Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 8: Thẩm Phương Nguyệt, cuối cùng cậu cũng biết dùng não rồi à?


Lúc mới khai giảng, các bạn học sinh vẫn còn khá háo hức.


Rất nhiều người trước khi khai giảng đều thề sẽ làm mới bản thân, chăm chỉ học hành, nhưng đáng tiếc lời thề này thường không kéo dài quá một tháng.


Chuông điện thoại reo trong phòng không biết đã bao lâu, mãi mới có một cánh tay trắng nõn lười biếng thò ra khỏi chăn, lần mò trên giường một lúc rồi ấn nút tắt máy.


Vài giây sau, tiếng chuông lại vang lên.


Sau vài lần lặp đi lặp lại, cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cũng chịu áp điện thoại vào tai, nghe máy nhưng không nói gì.


Đầu dây bên kia dường như xác nhận vài giây xem cuộc gọi đã kết nối chưa rồi mới lên tiếng.


“Đồng hồ báo thức bị cậu đập rồi à?” Bùi Kỳ hỏi.


“…”


Cơn khó chịu khi vừa thức dậy của Thẩm Phương Nguyệt nổi tiếng là rất tệ, từ ngày đầu tiên đi mẫu giáo đã không sửa được.


Cô he hé mắt thoáng nhìn chiếc đồng hồ báo thức vừa bị cô đập úp xuống bàn, phủ nhận: “Không phải.”


“Tớ tận mắt thấy đấy.”


“?”


Thẩm Phương Nguyệt bật dậy, vội vàng kéo lại chiếc áo ngủ hai dây bị cô nằm lệch đi, hoảng hốt nhìn về phía cửa sổ bên cạnh—


Rèm cửa kéo kín mít, không có chút ánh sáng nào lọt vào.


Thẩm Phương Nguyệt: “….”


Cô khoác thêm chiếc áo mỏng, từ từ bò ra mép giường, bất ngờ kéo mạnh rèm cửa ra, lạnh lùng nhìn người đối diện qua cửa sổ: “Cậu thấy cái rắm ấy.”


Phòng của họ có một cửa sổ đối diện nhau, kéo rèm ra là thấy nhau ngay.


Bùi Kỳ đang dọn sách vở trên bàn, trông như vừa làm xong bài tập. Cậu hơi cúi đầu, thân hình mảnh khảnh mặc đồng phục học sinh.


Cậu kéo khóa balo, đeo qua vai, quay đầu nhìn cô: “Là thấy cái rắm đấy.”


“……”


Bùi Kỳ liếc nhìn đồng hồ, nói: “Dậy đi, mười phút nữa là ra khỏi nhà.”


“Mười lăm phút.” Thẩm Phương Nguyệt nằm xuống giường, mặc cả: “Cho tớ ngủ thêm năm phút nữa.”


“Lần trước vì cậu ngủ thêm năm phút mà chúng ta phải đứng hành lang hai tiết đấy.”


Thẩm Phương Nguyệt: “Đó là do hôm đó trời mưa to nên tắc đường!”


“Nếu cậu ra khỏi nhà sớm năm phút thì có tắc đường cũng sẽ không đến muộn.”


“…Ý cậu là đang đổ lỗi cho tớ à!”


“Không thì sao?” Bên Bùi Kỳ truyền đến tiếng động loạt xoạt, chắc cậu đang vào bếp. “Cúp đây, mười phút nữa gặp nhau trước cửa.”


Thẩm Phương Nguyệt trùm kín chăn: “Không gặp!”


Bùi Kỳ ừ một tiếng: “Vậy tớ đi trước.”


“Cậu đi đi!” Thẩm Phương Nguyệt úp mặt vào gối, giọng ấm ức vì chưa tỉnh ngủ, nói bừa: “Cậu tự đi đi! Sau này cũng tự đi luôn! Sau này chúng ta đừng đi học cùng nhau nữa!!”


Mười phút sau.


Hai người, một trước một sau, cùng lên chuyến xe buýt số 79.


