Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 13: Thẩm Phương Nguyệt, cậu cứ ngốc như vậy cũng khá tốt.


Bình thường học sinh học hành đã rất vất vả rồi, thế nên vào ngày hội thể thao tổ chức mỗi năm, các thầy cô đều ngầm hiểu mà nới lỏng kỷ luật.


Khán đài rộn ràng náo nhiệt, mọi người rì rầm trò chuyện, trên tay vẫn cầm theo mấy món ăn vặt.


Tống Triết giấu cả người mình trong chiếc áo khoác đồng phục, hai tay ôm chặt điện thoại, mải mê chơi game, đang chơi cao trào thì chân đột nhiên bị ai đó chạm vào.


Cậu ta nhanh nhẹn nhét điện thoại vào cạp quần, nhấc quyển sách trên đùi lên, kéo áo khoác xuống: “Có chuyện gì thế cô, em đang học bài đây— Vãi! Làm tớ sợ muốn chết. Tưởng cô Cổ tới bắt rồi chứ.”


Nhìn rõ người trước mặt, Tống Triết thở phào, quan tâm hỏi: “Sao rồi? Nhảy cao có va vào xà không?”


Bùi Kỳ nghe vậy cười lạnh, nghiêng người sang bên, để lộ Thẩm Phương Nguyệt phía sau.


Chỉ thấy Thẩm Phương Nguyệt ngẩng cao đầu, trên mặt là nụ cười tiêu chuẩn giả tạo như người mẫu quảng cáo. Cô giơ cao hai tay, một tay vòng ra sau đầu, tạo dáng giống hệt nữ minh tinh nóng bỏng trên lon nước dừa nổi tiếng— Chỉ là, thay vì lon nước dừa thì cô lại cầm một tấm giấy chứng nhận mỏng manh. Trên đó viết: Chúc mừng bạn học (Bùi Kỳ) đạt giải ba môn nhảy cao khối 11 tại Đại hội thể thao lần thứ 66 của Trường THPT Nhất Trung Sơn Thành. Trao tặng giấy khen này để khích lệ.


Thẩm Phương Nguyệt kiêu hãnh hếch chiếc cằm nhỏ, chiếc huy chương đồng lấp lánh ánh sáng dưới nắng.


Tống Triết: “….”


Bùi Kỳ từ nãy đến giờ chẳng buồn ngoảnh lại: “Thẩm Phương Nguyệt, tớ đã bảo rồi, đừng giơ kiểu đó.”


“Sao thế?” Thẩm Phương Nguyệt nói, “Tớ đạt được thành tích to lớn thế này, đương nhiên phải cho cả trường nhìn thấy chứ.”


Bùi Kỳ: “Thành tích đó liên quan gì đến cậu?”


“Sao lại không? Không có tớ cổ vũ nhiệt tình, cậu làm gì giành được huy chương đồng? Cậu xem đội cổ vũ lớp khác, âm lượng có bằng một nửa tớ không?” Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc tính toán rồi gật đầu tự khẳng định: “Nói nghiêm túc thì công lao của tớ chiếm 80% đấy.”


“Nếu không có mấy tiếng la hét của cậu làm nhiễu, tớ đã giành được huy chương vàng rồi.”


Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc: “Cậu đúng là không biết xấu hổ.”


“Như nhau cả thôi.”


Cả hai vừa cãi cọ vừa lách qua Tống Triết, ngồi lại chỗ ngồi.


Tống Triết ban đầu cứ nghĩ Thẩm Phương Nguyệt đăng ký nhảy cao cho Bùi Kỳ là để xem cậu ta mất mặt, không ngờ Bùi Kỳ lại mang về huy chương đồng.


Cậu ấy sực tỉnh: “Không phải chứ, Bùi Kỳ, cậu thật sự biết nhảy cao à?!”


Bùi Kỳ: “Mấy hôm trước chẳng phải mới học sao?”


“…”


Sau giờ học tùy tiện kiếm cái đệm nhảy vài cái, rồi đi thi cái được hạng ba sao?!


Thấy Tống Triết mặt mũi khó diễn tả, Thẩm Phương Nguyệt thò đầu ra, cách Bùi Kỳ giải thích: “Từ nhỏ cậu ta đã nhảy cao tốt lắm rồi, lúc trước tớ còn định đổi biệt danh cậu ta thành Ếch Xanh.”


Tống Triết: “Thế sao không đổi?”


