi triển một phép Đại Phồn Vinh cho chúng nảy mầm lớn lên, vừa khéo trời lại mưa, đỡ phải tưới nước.
Quan Viễn Phong hỏi: “Một mình em thôi à?”
Chu Vân đáp: “Ừm, những người khác đưa thầy đến căn cứ Bắc Minh để tái khám cho Cung thành chủ rồi.”
Quan Viễn Phong nói: “Vậy em vất vả rồi.”
Chu Vân nói: “Không vất vả đâu, em còn tranh thủ làm vài thí nghiệm nữa.”
Quan Viễn Phong hỏi: “Thí nghiệm gì?”
Chu Vân nói: “Vài thí nghiệm về ứng dụng mùi hương của thực vật biến dị, hiệu quả rất tốt.”
Dường như Quan Viễn Phong cũng bị tâm trạng thoải mái của hắn lây nhiễm: “Vậy bây giờ thì sao?”
Chu Vân nghe tiếng va đập vào thùng xe từ phía sau, nói: “Bây giờ em về vườn thuốc rồi, tối nay định đọc thêm sách.”
Quan Viễn Phong hỏi: “Đọc sách gì?”
Chu Vân liếc nhìn một ao nước đi ngang qua bên ngoài, mặt nước như gương, cỏ dại um tùm: “Chắc là cuốn ‘Walden’.”
Quan Viễn Phong hỏi rất nghiêm túc: “Có hay không?”
Chu Vân đáp: “Hay lắm.”
Quan Viễn Phong nói: “Lát nữa tôi cũng tìm đọc thử.”
Chu Vân cười: “Anh bận lắm, đợi anh về rồi hẵng hay.”
Quan Viễn Phong cũng cười: “Được.”
Rất nhanh, Chu Vân đã về đến vườn thuốc Nam Sơn, hắn lái xe thẳng đến tòa nhà riêng biệt của khu giam giữ đặc biệt, thấy trong sân đã có hơn mười con vịt con màu đen, mỏ vịt con hồng hồng non nớt, đang quây quanh Triệu Dực. Triệu Dực cười khanh khách, Hoa Nhu ở bên cạnh lấy một cái chậu tắm đổ nước vào, thả vịt con vào trong.
Thẩm Lan và Chu Triện ở trên lầu, thấy hắn đến thì liền đi xuống, nhìn hắn mở cửa xe nhà di động ra, Tuệ Tinh nhảy xuống, chạy đến bên chậu tắm tò mò ngửi mấy con vịt con, Triệu Dực đưa tay vuốt đầu Tuệ Tinh: “Sao hôm nay người Tuệ Tinh có mùi thế.”
Chu Vân: “…”
Tuệ Tinh buồn bã cụp tai xuống.
Triệu Dực ôm cổ nó xoa mạnh: “Nhưng vẫn là đáng yêu nhất.”
Thẩm Lan đã thấy những người bất tỉnh trong thùng xe, có chút kinh ngạc: “Đây là ai vậy?”
Chu Vân nói: “Lén lút đến khu nhà của chúng tôi dò xét, phiền hai cậu giúp thẩm vấn một chút, trong ba người, người mặc áo khoác màu nâu là dị năng giả, hệ Kim.”
Chu Triện vừa sắp xếp người đến dỡ hàng vừa nói: “Sao lại trùng hợp thế này? Lẽ nào là cùng một bọn?”
Chu Vân nói: “Thẩm vấn riêng xem sao.”
Thẩm Lan nói: “Những thứ mà Đông Quân công bố, e là đã khiến người khác thèm muốn rồi.”
Chu Vân nghĩ một lúc: “Định vị chính xác đến tận khu dân cư để do thám, tôi lại thấy có thể là nhắm vào Quan Viễn Phong – dù sao thì đa số mọi người chỉ biết Đông Quân ở Bắc Minh.”
Thẩm Lan và Chu Triện sững người, vẻ mặt nghiêm túc hơn: “Chúng tôi sẽ thẩm vấn kỹ.”
Chu Vân lại không mấy để tâm, chỉ nhìn những con vịt con trên mặt đất: “Đây là vịt thuộc tính hệ Ám à?”
Chu Triện nói: “Đúng vậy, hôm nay bên trại vịt gửi đến, nói là đã ấp nở rồi, trước đây A Mộ có dặn là ấp nở xong thì gửi đến cho anh, chọn vài con cho tiểu Dực chơi.”
Chu Vân gật đầu: “Rất tốt, gửi hết qua phòng thí nghiệm cho tôi.” Tối nay có thể bắt tay vào làm thí nghiệm ngay, cho ăn thêm ít thức ăn biến dị, tốc độ tăng trưởng sẽ nhanh hơn vịt thường rất nhiều, chẳng mấy chốc là có thể gửi đến vùng thiên tai.
