Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 59: (NT 6): Hẹn gặp lại, tạm biệt nhé!
Sau khi biết chuyện này, Thẩm Chu Sơn cười lạnh. “Kết hôn? Mua được nhà mua được xe rồi nói sau.”
Mọi người đều biết Thẩm Chu Sơn không phải là người coi trọng những cái đấy, ông chỉ đơn giản là không muốn con gái mình cưới sớm như vậy.
Bùi Kỳ không dựa dẫm vào ba mẹ, lại vừa mới tốt nghiệp nên Thẩm Chu Sơn nghĩ dù thế nào cũng có thể kéo dài thêm hai năm nữa. Nhưng ai ngờ, đến mùa xuân năm sau, Bùi Kỳ mang theo giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và xe đến tận cửa, nhẹ nhàng cười nói rằng hoá ra thị trường robot thông minh còn phát triển hơn cả anh dự đoán.
Thẩm Chu Sơn nghiến răng nghiến lợi đưa sổ hộ khẩu cho anh.
Đồng thời ông còn tiện thể mang luôn máy quay của mình, đích thân đi quay lại khoảnh khắc hai đứa nó nhận giấy chứng nhận kết hôn.
Hôn lễ được ấn định vào mùa hè, là ngày hoàng đạo mà Diệp Uyển cất công đến chùa Hướng Dương để xin.
Trước khi liên hệ với wedding planner, Thẩm Phương Nguyệt đã thảo luận với Bùi Kỳ về ngân sách, Bùi Kỳ liếc nhìn cô một cái: “Không có ngân sách.”
Câu trả lời khiến Thẩm Phương Nguyệt rất hài lòng, cô cố tình nói: “Ồ, vậy em sẽ quẹt hết thẻ của anh.”
Bùi Kỳ không nói gì. Một lúc sau, phát hiện cô vẫn đang nhìn mình, anh vô thức nói: “Không phải em có mật khẩu của thẻ anh sao?”
“……….”
Lúc này Thẩm Phương Nguyệt mới nhận ra Bùi Kỳ không phải là đang nói cho có lệ, mà thật sự bằng lòng để cô quẹt hết tiền.
“Tiền có thể kiếm lại được, nhưng hôn lễ của em chỉ có một lần trong đời.” Bùi Kỳ cười như không cười, “Em muốn làm như thế nào thì làm.”
Dĩ nhiên, không phải vô cớ mà Bùi Kỳ tin tưởng lời cô nói. Vì Thẩm Phương Nguyệt quả thực rất biết tiêu tiền.
Một lễ cưới hoành tráng đến mức ngay cả Diệp Uyển cũng phải trợn trắng mắt. Không phải là không chấp nhận được, nhưng cũng đừng có lố quá. Một bức tượng Thủy Thủ Mặt Trăng khổng lồ và một bức Ninja Rùa to đùng bày ở đó là sao?! Đây là liên hôn của hai thế giới anime à? Cho dù có liên hôn thật, ít nhất cũng phải chọn hai nhân vật hợp nhau một chút chứ?!
Thẩm Phương Nguyệt không nghe, chỉ chăm chăm quẹt thẻ của mình và Bùi Kỳ.
Vài tháng trước lễ cưới, có một sự việc nhỏ xảy ra.
Công ty của Bùi Kỳ đã mở chi nhánh ở Sơn Thành, còn công việc làm tự do của Thẩm Phương Nguyệt cũng rất linh hoạt, sau khi Bùi Kỳ cầu hôn thành công, không lâu sau, hai người đã chuyển về Sơn Thành, trở lại làm hàng xóm.
Giang Dao Tuyết cảm thấy áy náy, ban đầu định chuyển luôn căn nhà đó sang tên Bùi Kỳ, nhưng Bùi Kỳ vẫn chuyển tiền cho bà. Bình thường khi vợ chồng nhà họ Thẩm có mặt ở nhà, họ sẽ cùng nhau ăn cơm tại nhà Thẩm Phương Nguyệt, khi Diệp Uyển đi công tác, Thẩm Phương Nguyệt hầu như đều ở lại nhà Bùi Kỳ.
Tối nay, cô đang ngồi xếp bằng ăn bữa khuya do Bùi Kỳ làm thì bỗng cảm thấy buồn nôn, thế là chạy vào phòng vệ sinh nôn một trận. Bùi Kỳ dỗ cô uống một chút nước, Thẩm Phương Nguyệt bình tĩnh lại, vừa định đổ tội cho anh đã bỏ thuốc độc vào thì nhận ra tháng này cô đã chậm kinh một tuần.
Hai người lập tức hốt hoảng đi đến bệnh viện.
