Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Chương 11: Cậu vừa rồi! Không phải! Đã nhìn thấy rồi chứ!!!
Sơn Thành vào mùa đông thì lạnh giá, mùa hè lại oi bức, hai mùa còn lại hầu như không tồn tại. Sắp gần tháng Mười, nhiều nơi đã vào thu, nhưng Sơn Thành vẫn nắng chói chang, cây cối ngoài cửa sổ lớp học xanh tươi um tùm, tiếng ve kêu không ngớt.
Chuông tan học vang lên, giáo viên vừa rời khỏi lớp, bầu không khí ảm đạm trong lớp cuối cùng cũng có chút sức sống.
“Có đi mua đồ ăn vặt ở căn tin không?”
“Không đi đâu, nắng thế này lát nữa lại mồ hôi đầy người.”
Một bóng dáng cao lớn tiến lại gần hai người vừa nói chuyện.
Cậu con trai cắt tóc húi cua gọn gàng, nổi bật giữa đám bạn trông uể oải, tay cầm một cuốn sổ nhỏ, giọng nói vang dội rõ ràng: “Đang nói gì đấy? Nào, hai cậu đừng ngủ nữa, đăng ký tham gia đại hội thể thao đi.”
Hai người: “…”
Người vừa nói là La Văn, lớp phó thể dục, là chàng trai nhiệt tình nhất lớp, không ai sánh bằng. Cậu ấy khéo ăn nói, tháo vát, được lòng cả thầy cô lẫn bạn bè.
La Văn ghi lại các môn mà hai người đăng ký rồi tiếp tục đi xuống cuối lớp.
“Cố Tương.” Nụ cười trên mặt cậu ấy bỗng rạng rỡ hơn, nhưng tông giọng lại nhỏ đi nhiều, “Đại hội thể thao cậu muốn đăng ký môn gì?”
Cố Tương ngẩng đầu nhìn cậu, sau cặp kính dày là đôi mắt không chút cảm xúc: “Không đăng ký được không?”
La Văn khó xử nói: “Chắc không được đâu, giống năm ngoái thôi, thầy cô yêu cầu mỗi bạn nữ phải tham gia ít nhất một môn.”
Cố Tương im lặng một lúc.
Trong mắt các bạn cùng lớp, Cố Tương và Thẩm Phương Nguyệt là hai sự tồn tại hoàn toàn khác nhau.
Thẩm Phương Nguyệt có khuôn mặt xinh đẹp kiêu kỳ, nhưng ngoài dự đoán, tính cách của cô lại cởi mở, tươi sáng và dễ gần.
Cố Tương có đôi mắt tròn trong veo, môi mỏng, mái tóc ngắn gọn gàng tươi tắn, thoạt trông hiền lành và rụt rè.
Nhưng thực ra không dễ tiếp cận.
Cô ấy ít nói cũng ít biểu cảm. Trừ khi cần thiết, cô ấy hầu như không chủ động bắt chuyện với ai, trả lời cũng nhạt nhẽo. Trong lớp, cô ấy chỉ hơi thân với Thẩm Phương Nguyệt, Bùi Kỳ và Trần Mạn.
Cố Tương nhanh chóng cụp mắt xuống: “Vậy thì đăng ký chạy 100 mét.”
“100 mét đã đăng ký hết rồi.” La Văn nhanh chóng liếc qua bảng đăng ký, “Chạy tiếp sức được không? 4×400 mét nam nữ phối hợp.”
“Tớ chạy chậm lắm, sẽ kéo cả đội xuống. Có môn cá nhân nào khác không?”
“Xin lỗi nha, tớ hỏi từ trên xuống nên các môn cá nhân cho nữ gần như đăng ký hết rồi.”
La Văn cúi đầu, vô thức sờ mũi, cười nói: “Với lại, tớ thấy bình thường cậu chạy cũng nhanh mà, giờ thể dục lúc nào cậu chẳng về đích trước mấy người khác.”
Đó là vì muốn về lớp sớm để làm bài tập.
Thấy không còn lựa chọn nào khác, Cố Tương không nói thêm, cúi đầu tiếp tục đọc sách: “Vậy thì chạy tiếp sức đi.”
La Văn mỉm cười gật đầu, ngay ngắn viết tên “Cố Tương” dưới tên mình.
Sau đó cậu định đi sang bàn khác.
“Vậy tớ cũng chạy tiếp sức.” Thẩm Phương Nguyệt chống cằm, đặt bút phía trên môi, lười nhác nói.
