Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 7: Quá khứ Sữa dâu
Cố Lẫm Xuyên bị gửi vào viện mồ côi sau khi có ký ức.
Nghe nói cha ruột của hắn là một kẻ phụ bạc, còn màn kịch ôm bầu bỏ chạy lỗi thời này là hình phạt mà người mẹ dành cho người cha.
Cố Lẫm Xuyên rất khó hiểu, cha hắn căn bản còn chẳng biết có sự tồn tại của cái bào thai là hắn, vậy thì rốt cuộc là đang trừng phạt ai?
Nguyễn Thanh chẳng hề kiêng dè khi kể với Cố Lẫm Xuyên về mối tình tồi tệ đó: “Gia đình cha con đáng sợ lắm, chết tiệt, mãi sau mẹ cũng mới biết, trước đó cứ ngỡ ông ta chỉ là một ông chủ bình thường thôi. Ban đầu ông ta nói sẽ không kết hôn với mẹ, mẹ còn nghĩ thì cứ ở bên nhau xem sao, cuối cùng bà đây có thèm kết hôn hay không còn chưa biết được, ai mà ngờ đã dùng biện pháp rồi mà vẫn dính chưởng.”
Vậy tại sao không bỏ con đi, Cố Lẫm Xuyên thầm nghĩ. Hàng xóm đều bảo hắn là gánh nặng, nếu không có hắn, với nhan sắc và cái khí thế không sợ trời không sợ đất của Nguyễn Thanh, chẳng lo không có ngày sống sung sướng.
“Cũng may là chuồn nhanh, nếu bị phát hiện mang thai, mẹ đã mất con rồi.” Nguyễn Thanh ấn mẩu thuốc lá vào chiếc bàn ăn đầy vết dầu mỡ, đặt trước mặt Cố Lẫm Xuyên một bát mì sợi bỏ cả đống muối, nghiến răng nói: “Không muốn mang thai là một chuyện, nhưng đã mang thai thì nhất định phải nuôi con khôn lớn, con là máu mủ của bà đây. Ăn mau đi!”
“Dạ.”
Cố Lẫm Xuyên không hiểu những yêu hận tình thù của người lớn, nhưng hắn cảm thấy hạnh phúc vì lời thề thốt nghiến răng nghiến lợi cuối cùng đó.
Mặc dù nhà thuê bẩn thỉu và xập xệ, mặc dù hàng xóm luôn chỉ trỏ, mặc dù bát mì luộc mỗi ngày đều mặn chát, nhưng hắn yêu mẹ mình. Hắn cảm thấy mọi điều không như ý trong cuộc sống đều được bù đắp bởi việc hắn được mẹ kiên định lựa chọn — cảm giác an toàn này đủ để khỏa lấp tất cả.
Sau này, trước khi Cố Lẫm Xuyên bị gửi vào viện mồ côi, Nguyễn Thanh cũng nấu một bát mì tương tự, vừa khóc vừa nói ngàn lời xin lỗi.
Cố Lẫm Xuyên lẳng lặng ăn hết bát mì, vị mặn chát khiến hắn không thể thốt ra nổi dù chỉ một lời từ biệt.
…
Cuộc sống bình lặng như mặt hồ tĩnh lặng tại viện mồ côi kéo dài hơn một năm. Hắn cứ ngỡ ngày tháng rồi cứ thế trôi qua, nhưng chẳng biết từ bao giờ, Cố Lẫm Xuyên cảm nhận được một đôi mắt đang rình rập mình trong bóng tối — từ khe hở của hàng rào tường viện, từ lỗ hổng trên cửa kính phòng tắm, từ thùng xe tải giao rau… Có lần hắn tình cờ chạm mắt với đôi mắt ấy và nhận lại một nụ cười âm hiểm, đe dọa.
Khi viện mồ côi tổ chức khám sức khỏe, Cố Lẫm Xuyên phát hiện mình bị lấy nhiều ống máu hơn những đứa trẻ khác. Cô giáo giải thích với hắn: “Có người muốn nhận nuôi một đứa trẻ lớn, nhưng yêu cầu phải kiểm tra kỹ các bệnh di truyền. Chuyện chưa đâu vào đâu, sợ con thất vọng nên cô chưa nói.”
Cố Lẫm Xuyên sởn gai ốc.
Hắn không đợi được kết quả xét nghiệm máu của mình. Sau khi lấy được mẫu máu, đối phương cũng hoàn toàn biến mất tăm hơi.