Trong lúc chờ kết quả xét nghiệm, Thẩm Phương Nguyệt nhăn mày ủ dột, trong lòng gào thét: Cứu mạng! Đừng có mang thai vào lúc này chứ! Làm gì có Thủy Thủ Mặt Trăng nào vác bụng bầu to hơn cả mặt mà mặc váy cưới không hả!!!
Cô quay đầu, vừa định lên án thủ phạm thì phát hiện anh đang cau mày trầm ngâm, trông tâm trạng còn tồi tệ hơn cả cô.
Thẩm Phương Nguyệt duỗi tay, dùng đầu ngón tay chọc vào ngực anh: “?”
Bùi Kỳ hoàn hồn, ngước mắt lên: “Còn thấy khó chịu sao em?”
“Đúng.” Thẩm Phương Nguyệt hậm hực nói. “Hiện tại trong lòng em vô, cùng, khó, chịu. Bùi Kỳ, cái biểu cảm này của anh có ý gì thế hả? Em có thể đang mang thai con của anh đấy! Vậy mà anh còn xụ mặt ra như vậy là như thế nào!”
“………”
Bùi Kỳ không thay đổi sắc mặt, lạnh lùng thốt ra một chữ: “Phiền.”
“?” Thẩm Phương Nguyệt lập tức vung nắm đấm đấm loạn xạ vào ngực anh: “Anh là đồ đàn ông vô trách nhiệm!”
Bùi Kỳ thở dài, thực sự thấy phiền. Sau khi Thẩm Phương Nguyệt trêu chọc anh xong, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cô uể oải tựa vào ghế, “Sao anh lại thấy phiền vậy?”
“Không muốn em sinh con.” Bùi Kỳ thẳng thắn nói, đôi mắt cụp xuống, ngoài phiền muộn còn có lo lắng và xót xa. “Đau lắm, Thẩm Phương Nguyệt, em chịu không nổi đâu.”
Hơn nữa, dù y học hiện đại có tiến bộ đến đâu, nhưng một khi đã lên bàn phẫu thuật không ai có thể chắc chắn được điều gì.
“…… Không phải là có phương pháp sinh không đau sao? Còn có thể tiêm thuốc tê, sinh mổ——”
“Em biết cũng nhiều đấy.” Bùi Kỳ nói, “Một người chỉ bị vết xước nhỏ thôi cũng phải chăm sóc ba ngày vì sợ để lại sẹo, vậy mà còn nói đến sinh mổ.”
“Ây da, vậy phải làm sao đây, chẳng lẽ không sinh con à.”
“Không sinh cũng được.” Bùi Kỳ không hề suy nghĩ, dường như đã cân nhắc từ lâu. “Có con hay không có con thì anh đều thấy ổn cả.”
“Nhưng bây giờ có thể đã có rồi…” Thẩm Phương Nguyệt ngừng lại một chút, “Nhưng lần nào chúng ta cũng có biện pháp phòng tránh mà.”
“Bao cao su không phải lúc nào cũng hiệu quả 100%.” Bùi Kỳ nuốt nước bọt, lại thở dài.
Thẩm Phương Nguyệt vốn dĩ đang phiền não, thấy anh như vậy, không hiểu sao lại thấy thoải mái hơn, nhưng vì đang ở bệnh viện nên cô vùi mặt vào chiếc áo sơ mi trắng của Bùi Kỳ mà cười khúc khích.
Bùi Kỳ xoa đầu cô, cười không nổi.
Kết quả kiểm tra có rồi, không mang thai, chỉ đơn giản là ăn quá nhiều.
Hai người quay lại xe, Thẩm Phương Nguyệt cài dây an toàn, tiếp tục lời buộc tội còn dang dở: “Quả nhiên là anh hạ độс em.”
Tâm trạng Bùi Kỳ rất tốt, cũng không phản bác: “Ừm, thật ra anh còn lén mua gói bảo hiểm giá trị lớn cho em nữa đấy.”
“Trời ơi.” Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc, “Chúng ta đúng là tâm linh tương thông.”
Bùi Kỳ bật cười khẽ, nhân lúc đèn đỏ nắm lấy tay cô.
“Nhưng mà em vẫn muốn có con.” Thẩm Phương Nguyệt đan tay vào tay anh, “Anh thử nghĩ xem, con của em và anh, bé sẽ trông như thế nào, sẽ giống tính cách của ai… Trời ơi, sau này em còn có thể đi họp phụ huynh cho bé nữa! Chỉ nghĩ vậy thôi mà anh không thấy thú vị sao?”
“……..”
Cạn lời, lần đầu tiên thấy có người cảm thấy chuyện sinh con là thú vị. Cách cô nói khiến anh vô thức nhớ lại hồi nhỏ họ chơi trò gia đình, mỗi khi may mắn được làm “người”, anh luôn đóng vai ba, còn Thẩm Phương Nguyệt đóng vai mẹ, cô sẽ bế một con búp bê giả làm con của họ. Giờ đây, họ thực sự đang bàn về chuyện có con thật.
