Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 8: Dõi theo trong bóng tối
“Mười hai giờ đêm rồi đó, Thẩm Bích Nhiên.” Giọng Tống Thính Đàn trong điện thoại đầy vẻ khó tin, “Cậu bảo nửa đêm nửa hôm cậu muốn đến tận nhà đưa cho tôi một con chó hả?”
Thẩm Bích Nhiên vừa bước ra khỏi bệnh viện thú y, dịu giọng giải thích: “Người thuê nhà mang theo thú cưng phải khai báo, đêm nay chỉ đành gửi tạm nhà cậu thôi. Tôi đảm bảo nó rất ngoan, rất sạch sẽ, lại còn hơi thọt chân nữa nên sẽ không chạy lung tung đâu.”
Tống Thính Đàn kiềm chế: “Giống gì?”
Đến đèn đỏ dừng xe, Thẩm Bích Nhiên bịt tai con chó lại, nhỏ giọng trả lời: “Chó ta.”
“… Màu gì?”
Thẩm Bích Nhiên buông tay ra, dõng dạc: “Màu bánh quy rất quyến rũ.”
Tống Thính Đàn hừ nhẹ: “Nó có làm ồn lúc tôi ngủ không đó?”
Thẩm Bích Nhiên nắm lấy mõm con chó: “Cực kỳ yên tĩnh, chẳng khác gì bị câm.”
“Được rồi.” Tống Thính Đàn mủi lòng, “Cái ngày gì không biết, hết người này đến người khác cứ đòi chen vào nhà tôi.”
Thẩm Bích Nhiên đạt được mục đích, đôi mắt cười cong cong hỏi: “Còn ai nữa vậy?”
“Đạo diễn Bạch.” Tống Thính Đàn tố cáo, “Bạch lột da! Nửa đêm nửa hôm còn bảo bàn chuyện sửa kịch bản!”
Thẩm Bích Nhiên hiểu tính Tống Thính Đàn, nếu y thực sự không muốn thì dù là Bạch Dực cũng sẽ bị đuổi thẳng cổ. Hồi còn đi học Tống Thính Đàn đã thích đọc kịch bản đêm khuya. Hai năm đầu ở nước ngoài trạng thái của Thẩm Bích Nhiên rất tệ, rất nhiều đêm anh đã nằm trên thảm trong căn hộ của Tống Thính Đàn, nghe tiếng y đọc lời thoại mà dần chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Bích Nhiên nhớ lại chuyện cũ, được đà lấn tới: “Tôi đói quá, nhà cậu có gì ăn không?”
Trong điện thoại đột nhiên đổi thành giọng nói ôn hòa của Bạch Dực: “Bích Nhiên, tôi đang định xuống lầu mua đồ ăn khuya đây, cậu muốn ăn gì?”
“Chào buổi tối đạo diễn Bạch.” Thẩm Bích Nhiên vui vẻ chào hỏi, “Tôi sắp đến nơi rồi, đợi tôi cùng đi nhé.”
Năm phút sau, Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy Bạch Dực đang mặc chiếc áo khoác dáng dài đứng bên lề đường đợi mình.
Vị đạo diễn lớn đối xử với động vật nhỏ còn hiền hòa hơn cả với diễn viên. Bạch Dực ngồi xổm xuống bắt tay và xoa đầu con chó, nói rằng mình cũng nuôi chó rồi chủ động cầm lấy dây dắt.
Trên phố có một quán rượu nhỏ, Bạch Dực chọn vài lon bia, đóng gói hai phần bò xào rồi hỏi Thẩm Bích Nhiên muốn ăn gì.
Thẩm Bích Nhiên ngước nhìn hàng dài các món thịt nướng trên thực đơn, đấu tranh hồi lâu mới đáp: “Một phần đậu phụ nướng.”
Bạch Dực bật cười: “Ăn uống thế này thì đúng là như mèo vậy.”
Thẩm Bích Nhiên đáp lại bằng một nụ cười lịch sự nhưng không mấy để tâm, thầm nghĩ vậy là anh không biết rồi, mèo thực chất là động vật ăn thịt.
Bước ra khỏi quán rượu, bên lề đường xuất hiện thêm một chiếc Bentley Continental. Màu xám bão mờ, rất đẹp.
Thẩm Bích Nhiên và Bạch Dực dắt chó đi ngang qua chiếc xe. Toàn bộ xe lắp kính phản quang một chiều, đen sâu thẳm, toát lên vẻ bề thế và trầm ổn, khiến Thẩm Bích Nhiên không nhịn được dừng chân nhìn thêm vài cái.