Vườn thuốc Nam Sơn từ khi trồng thuốc biến dị cũng đã lập một phòng thí nghiệm ở bệnh viện nhà tù, Diêu Hoán đến lại càng hứng thú, bảo bên Cung thành chủ bổ sung thêm không ít thiết bị.
Thẩm Lan nói: “Có thiếu thiết bị gì, chúng tôi sẽ tìm cơ hội về Tam Giác Vàng mang một ít về.”
Chu Vân tinh thần phấn chấn: “Đúng rồi, nên đưa một ít người đến Tam Giác Vàng trồng thuốc trồng lương thực, thời gian không còn nhiều, theo kinh nghiệm trước đây, mùa đông đến rất nhanh, ngoài việc trồng thuốc trên diện rộng, còn phải trồng lương thực trên diện rộng nữa.”
Thẩm Lan cười: “Chẳng phải có sẵn đây sao?” Cậu ta chỉ vào những tù binh đang ngủ say bị trùm áo trói bằng vải đay bóng tối trên xe nhà di động, “Bên trong còn mười mấy người nữa, gần như toàn bộ đều là dị năng giả. Hơn nữa, biệt thự ở Tam Giác Vàng cũng có sẵn nhà tù và còng chân.” Không chỉ vậy, thủy lao, địa lao, hắc lao, đấu trường, lồng thú dùng để tra tấn đều có đủ cả, nhưng thôi không nói ra để dọa bác sĩ Chu.
Chu Vân cười: “Cứ tiếp tục cho người làm một lô áo, găng tay bằng vải đay bóng tối đi.”
Thẩm Lan lại nghĩ một lúc rồi nói: “Trước đây Lê Hùng có người chuyên nuôi chó, cũng có nguồn thu mua chó ngao Tây Tạng khá ổn định, chúng tôi cũng từng tiếp xúc. Anh xem, có muốn mua một lô chó ngao con về nuôi ở đó để canh giữ trang viên không, dù sao những thứ trồng được cũng khá quý giá, trang viên của Lê Hùng cũng không phải hoàn toàn không ai biết.” Cậu ta liếc nhìn mấy con vịt con kia.
Chu Vân biết Thẩm Lan là một cảnh sát hình sự được huấn luyện lâu năm, khả năng quan sát và suy luận phán đoán rất đáng kinh ngạc, e là đã đoán ra mục đích của hắn khi nuôi mấy con vịt này. Hắn cười nói: “Được thôi, cậu cứ quyết định đi, tinh hạch không đủ thì cứ nói với Chu Triện, lấy từ chỗ cậu ấy.”
Thẩm Lan nói: “Yên tâm, trong kho còn nhiều vàng thỏi lắm, tiện thể tôi đưa Lý Minh đi mua thêm ít gia súc như trâu, bò, lừa về nuôi ở đó. Rồi đưa thầy Diêu đi xem mấy bức thư họa kia, xem có bức nào ông ấy thích không.”
Chu Vân: “…” Bỗng nhiên cảm thấy mình rất giàu! Hắn lại liếc nhìn mấy con vịt con, phát hiện còn rất nhiều việc phải làm. Thẩm vấn tù binh, trồng thuốc trữ lương thực, bán hàng, chữa bệnh, nuôi vịt bóng tối, bây giờ lại phải nuôi thêm một đàn chó ngao.
May mà bây giờ Thẩm Lan và những người khác đã qua giai đoạn cai nghiện, đang dần hồi phục, cũng đã tăng cường sức mạnh đáng kể cho vườn thuốc Nam Sơn, có thể phát triển cứ điểm thứ hai, cứ điểm Tam Giác Vàng. Có Thẩm Lan ở đó, có lẽ hắn thật sự không cần lo lắng. Nhưng mà, cái tên này không hay, phải nghĩ ra một cái tên khác. Hơn nữa, đi đi về về chỉ dùng trực thăng, nhiên liệu cũng là một vấn đề lớn, mặc dù nghe nói ở đó dự trữ rất nhiều nhiên liệu, nhưng vẫn cần có một phương pháp phát triển bền vững.
Căn cứ Tây Ninh có rất nhiều dầu mỏ, có thể tập trung phát triển kinh doanh ở đó.
Hắn nghĩ ra một việc lại nói: “Đúng rồi, hôm nay mọi người hành động đã dùng dị năng phải không? Để tôi bắt mạch cho mọi người.”