Điều kỳ lạ nhất là, khi nghe cô nói, anh lại cảm thấy cũng có chút thú vị.
“Nhưng bây giờ thì không được, em còn chưa chơi đủ đâu. Để sau đi.” Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc lên kế hoạch, chắp tay lại, “Làm ơn làm ơn, mong rằng y học trong vài năm tới sẽ phát triển thật nhanh, để mọi người đều có thể sinh con không đau và an toàn!”
Bùi Kỳ bật cười, cũng chắp tay lại, lạnh lùng bình tĩnh mà bắt chước cô: “Làm ơn làm ơn.”
&&
Mong chờ mãi, cuối cùng cũng đến ngày cưới.
Dù đôi vợ chồng mới không mở lời nhưng Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn vẫn bỏ tiền bỏ công, thuê hẳn một nhà hàng cho họ. Sau đó khi gửi thiệp mời, Thẩm Phương Nguyệt còn vỗ ngực nói may mà đặt nhà hàng lớn, nếu không thì thật sự không đủ chỗ ngồi mất!
Bạn bè của cô quá nhiều, đã mời thì ai cũng muốn đến, có người còn muốn làm phù dâu nhưng bị cô vừa khóc vừa nhắn lại: “Xin lỗi xin lỗi, hội chị em đã đủ người rồi.”
Người đó cạn lời: Lần đầu tiên thấy có người muốn làm phù dâu mà không thể chen vào được đấy, bạn bè của cậu cũng nhiều quá đi!!!
Trước cửa nhà hàng suýt chút nữa xảy ra kẹt xe, mọi người đều phàn nàn là đông quá, tìm chỗ đỗ xe cũng khó. Nhưng khi bước vào sảnh tiệc, nhìn thấy cô dâu chú rể đang đứng chờ ở cửa, mọi sự khó chịu vì tắc đường đều tan biến.
Hôm nay Thẩm Phương Nguyệt thật sự rất đẹp.
Khi thay váy cưới, cô không cho Bùi Kỳ đi theo, nói rằng anh không được mời. Thế nên đến tận ngày cưới Bùi Kỳ mới được nhìn thấy cô dâu của mình.
Khoảnh khắc chạm mắt, Bùi Kỳ đứng tại chỗ rất lâu, sau đó quay mặt đi.
“Không có.”
“Anh khóc rồi, em thấy mà.” Cô chắc chắn.
“………..”
Bùi Kỳ bỗng chốc buông xuôi, quay đầu lại. Đôi mắt người đàn ông trẻ tuổi đỏ hoe, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười bất đắc dĩ mà vẫn đầy khí khái: “Ừm. Hôn một cái đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
“Không được đâu, em vừa mới tô son xong. Đợi đến lúc làm lễ rồi hẵng hôn.”
“Thì tô lại là được mà.” Bùi Kỳ cúi đầu, không muốn đợi đến khi làm lễ nữa.
Hôn lễ do Thẩm Phương Nguyệt sắp xếp diễn ra tưng bừng, náo nhiệt nhưng vẫn đâu ra đấy.
Chỗ ngồi cũng được cô phân chia hợp lý, hầu như bàn nào cũng toàn bạn bè thân thiết, ai nấy cũng đều trò chuyện rôm rả. Nhưng khi nghi thức diễn ra, cả hội lại rất ăn ý mà im lặng theo dõi. Nhiều cô gái khi nhìn thấy Thẩm Phương Nguyệt trong bộ váy cưới liền không kìm được mà rơi nước mắt khiến cô dâu đang đọc lời cảm ơn cũng không nhịn nổi, lớn tiếng than thở: “Đừng có khóc nữa! Mọi người khóc… làm tớ cũng muốn khóc huhuhuhu…”
Sau đó là một tràng cười vang dội.
Bùi Kỳ cũng gửi thiệp mời cho ba mẹ mình. Cả hai đều đến dự, ngồi cùng bàn chính. Sau bao năm gần như không liên lạc, hôm nay họ im lặng không nhìn nhau, cũng không tranh cãi, chỉ dành cho nhau và con trai chút thể diện cuối cùng.
Đôi mắt Thẩm Chu Sơn đỏ hoe, khóc cả một ngày. Nhìn ông như thế này, Bùi Kỳ cảm thấy chắc hẳn nhân vật phản diện lớn nhất trong cuốn sách sắp tới của ba vợ vẫn sẽ là Smith Bồi Kỳ.
Diệp Uyển cũng rơi nước mắt. Hôm nay, bà bắt chéo chân ngồi ở bàn chính, hiếm hoi lắm mới không nhận bất kỳ cuộc gọi công việc nào.