La Văn khựng lại, liếc xuống chân cô, sửng sốt nói: “Chân cậu bị thương rồi mà? Tham gia đại hội thể thao được hả?”
Dưới gầm bàn, ống quần đồng phục bên chân của Thẩm Phương Nguyệt được kéo lên đến đầu gối, để lộ đôi chân thon dài trắng trẻo.
Chân cô bôi thuốc, để không làm bẩn quần, mấy ngày nay cô toàn xắn như vậy.
Thẩm Phương Nguyệt xua tay: “Không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, không động đến xương, giờ cũng chẳng đau mấy, vẫn chạy được.”
“Được, vậy trước mắt tớ cứ viết tên cậu nhé. Sau này lúc tập luyện nếu có chỗ nào không thoải mái thì nói tớ, vẫn có thể điều chỉnh.” La Văn viết tên cô vào, vừa lẩm bẩm: “Tốt thật, hai bạn nữ chạy nhanh nhất lớp mình đều tham gia chạy tiếp sức… Tống Triết, cậu chọn môn gì?”
Tống Triết không quá quan tâm đến mấy chuyện này, dù sao cũng chỉ là điền cho đủ số. Cậu ta ôm đầu bằng hai tay, nói: “Môn nào thiếu người thì cứ điền tên tớ vào.”
“Đợi hoài câu này của cậu đấy, mãi chẳng có ai chịu đăng ký chạy 3000 mét nam, tớ thì đăng ký đủ môn rồi, không thêm được nữa. Ghi tên cậu vào nhé.” La Văn hỏi tiếp người bên cạnh, “Bùi Kỳ, còn cậu thì sao?”
Thẩm Phương Nguyệt ngả người ra sau, tựa lưng vào mép bàn của Bùi Kỳ, bỗng nhiên chen vào: “Tiếp sức nam nữ còn chỗ không?”
La Văn hơi ngạc nhiên: “Còn, hiện tại nam mới có mình tớ đăng ký, còn thiếu một người.”
Thẩm Phương Nguyệt cười nói: “Vậy thì điền tên cậu ấy đi.”
Người bị nhắc tới dừng bút lại, ngẩng đầu hỏi: “Liên quan gì đến cậu?”
“Tất nhiên là liên quan rồi.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Tớ là người phát ngôn đại diện của Bùi Kỳ.”
Bùi Kỳ hỏi lại: “Ai phong thế?”
Thẩm Phương Nguyệt đắc ý lắc đầu: “Tớ tự phong đấy.”
“….”
Ánh mắt Bùi Kỳ lướt qua mái tóc đuôi ngựa bay bay của cô, cuối cùng không nói gì, xoay xoay bút rồi cúi đầu tiếp tục viết.
La Văn nhìn qua lại giữa hai người, hỏi: “Vậy? Bùi Kỳ, tớ điền tên cậu vào nhé?”
“Ừ.” Bùi Kỳ lười biếng đáp.
&&
Là một trong những trường cấp ba hàng đầu của tỉnh, Nhất Trung Sơn Thành rất chú trọng vào sự phát triển toàn diện của học sinh về đạo đức, trí tuệ, thể chất, thẩm mỹ và lao động. Đại hội thể thao của trường được tổ chức hàng năm và năm nào cũng hoành tráng.
Nhà trường đã coi trọng thì thầy cô đương nhiên cũng vậy. Tuần diễn ra đại hội thể thao, tiết tự học cuối cùng trong mỗi buổi chiều của khối 10 và 11, thầy cô đều cho các vận động viên của lớp ra sân thể dục tập luyện.
Vì vậy mỗi buổi chiều sân thể dục đều chật kín học sinh.
Bùi Kỳ chạy xong một vòng, tiện tay lấy một chai nước khoáng chưa mở, vặn nắp uống hai ngụm rồi vô thức ngẩng đầu tìm người trên đường chạy.
Thẩm Phương Nguyệt xắn ống quần lên, trên đường chạy màu đỏ cô rất nổi bật.
Để tiện chạy, cô buộc tóc thành một búi chắc chắn, chạy nhanh hơn cả mấy chàng trai xung quanh, giống như một cơn gió nhẹ lướt qua.
“Chị Nguyệt đúng là chạy ghê thật.” Tống Triết nhìn theo ánh mắt của Bùi Kỳ, không nhịn được cảm thán.
Bùi Kỳ đặt chai nước xuống, đưa tay về phía Tống Triết: “Đưa tớ đồng hồ bấm giờ.”
Cổ Hàm xuống sân kiểm tra tình hình tập luyện của học sinh lớp mình, lập tức thấy đám con trai ngồi trên thảm cỏ.
