Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 58: (NT 5): Em đồng ý lấy anh không? Thẩm Phương Nguyệt.
Sau khi bắt đầu tự làm truyền thông, Thẩm Phương Nguyệt dần trở nên bận rộn hơn.
Trước đây, mỗi lần “làm” xong cô đều kêu mệt, vừa chạm gối là ngủ ngay. Nhưng tối nay, lúc Bùi Kỳ buộc bao ném vào thùng rác rồi quay lại thì thấy bạn gái mình lại lôi điện thoại ở đầu giường ra, chăm chú xem gì đó.
Tưởng cô đang chỉnh sửa video, anh định bảo cô đi ngủ, sáng mai để anh sửa giúp. Nhưng vừa liếc mắt qua màn hình, anh phát hiện cô đang tìm kiếm “Gợi ý tiệm xăm an toàn, tay nghề tốt ở Yến Kinh”.
Thẩm Phương Nguyệt đang xem rất tập trung, điện thoại bỗng bị ai đó giật mất. Cô ngẩng lên, chạm mắt với ánh nhìn của Bùi Kỳ.
“Em làm gì đấy, Thẩm Phương Nguyệt?” Giọng Bùi Kỳ nhàn nhạt, “Tìm tiệm xăm để làm gì?”
Thẩm Phương Nguyệt giật mình: “Sao anh lại lén xem em chơi điện thoại chứ, có còn tôn trọng quyền riêng tư của nhau không hả?!”
“Thế tại sao lúc em chơi điện thoại anh, em không nghĩ đến tôn trọng quyền riêng tư đi?”
Bùi Kỳ vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô. Mỗi lần “làm” là mặt Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, lúc này hai má vẫn còn hồng, hơi thở cũng chưa ổn định.
Bùi Kỳ nói: “Đừng có đánh trống lảng. Trả lời anh, Thẩm Phương Nguyệt, em tìm cái này làm gì?”
“Được rồi, chính anh tự làm hỏng bất ngờ này đấy nhé.” Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, “Em cũng muốn xăm một cái gì đó về anh. Nhưng em không muốn xăm con rùa, xấu lắm! Giờ thì anh biết rồi, giúp em nghĩ xem nên xăm hình gì đi—— A!”
Trán cô bị búng một cái. Thẩm Phương Nguyệt ôm đầu, kinh hãi: “Này! Anh làm gì đấy!”
“Em nói xem.” Bùi Kỳ lười biếng liếc nhìn cô, “Nghĩ cái gì thế, em xăm rồi thì không thể thi công chức được.”
“Anh đang nói gì với một siêu hot girl mạng thế hả, kiếm được từng này tiền rồi em còn thi công chức——”
Miệng bị bịt lại, Bùi Kỳ khẽ cười: “Được rồi, Thẩm Phương Nguyệt, nói nữa là thành kẻ phản nghịch đấy.”
“………”
“Đừng nghĩ đến nữa, anh sẽ không để em đi xăm đâu. Một người sợ tiêm đến nỗi phải bịt mắt mà còn đòi ra tiệm xăm? Em định khóc ngập luôn tiệm hả?” Bùi Kỳ thả tay ra, ngón tay chạm nhẹ lên lông mày cô, vẽ vài đường linh tinh: “Tự nhiên lại muốn xăm là sao?”
“Không có lý do gì cả, chỉ là muốn có một thứ để chứng minh lẫn nhau thôi.” Thẩm Phương Nguyệt nói rất mơ hồ, ngừng lại một chút rồi tiếp, “Em còn tưởng anh nghe xong sẽ vui nữa.”
Bùi Kỳ nhướng mày.
“Vì khi em nhìn thấy anh xăm tên em, em đã rất vui.” Cô cụp mắt, không nhịn được đưa tay chạm vào hình xăm của anh, “Mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần nghĩ: À, anh là của em. Nhìn một lần là vui một lần.”
“Nên nếu em cũng xăm tên anh, chẳng phải anh cũng sẽ vui giống em sao?”
“………”
Đúng thật.
