Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 9: Chiến tranh lạnh! Đây chính là chiến tranh lạnh! Chắc chắn là chiến tranh lạnh!!!
Buổi sáng hôm đó, sau mấy lần thử nói chuyện với Bùi Kỳ mà không nhận được hồi đáp, quay lại vài lần mà không bắt gặp ánh mắt của Bùi Kỳ, những tin nhắn gửi đi đều như đá chìm đáy biển, Thẩm Phương Nguyệt hối hận mà kết luận rằng…
Bùi Kỳ đang tức giận.
Thật ra Bùi Kỳ rất hiếm khi tức giận. Bình thường cô nói mấy câu linh tinh hay làm chuyện vô lý gì thì Bùi Kỳ chỉ cười lạnh đáp trả, cho đến khi một trong hai người thắng thế. Mặc dù gần như ngày nào cũng cãi nhau, nhưng sau mỗi lần cãi vã, họ lại hòa thuận như chưa có chuyện gì.
Thẩm Phương Nguyệt quen biết Bùi Kỳ bao nhiêu năm nay, số lần cô thấy cậu thực sự giận dữ đếm trên đầu ngón tay, mà phần lớn là vì chuyện của ba mẹ cậu.
Lần duy nhất cô nhớ Bùi Kỳ từng thật sự tức giận với cô là trước kỳ nghỉ hè.
Hôm đó cô nói với Bùi Kỳ rằng mình đã thích một người.
Lúc ấy Bùi Kỳ đang lười nhác lắp ráp bộ Lego, nghe vậy thì khựng lại, hồi lâu sau mới quay sang nhìn cô.
Hiếm khi cô thấy sắc mặt của Bùi Kỳ tệ như vậy.
Đôi mắt Bùi Kỳ vốn đã đen láy, khi lạnh lùng liếc nhìn xuống thì càng trở nên xa cách.
Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Bùi Kỳ lạnh nhạt nói: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu nhìn lại điểm thi cuối kỳ trước của mình đi. Cậu có tư cách để yêu sớm sao?”
Thẩm Phương Nguyệt sững người, lập tức cãi lại.
Cô đã quên lúc ấy hai người họ ầm ĩ thế nào, lúc đó cô cứ tưởng chỉ là cãi vã bình thường, nhưng sau lần đó Bùi Kỳ im lặng không thèm nói chuyện với cô suốt hai tuần liền.
Sau đó, mẹ cô thấy cô buồn bã nên mới làm hòa cho cả hai. Tuy họ làm lành, nhưng mỗi khi nhắc đến Cố Phi Bạch, thái độ của Bùi Kỳ vẫn rất khó chịu.
Sau lần cãi nhau đó, Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra lý do Bùi Kỳ nổi giận.
Chẳng qua là cậu ấy cảm thấy điểm số của cô quá tệ, không nên yêu sớm. Cậu ấy lo lắng cho tương lai của cô.
Ok, điều này cô miễn cưỡng có thể hiểu.
Nhưng lần này Bùi Kỳ lại giận vì lý do gì???
Buổi sáng hôm nay có nhiều thầy cô chọn tổ chức thi tháng, sau khi thi tiếng Anh xong, bụng Thẩm Phương Nguyệt đã kêu ọc ọc vì đói.
Cô ôm bụng, cực kỳ hối hận vì đã không giữ lại cái bánh mì trước khi Bùi Kỳ tức giận.
Bên cạnh, Cố Tương và Trần Mạn lại đang đối chiếu đáp án.
Chỗ ngồi mà Cổ Hàm sắp xếp cho cô thực sự quá “chu đáo”, gần như bị bao vây bởi các học sinh chăm học— nhưng ở ngôi trường có tỷ lệ đỗ đại học cao nhất thành phố Sơn Thành, học sinh kém cũng hiếm hoi, ngay cả Chung Chấn và Tống Triết thì điểm số trong kì thi mô phỏng cũng không tệ.
Nghe hai người họ đối đáp một lúc, Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, bỗng nảy ra một kế.
Cô quay đầu, dùng bút nhẹ gõ lên bàn của Bùi Kỳ, giả vờ hỏi thăm.
“Bùi Kỳ, câu cuối phần trắc nghiệm tiếng Anh cậu chọn đáp án gì vậy?”
Không ai trả lời.
