Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 7: Đừng chơi mấy trò chơi đen tối nữa, Thẩm Phương Nguyệt.
Trong quán net, nhìn qua một lượt hầu hết đều là con trai, không khí ồn ào náo nhiệt.
Có người chơi quá hăng hoặc lên cấp thần sẽ hét lên vài tiếng khàn cả giọng, trong đó không thể thiếu giọng của Tống Triết và Chung Chấn.
Nhưng Bùi Kỳ không hề bộc lộ biểu cảm gì, chơi game rất im lặng, như thể người đang tung hoành ngang dọc trong game không phải là cậu.
Bùi Kỳ nói không sai, Thẩm Phương Nguyệt đúng là “mù công nghệ”.
Môn tin học hồi tiểu học, lúc nào Thẩm Phương Nguyệt cũng là người nộp bài chậm nhất, thường xuyên phải nhờ người khác giúp cho. Những trò chơi online nổi tiếng cô cũng chẳng mấy hứng thú.
Nên là mỗi lần vào quán net, cô thường chỉ xem phim, nghe nhạc, hoặc là—
Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính của Bùi Kỳ. Bỗng nhiên cô căng thẳng, liên tục chọc chọc vào nhân vật xuất hiện ở góc dưới bên trái màn hình của cậu: “Bùi Kỳ, ở đây có người, có người kìa! Giết họ đi! Mau giết đi!”
Bùi Kỳ đáp: “Đó là Tống Triết và Chung Chấn.”
“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt lại ra lệnh tiếp: “Cũng giết luôn đi!”
Bùi Kỳ: “….”
Tống Triết, Chung Chấn: “…..”
Bùi Kỳ bị nhiều kẻ địch phục kích, nhân vật trong game bị giết, quay trở lại điểm hồi sinh.
Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng chút nào: “Sao cậu đánh không lại người ta vậy?”
Bùi Kỳ: “Cậu không thấy bên kia có bốn người à?”
Thẩm Phương Nguyệt nói bừa, đổi trắng thay đen: “Bốn người thì sao? Khối mình gần cả ngàn người, không phải cậu vẫn đứng nhất đó sao?”
“….”
Bùi Kỳ chơi liên tiếp vài ván bằng một nữ tướng mạnh trong phiên bản gần đây.
Thẩm Phương Nguyệt kéo dài tiếng “A——”, nhìn bộ trang phục gợi cảm quyến rũ của nhân vật trong game, vẻ mặt vừa hiểu rõ lại vừa ngạc nhiên, lẩm bẩm rất nhỏ: “Cậu thích kiểu này à…”
Bùi Kỳ không chịu nổi nữa, đặt lòng bàn tay lên trán cô, nhẹ nhàng đẩy ra sau.
“Nhìn máy của cậu đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
“Dạo này không có phim gì hay cả.” Thẩm Phương Nguyệt dùng đầu đẩy lại, “Máy của cậu thú vị hơn.”
“…..”
Bùi Kỳ cầm lấy chuột của cô, mở một trang web trò chơi miễn phí với đủ thể loại.
Cậu nói: “Tự chọn mà chơi.”
Thẩm Phương Nguyệt nhìn những bìa game lòe loẹt, chất lượng kém trên trang web, cau mày: “Tớ không muốn chơi mấy cái này, nhìn trẻ con chết đi được.”
“Được thôi.” Bùi Kỳ lấy điện thoại ra.
“Cậu làm gì thế?”
“Gọi dì bảo tài xế tới đón cậu về.”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt chửi thầm ba nghìn lần “Đồ mách lẻo” trong lòng, tức giận quay đầu lại, bực bội bấm đại vào một trò chơi.
Thân hình Thẩm Phương Nguyệt cân đối, chỉ có khuôn mặt là hơi tròn, mỗi khi cô bĩu môi, đường cong bên má hiện lên một nét cong tròn mềm mại.
Nhìn qua thôi cũng thấy cảm giác rất dễ chịu.
Bùi Kỳ nhìn cô vài giây rồi lạnh nhạt thu ánh mắt lại, ngón tay ch*m r** v**t v* trên con chuột.
&&
Bùi Kỳ vốn nghĩ Thẩm Phương Nguyệt chơi một lúc sẽ lại nhào sang làm phiền mình, giống như mấy lần trước.
Ai ngờ qua hai ván game, bên cạnh lại chẳng có chút động tĩnh gì.
