Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 2: Món quà cảm ơn của Rùa.


“Cậu mới là đồ ngốc.” Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn lại, “Đều tại cậu cả, nếu chiều nay tớ cũng ở đó, chưa biết chừng ai mới là người tỏ tình thành công.”


Bùi Kỳ: “.”


“Giờ cậu đi tỏ tình đi.” Bùi Kỳ liếc cô với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, lạnh nhạt nói, “Xem thử Cố Phi Bạch sẽ chọn ai.”


“Tớ không đi. Người ta đã ở bên nhau rồi, tớ không làm kẻ thứ ba đâu.”


Thẩm Phương Nguyệt lại ỉu xìu ngồi xuống ghế sofa, cô tựa vào cánh tay Bùi Kỳ, lẩm bẩm: “Sao mũ của cậu to thế?”


Bùi Kỳ: “Không thích mang thì trả lại đây.”


Thẩm Phương Nguyệt mặc kệ cậu, cô chỉnh lại tóc, kéo vành mũ lên cao một chút để giải cứu hai con mắt của mình, nói cho hết câu: “Không hổ là đầu rùa mà.”


“….”


Bùi Kỳ liếc nhìn cái đầu nhỏ của cô, cố nhịn không đưa tay ra gõ hai cái.


Cố Phi Bạch bình thường rất được lòng mọi người nên tiệc sinh nhật của cậu ấy đông vui, không khí cực náo nhiệt.


Bình thường Thẩm Phương Nguyệt rất thích những buổi tụ tập thế này, nhưng hôm nay thái độ lại khác hẳn, một bài hát cũng không chọn.


“Chị Nguyệt.” Tống Triết gọi cô, “Sao không hát bài nào đi? Chị muốn hát gì, em chọn cho chị.”


Thẩm Phương Nguyệt không thèm ngẩng đầu: “Không cần tớ không hát.”


Tống Triết nhìn sang người bên cạnh cô: “Sao vậy?”


“Đến giờ ‘trầm cảm mạng’ rồi,” Bùi Kỳ đáp, “Đừng để ý đến cậu ấy.”


“…..”


Tống Triết còn chưa kịp nói gì thì thấy Thẩm Phương Nguyệt đang cúi đầu bất chợt dùng vai húc mạnh vào Bùi Kỳ. Bùi Kỳ đón lấy lực húc ấy, tiện tay nhấp một ngụm bia.


Bài hát vừa kết thúc, Tống Triết chen về chỗ ngồi, vô tình đá phải thứ gì đó dưới chân. Cúi xuống nhìn, là một cái túi giấy: “Cái gì đây chị Nguyệt? Quà sinh nhật à?”


Thẩm Phương Nguyệt lạnh nhạt nói: “Không phải, quà đấy đã tặng rồi.”


“Vậy cái này là…”


“Cho rùa.”


“…..”


“Rùa” nghe vậy, cụp mắt liếc nhìn, vẻ mặt cuối cùng cũng có xíu độ ấm.


“Nhưng vừa nãy cậu ta cư xử không tốt, đã mất tư cách nhận rồi.” Thẩm Phương Nguyệt hỏi, “Cậu muốn không? Cho cậu đấy.”


Tống Triết chưa từng chơi mấy thứ này, chỉ khi đến nhà Bùi Kỳ chơi game mới thấy qua. Bùi Kỳ có vẻ khá thích mấy thứ này, trong phòng còn đặt một con robot Lego trông cực kỳ ngầu.



Tống Triết: “Thôi, tớ không cần đâu, cậu cứ giữ lại cho rùa đi.”


“Ừ, lát nữa ra ngoài tớ sẽ ném xuống hồ đối diện.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Hy vọng cậu ta có thể nhận được.”


Đợi Tống Triết quay lại chỗ ngồi, Bùi Kỳ mới lười biếng hỏi: “Cậu chưa xong à?”


“Chưa xong.” Thẩm Phương Nguyệt đáp, “Cậu lừa tớ, còn nói tớ bị hỏng đầu, ngay cả tớ thất tình mà cậu cũng không an ủi tớ ——”


“Thất tình? Tình yêu đơn phương mà cũng tính à?”


“Tớ nói tính là tính.”


Bùi Kỳ cạn lời, gật đầu: “Vậy cậu muốn tớ an ủi như thế nào?”


“Giúp tớ làm bài tập hè —”


“Đừng mơ.” Bùi Kỳ nói: “Thẩm Phương Nguyệt, có phải cậu cố tình tìm ai đó để thất tình chỉ để bẫy tớ làm bài tập cho cậu không?”


