Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 15: Cúi đầu, liếc mắt nhìn xuống phía dưới một cái.


Không khí lạnh của các tỉnh bên cạnh đã sớm qua lâu rồi, nhưng nhiệt độ của Sơn Thành vẫn chưa tăng trở lại. Mùa hè năm nay cũng kết thúc cùng với đại hội thể thao của trường.


Thứ Hai, Bùi Kỳ như thường lệ đứng trước cửa nhà hàng xóm để chờ người.


Cậu lười biếng dựa nửa người vào cánh cổng gỗ ở ngoài sân, vừa học từ vựng vừa liếc nhìn đồng hồ. Cậu mở khung trò chuyện với ai đó, vừa định dọa vài câu thì nghe thấy tiếng cánh cửa kêu “két”, người nào đó vội vàng chạy ra khỏi nhà.


“Nhanh nhanh nhanh!” Thẩm Phương Nguyệt nhảy lò cò vài bước để chỉnh lại chiếc giày bên phải, chiếc cặp trên vai đung đưa qua lại. “Sắp muộn rồi, tớ còn phải làm bài tập nữa!!”


Cô vội vàng chạy hai bước rồi phát hiện không có ai đi theo mình. Quay đầu lại, cô hỏi người vẫn đứng trước cửa nhà cô: “Cậu đang làm gì đấy? Đi nhanh lên.”


“Tớ mới là người phải hỏi cậu đấy.” Bùi Kỳ nhìn cô từ trên xuống dưới, “Thẩm Phương Nguyệt, trường mình không cho phép mang gấu vào đâu.”


“….”


Hôm nay Thẩm Phương Nguyệt mặc một chiếc áo khoác lông màu nâu rất dày.


Áo còn có sẵn một chiếc mũ tai gấu, lúc này Thẩm Phương Nguyệt đang đội trên đầu. Vì mặc quá dày nên khi quay đầu thì cô phải xoay cả người lại.


Bùi Kỳ vẫn mặc đồng phục mùa hè với áo tay ngắn. Cậu nhìn đồng hồ thông minh trên tay, nhiệt độ hôm nay hiện 20 độ.


“Cậu thì biết gì chứ.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Tớ sắp bị cảm rồi.”


Bùi Kỳ chậm rãi đi theo, giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt của Thẩm Phương Nguyệt.


Bùi Kỳ đứng ở ngoài đợi khá lâu nên tay hơi lạnh, ngược lại mặt Thẩm Phương Nguyệt lại rất ấm áp.


Bị chạm vào mặt, Thẩm Phương Nguyệt sững lại, chưa kịp phản ứng thì Bùi Kỳ đã rút tay về.


Sau khi xác nhận cô không bị sốt, Bùi Kỳ hỏi: “Bị sổ mũi à?”


“Không có.”


“Ho à?”


“Không có.”


“Cảm thấy lạnh không?”


“Không.”


“……………” Bùi Kỳ khẽ thả lỏng đôi mày, “Vậy cơ sở nào để cậu nghĩ rằng mình sắp bị cảm?”


Cơ sở là…


Cô đã mơ thấy Bùi Kỳ suốt hai ngày liên tiếp rồi.


Mơ thấy Bùi Kỳ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, cô cũng thường xuyên mơ thấy cậu, nội dung giấc mơ thay đổi theo mối quan hệ hiện tại của họ. Ví dụ như tối hôm Bùi Kỳ giúp cô làm bài tập, cô đã mơ thấy mình mời cậu ăn một bữa tiệc thật lớn. Còn lúc hai người giận nhau, trong mơ họ thường cãi vã.


Nhưng hai ngày gần đây, Bùi Kỳ trong mơ đều ôm chặt lấy cô.


Thân mật, gần gũi, còn lâu hơn cả ngày đại hội thể thao hôm đó.


Buổi sáng sau khi tỉnh dậy, đầu cô luôn nóng bừng, người mơ màng, ngay cả lúc ăn sáng cũng thất thần. Đo nhiệt kế thì lại chẳng có vấn đề gì.



