Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 16: Nhưng mà, cái tên bụng dạ hẹp hòi này lại có cơ bụng.
Mười phút sau.
“Đây là nhà của ai?”
“Nhà cậu.”
“Bây giờ là mấy giờ?”
“Mười giờ.”
“Cậu có gõ cửa không?”
“Không gõ.”
“Cho nên…” Bùi Kỳ khoanh tay, cúi đầu nhìn người đang ngồi trước bàn học của mình, “Ai mới là đồ b**n th**?”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt cãi lý: “Thì, thì tớ ở ngay bên cạnh, nếu cậu ăn mặc thế này, lỡ chẳng may tớ thấy được, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến tớ sao?”
Bùi Kỳ nhấc một góc vải bên cạnh lên hỏi: “Đây là gì?”
“… Rèm cửa.”
Biết mình sai, Thẩm Phương Nguyệt đưa tay sờ mũi: “Được rồi, vậy cậu không phải là đồ b**n th**.”
Bùi Kỳ im lặng, nhướng mày ra hiệu cho cô nói tiếp.
“Tớ cũng không phải là đồ b**n th**.” Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc nói, “Tớ chỉ là một kẻ báo thù mà thôi.”
“….”
Bùi Kỳ đôi lúc thật sự muốn mở đầu Thẩm Phương Nguyệt ra xem để xem bên trong chứa mấy thứ kỳ quái gì.
“Hơn nữa, vừa rồi tớ cũng không thấy gì hết!”
Nói xong, ánh mắt Thẩm Phương Nguyệt vô thức dời xuống dưới mắt Bùi Kỳ, dừng lại ở hình con rùa trên áo thun của cậu, đột nhiên chớp mắt liên tục: “Thật đấy!”
Bùi Kỳ quấn khăn lau tóc quanh cổ, chiếc áo thun trắng trên người là món quà sinh nhật Thẩm Phương Nguyệt tặng cậu vào hai năm trước. Cậu vừa tắm xong, trên người ẩm ướt sạch sẽ, ánh mắt nhìn cô mang vẻ “Cậu nghĩ tớ tin sao?”.
Được rồi.
“Có thấy một chút xíu thôi.” Thẩm Phương Nguyệt lí nhí, “Nhưng hồi nhỏ chẳng phải tớ cũng từng thấy rồi sao? Hồi đó ba tớ dắt chúng ta đi bơi, chúng ta còn tắm chung trong một phòng tắm, tớ còn hỏi cậu cái đó là gì —”
“… Câm miệng, Thẩm Phương Nguyệt.”
“…. Ừ.”
Lúc nãy Bùi Kỳ kéo rèm cửa không kín, gió đêm lùa vào làm giấy nháp và vở bài tập trên bàn bị thổi bay.
Cả hai người im lặng nhìn nhau mấy giây, trong đầu không hẹn mà cùng nhớ lại cảnh vừa rồi, bầu không khí trở nên ngại ngùng.
Đúng lúc này, điện thoại của Thẩm Phương Nguyệt reo lên, là mẹ cô – Diệp Uyển gọi đến, hỏi vừa rồi ồn ào cái gì, sau đấy giục cô quay về làm bài tập.
“Vậy, vậy tớ về trước đây.” Thẩm Phương Nguyệt đứng dậy.
Bùi Kỳ khẽ ừ một tiếng: “Giúp tớ cảm ơn chú dì.”
“Ừ.” Thẩm Phương Nguyệt bước ra cửa được vài bước lại quay đầu: “Tớ là người mang quà tới cho cậu đấy, cậu không cảm ơn tớ sao?”
“Nếu cậu gõ cửa thì tớ sẽ cảm ơn.”
“….”
Về đến nhà, Thẩm Phương Nguyệt không tránh khỏi trận mắng của Diệp Uyển. Dù ba cô Thẩm Chu Sơn đứng bên cạnh hòa giải liên tục nhưng cô vẫn bị giáo huấn một tiếng đồng hồ ở trong phòng khách.
Sau khi Thẩm Phương Nguyệt trở về phòng, ánh đèn ở cửa sổ đối diện nhà Bùi Kỳ đã tắt.
Cô lấy sách bài tập ra, nhìn chằm chằm vào một bài toán dài thật lâu, không rõ là do đầu óc rối bời hay là do thật sự không làm được.
Hay là nhắn tin hỏi Bùi Kỳ nhỉ? Biết đâu cậu ấy chỉ tắt đèn mà vẫn chưa ngủ thì sao?
Bùi Kỳ thật là nhỏ mọn, cô cố tình mang quà tận nơi cho cậu ấy, vậy mà cậu ấy không chịu cho cô chép bài, đúng là thứ con trai bụng dạ hẹp hòi. Nhưng mà, cái tên bụng dạ hẹp hòi này, lại, có, cơ, bụng.