Thẩm Phương Nguyệt sốc đến mức ngẩng đầu lên: “Sao có thể chứ! Tớ giống loại người đó à?!”


Trong không gian mờ tối, đôi mắt Thẩm Phương Nguyệt sáng lên khác thường.


Bùi Kỳ nhìn cô vài giây rồi quay đi: “Giống.”


“…..”


Tống Triết và nhóm bạn đang chơi trò đoán tay bên cạnh, không khí ngày càng sôi động, nhiều lần gọi Bùi Kỳ tham gia, nhưng cậu vẫn bình thản, không mấy hứng thú.


Một lúc sau, điện thoại rung lên, Bùi Kỳ cúi đầu nhìn tên người gọi trên màn hình, nhíu mày.


Cậu gõ nhẹ vào vành mũ của người bên cạnh.


Không ai đáp lại.


Bùi Kỳ lại gõ lần nữa.


“Tránh ra.” Thẩm Phương Nguyệt lạnh lùng tuyên bố: “Chúng ta tuyệt giao rồi.”


Bùi Kỳ: “Trước khi tuyệt giao thì nói cho tớ biết, dì có biết cậu ra ngoài không?”


“Tất nhiên là không. Mẹ tớ tối nay bay sang New York, tớ cố tình đợi bà ấy ra khỏi nhà mới —” Thẩm Phương Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, “Bà ấy phát hiện rồi? Bà ấy tìm cậu à?!”


Bùi Kỳ đứng dậy đi nghe điện thoại, Thẩm Phương Nguyệt phản ứng ngay, người vừa muốn tuyệt giao với cậu lập tức nắm chặt góc áo của cậu: ” Bùi Kỳ, chỉ cần cậu nói với mẹ tớ là cậu ép tớ ra ngoài, mọi ân oán trước kia giữa chúng ta sẽ xóa sạch hoàn toàn…”


Bùi Kỳ gỡ tay cô ra, qua lớp mũ bóng chày khẽ vỗ đầu cô.


“Chờ về nhà ăn mắng đi.”


Bùi Kỳ tìm một chỗ yên tĩnh để nghe điện thoại.


“Dì ạ.” Cậu bắt máy.



Bùi Kỳ: “Vâng, cháu đưa cậu ấy đi ăn khuya.”


“Cháu không cần che giấu cho nó, dì còn không hiểu nó sao? Chắc chắn là tự đòi đi tìm cháu chơi. Được rồi, miễn là ở với cháu là dì yên tâm. Hai đứa về sớm nhé.” Nghe được câu trả lời, giọng nói của dì trở nên dịu dàng hơn: “Ăn tối chưa? Dì đã nấu canh rồi, lát nữa về cháu mang ít về uống nhé.”


“Vâng, cháu cảm ơn dì.”


“Khách sáo gì với dì chứ?” Đầu dây bên kia vang lên tiếng thông báo chuyến bay: “Dì và chú của cháu sắp cất cánh rồi, không nói nữa nhé. Mấy ngày này cháu giúp dì trông con bé một chút.”


Trước khi cúp máy, dì còn dặn thêm: “Dì vừa ra khỏi nhà là nó liền trốn ra từ gara. Chuông báo động ở cửa sau gara gửi tin nhắn cho dì, dì còn tưởng có trộm. Cháu nói với nó là dì về sẽ dạy dỗ nó!”


&&


Lúc này trong phòng toàn là ma men, Bùi Kỳ đi xa một chút để nghe điện thoại. Sau khi cúp máy, cậu tiện đường vào siêu thị mua chút đồ.


Khi cậu trở lại phòng, Thẩm Phương Nguyệt đã chơi cùng đám Tống Triết.


Thẩm Phương Nguyệt chơi đoán tay rất kém nhưng lại thích chơi. Cô vốn không biết chơi trò này, cho đến khi thấy Bùi Kỳ chơi, mãi thời gian sau cô mới biết chơi.


Lúc đó vừa nghỉ hè, họ ăn liên hoan ở nhà hàng. Mọi người đều xắn tay áo chơi hăng say, mặt đỏ bừng, chỉ có Bùi Kỳ ngồi tựa lưng vào ghế, lười biếng đưa tay ra, dễ dàng khiến người khác phải uống liên tục cho đến khi say mèm mới thôi.


Thẩm Phương Nguyệt bảo cậu ra vẻ, rồi sau đó cô học theo y hệt.


