Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 56: (NT 3): Bùi Kỳ! Em chỉ hay mềm lòng thôi, chứ không phải là kẻ ngốc!
Lần đầu tiên sau khi yêu nhau hai người có một trận giận dỗi nho nhỏ là vào năm tư đại học.
Ngọn nguồn thực ra rất bé. Thẩm Phương Nguyệt phát hiện gần trường có vài con mèo hoang nên cô thường xuyên đến cho chúng ăn, kết quả là sơ ý bị chúng cào một vết.
Xung quanh có không ít chó hoang, để an toàn, cô đành phải cắn răng đi tiêm vắc-xin phòng bệnh dại.
Đây là mũi tiêm đau nhất mà Thẩm Phương Nguyệt từng tiêm.
Bùi Kỳ lấy tay che mắt cô, cảm giác lòng bàn tay gần như sắp bị nước mắt của cô làm ướt đẫm. Anh hít sâu một hơi, cố nén không nói ra câu “Bác sĩ, có thể tiêm nhẹ một chút không?” đầy ngốc nghếch, chỉ có thể lặng lẽ xoa cổ cô, cố gắng phân tán sự chú ý của cô.
Tiêm xong cần phải ở lại bệnh viện quan sát trong nửa tiếng.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi xuống khu theo dõi, đôi mắt hoe đỏ, nức nở ngẩng lên, cuối cùng cũng có thời gian hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
Dạo gần đây Bùi Kỳ rất bận.
Anh đã được giữ lại trường để học thạc sĩ, giáo sư yêu cầu anh vào nhóm nghiên cứu sớm, gần đây lúc nào anh cũng bận bịu nghiên cứu khoa học trong phòng thí nghiệm.
Vậy nên ban đầu Thẩm Phương Nguyệt chỉ nhắn tin than thở với anh rằng mình xui xẻo, không ngờ nửa tiếng sau Bùi Kỳ với dáng vẻ mệt mỏi đã vội vã xuất hiện trước mặt cô.
Tóc anh hiếm khi lộn xộn, cổ áo cũng vậy, chắc là do quá lúc cởi áo blouse vội vàng quá. Cả người anh trông hơi nhếch nhác hiếm thấy, anh trả lời: “Anh không đến thì em tiêm kiểu gì?”
“Em có thể tự bịt mắt mình lại mà.”
“Ừm, sau đó run đến mức tám bác sĩ cũng không giữ nổi em à?”
“……” Thẩm Phương Nguyệt định giẫm lên giày anh một cái, cúi đầu nhìn lại, giày anh cũng bẩn rồi, chắc lúc chạy đến bị nước bắn lên. Thế là cô mềm lòng, thôi không giẫm nữa. Được rồi, tha cho đôi giày vậy.
Cơn đau trên tay dần dịu đi, Thẩm Phương Nguyệt lấy điện thoại ra: “Đúng rồi, Tiểu Mỹ sinh mèo con rồi, nhiều lắm, đáng yêu cực! Bảo sao nó đột nhiên cào em, chắc tưởng em muốn cướp con của nó. Này, anh xem——”
“Thẩm Phương Nguyệt, em có thể bớt thương hại tràn lan như vậy được không?” Bùi Kỳ liếc nhìn qua một cái, nhàn nhạt nói, “Ít nhất cũng đeo găng tay vào chứ.”
Thẩm Phương Nguyệt sững sờ.
Mặc dù biết là Bùi Kỳ lo cho mình, nhưng câu đầu tiên vẫn khiến cô hơi không vui, nhất là khi vừa tiêm xong, trong lòng cô còn tủi thân mà giọng điệu của anh lại còn lạnh lùng như vậy.
Thế là cô chẳng nghĩ gì đã buột miệng nói: “Em vốn như thế đấy, thì sao nào? Nếu không phải vì em thương hại tràn lan thì mỗi kỳ nghỉ đông nghỉ hè trước đây anh chỉ đành một mình ngồi trên sân thượng nhà anh lặng lẽ ngẩn người thôi đấy.”
…………….
Từ lúc đó trở đi, Thẩm Phương Nguyệt nhạy bén cảm nhận được Bùi Kỳ có vẻ tức giận rồi.
Nói là tức giận thì cũng không hẳn, anh vẫn đưa cô đi tiêm, bôi thuốc cho cô, vẫn trò chuyện với cô, hôn cô. Nhưng sắc mặt luôn rất lạnh nhạt, lời nói cũng ít hơn trước.
