Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 37: Ồ, thế này được coi là mập mờ à.
Trong giờ ra chơi của ngày thứ Hai, Thẩm Phương Nguyệt nghe Cố Tương kể lại chuyện xảy ra sau khi cô uống say.
Nghe đến một đoạn, cây bút trong tay cô rơi “cạch” xuống bài kiểm tra: “—Tớ đứng lên rồi?!”
Các bạn xung quanh đều quay sang nhìn cô. Nhận ra mình nói quá to, Thẩm Phương Nguyệt vội bịt miệng, chột dạ liếc nhìn ra phía sau.
Chỉ nhìn thấy mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ của chàng trai. Mấy ngày nay, Bùi Kỳ dường như không ngủ đủ giấc, vừa hết tiết là lập tức gục xuống bàn. Lúc này bờ vai rộng thẳng tắp của cậu đang phập phồng đều đặn theo từng nhịp thở, trông có vẻ không bị cô đánh thức.
Thẩm Phương Nguyệt chậm rãi ngồi xuống lại, vẫn bịt miệng, thấp giọng hỏi: “Rồi… rồi sao nữa? Tớ đã làm gì?”
Cố Tương lắc đầu: “Cậu còn chưa kịp làm gì đã bị Bùi Kỳ đưa đi rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. May quá, may quá, Bùi Kỳ hành động nhanh hơn cô.
“Tóm lại là chị thích ai vậy chị Nguyệt?” Tống Triết không kìm được mà ghé đầu sang hỏi.
Thẩm Phương Nguyệt giật mình: “Không ai cả, tớ uống say rồi nói linh tinh thôi, chỉ là muốn khuấy động không khí… c** nh* tiếng chút đi, đừng đánh thức Bùi Kỳ.”
Tống Triết phì cười: “Trước đây lúc cậu ấy ngủ chẳng phải cậu còn gõ trống bên tai cậu ấy sao? Sao bây giờ lại sợ đánh thức cậu ấy thế?”
“… Cậu đừng lo chuyện bao đồng.” Thẩm Phương Nguyệt giơ ngón tay lên miệng ra hiệu “suỵt”, hung dữ mà chẳng có chút uy h**p nào: “Còn nữa, không được nghe lén!”
“……….”
Thẩm Phương Nguyệt quay lại, ghé sát vào Cố Tương, hạ giọng hỏi đầy do dự: “Vậy sau khi tớ say, Bùi Kỳ có chơi game không? Có rút được tấm thẻ nào kỳ lạ không, kiểu giống như thẻ của tớ ấy? Ví dụ như hỏi xem trong phòng có người nào cậu ấy thích không…hay đại loại là thế?”
Tống Triết cảm thấy oan ức vô cùng, mọi người chỉ ngồi trước sau với nhau thôi, động tĩnh nhỏ cũng nghe rõ mồn một, sao có thể gọi là nghe lén chứ!
Cậu ta vừa định biện hộ cho bản thân thì bỗng nghe thấy một hơi thở nhẹ, tựa như một tiếng cười đang bị kìm nén.
Tống Triết quay đầu sang, bạn cùng bàn của mình vẫn ngủ rất ngon, chỉ có ngón tay đặt trên cổ hơi co lại một chút, chứng tỏ tiếng cười ban nãy không phải là ảo giác của cậu ta.
Tiết thể dục tuần này cuối cùng cũng không bị các thầy cô môn khác chiếm dụng.
Biết học sinh lớp 12 học tập vất vả, thầy thể dục cũng không làm khó, chỉ bảo mọi người chạy vài vòng lấy lệ rồi cho tự do hoạt động.
Mấy ngày nay Sơn Thành đón đợt không khí lạnh đột ngột, Thẩm Phương Nguyệt lạnh đến mức chẳng buồn động đậy. Cố Tương và Trần Mạn rủ nhau đi đánh cầu lông, còn cô thì ngồi một mình trên băng ghế đá bên sân bóng, tay nhét vào túi áo để sưởi ấm, mắt dõi nhìn theo Bùi Kỳ đang chơi bóng.