Lời định nói ra, Thẩm Phương Nguyệt lại nuốt xuống. Giữa cô và Bùi Kỳ vốn không có bí mật gì, nhưng theo bản năng, cô không muốn để Bùi Kỳ biết chuyện này.


Cô ấp úng: “Cậu đừng quan tâm.”


“Ừ.” Bùi Kỳ hờ hững gật đầu, “Vậy hôm nay tránh xa tớ ra chút, không thì lại làm tớ trông giống như bị bệnh.”


“Tớ muốn tránh xa cậu từ lâu lắm rồi, cậu trông thiếu đòn như vậy, lỡ đâu người ta cũng đánh cả tớ thì sao.” Thẩm Phương Nguyệt không chịu yếu thế, lớn tiếng đáp trả, “Được thôi, sau này chúng ta tự đi học!”


Xe buýt số 79 hôm nay vẫn đông đúc như thường lệ.


Bên cạnh cửa sau của xe, hai người vừa nói muốn tránh xa nhau lại đang đứng đối diện với nhau, sát sàn sạt, một người nhìn sang trái, một người nhìn sang phải.


Khi xe dừng đón khách, một đợt hành khách mới lại chen chúc đi lên xe, trong xe vang lên vài tiếng than phiền khe khẽ, không ít người bị chen lấn đến mức đứng không vững.


Thẩm Phương Nguyệt chẳng hề bị ảnh hưởng bởi vì Bùi Kỳ đã đứng chắn trước mặt cô, như một bức tường vững chắc và an toàn.


… Chỉ là hơi nóng một chút.


Lúc đầu cô còn vì sĩ diện mà cố chịu đựng, nhưng không biết phía trước có va quẹt gì không mà xe buýt kẹt lại không di chuyển suốt mấy phút.


Cơn nóng từng đợt lan tỏa, Thẩm Phương Nguyệt suy nghĩ một lát rồi buông bỏ.


Sĩ diện của cô trước mặt Bùi Kỳ quan trọng không? Không quan trọng.


Không đấu tranh tâm lý nhiều, Thẩm Phương Nguyệt cởi áo khoác dày ra, ôm ở trong tay, trên người chỉ còn lại chiếc đồng phục mùa hè mỏng manh.


Chẳng bao lâu, giao thông trên đường đã được cảnh sát điều tiết, xe buýt lại tiếp tục lăn bánh. Gió lạnh luồn qua khe cửa sau thổi vào trán cô vốn đã ươn ướt mồ hôi.


… Lại thấy lạnh.


Vậy rốt cuộc cô mặc áo dày như vậy để làm gì chứ.


Bùi Kỳ liếc mắt sang, thấy Thẩm Phương Nguyệt mím môi ôm áo khoác, gương mặt viết rõ “Hôm nay phải làm sao đây”. Cảm thấy buồn cười, không muốn trêu chọc nữa, Bùi Kỳ đưa tay lấy áo khoác của cô.


Thẩm Phương Nguyệt: “Có cướp ——”


Cô chưa kịp nói xong lời buộc tội, áo khoác đồng phục của Bùi Kỳ đã được đặt vào tay cô.


Bùi Kỳ nói: “Mặc vào đi.”


“…Ờ.” Thẩm Phương Nguyệt miệng thì miễn cưỡng đáp lại, nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn. Khi kéo khóa áo, cô hơi khựng lại một chút, rất nhỏ và nhanh, Bùi Kỳ không phát hiện ra.


Sau khi mặc áo khoác vào, mùi hương cam quýt quen thuộc lại bao trùm lấy cô.


Đầu cô lại hơi choáng váng. Không nghiêm trọng nhưng khó mà bỏ qua.


“Ê rùa.”


“Nói đi.”


“Trong áo khoác đồng phục của cậu có độc.” Thẩm Phương Nguyệt chắc chắn, “Cậu muốn hại tớ.”


Bùi Kỳ đã quá quen với những lời nói nhảm nhí của cô, chẳng thèm ngẩng đầu: “Ừ. Rồi tớ sẽ thừa kế đống bài tập mà lát nữa cậu phải làm nốt.”


“….”



Bởi vì hai người vừa vào lớp đã bắt gặp Cổ Hàm đang dán ảnh lên tường.