Bùi Kỳ đóng bút lại, mắt cụp xuống, không thèm nhìn cô.
Xa xa, Chung Chấn vừa đi vừa nói vọng lại: “Thi xong muốn nổ não luôn. Tống Triết, đi nhà vệ sinh không?”
Cái gọi là “đi vệ sinh” của họ tất nhiên không chỉ đơn giản là đi vệ sinh.
Tống Triết đáp: “Được, đi thôi.”
Tống Triết duỗi người, vừa định đứng dậy thì người bên cạnh đã đi trước một bước.
Chung Chấn thuận miệng hỏi: “Đi đâu đấy, Bùi Kỳ?”
Bùi Kỳ đáp: “Đi cùng các cậu.”
Chung Chấn: “?”
Chung Chấn và Tống Triết đều sững người, mãi đến khi Bùi Kỳ đã đi ra cửa sau, hai người mới vội vàng đuổi theo.
Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi quay người lại, dùng bút gõ mạnh lên bàn.
“Cố Tương, cậu nói xem.” Cô tức giận nói, “Bùi Kỳ đối xử với tớ như vậy có phải là đang chiến tranh lạnh không? Phải không? Phải không!?”
“…Cái từ mới học này nghe hay đấy.” Cố Tương vén hết tóc ra sau tai, “Nhưng mà chiến tranh lạnh không phải chỉ xảy ra giữa hai người yêu nhau sao?”
“Ai nói thế? Giữa bạn bè cũng có chiến tranh lạnh!”
Thẩm Phương Nguyệt lấy sách của tiết sau ra, ném lên bàn, giận dữ nói: “Được thôi, cậu ấy không thèm để ý tới tớ, vậy tớ cũng không thèm để ý tới cậu ấy nữa!”
Cố Tương gật đầu ủng hộ: “Cậu làm đúng lắm.”
Cố Tương vừa cất bút vào hộp, Thẩm Phương Nguyệt bỗng nghiêng lại gần, nhỏ giọng hỏi.
“Nhưng Cố Tương này, mấy lời tớ nói trước đó, có quá đáng lắm không? Trước giờ tớ vẫn hay nói với cậu ấy như vậy mà.”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt tiếp tục lầm bầm: “Nếu cậu ấy thực sự thấy quá đáng thì cứ mắng lại tớ đi, đâu cần thiết phải phớt lờ người khác như vậy, cậu nói xem có đúng không?”
“….”
&&
Tại hành lang vắng người gần nhà vệ sinh không có camera.
“Bùi Kỳ, hôm nay sao thế?” Chung Chấn hỏi: “Không phải cậu nói sau này không hút thuốc nữa sao?”
Bùi Kỳ tựa lưng vào tường, ánh mắt lơ đãng nhìn chằm chằm vào cây đa bên cạnh, không trả lời.
“Cậu không hiểu đâu.” Tống Triết phản ứng lại, đưa cho Bùi Kỳ một điếu thuốc, cười cười nói: “Người anh em của tớ vừa nhận được thư tình đấy, chẳng lẽ không hút một điếu cho đỡ căng thẳng được à!”
Bùi Kỳ lắc đầu: “Không hút.”
“Không hút mà còn theo bọn tớ ra đây làm gì?” Chung Chấn khó hiểu, rồi lập tức hỏi tiếp: “Thật à? Thư tình á? Ai gửi thế? Là người trong lớp mình hả?”
“Không phải, là chị Nguyệt và Cố Tương nhận giúp, nghe nói là học sinh lớp 10.”
“Ồ, nói vậy thì tớ nhớ ra rồi!” Chung Chấn đập mạnh tay một cái, “Tớ thấy cô gái đó rồi, đứng ngoài cửa sổ nói chuyện với Thẩm Phương Nguyệt đấy. Tớ biết cô ấy, học kì trước lớp cô ấy giành giải nhất cuộc thi Aerobic khối 10, cô ấy là người nhảy chính!”
Tống Triết: “Là cô ấy à? Tớ cũng nhớ, lúc chào cờ cô ấy còn lên nhận giải thay cho lớp nữa, khá xinh.”
“Gì mà khá xinh, người ta là hoa khôi khối 10 đấy!”
Nói xong, Chung Chấn hất cằm về phía Bùi Kỳ: “Yên tâm đi người anh em, sau này hai người hẹn hò ở sân bóng, tớ với Tống Triết nhất định sẽ che chắn giúp cho!”
