Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 35: “Chúc mừng sinh nhật, Thẩm Phương Nguyệt.
Câu nói cuối cùng của Bùi Kỳ cứ vương vấn trong đầu Thẩm Phương Nguyệt nhiều ngày liền.
“Trăng Nhỏ” là nhũ danh của Thẩm Phương Nguyệt, từ khi cô còn chưa chào đời thì mẹ cô – Diệp Uyển đã đặt cho cô.
Cô rất thích cái tên này, thậm chí còn dùng nó đặt làm tên WeChat vì nó dễ nghe. Cố Tương, Trần Mạn, thậm chí cả Cố Phi Bạch – người bình thường ít nói chuyện với cô cũng đều gọi cô như vậy.
Nhưng đây là lần đầu tiên Bùi Kỳ gọi cô bằng cái tên này.
Trước đây không phải là cô chưa từng ép Bùi Kỳ gọi mình bằng cái tên như thế. Khi mới vào tiểu học, vì cậu luôn gọi đầy đủ họ tên của cô nghe xa cách vô cùng, vậy nên một hôm, trong lúc cùng nhau chơi đất nặn xây lâu đài, Thẩm Phương Nguyệt hào phóng nói: “Tớ có một biệt danh rất hay, gọi là “Trăng Nhỏ”. Trước đây chỉ có ba mẹ tớ mới được gọi thế thôi, nhưng bây giờ tớ cho phép cậu cũng được gọi đấy.”
Cậu nhóc quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn cô: “Không, tớ thấy không hay, tớ không gọi đâu, tớ cứ gọi cậu là Thẩm Phương Nguyệt.”
Lúc đó, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy cậu thật đáng ghét! Thế là tức giận nói: “Được, giờ tớ cướp lại quyền được gọi tớ là Trăng Nhỏ của cậu! Sau này dù cậu có năn nỉ thì tớ cũng không cho phép cậu gọi tớ là Trăng Nhỏ đâu!”
Và thế là từ đó, Bùi Kỳ thật sự chưa bao giờ gọi cô như vậy nữa. Dần dần chuyện này cũng bị Thẩm Phương Nguyệt cho vào quên lãng.
Không ngờ nhiều năm sau lại nghe được.
Lúc đó, Bùi Kỳ đang chống cửa, sợ làm ồn xuống tầng dưới nên giọng nói không lớn, âm điệu lười biếng mang theo ý cười, như thể chỉ thuận miệng gọi một tiếng. Nhưng khi cô nghe thấy…sao lại có cảm giác thấy rất khác biệt so với những người khác.
Hơn nữa, “Trăng Nhỏ của chúng ta” là có ý gì?
“Phải tìm công thức tổng quát của tụi nó, rồi tính giá trị của số hạng thứ năm… Thẩm Phương Nguyệt.”
“A.” Thẩm Phương Nguyệt lập tức phản ứng lại.
Tối hôm trước kỳ thi giữa kỳ, Bùi Kỳ lại giúp Thẩm Phương Nguyệt xem qua vài trang trong sổ tổng hợp lỗi sai.
Dưới ánh đèn bàn, Bùi Kỳ xoay bút, mắt nhìn xuống cô: “Cậu có đang nghe không đấy.”
“Có.”
“Tớ vừa nói gì?”
“Tìm công thức tổng quát.”
Lông mày của Bùi Kỳ giãn ra đôi chút, cậu lại thấy cô mím môi hai lần, sau đó chớp mắt nhìn cậu: “Bùi Kỳ, lúc trước cậu nói thứ bảy này là ngày gì nhỉ?”
“Sinh nhật cậu.”
Ba chữ ngắn gọn và lạnh lùng. Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng: “Sinh nhật của ai?”
“…….”
Thực ra, ngay lúc gọi xong cái tên đó vào tối hôm ấy, mặt Bùi Kỳ cũng nóng lên. Cậu không cố ý gọi như vậy, chỉ là lúc lên lầu, Thẩm Chu Sơn đưa cho cậu một cốc thuốc rồi nói: “Trùng hợp ghê, chú cũng pha một cốc. Cháu mang lên đi, cháu và Trăng Nhỏ mỗi đứa uống mỗi người một cốc, đừng để bị cảm lạnh.”
