Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 1: Trăng Nhỏ x Bùi Rùa


Cuối tháng Tám mùa hạ, cái nóng vẫn chưa tan, mãi đến đêm nhiệt độ mới giảm đi đôi chút.


Thẩm Phương Nguyệt lười biếng ngồi trong phòng điều hòa, mười ngón tay luồn vào mái tóc đen, ôm đầu, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào đề bài trước mặt như thể muốn xuyên thủng quyển bài tập.


Giữ tư thế này thêm vài phút, Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng không chịu nổi nữa, chộp lấy điện thoại, bấm vào ảnh đại diện trên cùng của WeChat ——


Trăng Nhỏ: [Đồ rùa thối, có phải cậu đang lừa tớ không?]


Ba giây trôi qua, đối phương vẫn không có động tĩnh, Thẩm Phương Nguyệt tiếp tục nhắn.


Trăng Nhỏ: [Sao, bị tớ phát hiện rồi nên không dám trả lời à?]


Trăng Nhỏ: [Không trả lời là heo.]


Trăng Nhỏ [Không trả lời là rùa.]


Trăng Nhỏ: [Tớ sẽ mách cô giáo là cậu hút thuốc đấy.]


Vẫn không trả lời?


Thật sự không có ở đó sao?


Thẩm Phương Nguyệt ngả lưng ra ghế, quay đầu liếc nhìn cửa sổ đối diện bên cạnh, bên trong tối đen như mực.


Cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục gõ chữ.


Được thôi, cậu giỏi lắm, lừa tớ làm mấy đề nâng cao, còn mình thì ra ngoài chơi ——


Màn hình chớp sáng, đối phương đột nhiên đáp lại.


Bùi Rùa: [?]


Bùi Rùa: [Bị điên à.]


Bùi Rùa: [Tớ lừa cậu cái gì.]


Trăng Nhỏ: [Cái quyển bài tập cậu mua cho tớ chắc chắn là của lớp 12, tớ không hiểu một một câu nào cả.]


Bùi Rùa: […..]


Bùi Rùa: [Cậu nhìn bìa sách đi.]


Lúc cô mang sách bài tập này về đã mở sẵn ra rồi, dừng ở mấy câu hỏi mà Bùi Kỳ đánh dấu cho cô nên cô chưa từng nhìn bìa sách.


Thẩm Phương Nguyệt lật về phía trước.


Chỉ thấy trên bìa sách bài tập màu tím in mấy chữ to màu vàng— “Toán cơ bản lớp 10”.


Một học sinh chuẩn bị lên lớp 11: “……”


[Trăng Nhỏ đã thu hồi một tin nhắn.]


Bùi Rùa: [Ngu ngốc.]


Trăng Nhỏ: [Phản dame.]


Mấy bài này Thẩm Phương Nguyệt thật sự không làm nổi, cô lười biếng nằm vật ra giường, giơ điện thoại lên gõ chữ.



Trăng Nhỏ: [Cậu đi đâu rồi, sao vẫn chưa về nhà?]


Bùi Rùa: [Đừng xía vào.]


Trăng Nhỏ: [?]


Trăng Nhỏ: [Với mối quan hệ này của chúng ta mà tớ không được quản cậu à?]


Bùi Rùa: [Chúng ta có quan hệ gì?]


Trăng Nhỏ: [Quan hệ thanh mai trúc mã mười lăm năm làm hàng xóm.]


Bùi Rùa: [Con chó ở quê tớ theo tớ mười sáu năm còn chẳng quản tớ đi đâu.]


“…..”


Những ngón tay xinh đẹp của Thẩm Phương Nguyệt dừng lại thật lâu trên giao diện xóa bạn bè, cuối cùng cô nghiến răng rồi ngừng tay.


Trăng Nhỏ: [Tớ chán quá, cậu về nhà đi, chơi game với tớ một lúc.]


Bùi Rùa: [Sao thế, không học nữa à?]


Trăng Nhỏ: [Chơi xong rồi học.]


Trăng Nhỏ: [Với lại tớ nghĩ rồi, quyển bài tập này tớ có thể giữ lại, đợi đến khi khai giảng tớ sẽ mang đi hỏi Cố Phi Bạch, hehe.]