Vì đây là tiết học cuối cùng trong ngày, Tống Triết nhân cơ hội tập hợp một đội bóng nhỏ.
Mấy chàng trai mười bảy, mười tám tuổi dường như không biết lạnh, thời tiết chỉ hơn 10 độ mà ai cũng chỉ mặc áo dài tay mỏng và quần đồng phục, có vài người còn xắn tay áo lên.
Mọi người mặc gần như giống nhau, nhưng Bùi Kỳ với dáng người cao ráo, chân dài tay dài, nhìn một cái là thấy ngay. Thẩm Phương Nguyệt nhìn theo bóng dáng chạy qua chạy lại của cậu, cảm thấy hình như cậu lại cao thêm chút nữa.
Bùi Kỳ không bộc lộ quá nhiều cảm xúc khi chơi bóng, nhưng cách chơi lại rất quyết liệt. Thẩm Phương Nguyệt đã xem không ít trận bóng, biết rằng bóng rổ là môn thể thao rất tốn thể lực, va chạm cơ thể là chuyện bình thường. Bùi Kỳ cao lớn, vai rộng, thuộc kiểu người gầy nhưng có sức mạnh, mỗi lần va chạm với người khác cậu đều có thể giành bóng mà không phạm lỗi.
Sau khi thời khóa biểu lớp 12 thay đổi, những người thường chơi bóng cùng bọn họ không còn chung tiết thể dục nữa, vì vậy hôm nay Tống Triết tìm thêm vài bạn nam khác để đủ người. Thẩm Phương Nguyệt không quen ai trong số họ, có vẻ như không cùng khối.
Trong đó có một người khiến cô chú ý, không phải vì cậu ta chơi giỏi hay gì cả, mà là… cậu ta liên tục va chạm với Bùi Kỳ.
Lại thêm lần nữa. Rõ ràng cả hai cách xa nhau, vậy mà ngay khi Bùi Kỳ vừa nhận bóng thì cậu ta đã lao đến. Vào khoảnh khắc Bùi Kỳ bật nhảy ném bóng, cậu ta cố tình đâm mạnh vào vai cậu——
Nhưng Bùi Kỳ vẫn đứng vững, còn dùng vai phản đòn, vung cánh tay dài ném bóng vào rổ.
Chàng trai kia bị phản lực đẩy lùi lại hai bước, suýt thì ngã.
Bùi Kỳ liếc nhìn cậu ta một cái: “Cẩn thận.”
Ngay cả Thẩm Phương Nguyệt cũng nhận ra có gì đó không đúng, huống hồ là những người khác. Tống Triết cười đùa cảnh cáo: “Này anh em, sao thế? Lần đầu chơi với bọn tôi à? Đừng dại mà lao vào cậu ấy, cậu đâm không lại đâu.”
Chàng trai đó mất tự nhiên mà quay mặt đi: “Chơi bóng không phải vẫn như thế sao?”
Thẩm Phương Nguyệt cau mày không vui, vừa định nói rằng đây là sân bóng Sơn Thành Nhất Trung chứ không phải nhà thi đấu Staples, làm gì có chuyện chơi hăng như thế! Nhưng ngay lúc đó, cô thấy Bùi Kỳ ném bóng cho Tống Triết rồi nói: “Đợi chút.” Sau đó quay người bước về phía cô.
Bùi Kỳ cầm lấy áo khoác của mình ở một góc sân rồi ném vào tay Thẩm Phương Nguyệt: “Cầm lấy.”
“Để đó không được sao? Sao cứ phải bắt tớ cầm…” Thẩm Phương Nguyệt khó hiểu nhưng vẫn ôm áo vào lòng.
Biết hôm nay nhiệt độ giảm, Bùi Kỳ mang theo áo khoác dày, cánh tay mảnh khảnh của cô ôm chặt lấy áo, trông có vẻ hơi cồng kềnh.
“Ai bảo cậu cầm?” Bùi Kỳ cười nhẹ, “Mặc vào đi.”
Thẩm Phương Nguyệt: “Tớ không lạnh đến mức—”
“Bùi Kỳ! Xong chưa đấy?” Có người ở bên kia gọi.
