Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 17: Từ “hẹn hò” xuất hiện giữa cô và Bùi Kỳ, thật sự quá đáng sợ!


Dạo gần đây nhiệt độ ở Sơn Thành giảm đột ngột, cộng thêm dịch cúm hoành hành khiến bệnh viện vào cuối tuần đông nghịt người, phòng cấp cứu chật kín người ngồi chờ.


Nhiệt độ của Bùi Kỳ lên tới 39.5°C, sốt cao, bác sĩ kê đơn thuốc rồi bảo đi truyền dịch.


Thẩm Chu Sơn vội vã đi thanh toán và xếp hàng lấy thuốc. Vất vả lắm mới xách được chai thuốc nước quay lại, đúng lúc nhận được cuộc gọi. Lúc này ông mới nhớ ra là đã hứa với biên tập viên chiều nay đến công ty xuất bản tham dự cuộc họp để bàn về hợp đồng gia hạn bản quyền. Tổng biên tập và giám đốc đều đang đợi ông trong phòng họp.


Hèn gì hôm nay biên tập viên cứ liên tục gọi điện cho ông.


“Xin lỗi, nhưng hôm nay tôi bận quá, con của họ hàng bị sốt…”


“Chú ơi.” Bùi Kỳ cắt lời ông.


Cậu sốt đến mức mở mắt ra cũng khó khăn, giọng khàn khàn nhưng vẫn giữ thái độ bình thản như thường ngày: “Cháu không sao đâu, không cần lo cho cháu. Thuốc cũng lấy rồi, truyền dịch xong cháu tự về nhà được. Chú cứ đi làm việc đi ạ.”


“Đúng đó ba, ba cứ về đi.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Có con ở đây mà.”


Bùi Kỳ liếc nhìn cô, ánh mắt như muốn nói: Cậu thì làm được gì? Về cùng chú đi.


Nhưng Thẩm Phương Nguyệt vờ như không hiểu, bởi vì cậu còn đang bệnh nên cô rộng lượng không so đo với cậu.


“Còn nữa nè ba, ba đúng là chẳng đáng tin chút nào.” Thẩm Phương Nguyệt lắc đầu, không quên trả đũa chuyện lúc ăn cơm trưa, “Sau này con nhất định sẽ không học theo ba đâu.”


Thẩm Chu Sơn: “…”


“Hay là thế này đi, Tiểu Kỳ.” Thẩm Chu Sơn ngẫm nghĩ, “Chú giúp con gọi người trông….”


“Không cần.” Người đại diện phát ngôn của Bùi Kỳ lên tiếng. Thẩm Phương Nguyệt nói, “Ba, chẳng lẽ ba không biết tính cậu ta rất khắm à? Tìm người lạ ngồi cạnh ngồi nhìn chằm chằm vào cậu ấy, cậu ấy sẽ càng bực thêm.”


“….”


Thẩm Chu Sơn vẫn lo lắng, thế là gọi hỏi Diệp Uyển cách xử lý. Diệp Uyển thì nghĩ thoáng hơn, nói hai đứa sắp 18 tuổi, sắp thành người lớn rồi, bệnh viện lại gần nhà, có gì mà lo. Bảo ông mau đi lo công việc đi.


Cuối cùng Thẩm Chu Sơn đành quyến luyến rời đi, đi một bước mà ngoái đầu nhìn lại ba lần.


Chai truyền dịch đã giao cho y tá được mấy phút nhưng vẫn xếp hàng chờ trên bàn, y tá bận đến mức không kịp xoay sở.


Vì thế mỗi lần có y tá đi qua, Thẩm Phương Nguyệt lại ngóng trông nhìn họ rồi lại thất vọng khi họ đi mất.


“Thẩm Phương Nguyệt.” Giọng nói uể oải bên cạnh vang lên, “Đừng lợi dụng lúc tớ bệnh mà nói xấu tớ trước mặt chú.”


“Tớ nói xấu gì cậu chứ?”


“Nói tớ tính khắm.”


“….”



“Tớ đã nói rất uyển chuyển rồi đấy.” Thẩm Phương Nguyệt quay đầu trừng mắt nhìn cậu, “Đừng có mà gây sự vô cớ.”


“….”


Phòng truyền dịch chật kín người, kiếm được chỗ ngồi đã là may mắn rồi. Thẩm Phương Nguyệt không có chỗ ngồi, mượn tạm chiếc ghế xếp nhỏ ngồi cạnh Bùi Kỳ, cô thấp hơn Bùi Kỳ nửa cái đầu.