Trăng Nhỏ: [Tớ đúng là thiên tài theo đuổi tình yêu mà.]


Đối phương lại im lặng.


Trăng Nhỏ: [?? Người đâu rồi?!]


Thẩm Phương Nguyệt liên tục gửi hơn chục meme cho đối phương, cuối cùng bên kia mới chịu đáp lại một câu.


Bùi Rùa: [Không về, bận rồi. Tự học đi.]


Được lắm.


Thẩm Phương Nguyệt lập tức quyết định sang nhà hàng xóm tìm người.


Cô gửi thêm hai meme hung dữ cho đối phương, vừa định đứng dậy thì điện thoại bỗng rung lên.


Là Tiền Phi, lớp phó của lớp cô.


Tiền Phi: [Phương Nguyệt, đầu của cậu đỡ hơn chưa?]


Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác trước câu hỏi này, liền gửi một dấu hỏi chấm.


Tiền Phi: [Không phải cậu bị đập đầu à? Có nghiêm trọng không? Ngày kia khai giảng rồi, cậu có đi học được không?]


Giọng điệu này nghe không giống đang mắng người.


Trăng Nhỏ: [Ai nói tớ bị đập đầu?]


Tiền Phi: [Bùi Kỳ đó.]


Quả nhiên!!!


Trăng Nhỏ: [Tớ không sao, cậu ta tìm đường chết rồi!]



Thẩm Phương Nguyệt vừa định chuyển sang mắng người thì khựng lại khi thấy câu này.


Trăng Nhỏ: [Tới đâu cơ?]


Tiền Phi: [“Melody” chứ đâu, hôm nay là sinh nhật Cố Phi Bạch, cậu ấy mời cả lớp đi hát, nhiều người đến lắm.]


Tiền Phi: [Vừa nãy cậu ấy còn hỏi Bùi Kỳ sao cậu không tới, rồi Bùi Kỳ nói là… (cười ch** n**c mắt jpg)]


Thẩm Phương Nguyệt gần như bật dậy khỏi giường.


Cô lấy chiếc váy mới trong tủ quần áo mà ba vừa mua cho cô ở Hồng Kông mấy hôm trước, nhanh chóng trang điểm. Đến lúc chỉnh lại tóc, cuối cùng cô cũng kết nối được cuộc gọi thoại cho cái tên ”Bùi Rùa”.


“Alo.”


Giọng nam lười biếng vang lên. Âm thanh nền rất nhỏ, nhưng nghe kỹ thì vẫn có thể nghe loáng thoáng được tiếng ca nhạc.


“Bùi Kỳ! Cố Phi Bạch mừng sinh nhật mời cả lớp đến chơi mà cậu lại không nói cho tớ biết?!”


“…..”


“Cậu cố ý.” Thẩm Phương Nguyệt ấm ức chải đầu trước gương, “Cậu chính là hòn đá cản đường tình yêu của tớ.”


Đầu dây bên kia im lặng vài giây: “Cậu đừng tới.”


Thẩm Phương Nguyệt phớt lờ lời cậu ta: “Tớ còn chưa chuẩn bị quà, lát nữa đến đó biết nói sao đây?”


“Đã bảo đừng tới.” Giọng Bùi Kỳ nhàn nhạt, “Không vui đâu, chả có gì thú vị cả. Lát tớ về chơi game với cậu.”


“Cậu bị làm sao vậy Bùi Kỳ. Tớ bỏ sinh nhật Cố Phi Bạch để qua nhà cậu chơi game á?” Thẩm Phương Nguyệt nghĩ ngợi, “Khoan đã, tớ nhớ trước cửa Melody có cửa hàng Lego đúng không? Tớ mua cho cậu ấy bộ Lego nhé?”


“Thẩm Phương Nguyệt…” Giọng Bùi Kỳ có hơi mất kiên nhẫn.


Thẩm Phương Nguyệt: “Cúp đây!”


Trước khi cúp máy, cô nhanh chóng nói thêm: “Cậu còn dám nói với người khác là tớ bị đập đầu đúng không? Bùi Kỳ, cậu cứ đợi đấy.”


