Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 4: Tình cảm của chúng ta vững như bàn thạch
Lúc Cố Tương vào lớp vừa vặn nhìn thấy cảnh hôn gió đó.
Cô ấy đặt cặp xuống, nhanh chóng nộp bài tập rồi khoác tay lên cổ Thẩm Phương Nguyệt kéo cô lại, ghé sát tai thì thầm: “Sao rồi? Đổi đối tượng yêu thầm rồi à?”
Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp phản ứng: “Đổi ai?”
“Bùi Kỳ chứ ai.”
Thẩm Phương Nguyệt sững người mất vài giây.
“Không có, không đổi, bây giờ tớ không thích ai cả.” Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn, hạ giọng nhưng lại nói với âm lượng lớn nhất có thể: “—— Với lại, sao tớ có thể thích Bùi Kỳ được chứ!!?”
“Thế vừa rồi cậu hôn cậu ta làm gì?”
“Đó là hôn gió! Là để cảm ơn cậu ấy đã giúp tớ chép bài tập!” Thẩm Phương Nguyệt nhấn mạnh, “Tớ còn hôn gió với khỉ trong sở thú nữa kìa!”
Cố Tương nhìn chằm chằm Thẩm Phương Nguyệt, thấy đối phương trợn tròn mắt, bộ dạng như bị lời nói của mình làm cho chấn động.
Cố Tương bừng tỉnh.
Cũng đúng.
Có lẽ do suốt hai tháng hè ở quê, đầu óc cô ấy trở nên chậm chạp, quên mất Thẩm Phương Nguyệt đối với Bùi Kỳ luôn như vậy—hoặc là đối đầu gay gắt, hoặc là cái đuôi nhỏ thân thiết mà Bùi Kỳ không sao cắt đuôi được.
Cố Tương buông cô ra, cúi đầu sắp xếp lại bàn học của mình. Cô ấy cắt tóc ngắn, khi cúi đầu mái tóc che phủ nửa bên mặt.
Một lúc sau, Cố Tương đột nhiên nhớ ra gì đó, vội vàng ngẩng đầu lên: “Chết rồi.”
Thẩm Phương Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào bảng đen suy nghĩ miên man, nghe vậy liền quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”
“Tớ ở nhà mấy tháng nay, chắc trên người toàn có mùi.” Cố Tương nói, “Cậu ngửi thử áo cậu xem có bị dính mùi của tớ không?”
Gia đình Cố Tương mở tiệm thuốc Đông y, mẹ lại bệnh nặng lâu ngày, nên từ nhỏ quần áo cô ấy luôn ám mùi thuốc Bắc thoang thoảng.
Hồi cấp 2, vì mùi này mà không ai muốn ngồi cùng bàn với cô ấy. Có lần đổi chỗ, một bạn nam được xếp ngồi cạnh cô ấy đã hét to trước mặt cả lớp: “Thầy ơi, em không muốn ngồi với Cố Tương! Người cậu ấy hôi lắm, như bãi rác ấy!”
Cả lớp cười phá lên.
Đúng lúc đó Thẩm Phương Nguyệt đã giơ tay lên.
“Thầy ơi, em muốn ngồi với Cố Tương!” Giọng Thẩm Phương Nguyệt vang rõ ràng, dứt khoát. Nói xong còn quay lại mắng thằng bạn kia: “Cậu mới là bãi rác ấy! Cậu là bãi rác siêu cấp vô địch luôn đấy!”
Ngoài cửa sổ, cơn gió hè nóng bức từ bên ngoài ùa vào. Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu ngửi tay áo mình rồi nói: “Hình như không bị dính.”
Cố Tương vừa định nói “Thế thì tốt rồi” thì Thẩm Phương Nguyệt đã khoác tay lên cổ mình, hai người lại trở về tư thế thân mật như lúc nãy.
“Để tớ dính một chút đi.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Tớ rất thích mùi trên người cậu, đắng đắng nhưng thơm mà.”