Chỉ cần nghe vậy, tưởng tượng một chút thôi là đầu óc cũng đã k*ch th*ch đến mức muốn nổ tung rồi.
Nhưng cũng chỉ trong giây lát mà thôi. Anh không thể để cô đi xăm được.
Anh ôm cô vào lòng, giọng nhàn nhạt nói: “Quên đi, đau lắm đấy.”
Thẩm Phương Nguyệt “ồ” một tiếng: “Được thôi.”
“….. Nhưng sao em bỏ cuộc nhanh quá vậy?”
“….. Bởi vì em thực sự rất sợ mà! Em đã nghĩ suốt mấy tháng nay mà không dám làm, vừa mới lấy hết can đảm để tìm tiệm xăm thì anh lại dọa em như thế này.”
Bùi Kỳ khẽ cười: “Cái ‘chứng minh lẫn nhau’ mà em nói vừa nãy nghĩa là gì?”
“Hả.” Thẩm Phương Nguyệt vừa áp mặt vào ngực anh đã thấy buồn ngủ, lẩm bẩm: “Thì là dấu ấn, tín vật định tình gì đó thôi. Hình như chúng ta chẳng có cái nào cả.”
…………
“Anh?”
Bùi Kỳ hoàn hồn, quay sang hỏi: “Không hiểu chỗ nào?”
“Không có không có, chỉ là muốn hỏi anh đã quyết định thật chưa? Bỏ hợp đồng với công ty T mà đầu tư khởi nghiệp vào công ty AI mới kia?” Người bạn cùng phòng thí nghiệm hỏi.
Bùi Kỳ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
“OK, đợi em tốt nghiệp rồi em sẽ đầu quân cho anh.” Đối phương cười, “Đi ăn trưa chung với nhau không?”
Chưa kịp trả lời, điện thoại rung lên.
[Giang Dao Tuyết: Tiểu Kỳ, chú con thay đổi công tác, chúng ta dự định sẽ ra nước ngoài trong thời gian tới… Con có rảnh không? Hai ngày nữa mẹ đến Yến Kinh, có thể ra ngoài ăn bữa cơm với mẹ được không?]
Bùi Kỳ vừa định từ chối.
[Giang Dao Tuyết: Lúc thu dọn hành lý mẹ tìm thấy khá nhiều đồ hồi nhỏ của con… Mẹ không thể mang theo ra nước ngoài, con có muốn giữ lại làm kỷ niệm không?]
&& CỏMayMắn
Đã vài năm mẹ con họ không gặp nhau.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Bùi Kỳ cố ý cắt đứt liên hệ với hai người họ. Tin nhắn còn chẳng buồn trả lời, đừng nói đến là gặp mặt.
Mà dường như bọn họ cũng hài lòng với hiện trạng này. Dù Yến Kinh lớn chừng đấy, lại biết rõ anh học trường nào, nếu thực sự muốn tìm Bùi Kỳ thì đâu có khó, vậy mà chưa từng đến tìm anh.
Cạnh cửa sổ nhà hàng Lâm Giang, hai người lặng lẽ ngồi đối diện, thẳng lưng, không ai lên tiếng, như hai người xa lạ lần đầu gặp gỡ.
Lần này đã đi thì không biết bao giờ mới quay lại, càng không biết khi nào mới gặp lại. Giang Dao Tuyết nhìn người đối diện, cảm xúc dâng trào không kìm được mà liên tục quan sát anh.
Ngũ quan sắc nét hơn so với thời cấp ba, nét trẻ con ngày ấy đã phai mờ gần hết, thay vào đó là sự trầm tĩnh và lý trí của một người đàn ông trưởng thành.
“Tiểu Kỳ…” Hồi lâu, Giang Dao Tuyết cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Xin lỗi con. Lên đại học rồi mà mẹ vẫn chưa từng đến thăm con, để con cô đơn một mình ở thành phố này—”
“Muốn đưa con cái gì?” Bùi Kỳ lễ phép nhìn bà ấy, hỏi.
