Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 6: Nhặt chó khắp nơi
Thẩm Bích Nhiên chỉ ngồi lại nhà Tống Thính Đàn một lát. Lúc ra về, anh vẫn mỉm cười rạng rỡ trao đổi WeChat với mọi người, thậm chí còn bị nữ chính kéo lại chụp ảnh chung.
Ngồi trên xe taxi, anh lần tay vào túi trong của áo vest, chạm vào chiếc đồng hồ kia.
Anh quá chậm chạp, đến tận lúc này mới nhận ra mẫu thiết kế riêng của người khác lại hoàn toàn trùng khớp với thẩm mỹ của chính mình. Trên đời này làm sao có thể có sự trùng hợp đến thế.
Cố Lẫm Xuyên từ nhỏ đã không thích đồ trang sức, Thẩm Bích Nhiên đã nói với hắn rất nhiều lần — khung xương ưu việt như vậy, từ cổ tay đến ngón tay đều rõ ràng từng đường gân mạch lạc, thanh thoát mà mạnh mẽ, nếu không đeo đồng hồ thì thật là phí phạm của trời.
Vào đêm muộn sinh nhật mười tám tuổi của Cố Lẫm Xuyên, Thẩm Bích Nhiên tắm xong, mái tóc còn mang theo hơi nước ẩm ướt lẻn lên gác mái.
Cơ thể thiếu niên mềm mại, tuyệt mỹ bao bọc dưới lớp sơ mi mịn màng như lụa, vừa thanh thuần vừa kh*** g**. Khi đó Cố Lẫm Xuyên đã nảy nở, bàn tay lớn v**t v* chiếc cổ thon dài của Thẩm Bích Nhiên, vừa dỗ dành bên tai, vừa hôn lên đuôi mắt đã khóc đến đỏ bừng của anh.
Sau khi kết thúc, Cố Lẫm Xuyên ôm anh vào lòng, da thịt kề sát. Hắn dùng môi vén những lọn tóc bên cổ Thẩm Bích Nhiên lên, để lộ vết hôn đỏ thẫm, rồi dùng chất giọng thiếu niên bắt đầu trầm đục đầy từ tính hỏi: “Thẩm Bích Nhiên, quà sinh nhật của anh đâu?”
Thẩm Bích Nhiên cọ cọ trong lòng hắn vài cái, giống như một dải lụa xảo quyệt.
“Em đã thiết kế cho anh một chiếc đồng hồ rồi, đợi khi nào có tiền tiêu vặt em sẽ đặt hàng, ước chừng phải muộn nửa năm đấy.”
“Thấy tay anh trống không thì em không chịu được à.” Cố Lẫm Xuyên cười, lắc lắc cổ tay trước mắt anh, “Hay là em cũng muốn đeo cho anh một chiếc thẻ tên? Nếu là thẻ tên thì anh sẽ đeo.”
“Thẻ tên gì hở?” Thẩm Bích Nhiên ngơ ngác hỏi.
“Giống như Tiểu Sơn ấy.”
Tiểu Sơn là chú chó trông nhà của Thẩm gia, được Thẩm Bích Nhiên nhặt ngoài phố về khi còn nhỏ. Nó trung thành, nhạy bén, có đeo một chiếc thẻ chó do Thẩm Bích Nhiên đặt làm riêng.
Thẩm Bích Nhiên nhíu mày lầm bầm: “Anh với nó sao mà giống nhau được?”
“Chẳng phải anh cũng là do em nhặt về sao.” Cố Lẫm Xuyên vùi mặt vào sau gáy anh, làm anh thấy nhột vô cùng, “Em nhặt anh về thì em là chủ nhân của anh rồi, anh sẽ canh giữ chủ nhân cả đời.”
Chàng thiếu niên trầm mặc ít nói một khi đã nói lời tình tứ thì chẳng khác nào châm một mồi lửa lớn vào tim Thẩm Bích Nhiên. Sau đó họ lại làm thêm một lần nữa, Thẩm Bích Nhiên vừa khóc vừa mô tả từng chi tiết của chiếc đồng hồ cho Cố Lẫm Xuyên nghe.
