Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 36: Dù sao đi nữa thì ngay từ khoảnh khắc Thẩm Phương Nguyệt chủ động hôn cậu, cậu đã định sẵn là không thể quay đ
Gió từ bờ sông mang theo hơi lạnh của mùa thu khiến người qua đường bất giác kéo chặt áo khoác.
Bùi Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế cúi nửa người, không động đậy. Vị trí trên khóe môi bị chạm vào như bốc cháy, hơi nóng lan ra khắp nơi.
Rõ ràng môi của Thẩm Phương Nguyệt rất lạnh.
Mùa thu khô hanh, trong túi của Thẩm Phương Nguyệt lúc nào cũng có sẵn son dưỡng. Thỏi son có vẻ ngoài sặc sỡ, đầu trên còn có một hình Hello Kitty nhỏ xíu. Lúc ăn tối, cậu đã thấy cô lấy ra dùng. Vì ngồi gần nhau, cậu loáng thoáng ngửi thấy mùi hương ngọt ngào nhưng không rõ ràng lắm.
Bây giờ thì biết rồi, là vị đào.
Áo hoodie vẫn bị nắm chặt. Vì say rượu không có sức lực, đầu Thẩm Phương Nguyệt tựa vào cậu, khuôn mặt vùi trong lớp áo, cả người chầm chậm trượt xuống.
Sau đó cô được Bùi Kỳ đỡ lên.
Cậu vòng tay giữ lấy eo cô, gần như đỡ cả cơ thể cô lên, tay còn lại đặt lên mái tóc cô: “Đứng thẳng lên, ló mặt ra, Thẩm Phương… Muốn nghẹt thở à?”
Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác vài giây, sau đó mới xoay đầu, để lộ gương mặt mình ra ngoài không khí.
Đôi mắt cô mở to, hàng mi hơi rung, ánh mắt sau khi uống rượu sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm vào cậu.
Bùi Kỳ không kiểm soát được mà liếc nhìn môi cô, không chắc chắn hỏi: “Tỉnh rượu rồi?”
Thẩm Phương Nguyệt gật đầu: “Có phải đến lượt cậu rút thẻ không?”
“………”
Một chiếc xe màu đen chầm chậm dừng trước mặt họ, Bùi Kỳ nhìn lướt qua biển số xe, thở dài một hơi, mở cửa xe, nhẹ vỗ lên tóc Thẩm Phương Nguyệt: “Lên xe.”
Chân của Thẩm Phương Nguyệt mềm nhũn, lên xe cũng mất chút thời gian.
Tài xế có kinh nghiệm, lên tiếng nhắc nhở trước: “Anh bạn đẹp trai, nếu nôn trên xe thì phải bồi thường 500 tệ đấy, có cần tôi đưa túi nilon để phòng ngừa trước không?”
Bùi Kỳ: “Không cần, cô ấy say nhưng không nôn.”
Thẩm Phương Nguyệt bất ngờ ngồi thẳng dậy, hai tay đặt lên ghế, trò chuyện với tài xế: “Chào chú, hôm nay là sinh nhật cháu đấy ạ.”
Tài xế giật mình: “… Chúc mừng sinh nhật?”
“Cảm ơn ạ!” Thẩm Phương Nguyệt cười rạng rỡ.
Nhịp tim còn chưa ổn định, Bùi Kỳ dở khóc dở cười, kéo người cô ngồi ngay ngắn lại bên cạnh mình: “Xin lỗi.”
“Không sao, không sao.” Tài xế chu đáo hạ thấp cửa sổ xe cho họ.
Bên trong xe rơi vào tĩnh lặng, giữa nhịp tim hỗn loạn, Bùi Kỳ kín đáo liếc nhìn người bên cạnh.
Tửu lượng của Thẩm Phương Nguyệt không thể nói là kém, nhưng cũng không tốt lắm. Mỗi lần say rượu, cô đều rất ồn ào, cứ ríu rít bên tai cậu không ngừng, về đến nhà còn phải gửi mười mấy hai mươi tin nhắn thoại. Nhưng lúc này—
Thẩm Phương Nguyệt mở mắt, không biết đang nhìn vào đâu, tựa lên cánh tay cậu mà im lặng, ánh đèn đường xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng gò má hơi ửng hồng của cô.
Hoàn toàn khác với những lần say trước đó.
Giờ nghĩ lại thì, vừa rồi cô chỉ uống có hơn nửa ly cocktail Long Island Iced Tea, có đến mức say không?