“Không cần.” Bùi Kỳ cuối cùng cũng mở miệng, giọng còn lạnh hơn bình thường: “Không định yêu đương.”
“Má!” Tống Triết dù không bất ngờ nhưng vẫn bật cười buông một câu chửi.
Chung Chấn: “Sao vậy? Người ta xinh như thế mà cậu không cho một cơ hội à? Nếu là tớ, tớ viết hẳn bức thư dài ba nghìn chữ để hồi âm!”
“Cậu thích thì cứ đi theo đuổi đi.” Bùi Kỳ hời hợt khuyến khích.
Chung Chấn phì phèo vài hơi thuốc, trong lòng tức giận thầm trách số phận không công bằng, mẹ kiếp sao cậu ta lại không được đẹp trai như Bùi Kỳ.
Trong lúc mắng mỏ, Chung Chấn bỗng nghĩ ra điều gì, bất giác nói: “Thế cũng phải. Cậu quen với Thẩm Phương Nguyệt lâu như vậy, nếu cậu chỉ thích người đẹp thì chắc chắn sẽ thích Thẩm Phương Nguyệt.”
Người lúc nào cũng lười biếng vừa nghe xong, ngón tay để bên hông hơi co lại một chút.
Tống Triết gật đầu tán thành: “Cũng đúng. Tớ học cùng bọn họ từ cấp một với cấp hai, lúc đó cậu ấy và Thẩm Phương Nguyệt là người nổi tiếng trong trường, bọn con trai con gái trong lớp tớ suốt ngày cố tình đi qua lớp của các cậu ấy chỉ để nhìn hai người họ.”
“Giờ cũng giống thế mà?” Chung Chấn cười, tiếp lời: “Nói đến đây… Bùi Kỳ, hồi đầu năm lớp 10 lúc tớ vào lớp cùng các cậu, lúc đó tớ cứ tưởng cậu và Thẩm Phương Nguyệt đang yêu nhau đó.”
Bùi Kỳ chưa kịp lên tiếng, Tống Triết cười mắng: “Yêu cái quái gì, họ chỉ là bạn bè đơn thuần thôi.”
Chung Chấn: “Tớ biết, chỉ là lúc ấy nghĩ vậy thôi… Này, Bùi Kỳ, cậu thích kiểu con gái như thế nào?”
Không nhận được câu trả lời.
Chung Chấn chỉ hỏi vu vơ, cũng không mong đợi có câu trả lời, cậu ta quay đầu định hỏi Tống Triết xem tan học có đi chơi game không.
“Đẹp.”
“Hả?” Chung Chấn ngạc nhiên.
“Tớ nói…” Bùi Kỳ giọng lạnh lùng, “Tớ thích đẹp.”
&&
Buổi tối khi về nhà, Thẩm Phương Nguyệt gọi điện cho mẹ.
Cô năm dài ra bàn học, kéo dài giọng hỏi: “Mẹ—— bao giờ mẹ về vậy——”
Diệp Uyển dự định chỉ đi vài ngày rồi về, ai ngờ công việc gặp vấn đề bất ngờ, kéo dài gần một tháng nên bà vẫn phải ở lại New York.
“Đừng làm nũng nữa. Hôm mẹ đi con còn lén chuồn ra ngoài, mẹ chưa tính sổ với con đâu, mẹ về con sẽ bị đánh đấy.” Diệp Uyển nhẹ nhàng thông báo, rồi hỏi cô: “Sao thế, nhớ mẹ rồi à?”
“Nhớ, nhớ đến mức không muốn ăn uống gì. Bao giờ mẹ về vậy ạ?”
“Đừng có giả vờ. Mẹ hỏi dì rồi, dì bảo là con ăn uống rất ngon lành mà.” Sao Diệp Uyển không hiểu con gái mình được: “Thôi nói đi, dạo này xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì đâu…” Thẩm Phương Nguyệt vô tâm nghịch tóc, lẩm bẩm: “Bùi Kỳ lại không để ý đến con nữa.”
Ngay cả hôm nay khi tan học về, trên xe buýt Bùi Kỳ cũng không nói chuyện với cô.
“Con đã làm gì thế? Ngay cả người tốt tính như Tiểu Kỳ mà cũng có thể bị con chọc giận.”