Sau đó, khi thấy Thẩm Phương Nguyệt đang cố sức chống cửa, mặt nhăn lại, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu, thế là cậu buột miệng gọi ra thôi.
“Tớ không gọi đâu~ Tớ cứ gọi cậu là Thẩm Phương Nguyệt~” Thẩm Phương Nguyệt rung đùi đắc ý, giả giọng trẻ con bắt chước Bùi Kỳ lúc nhỏ.
“…….”
“Chẳng phải cậu vẫn gọi rồi sao.” Cô cười đắc ý.
Bùi Kỳ bật cười vì tức, ném bút qua cho cô: “Về nhà cậu mà tự làm bài đi.”
Thẩm Phương Nguyệt: “Cậu xem này, mới nói hai câu đã nổi nóng rồi.”
Bùi Kỳ: “Cứ học mấy câu nói lếu láo này từ Tống Triết nữa đi, lần sau đừng nhờ tớ giảng bài nữa.”
Đúng là nhỏ mọn! Thẩm Phương Nguyệt im lặng tiếp tục làm bài, tự hỏi liệu tối hôm đó có phải mình nghe nhầm không. Bùi Kỳ mà có thể dịu dàng như thế sao?!
&&
Kỳ thi giữa kỳ chớp mắt đã kết thúc.Tối thứ sáu, Bùi Kỳ ngồi trước bàn học làm bài thi đấu. Khi hoàn thành xong tờ đề cuối cùng, chuông báo thức cũng vừa vặn vang lên.
23:50, chỉ còn 10 phút nữa là đến sinh nhật Thẩm Phương Nguyệt.
Cửa sổ đối diện tối đen như mực, nhưng Bùi Kỳ cũng không vội đứng dậy, chỉ cúi đầu tiếp tục làm bài, tốc độ chậm lại rất nhiều.
Khi đồng hồ điểm 00:00 thì tầng một nhà đối diện vang lên một tiếng “bùm”, sau đó là giọng hát hỗn loạn nhưng hòa hợp của vợ chồng nhà họ Thẩm. Giai điệu quen thuộc, họ đang hát bài “Chúc mừng sinh nhật”.
Bất kể bận rộn đến đâu, vợ chồng nhà họ Thẩm luôn dành thời gian bên con gái vào ngày đặc biệt này. Mỗi năm đến ngày này, Bùi Kỳ đều có thể nghe thấy giọng hát của họ. Sau đó là những tiếng trò chuyện rôm rả, cùng với giọng nói nũng nịu của Thẩm Phương Nguyệt: “Ba mẹ, con yêu hai người.”
Lúc nhỏ, Bùi Kỳ cảm thấy cô thật sến súa, sao cứ treo mấy câu đó trên miệng thế? Trong nhà cậu không bao giờ có chuyện ai nói yêu ai.
Lớn lên rồi, cậu mới nhận ra đây là một kỹ năng mà rất nhiều người không có được.
Thẩm Phương Nguyệt lớn lên trong một gia đình đầy ắp tình yêu, vì thế cô cũng biết cách thể hiện yêu thương hơn người khác.
Một lúc sau, tiếng ồn dần lắng xuống, nhà đối diện chìm vào yên tĩnh. Bùi Kỳ liếc nhìn đồng hồ, đoán chừng thời gian đã gần kề, cậu cầm hai túi đồ trên bàn đi xuống lầu.
Gần như ngay khoảnh khắc cậu bước đến cửa thì tiếng gõ cửa vang lên.
Thẩm Phương Nguyệt đứng ở ngoài cửa, trên đầu đeo một chiếc băng đô quen thuộc—— nhưng chỉ khác là hôm nay trên đó có dòng chữ “Chúc tôi sinh nhật vui vẻ”.
Cô giấu hai tay ra sau lưng, thấy Bùi Kỳ mở cửa bèn nghiêm túc hỏi: “Cậu muốn nói gì với tớ?”
“Chúc mừng sinh nhật, Thẩm Phương Nguyệt.”
Thẩm Phương Nguyệt lập tức nở nụ cười rạng rỡ, lấy từ sau lưng ra một chiếc bánh kem: “Thưởng cho cậu đấy.”
Bùi Kỳ nhận lấy, nhưng cô vẫn giơ hai tay lên cao.