Melody nghe tên thì quê mùa nhưng lại là trung tâm giải trí náo nhiệt nhất ở Sơn Thành. Đến tối, con đường này thường xuyên kẹt xe. Hơn nữa Thẩm Phương Nguyệt còn nán lại cửa hàng Lego một lúc nên khi tới nơi thì phòng karaoke đã tắt đèn, mọi người đang hát mừng sinh nhật.


Mọi người vây quanh nhân vật chính, âm thanh dàn loa rất lớn, chẳng ai để ý cửa vừa được mở ra.


Thẩm Phương Nguyệt cũng hòa theo nhạc hát vài câu, mắt đảo quanh phòng tìm kiếm.


Thật ra cũng chẳng cần tìm kỹ. Mọi người đều đứng hoặc ngồi thẳng lưng trên sofa, gương mặt tràn đầy hứng khởi vui vẻ.


Chỉ duy nhất một người ngồi ở góc phòng, dáng vẻ dửng dưng với bầu không khí náo nhiệt xung quanh, cúi đầu nghịch điện thoại.


Mặc dù đang ngồi nhưng vẫn dễ dàng nhận ra dáng người cao ráo của cậu. Khoảng trống giữa chiếc bàn thấp và ghế sofa dường như quá chật chội đối với cậu, nên cậu đành vắt chân qua một cách tùy tiện, lưng tựa hẳn vào chiếc ghế sofa đen.


Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại hắt lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật những đường nét sắc sảo và lạnh lùng của cậu.


Thẩm Phương Nguyệt khom người tiến lại gần, miệng vẫn khe khẽ hát theo bài hát chúc mừng sinh nhật.


Cuối cùng Thẩm Phương Nguyệt cũng chen đến bên cạnh cậu ta, cô hắng giọng, rồi bất ngờ cúi người, hai bàn tay đập mạnh vào vai cậu: “Bùi Kỳ!”


Ý định ban đầu của cô là muốn làm Bùi Kỳ giật mình, cú đập này gần như dồn hết sức lực.


Nhưng Bùi Kỳ vẫn ngồi vững, không ngẩng đầu, thậm chí ngón tay lướt điện thoại cũng không dừng lại. Cậu chỉ lạnh nhạt nhích người sang một bên, nhường cho cô một khoảng trống nhỏ.


“…..”



Thẩm Phương Nguyệt đặt túi quà trong tay xuống đất, mặt hằm hằm ngồi phịch xuống, vai va vào cánh tay của Bùi Kỳ.


Ngược lại, chính cô là người thấy đau.


“Cậu mọc mắt sau đầu à?” Thẩm Phương Nguyệt vừa xoa vai vừa bực bội hỏi.


“Hát dở vậy không cần nhìn cũng biết.” Giọng Bùi Kỳ lạnh lùng, hơi trầm thấp. Mặc dù xung quanh ồn ào náo nhiệt nhưng Thẩm Phương Nguyệt vẫn nghe rõ ràng.


“Hơ.” Thẩm Phương Nguyệt khẽ cười lạnh, “Không biết ai hồi bảy tuổi còn bị tớ hát mừng sinh nhật làm cảm động đến phát khóc. Đồ vong ân bội nghĩa.”


“Đây là lần thứ tám trăm hai mươi tớ phải đính chính.” Bùi Kỳ nói, “Là vì cây nến dởm cậu mua hôm đó bốc ra khói đen.”


“Tớ không tin, lúc đó cậu khóc thật mà.” Thẩm Phương Nguyệt lần thứ tám trăm hai mươi từ chối lời giải thích của cậu.


Bùi Kỳ không thèm để ý đến cô nữa.


Thẩm Phương Nguyệt chỉnh lại chiếc váy của mình, định đi chúc Cố Phi Bạch sinh nhật vui vẻ thì ánh mắt cô lướt qua Tiền Phi cách đó không xa.


Vì thế cánh tay Bùi Kỳ lại bị đập nhẹ thêm một cái.


“Đúng rồi, cậu nói ai đầu bị hỏng hả?!”


Thẩm Phương Nguyệt vào phòng chưa được bao lâu nhưng cánh tay Bùi Kỳ đã bị đập mấy lần. Cậu đã quen rồi, Thẩm Phương Nguyệt lực yếu, đánh người giống như đang mát-xa vậy.