Chỉ là muôn vàn nuối tiếc, chẳng đợi anh gom đủ tiền, Cố Lẫm Xuyên đã bị anh đuổi đi mất rồi. Trước khi rời khỏi Thẩm gia, Cố Lẫm Xuyên đứng bên cạnh cánh cửa xe đen ngòm, ngoảnh đầu lại, nhìn xoáy vào Thẩm Bích Nhiên: “Quà sinh nhật, có phải anh vĩnh viễn không được thấy nữa không?”
Lúc đó Thẩm Bích Nhiên đã nói: “Tiền đã mang đi mua thứ khác rồi.”
Hình ảnh chiếc Lincoln lăn bánh rời đi nhạt nhòa dần trong ký ức, một luồng chua xót dâng lên nơi sống mũi, Thẩm Bích Nhiên cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ.
Khung vỏ bát giác, họa tiết điêu khắc Maori.
Đêm đó anh bảo cọc số bằng bạch kim quá dung tục, không hợp với khí chất của Cố Lẫm Xuyên, nhưng họ l*m t*nh quá cuồng nhiệt, sau đó Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn không nói nên lời, răng nghiến chặt vào môi mới có thể kìm nén được tiếng r*n r*. Vì vậy, anh đã không kịp nói cho Cố Lẫm Xuyên biết mình muốn thay cọc số bằng chất liệu gì.
Nhưng Cố Lẫm Xuyên đã đoán trúng.
Thẩm Bích Nhiên nâng chiếc đồng hồ trước mắt — vẻ ôn nhu của bạch ngọc đã cân bằng lại sự sắc bén của kim loại, mặt sau đồng hồ khắc năm đặt làm, chính là năm đầu tiên Cố Lẫm Xuyên rời khỏi Thẩm gia.
Cố Lẫm Xuyên tuổi mười tám đã không nhận được món quà sinh nhật, nhưng sau khi trở về nhà họ Cố, hắn đã sở hữu một vật phỏng theo đắt giá gấp nghìn lần món đồ đó.
Thép tinh luyện lạnh lẽo, hệt như một Cố Lẫm Xuyên đã hoàn toàn trưởng thành sau bao năm xa cách. Nhưng lúc này đặt trong lòng bàn tay lại thấy rất nóng, như muốn thiêu trụi một lớp da thịt của Thẩm Bích Nhiên.
Cố Lẫm Xuyên đã đặt làm chiếc đồng hồ này vào năm hắn yêu anh nhất và cũng là năm bị anh bỏ rơi, nhưng giờ đây, chiếc đồng hồ cũ này có lẽ đã không còn trọng lượng như năm xưa nữa, vậy nên mới có thể dễ dàng bị bỏ quên như thế.
Có lẽ, việc không hỏi đến cuộc điện thoại kia chẳng phải vì nhân từ, mà là vì không còn để tâm nữa.
Nhưng nếu không để tâm thì hắn chạy đến bệnh viện làm gì, và làm sao hắn biết được anh ở bệnh viện đó?
Thẩm Bích Nhiên choáng váng đầu óc, nghĩ không thông, cũng chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
Trước cửa nhà đặt một hộp đựng thức ăn. Bạch Dực thấy anh không ăn gì ở nhà Tống Thính Đàn nên đã tâm lý gọi đồ ăn ngoài cho anh, là món Nhật — lươn nướng Kabayaki thơm nức béo ngậy, cùng một phần sashimi cá ngừ đỏ tươi ngon. Tống Thính Đàn có nói với Bạch Dực rằng Thẩm Bích Nhiên thích ăn cá, nhưng lại quên dặn đừng gọi lươn. Chính xác mà nói, bất kỳ loại thủy sản nào có hình trụ, da trơn láng như lươn, lươn đồng, hải sâm… Thẩm Bích Nhiên đều không ăn.
Hơn nữa, ngay cả Tống Thính Đàn cũng không biết rằng Thẩm Bích Nhiên phải ăn chay vào tháng Tư. Tuy mọi chuyện nghe có vẻ nực cười, nhưng để tránh thất kính với thần linh, anh vẫn muốn thực hiện trọn vẹn tháng ăn chay cuối cùng này.
Thẩm Bích Nhiên gọi điện lại cảm ơn, không giải thích quá nhiều. Sau khi giữ đúng lễ nghĩa, anh đem phần lươn đi vứt, còn sashimi thì cất vào ngăn đá tủ lạnh.