Thẩm Lan có chút ngạc nhiên trước sự chu đáo và chất phác thiện lương, chân thành giống hệt nhau của hai thầy trò này, không biết bọn họ đã sống sót trong thế giới mạt thế này như thế nào, nhưng vẫn cười nói: “Vào trong đi, tôi đưa biên bản thẩm vấn vừa rồi cho anh xem nhé?”
Chu Vân nói: “Được.”
Bọn họ đi đến phòng thẩm vấn, qua lớp kính, Chu Vân nhìn từng người một.
Thẩm Lan giới thiệu: “Đội dị năng giả Ngọn Lửa Báo Thù. Chuyên nhận nhiệm vụ trên chợ đen. Nói là nhận một nhiệm vụ trên diễn đàn chợ đen, chỉ định bắt Diêu Hoán về Trung Châu, nếu không bắt được thì giết. Ra tay rất hào phóng, trả trước 500 tinh hạch tiền đặt cọc. Đội này nghe nói tỷ lệ thành công rất cao, hơn nữa lần này bọn chúng nghe nói đây là khách quý của Cung thành chủ, vậy nên đã điều động phần lớn dị năng giả đến làm nhiệm vụ.”
“Bọn họ cũng không biết ai là người thuê mình, trên chợ đen đó đều là liên lạc qua mạng, sau đó giao tiền cọc riêng ở Trung Châu.”
“Tổng cộng có mười ba người, hệ Hỏa một người, hệ Kim ba người, hệ Thổ hai người, hệ Thủy ba người, hệ Phong một người, ba người còn lại tuy là người thường, nhưng đều có thân thủ khá tốt. Đều bị sét của Đạo trưởng đánh ngất, nhưng thể chất khá tốt, tuy da đen thịt cháy, nhưng đều không chết. Chỉ có một người tim hơi yếu, suýt nữa thì chết, để cho thầy Trương chữa trị cứu về rồi.”
Chu Vân gật đầu: “Lao động trồng thuốc rất tốt. Không có hệ Mộc, kém quá.”
Chu Triện không nhịn được cười: “Nghe nói mấy người hệ Mộc trong đội của bọn họ đều ở lại căn cứ chính để trồng rau và nấu cơm rồi.”
Chu Vân có chút tiếc nuối: “Nếu là một đội, vậy xem ra không cùng một phe với ba người kia rồi.”
Chu Triện nói: “Đợi bọn họ tỉnh lại rồi chúng ta sẽ từ từ thẩm vấn, tối nay sẽ thẩm vấn đột xuất.” Thẩm Lan lại nói: “Tôi lại rất có hứng thú với trang web chợ đen đó, đã lấy được địa chỉ, định tối nay lên xem thử.”
Chu Vân nói: “Xem có đồ gì tốt bán không thì bảo tôi.” Hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Cậu xem bên Lê Hùng có sản phẩm phi pháp nào hào nhoáng mà vô dụng, bán được thì bán đi đổi lấy tiền.”
Thẩm Lan nói: “Được. Nhưng thực ra tôi muốn lập một đội dị năng giả để nhận nhiệm vụ, nghe có vẻ khá thú vị, cũng có thể do thám chút tin tức.”
Chu Vân nói: “Sức khỏe quan trọng, mọi người vừa mới điều dưỡng được một chút, đừng làm bừa.”
Thẩm Lan lại nhìn Chu Vân với ánh mắt kinh ngạc, xem ra tính tình của hai thầy trò họ thật sự giống hệt nhau.
Chu Vân không để ý, lật qua loa biên bản rồi cũng đi, thầy không có ở đây, hắn cũng ăn tạm chút cơm ở nhà ăn, rồi lập tức vùi đầu vào phòng thí nghiệm, ngay tối hôm đó đã cấy ghép tinh hạch hệ Ám vào cho 50 con vịt con, chia thành năm nhóm nuôi riêng.
Bận rộn đến tận đêm khuya, hắn mới về phòng tắm rửa nghỉ ngơi. Lúc này mới thấy Quan Viễn Phong gửi cho hắn không ít tin nhắn.
“Vừa mượn được cuốn ‘Walden’ ở thư viện của căn cứ, tối nay cũng không có việc gì, xem một chút.”
“Em ăn chưa? Bên tôi tối nay ăn khoai tây hầm thịt bò, bò là bò biến dị chúng tôi bắt được.”
“‘Tôi là vua của tất cả những gì tôi nhìn thấy, quyền lực của tôi đối với nó là không thể chối cãi.’ Cái này hơi giống với quan điểm vua của đảo hoang gì đó mà em từng nói nhỉ. Người nước ngoài thích làm vua lắm à?”
