Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 57: (NT 4): Trăng Nhỏ (Đã có anh bồ đẹp trai)


01


Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên Thẩm Chu Sơn đến căn hộ mà bọn họ thuê.


Trước đây ông cũng đã đến hai lần nhưng đều báo trước, những ngày đó Bùi Kỳ đều ngủ lại ở trường, quần áo khóa trong tủ. Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy vừa thú vị vừa k*ch th*ch, còn lén lút nói với anh:  Chúng ta thế này giống như đang vụng trộm sau lưng ba mẹ ấy.


Giờ phút này, Bùi Kỳ đứng trước cửa, mặt đối mặt với Thẩm Chu Sơn, trong lòng nghĩ rằng đúng là chẳng khác gì bị bắt gian tại trận. Trong khoảnh khắc đó, anh thực sự muốn quay đầu trèo qua cửa sổ để trốn đi.


Trong nhà, tất cả đồ dùng sinh hoạt đều có hai phần, tủ quần áo cũng treo đầy đồ của cả hai người, có muốn chối cũng không được.


Thẩm Chu Sơn nhìn về phía vợ mình – người vừa đỗ xe xong rồi lên lầu – như mong tìm được một đồng minh. Kết quả lại phát hiện đối phương mặt mày bình thản, chẳng chút kinh ngạc nào cả, cuối cùng ông mới nhận ra rằng bản thân mình đã bị cô lập hoàn toàn.


Vì vậy ông đơn phương “tuyệt giao” với gia đình này.


Nhưng Thẩm Chu Sơn rất dễ dỗ dành. Thẩm Phương Nguyệt ôm lấy cánh tay ông làm nũng một hồi; Diệp Uyển trong lúc ông đang giận dỗi thì nắm tay ông một cái, thế là Thẩm Chu Sơn mềm lòng ngay.


Chỉ làm khó duy nhất một người.


Không thể tiếp tục ở lại căn hộ này nữa, vì vậy họ hẹn nhau ra ngoài ăn trưa. Trong lúc ăn, họ bàn bạc xem nhân dịp Diệp Uyển được nghỉ phép thì cả nhà nên đi chơi ở đâu đó.


Diệp Uyển gợi ý vài địa điểm du lịch nổi tiếng, thậm chí còn nhắc đến một số thành cổ xung quanh. Nhưng câu trả lời nhận được luôn là: “Con với Bùi Kỳ đi rồi, chúng ta thử tìm chỗ khác xem?”


Cuối cùng, Thẩm Chu Sơn nhịn không được nữa, nói với Bùi Kỳ câu đầu tiên trong ngày: “Không phải ngày nào cháu cũng bận rộn thi đấu với học thạc sĩ sao? Sao lại có nhiều thời gian như vậy?”


Bùi Kỳ cười nhẹ, thản nhiên nói: “Thực ra cũng không bận lắm đâu chú ạ.”


Bận hay không Thẩm Chu Sơn chẳng lẽ không biết? Chính ông cũng đã từng trải qua giai đoạn này.


Chỉ là do Thẩm Phương Nguyệt thích đi chơi nên thằng bé cố tình sắp xếp thời gian để đi cùng nó thôi. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy, đêm qua Bùi Kỳ ngủ không ngon, quầng thâm mắt của nó còn nặng hơn cả hồi cấp ba thức đêm ôn thi. Nhưng nó vẫn đến ăn cơm cùng họ, đi chơi cũng không phản đối, đều nghe theo sắp xếp.


Thẩm Chu Sơn hừ lạnh, đẩy gọng kính, giọng điệu miễn cưỡng: “Còn trẻ thế này đừng để sức khỏe suy kiệt. Sau này định học lên tiến sĩ à?”


Bùi Kỳ lắc đầu: “Học xong thạc sĩ thì đi làm luôn ạ.” Thực ra đã có không ít công ty lớn liên hệ với anh, dù hiện tại anh còn chưa tốt nghiệp đại học.


“Cũng được, với năng lực của cháu đúng là chẳng cần cái danh tiến sĩ để tô điểm…” Nói xong câu này, Thẩm Chu Sơn giật mình! Sao mình lại khen nó chứ?! Vội vàng đổi giọng sang mỉa mai: “Có điều, cũng nhìn ra được là cháu chẳng có chí hướng theo đuổi học thuật gì cả.”


“Vâng.” Bùi Kỳ cười, giọng điệu nhẹ nhàng: “Cháu có hơi sốt ruột. Muốn kiếm tiền nhanh một chút, mua nhà rồi kết hôn.”


“?”



Cả bàn lập tức rơi vào hỗn loạn.


Thẩm Chu Sơn: “Cháu muốn kết hôn với ai hả?!”