Dù trước mặt Bùi Kỳ cô cứng miệng nói không có gì to tát, hồi nhỏ cũng từng thấy rồi. Nhưng thực ra, Bùi Kỳ bây giờ và Bùi Kỳ hồi đó hoàn toàn… khác nhau.
Cơ bụng của Bùi Kỳ không phải dạng nổi bật với những đường nét rõ ràng, mà chỉ là vài khối cơ cân đối, ẩn hiện nhẹ nhàng, mỏng manh bao phủ lên phần bụng thon của cậu. Thẩm Phương Nguyệt chợt nhớ lại dạo trước, Trần Mạn từng khen ngợi cơ bụng mới vừa tập ra của một idol mà cô ấy rất thích, rồi tiện thể chê bai đối thủ rằng cơ bụng của bên đó chỉ là do gầy mới có, nhìn chẳng đẹp chút nào.
Thẩm Phương Nguyệt bĩu môi, ngậm bút, chống cằm suy nghĩ, cơ bụng của Bùi Kỳ là do tập luyện mà có hay chỉ là do gầy mới có?
Chắc là do tập luyện nhỉ, vì tay của Bùi Kỳ cũng có những đường nét nhô lên, trông rất khoẻ khoắn. Hơn nữa, Bùi Kỳ bình thường khá thích chơi bóng, thỉnh thoảng còn chạy bộ vào buổi sáng. Với lại cơ bụng của Bùi Kỳ thật sự rất đẹp, vừa tắm xong, còn hơi ẩm ướt, nước chảy xuống dọc theo…
Aaaaaaa!!!
“Cốp.”
Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu nên trán đập mạnh vào bàn học.
Lúc Bùi Kỳ kéo rèm cửa ra, thứ cậu thấy chính là cảnh tượng cô đang tự đập đầu vào bàn.
“Cậu đang làm gì thế?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến Thẩm Phương Nguyệt đang mải suy nghĩ vẩn vơ vô thức đáp lại, miệng còn nhanh hơn não: “Đang nghĩ về cậu—”
“….”
“….”
Bóng đêm lặng im mấy giây, Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của cậu, vội vàng nói nốt: “Bài tập toán của cậu.”
“…..”
“Có thể cho tớ mượn chép được không?”
Bùi Kỳ không trả lời cô.
Cậu chỉ cụp mắt xuống, chào hỏi Diệp Uyển đang đứng dưới vườn ngẩng đầu lên công khai nghe lén cuộc trò chuyện của bọn họ: “Chào dì buổi tối ạ.”
Diệp Uyển khoanh tay, trên mặt còn đắp mặt nạ, đứng dưới gốc cây hải đường, ồm ồm đáp lại: “Khuya rồi còn chưa ngủ à Tiểu Kỳ? Có thích bộ Lego không?”
Bùi Kỳ đáp: “Dạ thích, cảm ơn dì.”
“Thích là tốt rồi.” Diệp Uyển cười, “Vậy dì lên trên xử lý con bé này, cháu ngủ sớm nhé.”
Diệp Uyển xoay người đi lên lầu.
Khi Bùi Kỳ nói chuyện với người khác luôn giữ một khoảng cách nhất định, dù là với Diệp Uyển hay Thẩm Chu Sơn, nhưng sẽ thêm phần khách sáo và lễ phép.
Ánh mắt khi quay lại nhìn Thẩm Phương Nguyệt càng trở nên sinh động.
Động tác tạm biệt của Bùi Kỳ không chút lưu luyến, trước khi đóng cửa sổ, cậu liếc nhìn Thẩm Phương Nguyệt đang đờ đẫn rồi nhắc nhở: “Bị đánh thì đừng khóc to quá, tớ còn phải ngủ.”
Đáp lại cậu là một tờ giấy nháp bị vò thành một cục.
Bùi Kỳ đón lấy, mở ra xem công thức giải toán linh ta linh tinh của cô, thản nhiên nhận xét: “Cô Cổ Hàm mà thấy được chắc sẽ tức chết.”
Thẩm Phương Nguyệt: “….”
Cơ bụng của Bùi Kỳ chắc chắn là do gầy mới có!!!
Chắc chắn!!!
&&
Trưa hôm sau, vì là cuối tuần nên cả ba người nhà Thẩm Phương Nguyệt cuối cùng cũng ngồi ăn cơm cùng với nhau.
Thẩm Chu Sơn đặt một dĩa hải sản sashimi tươi sống vừa bày biện xong lên bàn ăn, lau tay vào tạp dề, nhìn Thẩm Phương Nguyệt đang ngồi bên bàn, tay cầm sẵn đũa chờ ăn: “Con có muốn gọi Bùi Kỳ sang ăn cùng không?”