Đêm đó, Thẩm Bích Nhiên mơ về đêm khuya tĩnh mịch lần đầu tiên của anh và Cố Lẫm Xuyên. Nhưng Cố Lẫm Xuyên trong mơ không phải là dáng vẻ thiếu niên, mà cao lớn và hung mãnh. Cố Lẫm Xuyên lột bỏ bộ âu phục của anh, giật phăng cà vạt, đôi chân dài của hắn mạnh mẽ kẹp chặt lấy thân thể Thẩm Bích Nhiên, không cho phép anh vùng vẫy dù chỉ một chút.
Sau buổi tiệc tối đó, điện thoại của Thẩm Bích Nhiên xuất hiện thêm hàng chục tin nhắn, từ hỏi thăm sức khỏe đến hẹn bàn công chuyện. Triệu Quân thậm chí còn trực tiếp chia sẻ lịch trình của mình để anh tùy ý chọn thời gian rảnh.
Anh bận rộn suốt hai ngày, rồi đột nhiên nhận được cuộc gọi từ số lạ. Đó là trợ lý của người gây ra vụ tai nạn, nói rằng chủ xe muốn đích thân đến cảm ơn — kết quả giám định tai nạn cho thấy, cũng may chiếc xe thứ hai xử lý kịp thời, nếu không hậu quả sẽ khôn lường.
Thẩm Bích Nhiên nhớ lại chiếc Porsche phô trương đó, vốn không muốn dây dưa nhiều, nhưng thực sự không thể thoái thác được. Buổi tối anh còn phải gặp Triệu Quân, nên dứt khoát hẹn địa điểm tại quán cà phê của Phong Lôi, định bụng dành vài phút tiếp chuyện cho xong.
Chủ xe còn rất trẻ, là sinh viên Đại học Thủ đô. Đêm đó cậu ta cũng được đưa vào cùng một bệnh viện với Thẩm Bích Nhiên, bị gãy xương tay trái. Cậu ta cư xử rất đúng mực, dù một tay đang treo băng gạc nhưng vẫn kiên quyết tự mình xách món quà từ tay trợ lý để trao cho Thẩm Bích Nhiên, cúi đầu xin lỗi.
Thẩm Bích Nhiên mủi lòng, khi được hỏi về vết thương, anh không hề nhắc đến việc bị chấn động não hay bầm tím, chỉ nói là không có gì đáng ngại.
Đối phương thở phào nhẹ nhõm, giải thích: “Hôm đó tôi phải đi dự một buổi họp báo quan trọng, trên đường đi tài xế đột nhiên bị đau thắt ngực. Tôi cũng có bằng lái nhưng lái chưa thạo lắm.”
Thẩm Bích Nhiên bày tỏ sự thông cảm, đối phương lại chủ động đưa danh thiếp: “Tôi tên là Bạch Thư Đình, có nhu cầu gì anh cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”
Người trợ lý tiến lên thì thầm vài câu, Bạch Thư Đình ngạc nhiên hỏi: “Bây giờ sao? Anh ấy đang ở đây à?”
Trợ lý thấp giọng đáp: “Sắp xuống tới nơi rồi.”
Bạch Thư Đình nở nụ cười vui vẻ: “Vậy để tôi đi tìm anh ấy, biết đâu có thể cùng ăn tối.”
Vừa vặn cũng đến giờ hẹn với Triệu Quân, Thẩm Bích Nhiên cùng cậu ta bước ra khỏi quán cà phê. Đi được vài bước, anh đã thấy Triệu Quân ở ngay cửa thang máy. Triệu Quân đang hơi nghiêng người, tư thế vô cùng cung kính, giống như đang dẫn đường cho một vị khách quý.
Sau đó, vị khách quý xuất hiện, bước chân Thẩm Bích Nhiên khựng lại.
Bạch Thư Đình chạy bước nhỏ lên phía trước: “Anh Lẫm Xuyên!”
Cố Lẫm Xuyên bước ra, ánh mắt hắn vượt qua Bạch Thư Đình, rơi thẳng lên gương mặt Thẩm Bích Nhiên, cũng thoáng khựng lại một chút.
Hắn khẽ gật đầu: “Thật khéo.”
“Đúng vậy, không ngờ lại gặp nhau ở đây.” Bạch Thư Đình dùng giọng điệu thân thiết nói, “Ngại quá, mấy ngày nay không chủ động hẹn gặp anh, anh biết mà, em bị tai nạn xe.”