“Con có làm gì đâu—” Thẩm Phương Nguyệt ngừng một chút, “Cậu ấy mà tốt tính cái gì chứ! Lúc nào cũng dỗi con!”
“Chẳng phải lần nào con cũng trêu chọc thằng bé trước à?”
“….”
Bên kia điện thoại có tiếng gọi. Diệp Uyển nói: “Thôi nhá, mẹ phải vào phòng họp rồi, chuyện của Bùi Kỳ con tự giải quyết đi. Mau làm hòa với người ta đi.”
“….”
Sau khi cúp máy, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Thẩm Phương Nguyệt nằm trên bàn học một lúc rồi đứng dậy kéo rèm cửa, chuẩn bị thử lại lần thứ tám trong ngày…
Chiếc rèm màu xám đối diện được kéo chặt kín mít, thể hiện rõ thái độ của chủ nhân nó.
Chiến tranh lạnh! Đây chính là chiến tranh lạnh! Chắc chắn là chiến tranh lạnh!!!
Đồ nhỏ nhen!
Thẩm Phương Nguyệt soạt một tiếng kéo rèm cửa lại, túm lấy quần áo đi thẳng vào phòng tắm.
Cô đã nghĩ thông rồi!
Chỉ là chiến tranh lạnh thôi mà? Ai mà không biết làm chứ?!
Sau này cô sẽ không nói chuyện với Bùi Kỳ nữa, không nhắn tin cho Bùi Kỳ, cũng không chơi game với Bùi Kỳ nữa!
Kì nghỉ cũng sẽ không về quê cậu ấy dắt chó đi dạo nữa!
Cũng sẽ không tiết kiệm tiền sinh hoạt để mua Lego cho cậu ấy nữa!!
Tình bạn của bọn họ! Đến đây là kết thúc!!!
Thẩm Phương Nguyệt càng nghĩ càng thấy khí thế bừng bừng. Cô hùng hổ tháo dây buộc tóc, hùng hổ lấy điện thoại ra, hùng hổ gõ chữ: Bùi Kỳ! Chúng ta tuyệt giao! Xóa kết bạn nhau đi…
Chưa kịp gõ xong, Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên trượt chân— giây tiếp theo cô ngã rầm xuống đất.
Cú ngã này hoàn toàn không có sự phòng bị, trong tay còn cầm điện thoại nên cô không kịp vịn vào đâu, gần như ngã sõng soài.
Thẩm Phương Nguyệt từ nhỏ đã rất sợ đau, cô cảm thấy mông và đầu gối mình sắp mất cảm giác. Lúc ngã xuống cô còn va vào bồn rửa mặt, sữa tắm và dầu gội rơi lăn lóc, cả phòng tắm trở nên bừa bộn.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi bệt dưới đất một lúc lâu mới hoàn hồn, mở mắt ra đã thấy trên bắp chân mình có những vết máu chằng chịt.
Thẩm Phương Nguyệt: “…”
Thẩm Phương Nguyệt nhặt điện thoại lên, mở trang cá nhân, nhấn vào ảnh đại diện, bấm gọi thoại.
Không lâu sau, điện thoại kết nối.
Bùi Kỳ vậy mà lại nghe máy— ý nghĩ này vừa hiện ra, Thẩm Phương Nguyệt chợt nhớ tới Bùi Kỳ dù bình thường không trả lời tin nhắn của cô nhưng dường như cậu chưa bao giờ bỏ lỡ cuộc gọi nào của cô cả.
Thẩm Phương Nguyệt im lặng suy nghĩ rất lâu, người bên kia điện thoại cuối cùng cũng mất kiên nhẫn: “Nói đi.”
Ban đầu Thẩm Phương Nguyệt còn cố nhịn, cô vừa rồi còn kiên cường thử tự đứng dậy, nhưng vẫn không được.
Không hiểu sao, vừa nghe thấy giọng Bùi Kỳ, sống mũi Thẩm Phương Nguyệt bỗng cay xè.
“Bùi Kỳ.” Vừa gọi tên cậu, mắt cô như bị ai cứa một nhát, nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng. “Bùi Kỳ, tớ ngã rồi, đau lắm, còn chảy máu nữa.”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy giọng mình nức nở thật mất mặt nhưng cô lại không kiềm chế được, hít mũi một tiếng thật to.