Một ngày nọ không lâu sau đó, tài xế giao rau bỗng nhiên trở thành một gương mặt lạ lẫm. Ông ta cười hì hì gọi Cố Lẫm Xuyên lại, bảo hắn vào thùng xe phía sau tìm tờ hóa đơn ký nhận. Cố Lẫm Xuyên gật đầu đồng ý, nhưng vừa xoay người đã vắt chân lên cổ chạy thẳng về ký túc xá.
Đó là lần đầu tiên hắn đối đầu với bọn chúng, những lần sau đó cũng đều bình an vô sự. Nhưng sự dụ dỗ của đối phương ngày càng thường xuyên hơn, như mèo vờn chuột, không vội vàng nhưng bám riết không buông.
Cố Lẫm Xuyên có sự nhạy bén tự nhiên với nguy hiểm, bản năng mách bảo hắn rằng không thể tiếp tục như thế này. Viện mồ côi không thể bảo vệ hắn mãi mãi, một khi đối phương hết kiên nhẫn, chúng sẽ có hàng tá thủ đoạn khác để đưa hắn đi.
Mặc dù chính hắn cũng không biết chúng bắt mình rốt cuộc là để làm gì.
Kế hoạch bỏ trốn dần hình thành trong cái đầu non nớt — thời gian, tuyến đường, cần bao nhiêu thức ăn, dừng chân ở đâu, những ngày sau đó lấy tiền ở đâu ra… Hắn lên kế hoạch rất chi tiết. Dù nhiều ý tưởng chưa chắc đã thực hiện được, nhưng một mạng hèn cũng chẳng cần chí hướng gì cao xa, sống hôm nay lo ngày mai là đủ rồi, vẫn tốt hơn ngồi chờ chết ở viện mồ côi.
Ngày định bỏ trốn là Tết Dương lịch, nhưng trước đó một tuần, hắn bị cúm quật ngã, sốt cao li bì. Khi tỉnh lại, bên ngoài tối om như mực, lũ trẻ đều đã đi xem tivi hết. Hắn đói đến mức dán cả bụng vào lưng, định đi tìm miếng gì ăn, kết quả vừa rẽ vào nhà ăn thì một bàn tay thô bạo từ phía sau đã bịt chặt lấy miệng hắn.
Vì hắn sốt đến thần chí mơ hồ nên đám người kia đã không trói hắn lại.
Trước khi nhảy xe bỏ chạy, Cố Lẫm Xuyên nghe loáng thoáng bọn chúng đang bàn bạc về tiền chuộc, mấy tỷ lận —— trời, một đứa trẻ bị bắt cóc từ viện mồ côi thì bọn chúng định ra giá với ai? Diêm Vương chắc? Đòi mấy tỷ tiền âm phủ à?
Hắn nghi ngờ hoặc là tai mình hỏng rồi, hoặc là não mình đã bị sốt đến nhũn ra.
Cuối cùng hắn trốn dưới một cây cầu gãy, sốt đến mức không còn sức để chạy thêm bước nào nữa. Trời đất tối sầm, vạn vật lạnh lẽo u uất, lớp băng dưới chân phát ra những tiếng nứt vỡ nhỏ vụn, gió đông tựa như những bóng ma lệ quỷ đang kéo đến đòi lấy cái mạng hèn chẳng ai thèm đoái hoài này.
Từng kẽ xương đều đau nhức, hắn nhắm nghiền mắt không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, trong cơn mê muội, dường như hắn nghe thấy tiếng bước chân của tử thần.
Tử thần rón rén tiến lại gần, ngay cả tiếng thở cũng rất nhẹ. Hắn mơ màng nghĩ, hóa ra tử thần lại giống như một chú mèo nhỏ.
Mấy chùm lông ấm áp cọ vào gò má hắn, mềm mại mịn màng, rất ngứa. Cố Lẫm Xuyên chật vật mở mắt, giữa không gian đen kịt, một cái bóng nhỏ xíu đang ngồi xổm trước mặt hắn, sát rạt, cứ như muốn dán chặt vào người hắn vậy, che chắn kín kẽ cả đất trời lẫn dòng sông băng giá.
Một cái trán mềm mại thơm tho áp tới, phù phù phù hà hơi vào mặt hắn, tỏa ra một mùi hương sữa ngây ngô vô lo vô nghĩ.
“Mẹ ơi, em còn tưởng là một con chó nhỏ chứ.”
“Anh chưa chết đấy chứ?”
“Này?”
“Sao anh không nói gì, em thấy anh hé hé mắt rồi mà.”
“Em tên là Thẩm Bích Nhiên, em bảy tuổi, còn anh? Anh tên là gì?”
Nhóc kia nói đã đời rồi dừng lại thở dài một tiếng, cúi đầu xoa xoa mặt mình.