“Ngay đây.” Bùi Kỳ đáp, sau đó lại nhìn về cô, thấp giọng mà thúc giục: “Nhanh lên.”
“……….”
Thẩm Phương Nguyệt miễn cưỡng mặc áo khoác vào, trông lại càng cồng kềnh hơn. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Bùi Kỳ, hay là cậu đừng chơi nữa?”
“Không chơi thì sẽ thiếu người.” Bùi Kỳ tiện tay kéo khóa áo lên tận cổ của cô, khiến cằm lạnh buốt của cô lập tức được bọc kín. “Nếu lạnh thì về lớp trước đi.”
“Tớ không phải lạnh…” Thẩm Phương Nguyệt liếc nhìn bạn nam kia, cau mày dặn, “Nếu cậu ta còn va vào cậu nữa, thì cậu cứ đánh cậu ta đi.”
………….
Bùi Kỳ trở lại sân bóng, đứng một bên chờ phát bóng.
“Cậu cười cái gì?” Tống Triết nhìn cậu.
“Không.” Bùi Kỳ đáp.
Không cái quỷ ấy! Tống Triết hừ một tiếng, ghé sát lại hỏi nhỏ: “Cậu quen tên kia à? Sao cậu ta cứ nhằm vào cậu mãi thế?”
“Không quen.”
“Ồ, thế thì lạ đấy…” Tống Triết lẩm bẩm, “Tớ cứ cảm thấy cậu ta như cố ý nhắm vào cậu, cẩn thận chút, lần sau đừng đấu với cậu ta nữa.”
Thực ra Bùi Kỳ cũng nhận ra điều đó từ lâu rồi. Nhưng đối phương chơi đối kháng bình thường, chỉ hơi dùng sức nhiều một chút, không hề phạm lỗi quá đáng, cũng chẳng đụng ngã được cậu. Bùi Kỳ lười tính toán chi li.
Nửa trận sau, Bùi Kỳ chơi không còn tập trung như trước, dự định đánh qua quýt để kéo dài thời gian. Nhưng đồng đội đã quen chuyền bóng cho cậu, khiến cậu vô tình nhận được bóng. Bùi Kỳ bất đắc dĩ dẫn bóng vào dưới rổ, vừa định ném bóng thì bóng dáng quen thuộc lại lao đến trước mặt cậu.
Bùi Kỳ đã chuẩn bị tinh thần đối kháng, nhưng lần này đối phương lại không tuân theo quy tắc nữa. Cánh tay vung mạnh ngay trước mặt cậu, Bùi Kỳ né không kịp, chỉ có thể nghiêng đầu để mặt tránh khỏi cú đánh ấy.
Cổ bỗng truyền đến một cơn đau rát, Bùi Kỳ hít mạnh một hơi.
Không khí lặng ngắt như tờ. Nhìn thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình, cộng thêm cảm giác đau rát lan rộng, Bùi Kỳ đoán chắc mình đã bị thương đến chảy máu. Cậu vừa định giơ tay lên lau thử thì một cơn gió nhẹ thoáng qua trước mặt.
Chàng trai va chạm với cậu cũng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng như vậy, cậu ta ngơ ngác vài giây rồi lắp bắp: “Tôi xin—— Á!”
Cậu ta bị một cú va chạm cực mạnh đánh văng, lảo đảo lùi về sau một bước rồi ngã ngồi xuống đất.
“Cậu làm gì vậy hả!!!” Thẩm Phương Nguyệt như một quả bóng bowling, trực tiếp hất ngã đối phương ra đất.
Cô mặc hai lớp áo khoác dày cộm, chỉ lộ nửa khuôn mặt nhỏ xíu ngoài cổ áo, nhưng giọng nói thì to vang, lửa giận cũng không nhỏ. Đôi mắt vốn luôn cười cười nay trở nên sắc bén, cô phẫn nộ quát: “Cậu chơi bóng hay đánh người vậy? Đã va vào cậu ấy mấy lần rồi? Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người như cậu đấy! Cậu cố ý!!!”