Sợ sẽ vướng đường người khác, cô co chân lại, nhìn là biết ngồi không được thoải mái.


“Nhưng mà Bùi Kỳ này, cậu giỏi thật đấy.” Thẩm Phương Nguyệt cảm thán, “Sốt đến 39.5°C, tớ chưa bao giờ sốt cao như vậy.”


Bùi Kỳ: “Tớ chia cho cậu một ít nhé?”


“Cậu đừng mơ!” Thẩm Phương Nguyệt túm khẩu trang, cười rất đắc ý, nói: “Tớ đeo khẩu trang N95, tuyệt đối không thể bị cậu lây được.”


Đã sợ bị lây bệnh mà cứ đòi đi theo? Đúng là ngốc chết mất.


Bùi Kỳ cụp mắt, nhìn đôi mắt cong cong của cô, định bảo cô đi về.


“Bùi Kỳ?” Y tá cầm chai truyền dịch và đơn thuốc gọi lớn, “Bùi Kỳ ngồi ở đâu vậy?”


Thẩm Phương Nguyệt lập tức giơ hai tay lên, vẫy mạnh như sóng biển: “Ở đây Ở đây! Bùi Kỳ ở đây!”


Y tá hơi ngồi xổm trước mặt Bùi Kỳ, kiểm tra kỹ chai dịch, lấy kim tiêm dùng một lần ra. Ngay lúc cô ấy định hỏi cậu tiêm tay nào thì thấy cậu đột nhiên giơ tay trái lên che mắt cho cô gái ngồi bên cạnh.


“Tiêm tay phải, cảm ơn ạ.”


Y tá thành thạo đâm kim vào da cậu, dù bận rộn nhưng nhìn thấy hai người đẹp trai xinh gái như vậy thì vẫn cười hỏi: “Bạn gái sợ kim tiêm à?”


Không biết là do đột nhiên bị che mắt hay do lòng bàn tay Bùi Kỳ quá nóng, đầu óc Thẩm Phương Nguyệt bỗng chốc trì trệ, nhất thời không trả lời được.


Có lẽ Bùi Kỳ đang bệnh, phản ứng cũng chậm hơn, mấy giây sau mới khàn giọng đáp.


“Không phải.”


“Cô ấy sợ kim tiêm.”


…….


Lúc Thẩm Phương Nguyệt được buông ra, y tá đã cầm khay thuốc đi xa rồi.


Đầu tiên là cô nhìn chằm chằm vào lớp băng dính chồng chất trên tay Bùi Kỳ một lúc rồi mới hoàn hồn trở lại.


“Thật ra tớ có thể tự nhắm mắt mà.” Thẩm Phương Nguyệt bắt đầu lý lẽ, “Cậu không cần phải che mắt tớ đâu, như vậy trông tớ rất ngốc.” Lúc nhỏ, vì được nuôi dưỡng quá kĩ, mạch máu lại nhỏ, có lần cô bị chọc kim bảy tám lần mới tìm được ven, kể từ đó đã để lại ám ảnh tâm lý, cứ nghe đến tiêm là tim cô đập loạn, nhất định phải có người bên cạnh.


Giọng Bùi Kỳ chậm rãi, khàn khàn: “Trước kia là ai cứ bắt tớ che mắt, nói tự nhắm mắt cảm thấy không an toàn?”


“Đấy là vì lúc đó tớ còn nhỏ.”



“….”


“Nhưng lần này đâu phải tớ tiêm, tớ nhìn cũng chẳng sao.” Thẩm Phương Nguyệt chợt hiểu ra: “Cậu sợ tiêm, lại sợ bị tớ phát hiện nên mới che mắt tớ!”


Không có câu trả lời.


Thẩm Phương Nguyệt ngẩng lên nhìn, thấy Bùi Kỳ nghiêng mặt, nhắm hai mắt lại, đã ngủ mất rồi.


Vì sốt cao, gò má của Bùi Kỳ hơi ửng đỏ, mái tóc bị ép lệch sau một đêm ngủ vẫn lòa xòa trên trán, hơi thở cũng nặng nề hơn bình thường.


Không giống với cô, từ nhỏ Bùi Kỳ luôn khỏe mạnh. Mỗi khi dịch cúm lan khắp trường, cậu cũng chẳng có ảnh hưởng gì. Đây là lần đầu tiên Thẩm Phương Nguyệt thấy Bùi Kỳ bị ốm.


Yên tĩnh, mệt mỏi, nói chuyện chậm rãi, giọng nói rất nhỏ, đến cả sức để phản bác cô cũng không có.