Tống Triết và Chung Chấn ngồi bên cạnh thì cãi nhau ầm ĩ, chê bai thao tác của nhau. Bùi Kỳ xoay cổ một chút, liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Cậu thấy một cái đầu nhỏ đang dán chặt vào màn hình máy tính.
Thẩm Phương Nguyệt chăm chú nhìn màn hình, hơi nhíu mày, trông còn tập trung hơn cả lúc học trên lớp.
Đột nhiên cô cảm giác đuôi tóc của mình bị nắm lấy, bị kéo nhẹ ra sau.
Bùi Kỳ chơi game đến mệt, giọng lười biếng hỏi: “Thẩm Phương Nguyệt, đang làm gì thế?”
“Chơi game.”
“Game gì mà khiến cậu nghiêm túc thế?”
Thẩm Phương Nguyệt không quay đầu lại, chỉ vươn tay nắm lấy cổ tay của cậu rồi lại buông ra, chuyển sang nắm ngón tay, kéo tay cậu ra.
“Bùi Kỳ, đừng kéo tóc tớ. Nhỡ sau này tớ bị hói như Lão Dư thì sao?”
Lão Dư là giáo viên dạy Ngữ văn của lớp họ, là nam, ngoại hình chuẩn Địa Trung Hải.(*)
Ngón tay của Bùi Kỳ bị cô nắm chặt trong lòng bàn tay, có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mát lạnh của cô.
“Bùi Kỳ, đúng lúc quá, giúp tớ xem cái này đi.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Tớ nên chọn váy nào thì đẹp hơn?”
Bùi Kỳ giật mình, ánh mắt vội vã rời khỏi cổ tay mảnh khảnh của cô.
Cậu rút tay về, mắt lười biếng liếc nhìn hai chiếc váy trên màn hình cô đang mở ra: “Cái bên trái.”
Thẩm Phương Nguyệt “ồ” một tiếng rồi chọn cái bên phải.
Bùi Kỳ: “….”
Thẩm Phương Nguyệt đang chơi một trò chơi thay đồ nào đó. Một lúc sau, cô lại kéo kéo tay áo của Bùi Kỳ: “Cậu thấy đôi khuyên tai nào đẹp hơn?”
“Buông tay.”
“…Ây da.” Thẩm Phương Nguyệt hứa hẹn, “Lần này tớ nhất định sẽ chọn cái mà cậu nói.”
Bùi Kỳ khẽ cười lạnh: “Bên trái.”
Sau khi phối đồ xong, Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng cũng bắt đầu chơi phần cốt truyện, cô đọc từng đoạn thoại rất nghiêm túc. Một lúc sau cô lại hỏi: “Bùi Kỳ, cậu nói tớ nên đến bệnh viện hay đến hộp đêm?”
“…”
Cái game gì mà lựa chọn thế này?
Bùi Kỳ đang trong trận đánh cùng đồng đội, hỏi lại: “Không còn lựa chọn nào khác à?”
“Có.” Thẩm Phương Nguyệt trả lời, “Bảo tàng mỹ thuật và tòa nhà ngân hàng.”
Bùi Kỳ không thèm nhìn, nói: “Bảo tàng mỹ thuật.”
Một lúc sau.
“Bùi Kỳ, cậu nói tớ nên chọn phương tiện nào đây? Có siêu xe, mô tô, du thuyền riêng và máy bay riêng.”
“Một chiếc xe bình thường.”
“Lướt sóng, nhảy dù, nhảy bungee hay leo núi?”
“Leo núi.”
“Khỉ, chó, mèo hay chim hoàng yến?”
“Chó.”
Nếu có ai cứ lải nhải hỏi linh tinh lúc cậu ta đang chiến đấu thì chắc chắn cậu ta sẽ phát điên mất.
Một lúc sau,Thẩm Phương Nguyệt lại hỏi: “Bác sĩ, họa sĩ, siêu sao hay tổng giám đốc bá đạo?”
“Bác… cái gì?”
Bùi Kỳ quay đầu lại, trong mắt hiếm khi lộ ra chút nghi hoặc.
Cậu thấy trên màn hình máy tính của Thẩm Phương Nguyệt hiện lên bốn nhân vật nam đang mời cô.
“Tớ nói… Thẩm Phương Nguyệt lần lượt chỉ vào từng nhân vật, giới thiệu: “Bác sĩ, họa sĩ, siêu sao, tổng giám đốc bá đạo.”