Càng nói càng tức! Thẩm Phương Nguyệt định xông lên túm áo cậu ta: “Cậu đi gặp thầy giáo với tôi, không, tôi phải gọi cảnh sát—”
Chưa kịp chạm vào đối phương, cô đã bị ai đó ôm từ phía sau.
Thẩm Phương Nguyệt bỗng cảm thấy cả người mình như bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, hai chân rời khỏi mặt đất trong vài giây rồi được đặt xuống một chỗ khác.
Mọi người lúc này mới hoàn hồn.
“Quá đáng thật đấy! Sao lại làm như thế, cậu ấy chảy máu rồi!”
“Hình như cậu ta học lớp 11 đúng không? Tên là gì nhỉ, là Vân Khai Thành đúng không?”
“Tôi nhịn cậu lâu lắm rồi đấy! Cậu định chơi bóng hay đánh nhau vậy? Muốn đánh nhau thì chúng ta đổi chỗ khác!”
Cả sân bóng trở nên hỗn loạn.
Bùi Kỳ đặt Thẩm Phương Nguyệt xuống, định quay lại bảo mọi người đừng đánh nhau thì cằm cậu bỗng bị một bàn tay mềm mại nâng lên, để lộ vết thương.
Thẩm Phương Nguyệt nhìn kỹ vết thương của cậu, gương mặt cô chỉ cách cổ cậu một chút, hơi thở nhè nhẹ phả lên vết thương.
Bùi Kỳ đột nhiên cảm thấy không còn đau nữa, chỉ cảm thấy ngưa ngứa.
Người vừa rồi còn gào lên tức giận lúc này lại nhỏ giọng, đầy lo lắng: “Bùi Kỳ, chảy máu rồi, phải làm sao đây? Cậu có đau không?”
&&
Vết thương của Bùi Kỳ là bị móng tay đối phương cào rách, kéo dài từ dưới tai xuống đến yết hầu. Tuy không sâu nhưng khá dài, nhìn qua thì rất đáng sợ.
Sau khi đến phòng y tế bôi thuốc, hai người lên xe buýt về nhà thì trời đã tối.
“Hết băng cá nhân khác rồi à?” Bị mấy bà cụ trên xe nhìn chằm chằm hết lần này đến lần khác, Bùi Kỳ cuối cùng không nhịn được mà mở miệng.
Để tiện cho bác sĩ của trường bôi thuốc, Bùi Kỳ kéo cổ áo xuống một chút, phía sau cũng không chỉnh lại, áo khoác lỏng lẻo để lộ phần cổ dài và săn chắc. Trên đó dán hai miếng băng cá nhân xiêu vẹo nối liền nhau.
Một cái là hình Thủy Thủ Mặt Trăng, một cái là hình Hello Kitty, vừa hồng vừa vàng, sặc sỡ đến chói mắt, hoàn toàn lạc quẻ với chiếc áo hoodie đen và áo khoác trắng của cậu.
“Hết rồi, đừng kén chọn.”
Thẩm Phương Nguyệt từ lúc lên xe đã mải mê nhắn tin, ngón tay trắng nõn lướt nhanh trên màn hình, giọng nói dứt khoát, thậm chí cũng không ngẩng đầu lên.
“Cậu đang nói chuyện với ai thế?” Bùi Kỳ nghiêng mắt nhìn cô.
“Lâm Âm. Tớ biết tên kia là ai rồi.”
“Là ai?”
Vân Khai Thành. Nghe cái tên này cô đã cảm thấy quen quen. Trên đường đến phòng y tế, đi ngang bồn rửa tay, cô mới nhớ ra—— cậu ta chính là kẻ khiến Lâm Âm bị đám bạn nữ khác chặn đánh trước đây.
“Bạn học cùng lớp với Lâm Âm, cũng có thể coi là…” Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ: “… đối tượng mập mờ của em ấy.”
Bùi Kỳ nhướn mày lặp lại: “Đối tượng mập mờ?”
Điện thoại rung lên, đối phương cuối cùng cũng trả lời lại.
[Lâm Âm: Em không đi học thể dục nên không biết chuyện này.]
