Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 6: Con mẹ nó, cái đó gọi là Ninja Rùa.


Trời nắng như thiêu đốt, sau khi chạy bộ xong và giải tán, trong lớp ngoại trừ mấy chàng trai chơi bóng rổ thì những người còn lại đều đồng loạt kéo nhau vào căng tin tránh nóng.


Mãi đến khi chuông hết tiết vang lên, mọi người mới lần lượt kéo nhau ra ngoài.


Tiết tiếp theo là tiết mỹ thuật. Phòng mỹ thuật không nằm trong toà nhà lớp học của họ nên phải băng qua sân thể dục để sang toà nhà khác.


Bước xuống bậc thang, Thẩm Phương Nguyệt theo thói quen liếc nhìn về phía sân bóng.


Cố Tương nhìn theo ánh mắt cô, hỏi: “Cậu nhìn gì thế? Đang tìm đối tượng tuyệt giao của cậu à?”


Lúc chạy bộ, tiếng hét “tuyệt giao” của Thẩm Phương Nguyệt lớn đến mức các bạn xung quanh cũng nghe thấy.


“Tuyệt giao với ai cơ? Phương Nguyệt tuyệt giao với ai vậy?” Một nữ sinh đi cùng tò mò hỏi.


Cô gái đó tên là Trần Mạn, là bạn ngồi bàn trước của bàn họ, thỉnh thoảng hay đi cùng hai người.


Cố Tương đáp: “Còn ai vào đây nữa, là Bùi Kỳ chứ ai.”


“Ai tìm cậu ta chứ, tớ chỉ tiện mắt nhìn thôi.” Thẩm Phương Nguyệt thu hồi ánh mắt, uống một ngụm trà sữa vừa mua ở căng tin, giọng mơ hồ nói: “Với lại bọn tớ làm hòa rồi.”


“Sao lần sau luôn nhanh hơn lần trước vậy?”


“Đúng thế, dạo này tốc độ nhận sai của cậu ta càng ngày càng nhanh.” Thẩm Phương Nguyệt cảm thán, “Có lẽ đây gọi là trưởng thành.”


“…..”


Cố Tương liếc nhìn ly trà sữa trên tay cô: “Bảo sao cậu lại mua hai ly trà sữa.”


Thẩm Phương Nguyệt lắc lắc ly trà sữa chưa mở trên tay: “Cái này là để cảm ơn cậu ta đã giúp tớ làm bài tập.”


“Ly này cậu mua cho Bùi Kỳ à?” Trần Mạn thắc mắc, “Nhưng cậu ấy đâu có học mỹ thuật, cậu đưa sao được?”


Bước chân Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, sững sờ nói: “…Cậu ấy không học mỹ thuật à?”


“Đúng thế. Vừa nãy tớ đi mua nước gặp bọn họ, nghe Tống Triết nói lát nữa bọn họ trốn học đi chơi net.” Trần Mạn hỏi, “Bùi Kỳ không nói với cậu sao?”


“…..”


Nhắc đến đây, Trần Mạn không khỏi thắc mắc: “Nhưng lúc đầu tớ thật sự không nhìn ra đấy, Bùi Kỳ thế mà lại trốn học hút thuốc, trong giờ học cũng hay ngủ để bị phạt đứng —— Mà sao thành tích vẫn tốt thế nhỉ?!”


Cái thắc mắc này, lúc Cố Tương mới gặp Bùi Kỳ cũng từng hỏi câu như vậy.


Mấy năm tiếp xúc, cô ấy rút ra một kết luận khiến người khác tức điên: “Có lẽ đây gọi là thiên tài.”


Trần Mạn nghẹn lời: “Thiên tài cũng phải học mới biết chứ. Phương Nguyệt, cậu ở gần nhà cậu ấy, nói nhỏ tớ nghe, cậu ấy có đi học thêm không?”


Bên cạnh im lặng. Trần Mạn đợi một lúc, nghi hoặc quay lại, phát hiện Thẩm Phương Nguyệt đi rất chậm, cúi đầu không biết đang nghĩ gì. “Phương Nguyệt.”


Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn: “Gì cơ? À… cậu ấy không đi học thêm.”


“…Thôi được, vậy thì đúng là không thể hiểu nổi.” Trần Mạn giục: “Sắp vào học rồi, bọn mình đi nhanh chút đi.”



“Hai cậu đi trước đi.” Thẩm Phương Nguyệt dừng lại.


Trần Mạn ngạc nhiên: “Hả?”


Ly trà sữa bị nhét vào tay Cố Tương: “Tiểu Tương Tương, ly này cho cậu uống đấy.”