“Bùi Kỳ, cậu nói tớ nên yêu ai thì hợp hơn?”
Thẩm Phương Nguyệt đợi mãi không nhận được trả lời. Cô vừa định lên tiếng thúc giục, mới quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt của Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ có mắt hai mí mỏng, mống mắt đen láy, khi cụp xuống trông có vẻ lạnh lùng.
Cô hơi sững người, một lúc sau mới lên tiếng: “…Sao cậu không nói gì?”
“Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ nói, “Cậu muốn yêu đương đến vậy sao?”
“?” Thẩm Phương Nguyệt khó hiểu, “Tớ đâu có— Tớ chỉ đang chơi game thôi mà!”
“Không khác gì nhau.”
“Sao lại không khác? Cậu còn giết người trong game kia kìa, chẳng lẽ cậu cũng muốn giết người ngoài đời thật sao?” Thẩm Phương Nguyệt nói một cách đầy lý lẽ.
“….”
“Nhanh lên, chọn đi.” Thẩm Phương Nguyệt giục, “Hay là tổng giám đốc bá đạo nhé? Vừa dịu dàng vừa giàu có, lại còn đẹp trai nữa…”
“Không chọn ai cả.”
“?”
Đúng lúc đó, ván game kết thúc, Bùi Kỳ tắt luôn trò chơi, quay sang nói với hai người kia: “Không chơi nữa. Tớ đưa cậu ấy về.”
Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt, lập tức phản đối: “Tớ không muốn! Khó khăn lắm tớ mới lấy được trọn điểm thiện cảm của bọn họ, ít nhất cậu cũng phải để tớ hẹn hò với họ một chút—”
“Không cho.” Bùi Kỳ lạnh nhạt nói, “Hẹn hò cái rắm.”
“…..”
Bùi Kỳ đứng dậy, thấy Thẩm Phương Nguyệt vẫn ngồi lì không chịu đi, cậu khẽ cười lạnh, gật đầu:
“Được thôi. Cậu cứ chơi tiếp đi, tớ về trước.”
Nói xong, Bùi Kỳ chào tạm biệt đám Tống Triết rồi quay đầu bước đi.
Cậu chưa kịp ra đến cửa quán net thì nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, ngay sau đó vai bị bập mạnh.
“Đồ quỷ ích kỷ! Tớ còn chưa chơi đủ đâu!” Thẩm Phương Nguyệt chu môi, sánh bước bên cậu, lại cố tình húc thêm vào vai cậu rồi hung hăng nói: “Sau này tớ sẽ không bao giờ đi chơi net với cậu nữa!”
“Nói được thì phải làm được đấy.” Bùi Kỳ đáp, “Về nhà viết giấy cam kết, ký tên đóng dấu.”
“….”
&&
Từ quán net về nhà bọn họ khá gần, đi bộ chỉ mất khoảng hai mươi phút.
Trên đường về, Thẩm Phương Nguyệt nhắn tin cho Cố Tương, thấy đối phương trả lời liền thở phào nhẹ nhõm.
Cô cất điện thoại đi, nghiêm túc nói: “Toang rồi!”
“Làm sao?” Bùi Kỳ liếc mắt nhìn cô.
“Hôm nay giáo viên mỹ thuật điểm danh!”
“Bọn mình bị phát hiện rồi!”
“Ừ.”
“Nhưng mà!” Thẩm Phương Nguyệt ưỡn ngực ra vẻ đắc ý, “Tớ đã tiên đoán trước, nên trước khi đi đã nhờ Cố Tương xin phép giúp rồi! Nói tớ với Chung Chấn bị thương trong giờ thể dục, cậu với Tống Triết đưa bọn tớ đến phòng y tế—Thấy tớ giỏi không?”
“Giỏi.”
“Người giỏi như tớ đã giúp cậu việc lớn thế này, cậu không có chút gì gọi là cảm ơn sao?”
Biết ngay mà.
Bùi Kỳ đút tay vào túi, liếc nhìn cô: “Người giỏi muốn cảm ơn kiểu gì?”
Đúng lúc này, hai người đã về đến nhà.
Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu, cười híp mắt nói: “Làm cho tớ một bát mì đi, Bùi Kỳ, tớ đói rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt cười lên là lông mày cong cong, vừa ranh mãnh vừa dịu dàng.