[Lâm Âm: Chắc cậu ta biết chuyện em từng gửi thư tỏ tình cho Bùi Kỳ nên mới như vậy. Xin lỗi, Bùi Kỳ có bị thương nặng không?]
[Trăng Nhỏ: Rất! Nặng!!!]
[Trăng Nhỏ: Em không cần phải xin lỗi, chuyện này không liên quan đến em, hoàn toàn là do tên kia! Cậu ta thực sự là không hiểu nổi!]
[Trăng Nhỏ: Cậu ta nhất định phải xin lỗi Bùi Kỳ.]
[Lâm Âm: Cậu ta nói lúc đó đã định xin lỗi rồi, nhưng chưa kịp mở miệng thì bị một cô gái rất mập đụng ngã… em sẽ bảo cậu ta đến xin lỗi Bùi Kỳ vào ngày mai!]
[Trăng Nhỏ: …Cậu ta bị bệnh à? Ai mập hả?!]
Bùi Kỳ im lặng cong khoé miệng, thấy Thẩm Phương Nguyệt tức giận đặt điện thoại xuống thì lập tức thu lại nụ cười.
“Lâm Âm thật sự không có gu gì hết, lại đi mập mờ với một tên như thế.” Thẩm Phương Nguyệt hiếm khi cay nghiệt mà nhận xét.
“Đừng nói thế.” Bùi Kỳ thản nhiên nói, “Em ấy trước đây còn thích tớ kìa.”
“Càng không có gu.”
“……….”
Thẩm Phương Nguyệt bình đẳng công kích từng người xong, lại quay sang nhìn vết thương của cậu: “Cậu còn đau không?”
“Không đau.”
Thẩm Phương Nguyệt nhíu mày gật đầu, trong lòng thầm nghĩ ngày mai nên dán cho cậu cái băng cá nhân có hoạ tiết nào đây.
“Nhưng tay lạnh.” Bùi Kỳ đột ngột nói.
Thẩm Phương Nguyệt vô thức liếc nhìn bàn tay lười biếng đặt trên đầu gối của cậu: “Vậy thì cậu bỏ vào túi đi.”
“Túi cạn, không thoải mái, cậu cũng từng mặc rồi mà.”
Lạnh mà cũng kén chọn? Cậu là hoàng tử đến từ nước nào đây?
Thẩm Phương Nguyệt bối rối tìm trong ba lô, xác định hôm nay mình không mang theo găng tay ra ngoài.
Thực ra găng tay của cô cũng không vừa với Bùi Kỳ.
Nghĩ ngợi một chút, cô nắm lấy tay Bùi Kỳ, nhét vào túi áo khoác của mình.
Sau khi chắc chắn rằng túi có thể chứa được tay cậu, Thẩm Phương Nguyệt vừa nghĩ xem tay còn lại của cậu nên làm thế nào, vừa định rút tay mình ra—— nhưng không rút ra được.
Bên trong túi, những ngón tay thon dài của chàng trai dễ dàng đan chặt lấy tay cô, các đốt ngón tay của cậu luồn vào các đốt ngón tay của cô rồi áp sát vào nhau.
Mười ngón tay đan chặt, lòng bàn tay dán sát. Thẩm Phương Nguyệt tựa vào ghế xe buýt, đầu óc trống rỗng.
Đây không phải lần đầu tiên họ nắm tay nhau, thực tế thì số lần nắm tay cũng không ít. Hồi mẫu giáo họ từng nắm tay biểu diễn, cấp hai khi đi leo núi cũng nắm tay nhau, lần gần nhất… hình như là trong phòng mật thất lần trước. Nhưng tất cả những lần đó đều giống như một cái bắt tay xã giao, không thân mật như bây giờ.
Ngón tay quấn lấy nhau, nhiệt độ truyền đi không chút che giấu, thậm chí cô còn có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của Bùi Kỳ.
“Tay cậu ấm hơn một chút.” Bùi Kỳ thản nhiên nói.
Ấm chỗ nào? Rõ ràng tay cậu còn nóng hơn!