Vào giờ này, trên xe chủ yếu là những học sinh mặc đồng phục giống họ và vài nhân viên văn phòng phải đi làm từ sớm.


Nhà họ cách trường không xa, chỉ qua vài trạm nhưng mỗi lần xe dừng ở trạm này đều chật kín người.


Hôm nay cũng không ngoại lệ.



Thẩm Phương Nguyệt chen chúc giữa đám đông. Như thường lệ, một tay cô nắm lấy tay vịn trên xe buýt, tay kia nắm chặt lấy đồng phục của Bùi Kỳ, cứng rắn nói: “Đây là tớ thương hại cậu đấy.”


Bùi Kỳ cụp mắt xuống: “?”


“Trên đường đi học nếu không có tớ, cậu sẽ chán chết mất.”


“.”


“Rồi cả ngày cậu sẽ uể oải, không muốn ăn, trí nhớ giảm sút, hệ miễn dịch kém đi, thiếu tập trung, kết quả học tập lại sa sút…”


Chuỗi lời lảm nhảm của Thẩm Phương Nguyệt bị cắt ngang bởi cú phanh gấp. Chiếc xe buýt nặng nề đột ngột dừng lại khiến mọi người trên xe bị kéo giật về phía sau.


Thẩm Phương Nguyệt đang chen chúc trong đám đông liền đứng không vững, mất thăng bằng, suýt chút nữa ngã đập đầu vào tay vịn gần cửa sau.


Cơn buồn ngủ của cô lập tức tan biến. Cô nhắm mắt theo phản xạ, chuẩn bị sẵn tinh thần đón lấy cơn đau—


Nhưng cô lại đụng vào một bàn tay ấm áp.


Bùi Kỳ đưa tay đỡ lấy đầu cô, giữ cô đứng vững. Khoảng cách giữa hai người gần hơn lúc trước, Thẩm Phương Nguyệt thậm chí còn ngửi thấy mùi kem đánh răng bạc hà thoang thoảng trên người Bùi Kỳ.


Bàn tay đó nhanh chóng rút về.


“Ít nói mấy lời khùng điên đi.” Giọng Bùi Kỳ trầm thấp, hơi khàn như vừa tỉnh ngủ, “Há miệng ra, Thẩm Phương Nguyệt.”


Thẩm Phương Nguyệt còn đang ngơ ngác, theo phản xạ há miệng.


Sau đó cô bị nhét cho một miếng sandwich.


“Tiết một tiết hai kiểm tra Toán, cô Cổ Hàm làm giám thị.” Bùi Kỳ nói, “Không muốn đói bụng thì ăn nhanh đi.”


Trời vẫn chưa sáng hẳn, sương mù buổi sớm giăng kín. Xe buýt dừng ở một trạm, biển báo bên đường mờ ảo phản chiếu bóng người trên xe.


Thẩm Phương Nguyệt nhìn vào hình ảnh phản chiếu: Bùi Kỳ cao ráo gầy gầy đang cầm nửa chiếc sandwich để ăn, còn cô thì đang nhai phồng cả má.


Cơn khó chịu vì chưa tỉnh ngủ bỗng chốc biến mất một cách kỳ lạ.


&&


Trường Nhất Trung Sơn Thành mỗi tháng đều tổ chức một kỳ thi định kỳ, kiểm tra ngay tại lớp, không cần sắp lại chỗ ngồi, thời gian kiểm tra cũng không cố định, chỉ biết rằng sẽ hoàn thành trong vòng một tuần, thời gian cụ thể sẽ do từng giáo viên bộ môn quyết định.


Tuy nhiên, giáo viên chủ nhiệm hoặc giáo viên bộ môn sẽ trực tiếp coi thi, cộng thêm camera giám sát, gần như không ai dám gian lận.


Sau khi kiểm tra Toánxong, Thẩm Phương Nguyệt đổ gục xuống bàn.


“Sao rồi, lần này có qua nổi bốn mươi điểm không?” Cố Tương vừa dọn bàn vừa hỏi.