Đối phương im lặng, cô vừa định nói rằng mông cô cũng rất đau, tút một tiếng, điện thoại bị cúp máy.
Thẩm Phương Nguyệt: “?”
Trên mặt vẫn vương nước mắt, tay còn cầm điện thoại, cô ngồi ngẩn ra trên sàn rất lâu.
Chỉ là tuyệt giao thôi mà, có phải trở thành kẻ thù gì đâu.
Bùi Kỳ vậy mà không thèm quan tâm đến sống chết của cô luôn à??
&&
Khi Bùi Kỳ xách theo hộp y tế bước vào phòng tắm, Thẩm Phương Nguyệt vẫn còn ngồi trên sàn.
Cô cúi đầu, đang gọi điện thoại cho Diệp Uyển, giọng nghẹn ngào đầy tủi thân.
Diệp Uyển nghe con gái nói linh tinh cả buổi: “Cúp gì mà cúp? Đợi dì tới rồi hãy cúp, lát nữa đau quá lại ngất thì sao?”
“Bùi Kỳ tới rồi.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Mẹ bảo dì không cần tới nữa đâu, con cúp máy nhé mẹ.”
“?”
Thẩm Phương Nguyệt cúp điện thoại, ngẩng đầu lên chớp chớp mắt với Bùi Kỳ.
Cô vừa mới khóc xong, mắt vẫn còn đỏ hoe.
Bùi Kỳ: “Khi nào thì chuyển nhà?”
Thẩm Phương Nguyệt: “Một trăm năm sau?”
“.”
Bùi Kỳ lười tranh cãi với cô nàng xui xẻo này. Cậu đi tới ngồi xuống, hỏi: “Ngã chỗ nào?”
Thẩm Phương Nguyệt nhích chân cho cậu xem vết trầy sau chân.
Thực ra vết thương không sâu, nhưng da Thẩm Phương Nguyệt trắng, vết máu trông khá ghê.
Bùi Kỳ lấy bông tẩm cồn trong hộp y tế ra, nói: “Chịu đựng một chút, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt: “Ừm!”
Cô đáp lại rất dũng cảm, nhưng ngay giây tiếp theo khi bông cồn chạm vào vết thương, áo của Bùi Kỳ đã bị cô vò nát, đầu cô dụi vào cánh tay cậu, cố gắng kìm lại tiếng kêu đau.
Sau khi sát trùng và bôi thuốc xong, áo phông của Bùi Kỳ đã nhăn nhúm không ra gì.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ bất lực nhìn cô đang tựa vào tay mình: “Cậu là bò à?”
“Nhưng tớ đau lắm.”
“….”
Bùi Kỳ cau mày khó chịu, bàn tay đỡ lấy bắp chân cô, nhẹ nhàng thổi vài cái lên vết thương.
Lực nắm áo của Thẩm Phương Nguyệt dần thả lỏng.
“Bùi Kỳ, sáng nay là tớ nói linh tinh.” Một lúc sau, Thẩm Phương Nguyệt bỗng nhiên nói.
Động tác của Bùi Kỳ khựng lại.
“Cậu tuy hơi đáng ghét, nhưng đẹp trai, học giỏi, chơi bóng rổ và chơi game cũng giỏi.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Ánh mắt cô gái đó thực ra cũng khá tốt.”
Ừm.
Chỉ có cậu là mù thôi.
“Sau này tớ sẽ không nói cậu như thế nữa, cậu đừng giận nữa nhé.” Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhận lỗi. Cuối cùng còn thêm một câu: “Cậu tốt như vậy, sau này chắc chắn sẽ có nhiều cô gái thích cậu hơn đấy.”
Bùi Kỳ cụp mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của cô, rất lâu không lên tiếng.
Thẩm Phương Nguyệt tưởng mình khen chưa đủ, đang định khen thêm vài câu thì trán đã bị gõ một cái.
Có chút lực, hơi đau.
“Thẩm Phương Nguyệt, tớ không cần nhiều người thích.”
Giọng Bùi Kỳ lạnh nhạt, cay nghiệt nói: “Xương của cậu không gãy chứ? Không gãy thì bám vào tớ mà đứng dậy.”
“….”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 9: Chiến tranh lạnh! Đây chính là chiến tranh lạnh! Chắc chắn là chiến tranh lạnh!!!
10.0/10 từ 31 lượt.