Thẩm Phương Nguyệt tiếc nuối: “Cậu ấy bảo chỉ muốn làm Rùa—”


Chưa dứt lời, cổ áo phía sau đã bị ai đó nắm lấy, Thẩm Phương Nguyệt lập tức sửa lời: “Không đúng, là Ninja Rùa!”


Vô ích, vẫn bị Bùi Kỳ lôi về lại chỗ.



“Nói đủ chưa.”


“Làm sao, tớ đâu có nói bậy.” Thẩm Phương Nguyệt mạnh miệng.


Bùi Kỳ chẳng buồn đáp. Trước kia Thẩm Phương Nguyệt ỷ c** nh* tuổi, gán cho cậu đủ thứ biệt danh xấu xí, nào là nói có con heo hồng trùng tên với cậu, ép gọi cậu là Heo Heo; không lâu sau lại gọi là Ếch Xanh, còn mặt dày tự xưng mình là Công Chúa Thiên Nga.

(*)
Sắp đủ bộ sưu tập động vật rồi.


Bao nhiêu năm trôi qua, độ “mặt dày” của Thẩm Phương Nguyệt chẳng giảm đi chút nào. Chẳng bao lâu sau, cái đầu ấy lại thò sang, mái tóc mềm mại cọ vào đồng phục cậu, giọng điệu ngang ngược: “Rùa à, tớ vì cái huy chương này vất vả biết bao, tối nay cậu phải mời tớ ăn cơm đấy.”


“Nằm mơ đi.”


“Tớ muốn ăn hoành thánh ở con hẻm sau trường!” Thẩm Phương Nguyệt nắm chặt hai tay, đung đưa về trước về sau như đang diễu hành, đều đặn hô vào tai Bùi Kỳ: “Hoành thánh! Hoành thánh! Hoành thánh! Hoành thánh!”


Bùi Kỳ cảm thấy Thẩm Phương Nguyệt dù có đến 50 tuổi chắc cũng vẫn ấu trĩ như vậy.


Cậu cũng nắm tay lại, bắt chước Thẩm Phương Nguyệt, đáp lại một cách vô cảm: “Không mời. Không mời. Không mời. Không mời.”


Thẩm Phương Nguyệt: “…”


&&


Môn tiếp sức nam nữ được trường sắp xếp vào tiết cuối buổi chiều, 16 lớp khối 11 được chia làm hai bảng thi đấu, cuối cùng xếp hạng dựa trên tốc độ hoàn thành.


Sắp đến giờ tan học và lại là cuộc thi đồng đội nên quanh đường chạy chật kín khán giả.


Một vòng sân thể dục dài đúng 400 mét, điểm trao gậy cho mỗi người đều giống nhau. Sau khi kiểm tra xong, tất cả vận động viên đều tập trung ở vạch xuất phát.


Thẩm Phương Nguyệt cẩn thận xắn ống quần lên đến đầu gối, bắt đầu khởi động.


Đồng phục ôm sát theo từng động tác, làm nổi bật vóc dáng cân đối. Dù là đôi chân, cánh tay hay chiếc cổ, Thẩm Phương Nguyệt đều rất thon dài. Hồi nhỏ Diệp Uyển từng gửi cô đi học múa, giáo viên dạy múa khi thấy cô thì vui mừng khôn xiết, tưởng như tìm được một mầm non triển vọng.


Trùng hợp thay, điệu múa đầu tiên cô học lại tên là “Công chúa Thiên nga”.


Nhưng chỉ sau vài ngày, Thẩm Phương Nguyệt vì bị đau bởi động tác ép dẻo đã khóc lóc trốn vào phòng Bùi Kỳ, nhất quyết không chịu đi học nữa.


Lúc đó Diệp Uyển đứng bên ngoài gõ cửa, dỗ dành: “Bé ngoan, cố gắng thêm chút nữa là con sẽ trở thành công chúa thiên nga thật rồi!”


Không chịu được sự khó khăn, Thẩm Phương Nguyệt bám lấy áo Bùi Kỳ không cho cậu mở cửa, nước mắt nước mũi tèm nhem: “Bùi Kỳ còn không chịu làm Ếch Xanh, thì con cũng không làm Công chúa Thiên nga nữa!”


Nghĩ đến đây, Thẩm Phương Nguyệt lại nhớ tới cảm giác đau đớn khi ép dẻo năm đó, cô xoa xoa đùi đầy thương cảm.


“Đau chân à?” Người bên cạnh hỏi.


