Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 3: Bây giờ chúng ta lại là những người thân thiết nhất trên thế giới rồi!


“Vậy nên tớ đành miễn cưỡng tha thứ cho cậu ta vậy.”


Ban đêm, Thẩm Phương Nguyệt nằm trên giường, tay nghịch lọn tóc, chân đung đưa loạn xạ gọi điện thoại.


“Thôi đi, lần nào cậu với cậu ta chiến tranh lạnh có bao giờ quá ba tiếng đâu.” Đầu dây bên kia, giọng Cố Tương đầy khinh thường, “Đồ con nít.”


Cố Tương là bạn cùng bàn của Thẩm Phương Nguyệt, quen nhau từ tiểu học, ngồi cùng bàn từ cấp hai, lên cấp ba vòng đi vòng lại cũng ngồi cùng nhau, có thể xem là bạn từ thuở nhỏ.


Mấy ngày này Cố Tương về quê, đợi đến ngày khai giảng mới gấp gáp quay lại.


“Ai con nít chứ!” Thẩm Phương Nguyệt cố nghĩ kỹ lại, “Với lại cũng có lần giận nhau hơn hai tiếng nhé! Năm lớp hai, cậu ta tan học không đợi tớ cùng về, tớ giận cả đêm không thèm nói chuyện.”


“…..”


“Được rồi được rồi.” Dưới ánh đèn bàn, Cố Tương xoay cây bút trong tay, “Vậy mối tình yêu thầm của cậu cứ thế là hết thật à?”


Chủ đề đổi quá nhanh khiến Thẩm Phương Nguyệt không kịp phản ứng.


“Hả? À, cậu nói Cố Phi Bạch…” Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, “Chắc vậy.”


Cố Tương: “……Sao tớ nghe giọng cậu chẳng buồn chút nào vậy?”


Thẩm Phương Nguyệt thở dài: “Tớ buồn xong rồi.”


“?”


Cố Tương liếc đồng hồ, thời gian Thẩm Phương Nguyệt buồn còn chưa bằng thời gian cô ấy ăn xong một bữa cơm.


Nhưng nghĩ lại, chuyện này xảy ra với Thẩm Phương Nguyệt thì cũng chẳng có gì lạ.


Học kỳ trước, Thẩm Phương Nguyệt mê mẩn một bộ phim học đường nổi tiếng của nước ngoài.


Nội dung kể về nữ chính tự ti nhạy cảm, thầm thích nam chính suốt cả thời thanh xuân của mình, cậu ấy là đại diện học sinh, luôn tỏa sáng ở bất cứ đâu.


Phim vừa chiếu xong, Thẩm Phương Nguyệt hớn hở kể với cô rằng mình cũng thích một người —— chính là Cố Phi Bạch, đại diện học sinh từng phát biểu trên sân khấu của khối, cũng là bạn cùng lớp của họ.


Mặc dù nói là thích, nhưng Thẩm Phương Nguyệt chưa từng có bất cứ dấu hiệu nào vượt qua mức tình bạn.


Không tỏ tình, không viết thư tình, thậm chí đến phương thức liên lạc cũng không hỏi. Theo cô ấy biết, Thẩm Phương Nguyệt và Cố Phi Bạch đến giờ vẫn chưa kết bạn trên bất kỳ mạng xã hội nào.


Cứ như đối phương chỉ là công cụ để thỏa mãn cảm giác “thầm thích ai đó” của Thẩm Phương Nguyệt vậy.


Cố Tương quá quen với tính cách này của cô, gật đầu: “Được rồi. Sắp khai giảng rồi, cậu làm xong bài tập chưa?”


“….”


“…..Cậu đừng nói là chưa đụng vào chữ nào nhé?”


“Tất nhiên là không rồi!” Thẩm Phương Nguyệt lập tức phản bác, “Chỉ còn chút xíu chưa làm thôi… Nhưng không sao, tí bài làm văn với chép bài vặt ấy mà, mai tớ cày cả ngày chắc chắn sẽ làm xong!”


&&


Ngày hôm sau, chiều tối.


Điện thoại reo bên tai mấy lần, Thẩm Phương Nguyệt cuộn mình trong chăn, nằm ỳ một lúc lâu mới động đậy.