Hơn nữa còn cong cong hai lần, ý tứ rất rõ ràng—— quà của công chúa thiên nga đâu?
Bùi Kỳ phối hợp đặt một túi giấy lên tay cô.
Chiếc túi căng phồng, trọng lượng làm Thẩm Phương Nguyệt hài lòng nên cô hớn hở mà mở ra xem.
Bên trong là một túi lớn, đầy ắp, toàn bộ là sách bài tập lớp 12.
“…….”
Nụ cười của Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ nguyên, nhưng cô nhanh chóng thắt miệng túi lại, đặt trả vào tay cậu, đồng thời lấy lại chiếc bánh của mình, quay lưng đi thẳng: “Tạm biệt.”
Bùi Kỳ bật cười thành tiếng, túm cô lại rồi đoạt lấy chiếc bánh, đặt vào tay cô một túi giấy khác.
Còn chưa xong nữa à? Tại sao lại có màn ép buộc trao đổi thế này? Thẩm Phương Nguyệt lớn giọng gọi vào nhà: “Ba ơi, có người cướp bánh của con—”
“Ai?” Thẩm Chu Sơn đang tưới hoa trên tầng thượng, nghe vậy liền thò đầu ra, vô cùng phối hợp hỏi lại.
“Không có ai đâu ạ.” Thẩm Phương Nguyệt lắc lắc túi giấy trong tay, cảm thấy trọng lượng hơi khác so với hồi nãy, “Ba cứ tưới đi ạ.”
Cô cúi đầu nhìn vào trong, đôi mắt lập tức cong lên như vầng trăng non.
Điều đầu tiên đập vào mắt cô là một mô hình lắp ráp DIY được bọc trong tấm chắn bụi.
Bên trong là một cô búp bê với mái tóc dài buông xõa, mặt tròn mắt mèo, giống Thẩm Phương Nguyệt chín mươi phần trăm. Nó mặc váy trắng đứng dưới một gốc hải đường nở rộ, cánh hoa bay lả tả khắp nơi— đó chính là cây hải đường Tây Phủ trong sân nhà cô.
Phía sau còn có một căn biệt thự bằng gạch lắp ráp, trên cửa sổ tầng hai có hai búp bê nhỏ đang mỉm cười, dựa vào đặc điểm thì chắc là Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn.
Thẩm Phương Nguyệt thích đến mức cầm trên tay ngắm nghía thật lâu, sau đó hơi nhíu mày: “Sao không có cậu?”
Bùi Kỳ khẽ sững người, định nói “Nhà cậu thì làm sao có tớ được?” nhưng khi lời ra đến miệng lại đổi thành: “Tớ lười ghép.”
“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt hơi hơi không hài lòng, nhưng vẫn vui vẻ: “Vậy cậu mua thêm một cái nữa cho tớ nhé, tớ sẽ tự ghép rồi thêm vào.”
Yết hầu của Bùi Kỳ khẽ động: “Thêm vào đâu?”
Thẩm Phương Nguyệt: “Dưới chân tớ.”
“…….”
Trán cô bị gõ nhẹ một cái, Thẩm Phương Nguyệt lập tức bắt đầu màn diễn phóng đại, ôm trán đầy kinh ngạc: “Nhân vật chính của ngày sinh nhật mà cậu cũng dám đánh?!”
Bùi Kỳ ngang ngược mà “ừm” một tiếng, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, hơi nghiêng đầu ra hiệu: “Về ngủ đi.”
&&
Vì là sinh nhật tuổi 18 có ý nghĩa to lớn nên Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn đưa Thẩm Phương Nguyệt đi chơi cả ngày, còn tiệc sinh nhật với bạn bè thì được lên lịch vào buổi tối.
Nhà hàng có số lượng chỗ ngồi có hạn, Thẩm Phương Nguyệt chỉ mời vài người bạn thân: Trần Mạn, Cố Tương, La Văn, Cố Phi Bạch, Tống Triết và Chung Chấn.
Tất nhiên còn có Bùi Kỳ.
Sau khi ăn uống no nê, mọi người lại tổ chức cắt bánh kem cho Thẩm Phương Nguyệt.