Thẩm Phương Nguyệt gật đầu.


Bùi Kỳ nhíu mày. Sáng nay lúc đợi xe buýt, cậu đã kiểm tra vết thương của cô rồi, vảy cũng sắp bong ra, sao lại còn đau?


Cậu định ngồi xuống xem thì nghe Thẩm Phương Nguyệt than: “Cái cô giáo dạy múa hồi đó ra tay thật là ác!”


“?”


“Nhưng mà cậu cũng chẳng có nghĩa khí! gì hết” Thẩm Phương Nguyệt húc vai cậu, nhắc lại chuyện hơn chục năm trước: “Lúc đó cậu lại còn định mở cửa cho mẹ tớ vào!”


“….”



“Gì vậy.”


“Ước gì lúc học bài cậu cũng nhớ tốt như nhớ mấy chuyện này.”


“….”


Tống Triết và Chung Chấn đi theo cổ vũ, mắt dáo dác nhìn quanh, lúc này đầu óc quay vòng vòng.


Chung Chấn thì thầm: “Trời ơi, lượt cuối toàn là đội hình siêu sao, các cậu nhìn đi, toàn là học sinh thể thao đấy!”


Lớp bọn họ sau khi bàn bạc đã quyết định thứ tự tiếp sức là: Thẩm Phương Nguyệt, La Văn, Cố Tương, Bùi Kỳ.


“Thì sao chứ? Người chạy cuối lớp mình cũng là ngôi sao mà.” Tống Triết nói, “Ngày nào cũng có tên trên bảng vinh danh của trường, sáng nay mới giành thêm huy chương đồng nhảy cao đấy, kém gì ai?”


La Văn cười: “Đúng vậy, tiếc là năm ngoái Bùi Kỳ bận thi Olympic Vật lý không tham gia được, chứ không lớp mình đã có thêm một huy chương rồi.”


Thẩm Phương Nguyệt phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy!”


Ngôi sao đang khởi động bên cạnh, không thèm để ý đến họ.


Thi đấu sắp bắt đầu, lớp họ được phân vào làn chạy ở chính giữa.


Thẩm Phương Nguyệt là người chạy đầu tiên, cô đứng trên đường đua, nhẹ nhàng bật nhảy vài cái tại chỗ, toàn thân như không có trọng lượng.


Bùi Kỳ đứng bên cạnh chờ đến lượt mình, bất chợt nghe thấy vài tiếng “tách tách”, quay đầu lại nhìn thì thấy một học sinh đeo thẻ công tác ban tuyên truyền của trường đang cầm máy ảnh chụp ảnh, chắc là đang thu thập tư liệu cho bản tin tuyên truyền của trường.


Đối phương chụp xong liền cúi đầu kiểm tra ảnh, Bùi Kỳ liếc mắt nhìn, mấy tấm chụp đều lấy nét vào Thẩm Phương Nguyệt.


Đến lúc Thẩm Phương Nguyệt nhìn thấy mình trên tờ báo tuyên truyền, không biết cô lại đắc ý đến mức nào.


Bùi Kỳ thu lại ánh mắt, nhìn sang phía kia, vừa hay thấy Thẩm Phương Nguyệt bị một chàng trai ở trên đường chạy bên cạnh vỗ vai.


Chàng trai đó cười tươi roi rói, không biết cậu ta đang nói gì với Thẩm Phương Nguyệt, khoảng cách quá xa, lại ồn ào nên cậu không nghe thấy gì.


Thẩm Phương Nguyệt quay đầu lại trả lời, nhưng Bùi Kỳ không nhìn thấy biểu cảm của cô.


Mấy người bên cạnh đang bàn bạc xem lát nữa hô khẩu hiệu cổ vũ như thế nào, Bùi Kỳ bỗng nhiên lên tiếng: “Chung Chấn.”


“Hả?” Chung Chấn quay đầu lại, “Sao thế, đại minh tinh?”


Bùi Kỳ hất cằm lên: “Người bên cạnh Thẩm Phương Nguyệt là ai vậy?”


Chung Chấn nheo mắt nhìn: “Ai— à, là cái thằng sáng nay thi nhảy cao rồi nói chuyện với bọn mình ấy mà! Học lớp 11/9, tên là…”


“Người muốn xin WeChat của Thẩm Phương Nguyệt.”


Giọng nói và ngữ điệu của Bùi Kỳ có hơi lạnh lùng, Chung Chấn sững lại: “Đúng, là cậu ta, sao thế?”