Cô bước tới, cau mày hỏi: “Sao mấy em không tập luyện?”
Tống Triết giật mình, lập tức diễn kịch, thở hổn hển: “Ha… ha… em tập rồi, cô ơi… ha, em vừa chạy xong 3000 mét…”
“Cô ơi, cô có thấy không?” Chung Chấn chỉ lên nóc tòa nhà dạy học khối 12, “Quả tạ của em, em vừa ném lên đó rồi.”
Cổ Hàm: “….”
Cổ Hàm lập tức đá mỗi đứa một cái rồi mới nói chuyện chính.
Cô nhìn về phía một người khác: “Bùi Kỳ, vừa rồi trường mới thông báo năm nay lễ khai mạc đại hội thể thao mỗi lớp cần cử hai người làm dẫn đoàn, một nam một nữ. Cô dự định để em và Thẩm Phương Nguyệt, không có vấn đề gì chứ?”
Dẫn đoàn, nói trắng ra là người đứng hàng đầu cầm bảng tên lớp, trông chẳng khác gì mấy kẻ ngốc.
Cổ Hàm hỏi: “Sao thế, ngại mất mặt à?”
“Cảm thấy phiền ạ.” Cậu đáp thẳng thắn.
Cổ Hàm đã đoán trước câu trả lời này từ cậu.
Từ khi Bùi Kỳ học lớp 10, cô đã nhận ra thằng bé không giống với những bạn nam cùng tuổi.
Rõ ràng đang trong độ tuổi dễ tò mò với mọi thứ, thích nổi bật và muốn trở nên đặc biệt, vậy mà Bùi Kỳ lại tỏ ra chẳng hứng thú với bất kỳ điều gì, thái độ lúc nào cũng dửng dưng lạnh nhạt.
Chỉ tiếc là khuôn mặt điển trai, trẻ trung ấy không được đưa lên đứng đầu hàng của lớp để “khoe” thì thật uổng phí.
Cổ Hàm gật đầu: “Được thôi, vậy cô sẽ hỏi các bạn nam khác. Em có thấy Cố Phi Bạch đâu không?”
“… Cô đợi đã ạ.”
Cổ Hàm quay đầu lại, khó hiểu nhìn cậu.
Bùi Kỳ khẽ lắc chai nước trong tay, im lặng vài giây rồi nói: “Em sẽ làm.”
Cổ Hàm ngạc nhiên: “Không phải em thấy phiền sao?”
“Cống hiến vì tập thể lớp.” Bùi Kỳ nói một cách vô cảm, “Có thể vượt qua được ạ.”
“?”
&&
Thẩm Phương Nguyệt lao qua vạch đích, đụng nhẹ vào Bùi Kỳ, tựa vai vào cậu, thở hổn hển hỏi: “Cô giáo vừa nói gì với cậu thế?”
Bùi Kỳ: “Muốn chúng ta làm người dẫn đầu đoàn diễu hành khai mạc đại hội thể thao.”
“Ồ.” Thẩm Phương Nguyệt tỏ vẻ phiền muộn nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ, “Haizzz, đẹp cũng phiền phức ghê.”
“….”
Bùi Kỳ tỏ ra chẳng buồn nghe mấy lời vớ vẩn của cô, quay người định đi thì bị Thẩm Phương Nguyệt kéo áo lại.
Cô cúi nhìn đồng hồ bấm giờ trong tay cậu: “Lần này tớ chạy thế nào?”
Bùi Kỳ đưa cho cô chai nước: “Nhanh hơn lần trước.”
“Nhanh hơn cậu không?”
“Trời chưa tối mà đã mơ rồi à?”
“….”
Xí!
Nhận nhiệm vụ làm người dẫn đoàn, Bùi Kỳ và Thẩm Phương Nguyệt sau khi tập xong các môn thi của mình vẫn phải ở lại tập luyện riêng.
Đến khi hoàng hôn, sân thể dục chỉ còn lác đác vài bóng người, hai người tìm một khoảng trống để tập.
Thẩm Phương Nguyệt dùng hai tay nâng bảng tên lớp, rất nghiêm túc đi một đoạn rồi hỏi người phía trước: “Thế nào?”
Bùi Kỳ ngồi trên thảm cỏ, lưng hơi cong xuống, tư thế không mấy ngay ngắn, ánh hoàng hôn phủ lên người cậu một lớp ánh sáng cam ấm áp.
Cậu lười biếng co chân lại, giơ điện thoại quay video cho Thẩm Phương Nguyệt.