Nhà hàng bố trí chỗ ngồi theo kiểu quán nhậu bình dân, khách đều ngồi ngoài trời. Người khác có thể sẽ ngại ngùng khi tổ chức sinh nhật trước mặt quá nhiều người nhưng Thẩm Phương Nguyệt thì không.
Cô đứng dậy đội mũ sinh nhật, chắp tay ước nguyện, vui vẻ nghe mọi người hát chúc mừng sinh nhật mình. Đến khi có người bàn bên cạnh giỏi xã giao hô lên “Sinh nhật vui vẻ!”, cô cũng thoải mái quay đầu nở nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn! Chúc các bạn hôm nay cũng vui vẻ!”
Sau đó cô ngồi xuống, mọi người lần lượt đưa quà cho cô.
Người cuối cùng là Cố Tương, một chiếc túi nhỏ bên trong có một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, trên một đầu khăn còn thêu một vầng trăng nho nhỏ.
“Đây là tớ tự đan đấy. Học kỳ này tớ không có nhiều tiền tiêu vặt.” Cố Tương nói những lời này ở độ tuổi của họ có vẻ hơi khó mở miệng, nhưng trên mặt cô ấy lại không hề lộ vẻ bối rối, giọng điệu bình thản mà chân thành: “Sau này có học bổng tớ sẽ bù cho cậu một món quà tốt hơn…..”
Còn chưa nói dứt câu, Cố Tương đã bị Thẩm Phương Nguyệt ôm chầm lấy.
“Cậu tự đan á? Quá lợi hại luôn!” Thẩm Phương Nguyệt cảm động, “Huhuhu, cậu bận học thế này mà còn đan khăn cho tớ, cảm ơn cậu, Tiểu Tương Tương, tớ thích lắm luôn!”
Thẩm Phương Nguyệt lần lượt nhận quà rồi tiện tay đưa cho người bên cạnh.
Bùi Kỳ giúp cô cất quà vào túi. Không hiểu sao, rõ ràng là túi của Thẩm Phương Nguyệt, vậy mà sau khi cả hai ngồi xuống, nó tự nhiên lại treo trên ghế của Bùi Kỳ.
Cậu lạnh lùng nói: “Thẩm Phương Nguyệt, tớ là nha hoàn của cậu à?”
“Sao lại thế được?” Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc, “Nha hoàn là nữ mà, cậu là người hầu.”
“…….”
Sau một tiếng trống nặng nề, âm nhạc trở nên sôi động, báo hiệu chương trình đêm khuya bắt đầu.
Nhân viên phục vụ cầm thực đơn rượu đến hỏi họ có muốn gọi thêm đồ ăn không. Các chàng trai đều muốn uống rượu nên gọi hẳn một tá. Nhân viên phục vụ mở sẵn vài chai, Thẩm Phương Nguyệt tràn đầy háo hức, vừa định với tay lấy một chai thì đầu gối bị ai đó chạm nhẹ.
“Dì nói không cho cậu uống rượu.” Bùi Kỳ nhàn nhạt nói.
Cáo mượn oai hùm, Thẩm Phương Nguyệt hừ một tiếng: “Tớ không sợ đâu.”
Bùi Kỳ giơ điện thoại lên, giả vờ gửi tin nhắn thoại: “Dì ơi, Thẩm Phương Nguyệt bảo cậu ấy không sợ dì, cậu ấy nhất định phải uống—”
“…Không uống thì không uống.” Thẩm Phương Nguyệt lớn tiếng mắng: “Đồ mách lẻo!”
Sau khi ăn xong, cảm thấy hơi khát, Thẩm Phương Nguyệt định gọi một ly khác. Cô nhìn vào ly nước trên bàn bên cạnh, ly này đầy chanh còn có lá bạc hà treo ở viền ly, cô tò mò hỏi: “Xin chào, ly nước của chị gọi là gì vậy? Có ngon không?”
Bàn bên cạnh chính là bàn của cô gái đã chúc cô sinh nhật lúc nãy, một cô gái xinh đẹp với tóc uốn sóng lớn. Cô ấy đang lắc lư theo nhạc, chỉ loáng thoáng nghe được câu hỏi của Thẩm Phương Nguyệt.
“Ngon lắm, lần nào tới đây chị cũng gọi ly này.” Cô gái không nói nhiều, dứt khoát cầm ly nước đưa cho Thẩm Phương Nguyệt, “Tặng em, vừa mới được mang lên, chúc mừng sinh nhật nhé em gái.”