Bùi Kỳ lắc đầu.


Bảo sao nhìn thấy quen quen.


Trọng tài không biết đang do dự gì mà mãi không thổi còi, giữa đường chạy hai người kia ríu rít trò chuyện không ngừng.


Không thân thiết, không quen biết nhau, có gì mà phải nói nhiều như thế.



Thầy hỏi cậu về kế hoạch của cuộc thi Vật lý tháng sau, Bùi Kỳ vừa trả lời được hai câu thì nghe thấy tiếng còi— cuộc thi bắt đầu rồi.


“Vãi chưởng!” Tống Triết hét lớn, “Chị Nguyệt bay đi rồi!”


Nhiều cô gái ở độ tuổi dậy thì thường để ý đến thể diện, ngại ngùng, sợ mất mặt hay sợ lộ hàng, khi chạy thường không tránh khỏi có chút e ngại. Lượt chạy đầu tiên có mấy cô gái, hầu như ai cũng vô thức kéo lại vạt áo đồng phục hoặc vuốt tóc mái.


Nhưng Thẩm Phương Nguyệt thì không. Dù sức lực không tốt, nhưng cô chạy rất nhanh, đôi chân dài đạp mạnh hơn ai hết, môi mím chặt, hai má phồng lên, trông như một con thiên nga xinh đẹp đang cố gắng vẫy cánh loạn xạ.


Không thanh lịch, không xinh đẹp như thường ngày, nhưng lại rất sống động.


Ngay từ lúc xuất phát cô đã chạy rất nhanh, suốt đường đua luôn bám sát hai bạn nam ở làn bên cạnh, chẳng mấy chốc đã gần tới điểm chuyền gậy.


Cô gái ở ban tuyên truyền vội giơ máy ảnh lên, vừa định chụp thêm vài tấm thì bên cạnh vang lên hai tiếng bấm máy.


Cô gái theo phản xạ quay đầu, phát hiện chàng trai đứng cạnh mặt không biểu cảm gì giơ điện thoại lên, lợi dụng chiều cao của mình, thản nhiên chụp cùng một người với cô.


&&


Cuộc thi cuối cùng trong ngày đã kết thúc, ánh hoàng hôn phủ khắp khuôn viên trường, ánh nắng vàng óng tràn ngập trên thảm cỏ sân thể dục, cùng với những học sinh th* d*c đang nằm dài sau khi chạy tiếp sức.


“—Hạng ba!” La Văn không tin nổi, kích động hét lên, “Lớp mình đạt hạng ba tiếp sức rồi!!!!”


“Ừ.” Cố Tương nhìn cổ tay mình đang bị cậu ấy nắm chặt lắc qua lắc lại, “Thả tay tớ ra trước được không… đừng nhảy nữa.”


“Không phải, không phải—” Cuộc thi kết thúc đã một lúc, Chung Chấn vẫn còn sững sờ, ” Bùi Kỳ mà lại đánh bại được hai thằng chuyên thể dục!! Chuyện này hợp lý à?!!”


“Chuyện thường thôi.” Tống Triết lắc đầu tặc lưỡi, “Tớ thấy cú xuất phát như tên lửa của chị Nguyệt mới gọi là dữ dội, vèo một cái lao đi, làm cho nhóm người ở lượt đó đều ngơ ngác.”


Bùi Kỳ vừa chạy xong lượt cuối, cậu hơi khom người, xương bả vai đẩy căng lớp áo thun, đều đặn điều chỉnh nhịp thở.


Ai mà có thể chạy nhanh hơn học sinh thể dục được chứ, chỉ là mấy lớp kia ở các lượt đầu chạy chậm quá, lượt cuối không thể vượt lên mà thôi.


Bùi Kỳ lười giải thích với Chung Chấn, nhấc chân đá nhẹ vào mũi giày người đang nằm dài trên cỏ: “Thẩm Phương Nguyệt, có thấy bẩn không?”


Thẩm Phương Nguyệt từ lúc chạy xong đã nằm bệt như thế này rồi. Mệt quá đi mất.


“Không sao.” Cô yếu ớt nói, “Phía dưới có lót áo khoác của cậu rồi.”


“…..”


“Khát quá.” Thẩm Phương Nguyệt ra lệnh như bà lớn, “Đưa cho tớ chai nước.”