Bùi Kỳ đang chơi game xếp hình Tetris, chưa kịp mở miệng thì hương hoa nhài thoang thoảng phả vào mặt cậu.


Người bên cạnh thò lại gần cậu.


Thẩm Phương Nguyệt tựa vào người cậu, ngửi khịt khịt một chút rồi lại ngửi thêm, sau đó cô xác nhận: “Cậu lại hút thuốc rồi.”


Cô nhướng mày, vô cùng đắc ý: “Tớ về sẽ kể cho dì nghe, cậu chuẩn bị ăn mắng đi nhé.”


Thẩm Phương Nguyệt gần như dựa hết người lên cậu. Hôm nay cô mặc chiếc váy trắng hai dây, cơ thể mềm mại và lạnh lẽo dính sát vào cánh tay cậu.


Ngón tay Bùi Kỳ khựng lại, công trình hoàn hảo đã mắc sai lầm, một thanh ngang bịt kín một lối trống vừa mở.


“Tuỳ cậu.” Bùi Kỳ lười giải thích đấy là vì xung quanh có người hút thuốc, khói ám vào người cậu. “Đứng dậy đi, đồ mách lẻo.”


Thẩm Phương Nguyệt đè người xuống mạnh hơn.


Bùi Kỳ ngửi mùi hương của cô, vừa định vươn tay đẩy cô ra thì tiếng nhạc đột nhiên dừng lại, trước mắt sáng lên, mọi người đã hát xong bài mừng sinh nhật nên đèn trong phòng được bật trở lại.


Nhóm người tản ra, lộ ra nhân vật chính đang bị vây quanh ở giữa.


“Thẩm Phương Nguyệt?” Một giọng nam trong trẻo vang lên từ loa. Cố Phi Bạch vẫn cầm micro, ngạc nhiên nhìn cô: “Sao cậu lại đến đây? Đầu đỡ đau hơn chưa?”


Sức nặng trên cánh tay đột ngột biến mất, bàn tay của Bùi Kỳ đang giơ lên tạm dừng nửa giây rồi lại buông tay xuống.


Thẩm Phương Nguyệt đứng dậy. Đèn được bật sáng, mọi người xung quanh đều theo bản năng nhìn về phía cô.


Mặc dù cô mặc váy trắng, nhưng làn da lộ ra bên ngoài chiếc váy lại càng trắng hơn, mái tóc dài đen tuyền xoã xuống vai như vải lụa mượt mà đắt giá.


Thẩm Phương Nguyệt xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp của cô không giống những bạn gái cùng trang lứa.


Các cô gái tầm 16, 17 tuổi thường có vẻ đẹp ngây thơ, dễ thương, còn Thẩm Phương Nguyệt thì khác, vẻ đẹp của cô có thể nói là hào nhoáng phô trương — đôi môi đầy đặn, sống mũi thẳng đẹp, đuôi mắt dài cong lên, tạo thành một gương mặt sắc sảo và kiêu ngạo như mèo.


Gương mặt này khiến mọi người khi mới bước vào lớp 10 chẳng ai dám lại gần cô.


“Tớ không sao, người bị bệnh là cậu ấy.” Thẩm Phương Nguyệt cười gượng, ở nơi không ai nhìn thấy cô giẫm lên chân Bùi Kỳ một cái.



“Vậy thì tốt, tớ đang định gửi tin nhắn hỏi thăm cậu.” Cố Phi Bạch cười cười. “Đúng lúc tớ đang gọi đồ uống cho các bạn nữ. Cậu uống gì? Nước trái cây, soda hay rượu?”


Thẩm Phương Nguyệt lập tức giả vờ ngoan ngoãn: “Nước trái cây, tớ không uống rượu.”


Lại có một tiếng cười lạnh lùng từ phía sau.


Thẩm Phương Nguyệt lại đưa chân định giẫm lên người cậu nhưng đối phương đã khéo léo tránh đi.


“À, đúng rồi.” Thẩm Phương Nguyệt cầm túi đựng quà bên chân đưa cho Cố Phi Bạch, “Thời gian gấp gáp, tớ không kịp chuẩn bị gì… Sinh nhật vui vẻ nhé.”