“Có vẻ khó đấy.” Thẩm Phương Nguyệt thở dài, “Những câu hỏi tự luận phía sau tớ hoàn toàn không hiểu gì hết!”


Đầu cô bị ai đó gõ nhẹ một cái.


Lớp bọn họ thay phiên nhau đổi chỗ ngồi mỗi tuần, tuần này Thẩm Phương Nguyệt ngồi ở vị trí gần cửa sổ hành lang. Cô hơi ngẩng mặt lên, chạm mắt với Bùi Kỳ đang đứng ngoài cửa sổ.


“Giờ còn dám nói không hiểu à?” Bùi Kỳ nói. “Trong bài này có nhiều kiến thức, tuần trước tớ vừa giảng cho cậu đấy.”


“Làm gì có!”


“Lúc cậu đặt đồ ăn ngoài đấy.”


Thẩm Phương Nguyệt im lặng nhìn cậu một lúc rồi chớp mắt: “Gà nướng của quán đó ngon thật. Bùi Kỳ, tối nay chúng ta đặt lại đi?”


“…..”


Bùi Kỳ mặt không cảm xúc, lại gõ nhẹ lên đầu cô một cái.


Thẩm Phương Nguyệt ôm chỗ bị gõ: “Xì… Bùi Kỳ! Cậu bắt nạt tớ ở trường đấy!”


Bùi Kỳ khẽ ừ một tiếng: “Cậu báo công an đi.”


Tống Triết đứng bên cạnh nghe cuộc trò chuyện của hai người, im lặng không nói nên lời, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Tớ với Bùi Kỳ đi căn tin, hai cậu có muốn mua gì không?”


Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu. Bánh sandwich sáng nay Bùi Kỳ làm quá to, đến giờ cô vẫn còn no.



“Vậy mua giúp tớ chai nước khoáng nhé, cảm ơn.” Cố Tương nói.


Tiết tiếp theo là Văn, là môn chính. Sợ ngủ gật trong giờ, Thẩm Phương Nguyệt chống cằm nghe Cố Tương và Trần Mạn thảo luận đáp án bài thi tháng vừa rồi.


Cố Tương nói: “Câu này chọn B.”


Trần Mạn: “Thật không? Tớ tính bao nhiêu lần cũng ra A mà.”


“Tớ vừa hỏi Bùi Kỳ rồi, cậu ấy chọn B.”


“Thôi được… Lại sai rồi! Tháng này thứ hạng của tớ lại tụt nữa.” Trần Mạn vò đầu, “Bao giờ tớ mới có được cái đầu óc thiên tài như Bùi Kỳ đây!”


Thẩm Phương Nguyệt bình thường chẳng bao giờ tham gia mấy câu chuyện kiểu này, nhưng nghe vậy lại không nhịn được mà khẽ nói: “Bùi Kỳ không phải thiên tài đâu, cậu ấy rất cố gắng mà.”


Mặc dù Bùi Kỳ có trốn học nhưng toàn là trốn mấy tiết Âm nhạc, Thể dục, mà cũng chẳng mấy khi cậu trốn.


Ngày nào cậu cũng dậy sớm làm bài tập, tối đi học về cũng tiếp tục giải đề. Hồi tiểu học và cấp hai, ba mẹ Bùi Kỳ hiếm khi ở nhà, thường nhét cậu vào đủ loại lớp học thêm. Đôi khi rõ ràng là đang trong kỳ nghỉ đông nghỉ hè mà cậu vẫn đi học thêm từ sáng tới tối như đi học chính khóa.


Rõ ràng thành tích đạt được là nhờ nỗ lực, vậy mà trong mắt nhiều người lại thành “không học cũng giỏi”?


Giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt nhỏ xíu, bị tiếng ồn ào của giờ ra chơi lấn át, hai người kia không nghe thấy, vẫn tiếp tục so đáp án.