“Tự mình xem đi.” Bùi Kỳ đưa điện thoại cho cô, chống tay đứng dậy.
“Cậu đi đâu đấy?” Thẩm Phương Nguyệt hỏi.
“Tìm cô giáo.”
“Tìm cô giáo làm gì?”
“Hỏi xem có thể đổi người không. Cậu đi ngốc quá, tớ không chấp nhận nổi.”
“?”
Bùi Kỳ còn chưa đứng dậy hẳn, cánh tay đã bị Thẩm Phương Nguyệt đấm cho một cái.
Sau một hồi đùa nghịch, hai người ngồi kề vai nhau trên bãi cỏ.
Thẩm Phương Nguyệt cúi đầu xem lại video Bùi Kỳ vừa quay, muốn xem dáng đi của mình có chỗ nào cần chỉnh sửa không. Xem được một lúc, cô không nhịn được mà càu nhàu: “Cậu quay tớ xấu quá đi!”
“Điều kiện bản thân cậu chỉ thế thôi.” Bùi Kỳ nói, “Đừng đòi hỏi quá cao.”
“… Rõ ràng là do cậu quay tệ! Cậu nhìn đi! Quay tớ thành cằm đôi luôn này, tớ làm gì có cằm đôi chứ?”
Thẩm Phương Nguyệt vừa định giơ điện thoại lên làm bằng chứng thì cổ bỗng thấy hơi nóng.
Bùi Kỳ giơ tay lên, hai ngón tay khẽ chạm vào cằm cô, tùy ý xoa nhẹ hai cái.
“Ai nói không có?” Cậu nghiêng đầu, cười như trêu chọc cô, “Đây chẳng phải là nó sao?”
Hoàng hôn buông xuống, nhiệt độ cũng dịu đi.
Có lẽ do ánh sáng, đôi mắt của Bùi Kỳ dường như nhạt màu hơn thường ngày. Rõ ràng là đang nói những lời châm chọc, nhưng ánh mắt lại dịu dàng.
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy ngón tay của Bùi Kỳ nóng rực.
Cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động vạt áo đồng phục và mái tóc cô. Tai cô bỗng giật nhẹ hai cái, lập tức bừng tỉnh.
Cô kéo tay Bùi Kỳ ra, giọng nhanh chóng lầm bầm: “… Do cậu quay dở á.”
Bùi Kỳ quay mặt đi, chống tay đứng dậy lần nữa. Nhưng chưa kịp đứng vững, quần đồng phục đã bị ai đó kéo lại.
“Cậu thật sự không làm người dẫn đoàn à?” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Không được, cậu phải đi cùng tớ.”
“Buông ra.”
“Không buông!”
“Ồ.” Bùi Kỳ đáp, “Vậy nghĩa là tớ không cần luyện tập nữa?”
Ống quần lập tức được thả ra, Bùi Kỳ cúi người nhặt bảng tên lớp, đi đến vị trí xuất phát mà Thẩm Phương Nguyệt làm sẵn, lười biếng bước đi một lượt.
Thẩm Phương Nguyệt ngồi vào chỗ Bùi Kỳ vừa nãy ngồi, cũng cầm điện thoại quay cậu.
Bùi Kỳ đi xong một vòng, thấy Thẩm Phương Nguyệt nhíu mày, cầm điện thoại với vẻ mặt vô cùng lo lắng. Rồi cô thò đầu ra từ sau điện thoại, nói với cậu: “Bùi Kỳ, cậu đi lại lần nữa đi.”
Bùi Kỳ: “?”
“Tớ quay xuất sắc quá, nhìn cậu đẹp trai quá mức.” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Đi lại lần nữa đi.”
“…”
&&
Sau một tuần luyện tập dưới cái nắng gay gắt, cuối cùng ngày hội thể thao cũng đến.
Vì đây là một trong những hoạt động tập thể hiếm hoi của trường nên hôm nay ai cũng tự giác đến sớm. Còn nửa tiếng nữa mới đến lễ khai mạc nhưng các dãy nhà dạy học của khối 10 và khối 11 đã ồn ào náo nhiệt, chật kín người.
“Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt quay đầu hỏi người phía sau, “Tớ có xinh không?”
Bùi Kỳ ngẩng đầu khỏi bài kiểm tra, ánh mắt chỉ dừng trên mặt cô chưa đến nửa giây: “Xấu.”
“Tớ nghe thấy tiếng lòng của cậu rồi, cậu nói tớ siêu xinh đúng không?” Thẩm Phương Nguyệt cười nói.