“Thế này ngại quá đi.” Thẩm Phương Nguyệt nhận lấy, ngọt ngào cảm ơn, “Cảm ơn chị!”
Bùi Kỳ vừa định ngăn cô không được uống đồ người lạ đưa cho thì Thẩm Phương Nguyệt đã nâng ly lên chạm cốc với đối phương và uống một ngụm lớn.
“Thấy thế nào?” Cô gái hỏi.
“…….”
Thẩm Phương Nguyệt quay mặt đi, khuôn mặt nhăn lại, rõ ràng là bị nếm phải thứ gì khó uống đến mức hoài nghi cuộc đời.
Nhưng vì đây là quà tặng của người khác, cô không tiện nhổ ra. Thẩm Phương Nguyệt đành nuốt xuống, miễn cưỡng cười, quay lại đáp: “Ngon lắm…”
Khi đối phương nhìn thấy Thẩm Phương Nguyệt uống hết một nửa, đầu tiên là sửng sốt, sau đó không rõ vì sao lại giơ ngón tay cái lên với cô.
Khi Thẩm Phương Nguyệt quay lại chỗ ngồi với ly nước, Bùi Kỳ đang cúi đầu buồn cười khúc khích, vai cũng hơi run lên. Thẩm Phương Nguyệt tức giận đấm vào tay cậu rồi khó hiểu nhíu mày.
Hả?
Sao lại cảm thấy như mình không có sức vậy nhỉ?
“Đến đây, đến đây.”
Tống Triết – người phụ trách bầu không khí cả nhóm – đứng dậy, giơ một bộ bài lên hỏi: “Ai muốn chơi game không? Bộ bài này tớ mua trên mạng, rất thú vị đấy.”
Bùi Kỳ còn chưa kịp từ chối thì Thẩm Phương Nguyệt đã giơ tay lên.
“Tớ!” Thẩm Phương Nguyệt không thể cưỡng lại trò chơi, quyết định: “Chúng ta cùng chơi nhé!”
Tống Triết: “Được! Nhân vật chính đã nói rồi, ai cũng không được phá hỏng bầu không khí vui vẻ này!”
Luật chơi rất đơn giản, chia bài theo chiều kim đồng hồ, mỗi người phải làm theo chỉ dẫn trên bài.
Người đầu tiên là Trần Mạn, thẻ bài của cô ấy là: “Cho mọi người xem năm lịch sử tìm kiếm trên trình duyệt.”
Trần Mạn la lên phản đối, nhưng không dám làm hỏng bầu không khí, đành phải đau khổ lấy lịch sử tìm kiếm của mình ra. Tống Triết nhìn xuống nói: “Dương Quang x Đồng Chu fanfic tình yêu của những người bạn lâu năm… Hai cái tên này nghe quen quá, có phải là người nổi tiếng không? Cái này là gì? Sau đó còn nữa, Dương Quang x Đồng Chu fanfic…”
“Aaaaa, cậu đừng đọc nữa!” Trần Mạn đánh cậu ta, “Nhanh lên, phát người tiếp theo đi!”
Người thứ hai là Chung Chấn, mặt tràn đầy tự tin: “Được rồi, tớ chẳng có gì phải giấu cả.”
“Bởi vì cậu vừa mới xóa hết lịch sử tìm kiếm mà.” La Văn vạch trần cậu ta.
Cuối cùng Chung Chấn rút được một tờ: “Đi xin WeChat của người ở bàn/ phòng bên cạnh và lau sạch giày của họ.”
Chung Chấn: “……”
Sau một hồi náo loạn, Chung Chấn quay lại từ bàn bên cạnh với khuôn mặt đỏ bừng.
Mọi người trên bàn đều cười ầm, Bùi Kỳ cũng không nhịn được mà mỉm cười. Nhưng đột nhiên cậu cảm thấy có gì đó không đúng.
Người bên cạnh cậu có vẻ hơi yên tĩnh.
Cậu quay lại nhìn, Thẩm Phương Nguyệt ngồi co ro trong ghế, mặt đỏ bừng, thần thái mơ màng như đang thất thần, có vẻ không ổn chút nào.