Dù chỉ là câu nói không quan trọng, nhưng Thẩm Phương Nguyệt lại thấy cần phải nhấn mạnh thêm.


Cô khẽ hắng giọng, vừa định nói tiếp thì cốc cốc, cửa sổ bị gõ hai cái.


Cả ba cùng nhìn ra bên ngoài.


Ngoài cửa sổ là một cô gái. Mái tóc dài xõa xuống, khuôn mặt tinh xảo dễ thương như búp bê, đang ngượng ngùng nhìn xung quanh.


Không tìm thấy người cần tìm, cô gái lộ vẻ thất vọng, thu ánh mắt lại.


Đến khi nhìn thấy Thẩm Phương Nguyệt, cô ấy hơi sững người rồi do dự hơi cúi người xuống, ngại ngùng hỏi nhỏ: “Chào chị, cho em hỏi, ờm gì nhỉ… Bùi Kỳ lớp các chị không ở đây sao?”


“Cậu ấy xuống căn tin rồi.” Thẩm Phương Nguyệt đáp, “Em tìm cậu ấy có chuyện gì không? Chị có thể chuyển lời lại.”


“Không cần, không cần! Em chỉ… có chút đồ muốn đưa cho anh ấy thôi.” Cô gái khẽ hỏi, “Cho em hỏi chỗ ngồi của anh ấy ở đâu vậy?”


“Ngồi chỗ này.” Thẩm Phương Nguyệt chỉ vào bàn sau lưng mình.


Cửa sau lớp học của bọn họ bị đá hỏng mấy hôm trước, mỗi khi gió thổi qua lại phát ra tiếng kẽo kẹt. Vì vậy, mấy ngày nay cửa sau đều được đóng kín.


Cô gái đứng ngoài cửa lộ vẻ mặt khó xử nhìn cánh cửa đóng chặt, vừa định nói gì thì—


“Không phải em là học sinh khối 10 sao?” Một giáo viên đi ngang qua nhận ra cô gái liền dừng bước: “Sao em lại chạy đến đây?”


Cô gái sợ đến tái mặt, lập tức đứng thẳng người, ấp úng nói: “Em… em đến tìm đàn chị để nói chuyện chút ạ.” Nói xong, em ấy còn chỉ vào Thẩm Phương Nguyệt trong lớp.


Thẩm Phương Nguyệt: “?”


Giáo viên gật đầu: “Nói chuyện xong thì mau quay về đi, sắp vào học rồi.”


Đợi giáo viên đi xa, Thẩm Phương Nguyệt khó hiểu hỏi: “Không phải em đến tìm…”


“Phiền chị nhé!” Cô gái vội vàng đưa thứ gì đó trong tay ra, “Cái này… chị có thể chuyển cho Bùi Kỳ giúp em được không? Hoặc để vào ngăn bàn anh ấy cũng được…”



Thẩm Phương Nguyệt nhìn lá thư màu cam tỏa hương thơm trong tay, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.


“Làm gì mà ngẩn ra thế?” Cố Tương huých vào tay cô. “Lát nữa tiết Văn sẽ kiểm tra thuộc lòng đấy, cậu học xong chưa?”


“Tớ học thuộc lâu rồi.” Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác nói, “Này, Cố Tương, cái này… là thư tình đúng không?”


“Không thì là gì?”


Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc: “Vậy… cô gái vừa rồi… định tỏ tình với Bùi Kỳ sao?”


“?” Cố Tương cũng ngơ ra, “Có vấn đề gì à?”


Thẩm Phương Nguyệt: “Không ngờ lại có người tỏ tình với Bùi Kỳ đấy???”



“….”


Cố Tương nhét sách vào ngăn bàn, bình tĩnh nói: “Chuyện đó rất bình thường mà.”


“Bình thường chỗ nào chứ?” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Bùi Kỳ độc miệng như vậy, mặt lúc nào cũng lạnh lùng, còn thường xuyên ngó lơ người khác!”


“Nhưng cậu ấy rất đẹp trai mà.”


“….”


Đúng rồi.