Nghi thức kết thúc, khi tiệc cưới bắt đầu, khách mời không ai vội vã ăn uống mà tiếp tục trò chuyện sôi nổi.
Tống Triết: “Haizz, mẹ nó chứ, tình yêu thật đẹp!”
Chung Chấn: “Lần trước cậu bị cắm sừng thì đâu có nói thế.”
Tống Triết: “Cút, im mồm, đừng ép tôi tát cậu ngay trong ngày vui nhất của tôi.”
La Văn: “Lâu rồi không gặp, Cố Tương, ngày mai có muốn cùng đi——”
Cố Tương vừa thay váy phù dâu ra xong, sắc mặt lạnh nhạt từ chối: “Xin lỗi, mai tớ phải vào phòng thí nghiệm rồi.”
La Văn: “Thế khi nào cậu rảnh?”
Cố Tương: “Tháng ba năm sau.”
La Văn: “……”
Cố Phi Bạch: “Cô giáo ơi, sau khi biết hai người họ đến với nhau, cô có thấy bất ngờ không? Hahaha.”
Cổ Hàm: “Cô đã nhìn ra từ lâu rồi, chỉ lười quan tâm thôi. Cả em với bạn gái của em nữa, cô cũng biết từ lâu lắm rồi. Đừng có coi cô là đồ ngốc được không?”
Cố Phi Bạch: “……”
Chờ đợi mãi, cuối cùng Tống Triết không nhịn được mà quay sang hỏi phù dâu Cố Tương: “Này, có chuyện gì vậy? Nghi thức xong lâu thế rồi mà sao chị Nguyệt với Bùi Kỳ còn chưa ra ăn cơm ——”
Xoẹt xoẹt xoẹt.
Màn hình lớn trên sân khấu bỗng phát ra một tràng tạp âm, thu hút sự chú ý của mọi người. Vài giây sau, một cuộc gọi video được phát lên màn hình.
Thẩm Phương Nguyệt và Bùi Kỳ đã thay đồ đơn giản, nhưng trên mặt họ vẫn còn lớp trang điểm của hôn lễ.
Bùi Kỳ đang lái xe, Thẩm Phương Nguyệt ngồi ghế phụ. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ không ngừng lướt qua.
Thẩm Phương Nguyệt vẫy tay về phía camera: “Hello? Mọi người nghe thấy không? Nghe thấy thì đáp lại mình một tiếng nào——”
“Nghe thấy!”
“Làm gì vậy? Tình huống gì vậy? Tại sao hai người lại ở trên xe?!” Mọi người nhao nhao hỏi.
“Ồ, nghe thấy là tốt rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt dựa lưng vào ghế, để lộ chú rể ngồi trên ghế lái, cười giải thích: “Hiện tại mình và Bùi Kỳ đang trên đường ra sân bay. Bọn mình chuẩn bị đi New Zealand hưởng tuần trăng mật đây! Vì hôm nay chỉ có duy nhất một chuyến bay thẳng, mà Bùi Kỳ chỉ được nghỉ nửa tháng nên hơi gấp, không thể ăn tối cùng mọi người được rồi.”
“Mọi người cứ ăn uống vui vẻ nhé, đừng vì bọn mình không có mặt mà thấy cô đơn nha!”
“Mặc dù vừa nãy đã nói rồi, nhưng mình vẫn muốn nói lại lần nữa. Cảm ơn tất cả mọi người đã dành thời gian đến dự hôn lễ của mình và Bùi Kỳ! Hôm nay mình thực sự rất vui! À đúng rồi, mấy anh chị em vừa chụp ảnh cùng mình ở khu chụp lưu niệm, sau khi kết thúc tiệc thì làm ơn gửi ảnh cho mình nhé, mình muốn cắt ghép lại làm video kỷ niệm——”
“Sắp đến rồi.” Bùi Kỳ nói.
“Ừ ừ ừ, vậy thì không nói nữa, bọn mình phải đi đây.” Đôi mắt Thẩm Phương Nguyệt cong thành hình trăng khuyết, “Trời ơi, bây giờ mình thực sự, thực sự rất hạnh phúc, hy vọng mọi người cũng vậy nhé!”
“Lần cuối cuối cuối cùng, cảm ơn mọi người vì đã đến dự đám cưới của mình và Bùi Kỳ!”
Cô vẫy tay, nụ cười rạng rỡ rưng rưng nước mắt: “Hẹn gặp lại, bye bye nha!”
-HOÀN THÀNH-
Lời tác giả: Bye bye Trăng Nhỏ. Bye bye Bùi Kỳ. Bye bye các bạn đọc nhé.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 59: (NT 6): Hẹn gặp lại, tạm biệt nhé!
10.0/10 từ 31 lượt.