Nhưng mà tại sao chứ? Bởi vì cô cho mèo ăn mà không phòng ngừa gì sao? Thế thì cũng không đến mức tức giận mà…
Thứ Sáu, cô không nhịn được mà kể chuyện này cho Cố Tương nghe. Đối phương nghe xong thì khó hiểu: “Chẳng phải trước giờ Bùi Kỳ vẫn ít nói sao? Mặt cũng toàn lạnh nhạt mà.” Thẩm Phương Nguyệt ngẫm lại, thấy cũng đúng thật. Cô không nhịn được mà cảm thán nhắn lại: Trời ạ, tình yêu thật kỳ diệu. Rõ ràng biểu hiện của anh ấy chẳng khác gì bình thường nhưng tớ vẫn cảm nhận được anh ấy đang không vui.
Cố Tương trả lời lại bằng một dãy dấu chấm dài.
Vừa nhắn tin với Cố Tương xong, Thẩm Phương Nguyệt liền nhận được hai gói hàng. Khi mở ra xem, bên trong là một đôi găng tay chống trầy xước và một túi lớn thức ăn cho mèo.
Được rồi.
Mặc dù cô cảm thấy lần này Bùi Kỳ giận dỗi có phần hơi làm quá, vô lý hết sức…
Nhưng đợi lát nữa anh về nhà, cô vẫn nên dỗ dành anh một chút vậy.
Đợi một lúc là trời đã tối.
Vẫn không nhận được tin nhắn của Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt ôm gối ngồi trên sofa, không biết đã bao lần kiểm tra điện thoại. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa mà nhắn tin hỏi một người bạn cùng nhóm với Bùi Kỳ. Đối phương trả lời rất nhanh—
[Hôm nay có tiệc xã giao, bị giáo sư đưa đi ăn cơm, có uống một chút rượu. Ông chủ kia rất có thiện cảm với Bùi Kỳ nên đã mời vài ly. Chắc cậu ấy hơi say nên chưa kịp trả lời tin nhắn. Không sao đâu, vừa nãy tớ đã đưa cậu ấy lên xe rồi, chắc sắp về tới rồi đấy?]
Tin nhắn vừa đọc xong, giây tiếp theo, khóa cửa điện tử vang lên, cửa bị đẩy ra, người cô đang tìm lảo đảo bước vào.
Bùi Kỳ cúi đầu cởi giày, cổ áo sơ mi trắng hơi xộc xệch, trên người nồng nặc mùi rượu, trông có vẻ đã uống không ít.
Thẩm Phương Nguyệt vội vàng đỡ anh ngồi xuống sofa, hai tay ôm lấy mặt anh, nhìn vào mắt anh để xác nhận.
“Bùi Kỳ, anh có sao không? Có khó chịu lắm không?”
Bùi Kỳ nửa nằm trên sofa, trông như chẳng còn chút sức lực nào. Đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cô, không nói một lời.
Anh khó chịu hay không thì chưa rõ, nhưng Thẩm Phương Nguyệt nhìn thấy mà lòng không yên. Dạo gần đây anh đã rất mệt rồi. Cô đưa tay vén mái tóc lòa xòa trên trán anh: “Em đi pha cho anh cốc nước mật ong nhé…”
Vừa định đứng dậy, cổ tay cô đã bị giữ lại, Thẩm Phương Nguyệt đành ngồi xuống lại.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Cuối cùng Bùi Kỳ cũng mở miệng, anh ngừng một chút rồi lại gọi, “Trăng Nhỏ.”
“…….”
Trời ạ. Anh thực sự say rồi.
Lâu lắm rồi anh chưa gọi cô như vậy. Tim Thẩm Phương Nguyệt khẽ rung động, không nhịn được mà xích lại gần anh hơn, muốn dụ dỗ anh gọi thêm một lần nữa——
“Em có thích anh không?” Bùi Kỳ đột nhiên hỏi.
“Hả?” Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt.
Bùi Kỳ lười biếng dựa đầu vào sofa, đáy mắt hơi đỏ, không biết vì say hay vì lý do gì khác, anh lặp lại: “Em có thích anh không?”
Thẩm Phương Nguyệt còn chưa kịp trả lời đã nghe thấy giọng anh trầm thấp mà nói: “Hay em chỉ là thương hại anh?”
“……..”
Thẩm Phương Nguyệt ngây người, lặng lẽ nhìn anh.
Bùi Kỳ cũng không để ý. Có lẽ căn bản anh đã không còn tỉnh táo nữa, giọng nói khàn khàn: “Hồi cấp hai ở lại là vì thương hại anh, sinh nhật cũng là thương hại anh, lén mang hoa đến nhà anh cũng là thương hại anh, vậy còn ở bên anh thì sao?”
“… Nếu cũng là vì sự thương hại.”