Điều này Thẩm Phương Nguyệt cũng phải công nhận.


Từ hồi mẫu giáo, mẹ của cô, thầy cô giáo hay hàng xóm xung quanh đều hay nói nhất là câu: “Tiểu Kỳ sao mà đẹp trai thế.”


Thẩm Phương Nguyệt: “Đẹp trai thì có ăn được đâu!”


Cố Tương: “Có đấy.”


“….”


“Hơn nữa…” Cố Tương nói tiếp, “Hình như cậu ấy chỉ độc miệng với mỗi cậu thôi?”


“….”


Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ một chút, quả thật là vậy.


Hình tượng của Bùi Kỳ trong lòng cô bỗng chốc trở nên đáng ghét hơn.


Cô nhìn chằm chằm vào bức thư tình trong tay, tâm trạng rất phức tạp— mà chính cô cũng không hiểu rõ vì sao lại thấy phức tạp như vậy.


Có lẽ là vì trong suy nghĩ của cô, Bùi Kỳ vẫn luôn là chàng thiếu niên hay xụ mặt thích dỗi, hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ “yêu đương”.


Hoặc cũng có thể là vì nếu Bùi Kỳ yêu đương rồi, thì sẽ chẳng còn thời gian chơi game với cô nữa. Trò chơi mới trên máy chơi game mà cô vừa mua, bọn họ còn chưa phá đảo cơ mà.


Đúng, chắc chắn là vì thế.


Cái thẻ trò chơi đó rất đắt, cô đã bỏ ra mấy trăm tệ để mua đấy!


“Cậu nhìn chằm chằm vào thư tình của người ta làm gì thế?” Cố Tương nhướng mày.


“Không có gì.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Tớ đang thấy tiếc tiền mua thẻ game của mình thôi.”


“?”


Nghe xong nỗi bận tâm của Thẩm Phương Nguyệt, Cố Tương bỗng thấy buồn cười.


“Thứ nhất, cái thẻ game đó tớ cũng có thể chơi với cậu mà.” Cố Tương nói. “Thứ hai, tớ không nghĩ Bùi Kỳ sẽ đồng ý với cô gái đó đâu.”


Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên: “Tại sao?”


“Trực giác.” Cố Tương đáp, “Với lại Bùi Kỳ từng được tỏ tình nhiều lần rồi, nhưng tớ chưa từng thấy cậu ấy quen cô gái nào cả.”


“?”


“Cậu ấy từng được tỏ tình nhiều lần rồi sao?!” Thẩm Phương Nguyệt lại sốc: “Sao tớ không biết gì hết?!”


“À, mấy lần đó cậu đều không có mặt.” Cố Tương nói, “Có mấy cô gái đã tỏ tình với cậu ấy rồi. Riêng tớ tận mắt thấy hai người gửi thư tình và một người trực tiếp gọi cậu ấy ra ngoài để nói.” Nói đến đây, Cố Tương ngừng lại một chút: “Lạ nhỉ, cậu ấy chưa từng kể với cậu sao?”


“….”


&&


Từ căn tin trở về, Tống Triết nhìn hộp sữa và bánh mì trong tay Bùi Kỳ, thắc mắc hỏi: “Chị Nguyệt nói không ăn mà? Sao cậu còn mua cho chị ấy?”


Bùi Kỳ thản nhiên đáp: “Học xong tiết bốn là cậu ấy như ma đói rồi.”


Tống Triết: “….”


Lúc Bùi Kỳ quay lại lớp, Thẩm Phương Nguyệt đang cúi đầu, không biết đang vụng trộm nhìn thứ gì.



Bùi Kỳ giơ tay lên, bắt chước động tác của cô Cổ Hàm, gõ mạnh hai cái vào cửa sổ bên cạnh cô.


Quả nhiên Thẩm Phương Nguyệt ở trong lớp giật bắn người, vai run lên, theo phản xạ cố giấu kỹ thứ đang cầm trong tay.


Bùi Kỳ xì, khẽ cười thành tiếng.