Thẩm Bích Nhiên nghe vậy thì trái tim khẽ run lên, dường như đã tìm được lý do Cố Lẫm Xuyên đến bệnh viện Mục Hòa đêm hôm đó.
Anh vô thức chú ý đến cử chỉ của Bạch Thư Đình. Bạch Thư Đình nâng cánh tay trái đang treo băng lên cho Cố Lẫm Xuyên xem: “Tiếc thật, em đã bỏ lỡ buổi họp báo của Quang Xâm.”
Lúc này Cố Lẫm Xuyên mới thu hồi tầm mắt từ trên mặt Thẩm Bích Nhiên, liếc nhìn lớp thạch cao cồng kềnh đưa ra trước mặt mình: “Bị tai nạn xe à?”
Giọng điệu này thực sự không thể nói là nhiệt tình.
Suy đoán vừa mới nảy sinh của Thẩm Bích Nhiên lại bắt đầu lung lay, anh nhìn hai người họ với vẻ hơi khó hiểu.
Trợ lý Jeff tiến lên thấp giọng nhắc nhở một câu, Cố Lẫm Xuyên ừm một tiếng như sực nhớ ra, nói với Bạch Thư Đình: “Bảo trọng.”
Dứt lời, tầm mắt hắn lại quay về phía Thẩm Bích Nhiên: “Nghe nói sếp Thẩm hai ngày trước cũng gặp sự cố, hồi phục thế nào rồi?”
“Hai người quen nhau à?” Bạch Thư Đình ngạc nhiên, rồi hậm hực chủ động thú nhận: “Noah chính là người bị em liên lụy mới đâm vào đuôi xe đấy, may mà anh ấy nói không bị thương gì đáng kể.”
Cố Lẫm Xuyên nghe xong bèn liếc nhìn Bạch Thư Đình một cái, giọng điệu hơi trầm xuống: “Cậu là người gây tai nạn?”
Bạch Thư Đình có chút có chút chột dạ, Triệu Quân thấy thế bèn tâm lý lên tiếng hỏi thăm cậu ta. Hai người tự giới thiệu lẫn nhau, Thẩm Bích Nhiên đứng nghe vài câu, đại khái đã nắm rõ tình hình — nhà họ Bạch và nhà họ Cố là thế giao, trước khi Cố Lẫm Xuyên chuyển sang Đức năm đó đã từng gặp Bạch Thư Đình hai lần. Lần này hắn về nước, Cố lão gia tử cũng đặc biệt dặn dò hắn quan tâm Bạch Thư Đình nhiều hơn.
Trợ lý của Bạch Thư Đình thay mặt lên tiếng: “Vừa nãy nghe Jeff nói sếp Cố đang ở đây, đã trùng hợp như vậy, không biết ngài có thời gian hàn huyên một lát không?”
Triệu Quân tươi cười rạng rỡ: “Thế thì khéo quá, tôi vốn có hẹn với Noah, chúng ta vừa hay có thể hoán đổi bạn trò chuyện.”
Bạch Thư Đình nghe vậy thì lộ vẻ mong đợi, Thẩm Bích Nhiên như trút được gánh nặng, cả hai đồng thanh nói được. Nhưng hai người bọn họ đồng ý cũng vô dụng, còn phải xem ý của Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên không nói lời nào, thần sắc thậm chí còn có chút lạnh nhạt: “Sếp Triệu có công việc quan trọng gì gấp gáp cần bàn bạc với sếp Thẩm sao?”
Triệu Quân là một kẻ lão luyện, lập tức đổi giọng: “Công việc gì đâu, tôi cũng là hẹn Noah đi dùng bữa thôi, nếu sếp Cố và Bạch thiếu sẵn lòng hạ cố, hay là cùng đi luôn?”
Cố Lẫm Xuyên tùy ý gật đầu một cái. Triệu Quân phấn chấn tinh thần hẳn lên, Bạch Thư Đình thì hân hoan nhảy múa, hai người đi trước dẫn đường. Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa nhúc nhích, hắn lặng lẽ nhìn Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên trong lòng bất mãn với sự gió chiều nào theo chiều nấy của Triệu Quân, đang vắt óc suy nghĩ một lời từ chối sao cho khéo léo.