Anh cụp mắt, ngón tay đang say khướt khẽ móc lấy cổ tay Thẩm Phương Nguyệt, thở dài, nhẹ giọng cầu xin: “Vậy em có thể thương hại anh cả đời không?”
Vẫn không có câu trả lời.
Bùi Kỳ nuốt nước bọt xuống, anh đã say đến mức mí mắt sắp khép lại. Nhưng ngay sau đó, một mùi hương nhàn nhạt như hoa sơn trà khẽ áp tới, hôn anh một cái. Hôn xong, cô còn nhỏ giọng than phiền: “… Đắng quá đi.”
Đây là ký ức cuối cùng của anh trong đêm đó.
Sáng hôm sau, khi Bùi Kỳ còn chưa mở mắt, đoạn ký ức này đã như cơn thủy triều tràn vào não, suýt nữa dìm сhết anh.
… Thật sự nếu сhết đuối được thì tốt rồi.
Ngay cả khi chưa mở mắt, anh cũng cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Phương Nguyệt đang nhìn mình. Hơi thở cô nhẹ nhàng, nghe là biết cô chưa ngủ.
Bùi Kỳ hít sâu một hơi, vừa định giả vờ chưa tỉnh, xoay người né tránh ánh mắt cô rồi tính xem nên làm gì tiếp theo. Kết quả là anh vừa hơi nghiêng người, bạn gái đã lập tức dán vào lưng anh, ghé đầu ra từ bên vai, nhẹ giọng hỏi: “Anh tỉnh rồi à?”
“……” Bùi Kỳ vẫn nhắm mắt: “Chưa tỉnh.”
“Em biết ngay mà.” Thẩm Phương Nguyệt cười, giọng nói tràn đầy sự đắc ý: “Anh lừa em không được đâu.”
“……….”
Bùi Kỳ thở dài.
Giờ phải làm sao đây? Hay là học theo Thẩm Phương Nguyệt lúc trước giả vờ mất trí nhớ—
“Bùi Kỳ, có lúc em đúng là rất thương cảm anh.” Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên tấn công thẳng vào vấn đề, không cho anh cơ hội phản ứng.
“……….”
“Nhưng em cũng thích anh. Đó là hai chuyện khác nhau.”
“………….”
“Thật ra tối qua em đã muốn nói rồi, nhưng lúc đó anh say quá, em sợ anh quên mất nên đành nhịn tới giờ mới trả lời anh—— nhưng mà có phải anh ngủ lâu quá phải đúng không vậy? Em dậy từ 7 giờ đấy!”
Bùi Kỳ mở mắt, nghiêng người, nhìn thẳng vào ánh mắt của Thẩm Phương Nguyệt.
Rèm cửa không được kéo kín, ánh sáng buổi sáng len vào, phủ lên mái tóc rối bù của cô một lớp ánh vàng ấm áp. Đôi môi Thẩm Phương Nguyệt hơi khô, đôi mắt trong veo, tựa đầu lên vai anh, nghiêm túc trả lời câu hỏi của anh tối hôm qua.
“… Được rồi, em nói thật nhé. Thực ra lúc nhỏ vừa gặp anh, em đã cảm thấy anh đẹp trai lắm, đẹp hơn cả đám con trai khác nhiều. Em còn lén hỏi ba mẹ em là có phải trong ba mẹ anh có ai ngoại tình rồi sinh ra anh không, vì trông anh giống người nước ngoài quá—— nhưng mà em chỉ tiện miệng nói vậy như thôi!
Em không ngờ sau này bọn họ lại sẽ… như thế thật.”
Aaaa! Mình đang nói gì vậy! Thẩm Phương Nguyệt ho nhẹ một tiếng, ngượng ngùng bỏ qua chuyện này, tiếp tục nói: “Thế nên lúc đó em hay cố tình trêu chọc anh, đặt biệt danh cho anh, thực ra là để thu hút sự chú ý của anh thôi.”
“Lớn lên rồi cũng vậy, mỗi lần anh đi đâu em cũng muốn bám theo, thậm chí còn dám cùng anh vào quán net… Bao gồm cả lần sinh nhật của Cố Phi Bạch, sau này nghĩ lại, thực ra em không phải muốn đi gặp cậu ấy mà chỉ là muốn gặp anh thôi. Chỉ là lúc đó em không hề nhận ra.”
“Mỗi lần tìm anh gây sự, thực ra chỉ là em muốn nói chuyện với anh.”