Ngày mai khai giảng, nhóm lớp kịp thời gửi đến một thông báo mới —


[Thông báo: Cô Cổ nhờ tớ nhắc mọi người, việc đầu tiên khi khai giảng ngày mai là thu bài tập hè. Ai chưa hoàn thành sẽ bị phạt đứng học một tuần. Mong mọi người nhắc nhau!]


Ngoài ra còn có thêm hai tin nhắn riêng.


Bùi Rùa: [Ảnh chụp màn hình thông báo]


Năm phút sau.


Bùi Rùa: [Đang tập đứng phạt à?]



Thẩm Phương Nguyệt ôm bụng, yếu ớt nhấn nút ghi âm để thông báo: “Đừng làm phiền, hôm nay chúng ta cũng tuyệt giao rồi.”


Cô ném điện thoại sang một bên, lại vùi mặt vào gối.


Khoảng năm phút sau, cô nghe thấy động tĩnh dưới lầu.


Ba mẹ cô đang ở New York, dì giúp việc hôm nay cũng xin nghỉ, Thẩm Phương Nguyệt cảnh giác ngẩng đầu lên.


Nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô lại ỉu xìu nằm xuống.


Rất nhanh sau đó, cửa phòng bị gõ.


“Thẩm Phương Nguyệt.”


Thẩm Phương Nguyệt không trả lời.


Nửa phút sau, bên ngoài vang lên giọng nói lười biếng: “Tớ vào được không?”


Thẩm Phương Nguyệt lí nhí đáp: “Không được.”


Thế là cửa bị mở ra.


Thẩm Phương Nguyệt cuộn tròn trong chăn, chỉ lộ ra mái tóc rối bù.


“Rùa thật sự không hiểu tiếng người à?”


“Tớ đã vào đâu.” Bùi Kỳ đứng ngoài cửa không nhúc nhích. Cậu nhìn cái đầu đen sì trên giường, “Cậu không khoẻ à?”


“Không liên quan đến cậu.”


Bùi Kỳ gật đầu: “Vậy tớ đi đây.”


“…..” 


Nghe thấy cậu thật sự xoay người định đi, Thẩm Phương Nguyệt lập tức thốt ra một câu: “Đau bụng.”


Bùi Kỳ quay lại, tựa vào khung cửa: “Tối qua trước khi uống rượu có ăn gì không?”


“Có.”


“Đau lâu chưa?”


“Lâu rồi.” Giọng Thẩm Phương Nguyệt ấm ức, “Đau cả ngày rồi.”


Bùi Kỳ: “…..”


Là heo à? Đau mà không biết gọi người?


Heo đau còn kêu được vài tiếng.


Bùi Kỳ nhìn đồng hồ, dứt khoát bước vào phòng, tiện tay lấy áo khoác trên ghế: “Đứng dậy đi, Thẩm Phương Nguyệt.”


“Làm gì?”


“Mặc áo khoác vào.”


“…?” Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn cậu, để lộ bộ đồ ngủ hình con rùa trên người, “Mặc áo khoác vào làm gì?”


“Đi bệnh viện.”


“…..”


Bùi Kỳ mở điện thoại, thấy cô vẫn nằm im thì nheo mắt: “Tớ hầu hạ cậu mặc?”


“… Không phải đau đến mức phải đi bệnh viện.”


“?”


Thẩm Phương Nguyệt mím môi, ngập ngừng một chút rồi lí nhí nói nhanh.



“Đến kỳ kinh nguyệt rồi.”


“……”


Bùi Kỳ im lặng vài giây, quay mặt đi, vội vàng tắt ứng dụng gọi xe.


“Hôm nay cậu đã ăn gì chưa?”


“Tớ ăn rồi.” Thẩm Phương Nguyệt lí nhí, “Mì gói.”


Bùi Kỳ quay lại treo áo lên ghế, xoay người đi ra ngoài.


“Cậu đi đâu đấy?” Thẩm Phương Nguyệt lập tức gọi cậu, “Không phải định đi thật đấy chứ?”


“Nếu không thì?”


“Cậu đúng là không có lương tâm mà.” Thẩm Phương Nguyệt cảm thán.