Cố Tương: “…” Mùi đắng thì thơm chỗ nào chứ?
“Còn nữa.” Thẩm Phương Nguyệt chợt im lặng một lúc, cực kỳ nghiêm túc mà khẽ nói: “Cái ý nghĩ đáng sợ lúc nãy của cậu, sau này đừng nói nữa nhé. Nếu để Bùi Kỳ biết người khác nghĩ tớ thích cậu ta, tớ sẽ bị cậu ta cười cả đời mất!”
&&
Lễ khai giảng diễn ra gần một tiếng trên sân thể dục. Sau khi về lớp lại họp lớp 40 phút nữa, tiếng chuông tan học vừa vang lên, cả lớp đã rã rời hết cả.
“Được rồi, tan học thôi.” Trên bục giảng, người phụ nữ tóc búi gọn gàng, đeo kính gọng đen lạnh lùng xách chồng bài tập vừa thu, nói tiếp: “Đi rửa mặt đi, nhìn bộ dạng của các em xem, thầy cô nào còn hứng để giảng bài nữa.”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định theo câu “tan họp” mà gục xuống bàn —
“Thẩm Phương Nguyệt, em đến văn phòng cô một chuyến.” Cổ Hàm đi đến cửa lớp, quay đầu lại buông thêm một câu.
Thẩm Phương Nguyệt: “…..”
“Mới khai giảng mà cậu đã chọc giận cô ấy rồi sao?” Cố Tương hỏi.
“Không có mà.” Thẩm Phương Nguyệt cẩn thận suy nghĩ, sáng nay cô chỉ làm một chuyện xấu kia thôi.
Không lẽ chuyện bài tập bị phát hiện rồi?
Nghe thấy tên Thẩm Phương Nguyệt, Bùi Kỳ đang lục lọi bàn học theo bản năng nâng mắt nhìn lên.
Sau đó tóc cậu bị ai đó khẽ gõ hai cái.
“Cậu yên tâm đi, Bùi Rùa.” Thẩm Phương Nguyệt làm bộ như sắp ra pháp trường, giơ tay thề thốt: “Dù cô ấy có đánh chết tớ, tớ cũng không khai cậu ra đâu!”
“…..”
Bùi Kỳ chưa kịp nói câu “Đừng làm chuyện ngốc nghếch”, Thẩm Phương Nguyệt đã vội vàng thu tay lại, nhanh chóng theo bước giáo viên chủ nhiệm.
Sáng nay Thẩm Phương Nguyệt ngủ quên, buộc tóc đuôi ngựa lộn xộn, lúc lắc như sắp bung ra.
Bùi Kỳ nhìn chằm chằm vào đuôi tóc cô cho đến khi cô khuất bóng ngoài hành lang, cậu mới thu lại ánh mắt, hờ hững vuốt qua chỗ vừa bị chạm.
&&
“Thẩm Phương Nguyệt, em tự nhìn điểm Toán của mình đi, còn cứu vãn nổi không?” Trong văn phòng, Cổ Hàm khoanh tay chất vấn.
Cổ Hàm gần bốn mươi tuổi, chưa kết hôn, có tính kỷ luật và thích tập thể dục. Bộ đồ công sở màu đen càng tôn lên dáng người cân đối của cô ấy. Khi đứng trong hàng ngũ giáo viên lúc chào cờ, cô ấy trông giống như giáo viên mới vào nghề, trông giống như ở độ tuổi hai mươi hoặc ba mươi tuổi.
Nhưng thực ra cô ấy chẳng hề dễ tính. Cả về năng lực giảng dạy lẫn sự nghiêm khắc, cô ấy đều nổi tiếng trong trường.
Thẩm Phương Nguyệt thở phào, may mà chưa bị phát hiện.
Cô sờ mũi, biện minh: “Cô ơi, kỳ thi cuối kỳ em đã tiến bộ 6 điểm rồi.”