“Lúc trước tiêm vắc-xin phòng bệnh dại em nói vậy cũng chỉ là lúc đó hơi tức giận thôi, tại ai bảo lúc đó anh chọc em… Nghỉ hè và nghỉ đông ở lại là vì muốn chơi với anh, cùng anh đón sinh nhật là vì thích anh, trộm hoa của ba em mang cho anh cũng là vì thích anh, em chỉ muốn làm anh vui thôi.”
“Trên đời này có ai vì thương hại mà yêu một người khác đâu chứ!” Thẩm Phương Nguyệt nói đến đây thì có chút tức giận, “Bùi Kỳ! Em chỉ là hay mềm lòng thôi, chứ không phải kẻ ngốc!!!”
Vừa dứt lời, Thẩm Phương Nguyệt đã bị kéo vào một cái ôm chặt.
Hai người cách lớp áo ngủ mỏng manh dán sát vào nhau, cô nghe thấy nhịp tim của Bùi Kỳ đập thình thịch, vừa mạnh vừa dữ dội. “Biết rồi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt nghe nhịp tim anh đập, rầu rĩ lầm bầm nói: “Anh cũng kỳ lạ thật, lại còn đi tức giận vì mấy chuyện vô lý này.”
“…Không phải tức giận.”
Là sợ hãi, là đau lòng, là lo được lo mất.
“Anh chính là đang tức giận.” Thẩm Phương Nguyệt chỉ trích, “Anh còn đi uống say nữa.”
Quá oan rồi. Bùi Kỳ cười khẽ: “Thật sự không có, hôm qua là anh bị chuốc quá nhiều, nồng độ cồn lại cao quá, anh nhất thời không chịu nổi thôi.”
“Vậy sao anh lại không từ chối? Thời đại nào rồi mà còn ép uống rượu, mấy ông chủ đó chẳng có chút ý thức nào cả.”
“Đúng vậy.” Bùi Kỳ lười biếng trả lời lại, bắt chước giọng điệu của cô.
Mặt trời càng lúc càng lên cao, ánh sáng ấm áp bao phủ hai người họ. Thẩm Phương Nguyệt nằm trên người anh một lúc, rõ ràng cảm nhận được phản ứng của Bùi Kỳ. Vừa mới tỉnh ngủ, lại cứ dính chặt lấy nhau, cảm giác đó quá rõ ràng.
Thế là cô bổ sung thêm một tội trạng: “Không chỉ uống say mà mấy ngày nay anh còn không chịu lên giường với em.”
“…..” Càng oan hơn: “Em biết mấy ngày nay anh mệt mỏi như thế nào rồi mà, lần nào chạy qua đưa em đi tiêm cũng là chạy hết tốc lực.”
“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Lý do nhiều thật đấy.”
Bùi Kỳ tức cười, vỗ nhẹ vào mông cô: “Có thể đừng phát điên nữa không, cởi áo ra trước đi.”
“Không được.” Thẩm Phương Nguyệt cười gian xảo, “Trong nhà hết bao rồi. Anh tự giải quyết đi.”
“……..”
Bùi Kỳ có lý do để nghi ngờ là cô cố ý làm như vậy.
Dưới ánh mắt tò mò đầy hứng thú của Thẩm Phương Nguyệt, anh đành tự giải quyết. Trong quá trình đó, cô còn cố ý chọc ghẹo, chạm nhẹ vài cái khiến Bùi Kỳ bị k*ch th*ch đến mức không chịu nổi. Xong việc, anh lập tức cầm điện thoại lên và đặt mua mấy hộp bao.
Vừa đặt xong thì lại hối hận. Dưới lầu cũng chỉ cách mấy bước chân thôi mà. Nhưng thấy tài xế giao hàng đã nhận đơn rồi nên anh đành thôi.
Khi chuông cửa reo lên, Bùi Kỳ còn đang ngậm bàn chải đánh răng, mở cửa ra thì thấy Thẩm Chu Sơn đang nhận túi hàng từ tay tài xế, vừa nhìn vừa lẩm bẩm nói: “Trăng Nhỏ, ba đến đưa con đi tiêm mũi vắc-xin phòng dại cuối cùng đây. Mua bữa sáng hả? Ba đã nói rồi, đáng ra nên thuê một bảo mẫu cho con, ngày nào con cũng ăn đồ ăn ngoài sao mà được. Aaaaa——”
Nói tới đây, ông cúi đầu nhìn thấy thứ trong túi, lập tức hoảng hồn. Thẩm Chu Sơn ngẩng đầu lên, nhìn rõ người đứng bên trong cửa, lại càng hoảng hồn hơn: “Aaaaa——!!”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 56: (NT 3): Bùi Kỳ! Em chỉ hay mềm lòng thôi, chứ không phải là kẻ ngốc!
10.0/10 từ 31 lượt.