Lại thua thêm ván nữa, Thẩm Phương Nguyệt cầm ly rượu định uống, nhưng bị ai đó ấn đầu cô xuống, đẩy cô ra sau.


“Làm gì vậy, đồ hay mách lẻo!” Thẩm Phương Nguyệt ngửa đầu mắng.


“Cậu không biết mình không được uống à?” Bùi Kỳ liếc cô.


“Không sao đâu, hôm nay chỉ gọi bia thôi, chị Nguyệt chắc chắn không say được đâu.” Tống Triết nói.


Bùi  Kỳ: “Tốt nhất là thế.”


Thẩm Phương Nguyệt vốn đã thấy phiền, uống xong lại càng phiền hơn. Hồi tốt nghiệp cấp hai, lần đầu uống rượu, mới uống nửa chai đã định leo lên bàn, hưng phấn đến mức khiến người khác muốn đánh cô ngất đi.


Tống Triết: “Không sao đâu, dù gì cũng có cậu mà.”


Cậu trông giống người dễ bị lợi dụng lắm à?


Bùi Kỳ không trả lời, đưa tay giữ lấy chai bia của Thẩm Phương Nguyệt: “Nghe thấy chưa, Thẩm Phương Nguyệt.”


“Không nghe thấy! Điếc rồi!” Thẩm Phương Nguyệt không biết mình thua bao nhiêu ván trong vòng 10 phút, cô đã hơi mất kiểm soát.


Cô đập tay Bùi Kỳ, đập mãi cũng không đẩy ra được.


Thế là cô ngẩng đầu, uất ức nói: “Người thất tình đến quyền uống rượu giải sầu cũng không có sao!”


Phòng hát rất ồn, chỉ có Bùi Kỳ nghe rõ. Cậu cúi đầu, mặt không cảm xúc nhìn cô.


Thất tình gì chứ, cái này mà cũng gọi là yêu à.


Một lúc sau, tay Bùi Kỳ buông lỏng. Cậu quay mặt đi rồi ngồi xuống.



“Tùy cậu.” Cậu nói, “Lát nữa mà phát điên thì đừng mong tớ đưa cậu về nhà.”


“Ai cần cậu đưa chứ, tớ đâu phải trẻ con ba tuổi!” Thẩm Phương Nguyệt không chịu thua, “Tớ  không thèm về nhà cùng cậu! Chúng ta tuyệt giao rồi! Sau này đừng có về nhà cùng nhau nữa!”


&&


“Bùi Kỳ, Bùi Kỳ! Bùi Kỳ!!”


Trước cửa hội quán, Thẩm Phương Nguyệt níu chặt cổ Bùi Kỳ, chỉ huy về khoảng đất trống trước mặt: “Rẽ phải! Rẽ phải! Chúng ta sắp đâm vào tường rồi, Bùi Kỳ!!”


Dưới ánh mắt khiếp sợ của đám Tống Triết, Bùi Kỳ đỡ lấy người xiêu vẹo của cô, mặt không chút biểu cảm như đã quá quen thuộc: “Tớ đưa cậu ấy về.”


“Hay là để tớ đưa cậu ấy về?” Cố Phi Bạch đột nhiên lên tiếng, “Cậu chưa gọi xe đúng không? Hiện giờ đang giờ cao điểm, gọi xe chắc phải chờ hơn mười phút đấy. Tớ đã đặt xe trước rồi, đỗ ngay phía trước, để tớ đưa cậu ấy về nhé.”


“Không cần, không cần, hai người họ ở cùng nhau.” Tống Triết nhắc nhở.


“Hả?”


“Cậu không biết à? Họ là hàng xóm.” Tống Triết quay đầu nhìn lại, “Nhưng mà cậu không đưa bạn gái cậu về sao?”


“Cô ấy về từ lâu rồi, nhà cô ấy có giờ giới nghiêm.” Cố Phi Bạch nhìn sang Bùi Kỳ, khách sáo hỏi: “Hay là… hai người cùng đi với tớ nhé?”


Bùi Kỳ vừa định từ chối, miệng chưa kịp mở lại nhớ đến ai đó vừa rồi cứ nhìn cậu chằm chằm, không ngừng nhấn mạnh mình thất tình khổ sở đến thế nào—


Bùi Kỳ khẽ động đậy môi, còn chưa kịp trả lời thì cổ đã bị ai đó quấn chặt lại.


“Bùi Kỳ.”


Trong mắt Thẩm Phương Nguyệt dường như chẳng còn ai khác. Cô khôi phục giọng bình thường, nhón chân lên, lễ phép hỏi: “Tớ buồn ngủ rồi, tớ có thể cưỡi lên người cậu để về nhà không?”