Cậu đưa tay chạm vào mặt cô, muốn thử xem có sốt không, không ngờ đối phương lại đổ về phía cậu, cả khuôn mặt áp vào tay cậu.
Bùi Kỳ dừng lại, nhíu mày: “Sao vậy, không khỏe à?”
Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu: “Không biết… Bùi Kỳ, tớ váng đầu quá.”
Cái đầu tiên Bùi Kỳ nghĩ đến là ly đồ uống đó.
Cô gái ngồi bàn bên cạnh vừa quay lại từ sàn nhảy đằng trước ban nhạc, thấy vậy thì cười: “Say rồi hả? Chị đã nói là em uống quá nhanh mà.”
Bùi Kỳ đỡ đầu của Thẩm Phương Nguyệt: “Thứ cô ấy vừa uống là…”
“Cocktail Long Island Iced Tea đó.” Cô gái nháy mắt với cậu, thì thầm, “Nhưng đừng lo, Long Island Iced Tea ở quán này chắc đã pha với nước, không mạnh đâu, tôi chưa say bao giờ.”
“…….”
Người khác có lẽ sẽ không say.
Thẩm Phương Nguyệt dựa vào tay cậu, say đến mức không còn tỉnh táo nhưng vẫn không quên quan tâm đến trò chơi. Cô đập bàn cái bốp, sức lực yếu ớt: “Chưa đến lượt tớ sao!”
Bùi Kỳ: “…..”
“Chút nữa, chút nữa thôi, La Văn và Cố Tương rút xong là đến lượt cậu.” Tống Triết rút ra một thẻ, đọc to: “Cho mọi người xem mười tin nhắn gần nhất với người khác giới đầu tiên trong danh sách WeChat.”
La Văn lập tức phản kháng: “Không—”
Không có tác dụng gì, điện thoại của cậu ấy vừa khéo đã được mở khóa và để trên bàn, Chung Chấn nhanh tay cầm lên: “Ai quan tâm? Tớ đã lau giày cho người ta rồi! Để xem, người đầu tiên là Cố Tương… Vãi chưởng!!!”
“Đã nói gì vậy?” Cố Phi Bạch tò mò hỏi.
Trong lúc Chung Chấn còn ngạc nhiên thì điện thoại đã bị La Văn giật lại.
“Này, chuyện này… tớ không tiện nói… Đây không phải chuyện riêng của La Văn…” Chung Chấn vô thức liếc nhìn Cố Tương.
Vẻ mặt Cố Tương bình tĩnh: “Đó là tin nhắn nói chuyện cùng tớ à? Tớ không sao đâu”
“Rốt cuộc là gì vậy.” Tống Triết rất tò mò, “Đừng có chơi không nổi đấy nhé!”
La Văn: “Thì là tớ tỏ tình với Cố Tương rồi bị từ chối!!!”
“………”
Người tiếp theo là Cố Tương, cô rút một lá thẻ, nội dung yêu cầu mọi người xem 10 ảnh đầu tiên trong album của cô.
Tất cả hình ảnh đều là ảnh các câu hỏi đề bài.
Lúc này không khí trong phòng đã trở nên ngượng ngùng và k*ch th*ch, Bùi Kỳ không mấy quan tâm, đang nghĩ có nên đưa Thẩm Phương Nguyệt về nhà trước hay không vì cô say quá.
Người dựa vào tay cậu đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Cái gì? La Văn tỏ tình với Cố Tương sao?!”
“……” Cả bàn đều im lặng.
“Chị Nguyệt, phản ứng của cậu là kiểu gì vậy?” Tống Triết bật cười, đưa thẻ đến trước mặt cô, “Đến lượt cậu đấy, lấy một thẻ đi.”
Thẩm Phương Nguyệt rút ra một thẻ, nheo mắt lại, dù cố gắng thế nào cũng không nhìn rõ chữ, các ký tự mờ đi giống như bị chồng lên nhau.
Thấy thế Tống Triết lấy thẻ, đọc giúp cô: “Có ai ở đây là người bạn thích không…”
“Có!” Thẩm Phương Nguyệt lại giơ tay, như một học sinh giơ tay trả lời câu hỏi trong lớp, mặc dù hình tượng này của cô chưa bao giờ xuất hiện trong lớp học.
