Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 34: Tớ sẽ không để cậu kết hôn với người khác.


Thẩm Phương Nguyệt là vị khách thường xuất hiện trong những giấc mơ của Bùi Kỳ.


Khi còn nhỏ cậu thường mơ thấy cô cùng chơi trốn tìm với đám trẻ con trong xóm. Cậu tìm được Thẩm Phương Nguyệt đang trốn trong một góc, cô bé chắp tay, cười lấy lòng: Xin cậu đó Rùa, tha cho tớ một lần nhé!


Khi lớn hơn một chút, trong mơ Thẩm Phương Nguyệt xông vào phòng cậu, hốt hoảng nói: Xin cậu đó Rùa, cho tớ chép bài một chút đi!


Lớn hơn nữa, khi cậu lên lớp mười, 16 tuổi. 


Trong mơ, gò má của Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, trông giống hệt dáng vẻ mỗi lần cô vừa chạy xong 800 mét. Mồ hôi thì nhễ nhại, cô nằm trên giường cậu, th* d*c nắm chặt tay cậu, khẽ nói: Xin cậu đó Bùi Kỳ, hôn tớ thêm một lần nữa đi.


Cậu vẫn còn nhớ rõ đó là mùa đông lạnh nhất trong hơn mười năm qua ở Sơn Thành. Bùi Vĩnh Ân quên đóng tiền gas, hệ thống sưởi trong nhà không hoạt động. Cậu cũng chẳng buồn liên lạc với ông ta, cứ thế chịu lạnh suốt nửa mùa đông. Ngày hôm đó, cậu tỉnh dậy từ giấc mơ, cả người nóng ran, mồ hôi ướt đẫm——


Tình cờ thay, lúc đang phơi ga trải giường lại gặp Thẩm Phương Nguyệt.


Cô đứng trên ban công phía đối diện, ôm trong tay một chậu hoa định lén trộm để tặng cậu, vẻ mặt đầy bối rối: “Trời ẩm như thế này mà cậu lại giặt chăn à? …Này! Sao lại chạy thế… Bùi Kỳ!” 


Sau đó, trong một khoảng thời gian, mỗi khi nhìn thấy cô, Bùi Kỳ luôn cảm thấy có lỗi, cố ý tránh mặt, nghĩ rằng như thế là không đúng, không thích hợp. Nhưng rồi, hết lần này đến lần khác cậu vẫn mơ thấy cô. 


Cuối cùng cậu cũng quen dần, mất đi cảm giác xấu hổ, bình thản đối mặt với nó.


Không ngờ có một ngày, chính đương sự đó lại hỏi: Cậu có bao giờ mơ thấy tớ không?


Giống như bị bắt quả tang khi đang làm chuyện xấu, Bùi Kỳ phạm phải sai lầm mà bất cứ kẻ xấu có tật giật mình nào cũng mắc phải, cậu vội vã phủ nhận: “Không có.” 


Không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Phương Nguyệt mà nói dối, cậu lảng tránh ánh nhìn, vô thức cúi xuống rồi bỗng sững người. 


Cơn mưa làm ướt chiếc áo thun trắng của Thẩm Phương Nguyệt, khiến nó dán chặt vào người cô, lộ ra chiếc áo ngực màu xanh bên trong cùng với những đường cong cân đối được bao phủ bởi nó.


Hơi thở vừa mới ổn định lại lập tức trở nên rối loạn, hòa lẫn vào nhịp thở của Thẩm Phương Nguyệt. Hai cánh tay kề sát nhau khẽ run lên.


Yết hầu của Bùi Kỳ trượt lên xuống rõ ràng hơn. Cậu vội vàng dời ánh mắt, hoảng loạn nhìn ra màn mưa bên ngoài.


“…Thật sao? Một lần cũng không có?” Thẩm Phương Nguyệt sững sờ một chút rồi híp mắt lại, tiến gần cậu thêm, theo bản năng tìm kiếm ánh mắt của cậu. Lần này không chỉ có cánh tay dán vào nhau. Giọng cô vừa trong trẻo vừa đầy ép buộc: “Không thể nào, chúng ta quen nhau lâu như vậy, làm sao cậu chưa từng mơ thấy tớ một lần nào được?”


Lúc này, Thẩm Phương Nguyệt lại thông minh hiếm thấy.


Cảm nhận được chút mềm mại ẩn dưới lớp hoa văn của áo ngực, Bùi Kỳ cảm thấy bản thân sắp phát điên. Cậu lùi ra ngoài một chút, nhưng mái hiên này không lớn, hai người đứng còn miễn cưỡng đủ chỗ, nếu lùi thêm nữa thì sẽ bước ra khỏi chỗ trú. Những giọt mưa lạnh rơi xuống vai phải cậu. Cậu thản nhiên đáp: “Ồ, vậy thì mơ thấy rồi.”