“Từ 31 lên 37 điểm, em còn tự hào sao? Em không nhìn xem độ khó hai bài thi khác nhau thế nào à?” Cổ Hàm đau đầu: “Em bị lệch môn quá rồi đấy. Môn Văn lúc nào cũng hơn 100 điểm, mà Toán có lần nào trên 50 không?”
Vì chuyện này, Cổ Hàm từng nghi ngờ Thẩm Phương Nguyệt cố ý chống đối. Nhưng sau khi kiểm tra thành tích cấp 2 thì cô ấy mới phát hiện không phải, cô bé này thực sự “không đội trời chung” với môn Toán.
Để giúp Thẩm Phương Nguyệt, Cổ Hàm từng sắp xếp Bùi Kỳ – học sinh giỏi Toán nhất khối – ngồi cạnh làm bạn cùng bàn. Nhưng kết quả là điểm số không khá lên, mà hai người lại bị giáo viên phê bình là nói chuyện suốt. Cuối cùng cô ấy đành phải đổi lại chỗ ngồi.
“Có chứ ạ.” Thẩm Phương Nguyệt nghĩ ngợi, nghiêm túc trả lời: “Kỳ thi giữa kỳ học kỳ trước, em phát huy cực kỳ vượt mức bình thường, được 51 điểm.”
“…..”
Thấy mặt Cổ Hàm sầm xuống, Thẩm Phương Nguyệt vội vàng đổi giọng: “—— Anh hùng không nhắc chuyện xưa! Cô ơi, bài kiểm tra toán trong kỳ tới em nhất định đạt hơn 50 điểm, nhất định không phụ kỳ vọng của cô!”
Cổ Hàm cảm thấy lời này nghe cứ như lời hứa hẹn của mấy tên cặn bã.
“Thôi, cô cũng không kỳ vọng gì cao cả. Cuối học kỳ này em qua điểm trung bình là được. Gọi em lên đây là vì thấy em uể oải, cho em tỉnh táo lại thôi.” “Cổ Hàm thở dài: “Bình thường nếu có bài nào không hiểu mà không tìm được cô thì em đi hỏi Bùi Kỳ. Quan hệ của hai đứa không phải rất tốt sao? Sáng nay lúc cô đi ngang qua lớp, thấy bài tập của em toàn cậu ấy nộp hộ.”
Nhắc đến bài tập, tim Thẩm Phương Nguyệt đập mạnh. Cô vội nói bừa: “Chỉ là tiện tay thôi ạ, em với cậu ấy không thân đâu — À không không, rất ghét nhau đó ạ! Hồi nhỏ còn đánh nhau mỗi ngày cơ…”
“Thế à?” Cổ Hàm liếc ra ngoài cửa sổ, nhướng mày: “Vậy sao cậu ấy lại đến đón em?”
Ngoài hành lang phòng giáo viên có một bóng dáng cao gầy lướt qua, rõ ràng tay chân đều dài nhưng bước đi lại chậm hơn các bạn khác.
Cậu thiếu niên có bờ vai rộng hơn người cùng tuổi, áo sơ mi trắng phẳng phiu. Nhìn cậu như vừa rửa mặt xong, tóc mái lòa xòa trước trán, nét mặt lạnh lùng cùng chiếc cằm sắc nét còn đọng nước chưa kịp khô.
Cảm nhận được hai ánh mắt trong văn phòng, Bùi Kỳ không để lộ chút dấu vết nào, dời mắt đi chỗ khác, bước chân nhanh thêm một chút.
Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân vội vã từ phía sau vang lên, ngay lập tức người đó va vào cánh tay cậu.
“Bùi Rùa, đến cứu tớ à?” Thẩm Phương Nguyệt nói.
Bùi Kỳ đi thẳng về phía trước, không nhìn cô: “Đến rửa mặt.”
“Lớp chúng ta ngay cạnh nhà vệ sinh, sao cậu không đi ở đó mà lại xuống dưới tầng vậy?”