Thẩm Phương Nguyệt dựa vào người Bùi Kỳ: “Thực ra em có nhà mà. Hay là anh cầu xin em một chút, thì em sẽ bao nuôi anh nhé?”


Thẩm Chu Sơn gào lên: “Trăng Nhỏ!!!”


Diệp Uyển: “Được rồi, được rồi, được rồi…”


Cuối cùng bọn họ cũng không đi quá xa, chỉ dạo quanh bức tường thành nổi tiếng nhất Yến Kinh.


Dù mỗi chữ của Thẩm Chu Sơn đều không ngừng phản đối, nhưng đến khi kết thúc chuyến đi, lúc đăng ảnh lên vòng bạn bè thì ông lại rất thành thật: cả ba bức ảnh đều là ảnh chụp chung của bốn người họ.


Biên tập viên của ông nhìn thấy, trả lời như một cái máy: [Viết… thêm… gì… đi…]


Nhìn kỹ lại ảnh, anh ta bổ sung thêm một câu: [Chàng trai ở góc bên trái trông đẹp trai quá! Là họ hàng của thầy à?]


Dù sao thì Thẩm Phương Nguyệt cũng không có kết bạn với biên tập viên này, nên không thể thấy được đoạn phản hồi của anh ta.


Thẩm Chu Sơn trả lời: [Là bạn trai của con gái tôi.]


Cuối cùng, ông bị chính vợ mình phản bội, chụp màn hình gửi thẳng cho Thẩm Phương Nguyệt. Bùi Kỳ nhìn thấy, thở phào nhẹ nhõm. Những ngày sau đó, hiệu suất làm thí nghiệm của anh cũng cao hơn hẳn.


Vốn tưởng rằng như vậy là tạm thời qua được cửa ải.


Mấy tháng sau, cuốn sách cũ của Thẩm Chu Sơn được tái bản. Bùi Kỳ lén mua mấy cuốn trên mạng để ủng hộ. Mở ra xem, anh phát hiện sách tái bản có thêm một ngoại truyện – là một vụ án nhỏ. Nội dung vụ án vẫn sắc sảo như mọi khi, hung thủ bên trong thì xảo trá gian manh, mưu mô quỷ quyệt, tên là Smith Bồi Kỳ.


02


Kỳ nghỉ đông năm tư, xung quanh ai cũng bận rộn tìm kiếm cơ hội để thực tập.


Thẩm Phương Nguyệt cũng vậy.


Tối Giao thừa, cô nằm trên sofa ở nhà mình, vừa gọi video với Bùi Kỳ vừa lướt phần mềm tuyển dụng, không nhịn được mà mắng nhà tư bản đáng ghét: “Lương thấp thế này mà còn bắt tăng ca, muốn báo cảnh sát bắt hết bọn họ lại quá!”


Năm nay Bùi Kỳ bận đến mức không thể về Sơn Thành đón Tết.


Anh vừa rời khỏi phòng thí nghiệm, đang trên đường về căn hộ thuê. Nghe vậy, anh bật cười, định bảo Thẩm Phương Nguyệt gửi sơ yếu lý lịch cho mình, buổi tối anh sẽ xem giúp cô một lượt. Nhưng chưa kịp nói thì đầu bên kia của Thẩm Phương Nguyệt đã có người lên tiếng trước.


“Đừng làm như thế, mẹ sợ đến lúc đó cảnh sát tới lại lôi mẹ đi trước mất.”



“Không được đâu ạ.” Thẩm Phương Nguyệt hơi do dự, vươn đầu ra khỏi sofa, “Phụ nữ phải tự cường, chúng ta là những người phụ nữ độc lập, phải dựa vào chính mình.”


“Con đừng để những lời vớ vẩn đó tẩy não được không? Chỉ có người không thể dựa dẫm vào ai mới bị ép buộc phải độc lập. Trên đời này, dù là nam hay nữ, có mấy ai không dựa vào ba mẹ chứ? Mẹ vất vả phấn đấu bao nhiêu năm không phải để con gái mẹ tự cường.” Diệp Uyển thản nhiên nói: “Hơn nữa, con vào công ty mẹ cũng chỉ được đãi ngộ như mấy thông tin tuyển dụng đó thôi, con tưởng có thể kiếm được bao nhiêu? Dù gì cũng chỉ là làm công việc quần quật như trâu như ngựa để nhận mấy đồng bạc lẻ, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, chẳng thà con đến làm công cho mẹ.”


Thẩm Phương Nguyệt hét lên: “Báo cảnh sát! Bùi Kỳ, mau giúp em báo cảnh sát!!! Mau bắt mẹ em lại!!!”


Bùi Kỳ cười đến mức cả vai cũng rung lên.


Thẩm Chu Sơn từ trong phòng bước ra: “Không phải là không về đón Tết sao? Sao tôi vẫn nghe thấy giọng nó vậy?”