Bùi Kỳ đưa nước cho cô, Thẩm Phương Nguyệt vừa định cầm lấy thì Bùi Kỳ rụt tay lại: “Ngồi dậy mà uống, muốn sặc chết à?”


“Ờ.” Thẩm Phương Nguyệt đưa tay ra về phía cậu: “Đỡ ai gia dậy đi.”


“….”


Thẩm Phương Nguyệt bị kéo ngồi dậy, uống nước từng ngụm nhỏ. Uống được một nửa, cô bỗng nhớ ra gì đó: “À đúng rồi! Chạy tiếp sức lớp 11/9 được hạng mấy?”


Mới nói chuyện với cậu ta có vài câu mà quan tâm người ta rồi à?


Nghĩ tới cảnh tượng trước lúc chạy tiếp sức, giọng Bùi Kỳ lạnh nhạt: “Thứ hai từ dưới lên.”


Thẩm Phương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, siết chặt nắm đấm: “Yes!”



“Sao thế chị Nguyệt?” Mọi người cũng nhìn sang, thấy phản ứng của cô, Tống Triết hỏi: “Lớp đó có ai chọc giận chị à?”


Thẩm Phương Nguyệt: “Là cậu bạn ở đường chạy bên cạnh tớ, mấy cậu có thấy không?”


Bùi Kỳ ừ một tiếng: “Cậu ta thì sao?”


“Cậu ta vừa bước lên đã hỏi tớ là có cần cậu ta nhường một đoạn không!” Thẩm Phương Nguyệt vỗ đùi, tức giận nói, “Cậu ta ra vẻ cái gì chứ? Ai cần cậu ta nhường?!”


Bùi Kỳ: “…..”


Cố Tương hỏi: “Rồi sau đó thì sao?”


“Sau đó tất nhiên là tớ nói không cần rồi. Ai ngờ cậu ta càng lúc càng phiền, hết hỏi tớ thích uống trà sữa gì lại hỏi xin WeChat… Cậu ta muốn làm tớ phân tâm khi thi đấu đây mà!” Thẩm Phương Nguyệt tức giận mắng: “Thật là đê tiện!”


Bùi Kỳ: “….”


Chung Chấn: “….?”


Nghĩ lại cuộc trò chuyện buổi sáng, Chung Chấn cảm thấy có gì đó sai sai nhưng không chen vào được.


“Lúc đầu tớ còn nhịn, nhưng đến khi trọng tài sắp thổi còi rồi mà cậu ta vẫn đẩy cánh tay tớ.” Thẩm Phương Nguyệt ngồi thẳng người: “Chuyện này sao tớ có thể nhẫn nhịn được?!”


“Không nhịn.” Bùi Kỳ đáp, “Cho nên cậu?”


“Tớ cũng đẩy lại cậu ta.” Thẩm Phương Nguyệt đắc ý hất cao cằm lên: “Suýt nữa thì cậu ta ngã lăn ra đó rồi.”


“….”


“Tớ có giỏi không?”


“…..”


“Giỏi.” Cố Tương khẳng định, “Phải làm vậy mới đúng.”


“Đúng!” La Văn khiếp sợ: “Chuyện này sao cậu không nói sớm với tớ? Tớ có thể đi khiếu nại với trọng tài!”


“Thôi bỏ đi, nghĩ lại thì chắc đó là cách để kẻ yếu sinh tồn mà thôi.” Thẩm Phương Nguyệt hất tóc, phất tay đầy khí phách, “Tha cho cậu ta một lần.”


Mọi người xung quanh rôm rả trò chuyện, chỉ có Bùi Kỳ đứng cạnh cô là im lặng từ đầu đến cuối.


Sao lại thế? Sao cậu không khen cô vậy?


Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Bùi Kỳ.


Dưới ánh hoàng hôn, Bùi Kỳ cụp mắt nhìn cô với vẻ mặt rất phức tạp.


—— Như muốn nói lại thôi, bối rối, cảm thán, nhẹ nhõm.


Thẩm Phương Nguyệt: “… Cậu nhìn tớ gì vậy?”


“Không.” Bùi Kỳ ngừng lại, chậm rãi chớp mắt, vai buông lỏng một cách lười biếng: “Chỉ là đột nhiên tớ cảm thấy…”


“?”


“Thẩm Phương Nguyệt, cậu cứ ngốc thế này mãi cũng tốt.”


“???”


Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Truyện Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông Story Chương 13: Thẩm Phương Nguyệt, cậu cứ ngốc như vậy cũng khá tốt.
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...