Thẩm Phương Nguyệt lại gần xem thử, suýt nữa tức đến phát ngất. Không phải vì bức ảnh chụp chung lộn xộn tuần trước, bức đó ai cũng xấu cả, mà là bên cạnh bức ảnh đó còn có một tấm ảnh riêng của cô.


Trong ảnh, cô ngồi trên khán đài, tựa vào bức tường phía sau, đầu ngửa ra sau ngủ, áo khoác đồng phục của Bùi Kỳ che gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra cái miệng há to khi ngủ.


Bên cạnh là Bùi Kỳ nghiêng đầu về phía cô, mặt không biểu cảm nhưng giơ tay làm hình chữ V ngay dưới cái miệng há hốc của cô, rõ ràng là biết vô Cổ Hàm đang chụp nên cố ý tạo dáng.


Bùi Kỳ khẽ giật mí mắt, cậu quay người định rời đi.


“Bùi, Kỳ!!!”


Đi bộ chuyển thành chạy.


Thẩm Phương Nguyệt đuổi theo Bùi Kỳ chạy hai vòng quanh lớp, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa. Sau đó vì mải tìm Bùi Kỳ để tính sổ mà không làm bài tập, bị Cổ Hàm phạt đứng suốt hai tiết.


Thẩm Phương Nguyệt đứng ở hàng cuối, giơ sách lên, nghiến răng nghiến lợi nhìn gáy Bùi Kỳ đang ung dung.


Mùi cam quýt chó má gì chứ, giờ chẳng ngửi thấy gì nữa.


&&


Sau đó, Thẩm Phương Nguyệt lấy lý do bức ảnh đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần mình, bắt Bùi Kỳ chạy việc vặt cho cô suốt một tuần và làm giúp bài tập hai lần.


Thế là đến chiều thứ Sáu tan học, Bùi Kỳ không chịu nổi nữa nên đã gỡ bức ảnh đó xuống.


Thẩm Phương Nguyệt hoảng hốt: “Bùi Kỳ! Cậu gan to thật đấy! Tớ sẽ mách cô Cổ!”


“Ảnh của cậu xấu, tớ xé xuống giúp rồi, còn định đi mách tớ?”


“Tớ đã nghĩ thông rồi.” Thẩm Phương Nguyệt bày nét mặt đầy vẻ thấu hiểu lẽ đời, “Mẹ tớ từng nói, con người phải chấp nhận mọi mặt của bản thân. Hơn nữa tớ nhìn lại rồi, thực ra trong ảnh tớ cũng không quá xấu, cậu nhìn hàm răng trên của tớ xem, trắng và đều biết bao. Cậu dán nó trở lại đi.”


“Tớ lại nghĩ không thông.” Bùi Kỳ lạnh lùng nói, “Dù có dán lại, tớ cũng sẽ không giúp cậu làm bài tập nữa đâu, Thẩm Phương Nguyệt.”


“….”


“Keo kiệt.” Thẩm Phương Nguyệt chìa tay ra về phía cậu, “Vậy thì đưa ảnh cho tớ.”


“Xé rồi, vứt rồi.”


“?” Động tác của Rùa sao lại nhanh vậy?! Thẩm Phương Nguyệt buột miệng, “Sao cậu lại xé?”


“Tớ giúp cậu làm luôn.” Bùi Kỳ ngước mắt nhìn cô, “Không phải cậu chê xấu sao?”


Dạo gần đây Thẩm Phương Nguyệt cứ lặp đi lặp lại với Bùi Kỳ về kế hoạch đêm khuya sẽ lẻn vào trường để lén gỡ bức ảnh đó xuống rồi xé nát.


Nhưng khi bức ảnh đã được tháo xuống thật rồi, cô lại không nỡ vứt.


Thực ra bức ảnh đó có bố cục rất đẹp, cô và Bùi Kỳ ở chính giữa, những người xung quanh đều cúi đầu, trời xanh mây trắng, cành lá rậm rạp của cây đa phía sau đan xen — ngoại trừ chính cô, mọi thứ còn lại đều rất đẹp.