Mấy năm nay vì dự án mới mà Diệp Uyển thường xuyên đi công tác xa, Thẩm Chu Sơn là một người có não yêu đương cực đỉnh, cứ theo bà đi khắp nơi. Mấy lần Thẩm Phương Nguyệt bị ốm lúc hai người không ở Sơn Thành đều là Bùi Kỳ đi mua thuốc cho cô, đưa cô đi tiêm, che mắt cho cô, rồi sau đấy đưa cô về nhà.


Sau đó nhân lúc cô ốm không có tí sức lực nào, cậu lại thì thầm bên tai cô toàn công thức toán lý, cô thều thào từ chối nhưng chỉ nhận lại câu nói lạnh lùng: “Điểm hai môn cộng lại còn không bằng cỡ giày của tớ, cậu có quyền từ chối sao?”


Lúc đó, Thẩm Phương Nguyệt mắng cậu là đồ chân to, thầm thề rằng nếu có ngày Bùi Kỳ ốm đến mức không nói nổi, cô nhất định sẽ trả thù cậu một cách thật thê thảm!


Bây giờ cơ hội đã tới.


Thẩm Phương Nguyệt lại không muốn trả thù cậu nữa.


Tuyệt đối không phải vì cô không nhớ nổi công thức, mà chỉ là vì cô tốt bụng thôi.


&&


Giấc ngủ này của Bùi Kỳ rất sâu.


Khi cậu lơ mơ tỉnh dậy, bên ngoài phòng truyền dịch trời đã tối đen. Cậu vô thức quay đầu tìm người, phát hiện chiếc ghế xếp bên cạnh trống trơn, không thấy tung tích của người nào đó đâu cả.


Đầu vẫn hơi choáng, Bùi Kỳ ngồi dậy nhìn xung quanh.


“Tìm chị gái à?” Một bác gái ngồi gần đó lên tiếng, “Con bé buồn ngủ quá nên đi rửa mặt rồi.”


“….”


Bùi Kỳ nhắc lại: “Chị gái cháu?”


“Đúng rồi, cô gái ngồi cạnh cháu lúc nãy, con bé bảo là chị gái cháu.” Bác gái nhìn cậu thầm đánh giá: “Nhưng hai đứa là chị em sinh đôi à? Nhìn cũng gần bằng tuổi nhau đấy.”


Nói rồi, bác gái lại lắc đầu tự phủ nhận: “Nhưng mà trông chẳng giống nhau lắm.”


Lúc Thẩm Phương Nguyệt quay lại, Bùi Kỳ đang cúi đầu chơi trò xếp hình Tetris.


Ngủ một giấc, sắc mặt cậu đã trở lại bình thường, lại là dáng vẻ lạnh nhạt, hờ hững như thường ngày.



“Cậu tỉnh rồi à?” Thấy cậu ngồi dậy, mắt Thẩm Phương Nguyệt sáng lên, đưa tay sờ mặt cậu, đã không còn nóng nữa.


Bùi Kỳ ừ một tiếng, liếc thấy túi nilon trên tay cô: “Mua gì thế?”


Nói xong cậu ngừng lại nửa giây, thản nhiên thêm một câu: “Chị gái.”


Thẩm Phương Nguyệt: “…..?”


Có bẫy.


Một cơn ớn lạnh vừa dâng lên trong lòng Thẩm Phương Nguyệt, phía sau lưng cô lại vang lên tiếng kẽo kẹt. Bác gái lúc nãy nói chuyện với cô đang dắt con trai vừa truyền dịch xong chuẩn bị rời đi.


Thẩm Phương Nguyệt chợt hoàn hồn, lấy hai chai nước ở trong túi ra: “Bác ơi, cảm ơn bác trông truyền dịch cho cậu ấy giúp cháu, cháu mua nước cho bác…”


“Không cần, không cần, không cần, không cần!” Bác gái ôm con trai lùi lại hai bước, lấy tay bịt tai con, nhỏ giọng thúc giục: “Đi nhanh, đi nhanh!”


“….”


Nhìn theo bóng bác gái rời đi, Thẩm Phương Nguyệt vẫn giữ nguyên động tác đưa chai nước, quay đầu lại hỏi với vẻ đã hiểu rõ: “….Cậu đã làm gì rồi?”


“Không làm gì cả.” Bùi Kỳ ngước mắt, ánh mắt thản nhiên, “Vừa nãy bác ấy hỏi tớ chúng ta có phải là chị em sinh đôi không.”


“….”


“Tớ nói không phải.”


“….”


“Tớ nói chúng ta là gia đình tái hôn tổ hợp.”


