Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 12: Bùi Kỳ, Bùi Kỳ, cậu giỏi nhất! Bùi Kỳ, Bùi Kỳ, cậu đẹp trai nhất!


Đúng 8 giờ, lễ khai mạc đại hội thể thao chính thức bắt đầu.


Toàn bộ học sinh đều tập trung bên khán đài, lần lượt vào sân theo thứ tự lớp học.


Các giáo viên không tham gia phần này, chỉ đứng bên lề nheo mắt tạo áp lực cho học sinh lớp mình, thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện đôi câu.


Đến lượt lớp mình, Cổ Hàm cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi điện thoại.


“Cô Cổ, đội hình lớp cô đi có phong cách ghê đấy.” Giáo viên bên cạnh nhìn đội hình xiêu vẹo của lớp 11/5, bật cười nói.


Cổ Hàm chẳng bận tâm, chỉ “ừ” một tiếng.


Lớp của bọn họ vốn không luyện tập phần diễu hành, Cổ Hàm không thích mấy chuyện hình thức này, thời gian tập đi bộ này thà để học sinh luyện các hạng mục thi đấu ít ra còn có ích cho sức khỏe hơn.


Giáo viên kia nhìn về phía đầu hàng, vô thức nhướn mày: “Nhưng mà Bùi Kỳ và Thẩm Phương Nguyệt lớp cô đúng là đẹp thật, tràn đầy sức sống.”


Ở đầu đội hình lớp 11/5.


Cô gái có khuôn mặt thanh khiết, đôi mắt sáng trong, cằm hơi ngẩng lên trông có chút ngốc nghếch lại đáng yêu.


Chàng trai cao ráo gầy gò, ngũ quan sắc nét, lạnh lùng mà ưu tú. Dáng đi tuy hơi tùy tiện nhưng vẫn khá chỉnh tề.


Từ lúc bọn họ bước vào đường chạy, không một ai trên khán đài kể cả các lãnh đạo hay các học sinh đã diễu hành xong là không quay đầu nhìn họ.


“Cô nói xem, ngoại hình đẹp thế này, cô không sợ bọn nó yêu sớm à?” Giáo viên kia cười trêu.


“Chuyện đó có gì mà phải sợ? Sắp thành người lớn rồi. Miễn là không ảnh hưởng học tập, không làm chuyện quá đáng là được.”


“?”


Đội hình lớp 11/5 vừa đi qua đoạn đường trước mặt lãnh đạo là thở phào nhẹ nhõm, đội ngũ ngay lập tức càng trở nên lộn xộn hơn.


Cổ Hàm tắt trò chơi Otome trên điện thoại, quay người rời đi dưới ánh mắt sửng sốt của giáo viên kia.


&&


Hôm nay trời không gợn mây, nắng gắt như đổ lửa, là ngày nóng nhất trong tuần.


Kết thúc lễ diễu hành, các lãnh đạo trường cũng không nói lan man, chỉ nói vài câu rồi để các lớp quay về vị trí đã phân bố trên khán đài.


Trên khán đài chỉ có một cái mái che nhỏ để làm màu, chẳng có tác dụng che nắng, dường như cứ ngồi xuống là bị nướng dưới nắng.


Thẩm Phương Nguyệt cuộn tròn trên ghế, giơ tay che trán, giấu khuôn mặt vào bóng râm nhỏ xíu do mình tự tạo ra.


Cô liếc nhìn người bên cạnh bằng khóe mắt: “Cố Tương, cậu không thấy nắng à?”


Những cô gái xung quanh người thì che ô, người thì giống Thẩm Phương Nguyệt thu mình lại.


Chỉ có Cố Tương vừa ngồi xuống đã lôi quyển bài tập trong túi ra làm bài, bây giờ vẫn đang chăm chú giải đề.


Nắng gắt trên đầu chẳng ảnh hưởng gì đến cô ấy: “Không sao, so với lúc lên núi hái thuốc thì nắng thế này chưa là gì.”



“…Thế sao cậu chẳng đen tí nào vậy!”


“Không biết nữa, chắc là do thể chất.”


“Tốt thật đấy, cho tớ cọ cọ chút nhé.” Thẩm Phương Nguyệt nghiêng người, chạm nhẹ vào tay cô ấy. “Tớ thì tiêu rồi, rất dễ bị đen da. Ngồi đây cả ngày, sáng mai cậu sẽ không nhận ra tớ đâu.”


“Không đến mức đó chứ.” Cố Tương cười nhẹ, “Cậu không bôi kem chống nắng à?”


“Không.” Thẩm Phương Nguyệt nghĩ tới chuyện gì đó, tức giận nói to hơn, “Kem chống nắng của tớ lần trước bị một tên khốn nào đó dùng hết rồi!”