Cố Tương khó hiểu: “Không phải cậu định đưa cho Bùi Kỳ sao…”


Thẩm Phương Nguyệt đã đi xa, không quay đầu lại mà nói: “Cầm vướng tay quá, không đưa cho cậu ta nữa!”


“……?”


&&


“Cậu chưa được à?”


Tống Triết giơ tay, cố sức đẩy người qua bên kia bức tường, ngẩng đầu lên cố hết sức hỏi.


Ở một góc vắng vẻ trong trường, mấy chàng trai lần lượt trèo tường ra ngoài.


Người đang trèo trên tường là Chung Chấn, hơi mập, mặt đỏ bừng vì gồng sức: “Được rồi, được rồi, sắp qua rồi… Cái trường này thật quá đáng, nhân lúc nghỉ hè bọn mình không có mặt lại lén xây tường cao lên!”


Tống Triết: “Cao cái gì mà cao? Là cậu nghỉ hè ăn béo lên đấy, khỉ thật, tớ sắp không giữ nổi nữa rồi — Bùi Kỳ, cứu mạng!”


Dưới gốc cây bạch quả, một chàng trai đứng thẳng lưng, dáng vẻ thảnh thơi, cúi đầu xem tin nhắn vừa nhận.


Đồ ngốc: [Cậu đang ở đâu?]


Đồ ngốc: [Đợi tớ một chút!]


Bùi Kỳ nhíu mày, không trả lời. Cậu bước đến bên tường, lười nhác chống tay đẩy người về phía trước, Chung Chấn cuối cùng cũng được trợ giúp, gắng sức một cái đã trèo qua.


Bùi Kỳ nghiêng đầu hỏi: “Cậu nói với Thẩm Phương Nguyệt chuyện đi chơi net à?”


Tống Triết sững người: “Tớ á? Không có đâu!”


Bùi Kỳ gật đầu, giục cậu ta: “Trèo đi.”


Ở nhà ăn ngon nằm sướng suốt hai tháng hè, giờ ai nấy trèo tường cũng lóng ngóng. Tống Triết trèo qua được, thở hổn hển vài hơi, quay lại nói: “Bùi Kỳ, cậu đừng nói, hai tháng không trèo bức tường này, đúng là hơi khó thật—”


Chưa kịp nói xong, Bùi Kỳ đã chống tay nhún người, bật lên nhẹ nhàng, dứt khoát vượt qua bức tường.


Tống Triết: “…..”


Chung Chấn: “Mẹ kiếp, mấy động tác vừa rồi của cậu còn ngầu hơn nam chính trong bộ phim học đường tớ xem dạo này. Tớ bảo cậu ta xuống để cậu đến diễn thử nhá.”


“Cảm ơn nhưng không cần đâu.” Bùi Kỳ bước nhanh hơn bình thường: “Đi thôi.”


“Này, đợi đã.” Chung Chấn gọi với theo, “Thằng nhóc da ngăm lớp bên cũng muốn đi, bảo bọn mình đợi cậu ta, cậu ta đang trên đường qua rồi.”


“Bảo cậu ta tự đi.”


Chung Chấn ngạc nhiên: “Cậu sao vậy, sao lại gấp thế?”



“Ai cơ?” Tống Triết giật mình, “Không phải cô Cổ chứ?!”


“Không, còn đáng sợ hơn nữa.”


“Vãi chưởng còn ai đáng sợ hơn cô ấy? Là giám thị khối à?” Chung Chấn lập tức nói: “Vậy tớ bảo thằng kia tự đi, bọn mình đi trước!”


Cả nhóm thống nhất xong, vừa quay lại đi được vài bước—


“Bùi Rùa!”


Một tiếng gọi khe khẽ vang lên từ phía sau.


Hai người còn lại đều tưởng mình nghe nhầm, chỉ có Bùi Kỳ dừng bước, cau mày cúi đầu, khẽ “chậc” nhẹ một tiếng.


“Bùi Rùa! Rùa thối! Bùi Kỳ!”


Lần này chắc chắn không phải nghe nhầm. Chung Chấn và Tống Triết nhìn nhau, cùng quay đầu lại.


Phía sau, một cô gái đang ngồi xổm trên tường trường học, hai tay căng thẳng bám chặt vào mép tường, đôi mắt nhìn chằm chằm vào họ.


Một cơn gió hè thoảng qua, vài sợi tóc mai bên tai cô khẽ bay, cả người dường như cũng lay động theo.


“Bùi Kỳ!” Sợ bị người khác phát hiện, Thẩm Phương Nguyệt khẽ gọi, “Cậu lại đây đỡ tớ với.”