Cố Lẫm Xuyên lại không cho anh cơ hội: “Đi thôi chứ, sếp Thẩm?”
Jeff lập tức nhận lấy món quà trên tay Thẩm Bích Nhiên, hoàn toàn không hề để tâm chuyện từng bị coi là người hầu rượu, nụ cười nhiệt tình: “Mời ngài.”
Thẩm Bích Nhiên không còn đường lui, chỉ đành cứng nhắc quay người đi. Cố Lẫm Xuyên sóng bước đi bên cạnh, rồi trầm giọng nói với Jeff: “Ngày mai anh không cần đi làm nữa.”
Sắc mặt Jeff méo xệch, lẽo đẽo theo sau biện minh: “Là do lão gia tử đột ngột kiểm tra, làm sao tôi biết được ông ấy hỏi dùm người khác…” Đang nói, anh ta bỗng chuyển động con ngươi, xoay sang Thẩm Bích Nhiên: “Sếp Thẩm, xin hãy nói giúp tôi một câu đi.”
Thẩm Bích Nhiên giật nảy mình, chuyện này thì liên quan gì đến anh.
Anh theo bản năng nhích ra ngoài nửa bước: “Xin lỗi, e là tôi lực bất tòng tâm.”
Jeff: “Ngài cứ thử…”
Cố Lẫm Xuyên lên tiếng: “Anh và người ta thân lắm sao?”
“… Không thân.” Jeff thu lại toàn bộ biểu cảm trong vòng một giây, cúi đầu lùi lại một bước: “Tối nay tôi sẽ nộp đơn từ chức.”
…
Nhà hàng là một tiệm món Bắc Kinh nấu kiểu tư gia ngay bên cạnh, Triệu Quân đã sắp xếp chu đáo, bao trọn phòng từ trước.
Bàn tiệc dành cho bốn người ngay ngắn nhã nhặn, Cố Lẫm Xuyên ngồi xuống trước, Bạch Thư Đình chọn vị trí đối diện hắn. Thẩm Bích Nhiên đang định theo chân ngồi xuống đó thì Triệu Quân đã nhanh hơn một bước ngồi cạnh Bạch Thư Đình, chỉ để lại duy nhất một ghế trống bên cạnh Cố Lẫm Xuyên, rồi còn trưng ra bộ mặt hòa nhã cười với Thẩm Bích Nhiên: “Chỗ người quen cả, tôi không khách sáo với cậu làm gì đâu.”
Thẩm Bích Nhiên dù có tu dưỡng đến đâu thì trong lòng cũng đã chửi rủa ầm ĩ. Anh mắng ông ta hết lần này đến lần khác nhìn người mà đối đãi, mở miệng ra là nói dối như thần, da mặt dày đến mức có thể vào đoàn phim của Tống Thính Đàn đóng vai bức tường thành.
Lúc gọi món, Cố Lẫm Xuyên rất nể mặt đích thân lật xem thực đơn một lượt, gọi các món: Cá đù vàng hầm canh, Cồi sò điệp xào nấm, Thịt nướng lò đất hoa hòe và Gà lát Phù Dung.
“Thay Gà lát Phù Dung bằng Gà lát hải sâm đi.” Bạch Thư Đình đề nghị.
Cố Lẫm Xuyên ngay cả mắt cũng không ngẩng lên: “Muốn ăn thì gọi riêng thành hai món.”
Bạch Thư Đình hậm hực ồ một tiếng: “Vậy thì thôi, anh Lẫm Xuyên không ăn hải sâm à? Em chưa nghe người nhà nhắc đến bao giờ.”
Cố Lẫm Xuyên không đáp lời, Triệu Quân nói với Thẩm Bích Nhiên: “Noah, gọi cho cậu một món đậu phụ mầm hương và một món bánh gạo hoa đào, không dính chút thịt cá nào, cậu thấy được không?”
Trong bữa tiệc tối hôm đó, Triệu Quân đã biết chuyện Thẩm Bích Nhiên dạo này ăn chay. Câu nói này mang ý nịnh nọt khá rõ, nhưng Thẩm Bích Nhiên không hề nhận tình: “Tôi sao cũng được, nhập gia tùy tục.”
Từ khóe mắt, Thẩm Bích Nhiên thấy Cố Lẫm Xuyên dường như đã liếc nhìn mình một cái khi nghe thấy cụm từ “không dính chút thịt cá nào”.