“Nói gì đi chứ, làm em lo chết đi được.”
“Anh ngồi xổm ở đây làm gì, ba mẹ làm anh giận à?”
“Trời lạnh thế này, mau về nhà đi thôi, cứ ghi nợ cho họ đã, đợi trời ấm rồi hãy giận tiếp.”
Thằng nhóc này giọng không lớn, nhưng âm sắc quá trong trẻo, hắn sợ nó sẽ thu hút hai tên bắt cóc kỳ quặc kia quay lại, thế là đưa tay bịt chặt miệng đối phương.
Không ngờ gương mặt đó lại nhỏ đến thế, một bàn tay áp qua, lòng bàn tay chạm vào làn môi mềm mại, ngón tay đã quẹt trúng hàng lông mi dài.
Người trong lòng bàn tay “ưm ưm ưm” kêu lên, có vẻ không vui lắm, nhưng lại rất thông minh hạ thấp giọng xuống, nói: “Anh bị sốt hả? Lòng bàn tay anh nóng đến mức sắp làm bỏng mặt em rồi này.”
Công tử bột ở đâu ra vậy nè.
Cố Lẫm Xuyên cạn lời thu tay lại, khản đặc hỏi: “Trên cầu có người không?”
“Có! Có ba mẹ em, chú Nghiêm tài xế, còn có cả dì Triệu nữa! Em bảo với họ là em thấy một con chó nhỏ, nếu không có chủ thì em sẽ nhặt về nuôi.”
Cố Lẫm Xuyên thở phào nhẹ nhõm, rũ mí mắt nặng trĩu xuống: “Anh không phải chó nhỏ, ở đây không an toàn, em mau đi đi.”
Đứa nhóc nghe vậy thì ngập ngừng “ừm hửm” một tiếng: “Đúng rồi, em cũng phát hiện ra anh không phải chó nhỏ…” Nó im lặng lí nhí một hồi, cái đầu nhỏ nghiêng qua một bên, nhìn ngược từ dưới lên thăm dò Cố Lẫm Xuyên: “Nếu anh không muốn về nhà mình, hay là cứ sang nhà em chơi trước đã? Nhà em có… Hắt xì!”
“…”
Nước bọt bắn tung tóe vào mặt Cố Lẫm Xuyên.
Thằng nhóc vội vàng bịt miệng lại, tự ngẩn ra hai giây rồi bắt đầu cuống quýt gật đầu xin lỗi: “Em xin lỗi, em xin lỗi, em vô lễ quá, sao em lại có thể như thế được chứ…”
Cố Lẫm Xuyên cố gắng chống mí mắt lên nhìn nó, đường nét ngũ quan thấp thoáng ẩn hiện, hình như rất xinh xắn. Dù xung quanh tối đen như mực, vẫn có thể cảm nhận được đó là một khuôn mặt nhỏ nhắn như được tạc từ phấn quế ngọc ngà.
Hắn ngắt lời nó: “Lúc nãy em nói nhà em có cái gì?”
“À, nhà em có sữa dâu, không phải loại đóng hộp sẵn đâu, mà phải dùng sữa tươi pha với bột dâu sấy thăng hoa, còn có cả mứt dâu nữa, nóng hổi luôn, em pha giỏi lắm đó. Anh cứ sang chơi một lát thôi, uống sữa xong rồi gọi điện cho ba mẹ anh, có được không?”
Cố Lẫm Xuyên lạnh đến mức chân tay như bị kiến đục xương, vì hai chữ “nóng hổi” mà dao động đấu tranh một hồi, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: “Tránh xa anh ra, mau đi đi.”
Hắn cảm thấy bọn bắt cóc vẫn sẽ tìm lại đây, mà thằng nhóc trước mặt này rõ ràng trông còn giống con tin béo bở hơn cả hắn.
Thằng nhóc vẫn lải nhải dụ dỗ hắn, còn kiên trì hơn cả bọn bắt cóc. Cố Lẫm Xuyên trong cơn mê sảng chẳng biết đã lặp lại bao nhiêu lần câu “em mau đi đi”, sau đó thì không còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại, hắn đang nằm trong một phòng ngủ nhỏ lịch sự nhã nhặn, cơn sốt đã lui. Bảo mẫu nhà họ Thẩm kể lại, đêm đó hắn sốt đến ngất lịm dưới gầm cầu, Thẩm Bích Nhiên tưởng hắn chết rồi, cứ thế túm tay hắn kéo đi được hai mét, rồi chính cậu cũng ngã lăn ra, khóc lóc gào thét bảo là xác chết nặng quá, suýt nữa thì làm đám người lớn chạy đến hú vía.