Ngoại trừ mấy câu nói điên rồ của Thẩm Phương Nguyệt, bình thường Bùi Kỳ rất ít khi cắt ngang lời người khác. Nhưng có vài câu nói anh thực sự không muốn nghe, cũng chẳng cần thiết để nghe.
Giang Dao Tuyết sững lại, thở dài, lấy từ trong túi ra một cuốn album và một chiếc USB nhỏ.
“Là tập tranh con từng dùng khi học vẽ hồi nhỏ, với vài đoạn video mẹ quay lại quá trình con lớn lên…”
Bùi Kỳ mở album ra, một bức tranh sáp màu thô sơ hiện lên trước mắt hai người. Dù xấu đến khó tả nhưng vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra đó là hình vẽ gia đình ba người.
Bùi Kỳ hoàn toàn không nhớ gì về bức tranh này.
Nhưng Giang Dao Tuyết thì vẫn nhớ, bởi vì bà lại nghẹn ngào: “Xin lỗi, Tiểu Kỳ, là lỗi của mẹ…”
“Không cần xin lỗi con.” Bùi Kỳ nói, “Con không còn trách mẹ nữa.”
“……” Giang Dao Tuyết sững sờ, bối rối ngẩng đầu nhìn anh.
“Mỗi người chỉ sống một lần, đương nhiên phải sống vì bản thân mình.” Giọng Bùi Kỳ nhẹ bẫng, “Mẹ cũng không cần quá áy náy với con. Vì con vẫn sống rất tốt. Không chỉ bây giờ, mà trước đây cũng vậy, con chưa từng cảm thấy cô đơn.”
Anh cầm lấy mọi thứ, dưới ánh mắt trống rỗng của Giang Dao Tuyết, anh đứng dậy: “Sau này nếu không có chuyện gì thì cũng không cần liên lạc nữa đâu, gia đình của mẹ biết được chắc cũng không vui vẻ gì. Dù sao cũng cảm ơn mẹ đã giúp con học hết cấp ba. Cơm con không ăn nữa, con còn chút việc.”
“Thuận buồm xuôi gió.”
Rất kỳ lạ.
Vô cùng kỳ lạ.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi trong quán lẩu, nhìn Tống Triết ở đối diện đang cố gắng tìm mọi chủ đề để nói chuyện, Tống Triết rõ ràng là đã no từ lâu rồi nhưng vẫn tìm đủ cách giữ cô lại không cho về. Cô vừa cười ứng phó cho có lệ, vừa cúi đầu nhắn tin với Bùi Kỳ.
[Trăng Nhỏ: Xong rồi.]
[Kẻ bắt chước: ?]
Từ khi Bùi Kỳ suốt ngày bắt chước cách nói chuyện của cô, Thẩm Phương Nguyệt chịu hết nổi, tạm thời đổi ghi chú WeChat của anh dùng suốt hơn mười năm qua.
[Trăng Nhỏ: Tống Triết có vấn đề.]
[Trăng Nhỏ: Một là cậu ta muốn cắm sừng anh.]
[Kẻ bắt chước: ?]
[Trăng Nhỏ: Hai là cậu ta đang giúp anh câu giờ.]
[Trăng Nhỏ: Không, phương án đầu là không thể nào. Vậy nên có phải anh đang chuẩn bị bất ngờ cho em không?]
[Kẻ bắt chước: … Phiền, biết ngay là cậu ta không đáng tin mà.]
Thẩm Phương Nguyệt ước gì có thể bay về nhà ngay lập tức.
Sau khi tạm biệt Tống Triết, cô xách túi chạy đi. Buổi chiều tan tầm nên Yến Kinh kẹt xe khủng khiếp, đầu cô toàn là những suy đoán đầy mong đợi, không kìm được mà gọi video liên tục cho Bùi Kỳ rồi lại bị anh từ chối.
[Trăng Nhỏ: Aaaaa! Không được! Em không nhịn được nữa! Em muốn xem ngay bây giờ!!]
[Kẻ bắt chước: Nhịn đi.]
[Trăng Nhỏ: Là bất ngờ gì thế? Biển hoa à? Nhẫn à? Aaa! Đừng nói là anh muốn cầu hôn em nhé! Không được đâu hôm nay em không trang điểm—]
Bùi Kỳ không trả lời nữa.