Trong bữa ăn, chủ yếu vẫn là Triệu Quân và Bạch Thư Đình trò chuyện, Cố Lẫm Xuyên thỉnh thoảng hỏi một hai câu, Triệu Quân lập tức giải thích cặn kẽ, Bạch Thư Đình thì tung hứng đệm lời. Hai người chênh lệch nhau cả một thế hệ, lại là bèo nước gặp nhau mà phối hợp ăn ý đến không ngờ.
Thẩm Bích Nhiên trong lòng thắc mắc tại sao Cố Lẫm Xuyên lại nhận lời gặp Triệu Quân — Phong Lôi tuy có thực lực, nhưng vẫn chưa đạt đến tầm có thể đối thoại với Quang Xâm. Anh muốn sắp xếp lại suy nghĩ, nhưng tâm trí cứ liên tục treo ngược cành cây. Cố Lẫm Xuyên hôm nay xịt nước hoa tông gỗ, nốt cuối dường như còn mang một chút hương hoa thanh khiết lạnh lùng, là hoa ngọc lan sao? Thẩm Bích Nhiên rất nhạy cảm với mùi hương, anh cảm thấy sự hiện diện của mùi hương này quá mạnh mẽ, vả lại, Cố Lẫm Xuyên chỉ cách anh có hai gang tay, dù đã cố ý hạ mắt nhưng khóe mắt vẫn thu trọn từng động tác gắp thức ăn của người nọ vào tầm mắt.
Trước đây Thẩm gia thường hầm canh gà nấm rừng vì Thẩm Bích Nhiên thích uống, nhưng Cố Lẫm Xuyên lại không thích ăn nấm. Giờ đây thói quen của hắn vẫn như cũ, Thẩm Bích Nhiên dùng khóe mắt quan sát thấy món cồi sò điệp xào nấm Cố Lẫm Xuyên chỉ nếm hai miếng sò điệp, món cá đù vàng có nấm hương rừng thì hắn chỉ gắp một miếng thịt cá, hai món còn lại không có nấm thì hắn ăn nhiều hơn một chút.
Món ăn tinh tế, tiếc là Thẩm Bích Nhiên không có phúc thưởng thức. Bốn món mặn trước mặt anh vẫn còn nguyên vẹn chưa động đũa, món đậu phụ mầm hương mà Triệu Quân riêng biệt chuẩn bị cho anh lại được nấu bằng canh cá nên lúc này cũng không thể ăn. Chỉ có món bánh gạo hoa đào là thuần chay, dễ ăn, có hai miếng nhỏ thì anh đều đã ăn hết.
Thẩm Bích Nhiên đặt đũa xuống, đưa tay định lấy khăn lau tay, Cố Lẫm Xuyên gần như cũng cùng lúc giơ tay. Đầu ngón tay của hai người chạm nhẹ vào nhau trong không trung rồi tách ra ngay lập tức, tầm mắt va chạm, cả hai đều khựng lại.
Cố Lẫm Xuyên thu tay, nhường cho Thẩm Bích Nhiên rồi thấp giọng hỏi: “Món ăn không hợp khẩu vị sao?”
Ánh sáng trong phòng u nhã, Thẩm Bích Nhiên nhận thấy vài phần nghi hoặc trong đôi mắt ấy, bèn đáp: “Tôi không đói lắm.”
“Dự án của Noah thế nào rồi?” Triệu Quân xen vào, thầm đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Bích Nhiên như một sự ban ơn, khuyến khích anh giới thiệu công ty với Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên nghe vậy bèn xoay người về phía Thẩm Bích Nhiên, bày ra tư thế sẵn sàng tìm hiểu.
Thẩm Bích Nhiên trong lòng đã ghi hận Triệu Quân, chẳng thèm nhận cái tình này của ông ta: “Vẫn chưa chín muồi, sếp Triệu hôm nay tạm thời quyết định gác lại không bàn cũng tốt, tôi có thể về nhà trau chuốt thêm, để dịp khác lại bàn tiếp.”
Câu nói này đã vạch trần hoàn toàn lời nói dối nịnh bợ lúc nãy của Triệu Quân. Sắc mặt Triệu Quân nhất thời có chút không kiềm chế được, gượng cười nói: “Cậu khiêm tốn quá rồi, ngay cả Chúc tiểu tổng cũng đang quan tâm đến cậu, cậu ta ở lĩnh vực công nghệ vốn rất có tiếng nói — đúng rồi, không biết sếp Cố có quen biết Chúc tiểu tổng không?”