“Lần đầu cậu biết đấy à?” Trước khi đóng cửa, Bùi Kỳ liếc cô một cái, lạnh nhạt buông một câu: “Nằm xuống đi.”


Đồ rùa thối.


Vô tình bạc nghĩa!


Máu lạnh vô tình!!!


Cửa phòng bị đóng lại, căn phòng trở lại yên tĩnh. Thẩm Phương Nguyệt thầm mắng chửi Bùi Kỳ ba trăm câu trong lòng.


Chửi xong hết từ vựng, cô chậm rãi nằm lại lên gối mới chợt nhận ra mặt mình hình như hơi nóng.


Không hiểu sao, lúc nãy khi nói với Bùi Kỳ rằng mình đến kỳ sinh lý, Thẩm Phương Nguyệt lại cảm thấy ngại ngùng một cách khó hiểu.


Thật lạ, sao cô lại thấy ngại với Bùi Kỳ chứ.


Rõ ràng hai người đã quá thân rồi mà.


Huống chi, lần đầu cô trải qua kỳ sinh lý, Bùi Kỳ cũng được xem như là “người trong cuộc”.


Lần đầu Thẩm Phương Nguyệt đến kỳ là vào năm lớp sáu.


Hôm đó Bùi Kỳ trực nhật lớp. Cô ngồi trong lớp vừa làm bài tập vừa đợi Bùi Kỳ làm xong để cùng về nhà. Giữa chừng, Bùi Kỳ ra ngoài đổ rác, Thẩm Phương Nguyệt muốn đứng dậy định ra trước lấy nước.


Ngay lúc đó, một tiếng kéo ghế chói tai vang lên, cái ghế của cô bị một thằng con trai đáng ghét trong lớp kéo ra ngoài. Tiếp theo là tiếng cười nhạo the thé của cậu ta: “Thẩm Phương Nguyệt! Cậu tè ra quần rồi!!!”


Thẩm Phương Nguyệt cầm sách định đánh cậu ta, nhưng khi thấy vết ở trên ghế thì sững người, nhất thời cô cũng thấy hoang mang bối rối.


Thấy cô không phản ứng, cậu nhóc kia càng cười đểu, kéo ghế ra khỏi lớp: “Ha ha ha! Thẩm Phương Nguyệt tè ra quần rồi! Tớ sẽ kể cho cả kh— A!”


Một cái thùng rác bay thẳng vào mặt cậu ta.


Bùi Kỳ lạnh lùng lấy lại cái ghế từ tay cậu nhóc đang khóc òa, dùng giấy lau sạch ghế cho cô.


Sau đó ngẩng đầu nói: “Thẩm Phương Nguyệt, về nhà thôi.”


“Bùi Kỳ,” Thẩm Phương Nguyệt tỉnh táo lại, vừa xấu hổ vừa bối rối nhìn cậu, lí nhí nói, “Hình như… quần tớ…”


Bùi Kỳ liếc qua quần đồng phục của cô, cởi áo khoác đồng phục của mình buộc quanh eo cô.


“Không thấy nữa rồi.” Bùi Kỳ nói, “Đi thôi.”


Sau đấy cậu bạn kia mách với phụ huynh và giáo viên, Bùi Kỳ vì đánh người mà bị phạt trực nhật hai tuần.


À, lúc đó— ít nhất là ngày hôm đó— Bùi Kỳ thật sự rất ngầu.


Không giống như bây giờ.


Thẩm Phương Nguyệt úp mặt xuống gối, lại bắt đầu lẩm nhẩm trong đầu.


Vô tình bạc nghĩa!



Lương tâm mất sạch!


Lòng lang dạ —


“Cạch.” Tiếng mở cửa.


Dù chỉ mắng trong lòng nhưng khi nhìn thấy Bùi Kỳ, Thẩm Phương Nguyệt vẫn vô thức mím môi mấy lần.


Tay trái Bùi Kỳ xách một túi chườm nóng hình gấu trúc, tay phải cầm bát hình con heo.


Túi chườm nóng bị ném lên giường, dù qua lớp chăn dày, cô vẫn cảm nhận được hơi ấm của gấu trúc. Bùi Kỳ đặt bát xuống cạnh giường.


“Đắp lên.” Bùi Kỳ nói, “Uống đi.”