Tên khốn ngồi bên cạnh cô: “.”


Thẩm Phương Nguyệt không nhắc thì thôi, vừa nhắc lại đã thấy bực bội.


Giọng nói của cô nghe như cũng bị nắng làm cho uể oải, lúc lẩm bẩm còn mang theo chút nũng nịu: “Chai kem chống nắng đó là tớ mua từ nơi khác về đây, chỉ có mỗi một chai thôi, ba mẹ tớ lần này đi công tác cũng lâu, chưa mua thêm được.”


“Là lỗi của tớ! Lúc đó mềm lòng quá!”


“Tất nhiên rồi, tớ cũng không ngờ mặt cậu ta lại to đến vậy!”


“Cuối cùng thì tất cả đều bôi lên mặt cậu, cảm ơn nhé. Hơn nữa lượng kem cũng vừa đủ.” Giọng của Bùi Kỳ nhàn nhạt, “Vậy ai mới là người mặt to?”


Thẩm Phương Nguyệt: “Xí! Chắc chắn cậu đã lén lấy bớt một ít, sao cậu dùng rồi còn không chịu thừa nh—”


Một chiếc áo khoác đồng phục mang mùi cam quýt nhàn nhạt phủ lên đầu cô.


Cảm giác tóc bị nắng thiêu đốt lập tức biến mất, trong khoảnh khắc đó, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy cả không khí xung quanh cũng mát hẳn đi.


Bùi Kỳ rút tay lại, lười biếng hỏi: “Được chưa?”


Thẩm Phương Nguyệt kéo nhẹ chiếc áo khoác trên đầu, quấn kín đầu mình lại, lí nhí nói: “… Tạm chấp nhận.”


Cố Tương đã quá quen với những cuộc đối thoại trẻ con của bọn họ.


Thực ra bình thường cô ấy không thấy Bùi Kỳ trẻ con, ngược lại, cậu ấy dường như trưởng thành hơn so với các bạn nam cùng tuổi.


Chỉ là mỗi khi gặp Thẩm Phương Nguyệt, độ tuổi tâm lý của cậu lại tự động giảm xuống mấy bậc, tạm thời trở lại làm thiếu niên như bạn cùng lứa.


Cố Tương vừa làm xong một bài tập, bỗng nghe thấy tiếng gọi to vang lên từ phía trước.


“Cố Tương!”


Cố Tương sửng sốt, ngẩng đầu khỏi cuốn bài tập.


La Văn đứng dưới khán đài vẫy tay với cô. Dưới ánh nắng, đôi mắt cậu ấy sáng hơn bình thường.


“Chiều nay thi chạy tiếp sức rồi.” Cậu ấy nói, “Để tớ luyện thêm cho cậu cách nhận gậy nhé?”


Cố Tương chưa từng tham gia chạy tiếp sức, mấy lần tập trước đều không kịp nhận gậy từ tay La Văn.


Nhưng lớp họ không có học sinh chuyên thể thao, Cổ Hàm cũng chỉ yêu cầu tham gia là chính, không nhất thiết phải luyện tập khổ cực.


“Yên tâm, tớ tìm được chỗ mát lắm, không nắng đâu!” La Văn cười rạng rỡ, “Chúng ta ra đó tập nhé.”



Cố Tương: “……”


Xung quanh có quá nhiều người, cô ấy không tiện nói kiểu “chạy cho có thôi, không cần tập đâu”.


Cô ấy khẽ thở dài, đặt sách xuống: “… Được.”


Bọn họ đến gốc cây đa.


“Tớ đã nghiên cứu rồi.” La Văn nói, “Có ba cách nhận gậy, trước giờ chúng ta dùng kiểu đẩy vào, nhưng tay c** nh* quá, cầm không chắc. Tớ nghĩ chúng ta có thể thử cách đè xuống, tức là lòng bàn tay cậu ngửa lên, tớ sẽ trực tiếp để gậy vào tay cậu—”


Chạm phải ánh mắt cô, La Văn khựng lại rồi nhanh chóng quay đi, “… Cậu cười gì vậy?”


“Không có gì.” Cố Tương khẽ cười, chỉ là hơi nhếch khóe môi, nhưng cả người trông mềm mại hơn nhiều. “Chỉ thấy cậu nghiêm túc quá thôi.”


La Văn chớp mắt liên tục: “Dù sao cũng là thi đấu mà.”


“Ừ, vậy chúng ta dùng cách đè xuống.” Cố Tương cam đoan, “Đừng lo, lúc thi tớ nhất định sẽ không làm rơi gậy đâu.”


“…”


La Văn: “Thật ra có làm rơi cũng không sao đâu.”