Cố Lẫm Xuyên thuận miệng hỏi: “Vị nào?”
“Chúc Hoài Tranh.”
Phản ứng của Cố Lẫm Xuyên rất nhạt nhẽo: “Không quen.”
Triệu Quân bèn giới thiệu Chúc Hoài Tranh một lượt, Cố Lẫm Xuyên vẫn không có phản ứng gì, thậm chí khiến người ta nghi ngờ liệu hắn có thực sự nghe hay không.
Tiệc tan, mọi người cùng nhau đi thang máy xuống lầu. Thẩm Bích Nhiên muốn tránh né Cố Lẫm Xuyên, vì vậy sau khi chào tạm biệt mọi người ở cửa thang máy, anh giả vờ đi tìm xe của mình, thực chất là rẽ sang một lối khác, lén lút quay lại tầng một, gọi một ly cà phê, chậm rãi uống xong mới quay lại bãi đậu xe.
Bãi đậu xe không một bóng người. Anh tiến lại gần xe mình, chợt thấy dưới gầm xe thoáng qua một vệt màu vàng bẩn thỉu, xù xì, kèm theo đó là tiếng th* d*c lén lút.
Thẩm Bích Nhiên dừng lại bên phía cửa lái, im lặng vài giây rồi đột nhiên ngồi thụp xuống.
Lòng bàn tay trắng trẻo sạch sẽ áp lên mặt sàn xi măng thô ráp, anh quỳ gối, cúi đầu xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đen tròn xoe dưới gầm xe.
“Ra đây đi.” Thẩm Bích Nhiên nhướn mày, “Tìm thấy mày rồi nha.”
Phía xa, một chiếc Bentley Continental đang đỗ. Cố Lẫm Xuyên ngồi trong xe, sau lớp kính một chiều, hắn chứng kiến Thẩm Bích Nhiên bế một chú chó nhỏ từ dưới gầm xe ra — một mình hắn ở đây đợi người, đợi rất lâu, lâu đến mức buồn chán mà chứng kiến cảnh chú chó nhỏ khập khiễng đáng thương này loanh quanh giữa những chiếc xe hơi. Trong bãi đỗ xe có rất nhiều xe sang, cuối cùng nó lại chọn chiếc ít tiền nhất, nhưng cũng thật tình cờ, nó lại chọn trúng người chủ xe lương thiện và xinh đẹp nhất. Không những không bị một cú nhấn ga nghiền nát, nó còn được ôm ấp và v**t v* một cách dịu dàng.
Vậy mới nói thế sự khôn lường, chẳng biết đâu mà lần. Giống như lúc này, một chú chó lang thang bỗng chốc trở thành chú chó may mắn nhất thế gian.
Thẩm Bích Nhiên dừng lại trước xe rất lâu, cẩn thận kiểm tra cái chân khập khiễng của chú chó, sau đó quả nhiên bế nó vào trong xe.
Không khó để đoán được, tiếp theo anh sẽ đi đến bệnh viện thú y, giúp nó chữa bệnh, tắm rửa, cho nó ăn no nê, thậm chí còn mang nó về nhà.
Cố Lẫm Xuyên chăm chú nhìn tất cả những việc này, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng, khẽ cười bất lực.
Chiếc Tesla lướt qua bên cạnh chiếc Bentley, sau cửa kính xe, Thẩm Bích Nhiên vừa nhẹ nhàng xoay vô lăng, vừa mỉm cười dỗ dành chú chó nhỏ bên cạnh. Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy cuối cùng cũng hiện lên nụ cười chân thành đầu tiên của đêm nay, rất ấm áp, e rằng đủ sức làm tan chảy cả mặt băng dưới cây cầu gãy giữa mùa đông giá rét.
Cố Lẫm Xuyên hoàn toàn có thể đoán được anh đang nói gì với chú chó nhỏ.
—— “Đừng sợ, theo tao về nhà, tao pha sữa cho mày uống.”
Bởi vì năm tám tuổi đó, hắn cũng đã cắn câu như vậy.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 6: Nhặt chó khắp nơi
10.0/10 từ 37 lượt.