“Mơ thấy gì về tớ?” Thẩm Phương Nguyệt truy hỏi, ánh mắt lướt qua những giọt mưa văng tung tóe trên vai cậu, vội nói: “Cậu nhích vào đây chút đi.”


“Không vào được.”



“Tại sao? Vẫn còn chỗ đứng mà.”


“…Cậu dán sát vào tớ rồi, Thẩm Phương Nguyệt.”


“Cái gì dán—” Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu rồi lập tức im bặt, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung.


Lần này đến lượt cô né tránh.


Vừa rồi mải truy hỏi nên không nhận ra sự khác thường. Bây giờ mới phát hiện không chỉ cánh tay mà cả phần trước ngực cô dường như cũng nhuốm một chút hơi ấm của Bùi Kỳ.


Chậm chạp cảm thấy sự ái ngại, cô bỗng chốc như muốn bừng cháy, muốn cắt đứt toàn bộ tiếp xúc giữa hai người, gần như trốn ra ngoài mưa nhưng lại bị Bùi Kỳ kéo trở lại.


“Đứng yên, đừng nhúc nhích.” Giọng Bùi Kỳ khàn khàn nói, “Miễn dịch kém đến mức nào trong lòng cậu không biết sao?”


Thẩm Phương Nguyệt không dám nhúc nhích nữa, đứng nghiêm còn thẳng hơn cả lúc huấn luyện quân sự năm lớp 10: “Ồ.”


Dưới mái hiên nhỏ hẹp, đôi trai gái cứng đờ đứng đó, trông ai cũng không được tự nhiên.


Nhưng cánh tay kề sát lại nóng rực, nhịp tim hòa vào nhau, chẳng còn phân biệt được đâu là của ai, ồn ào đến mức gần như át cả tiếng mưa rơi.


Bỗng nhiên Bùi Kỳ hỏi: “Cậu có mơ thấy tớ không?”


“Không có!!!” Thẩm Phương Nguyệt lớn tiếng nói dối.


“Mơ thấy gì về tớ?” Bùi Kỳ không hề nương tay mà vạch trần cô.


“……..”


Không ngờ đối phương sẽ hỏi ngược lại, Thẩm Phương Nguyệt im lặng một lúc rồi nói: “Mơ thấy cậu nhân lúc tớ ngủ——”


Bùi Kỳ khựng lại, thần kinh căng ra như dây đàn.


“Ăn trộm bài tập của tớ.”


“……..”


“Trong mơ tớ là người tốt bụng thế sao?” Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, giọng điệu lười biếng: “Muốn giúp cậu lấy trộm bài tập mà cậu chưa làm một chữ nào?”


“Đó là bài tập tớ đã làm xong rồi!” Thẩm Phương Nguyệt tức giận đến mức mặt vẫn còn đỏ bừng, “Vậy còn cậu? Rốt cuộc thì cậu mơ thấy gì về tớ?”


Ban đầu Bùi Kỳ định bịa ra một chuyện để qua loa cho xong.


Thế nhưng lời đến bên môi, cậu lại không muốn nói dối cô. Thế là cậu kể về một giấc mơ gần đây nhất, cũng là giấc mơ cậu có thể nói ra.



“Mơ thấy cậu sắp kết hôn với người khác, nhưng phút cuối lại hối hận, nhờ tớ giúp cậu bỏ trốn.”


“Giấc mơ của cậu thật kỳ lạ.” Thẩm Phương Nguyệt dừng lại rồi tò mò hỏi, “Vậy cậu có giúp tớ không?”


“Ừm.” Bùi Kỳ trả lời, “Khi tớ đến, cậu lại nói là không muốn bỏ trốn nữa.”


“Vậy tớ kết hôn à?!”


“Không, không đến mức đó.” Bùi Kỳ thản nhiên nới, “Tớ đã bắt cóc cậu đi.”


Thẩm Phương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại không hiểu sao mình lại thấy nhẹ nhõm, dù chỉ là một giấc mơ kỳ lạ của Bùi Kỳ mà thôi.


“Làm tốt lắm.” Cô vô thức nói, “Tớ không cần kết hôn với người khác.”


“……..”


“……..”


Xong rồi.


Xong rồi, xong rồi, xong rồi! Cô có phải là để lộ bí mật rồi không?!


Thẩm Phương Nguyệt cái khó ló cái khôn, nhanh trí bổ sung: “——Dù sao thì nhiệm vụ quan trọng nhất của tớ bây giờ chính là học tập.”


“Ừ.” Bùi Kỳ đáp, giọng thờ ơ như thể chỉ đáp qua loa, “Tớ sẽ không để cậu kết hôn với người khác.”


“……..”