Bùi Kỳ định trêu cô thu phí bữa ăn, nhưng khi thấy đèn trong nhà mình sáng lên, nụ cười vừa chớm trên môi lập tức biến mất.
Thẩm Phương Nguyệt phát hiện ánh mắt cậu thay đổi, liền nhìn theo, nụ cười trên mặt cũng khựng lại.
Sau khi ba mẹ Bùi Kỳ ly hôn, trên danh nghĩa cậu sống với ba, nhưng thực ra căn nhà này chỉ có mình cậu ở.
Cả ba lẫn mẹ của cậu đều đã tái hôn, Bùi Kỳ chưa từng chủ động liên lạc với họ. Thỉnh thoảng gặp lại cũng chỉ vì ba hoặc mẹ chủ động về tìm cậu, mà những lần đó đều chẳng vui vẻ gì—— thậm chí còn cãi vã.
Vai cô chạm nhẹ vào vai cậu, Thẩm Phương Nguyệt khẽ nói: “Bùi Kỳ, cậu đến nhà tớ đi.”
“Không cần.” Bùi Kỳ ước lượng balo, qua loa vỗ đầu cô: “Mì để lần sau rồi nói, về nhà đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
&&
Thẩm Phương Nguyệt không vội vào nhà.
Cô tựa vào bức tường trong sân, vừa vểnh tai nghe động tĩnh bên nhà đối diện vừa thất thần.
Đột nhiên cô lại nhớ đến lời Trần Mạn nói hôm nay.
Thật ra trước đây Bùi Kỳ không trốn học, cũng không hút thuốc.
Cho đến khi ba mẹ cậu chính thức làm thủ tục ly hôn.
Lúc đó gia đình Bùi Kỳ cãi nhau rất ồn ào. Mẹ cô nghe mà cũng thấy khó chịu trong lòng, thường bảo cô sang gọi Bùi Kỳ qua nhà chơi.
Cô vẫn nhớ lúc đó mẹ cô khẽ thở dài.
“Đứa trẻ tội nghiệp, còn nhỏ như vậy, mới lên cấp hai. Áp lực chắc chắn rất lớn.”
Sau đó cô bắt gặp Bùi Kỳ hút thuốc ở trường.
Bùi Kỳ cao gầy, tựa lưng vào bức tường phía sau căng tin. Thấy cô, cậu quay đi, giấu điếu thuốc sang phía bên kia.
“Tránh xa chút đi, Thẩm Phương Nguyệt, không thấy mùi thuốc khó chịu à?” Thấy cô đứng yên không nhúc nhích, Bùi Kỳ lười biếng hỏi: “Hay lại định làm kẻ mách lẻo nữa?”
Nói thế thôi, nhưng nghe giọng điệu của cậu không có vẻ gì là sợ cả.
Thẩm Phương Nguyệt vẫn không động đậy, chỉ hỏi cậu: “Bùi Kỳ, hút cái này… áp lực sẽ giảm đi chút à?”
Bùi Kỳ sững người.
Cậu nhìn chằm chằm Thẩm Phương Nguyệt một lúc rồi bỗng bật cười: “Đúng vậy.”
“Vậy tớ không mách đâu.” Thẩm Phương Nguyệt đi tới bên cậu, vai chạm vào vai cậu, thương lượng: “Nhưng cậu đừng hút nhiều quá.”
“…..”
Lúc đó cô không ngẩng đầu, chỉ cảm nhận được ánh mắt Bùi Kỳ đang nhìn mình, không rõ là vẻ mặt gì.
&&
Bùi Kỳ vừa bước vào nhà, liền chạm mặt một đôi nam nữ chuẩn bị rời đi.
Ba người bọn họ đối diện nhau, ba của Bùi Kỳ hơi sửng sốt, nói: “Gần đây ba có việc phải về Sơn Thành một chuyến, tiện thể ghé qua thăm con. Giờ này mới tan học à?”
Bùi Kỳ chỉ đáp một tiếng “Ừm”, chẳng thèm nhìn họ, cậu cởi giày rồi lướt qua vai họ mà đi.
“Ba đang nói chuyện với con đấy, Bùi Kỳ.” Ba Bùi nhíu mày, trách mắng: “Thấy ba với dì mà không chào nổi một câu, con có thái độ gì vậy?!”
“Thế ba có thái độ gì?” Bùi Kỳ đáp.
“Con!”