“Cậu…” Thẩm Phương Nguyệt tìm lại giọng nói của mình, “Thế này chẳng phải rất nóng sao…”
“Tớ không biết, chỉ cảm thấy lạnh.” Bùi Kỳ thản nhiên bịa ra, “Có lẽ do mất máu nhiều quá.”
Thẩm Phương Nguyệt quay đầu lại, dùng ánh mắt “Tớ không dễ bị lừa đâu” nhìn cậu: “Cũng, không đến mức vậy chứ?”
Nói thì nói thế nhưng cô vẫn không rút tay ra, ngoan ngoãn để cậu nắm lấy.
Dường như trái tim cô đã chạy đến lòng bàn tay, giống như chim gõ kiến liên tục gõ vào Bùi Kỳ.
“Không phải Lâm Âm đã xóa kết bạn với cậu rồi sao? Sao lại kết bạn lại rồi?” Bùi Kỳ thoải mái tận hưởng khoảnh khắc này, bình thản chuyển chủ đề, “Còn thân đến mức em ấy kể với cậu chuyện em ấy mập mờ với ai nữa?”
Thẩm Phương Nguyệt chột dạ im lặng vài giây, rồi ậm ừ: “Dù sao thì cũng kết bạn lại rồi. Em ấy không nói là đang mập mờ với người kia, tớ tự phân tích thôi.”
“Phân tích như thế nào, nói tớ nghe xem.”
“Thì, mỗi tối bọn họ đều nhắn tin với nhau, giờ ra chơi cậu ta luôn chạy ra căn tin mua đồ ăn vặt cho em ấy, còn cho em ấy mượn áo khoác, em ấy cũng thường xuyên giúp cậu ta làm bài tập, dạo gần đây còn ngày nào cũng băn khoăn với tớ chuyện tặng quà sinh nhật cho cậu ta…”
Càng nói đến cuối, giọng của Thẩm Phương Nguyệt càng nhỏ dần, đến mức không nghe thấy gì nữa.
Sao lại thế này? Những việc này lúc tám chuyện với Lâm Âm trên WeChat thì thấy rất bình thường, nhưng giờ nghĩ lại, sao từng chuyện một đều khớp với cô và Bùi Kỳ vậy? Tất cả, đều, trúng, phóc!
“Ồ, thế này đã được coi là mập mờ à.” Sau một lúc lâu, giọng Bùi Kỳ lười biếng vang lên.
“……….”
“Tuỳ, tuỳ từng trường hợp thôi.” Thẩm Phương Nguyệt cứng nhắc chữa cháy, nói năng lắp bắp, “Không phải ai cũng vậy…”
Bùi Kỳ khẽ “ừm” một tiếng, im lặng một lúc rồi bình thản hỏi: “Bọn họ đã từng nắm tay nhau chưa?”
“Chắc là chưa đến bước đó—” Giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt đột ngột nghẹn lại.
“Ồ.”
“……….”
Xe buýt dừng rồi lại chạy về phía trước, bọn họ ngồi ở hàng ghế cuối, im lặng đan mười ngón tay trong túi áo.
Cửa xe mở rồi đóng, từng cơn gió lạnh ùa vào. Bình thường Thẩm Phương Nguyệt sẽ cảm thấy lạnh, nhưng hôm nay cô lại mong cửa mở thêm vài lần nữa đừng để cô bị nóng đến chết mất.
Thế… có ý gì… vậy.
Đôi tai Thẩm Phương Nguyệt nóng bừng, cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó. Không đúng lắm nhỉ? Họ thế này có hơi kỳ lạ không? Dù là bạn tốt nhất của nhau, cũng không đến mức nắm tay thế này đâu nhỉ?
Lý trí rất rõ ràng, nhưng ngón tay cô lại chậm rãi trượt xuống, nhẹ nhàng chạm vào phần xương bàn tay nhô lên của cậu.
Thẩm Phương Nguyệt mặt đỏ bừng nhưng lặng lẽ móc ngón tay với cậu, mắt nhìn thẳng về phía trước, giả vờ không biết gì, cảm giác như mình sắp chết vì tim đập quá nhanh rồi.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 37: Ồ, thế này được coi là mập mờ à.
10.0/10 từ 31 lượt.