“Vậy chúng ta thử lại… gì cơ?” Cố Tương nghe không rõ.


“Không có gì!” La Văn giơ cây gậy tiếp sức lên, vụng về lắc lắc vài cái trong không trung. “Vậy… vậy tập tiếp thôi!”


Hai người thử đi thử lại mấy lần, cách này quả thực hiệu quả hơn hẳn.


Lần tập cuối cùng, La Văn giả vờ chạy vài bước, giống như trước đưa gậy cho Cố Tương, nhưng không hiểu sao, tay cậu trượt một cái, cây gậy tiếp sức rơi xuống đất.


Lần đầu tiên La Văn mắc lỗi, cậu ngơ ngác không kịp phản ứng, theo thói quen liền với tay chạm vào tay Cố Tương.


Cố Tương cũng quen tay nắm lại, ngón tay hai người đan vào nhau trong không trung, khẽ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.


Tay của Cố Tương khác với tay cậu.


Dù dáng người cô nhỏ nhắn, trông có vẻ yếu đuối nhưng bàn tay lại hơi lạnh và thô ráp, cảm giác khi chạm vào rất rõ ràng.


Khoảnh khắc Cố Tương co tay lại, giống như có ai đó gãi nhẹ vào tim của La Văn.


Cố Tương rút tay về, ngẩng đầu cười: “Sao thế, cậu cũng mắc lỗi à?”


Nhìn rõ khuôn mặt La Văn, Cố Tương ngẩn người.


La Văn cắt tóc ngắn húi cua gọn gàng, bình thường lúc nào cũng cười tươi, trông rất sáng sủa và đầy sức sống. Nhưng bây giờ mặt cậu đỏ bừng, dáng người cao lớn lại đứng ngây ra, không chớp mắt nhìn cô chằm chằm.


Cố Tương ngẩng đầu nhìn cây đa, nghi hoặc hỏi: “Cậu nóng lắm hả?”


“Không có!” La Văn như bừng tỉnh, lập tức lùi lại một bước.


Rồi lại lùi thêm bước nữa.


“Không có, không nóng!” La Văn vội vàng dụi mũi, quay mặt sang chỗ khác, “Vậy, vậy tập đến đây thôi! Tớ mang gậy đi trả!”



Cố Tương còn chưa kịp phản ứng, La Văn đã nhặt gậy lên và đi xa.


Rồi cậu đột nhiên dừng lại, quay đầu ra sau.


“Ờ gì nhỉ, cậu có muốn uống nước không? Tớ đi mua cho.” La Văn nói, “À, ý tớ là tiện đường… tiện đường mua cho cậu một chai… hoặc Thẩm Phương Nguyệt có muốn uống không? Tớ cũng có thể mua cho cậu ấy. Cậu, cậu, cậu thích uống gì?”


&&


Bùi Kỳ chán nản chơi game trên điện thoại, bỗng bả vai bị cái đầu quấn áo đồng phục bên cạnh huých nhẹ hai cái.


“Bùi Kỳ! Mau nhìn đi!” Thẩm Phương Nguyệt nhỏ giọng thúc giục, “Nhìn cây đa kia kìa, Cố Tương với La Văn đó! Nhanh lên nhanh lên!”


Sau khi qua được màn Bùi Kỳ mới ngẩng đầu, đúng lúc thấy bóng lưng La Văn rời đi: “Sao vậy?”


“Vừa nãy cậu có thấy không!” Thẩm Phương Nguyệt trợn tròn mắt, giơ hai tay làm động tác mô phỏng, “Hình như họ vừa làm thế này này! Tớ nhìn không rõ, cậu có thấy không?”


“Thế nào cơ?”


Thẩm Phương Nguyệt nắm lấy tay cậu, cố hết sức kéo tay cậu lên.


Rồi còn lắc lắc hai cái.


“Như này này!” Thẩm Phương Nguyệt nói.


“….”


Cổ Hàm đứng phía trước như cảm giác được gì đó, quay đầu lại nhìn.


Bùi Kỳ lập tức rút tay về: “Không thấy.”


“Ai bảo cậu lúc nãy không chịu ngẩng đầu!!”


“Thấy cái gì cơ?” Chung Chấn quay lại hỏi bâng quơ, rồi nhìn Bùi Kỳ gật đầu: “Bùi Kỳ, sắp đến phần thi nhảy cao rồi, tụi mình đi qua trước chứ?”


&&


Trong lớp ít con trai nên Cổ Hàm quy định mỗi bạn phải đăng ký hai môn thi. Dưới sự quyết định của Thẩm Phương Nguyệt, Bùi Kỳ đăng ký chạy tiếp sức và nhảy cao.