Thấy người trong chăn chỉ nhìn chằm chằm bát nước đường đỏ mà không động đậy, Bùi Kỳ nhíu mày: “Thẩm Phương Nguyệt, đừng ngẩn người nữa.”


“Không có mà.” Thẩm Phương Nguyệt ngoan ngoãn đáp, “Tớ đang thu hồi mấy câu chửi thầm cậu lúc nãy.”


“…..”


Bùi Kỳ vươn tay định lấy lại bát, Thẩm Phương Nguyệt vội vàng chặn lại, ôm bát vào lòng.


Cô đắp túi chườm nóng hình gấu trúc, nhấp một ngụm nước đường đỏ nóng hổi, cảm giác như được sống lại.


“Cậu lúc nào cũng thế này à?” Bùi Kỳ đột nhiên hỏi.


“Hả?” Thẩm Phương Nguyệt hơi sửng sốt rồi hiểu ra, “Không phải đâu, chỉ là hôm qua uống rượu…”


“Ừ.” Bùi Kỳ gật đầu, cười khẩy một tiếng: “Lần sau thất tình lại uống tiếp đi.”


“….”


Thẩm Phương Nguyệt lại nhớ đến nửa tiếng phát điên sau khi uống say hôm qua, lập tức đổi chủ đề: “Sao cậu biết làm cái này? “


“Tìm trên mạng.”


“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt nhận xét: “Đường cho hơi nhiều, ngọt quá, lần sau chú ý nhé.”


Bùi Kỳ đưa tay ra: “Đừng uống nữa, trả đây.”


Thẩm Phương Nguyệt lập tức ôm chặt bát, ngửa đầu uống cạn một hơi.


“…..”


Bùi Kỳ quay mắt đi, liếc thấy trên bàn học của Thẩm Phương Nguyệt chất mấy cuốn vở bài tập, toàn là vở chép bài và viết văn.


“Cậu làm xong bài tập chưa?”


“Các bài khác chép xong hết rồi, chỉ còn tí ti bài Ngữ văn thôi.” Bụng vẫn còn đau âm ỉ, Thẩm Phương Nguyệt giơ tay ra, dùng ngón tay ra hiệu “một chút xíu”.


Bùi Kỳ mở vở ra, bên trong trống trơn.


“Cái này không gọi là tí ti.” Bùi Kỳ chỉnh lại, “Phải gọi là chưa làm tí nào.”


“Tớ định hôm nay làm một mạch cho xong mà! Tự nhiên lại gì nhỉ… đau bụng.”


Uống xong cũng hơi mệt, Thẩm Phương Nguyệt ôm bát, nhìn chằm chằm vào gáy Bùi Kỳ, đầu óc xoay nhanh.


Cô khẽ hắng giọng, kéo dài giọng, tỏ vẻ đáng thương: “Bùi Kỳ, tớ thật sự đáng thương quá mà, hôm qua vừa thất tình, hôm nay lại ốm nằm liệt giường, sắp tới còn có thể bị phạt đứng một tuần.”


Bùi Kỳ quay đầu nhìn cô.


“Hơn nữa, cô Cổ mỗi lần phạt đứng là bắt đứng ngoài hành lang, vậy chẳng phải tớ không nghe được bài giảng sao!”


Bùi Kỳ lạnh nhạt: “Cậu nghe hay không cũng chẳng khác gì nhau.”


“….”


“Vậy nguyên một tuần tới cậu cũng không có bạn ngồi đằng trước nữa.” Thẩm Phương Nguyệt tiếp tục nói, “Trên lớp không có ai nói chuyện phiếm với cậu, chán chết đi.”



“Chỉ được yên tĩnh một tuần thôi à?” Bùi Kỳ bàn bạc với cô: “Không thể đứng thêm mấy ngày sao?”


“…..”


“Cậu thật vô tình.” Thẩm Phương Nguyệt nói.


“Ừ.” Bùi Kỳ cầm lấy cái bát không trong tay cô, qua loa xoa đầu cô.


“Ngủ đi. Tích trữ chút sức, mai cố gắng là người đứng thẳng nhất hành lang.”


“….”


&&


Có lẽ do ôm quá nhiều oán khí, đến ngày khai giảng, nhiệt độ ở Sơn Thành đã đạt mức cao nhất trong thời gian này.