Bùi Kỳ lập tức ngừng cười.


Thẩm Phương Nguyệt: “Ba!”


“Được rồi, đừng tám chuyện nữa, mau đứng dậy đi.” Diệp Uyển liếc nhìn đồng hồ đeo tay, “Đến giờ đi rồi.”


Thẩm Phương Nguyệt ngồi dậy khỏi ghế sofa, lưu luyến nhìn người trong video: “Thế em cúp máy đây…”


“Ừm.” Yến Kinh lại bắt đầu có tuyết rơi, mấy sợi tóc trước trán và lông mi của Bùi Kỳ đều phủ một lớp sương. “Đi đi.”


&&


Khu nhà bọn họ thuê có điều kiện khá tốt, lúc này trên cây đều treo đèn lồng đỏ.


Ở đây hai năm, bảo vệ khu chung cư đều quen mặt anh – chủ yếu là vì quen với Thẩm Phương Nguyệt. Khi Bùi Kỳ về đến nơi, bảo vệ ở cổng còn cười với anh: “Về rồi à? Ủa, bạn gái cậu đâu?”


“Về nhà đón Tết rồi.”


“Ồ.” Bảo vệ cười với anh, cũng không hỏi tại sao anh không về, chỉ nói: “Vậy tranh thủ năm sau cùng cô ấy về nhà đón Tết đi.”


Về đến nhà, Bùi Kỳ đi tắm rồi nằm xuống sofa đắp chăn hình cún con, cầm điện thoại báo cáo tiến độ giản lược với giáo sư. Sau đó, anh mở từng tin nhắn của Thẩm Phương Nguyệt ra xem——


[Đồ Ngốc: Vừa cúp máy xong, ba em từ trong phòng mang ra một cái hộp, nói là mua khăn choàng cổ về nhưng không thích nữa, bảo em xử lý giùm.]


[Đồ Ngốc: Em nói ok, em giúp ba mang lên app bán đồ cũ. Ba nói thế thì lỗ quá, ông ấy còn chưa dùng qua, rồi giả vờ vô tình hỏi: Bạn trai con làm sao vậy? Nghèo đến mức này à? Sao cái khăn quàng cổ tặng từ năm lớp 11 mà đến giờ vẫn còn dùng?]


[Đồ Ngốc: Em nói vậy thì ba đưa cái này làm quà tặng cho bạn trai con nhé. Ba em tỏ ra rất khó xử rồi gật đầu đồng ý.]


[Đồ Ngốc: Ba em đúng là người đàn ông đáng yêu nhất thế giới, hahaha!]


………..



[Đồ Ngốc: Em lên xe rồi.]


[Đồ Ngốc: Tết nhất đường lên núi tắc thành thế này có hợp lý không? Mọi người đừng có mê tín phong kiến nữa!!!]


[pq: Vừa mới tắm xong.]


[pq: Mọi người đều cần có tín ngưỡng.]


[pq: Gửi sơ yếu lý lịch của em qua cho anh.]


[Đồ Ngốc: Làm gì? Muốn nhìn trộm bản sơ yếu lý lịch hoàn hảo không tì vết của em à?]


[pq: Kiểm tra xem có phần nào bịa đặt hay phóng đại quá mức không.]


Thẩm Phương Nguyệt gửi bản sơ yếu lý lịch cho anh kèm theo tám trăm cái meme đấm đá túi bụi.


Bùi Kỳ nằm dài trên sofa, cười như không cười mở tài liệu ra, giúp cô kiểm tra và chỉnh sửa từng chút một.


Hai người trò chuyện câu được câu chăng một lúc, sau đó Thẩm Phương Nguyệt không nhắn nữa, chắc là cô lại ngủ gật trên xe rồi.


Khi sửa xong sơ yếu lý lịch, bên ngoài vang lên mấy tiếng pháo điện tử, trong thành phố Yến Kinh không cho phép đốt pháo hoa. Bùi Kỳ nhìn đồng hồ, vừa đúng 12 giờ.


Anh gập laptop lại, đi tìm chút đồ ăn. Vì muốn nhanh chóng làm xong công việc trong hôm nay để còn gọi video với Thẩm Phương Nguyệt, anh chỉ kịp ăn vội mấy miếng cơm tối rồi dừng.


Khi quay lại, điện thoại đã có mấy tin nhắn mới.


[Diệp Uyển: Chúc mừng năm mới, Tiểu Kỳ.]


[Thẩm Chu Sơn: Chúc mừng năm mới cháu (tin nhắn nhóm)]


[Đồ Ngốc: Chúc mừng năm mới bạn trai (bông hoa) (hôn)]


[Đồ Ngốc: Vừa nãy em ngủ quên mất.]


[Đồ Ngốc: Người đâu rồi? Anh cũng ngủ rồi à?]