“Được rồi, được rồi, anh so đo với trẻ con làm gì…” Người phụ nữ bên cạnh cười làm hòa: “Bùi Kỳ, dì với ba con mang cơm tối từ nhà hàng về cho con rồi, để trong bếp đấy. Cả ngày đi học chắc đói rồi nhỉ? Vào ăn chút đi.”
Bùi Kỳ không để ý đến bà ta, quay người đi thẳng lên lầu.
“Bùi Kỳ!” Bùi Vĩnh Ân giận dữ hét lên: “Con xem con bây giờ thành ra cái dạng gì rồi! Cái thói vô lễ, coi trời bằng vung này là học từ ai hả? Mẹ con à? Con…”
Những lời sau đó bị Bùi Kỳ chặn lại sau cánh cửa.
Bùi Kỳ ném balo lên bàn, xoay người vào phòng tắm. Qua hai cánh cửa, giọng của Bùi Vĩnh Ân dần mơ hồ rồi biến mất hoàn toàn.
Chắc là đã được khuyên và rời đi rồi.
Mỗi lần Bùi Vĩnh Ân về Sơn Thành đều xảy ra chuyện như vậy. Lúc đầu Bùi Kỳ còn đôi co lại vài câu, giờ thì cậu hoàn toàn chán ghét.
Tắm xong bước ra, điện thoại hiển thị rất nhiều tin nhắn.
Bùi Kỳ vừa lau tóc vừa mở ra xem.
Bùi Vĩnh Ân gửi sáu đoạn tin nhắn thoại dài, Bùi Kỳ không cần nghe cũng đoán được nội dung là gì.
Bùi Kỳ lạnh lùng tắt khung trò chuyện đó, tiếp tục xem những tin chưa đọc còn lại—
Đồ Ngốc: [Bùi Kỳ?]
Đồ Ngốc: [Sao rồi? Lại cãi nhau với chú à?]
Đồ Ngốc: [Cậu cãi lại nổi không? Để tớ qua giúp cậu nhé!]
pq: [Ai mà cãi lại tớ?]
Đồ Ngốc: [….]
Đồ Ngốc: [Cũng đúng, cậu là người giỏi chọc tức người khác nhất thế giới.]
Bùi Kỳ khẽ bật cười, ném khăn tắm sang một bên rồi bước ra ban công hít thở không khí.
Ánh trăng sáng tỏ, trên phố không có mấy người qua lại. Cậu vừa mới hít vài hơi không khí trong lành thì điện thoại lại rung lên.
Đồ Ngốc: [(Hình ảnh)(Hình ảnh)]
Đồ Ngốc: [Tớ vừa tìm được hướng dẫn trò chơi hồi nãy, phát hiện ra tớ đã kích hoạt được một cốt truyện ẩn! Nếu tớ đồng ý hẹn hò với tổng giám đốc bá đạo, tớ sẽ mở được cốt truyện ẩn! Anh ta sẽ đưa tớ lên tòa nhà cao nhất thành phố Tấn Giang để xem pháo hoa! Còn có giọng thoại bí ẩn và tình tiết siêu k*ch th*ch!!!]
Đồ Ngốc: [Aaaaa!!! Bùi Kỳ !!! Đồ khốn kiếp!!!! Đây là lần đầu tiên tớ tự mình mở khóa cốt truyện ẩn trong game đấy!!!]
Đồ Ngốc: [Aaaa cậu đền tình yêu lại cho tớ!!! Cậu đền tình yêu lại cho tớ!!!!!]
Bùi Kỳ khẽ động ngón tay.
Bỗng nhiên bên đường vang lên tiếng còi xe chói tai. Cậu nhìn chữ “Ừm” đang gõ dở trong khung chat, hơi hơi loạn nhịp.
Đồ Ngốc: [Ý cậu là gì? Đang nhập rồi lại không nhắn nữa? Không muốn nhận lỗi đúng không?]
Bùi Kỳ hoàn hồn, im lặng thở dài, xóa chữ đó đi rồi gõ lại.
pq: [Ít chơi mấy trò chơi đen tối lại đi, Thẩm Phương Nguyệt.]
Cỏ bà tám: Câu (Cậu đền tình yêu lại cho tớ) đọc giống với câu (Cậu yêu đương cùng tớ) nên Bùi Kỳ mới hơi loạn nhịp =)))
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 7: Đừng chơi mấy trò chơi đen tối nữa, Thẩm Phương Nguyệt.
10.0/10 từ 31 lượt.