Thực ra Thẩm Phương Nguyệt chỉ trêu anh thôi. Cô quá hiểu bạn trai của mình là kiểu người thế nào. Sinh nhật cô năm nào anh cũng tặng toàn mô hình lắp ráp, máy ảnh, mấy món đồ cứng ngắc chẳng chút lãng mạn nào, đến cả một bó hoa còn hiếm thấy. Làm gì có chuyện anh sẽ làm mấy chuyện sến súa như thế?
Có lẽ vì không kỳ vọng nhiều nên khi mở cửa ra và nhìn thấy biển hoa hồng đỏ trước mắt, Thẩm Phương Nguyệt sững sờ đến mức đứng ngây ngẩn cả người.
Không phải là kiểu lấy lệ cắm vài bó hoa. Đèn trong phòng dịu nhẹ, cánh hoa hồng rải rác khắp sàn nhà, vài bó hoa xếp ngay ngắn ở nhiều góc khác nhau, đẹp đẽ và tinh tế. Rõ ràng là đã tốn không ít tâm tư.
Thẩm Phương Nguyệt đứng ngây ra ở cửa, mắt mở to gần như tròn xoe, vừa định hét lên “Em thật sự không trang điểm mà!”, thì chợt nghe thấy trong phòng vang lên hai giọng nói non nớt—
“Heo Peppa, cậu có muốn đi chơi không?”
“Mình là Ninja Rùa.”
“A, khó nghe quá… Được rồi, vậy Rùa này, cậu có muốn đi chơi không?”
Đoạn hội thoại quen thuộc nhưng xa xôi khiến Thẩm Phương Nguyệt thoáng sững sờ. Cô đóng cửa lại, chậm rãi bước vào phòng.
Trên màn hình chiếu trong phòng khách, một đoạn video đang được phát. Trong đó là hình ảnh ngày bé của Thẩm Phương Nguyệt và Bùi Kỳ.
Video đã được cắt ghép, từng cảnh lần lượt hiện lên—
“Rùa ơi, mình thơm cậu một cái, cậu có thể lén cắt cho mình miếng bánh kem to nhất không?” Trong một bữa tiệc sinh nhật nào đó, cô nhóc Thẩm Phương Nguyệt lấy tay che miệng, thì thầm với cậu bé Bùi Kỳ là chủ nhân bữa tiệc ở bên cạnh.
Cô bé Thẩm Phương Nguyệt “ồ” một tiếng, ăn xong bánh kem, phá vỡ lời hứa, cô vẫn quay đầu lại hôn lên má cậu nhóc Bùi Kỳ một cái, sau đó đắc ý quay người chạy biến đi.
Nhóc Bùi Kỳ bị hôn đến ngơ ngẩn, trên má còn dính chút bánh kem từ miệng cô. Một lúc lâu sau, trong tiếng cười vui vẻ của người lớn, cậu đưa tay lau đi miếng bánh kem rồi bỏ vào miệng mình.
Giang Dao Tuyết hốt hoảng kêu lên: “Bẩn! Tiểu Kỳ!”
“Không bẩn, là bánh dính từ miệng Thẩm Phương Nguyệt mà.” Cậu nhóc Bùi Kỳ đáp.
…………
“Thẩm Phương Nguyệt, mỗi khi thua trò chơi đừng có khóc nữa được không? Làm thế trông cậu yếu đuối lắm.” Bên cạnh bãi cát, cậu nhóc Bùi Kỳ ngồi xổm xuống bên cô.
“Nhưng mà, huhu…… viên bi thủy tinh của tớ đều thua hết rồi, tớ, tớ không còn viên bi nào nữa.”
“… Tớ dẫn cậu đi thắng rồi lấy lại.” Cậu nhóc Bùi Kỳ đưa tay về phía cô, khuôn mặt bé nhỏ tràn đầy bất đắc dĩ. “Đừng khóc nữa.”