Bác sĩ gia đình nhà họ Thẩm tiêm cho Cố Lẫm Xuyên hai mũi, sau đó bảo mẫu bưng đến một nồi đất nhỏ — gọi là “Gà hầm nấm tùng nhung”. Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ ăn nấm tùng nhung, miếng đầu tiên suýt nữa thì nôn ra, lần đầu tiên trong đời hắn biết hóa ra cũng có thứ mình không nuốt nổi.
Nhưng thịt gà rất thơm, hắn ăn cùng với cơm trắng, lúc đầu còn hơi khép nép, nhưng càng về sau càng ăn như điên, ngấu nghiến như hổ đói, chẳng còn ra dáng vẻ con người.
Vào một khoảnh khắc nào đó khi bị nghẹn đến mức muốn chết mà vẫn không khống chế được việc nhét thức ăn đầy mồm, hắn chợt nhận ra mình quả thật chẳng khác gì một con chó hoang — trốn thoát khỏi tay bọn buôn chó, được người hảo tâm nhặt về, tìm bác sĩ tiêm vaccine, rồi được ban cho một bữa no nê.
Ăn đến hạt cơm cuối cùng, hắn nằm vật ra giường như một con chó chết, lòng thầm nghĩ sống thật mệt mỏi, hay là chết quách đi cũng được.
Nhưng phải chết ở đâu đó thật xa, đừng để thằng nhóc công tử bột kia sợ hãi.
Đang nghĩ ngợi thì cửa phòng hé mở một khe nhỏ, Thẩm Bích Nhiên mặc bộ đồ ngủ màu champagne, trên đầu còn đeo một chiếc bịt mắt bằng lụa tơ tằm, mái tóc dài đến cổ hơi vểnh lên, cậu ghé đầu vào nhìn hắn, tay bưng một ly sữa dâu còn chưa khuấy tan hết.
“Em đến thực hiện lời hứa đây.” Thấy hắn chưa ngủ, Thẩm Bích Nhiên bước vào ngồi phịch xuống giường, chiếc nệm mềm mại lún xuống một mảng. Ngón tay cái của Cố Lẫm Xuyên bị một khối mềm mại đầy đàn hồi đè lên, hắn lập tức rụt tay lại như bị điện giật.
Thẩm Bích Nhiên nhích mông ra sau một chút, ấn ly sữa vào tay hắn: “Uống đi, ngon lắm đó.”
Ly thủy tinh trong suốt như pha lê, rất sáng, nhưng không sáng bằng đôi mắt đen láy kia.
Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ thấy đôi mắt nào như thế — thoải mái, vui vẻ, lấp lánh sự quan tâm. Những cảm xúc dồi dào chảy trôi trong đôi con ngươi ấy, tràn ra ngoài, len lỏi vào trái tim u tối của hắn.
Tim hắn đập rất nhanh, có lẽ là lại sốt cao rồi, hắn cúi đầu uống một ngụm sữa.
“Ngon không? Có ngon không hả?” Thẩm Bích Nhiên hỏi đi hỏi lại không dứt. Thấy hắn rũ mắt không thèm đếm xỉa đến mình, cậu liền nghiêng đầu hẳn một góc chín mươi độ, ngước mắt nhìn hắn từ phía dưới lên.
Cố Lẫm Xuyên cảm giác như mình bị một con thú nhỏ có vẻ ngoài đầy tính lừa lọc đeo bám.
Hắn đành phải l**m bờ môi khô nứt: “Cũng thường thôi.”
“Hả?” Thẩm Bích Nhiên nghe có vẻ rất thất vọng.
“Chưa khuấy đều.” Cố Lẫm Xuyên nói thật lòng, hắn liếc nhìn Thẩm Bích Nhiên một cái, lại rũ mắt tặc lưỡi: “Khuấy đều trong miệng rồi thì thấy cũng khá thơm.”
Thẩm Bích Nhiên lập tức vui trở lại: “Đúng mà, em pha sữa giỏi lắm đó.”
Thẩm Bích Nhiên nói khoác rồi, bình thường sữa cậu uống đều là do bảo mẫu pha. Loại bột dâu sấy thăng hoa đó rất khó tan, cộng thêm mứt dâu lại càng khó hòa quyện. Thẩm Bích Nhiên thuở nhỏ học gì cũng nhanh, duy chỉ có việc pha sữa là không nắm được bí quyết, đánh trận nào thua trận đó.