Vậy rốt cuộc cô đã say chưa? Hay là tỉnh rồi? Vừa nãy— là có ý gì?
Đầu óc Bùi Kỳ chưa bao giờ rối loạn như thế, cậu nuốt khan vài lần, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: “Thẩm Phương Nguyệt.”
“Ừm?” Cái đầu tựa vào tay cậu khẽ động đậy.
Nhìn xem, trả lời một cách tự nhiên như vậy.
Bùi Kỳ còn đang nghĩ xem nên hỏi thế nào thì điện thoại bỗng rung lên. Cậu mở ra xem—
[Chung Chấn: Má ơi, chị Nguyệt không sao chứ? Vừa nãy có cô gái bàn bên sang tìm cậu ấy.]
[PQ:?]
[Chung Chấn: Cô ấy bảo lúc đặt đồ có ghi chú cho bartender, bartender hôm nay pha cocktail mạnh lắm! Cô ấy mới gọi lại một ly thì mới phát hiện.]
[Chung Chấn: Cô ấy nói uống một ngụm mà cô ấy suýt ngất, còn hỏi chị Nguyệt uống nửa ly rồi mà không nôn à.]
[PQ:………]
Xe xóc nảy một cái, Thẩm Phương Nguyệt lắc lư, cả người không có trọng tâm, nghiêng sang một bên. Bùi Kỳ phản ứng nhanh, kéo cô lại trước khi cô đập vào cửa xe.
Hóa ra không phải không say, mà là say đến một cảnh giới khác rồi.
Để tránh cô lại ngã, Bùi Kỳ đành vòng tay ôm trọn cô vào lòng, tay nhẹ nhàng đặt bên hông, cúi đầu hỏi: “Có muốn nôn không?”
Không có câu trả lời. Bùi Kỳ chờ một lúc, vừa định xác nhận xem cô đã ngủ hay chưa, thì người trong lòng bất ngờ lên tiếng: “Sao cậu không gọi tớ là Trăng Nhỏ thế?”
“………”
Câu hỏi đến quá đột ngột, Bùi Kỳ khựng lại, không lên tiếng. Thế là cậu bị cô dùng đầu húc vào ngực một cái, cô bất mãn nói: “Trăng Nhỏ dễ nghe biết bao!”
“Bởi vì cậu nói dối.” Bùi Kỳ trả lời.
Nói cái gì mà chỉ có ba mẹ mới được gọi cô như vậy, rõ ràng là ai cũng gọi, nếu Thủy Băng Nguyệt mà biết nói chắc chắn nó cũng có thể gọi như vậy.
Hồi nhỏ là tâm lý so cao thấp của một cậu nhóc, ai cũng thân thiết với cô, vì vậy cậu phải là người đặc biệt nhất. Thế là cậu gọi họ tên đầy đủ, gọi riết thành quen, lớn lên rồi cũng không tiện sửa. Hôm đó vô thức gọi một tiếng, gọi xong cả hai người đều im lặng, lúng túng vô cùng.
Thẩm Phương Nguyệt im lặng hồi lâu, sau đó lẩm bẩm: “Câu cuối của đề trắc nghiệm Toán giữa kỳ là đáp án D… Vậy Bùi Kỳ chọn A thì sao? Bùi Kỳ làm nhất định là đúng à?”
Tư duy của người say nhảy quá nhanh, Bùi Kỳ dần quen, lười biếng đáp: “Ừ, Bùi Kỳ làm thì nhất định là đúng.”
“Tớ không muốn đi Nhật Bản, tớ muốn đón năm mới cùng cậu.”
“Được.”
“Cậu còn mơ thấy gì về tớ nữa không? Cậu đã từng mơ thấy hôn tớ chưa?”
“Ừm…” Bùi Kỳ khựng lại.
Người uống say không nhận ra sự cứng nhắc của cậu.
Bùi Kỳ hít sâu một hơi, định phớt lờ nhóc say rượu này nhưng người trong lòng lại bất ngờ ngồi dậy, giọng mềm mại mà lầm bầm: “Ai nói là tớ không dám chơi?”
Bùi Kỳ nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng xem cô lại nhảy sang chủ đề gì thì đã thấy Thẩm Phương Nguyệt quay đầu, ánh mắt mơ màng đối diện với cậu.
Cô ghé sát lại, hai tay ôm lấy mặt cậu, nhỏ giọng xác nhận: “Bùi Kỳ?”