[Đồ Ngốc: Vừa nãy cầu nguyện em đã cầu nguyện giúp anh rồi đó, không cần cảm ơn quá nhiều đâu nhé.]


[Đồ Ngốc: (Ảnh chụp màn hình đổi vé máy bay)]


[Đồ Ngốc: Cảm nhận được anh rất nhớ em, nên em quyết định về sớm hơn. Đừng quá xúc động nhé, thứ Tư gặp!]



Lúc hoàn hồn lại, Bùi Kỳ phát hiện mình đã mở lịch và bắt đầu đếm còn mấy ngày nữa đến thứ Tư.


Được rồi, đúng là rất nhớ cô thật.


&&


Cuối cùng, Thẩm Phương Nguyệt vẫn thực tập ở chi nhánh Yến Kinh của công ty mẹ cô. Nhưng cô thông qua con đường phỏng vấn chính quy.


Diệp Uyển vốn định âm thầm mở cửa sau để sau khi tốt nghiệp con gái có thể vào công ty với tư cách nhân viên chính thức luôn. Nhưng có một chuyện ngoài ý muốn xảy ra—


Thẩm Phương Nguyệt nổi tiếng rồi.


Nói chính xác hơn là tài khoản mạng của cô đã nổi tiếng.


Bản thân Thẩm Phương Nguyệt cũng không ngờ đến. Ban đầu, cô chỉ tình cờ lướt thấy một điệu nhảy rất gợi сảm, thế là tối hôm đó, cô nằm trên giường, nhảy vài động tác trước mặt Bùi Kỳ.


Bùi Kỳ: “Được rồi, nhảy thêm nữa là anh mất cảm giác đấy.”


Thẩm Phương Nguyệt: “… Nói linh tinh! Không phải anh đang tìm lý do để biện hộ cho chuyện mình không được đấy chứ?”


Bùi Kỳ bật cười khẽ, dùng hành động để chứng minh rằng mình chẳng có vấn đề gì cả.


Thẩm Phương Nguyệt không phục, bèn quay video lại đăng lên mạng, nhờ chị em trên mạng phân xử, còn cố tình ghi trong phần tiểu sử cá nhân rằng “Từng học múa”, mong để lại ấn tượng tốt với cư dân mạng.


Bình luận hot nhất là: [Mặt rất xinh, còn tay chân thì như mới quen nhau.]


Bình luận hot thứ hai: [Không tin là đã học múa, cô học với ai?]


Để chứng minh mình không nói dối, Thẩm Phương Nguyệt trả lời bình luận thứ hai, viết tên giáo viên dạy múa hồi nhỏ của mình. Không ngờ tối hôm đó cô nhận được phản hồi từ chính người giáo viên đó. Bao nhiêu năm trôi qua, đối phương vẫn nhớ cô: [Chỉ dạy chưa đến một tuần, sao có thể tính là học trò của tôi? Tôi với cô không thù không oán, sao cô lại đối xử với tôi như thế này?]


…………..


Video đó cuối cùng nhận được hơn 700.000 lượt thích, Thẩm Phương Nguyệt cứ thế mà nổi tiếng một cách khó hiểu.


Cô tận dụng cơ hội, tự lên ý tưởng cho nội dung, còn Bùi Kỳ tranh thủ thời gian rảnh giúp cô chỉnh sửa kịch bản, biên tập video. Một loạt video tiếp theo liên tục viral. Đến lúc cô tốt nghiệp đại học, tài khoản đã có gần 600.000 ngườі theo dõі.


Hôm ấy, Diệp Uyển chỉ vào danh sách các tài khoản truyền thông được đề xuất hợp tác mà cấp dưới vừa nộp lên. Trong đó có một cái tên: Nickname: Trăng Nhỏ (Đã có anh bồ đẹp trai), 578.000 ngườі theo dõі, loạt video viral tiêu biểu gồm: Mời cư dân mạng phân xử, xem tôi nhảy thế nào?; Người mẹ tư bản bá đạo của tôi; Người cha vua trì hoãn bản thảo của tôi..Bà nói: “Người này không hợp tác.”


Cấp dưới cố gắng thuyết phục: “Hả? Tại sao ạ? Là vì lượng người theo dõi của cô ấy hơi ít so với những blogger khác sao? Có thể chị chưa biết, nhưng cô ấy là một gương mặt mới nổi gần đây, nội dung rất sáng tạo, được lòng cư dân mạng lắm. Đừng nhìn con số 578.000 mà đánh giá thấp, thực ra tài khoản này có rất nhiều fan tương tác—”


“Bởi vì tôi chính là người mẹ tư bản bá đạo của nó.”


“…………”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 57: (NT 4): Trăng Nhỏ (Đã có anh bồ đẹp trai)
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...