“Thế à?” Bùi Kỳ đáp, “Nếu nghe được tiếng lòng của tớ, thì sao bài kiểm tra Toán giữa kỳ của cậu chỉ được 43 điểm?”
Thẩm Phương Nguyệt mỉm cười: “Hôm nay là ngày hội thể thao vui vẻ và tự do nhất học kỳ này, đừng ép tớ đánh cậu nhé.”
“Úi chà, đẹp thật đấy chị Nguyệt! Thế nào, lát nữa đi thảm đỏ không?” Tống Triết vừa vào lớp, đặt cặp xuống đã khen ngợi.
Thẩm Phương Nguyệt giơ nắm đấm về phía cậu ta: “Nói hay lắm, bây giờ cậu tạm thời là người bạn tốt nhất của tớ.”
Tống Triết cụng nắm đấm với cô: “Được luôn!”
“Nào, Bùi Kỳ.” Thẩm Phương Nguyệt lắc lắc thỏi son trong tay, “Tớ chia cho cậu một chút sắc đẹp của tớ nhé?”
Bùi Kỳ: “Cảm ơn, nhưng không cần.”
Thẩm Phương Nguyệt xoay người đứng dậy, cúi người lại gần cậu, trên mặt là nụ cười trêu chọc:”Thôi mà, để tớ thoa một chút thôi. Tớ dùng tay thoa nhẹ thôi, không rõ đâu, chắc chắn người khác không nhận ra đâu—”
Bùi Kỳ hơi nhíu mày, vừa định đẩy cô ra nhưng khi ngẩng đầu lên thì chợt khựng lại.
Theo yêu cầu của trường, hôm nay Thẩm Phương Nguyệt mặc áo phông đồng phục mùa hè màu xanh.
Lúc này, hai chiếc cúc áo trước ngực cô không cài, khi cô cúi người xuống làm cổ áo lập tức mở rộng ra.
Lớp vải màu hồng nhạt bên trong ôm sát, làm nổi bật vóc dáng tinh tế, làn da trắng nõn của Thẩm Phương Nguyệt như phát sáng.
“Cô giáo gọi xuống sân rồi!” Một giọng nam từ cửa sau vang lên.
Thẩm Phương Nguyệt theo phản xạ quay đầu lại, đột nhiên cảm thấy áo bị thứ gì đó chọc vào.
Cô cúi đầu nhìn, thấy một cây bút đang chọc vào cổ áo mình, đẩy cổ áo dính sát vào da, che đi khung cảnh bên trong.
Người cầm bút cúi đầu, không thấy rõ biểu cảm.
“Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ khẽ nói, “Cài hết cả hai cúc áo lại cho tớ.”
Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, đầu càng cúi thấp hơn.
“Rõ ràng tớ đã cài một cái mà, sao lại bung ra rồi…” Cô lập tức đứng thẳng, cài lại cúc áo, nghĩ một chút rồi quyết định cài luôn cả hai cái.
Nghĩ đến tư thế của mình lúc nãy, tay cô khựng lại, cổ đột nhiên nóng ran, cảm giác nóng ấy lan dần lên.
Trước khi rời khỏi lớp, Thẩm Phương Nguyệt liếc qua gương, thấy má mình đỏ bừng như vừa đánh má hồng.
Các bạn trong lớp lần lượt ra ngoài. Thẩm Phương Nguyệt chen trong đám đông, cuối cùng không nhịn được mà khẽ đụng vào Bùi Kỳ bên cạnh.
“Cậu vừa rồi! Không phải! Đã nhìn thấy rồi chứ!!!” Cô nhỏ giọng chất vấn.
“….”
Bùi Kỳ quay đầu lại. Cậu cao hơn cô, cúi xuống nhìn cô mang theo sự lạnh nhạt và châm chọc.
“Không.” Cậu nói, “Với lại, cậu có gì đáng để nhìn?”
“…………….?”
Tất cả cảm xúc ngượng ngùng lúc nãy của Thẩm Phương Nguyệt lập tức bay biến. Cánh tay của Bùi Kỳ lại trở thành mục tiêu.
Lực đánh của Thẩm Phương Nguyệt chỉ như gãi ngứa, Bùi Kỳ chẳng thèm để ý, mặc cô đánh.
Chọc giận Thẩm Phương Nguyệt xong, cậu quay mặt đi.
Nhưng phần vành tai ẩn dưới mái tóc đen vẫn đỏ bừng như cũ.
Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Story
Chương 11: Cậu vừa rồi! Không phải! Đã nhìn thấy rồi chứ!!!
10.0/10 từ 31 lượt.