Bên phía trong tường còn có vài tảng đá có thể lấy đà để leo lên, nhìn xuống cũng không thấy cao lắm.


Nhưng phía bên ngoài thì không có gì cả, phải lấy hết can đảm mới nhảy xuống. Dù tường không quá cao nhưng nhìn từ trên xuống cũng khá đáng sợ.


“Chị Nguyệt?”


Chung Chấn và Tống Triết đều sững người, nhận ra đây chính là người còn đáng sợ hơn cả cô Cổ đấy ư?


Ngay lúc Tống Triết vừa định hỏi gì đó thì nghe thấy người bên cạnh thở dài, xoay người bước lại.


Bùi Kỳ đi đến sát tường, ngẩng đầu nhìn cô: “Thẩm Phương Nguyệt, quay về lớp đi.”


“Bùi Kỳ, đỡ tớ nhé.”


Gần như vừa dứt lời, Thẩm Phương Nguyệt không chút do dự nhảy xuống.


Và không ngoài dự đoán, Bùi Kỳ đỡ được cô.


Trên cổ và má Thẩm Phương Nguyệt vẫn phảng phất mùi kem chống nắng, làn da dưới bộ đồng phục màu trắng xanh cùng với đôi tay mềm mại như bông đang ôm lấy cậu giống như quả chanh tươi mát dưới ánh nắng hè.


Cách đó không xa, Tống Triết và Chung Chấn sững sờ nhìn hai người bọn họ.


Hai người này đúng là… một người dám nhảy, một người dám đỡ.


Bùi Kỳ chợt bừng tỉnh, nhận ra mình ôm quá chặt, ngón tay siết chặt cũng khẽ buông lỏng.


Khi được buông ra, Thẩm Phương Nguyệt lập tức kéo giãn khoảng cách với cậu.


Cô vỗ ngực, quay lại nhìn bức tường: “Tường này cao thật, sợ chết đi được!”



“Không phải dưới này có cậu sao?”


“…..”


Thẩm Phương Nguyệt phủi phủi lớp bụi vô hình trên tay, cười híp mắt ra lệnh: “Đi thôi, chúng ta xuất phát!”


Vừa đi được mấy bước, cổ áo cô bị ai đó kéo lại.


Bùi Kỳ móc ngón tay vào cổ áo cô, giọng nhàn nhạt ra lệnh: “Thẩm Phương Nguyệt, quay lại học đi.”


“Tớ không đấy.” Thẩm Phương Nguyệt từ chối, “Tớ muốn đi chơi net!”


“….”


“Đi cái đầu cậu, cậu biết chơi gì chứ?” Bùi Kỳ nói, “Đồ mù công nghệ.”


“Chuyện này cậu đừng lo, dù sao tớ nhất định phải đi chơi net.”


Bùi Kỳ lười đôi co với cô, nắm lấy cánh tay cô kéo về phía cổng sau. Ra ngoài khó, nhét người vào lại rất dễ, cùng lắm thì sau khi nhét cô vào, cậu lại trèo ra.


Thẩm Phương Nguyệt hít sâu một hơi.


Sau đó: “Bùi Kỳ lớp 11/5 trốn ——”


Chưa kịp hét xong, miệng cô đã bị bịt lại.


Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu trừng mắt nhìn Bùi Kỳ, mơ hồ nói: “Ưm ựm ừm ứm ưm ứm ưm ứm (Tay cậu vừa mới chơi bóng xong đó)!!!”


“…..”


“Rửa rồi, đừng ồn.” Bùi Kỳ lạnh nhạt nói, “Còn ồn nữa thì tớ thật sự ném cậu về lại đấy.”


Thẩm Phương Nguyệt ngoan ngoãn im lặng.


Cuối cùng, cả bốn người cùng nhau đi về phía quán net.


Đi được một lúc lâu, Chung Chấn vẫn không hiểu nổi, cậu ta nhìn hai người phía sau đang cãi nhau ầm ĩ, quay sang hỏi: “Này, mấy tiếng ‘ưm ứm ừm’ vừa nãy của chị Nguyệt sao Bùi Kỳ lại hiểu được vậy?”


“Ai mà biết.” Tống Triết nói, “Chắc là tâm linh tương thông.”


“…..”


&&


Đây không phải lần đầu tiên Thẩm Phương Nguyệt đi quán net cùng với Bùi Kỳ.


Thực ra lần đầu tiên Bùi Kỳ đến quán net Thẩm Phương Nguyệt đã lẽo đẽo theo sau rồi.