“Dù sao thì nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu bây giờ chính là học tập.”


“……..”


Một góc nhỏ chìm vào im lặng.


Mưa vẫn rơi như trút nước, hai người đứng mỗi người một hướng, giọng nói của cả hai đều nhẹ nhàng như không có gì xảy ra.


Nếu lúc này có người quay đầu lại, họ sẽ nhận ra cả hai đều giống nhau, cổ và mặt đều đỏ bừng lên cả rồi.


&&


Họ đợi đến khi mưa tạnh mới bắt taxi về nhà.


Thẩm Phương Nguyệt mặc áo khoác của Bùi Kỳ, dù áo cậu cũng bị ướt sũng nhưng ít nhất nó che được chiếc áo ngực màu xanh thoắt ẩn thoắt hiện của cô. Vừa vào nhà, cô đã gặp Thẩm Chu Sơn. Thấy cô như vậy, Thẩm Chu Sơn giật mình, vội ném kịch bản xuống rồi chạy đi lấy chiếc áo khô lau tóc cho cô.



Thẩm Phương Nguyệt ngẩn người, lúc này mới chợt nhận ra mình còn có thể làm như vậy. Thực ra, nếu là bình thường thì cô đã gọi điện nhờ ba đến giúp rồi, nhưng lúc đó, đứng ở trong góc ấy, đầu óc cô chỉ toàn nghĩ về Bùi Kỳ.


Tất nhiên, lý do chính là vì cô không cảm thấy lạnh.


“Được rồi, nhanh lên lầu tắm rửa rồi xuống cùng nhau ăn cơm tối.” Thẩm Chu Sơn nói, “Chúng ta còn có chuyện quan trọng cần bàn.”


“Chuyện gì quan trọng vậy ạ?” Thẩm Phương Nguyệt hỏi, vẫn còn hơi ngơ ngác.


“Chuyện quan trọng nhất của nhà họ Thẩm.” Thẩm Chu Sơn cười, “Con quên rồi sao? Tuần sau là sinh nhật 18 tuổi của con! Ba và mẹ đã quyết định dời hết công việc để tổ chức sinh nhật cho con đấy.”


……….


Chắc chắn Thẩm Phương Nguyệt sẽ không quên chuyện quan trọng này. Cô luôn thích vui chơi, thích sự náo nhiệt và coi trọng những nghi thức, mỗi năm vào dịp này, kế hoạch sinh nhật cô đều lên tới 7 phiên bản.


Còn về lý do tại sao năm nay lại không có.


Cô không quên sinh nhật của mình, nhưng quên mất việc tổ chức. Cả mấy ngày qua đầu óc cô chỉ toàn nghĩ về “Trời ơi Bùi Kỳ thích mình!”, “Khoan đã, hình như mình bị Lâm Âm lừa rồi”, “Mình thích Bùi Kỳ sao?” đến mức chẳng có thời gian để nghĩ đến chuyện khác, ngay cả kế hoạch sinh nhật mình cũng bị bỏ quên.


Nói đi nói lại, tất cả vẫn là tại Bùi Kỳ.


Trong phòng tắm, nước từ vòi sen chảy xuống, bắn vào cơ thể tr*n tr** của Thẩm Phương Nguyệt. Cô đứng dưới vòi nước, trong đầu vô thức nhớ lại khoảnh khắc trước đó, khi cô và Bùi Kỳ đứng sát nhau ——


Thẩm Phương Nguyệt đứng vào trong nước, mặt cô gần như chìm vào trong nước, cố gắng dùng nước để làm dịu đầu óc của mình.


Sau khi tắm xong, Thẩm Phương Nguyệt thay đồ ngủ, cô chuẩn bị sấy tóc thì nghe thấy hai tiếng gõ cửa. Tưởng đó là ba mẹ mình, Thẩm Phương Nguyệt liền mở cửa một cách tự nhiên.


Nhưng người đứng ở cửa lại là Bùi Kỳ.


Cậu trông cũng như vừa tắm xong, tinh thần thoải mái. Một tay cậu giơ một cốc lên, cốc này cô nhận ra, là món quà lưu niệm mà Thẩm Chu Sơn mua ở Cảnh Đức Trấn vào đầu năm. Tay kia của cậu giấu sau bức tường, không thể thấy được là đang cầm gì.


Nhìn thấy Thẩm Phương Nguyệt, Bùi Kỳ cũng hơi sửng sốt. Cô vừa bỏ tóc ra khỏi khăn tắm, tóc đã rối bù, che gần hết khuôn mặt, trông như một bà điên.


Cậu vừa định mở miệng muốn nói gì đó, “Rầm”, cửa bị đóng lại. Chỉ mười giây sau, cửa lại được mở ra.