Vừa mới uống rượu xong, lòng bàn tay Thẩm Phương Nguyệt nóng hổi, tim Bùi Kỳ khẽ run, đột nhiên hiểu ra cô đang muốn làm gì.
Thẩm Phương Nguyệt say rượu không còn chút sức lực, cậu có thể dễ dàng đẩy cô ra, không giống lúc nãy hoàn toàn không có phòng bị.
Chỉ cần dùng một chút sức thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.
Lý trí bảo Bùi Kỳ rằng, cậu nên đẩy cô ra, người tỉnh táo phải kiểm soát tình hình. Nếu không đến khi Thẩm Phương Nguyệt tỉnh lại thì sao đây, hai người họ sẽ kết thúc chuyện này thế nào?
Nhưng khi cất giọng, âm thanh của cậu lại khàn đi: “Là tớ, Thẩm Phương Nguyệt.”
Giây tiếp theo, Thẩm Phương Nguyệt hơi ngẩng đầu lên, ghé lại gần rồi đặt môi lên môi cậu.
Mềm mại, thơm ngát, nóng bỏng.
Bùi Kỳ nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, ánh mắt hờ hững quét qua hàng mi của cô, chóp mũi, cảm nhận đôi môi kia, tự hỏi hương vị bên trong thế nào, nhiệt độ và độ ẩm ra sao, cố gắng kìm nén khát vọng muốn tiến thêm một bước.
Bất chợt, một cú phanh gấp phá vỡ khoảnh khắc ấy.
Thẩm Phương Nguyệt ngã người ra sau, cô được Bùi Kỳ ôm lấy, đỡ cho ngồi vững lại.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Giọng Bùi Kỳ khàn đặc, hỏi: “Cậu biết thẻ bài bảo cậu hôn ai không?”
“………”
Bùi Kỳ rũ mắt nhìn xuống, Thẩm Phương Nguyệt nghiêng đầu, tựa vào vai cậu, đã ngủ mất rồi.
Bỏ qua ánh mắt hóng chuyện của tài xế qua gương chiếu hậu, Bùi Kỳ kéo cửa kính xe xuống thêm một chút.
Cậu lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi tai đỏ bừng như thể mình cũng vừa mới uống rượu vậy.
Ngày mai phải làm sao đây?
Ngày mai rồi nói sau.
Dù sao đi nữa thì ngay từ khoảnh khắc Thẩm Phương Nguyệt chủ động hôn cậu, cậu đã định sẵn là không thể quay đầu lại nữa rồi.
&&
Khi Thẩm Phương Nguyệt tỉnh dậy đã là hai giờ chiều. Đầu cô đau muốn nứt ra, r*n r* mấy tiếng rồi ngoan ngoãn uống hết ly nước mật ong mà Diệp Uyển pha cho trong tiếng cằn nhằn của đối phương.
Tin nhắn WeChat chất đầy, Thẩm Phương Nguyệt lần lượt trả lời rồi kéo rèm cửa sổ, nhìn sang cửa sổ đối diện gọi tên Bùi Kỳ.
Không có động tĩnh gì.Thẩm Phương Nguyệt lại gọi lần nữa nhưng vẫn thấy cửa sổ đóng kín.
Vẫn còn chưa tỉnh à? Không thể nào, giờ này rồi mà… Thẩm Phương Nguyệt chống khuỷu tay lên bệ cửa, định gọi điện cho Bùi Kỳ thì nghe “cạch” một tiếng, cửa sổ đối diện mở ra.
“Cậu làm gì vậy?” Thẩm Phương Nguyệt lười biếng tựa vào bệ cửa, bĩu môi than thở: “Tớ nghi ngờ chị gái kia muốn hại tớ, giờ đầu tớ đau quá, người cũng chẳng còn sức nữa.”
“………”
“Hại tớ chơi chưa được bao lâu đã phải về, đến buổi biểu diễn của ban nhạc cũng chưa chụp được bao nhiêu ảnh. Cậu có chụp không? Nếu có thì gửi cho tớ nhé, tớ muốn đăng lên vòng bạn bè.” Thẩm Phương Nguyệt chợt bừng tỉnh: “Đúng rồi! Tống Triết vừa nói với tớ, tối qua La Văn tỏ tình với Cố Tương rồi! Cậu ấy đã nói gì thế?”
“………”
“… Sao cậu không nói gì?”
Bùi Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế mở cửa sổ, im lặng nhìn cô rất lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Cậu không nhớ gì sao?”
Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, cố gắng hồi tưởng thật lâu rồi bỗng nhoẻn miệng cười ngốc nghếch với cậu: “Không nhớ. Cậu kể lại cho tớ đi, Tiểu Tương Tương có đồng ý không? Cậu ấy vẫn còn đang ở trong thư viện, chưa trả lời tin nhắn của tớ.”
“……Không có.”
“Ồ, tớ biết ngay mà. Nhưng tớ vẫn rất tò mò La Văn đã tỏ tình thế nào.” Thẩm Phương Nguyệt lẩm bẩm một hồi rồi chằm chằm nhìn cậu: “Mặt cậu trắng thế, tối qua ngủ không ngon sao?”
Không phải ngủ không ngon, mà là gần như không ngủ.
Cậu cứ nghĩ mãi xem sáng nay Thẩm Phương Nguyệt sẽ phản ứng thế nào. Nghĩ xem liệu cô hôn cậu chỉ vì say rượu, hay thật sự có tình cảm với cậu? Nếu là vế sau, tim cậu lại đập loạn nhịp, phấn khích đến nỗi đầu óc nóng bừng, không sao ngủ nổi. Cậu kéo rèm cửa ra nhìn sang phía đối diện, đợi đến khi đầu óc tỉnh táo lại thì nằm xuống, cứ thế lặp đi lặp lại cả đêm.
Nhưng dù nghĩ thế nào, cậu cũng không ngờ Thẩm Phương Nguyệt lại… uống đến mức không nhớ gì cả.
Trước đây, Bùi Kỳ có lẽ sẽ mơ hồ mà lướt qua như chưa từng có chuyện gì xảy ra, giống như lần cậu giặt ga giường năm ấy và bị Thẩm Phương Nguyệt bắt gặp vậy.
Cậu cũng biết rằng có một số chuyện một khi đã phát hiện thì không thể cứu vãn được nữa, như chuyện yêu đơn phương bị phát hiện thì hai người sẽ không thể quay trở lại làm bạn bè như trước được.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cậu nhìn Thẩm Phương Nguyệt trước mặt – người đang ríu rít hỏi cậu tối qua có uống không, có khó chịu như cô không, có muốn qua đây uống một ly mật ong không… Không nhịn được mà tự hỏi, Thẩm Phương Nguyệt, cậu có thích tớ một chút nào không?
Chỉ một ý nghĩ đó thôi, cũng đủ để cậu không cam lòng ở nguyên vị trí hiện tại. Giống như nụ hôn tối qua, cậu thấy vẫn chưa đủ, quá ít, cậu muốn nhiều hơn nữa.
“Tớ xuống lén lấy một ly mật ong mang qua cho cậu nhé? Nhưng phải đợi mẹ tớ ra ngoài đã, không thì bà ấy thấy tớ rồi lại mắng—”
“Tớ thích cậu.” Bùi Kỳ nói.
Cô gái bên khung cửa sổ sững người, miệng còn đang nói chuyện hé mở dở dang, đôi mắt mèo tròn xoe nhìn chằm chằm vào cậu, khuôn mặt đỏ lên từng chút từng chút một.
“— Chắc là La Văn cũng tỏ tình như vậy đấy.” Giọng Bùi Kỳ nhàn nhạt, “Tớ cũng không nhớ rõ nữa.”
“………”
Đầu óc của Thẩm Phương Nguyệt quay cuồng, tránh né ánh mắt cậu, lúng túng đảo mắt khắp nơi, mười ngón tay xoắn lại, một lúc lâu mới tìm lại giọng nói, lắp bắp: “Ờ, ờ ờ… Chút nữa tớ đi, đi hỏi Cố Tương sau, tớ hỏi xong rồi kể lại cho cậu… Cậu có muốn biết không?”
Bùi Kỳ biết, có những chuyện một khi bị phát hiện thì không thể cứu vãn được nữa. Nhưng đến mức này rồi, cậu không thể, cũng không cam lòng, chỉ làm bạn với Thẩm Phương Nguyệt.
Vì vậy, cậu muốn xác nhận, muốn chắc chắn, muốn có được nhiều hơn.
“Có.” Bùi Kỳ nói, “Nói cho tớ đi, Thẩm Phương Nguyệt.”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 36: Dù sao đi nữa thì ngay từ khoảnh khắc Thẩm Phương Nguyệt chủ động hôn cậu, cậu đã định sẵn là không thể quay đ
10.0/10 từ 31 lượt.