“Không cần chuẩn bị gì đâu, cậu đến là được rồi.” Cố Phi Bạch nhìn thoáng qua logo trên túi quà: “Lego? Tớ chưa chơi bao giờ, khi về tớ sẽ thử. Cảm ơn cậu.”


Nhân viên phục vụ đẩy cửa vào, Cố Phi Bạch nhìn vào thực đơn được đưa tới, nói: “Lấy một bình nước dưa hấu, một thùng bia, còn có…”


Đột nhiên cậu ấy hỏi: “Cậu có muốn ăn trái cây không?”


Thẩm Phương Nguyệt vừa định lắc đầu.


“Tớ không ăn đâu.” Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên, “Bữa tối đã ăn no lắm rồi.”


Lúc này Thẩm Phương Nguyệt mới phát hiện ra sau lưng Cố Phi Bạch còn có một cô gái. Cô gái này quá gầy, gần như toàn bộ cơ thể đều bị Cố Phi Bạch che khuất.


Cố Phi Bạch quay lại nhìn cô ấy, giọng dịu dàng hỏi: “Vậy tớ mua một ly sữa chua cho cậu nhé?”


“Ở đây làm gì có sữa chua?”


“Tớ ra ngoài mua cho cậu.”


“Thôi.” Cô gái vòng tay qua cánh tay Cố Phi Bạch, thân mật dựa vào cậu ấy: “Hôm nay là sinh nhật của cậu mà, tớ không muốn sai vặt cậu đâu.”


&&


“Chị Nguyệt? Sao chị lại đến đây? Không phải Bùi Kỳ đã nói tối nay chị không đến sao?”


Một giọng nói vang lên kéo Thẩm Phương Nguyệt đã ngồi ngây ngốc mấy phút trên ghế sofa trở về thực tại.


Người đến là một chàng trai cao ráo, hơi gầy, nhìn thì có vẻ vừa từ nhà vệ sinh quay lại. Cậu ta là bạn ngồi bàn sau của Thẩm Phương Nguyệt, cũng là bạn cùng bàn của Bùi Kỳ, tên là Tống Triết.


Tống Triết nhìn theo ánh mắt của cô, thấy cặp đôi cách đó không xa đang cùng nhau hát bài “Lúm Đồng Tiền Nhỏ”, lắc đầu cười nói: “Cặp đôi yêu đương lúc nào cũng sến sẩm như vậy.”


“Cặp đôi?” Thẩm Phương Nguyệt sửng sốt, cuối cùng cũng nhớ ra hỏi: “Cô gái kia là ai?”


“Bạn học lớp bên cạnh, cậu chưa gặp à?” Tống Triết mở hai lon bia, đặt một lon trước mặt Bùi Kỳ, “À, chắc cậu còn chưa biết nhỉ. Lúc ăn trưa chiều nay, cô gái đó gọi Cố Phi Bạch ra ngoài một mình, chắc là tỏ tình gì đó, lúc trở về bọn họ đã tay trong tay rồi. Hì.”


“…..”


“Không ngờ nhỉ, Cố Phi Bạch nhìn ngoài mặt có vẻ ngoan ngoãn thế. Cả cô gái kia cũng vậy.” Tống Triết hất cằm, “Đúng không Bùi Kỳ?”


Người bị gọi tên chỉ cúi đầu xem điện thoại, không thèm để ý đến cậu ta.


“Ai chọn bài ‘Xem như em giỏi’ vậy?”


“Tôi, tôi, tôi!” Tống Triết đứng dậy, “Tôi!”


Bài hát “Xem như em giỏi” vang lên như tiếng quỷ khóc sói gào, Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác nhìn cặp đôi trên ghế sofa bên cạnh đang chụm đầu vào nhau nói chuyện, chưa kịp cảm nhận sự trống rỗng trong đầu thì đột nhiên cảm thấy tóc mình bị vật gì đè lên.


Vành mũ lưỡi trai che mất tầm nhìn của cô, theo sau là một mùi hương xà phòng nhè nhẹ.


Là mùi của Bùi Kỳ.


“Đã bảo là đừng đến.” Bùi Kỳ lại kéo vành mũ của cô xuống thêm một chút, giọng điệu lạnh lùng vang lên bên tai cô, “Đồ ngốc.”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 1: Trăng Nhỏ x Bùi Rùa
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...