Khu vực thi nhảy cao chật kín người, cuộc thi đã bắt đầu, tiếng còi của trọng tài vang lên liên tục, xen lẫn vài tiếng cổ vũ từ khán giả—


“Bùi Kỳ, Bùi Kỳ cậu giỏi nhất! Bùi Kỳ, Bùi Kỳ cậu đẹp trai nhất! Bùi Kỳ, cố lên! Bùi Kỳ, cố lên!”


Bùi Kỳ: “…”


Bùi Kỳ: “…..Thẩm Phương Nguyệt.”


“Bùi Kỳ, Bùi Kỳ cậu giỏi nhất, Bùi Kỳ— hả?”


Những ánh mắt kỳ lạ từ trước sau trái phải đều đổ dồn về phía họ.


Bùi Kỳ đứng giữa hàng ngũ với vẻ mặt vô cảm, nói: “Cậu bị ngốc à.”


“Đồ không phân biệt tốt xấu! Tớ đang cổ vũ cho cậu đấy!”



Chung Chấn đứng sau họ vừa định từ chối khéo ——


“Cầm hộ tớ cái điện thoại.” Bùi Kỳ đưa điện thoại cho Thẩm Phương Nguyệt, thản nhiên nói, “Đừng hét nữa, để dành sức, lúc tớ nhảy thì hô.”


Cuộc thi nhảy cao diễn ra rất nhanh, nhiều người chỉ tham gia cho có, chạy lấy đà vài bước rồi ngã lên đệm là xong.


Nhà trường kẻ một vạch trắng gần khu vực thi để ngăn cách khán giả và vận động viên.


Sắp đến lượt họ, Bùi Kỳ xoay cánh tay, bắt đầu khởi động một cách tùy ý.


“Này, Chung Chấn!” Một chàng trai lớp khác đứng sau họ bất ngờ lên tiếng chào hỏi, “Cô gái vừa rồi là Thẩm Phương Nguyệt đúng không? Người nói chuyện với các cậu ấy.”


Chung Chấn có vẻ quen biết cậu ta, gật đầu cười: “Đúng rồi, haha, trông rất ngốc đúng không?”


“Có chút.” Chàng trai cười, “Nhưng cũng dễ thương đấy, bình thường không nhận ra.”


Chung Chấn gật đầu đồng ý: “Mặt chị Nguyệt nhìn có vẻ lạnh lùng quá nhỉ?”


“Ừ.” Chàng trai ghé lại gần, hạ giọng hỏi, “Cậu có WeChat của cậu ấy không? Gửi qua cho tớ với.”


“Làm gì?” Chung Chấn nhướn mày, “Cậu định theo đuổi cậu ấy à?”


Chàng trai cười mắng một câu, huých vai cậu ta, “Thế nào? Cậu thấy tớ có cơ hội không?”


“Không có.” Một giọng nói lạnh nhạt cắt ngang cuộc trò chuyện.


Chàng trai giật mình, ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt của Bùi Kỳ.


“Ý cậu là sao?” Chàng trai cười gượng, hỏi, “Cậu ấy có bạn trai rồi à?”


Bùi Kỳ đáp: “Không.”


Chàng trai: “Vậy là sao?”


“Có người không cho cậu ấy yêu đương.” Bùi Kỳ thản nhiên, giọng điệu bình thản, “Nói là ai dám tán cậu ấy thì sẽ bị đánh gãy chân.”


“Ghê vậy? Ai nói thế? Ba của cậu ấy? Hay mẹ của cậu ấy?”


“Tớ.”


Chàng trai: “Ồ… Hả??”


Chung Chấn: “Hả??”


Trong ánh mắt mơ hồ khó hiểu của hai người, Bùi Kỳ đi đến điểm xuất phát nhảy cao rồi quay đầu lại, khẽ hất cằm về phía cô gái đang đội áo đồng phục.


Cô gái đầu quấn áo đồng phục lập tức hiểu ý.


Thẩm Phương Nguyệt: “Bùi Kỳ Bùi Kỳ cậu giỏi nhất! Bùi Kỳ Bùi Kỳ cậu đẹp trai nhất! Bùi Kỳ! Cố lên! Bùi Kỳ! Cố lên!”


Trong tiếng cổ vũ ngốc nghếch nhưng đầy dễ thương ấy, Bùi Kỳ lấy đà, bật nhảy, vọt lên cao.


Góc áo đồng phục khẽ tung bay, lộ ra vòng eo thon gọn mạnh mẽ.


Dưới bầu trời trong xanh, Bùi Kỳ vượt qua thanh xà, vẽ nên một đường cong đẹp mắt.


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 12: Bùi Kỳ, Bùi Kỳ, cậu giỏi nhất! Bùi Kỳ, Bùi Kỳ, cậu đẹp trai nhất!
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...