“Không cần đâu ạ, con đã tuyệt giao với cậu ta rồi!”
Thẩm Chu Sơn: “Ồ ồ, lại tuyệt giao rồi.”
“Chồng ơi, có điện thoại.” Diệp Uyển cầm điện thoại của Thẩm Chu Sơn đi xuống, liếc nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi: “Hình như là biên tập viên của nhà xuất bản.”
Thẩm Chu Sơn là một nhà văn, từng giành được không ít giải thưởng trong nước. Nhiều cuốn sách của ông vẫn là những tác phẩm bán chạy nhất, các dự án chuyển thể thành phim cũng diễn ra tấp nập. Nhờ vậy, dù không viết thêm chữ nào nhưng mỗi năm ông vẫn đứng đầu bảng thu nhập bản quyền của các tác giả. Những năm gần đây, ông gần như ở trạng thái bán nghỉ hưu.
Thứ nhất là vì Diệp Uyển thường xuyên đi công tác, ông cũng muốn đi theo cùng bà. Thứ hai là cuộc sống quá hạnh phúc khiến ông không thể viết được, bởi phần lớn người sáng tác thường cần áp lực và nỗi đau để sáng tác.
“Ờ ờ, chắc là lại gọi để giục bản thảo.” Thẩm Chu Sơn đẩy gọng kính, “Em cúp giúp anh đi.”
“…..”
Diệp Uyển: “Con gái của anh ngày nào cũng không nộp bài tập về nhà là học từ anh đấy.”
Thẩm Chu Sơn: “Sao em có thể nói vậy chứ?”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định hùa theo: “Đúng thế” thì Thẩm Chu Sơn nói tiếp: “Lúc anh đi học chưa từng nộp chậm bài tập, là nó tự học cái xấu đấy chứ.”
Thẩm Phương Nguyệt: “…..Ba!!!”
Diệp Uyển cười khẽ, không thèm đôi co với hai cha con này nữa: “Thật sự không gọi Tiểu Kỳ sang ăn cơm sao?”
“Không gọi.” Thẩm Phương Nguyệt hậm hực, “Cậu ta đâu có thiếu cơm để ăn.”
Sau khi lên cấp ba, Bùi Kỳ không cho ba mẹ thuê bảo mãu nữa, bình thường đều tự nấu ăn.
Khi Thẩm Phương Nguyệt ở lì trong nhà cậu, Bùi Kỳ vừa càm ràm cô phiền phức, vừa nấu cho cô mấy món ăn ngon. Nhưng khi chỉ có một mình, cậu lại ăn uống qua loa, thường là mì gói hoặc sủi cảo hoặc là thức ăn nhanh.
Thẩm Chu Sơn: “Được rồi. Nhìn những miếng sashimi này xem, là đối tác của mẹ con sáng nay vừa mang tới, nói là vừa vận chuyển từ Pháp về, tươi lắm. Nào, con ăn thử đi—”
Thẩm Chu Sơn vừa định gắp một miếng hàu sống thì cổ tay ông bị Thẩm Phương Nguyệt giữ lại: “Khoan đã!”
Thẩm Phương Nguyệt mở camera ra, chụp một tấm ảnh cực kỳ bắt mắt rồi giả vờ thờ ơ gửi tin nhắn cho ai đó.
Trăng Nhỏ: [Cậu có qua ăn cơm không.]
Trăng Nhỏ: [Ba tớ bảo tớ hỏi, chứ thật ra tớ không muốn ăn cùng cậu đâu.]
Bùi Rùa: [Không]
Trăng Nhỏ: [……Thật ra nếu cậu thực sự muốn đến thì cũng được, tớ có thể coi như cậu không tồn tại.]
Không biết có phải do ngón tay dài hay không, tốc độ gõ chữ của Bùi Kỳ lúc nào cũng rất nhanh, khiến Thẩm Phương Nguyệt mỗi lần cãi nhau với cậu trên WeChat đều thua thiệt. Cãi đến cuối cùng, cô đều tức đến mức phải gọi thoại, rồi lại bị thua thiệt vì nói không lại.
Hôm nay không hiểu sao tốc độ trả lời tin nhắn của Bùi Kỳ cực kỳ chậm, mà toàn chỉ nhắn đúng một chữ——
Bùi Rùa: [Không]
Thấy Thẩm Phương Nguyệt đặt mạnh điện thoại xuống bàn kêu “bốp” một tiếng, Thẩm Chu Sơn hỏi: “Làm sao thế? Thằng bé không qua à?”