Nhà họ Thẩm nhanh chóng tra được viện mồ côi của Cố Lẫm Xuyên và định đưa hắn trở về. Cố Lẫm Xuyên vốn đã lên kế hoạch bỏ trốn trên đường đi, nhưng trước khi lên xe, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi thất thanh của nhóm bảo mẫu. Thẩm Bích Nhiên mặc độc bộ đồ ngủ lao vụt từ trong nhà ra, gào lên: “Ba! Anh ấy không đi nữa! Thẩm Tòng Phỉ! Ba đứng lại, anh ấy không đi nữa đâu!”
Tuyết rơi đầy trời vương trên mái đầu đen nhánh, trông như đỉnh một ngọn núi tuyết nhỏ.
Thẩm Bích Nhiên ôm chặt chân Thẩm Tòng Phỉ lắc lấy lắc để: “Ông nội đồng ý cho anh ấy ở lại rồi! Ba dám không nghe lời ông nội sao!”
Cố Lẫm Xuyên được giữ lại, nhưng Thẩm Bích Nhiên vì mặc đồ ngủ đứng ngoài trời nửa phút mà bị sốt cao.
Hóa ra thể chất cậu rất yếu. Cậu vừa đổ bệnh, cả nhà họ Thẩm liền rơi vào cảnh binh hoảng mã loạn. Cố Lẫm Xuyên không biết phòng ngủ của cậu là phòng nào, không tìm được cậu, cũng chẳng rõ tình hình ra sao, chỉ nghe loáng thoáng đầu đuôi câu chuyện từ miệng bảo mẫu— ông cụ Thẩm Hạc Tầm vừa khéo mời được một vị “đại sư” đến nhà chơi. Đại sư nhìn thấy hắn, bảo mệnh cách của hắn thuộc Hỏa, thịnh mà không gắt. Lửa ấm nuôi ngọc, hắn có thể giúp Thẩm Bích Nhiên hưng vượng.
Cố Lẫm Xuyên cảm thấy đầu óc của những người giàu này dường như có vấn đề. Nếu hắn thực sự có thể giúp Thẩm Bích Nhiên hưng vượng, vậy tại sao Thẩm Bích Nhiên lại vì hắn mà đổ bệnh?
Hắn sốt ruột chờ đợi trên căn gác mái suốt ba ngày. Đúng ngày Tết Dương lịch, vì cậu chủ nhỏ bị ốm nên nhà họ Thẩm cũng không tổ chức ăn mừng gì nhiều. Đêm khuya, khi Cố Lẫm Xuyên sắp chìm vào giấc ngủ, cửa phòng bỗng nhiên lại bị đẩy ra.
Nghe tiếng đẩy cửa là biết ngay là ai, rõ ràng là kẻ kiêu ngạo không coi ai ra gì, vậy mà vẫn còn giả bộ rón rén thận trọng.
Cố Lẫm Xuyên còn chưa kịp vặn đèn đầu giường, nhóc nhỏ đang phát sốt kia đã nhào thẳng lên giường hắn.
“Là em đây! Suỵt ——”
Thẩm Bích Nhiên quỳ trên nệm, tay chống lên gối của hắn, gương mặt nhỏ nhắn vì sốt mà đỏ bừng ghé sát lại gần, thần thần bí bí nói: “Nếu trả anh về viện mồ côi, chắc chắn anh lại bỏ trốn tiếp đúng không?”
Bộ dạng cứ như đã quen biết hắn mười năm rồi vậy.
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu đầy khó hiểu nhưng không phản bác, vì ngày mai là Tết Dương lịch, vốn dĩ là ngày hắn lên kế hoạch bắt đầu cuộc đời lưu lạc.
Thẩm Bích Nhiên vỗ vỗ ngực bộp bộp: “Lời ông nội em nói là có trọng lượng nhất, sau này anh cứ ở lại đây với em.”
Cố Lẫm Xuyên vẫn giữ im lặng, chỉ nhìn cậu không chớp mắt. Thẩm Bích Nhiên dường như cũng chẳng mong đợi nhận được phản hồi gì, tự mình cười khúc khích, mái tóc dài rủ xuống mắt và má Cố Lẫm Xuyên, quét qua quét lại.
“Nghe nói anh tên là Cố Lẫm Xuyên, cái tên này nghe lạnh lẽo quá, dễ bị cảm lạnh lắm, để em sưởi ấm cho anh.”
Thẩm Bích Nhiên lật chăn của hắn ra, chẳng nói chẳng rằng chui tọt vào trong, mang theo hơi nóng của cơn sốt cao áp sát lại, làn môi tựa gần tựa xa chạm vào bên tai Cố Lẫm Xuyên.
“Mười hai giờ rồi.”
“Chúc mừng năm mới, Cố Lẫm Xuyên.”
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 7: Quá khứ Sữa dâu
10.0/10 từ 37 lượt.