Chu Vân không nhịn được cười, nhắn lại: “Nếu anh đọc Shakespeare, còn có thể thấy một câu giống hơn nữa ‘Dù bị nhốt trong một vỏ hạt dẻ, ta vẫn tự cho mình là vua của vũ trụ vô tận’.”
Quan Viễn Phong trả lời lại: “Đúng là có chút thú vị. Tôi hiểu rồi, những người hay suy nghĩ nhiều như em, đều rất tự cao, ngày nào trong lòng cũng phải tự vấn tôi là ai, tôi từ đâu đến, tôi nên làm gì, tôi phải là vua của chính mình.”
Chu Vân: “…” Cảm thấy như mình bị mỉa mai vậy.
Quan Viễn Phong tiếp tục: “Là ý khen ngợi đấy.”
Chu Vân quyết định không chấp nhặt với người thuộc hệ trực giác này: “Em hiểu. Muộn thế này rồi sao anh chưa ngủ.”
Quan Viễn Phong đáp: “Rạng sáng còn có nhiệm vụ, dù sao cũng không ngủ được, nên xem sách. Còn em? Sao muộn thế này vẫn chưa ngủ.”
Chu Vân: “Vịt con nở rồi, em làm thí nghiệm, cố gắng sớm ngày gửi vịt qua cho anh.”
Quan Viễn Phong: “Cảm ơn em, mọi việc em nên cẩn thận – những thứ em công bố, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn biết Đông Quân là ai.” Nhiều người hơn chắc chắn là muốn sở hữu, khống chế.
Chu Vân hiểu ý chưa nói hết của anh: “Em sẽ cẩn thận.” Hắn nghĩ một lúc rồi vẫn gọi điện qua, khẽ nói: “Hôm nay, thầy đến chỗ Cung thành chủ khám bệnh thì bị theo dõi, may mà Thẩm Lan và mọi người đã chặn lại và bắt hết rồi, thẩm vấn ra là một đội dị năng giả, nhận nhiệm vụ trên chợ đen, không biết chủ thuê là ai.”
Quan Viễn Phong nghiêm nghị: “Thầy không sao chứ?”
Chu Vân nói: “Đều bình an cả, anh đừng lo. Nhưng còn một chuyện nhỏ nữa là chuyện bên Vân Đỉnh Sơn Uyển, hôm nay cũng có mấy người đến do thám, chúng đã bị em bắt rồi, nhưng chưa thẩm vấn ra, mục đích không rõ, nhưng em đoán, e là nhắm vào ‘nhà cũ của Đội trưởng Quan’, nên anh cũng phải cẩn thận.”
Hắn đột nhiên nghe thấy bên kia có tiếng “rắc” một cái, có chút ngẩn người: “Sao thế?”
Mặc dù chiếc bàn trước mặt đã bị sét đánh thành tro vụn, nhưng giọng của Quan Viễn Phong vẫn rất bình tĩnh: “Không có gì, em không sao chứ?”
Chu Vân cười nói: “Em thì có thể có chuyện gì, anh quên em đã là cấp năm rồi à? Bọn chúng quá yếu, gộp chung lại chắc còn không đánh lại Tuệ Tinh, chắc là người chuyên do thám, không phải người chiến đấu.”
“Nhưng kết quả thẩm vấn chưa có, em vừa từ phòng thí nghiệm về, thấy Thẩm Lan và Chu Triện vẫn đang thẩm vấn đêm, nói là phải tra tấn một chút, đối phương cũng có kinh nghiệm chống thẩm vấn nhất định.”
Quan Viễn Phong đằng đằng sát khí: “Không được thì cứ giao cho tôi thẩm vấn, tôi phái người đến áp giải về.”
Chu Vân: “…” Hắn an ủi Quan Viễn Phong: “Yên tâm đi, Thẩm Lan và Chu Triện rất đáng tin cậy, anh cứ yên tâm. Đợi thẩm vấn xong em sẽ cho người gửi kết quả cho anh, em chỉ nhắc nhở anh chú ý, có phải là anh đã gây thù chuốc oán nhiều quá rồi không.”
“Được, em đừng lo, tôi đối phó được mà.” Mu bàn tay Quan Viễn Phong nổi gân xanh, những trang giấy mỏng manh trong cuốn sách mượn từ thư viện về đang run rẩy trong tay anh, anh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng đặt cuốn sách về chỗ cũ. Nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài, một nỗi uất ức dâng lên trong lồng ngực không có chỗ để giải tỏa, anh đứng dậy, bước nhanh ra ngoài, quyết định bắt đầu hành động trước thời hạn.
Anh phải hoàn thành nhiệm vụ sớm, rồi quay về dọn dẹp một vài thứ rác rưởi.
Chưa bao giờ anh lại gấp gáp muốn được nghỉ phép đến thế.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