“Không.” Thẩm Phương Nguyệt nói xong, nhớ lại việc Bùi Kỳ nhắn cho cô hai lần chữ đó, càng thêm bực bội, “Là con không muốn ăn cơm với cậu ta. Đúng là con rùa không biết điều, sau này chúng ta đừng bao giờ mời cậu ta tới đây ăn cơm nữa!”
&&
Mười phút sau.
Thẩm Phương Nguyệt đem một đĩa sashimi tươi ngon mà cô đã nhanh tay gắp trước khi Diệp Uyển động đũa, đẩy cửa bước vào nhà Bùi Kỳ.
Vừa đi lên cầu thang, cô vừa nghĩ sẵn lý do.
Đồ tớ ăn thừa, món ăn đắt tiền thế này mà vứt đi thì phí quá, nên mang qua cho rùa ăn.
Đứng trước cửa phòng Bùi Kỳ, nhớ đến sự cố tối qua, lần này cô rất lịch sự mà gõ cửa.
Gõ mấy lần cũng không thấy động tĩnh, Thẩm Phương Nguyệt nắm tay lại, coi cánh cửa là đầu Bùi Kỳ mà gõ mạnh hơn, bên trong cuối cùng cũng vang lên tiếng đáp.
“Đừng vào.”
Bộ não của Thẩm Phương Nguyệt dường như có cơ chế phản kháng riêng đối với Bùi Kỳ. Khi cô nhận ra giọng Bùi Kỳ có vẻ không ổn thì đã đẩy cửa bước vào phòng.
Trong phòng tối om, chăn đắp kín mít, trên giường chỉ lộ ra một cái đầu đen sì, nhìn là biết chủ nhân căn phòng này vẫn chưa dậy.
Nhưng Bùi Kỳ chưa bao giờ ngủ dậy muộn như vậy.
Nghe thấy tiếng động ngoài chăn, Bùi Kỳ nhíu mày, mở miệng, cổ họng đau rát như dao cứa, giọng khàn khàn: “Thẩm Phương Nguyệt, ra…”
Chưa kịp nói hết câu, một đôi tay đã kéo cậu ra khỏi chăn.
Sốt đến mức đầu óc choáng váng, Bùi Kỳ không còn sức lực, Thẩm Phương Nguyệt vất vả ôm lấy đầu cậu, sờ trán rồi sờ mặt, còn tay kia đã gọi điện cho Thẩm Chu Sơn, giọng run rẩy vì bị nhiệt độ của cậu dọa sợ.
“Ba ơi! Ba mau qua đây! Bùi Kỳ sắp không xong rồi!!!!”
Bùi Kỳ: “….”
&&
Thẩm Chu Sơn lái xe đưa Bùi Kỳ và Thẩm Phương Nguyệt đến bệnh viện.
Ban đầu ba người bọn họ đều không đồng ý cho Thẩm Phương Nguyệt đi cùng, sợ cô có hệ miễn dịch kém sẽ bị lây. Nhưng Thẩm Phương Nguyệt nhất quyết không chịu, ngồi lì trong xe không chịu xuống, cuối cùng mới miễn cưỡng đồng ý cho cô đi nhưng phải đeo khẩu trang.
Ở ghế sau, Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt tay Bùi Kỳ, luyên thuyên không ngừng: “Ba lái nhanh lên! Cố lên nhé Bùi Kỳ, chúng ta sắp đến bệnh viện rồi!”
Bùi Kỳ rất muốn nói mình chỉ bị sốt chứ không phải sắp chết. Cậu còn muốn bảo cô bớt xem mấy bộ phim truyền hình máu chó lại đi, nhưng mở miệng ra thì chẳng còn sức nên đành thôi.
“Trăng Nhỏ, phía sau xe có nước đấy, con xem Bùi Kỳ có muốn uống không.” Thẩm Chu Sơn lo lắng, “Sao tự nhiên lại sốt cao vậy nhỉ?”
“Đúng thế.” Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ rồi bảo, “Chắc chắn là vì tối qua cậu ấy không mặc quần áo!”
“?”
Thẩm Phương Nguyệt khó hiểu: “Nhưng lúc đó con đã đóng cửa rất nhanh rồi mà.”
“….”
“Chỉ một lúc mà cậu cũng bị cảm lạnh á? Mấy thứ cơ bụng kia không chống lại được cái lạnh à——”
Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp nói hết câu, miệng cô đã bị một bàn tay nóng hổi che lại.
Bùi Kỳ cố gắng mở mắt, quay đầu nhìn Thẩm Chu Sơn ở ghế lại đang quay đầu lại với vẻ mặt mờ mịt, khó nhọc giải thích: “Chú ơi, không phải như chú nghĩ đâu… chú nhìn đường trước đi ạ.”
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 16: Nhưng mà, cái tên bụng dạ hẹp hòi này lại có cơ bụng.
10.0/10 từ 31 lượt.