Tối hôm đó về nhà, Thẩm Phương Nguyệt ngả người lên ghế, lau khô mái tóc còn ướt, trong lòng vẫn còn tiếc nuối bức ảnh kia.


Điện thoại trên bàn rung lên, là cuộc gọi video từ Diệp Uyển.


Cuộc gọi vừa kết nối, đầu tiên là tiếng giày cao gót của Diệp Uyển vang lên, bà đang đi trên hành lang công ty, sau lưng còn có vài trợ lý đi theo. Nghe thấy tiếng thông báo, bà nhìn vào màn hình: “Làm xong bài tập chưa?”



Con gái bà ngửa đầu ra sau, dáng vẻ lôi thôi, kéo dài giọng làm nũng: “Mẹ, sao vừa vào đã hỏi cái này vậy? Ba ngày rồi mẹ không gọi video cho con, mẹ không nhớ con à ——”


“Nhớ chứ, nhớ lắm.” Diệp Uyển mỉm cười, “Nhớ đến mức giờ mẹ nhìn báo cáo gì cũng thấy toàn số 43.”


Trợ lý đi phía sau Diệp Uyển tò mò hỏi: “Số 43 có ý nghĩa gì vậy ạ?”


Diệp Uyển: “Là điểm kiểm tra toán tháng này của con gái tôi.”


Trợ lý: “….”


Thẩm Phương Nguyệt bật dậy kêu lên: “Mẹ! Chuyện xấu trong nhà không được để lộ ra ngoài!”


Diệp Uyển: “….”


Diệp Uyển vừa tức mà vừa buồn cười, trợn mắt đến muốn lật ngược lên trời: “Tối mai mẹ và ba con về đến nhà, ra sân chọn cành cây nào mà con thích đi.”


Ba của Thẩm Phương Nguyệt trồng rất nhiều hoa trong sân, còn có một cây Hải Đường Tây Phủ. Mỗi khi xuân đến, sân nhà phủ đầy cánh hoa Hải Đường.


Thẩm Phương Nguyệt chẳng hề sợ hãi, cô vui mừng reo lên: “Thật không? Mẹ mang quà gì về cho con vậy?”


“Thi kém vậy mà còn đòi quà.” Diệp Uyển lạnh giọng, “Đợi ăn đòn đi.”


&&


Tối hôm sau.


Diệp Uyển vừa bước vào nhà, cành cây vừa nhặt dưới đất còn chưa kịp giơ lên đã bị người lao tới ôm chặt.


Thẩm Phương Nguyệt đã nghe thấy tiếng động cơ xe từ lâu, cô ôm chầm lấy Diệp Uyển, giả vờ khóc thút thít: “Mẹ, lần này mẹ đi lâu quá rồi đấy!”


“Đừng mong làm trò để mà qua mặt mẹ, Thẩm Phương Nguyệt.” Diệp Uyển mắng. Bà tiện tay ném cành cây lên kệ giày, cũng ôm lại cô. Dù biết Thẩm Phương Nguyệt không hiểu lắm, bà vẫn giải thích, “Người lập kế hoạch mà bọn mẹ cần khó mời quá, nên mất thêm chút thời gian.”


Diệp Uyển là nhà sản xuất của một công ty game, gần đây công ty đang chuẩn bị ra mắt một trò chơi mới nên bà phải bay khắp nơi.


Phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp, trước khi người xuất hiện giọng nói vang lên: “Trăng Nhỏ!”


“Ba!!!”


Thẩm Chu Sơn xách túi lớn túi nhỏ lao vào nhà, ôm con gái thật chặt, ông quay sang nhìn vợ: “Em thấy chưa, anh đã nói rồi, không có anh nấu cơm, Trăng Nhỏ nhất định —— sao lại béo lên rồi?”


“Ba?!”


“Béo chút cũng tốt mà, béo mới đẹp.” Thẩm Chu Sơn cười tít mắt, “Sao nào, ba mẹ không ở nhà, con có thấy cô đơn không?”


“Không đâu.” Thẩm Phương Nguyệt cười tươi rói, “Con còn có Bùi Kỳ mà. Ba, ba mang quà gì về cho con vậy? Ba có nhớ mua quà cho Bùi Kỳ không?”