Cả bàn đột nhiên trở nên im lặng.
Tống Triết cũng ngây người, mãi lâu sau mới đọc hết dòng chữ trên lá bài: “Nếu không có thì qua bàn bên cạnh lau giày; nếu có thì qua hôn người đó…”
Thẩm Phương Nguyệt từ từ mà quay đầu sang phải.
Ngồi bên phải của cô có hai người, một là Bùi Kỳ, một là Cố Phi Bạch.
Ngay khi bắt gặp ánh mắt của Thẩm Phương Nguyệt, tim Bùi Kỳ đập mạnh một nhịp.
Một lúc sau, cậu khẽ ngã người về phía sau, gần như không thể nhận ra.
Ánh mắt của Thẩm Phương Nguyệt vẫn không động, đôi mắt trong veo pha chút mơ màng, xuyên qua cậu nhìn về phía Cố Phi Bạch.
Cố Tương là người lên tiếng trước: “Người tiếp theo đi, đừng làm khó nhân vật chính.”
Vừa dứt lời, Thẩm Phương Nguyệt chậm nửa nhịp mà đứng dậy, vừa bước sang bên phải một bước thì Bùi Kỳ đột nhiên đứng lên.
Chân ghế cọ sát vào mặt sàn, phát ra âm thanh chói tai.
Bùi Kỳ giữ lấy Thẩm Phương Nguyệt đang lưỡng lự, không để cô tiếp tục tiến lên. Cậu cúi xuống nhặt túi của cô, lạnh nhạt nói với những người khác: “Cậu ấy say rồi, tớ đưa cậu ấy về trước, mọi người cứ từ từ mà chơi tiếp.”
&&
Hai người đứng bên bờ sông chờ xe.
Giờ này là giờ cao điểm đi lại, cộng thêm đường tắc, ứng dụng báo xe còn mười phút nữa mới đến.
Thẩm Phương Nguyệt đã say đến mức đứng không vững, cả nửa người dựa vào Bùi Kỳ, lơ mơ nhìn quanh: “Hả? Mọi người đâu rồi? Không chơi nữa à? Tớ còn chưa hôn mà, tớ chơi được, tớ chưa say.”
Không ai trả lời.
Cô híp mắt nhìn lên, chỉ thấy đường cằm sắc nét lạnh lùng của Bùi Kỳ.
“Bùi Kỳ!” Cô lại gọi.
Lần này cậu có phản ứng, vốn đang cúi đầu nhìn ứng dụng gọi xe trên điện thoại, khi nghe thấy giọng nói của cô, cậu dứt khoát quay mặt sang hướng khác.
Không muốn nhìn cô, phiền, nhưng lại không nhịn được mà lạnh giọng hỏi: “Thật sự muốn hôn đến vậy à, Thẩm Phương Nguyệt?”
Mặt Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, tim đập nhanh, nhìn chằm chằm vào góc mặt của cậu, mơ màng đáp: “A.”
A là sao? Thừa nhận à? Bùi Kỳ hơi nghiến răng, lồng ngực căng tức, ngay cả đường viền hàm cũng căng chặt: “Cậu ta có bạn gái rồi, cậu cũng muốn hôn? Thích cậu ta thật sao? Hai người đã từng nói với nhau được bao nhiêu câu chứ?”
“… Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt kéo nhẹ áo hoodie của cậu, không đầu không đuôi mà gọi tên cậu.
Bùi Kỳ im lặng, chán nản mà thở dài, thôi, so đo với người say thì có ích gì chứ.
Điện thoại rung lên, báo xe còn một phút nữa là đến.
Cậu khoác chiếc túi xách màu hồng nhạt của Thẩm Phương Nguyệt lên vai mình, mặt không cảm xúc quay lại định đỡ cô lên xe.
Áo hoodie lại bị nắm lấy, cổ áo của Bùi Kỳ bị kéo lệch. Cậu thở dài, cúi đầu định gỡ tay cô ra, nhưng người đang tựa vào cậu bỗng bất ngờ nhón chân, nhẹ nhàng và nóng rực mà—
Hôn nhẹ lên khóe môi cậu.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 35: “Chúc mừng sinh nhật, Thẩm Phương Nguyệt.
10.0/10 từ 31 lượt.