“….”


“Và bọn mình đang lén lút yêu đương sau lưng ba mẹ.”


“……….”


Mặt của Thẩm Phương Nguyệt lúc trắng lúc đỏ. Trắng vì cảm thấy mất mặt, đỏ vì…


Từ “yêu đương” xuất hiện giữa cô và Bùi Kỳ, thật sự quá đáng sợ! Sao Bùi Kỳ có thể nói ra những lời như vậy chứ!!!


Chiều nay cô y tá kia còn nói cô là “bạn gái” của Bùi Kỳ.


Cô và Bùi Kỳ——


Trước khi triệu chứng tim đập loạn nhịp xuất hiện, Thẩm Phương Nguyệt lập tức dừng suy nghĩ, trên mặt chỉ còn lại sắc đỏ: “Bùi Kỳ.”


“Ừ.”



“Ồ.” Bùi Kỳ khẽ cười, dù vẫn còn sốt nhẹ nhưng sắc mặt và giọng điệu đáng ghét đã trở lại bình thường, “Đáng tiếc là sau này cậu sẽ không còn thấy nữa đâu.”


Chai truyền dịch của Bùi Kỳ còn lại nửa bình.


Thẩm Phương Nguyệt ngồi lên lại chiếc ghế nhỏ, lấy từ túi nilon ra hai cái cơm nắm to đầy đặn, nói: “Tớ mua cơm nắm cá ngừ sốt mayonnaise và cơm nắm gà chiên phô mai chảy.”


“Nhưng tớ sẽ không cho cậu ăn đâu.”


Bùi Kỳ cười lạnh một tiếng, vừa định nói gì đó, cổ họng hơi ngứa, cậu quay đầu đi, khẽ ho nhẹ hai tiếng.


Lúc quay lại thì trước mặt đã có một chai nước.


Cùng với một chiếc cơm nắm gà chiên phô mai chảy.


Thẩm Phương Nguyệt cắn một miếng cơm nắm cá ngừ của mình: “Hai cái này tổng cộng 200 tệ, chuyển khoản thẳng vào WeChat của tớ.”


Thật có tiền đồ. Tống tiền người khác mà cũng không dám đòi nhiều.


Bùi Kỳ hỏi: “Trán với tay cậu bị sao vậy?”


Đến gần mới phát hiện, trên trán Thẩm Phương Nguyệt có một vết bầm nhạt, cổ tay lại dán thêm một miếng băng cá nhân mới.


Ở phòng truyền dịch suốt mấy tiếng, tóc cô rối tung, dưới mắt cũng lờ đờ mệt mỏi. Nghe hỏi vậy, cô giật mình, sờ lên trán mình: “Bị bầm rồi à?”


“Ừ.”


“Xem cậu truyền nước, không dám ngủ, không chịu nổi nên đập đầu vào tay vịn ghế.” Thẩm Phương Nguyệt ấm ức, “Cái ghế chết tiệt này cứng quá.”


“….Còn tay thì sao?”


“Trên đường mua đồ ăn, suýt nữa bị ngã, tay quệt vào cửa của cửa hàng tiện lợi.”


“Ông chủ không kiện cậu tội ăn vạ à?”


“Bùi Kỳ!”


Cánh tay bị đánh nhẹ một cái, Bùi Kỳ không tránh, nhìn chằm chằm vào vết bầm trên trán cô một lúc lâu, thở dài.


“Thẩm Phương Nguyệt.” Cậu nói, “Không thể trông chờ cậu chăm sóc người khác được.”


Từ nhỏ Thẩm Phương Nguyệt đã được nuông chiều, tay chân vụng về, sức đề kháng kém, trời sinh đã là người để được cưng chiều. Đây là lần đầu tiên cô chăm sóc người khác, vậy mà mới mấy tiếng đã tự làm mình bị thương hai chỗ.


“Ừ.” Thẩm Phương Nguyệt gật đầu đồng ý. Cô thật sự rất đói, trưa nay vì muốn mang hàu sống và cá hồi tươi cho Bùi Kỳ, cô chẳng ăn được mấy miếng cơm. Cơm nắm làm má cô phồng lên, nói chuyện lúng búng: “Vậy nên cậu mau khỏe lại mà chăm sóc tớ đi.”


“……”


Bùi Kỳ dời mắt, cắn một miếng cơm nắm, mùi thơm ngậy, còn nóng hổi.


“Biết rồi.”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 17: Từ “hẹn hò” xuất hiện giữa cô và Bùi Kỳ, thật sự quá đáng sợ!
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...