“…..”


“Không cần đâu.” Bùi Kỳ nói, “Tớ tự đưa cậu ấy về là được.”


&&


Chiếc taxi rẽ vào khu dân cư, dừng lại trước căn nhà nhỏ kiểu Âu.


Bùi Kỳ thanh toán rồi xuống xe, kéo người cứ lảm nhảm suốt quãng đường xuống khỏi ghế sau như đang xách một con mèo.


“Bùi Kỳ, hu hu hu hu hu, cậu thật sự không thể giúp tớ làm bài tập sao? Hu hu hu.”


Bùi Kỳ nghi cô đã tỉnh rượu, hiện đang mượn rượu làm loạn.


Cậu không đáp, dìu Thẩm Phương Nguyệt về phía nhà cô.


Nồng độ bia không cao, ngồi trên xe lâu thế này, Thẩm Phương Nguyệt cũng tỉnh táo hơn chút, nhưng men say vẫn còn.


Chờ mãi không được trả lời, cô quyết định tiếp tục: “Nhưng mà tớ thất tình mà, là thất tình đó, tớ đáng thương lắm, tớ còn khóc nữa…”


Người bên cạnh bỗng dừng lại, Thẩm Phương Nguyệt vội vàng dừng theo.



Trong bóng tối, đôi mắt của Bùi Kỳ đen sâu thăm thẳm.


Cậu nhìn chằm chằm cô rất lâu, lâu đến mức Thẩm Phương Nguyệt bỗng thấy hơi căng thẳng.


“Nước mắt đâu?” Bùi Kỳ lạnh nhạt hỏi.


“…..”


Thẩm Phương Nguyệt giả vờ định đưa ngón tay vào miệng để tạo chút nước mắt nhưng bị ngăn lại.


“Đừng bẩn như vậy, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ nhập mật khẩu nhà cô, đẩy cửa ra, “Về nhà cậu đi.”


“…..”


“Đúng là nhỏ mọn.” Thẩm Phương Nguyệt lầm bầm, uể oải đứng thẳng dậy đi vào trong, còn không quên buông lời đe dọa: “Sau này cậu thất tình, tớ cũng mặc kệ cậu!”


“Cảm ơn.” Bùi Kỳ nói, “Tớ sẽ không rơi vào kiểu tình yêu khó hiểu như thế này.”


Rầm! Thẩm Phương Nguyệt bực bội đóng sầm cửa nhà mình lại.


Bùi Kỳ đứng yên tại chỗ một lúc rồi mới quay người rời đi.


Chưa đi được mấy bước, cạch.


Cánh cửa sau lưng lại mở ra.


Thẩm Phương Nguyệt đã thay dép, cúi đầu bước ra ngoài.


“Cậu lại phát điên gì nữa đây?” Bùi Kỳ đưa tay kéo cô lại.


Thẩm Phương Nguyệt né người để tránh, giận dỗi không thèm nhìn cậu, chỉ buông một câu cụt lủn: “Quên không vứt đồ xuống hồ rồi.”


“?”


Bùi Kỳ nhìn cô cúi đầu đi thẳng, quẹo một cái, ném luôn túi quà định tặng cho “Rùa” ngay trước cửa nhà cậu.


Ném xong Thẩm Phương Nguyệt lập tức quay đầu bỏ đi, nhưng vừa đi được vài bước đã bị cậu kéo tay lôi ngược cô lại.


“Cậu biết cái hồ trông thế nào không?”


Thẩm Phương Nguyệt thẹn quá hóa giận: “Bùi Kỳ, cậu đừng có hưởng lợi mà còn làm bộ làm—” Cô bỗng khựng lại, “Đây là cái gì?”


Bùi Kỳ lấy từ túi ra một hộp sắt sặc sỡ, bên trong là kẹo trái cây mà Thẩm Phương Nguyệt thích ăn nhất.


Cậu đã mua nó ở siêu thị khi nghe xong điện thoại.


Bùi Kỳ không nhìn cô, cúi đầu đặt hộp kẹo vào tay cô.


Đèn trước cửa nhà Bùi Kỳ lâu nay không bật, Thẩm Phương Nguyệt không thấy rõ vẻ mặt cậu, chỉ nghe mang máng thấy cậu khẽ thở dài.


Im lặng hồi lâu, cậu nói:


“… Quà cảm ơn của Rùa.”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 2: Món quà cảm ơn của Rùa.
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...