…………
“Rùa, chúng ta chơi nhập vai đi! Tớ là công chúa thiên nga, cậu là hoàng tử của vương quốc láng giềng.” Trong phòng khách nhà Bùi Kỳ, cô bé Thẩm Phương Nguyệt kiêu ngạo hất cằm, dáng vẻ ra oai, giơ tay về phía cậu, “Bây giờ cậu phải đến cầu xin tớ khiêu vũ cùng cậu.”
“Bệnh công chúa.” Cậu bé Bùi Kỳ vẫn đang chơi xếp gỗ, chẳng buồn quay đầu lại. “Cậu lại chẳng xinh đẹp gì, ai muốn khiêu vũ với cậu chứ.”
“…..” Cô bé Thẩm Phương Nguyệt tức đến giậm chân, buông lời hùng hồn: “Cậu mới là người xấu xí đấy! Cứ đợi đấy đi Bùi Kỳ! Sẽ có một ngày cậu quỳ dưới váy của tớ! Đến lúc đó, tớ nhất định sẽ không khiêu vũ với cậu đâu!!!”
Màn hình tối đen.
Tiếng cửa nhà vệ sinh mở ra.
Thẩm Phương Nguyệt ngây ngốc đứng đó thật lâu, mới quay đầu lại đối diện với ánh mắt của Bùi Kỳ.
Có hơi giống cậu bé trong video, cùng là đôi mắt cao ngạo xinh đẹp ấy.
Lại có chút không giống, bởi vì trong đôi mắt đen sâu thẳm này, không còn vẻ ghét bỏ và mất kiên nhẫn cố tình giả vờ nữa, mà chỉ còn lại sự dịu dàng vô tận như cơn sóng lớn ập tới.
“Em nói đúng rồi, Thẩm Phương Nguyệt. Anh thực sự sẽ quỳ xuống dưới làn váy của em.”
Bùi Kỳ cụp mắt, cam tâm tình nguyện quỳ một gối xuống đất, sống lưng thả lỏng nhưng vẫn thẳng tắp.
Khoảnh khắc đầu gối anh vừa chạm đất, Thẩm Phương Nguyệt đã nói: “Em đồng ý!”
“………”
Bùi Kỳ bật cười: “Anh còn chưa nói gì mà, Thẩm Phương Nguyệt.”
“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt hít mũi một cái, “Vậy anh mau nói đi.”
Bùi Kỳ lấy ra hộp nhẫn, mở ra, chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh trong bóng tối.
“Vốn dĩ định chờ thêm vài năm nữa, ít nhất là đến khi công việc của anh ổn định rồi mới nói với em. Nhưng nghĩ lại, hình như cũng chẳng có gì khác biệt, anh sẽ không yêu người khác, mà em cũng sẽ không—”
“Cũng chưa chắc đâu.” Thẩm Phương Nguyệt phản bác theo thói quen.
“Lúc cầu hôn thì đừng cãi lời anh được không?”
“Ồ, xin lỗi xin lỗi, em quen miệng rồi. Anh tiếp tục đi.”
“………”
“Anh cũng sẽ không để em yêu người khác.” Bùi Kỳ thản nhiên sửa lại, “Vậy nên, lúc nào cũng như nhau, anh vẫn muốn cưới em sớm một chút.”
“Mặc dù anh mới bắt đầu đi làm, nhưng dự án đã khởi động, đối tác cũng đã đàm phán được vài bên, đều là những người mà anh tiếp xúc khi làm dự án cho giáo sư trước đây, họ khá tin tưởng anh. Nếu thuận lợi, cộng với số tiền anh đã tiết kiệm trước đó, sang năm là có thể gom đủ tiền đặt cọc rồi.”
“Trước đây em nói muốn có thứ gì đó để chứng minh lẫn nhau, anh nghĩ rồi, so với hình xăm, có lẽ nhẫn cưới sẽ càng phù hợp hơn.”
“Em đồng ý lấy anh không? Thẩm Phương Nguyệt.”
Nước mắt theo cái gật đầu mà rơi xuống.
Thẩm Phương Nguyệt khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, đưa tay về phía anh: “Ừm! Em đồng ý!!”