Thẩm Chu Sơn: “….”


Đương nhiên vợ chồng bọn họ cũng mua cho Bùi Kỳ một phần quà, dù gì cũng nhìn thằng bé lớn lên, coi như con cháu trong nhà mà yêu thương.


Bình thường Thẩm Phương Nguyệt cứ nhắc mãi chuyện tiết kiệm tiền để mua Lego cho Bùi Kỳ, Diệp Uyển nghe quen tai nên lần này cố ý mang về cho Bùi Kỳ một bộ Lego phiên bản mới nhất vừa phát hành ở New York.


Thẩm Phương Nguyệt phấn khích nhắn tin cho Bùi Kỳ, nhưng để tạo sự bất ngờ cho cậu, cô cố tình viết tin nhắn rất lạnh lùng.


Trăng Nhỏ: [Đến nhà tớ một chuyến, có chuyện muốn tìm cậu.] Không ai trả lời.



Vẫn không có phản hồi.


Diệp Uyển vừa thoát khỏi mấy phút bị con gái làm nũng, lập tức nhớ phải tính sổ vụ con điểm 43 kia, bà nghiêm mặt ngồi thẳng dậy: “Thẩm Phương Nguyệt, con ngồi—”


“Mẹ ơi, con đi tìm Bùi Kỳ chút nha!” Thẩm Phương Nguyệt ôm lấy hộp Lego, lao như bay ra cửa.


“Đợi đã, mẹ còn chưa—”


“Rầm.”


Cửa nhà đóng sầm lại.


Diệp Uyển: “….”


&&


Nhà Bùi Kỳ gần như chỉ có mỗi cậu ở. Thẩm Phương Nguyệt nhập mật mã, đẩy cửa bước vào cực kỳ tự nhiên.


Cô thò đầu vào trong: “Bùi Kỳ?”


Không ai trả lời, phòng khách trống trơn, tối đen kìn kịt.


Chắc đang làm bài tập?


Vậy càng tốt, cô mang món quà to thế này đến đây, bắt cậu ấy làm thêm bài tập hộ cũng đâu quá đáng?


Không thì ít nhất cũng sẽ cho cô mượn vở để chép bài!


Thẩm Phương Nguyệt đứng bên cầu thang, vừa định ngẩng đầu gọi, bỗng nhớ lại một đêm trước đây, khi cô đang làm bài bên cửa sổ, Bùi Kỳ cố tình hét to tên cô từ nhà bên làm cô giật bắn người.


Bùi Kỳ còn ngồi cười cô cả nửa ngày.


Thẩm Phương Nguyệt là kiểu người có thù tất báo.


Cô nhẹ nhàng đi lên tầng, dán tai vào cửa phòng Bùi Kỳ, nghe ngóng một lúc. Không có động tĩnh gì cả.


Vì vậy cô nắm chặt tay nắm cửa, thầm đếm ngược ba giây, hít sâu một hơi thật sâu rồi bất ngờ mở cửa ra, hét lớn.


“Bùi Kỳ!!!”


“….”


Bên trong phòng tràn ngập mùi sữa tắm hương cam quýt. Bên giường, Bùi Kỳ vừa mặc xong q**n l*t, gần như là kh** th*n, đang định với tay để lấy áo quần. Ánh mắt cậu nhìn thẳng vào cô.


“……..”


“……..”


Đôi mắt truyền thông tin quá nhanh, đến khi Thẩm Phương Nguyệt nhận ra mình vừa nhìn thấy gì thì đã quá muộn.


Thậm chí cô còn theo bản năng, nhân lúc Bùi Kỳ cũng chưa kịp phản ứng, cô còn cúi đầu liếc mắt nhìn xuống dưới một cái.


Bùi Kỳ: “?”


Giây tiếp theo, Thẩm Phương Nguyệt vội vàng nhắm tịt mắt lại, mặt nhăn nhúm vì nhắm quá chặt, cô hét toáng lên: “Aaaaaaaa!!! Đồ b**n th**!!!”


Bùi Kỳ: “…”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 15: Cúi đầu, liếc mắt nhìn xuống phía dưới một cái.
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...