“Người nhiều, tớ lười chờ.”
“Tớ không tin, cậu mạnh miệng thật đấy.”
“…..”‘
Bùi Kỳ lười để ý đến những lời nói điên khùng của cô, đi thẳng lên tầng, chưa đi được mấy bậc thang thì bị người phía sau nắm lấy góc áo.
“Đi chậm lại một chút!” Thẩm Phương Nguyệt vất vả đuổi theo, “Bùi Kỳ, cậu có biết lý lẽ hay không? Thế giới này làm gì có con rùa nào đi nhanh như vậy chứ?”
Rốt cuộc là ai không có lý lẽ?
“Chúng ta không phải không quen sao?” Bùi Kỳ nói, “Tự đi về đi, đừng đi theo tớ.”
“……Cậu nghe thấy rồi hả?” Thẩm Phương Nguyệt ngạc nhiên, chớp mắt nói: “Sao cậu còn nghe lén vậy?”
Nói chuyện cứ như thể có một cái loa treo ngay miệng vậy, muốn không nghe cũng khó.
Bùi Kỳ không thèm để ý, cứu lấy góc áo của mình, tiếp tục bước lên lầu.
Sau đó lại bị nắm lấy góc áo.
“Không mà, chẳng phải tớ sợ vụ bài tập bị phát hiện nên mới nói bậy nói bạ như vậy sao?” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Chúng ta quen, rất quen, chúng ta là bạn tốt nhất trên thế giới, tình cảm của chúng ta vững như bàn thạch, chúng ta ——”
“Được rồi, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ cắt ngang lời cô, “Nói nữa tớ sẽ cảm thấy buồn nôn.”
“Ờ.”
Khi quay về lớp học còn 2 phút nữa là vào học.
Bùi Kỳ lấy sách ra, bỗng nhiên nhớ ra gì đó, lười biếng hỏi người ngồi trước: “Vậy cô giáo gọi cậu đi làm gì?”
Thẩm Phương Nguyệt ngả người ra sau ghế, trả lời: “Chẳng phải cậu đã nghe lén rồi sao?”
“…..”
“Cũng chẳng nói gì, chỉ khen tớ tiến bộ, cố gắng, siêng năng chịu khó, bảo tớ tiếp tục cố gắng đừng kiêu ngạo…” Thẩm Phương Nguyệt nói dối mà không đỏ mặt, “Ồ, còn bảo tớ chuyển lời tới cậu, bảo cậu học hỏi theo tớ.”
“Học cái gì? Học thi toán 37 điểm sao?”
“…… Thế thì sao nào!” Thẩm Phương Nguyệt quay đầu, khuỷu tay chống lên bàn của cậu, nói rất hùng hồn: “Mặc dù chỉ có 37 điểm nhưng tớ đã tiến bộ được 6 điểm, 6 điểm đấy! Cậu có biết rằng 6 điểm này sẽ giúp tớ vượt qua bao nhiêu người trong kỳ thi đại học không? Cậu có thể tiến bộ thêm 6 điểm không?”
Câu nói này vừa thốt ra, ba người ngồi trước và sau cùng lúc rơi vào im lặng.
Sau một lúc, Bùi Kỳ quay sang hỏi bạn cùng bàn: “Kỳ thi cuối kỳ môn Toán tớ được bao nhiêu điểm?”
Tống Triết: “…… Điểm tuyệt đối.”
“Ồ.” Bùi Kỳ quay lại nhìn Thẩm Phương Nguyệt, “Thế thì quả thật không thể.”
Thẩm Phương Nguyệt: “….”
Bùi Kỳ: “Ghen tị với cậu thật đấy.”
“…..”
“Còn điều này…” Bùi Kỳ ngừng lại một chút: “Vẫn còn nhiều không gian để tiến bộ.”
“…..”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 4: Tình cảm của chúng ta vững như bàn thạch
10.0/10 từ 31 lượt.