Thẩm Phương Nguyệt: “…”


Thẩm Phương Nguyệt : “Bùi Kỳ, cậu muốn chết rồi đúng không!!?”


Bùi Kỳ thản nhiên ném bánh mì và sữa lên bàn cô. Thẩm Phương Nguyệt hơi khựng lại, nói: “Tớ đã bảo là tớ không đói mà.”


“Ừ.” Bùi Kỳ nói, “Lát nữa ai ăn thì người đó là cún con.”


“….”


Chuông vào lớp vang lên, Bùi Kỳ vừa định quay về chỗ ngồi thì cổ tay bị nắm lại.


Nhiệt độ từ bàn tay của Thẩm Phương Nguyệt cùng với lá thư màu cam được nhét vào lòng bàn tay cậu.


Bùi Kỳ đứng khựng lại ngoài cửa sổ, hiếm khi ngẩn người như vậy.


“Cho cậu đấy.” Thẩm Phương Nguyệt cẩn thận nói, “Cầm lấy đi.”


Bùi Kỳ nhìn cô, yết hầu khẽ động đậy.


“Gì thế?” Cậu hỏi, “Thư tình à?”


Thẩm Phương Nguyệt lí nhí đáp: “Đúng vậy.”


Bên ngoài cửa sổ không có một tiếng động.


Thẩm Phương Nguyệt đợi một lúc, bóng dáng giáo viên Ngữ văn đã thấp thoáng ở hành lang xa xa, vậy mà tay của Bùi Kỳ vẫn chưa thu lại.


Cô ngẩng đầu: “Cậu làm gì thế? Mau cất đi, lát nữa thầy thấy thì…”


Ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt khựng lại.


Bùi Kỳ bình thường dù có cười thì cũng mang theo vẻ lạnh nhạt, giễu cợt, nhìn chẳng có ý tốt gì.


Nhưng lúc này thì khác hẳn.


Ngoài cửa sổ, Bùi Kỳ khẽ cười, ánh mắt cụp xuống dịu dàng hiếm thấy, như thể tan vào trong làn nước mát lạnh của mùa hè.


“Thẩm Phương Nguyệt.” Cậu nói, “Cuối cùng cậu cũng biết dùng não rồi à?”


Thẩm Phương Nguyệt bừng tỉnh.


Bùi Kỳ thật sự chỉ độc mồm với mỗi cô!!!


“Cậu mới không biết dùng não!” Thẩm Phương Nguyệt nói lớn, “Cô gái đó thích cậu chỗ nào cơ chứ!”


“?”


Ngón tay cầm thư tình của Bùi Kỳ hơi co lại, nhưng chỉ vài giây sau đã hiểu ra.


“Ai đưa vậy?” Không biết đã im lặng bao lâu, cậu cất tiếng hỏi.


“Không biết, không quen, hình như là học sinh lớp 10.” Thẩm Phương Nguyệt nói xong, không nhịn được bổ sung thêm: “Xinh thật đấy, chỉ là ánh mắt hình như không được tốt cho lắm.”


Thẩm Phương Nguyệt tận mắt thấy nụ cười của Bùi Kỳ vụt tắt, khuôn mặt trở lại vẻ lạnh lùng bình thường.


Không, thậm chí còn lạnh hơn.


?


Cô bắt đầu suy nghĩ liệu câu cuối cùng của mình có hơi quá đáng không.


Hai người im lặng một lúc, Thẩm Phương Nguyệt khẽ nói thêm: “Nhưng mà… mỗi người có mỗi sở thích, có khi cô ấy lại thích kiểu người trông đáng ăn đòn như cậu… Á! Cậu làm gì vậy! Bánh mì của tớ!”


Bùi Kỳ cầm bức thư đi.


Lấy luôn hộp sữa và chiếc bánh nhỏ trên bàn của Thẩm Phương Nguyệt.


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 8: Thẩm Phương Nguyệt, cuối cùng cậu cũng biết dùng não rồi à?
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...