Hồi đó Bùi Kỳ vừa mới vào lớp 6, ba mẹ cậu đang làm thủ tục ly hôn. Hai người vì tranh chấp tài sản mà cãi nhau suốt, cãi đến mức lôi cả chuyện ngoại tình của đối phương ra, cuối cùng lại quay sang tranh cãi việc “con theo ai”.


Sau ba ngày cãi vã liên tục, Bùi Kỳ đóng sầm cửa bỏ đi.


Lúc đó cậu bước vào quán net mới phát hiện Thẩm Phương Nguyệt đi theo mình. Cô bé lớp 6 nhút nhát, hai tay khoanh vào nhau đặt trước ngực, vụng về nói dối với nhân viên quán rằng mình không mang chứng minh thư.



“Cậu theo tớ làm gì?” Bùi Kỳ liếc nhìn đồng hồ, “Mười một giờ rồi, để dì biết chắc chắn sẽ đánh cậu.”


“Cậu khóc à? Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt chống tay lên tay vịn ghế của cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu hỏi.


Đôi mắt cô to tròn, sáng rực, đuôi mắt hơi cong lên, mỗi khi chăm chú nhìn ai đều rất sinh động.


“Không.” Bùi Kỳ vội vàng đáp.


Thẩm Phương Nguyệt nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu, khẽ “ồ” một tiếng: “Tớ đến để ở bên cậu. Muộn thế này rồi, tớ sợ cậu một mình ngoài đường sẽ bị đánh.”


“Tại sao tớ lại bị đánh?”


“Tại nhìn cậu rất đáng bị đánh.”


“…..”


Đêm hôm đó, Thẩm Phương Nguyệt dựa vào ghế của cậu, lải nhải cùng cậu chơi game đến ba giờ sáng, cuối cùng cả hai đều bị ba mẹ Thẩm Phương Nguyệt bắt về.


Đêm đó sau khi về nhà, quả nhiên Thẩm Phương Nguyệt bị mẹ đánh, nửa đêm nằm trong chăn vừa khóc vừa nhắn tin cho cậu.


Cô viết: [Bùi Kỳ, cậu kiên cường ghê, ba mẹ cãi nhau mà cậu không khóc. Mình cũng rất kiên cường, dù bị mẹ đánh đỏ cả mông cũng không khóc.]


&&


Ở một góc quán net, sau khi mở máy xong, Thẩm Phương Nguyệt nhìn chiếc ghế sofa chơi game đã lâu không lau chùi, lại còn bong tróc vài mảng da, cô hơi do dự.


 “Chị Nguyệt, sao không ngồi?” Tống Triết hỏi: “Muốn ăn gì không? Em với Bùi Kỳ sẽ đi mua.”


“Tớ không ăn, cảm ơn cậu.” Nói xong, Thẩm Phương Nguyệt sờ túi định lấy khăn giấy lau ghế.


Một chiếc áo khoác đồng phục bị ném lên chỗ ngồi của cô, che hết đống bẩn kia.


Bùi Kỳ thích dùng áo khoác làm gối, dù là mùa hè cũng mang theo.


Thẩm Phương Nguyệt hài lòng ngồi lên áo khoác của Bùi Kỳ, đưa tay bật máy tính.


Gần đến giờ ăn, ai cũng đói. Chung Chấn lúc nãy nhảy tường bị trẹo chân, cuối cùng Bùi Kỳ và Tống Triết đi mua đồ ăn.


Chung Chấn vừa chơi game vừa tò mò hỏi: “Chị Nguyệt, sao chị lại đặt biệt danh ‘Rùa’ cho Bùi Kỳ vậy?”


Thẩm Phương Nguyệt lập tức giải thích: “Tớ đâu có đặt biệt danh cho ai, cái biệt danh đó là cậu ta tự đặt đấy.”


Chung Chấn ngạc nhiên: “Tự đặt á??”


“Đúng vậy.” Thẩm Phương Nguyệt hơi ngửa đầu nhớ lại: “Hồi mới vào tiểu học, cậu ta cứ bắt tớ gọi cậu ấy là ‘Rùa’, tớ không gọi thì cậu ta còn giận dỗi tớ. Không tin lát nữa cậu hỏi cậu ta đi—”


Đầu cô bị ai đó khẽ đẩy nhẹ một cái.


Một cốc nước ép dưa hấu tươi được đặt bên cạnh tay cô.


“Thẩm Phương Nguyệt, tớ nói lần cuối cùng.”


Bùi Kỳ thu tay lại, mặt không cảm xúc ngồi xuống máy tính bên cạnh cô.


“Con mẹ nó, đó gọi là Ninja Rùa.”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 6: Con mẹ nó, cái đó gọi là Ninja Rùa.
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...