Cô không ngờ Bùi Kỳ lại cầu hôn cô một cách trang trọng đến như vậy.
Rõ ràng bình thường anh lạnh nhạt, độc miệng, lại còn ngang ngạnh. Rõ ràng chỉ cần anh mở miệng, cô nhất định sẽ đồng ý. Nhưng vì biết cô thích những thứ hoa hòe loè loẹt này, anh vẫn chuẩn bị cho cô.
Chiếc nhẫn chầm chậm được đeo vào ngón tay cô.
Bùi Kỳ vừa mới thở phào, người trước mặt đã nhào vào anh. Anh còn đang quỳ một gối, nếu không giữ vững trọng tâm, có khi cả hai đã ngã xuống đất rồi.
“Đừng khóc nữa, Thẩm Phương Nguyệt.” Anh bế cô lên, đứng dậy, ngón tay vùi vào mái tóc cô, nhẹ nhàng xoa, “Không lát nữa mắt lại sưng lên bây giờ.”
“Em không nhịn được.” Thẩm Phương Nguyệt sụt sịt.
“Biển hoa, nhẫn, cầu hôn. Đều bị em đoán trúng hết.” Bùi Kỳ thở dài, “Em có thể đừng thông minh vào những lúc đáng ra phải ngốc nghếch như thế này không?”
Thẩm Phương Nguyệt phì cười. Cô cũng không biết tại sao mình đoán đúng, chỉ là tự nhiên có linh cảm thôi: “Vừa rồi anh từ nhà vệ sinh đi ra đấy à? Phá hỏng không khí quá đi.”
“Không thì anh trốn đâu? Dưới gầm giường à? Anh cầu hôn chứ không phải vụng trộm ngoại tình.”
“…..” Thôi được rồi. Thẩm Phương Nguyệt lại hỏi: “Những đoạn video này ở đâu ra vậy?”
“Mẹ anh quay từ trước. Bà ấy sắp ra nước ngoài nên đưa lại cho anh.”
Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, chống tay ngồi thẳng dậy nhìn anh: “Anh gặp dì rồi à? Dì ấy sắp ra nước ngoài sao? Có còn quay về không?”
Bùi Kỳ nhàn nhạt đáp: “Không biết nữa, nghe giọng điệu thì có vẻ là không.”
“………”
Thẩm Phương Nguyệt cắn môi, cố gắng không để nước mắt chảy nhiều hơn: “Bùi Kỳ, không sao đâu, em sẽ luôn ở bên anh.”
“Bây giờ em là vợ anh, tất nhiên sẽ luôn ở bên anh rồi.” Anh nói như điều hiển nhiên.
“………”
Tim đập thình thịch. Trời ơi! Cái danh xưng xa lạ nhưng đầy k*ch th*ch này là gì vậy?!
Thẩm Phương Nguyệt nâng mặt anh, chạm chóp mũi vào mũi anh, hai má đỏ bừng, thử gọi một tiếng: “Chồng ơi.”
“……….”
Cả hai đều im lặng. Giây tiếp theo, gần như cùng lúc nghiêng đầu ngậm lấy môi đối phương.
“….. Sao trên giường anh cũng rải đầy cánh hoa thế! Nằm xuống ngứa quá đi!”
“Ừm, lỡ anh không rải, em lại bảo anh lười, còn nói không đẹp nữa.” Bùi Kỳ ôm lấy cô nói, “Ngồi lên đùi anh đi.”
“Em đã định nói từ nãy rồi, biển hoa thực sự sến súa lắm—”
“Em chỉ được nói thích hay không thôi.”
Được thôi. Ngón tay đeo nhẫn bấu chặt vào tấm lưng rộng lớn rắn rỏi của người đàn ông, in hằn thật sâu. Thẩm Phương Nguyệt th* d*c trong vòng tay anh, thì thầm: “….Rất thích. Cực, kỳ, thích, luôn.”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 58: (NT 5): Em đồng ý lấy anh không? Thẩm Phương Nguyệt.
10.0/10 từ 31 lượt.