Thẩm Phương Nguyệt đã chỉnh lại tóc, để lộ khuôn mặt hơi nhợt nhạt, ngẩng đầu hỏi cậu: “Gì vậy?”


Bùi Kỳ đưa cốc Cảnh Đức Trấn cho cô: “Chú pha thuốc cho cậu.”


Thẩm Phương Nguyệt “ừ” một tiếng, nhìn tay còn lại của cậu giấu sau bức tường: “Bên kia thì sao?”


Bùi Kỳ khựng lại rồi từ từ đưa tay ở sau tường ra, đó là chiếc cốc mà Thẩm Phương Nguyệt hay dùng khi học bài ở nhà cậu, bên trong cốc cũng là chất lỏng màu nâu sẫm.


“Bùi Kỳ pha thuốc cho tớ uống à?” Thẩm Phương Nguyệt hỏi.



Bùi Kỳ khẽ “ừ” một tiếng.


Thẩm Phương Nguyệt đưa tay về phía cậu, Bùi Kỳ đưa cốc thuốc mà Thẩm Chu Sơn pha cho cô nhưng cô không nhận mà lấy cốc thuốc còn lại.


Thuốc cảm cúm có vị đắng, hơi ngọt. Thẩm Phương Nguyệt không thích vị này, mỗi lần đều ép mình uống hết nhanh để kết thúc đau đớn, nhưng đến cuối cùng không uống nổi, đành phải ngậm một ngụm lớn trong miệng, phồng căng má, ngẩng đầu lên nhìn Bùi Kỳ vẫn chưa động đậy rồi lúng búng nói: “Ựm ứm ưm (Cậu uống đi).”


Bùi Kỳ nghĩ thầm “Ai mà hiểu được cái ngôn ngữ chim chóc này của cậu chứ”, rồi cầm cốc còn lại lên uống.


Bùi Kỳ uống chậm, Thẩm Phương Nguyệt dựa vào cửa, cảm nhận vị ngọt của thuốc lan tỏa, cô khẽ ho một tiếng, ngẩng cằm lên, làm vẻ mặt của cấp trên đang kiểm tra cấp dưới: “Cậu có biết tuần sau là ngày gì không?”


“Kỳ thi giữa kỳ.” Bùi Kỳ không cần suy nghĩ.


“……..”


Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt cốc, nhấn mạnh: “Thứ bảy tuần sau!!”


Bùi Kỳ suy nghĩ một chút, không chắc chắn: “Tiểu Tuyết?”

(*)
“Ngày 23 tháng 11!” Thẩm Phương Nguyệt cho cậu một cơ hội cuối cùng, “Hôm đó là ngày gì!!”


Bùi Kỳ nhướng mày, im lặng nhìn cô, vẻ mặt như thể hoàn toàn không nhớ được gì.


Thẩm Phương Nguyệt tức giận hít một hơi sâu, định đóng cửa nhưng chưa kịp đóng đã bị cậu ngăn lại, Bùi Kỳ nói với giọng lười biếng: “Vậy ngày đó là ngày gì?”


“Không liên quan đến cậu!” Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình bị lừa, tủi thân đến mức trong lòng chua xót, dùng sức lớn hơn bình thường: “Buông ra, chúng ta tuyệt giao rồi.”


“Lại tuyệt giao à?” Bùi Kỳ cười, “Đúng rồi, cậu vẫn chưa nói hôm nay đi dạo với Thuỷ Băng Nguyệt sao lại muốn tuyệt giao với tớ?”


“Đừng quan tâm.”


“Không cho tớ quan tâm à? Tớ không phải là người bị cậu tuyệt giao sao?”


“Tóm lại là cậu đừng có quan tâm, buông ra — nếu không buông tớ sẽ gọi ba tớ đấy, ba——”


“Suỵt, đừng gọi.”


Bùi Kỳ cười rộ lên. Cậu không phải là người hay cười, bình thường lúc nào cũng lạnh lùng, vì thế Thẩm Phương Nguyệt thường nói cậu giả vờ ngầu. Nhưng khi cậu cười thật sự lại càng đẹp hơn, đôi mắt đen láy của cậu cong cong, trong mắt ánh lên một tia sáng.


“Được rồi, không trêu cậu nữa, vẫn nhớ mà.” Cậu dùng lực giữ cửa lại, không cho nó nhúc nhích, giọng nói chậm rãi mang theo ý cười: “Ngày 23 tháng 11 là một ngày rất quan trọng.”


Thẩm Phương Nguyệt không tin, nhìn chằm chằm cậu: “Ngày quan trọng gì?”


“Ngày sinh nhật của công chúa thiên nga Trăng Nhỏ của chúng ta.” Bùi Kỳ nói.


“…….”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 34: Tớ sẽ không để cậu kết hôn với người khác.
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...