Trời mới hửng sáng, còn nửa tiếng nữa là đến lễ khai giảng, nhưng trong tòa nhà dạy học đã chật kín học sinh.


Khi Thẩm Phương Nguyệt từ nhà vệ sinh quay về, đúng lúc đụng phải Tiền Phi đang thu bài tập hè.


Hai người va vào nhau ở lối đi giữa các bàn, Thẩm Phương Nguyệt thở dài, cam chịu nói: “Tiền Phi, ngữ văn tớ chưa làm xong, tạm thời chưa nộp nhé.”


“Hả?” Tiền Phi ngơ ngác nói: “Không phải cậu nộp rồi sao?”


“?”


Tiền Phi cúi đầu lục trong đống bài tập, rút ra một cuốn: “Lúc nãy Bùi Kỳ đưa cho tớ cùng lúc, cái này không phải của cậu sao?”


Thẩm Phương Nguyệt lật vài trang, nét chữ trên đó rất giống với nét chữ của cô.


Chữ cô tròn tròn như trăng rằm. Bùi Kỳ trước đây thường bắt chước chữ cô để chọc ghẹo, đôi khi chính cô cũng không phân biệt được.


Chỉ có một điểm khác biệt, là chữ “Nguyệt” trong tên cô — giống như chữ ký trên cuốn vở này, khi Bùi Kỳ viết, nét móc cuối cùng luôn xuyên qua nét phẩy bên cạnh.


&&


Khi Tống Triết vào lớp, bạn cùng bàn của cậu ta còn đang nằm trên bàn ngủ ngon lành.


Tống Triết luôn cảm thấy rất kỳ lạ. Ai cũng ngủ gật trong giờ học, đôi khi Bùi Kỳ còn ngủ nhiều hơn cậu ta, thế mà thành tích của Bùi Kỳ lại tốt đến vậy?


Thẩm Phương Nguyệt đi ngang qua bên cạnh cậu ta, ngồi thẳng vào bàn trước mặt của Bùi Kỳ.


Tống Triết vừa định chào hỏi, Thẩm Phương Nguyệt đã quay đầu lại.


“Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt chọc chọc vào tóc người ngồi sau mình, gọi: “Bùi Kỳ!”


Ngón tay đang đặt sau gáy của chàng trai khẽ động đậy, vài giây sau mới chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi cánh tay.


Tóc mái của cậu rối bời dính vào lông mi, đôi mắt đen láy đầy vẻ không kiên nhẫn: “Cậu gọi làm gì…”


Lời còn chưa dứt đã bị nụ hôn gió của Thẩm Phương Nguyệt làm ngắt quãng.


Đôi mắt Thẩm Phương Nguyệt cong như trăng khuyết, ngón tay đặt lên môi, không biết đã gửi bao nhiêu nụ hôn gió cho cậu. Cuối cùng, cô dùng khuỷu tay mềm như bông mà chạm vào cánh tay cậu.


“Cậu tốt thật đó.” Cô long trọng tuyên bố, “Bây giờ chúng ta lại là hai người bạn thân nhất thế giới rồi!”


“…..”


Sau khi Thẩm Phương Nguyệt quay lại chỗ ngồi, Bùi Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu, rất lâu không nhúc nhích.


“Ê này.” Tống Triết ngơ ngác nhìn bóng lưng Thẩm Phương Nguyệt, “Chuyện gì vậy?”


Bùi Kỳ hoàn hồn, ngón tay luồn vào tóc khẽ co lại trong không trung. Cậu dời ánh mắt, điều chỉnh lại tư thế rồi nằm xuống ngủ tiếp, giọng khàn khàn.


“….Ai mà biết cậu ấy lại nổi điên gì nữa.”


Tống Triết còn muốn hỏi thêm, nhưng vừa quay đầu đã thấy bạn cùng bàn lại ngủ rồi.


Tư thế không hề thay đổi.


Chỉ là có lẽ do thời tiết oi bức, vành tai lộ ra ngoài của cậu thiếu niên đỏ bừng như bị lửa thiêu.


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 3: Bây giờ chúng ta lại là những người thân thiết nhất trên thế giới rồi!
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...