Vừa đi qua góc phố, anh đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Giọng nói của Cố Lẫm Xuyên đặc biệt rõ ràng trong đêm khuya, rót vào tai khiến người ta ngay lập tức tỉnh táo hẳn.
“Là tôi, đây là số tôi thường dùng hiện nay.”
Thẩm Bích Nhiên dừng bước: “Ừm.”
“Xin lỗi vì gọi điện muộn thế này, không làm phiền em ngủ chứ?”
Thẩm Bích Nhiên chẳng nghe ra chút ý xin lỗi nào trong giọng điệu của hắn, liền nói: “Tôi chưa ngủ, có việc gì không?”
“Hôm nay quên không lấy đồng hồ chỗ em rồi.” Giọng Cố Lẫm Xuyên vẫn bình thản, “Đúng lúc tôi vừa bàn xong việc, đang ở gần khu Trung Hải, có thể tiện đường qua lấy được không?”
Thẩm Bích Nhiên vừa khéo cũng đang ở gần nhà Tống Thính Đàn nên không đến nỗi bị lộ tẩy, nhưng chiếc đồng hồ lại không mang theo bên người, anh đề nghị: “Ngày mai tôi sẽ gửi đồng hồ ở quầy lễ tân của Quang Xâm nhé, tối nay không tiện lắm.”
Giọng điệu của Cố Lẫm Xuyên hơi lạnh đi một cách vi diệu: “Đó là đồng hồ vật bất ly thân của tôi, giao cho lễ tân không thích hợp.”
Thẩm Bích Nhiên đổi ý: “Vậy có thể phiền Jeff xuống lầu lấy một chuyến được không?”
“Anh ta bị đuổi việc rồi.” Cố Lẫm Xuyên nhắc nhở: “Chiều nay anh ta còn nhờ em nói giúp, chắc chưa quên chứ?”
Thẩm Bích Nhiên cạn lời, nghi ngờ Cố Lẫm Xuyên đang kiếm chuyện vô cớ.
Con chó nhỏ đứng đợi bên cạnh đột nhiên mất kiên nhẫn, hừ hừ một tiếng.
Cố Lẫm Xuyên hỏi: “Tiếng gì vậy?”
“Một con chó nhỏ.”
“Nghe không giống Tiểu Sơn.” Giọng Cố Lẫm Xuyên nhạt nhẽo, “Nuôi chó mới rồi à?”
Thẩm Bích Nhiên im lặng một lát: “Đúng là không phải Tiểu Sơn, Tiểu Sơn đã qua đời bốn năm trước rồi.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im ắng.
Giọng Cố Lẫm Xuyên trầm xuống: “Mất ở Mỹ sao?”
“Ừm.”
“Bị bệnh à?”
Thẩm Bích Nhiên cúi đầu, khẽ đá viên sỏi nhỏ dưới chân: “Già rồi mất thôi.”
Tiểu Sơn đã bầu bạn với anh suốt mười hai năm, từ một con chó nhỏ đi đứng chập chững cho đến khi không còn khả năng đứng vững được nữa. Ngày nó ra đi, Thẩm Bích Nhiên chợt nhận ra rằng, tất cả những người và vật từng cùng anh trưởng thành đều đang dần bị thời gian mang đi — ông nội, cha, dì bảo mẫu, chú tài xế, Thẩm gia, Tiểu Sơn, và cả… Cố Lẫm Xuyên.
Những gì anh trân trọng đều định sẵn sẽ mất đi, chỉ còn lại mình anh chới với trong dòng sông không thấy bến bờ.
Không cần phải bi thương, bởi sinh mệnh vốn dĩ là thế. Nhưng làm sao có thể không bi thương, khi thời gian đang tước đi từng phần máu thịt nuôi dưỡng anh lớn lên.
Trong điện thoại, Cố Lẫm Xuyên trầm giọng nói lời xin lỗi. Thẩm Bích Nhiên nhìn bóng mình trên mặt đất: “Ngày mai tôi sẽ đến giao tận tay anh chiếc đồng hồ, tôi sẽ đợi ngoài văn phòng, không cần phải sắp xếp lịch hẹn đâu.”
Cúp điện thoại, Thẩm Bích Nhiên không còn tâm trí nào để dắt chó đi dạo nữa.
Một luồng sáng đột nhiên rọi sáng mặt đường, anh ngoảnh lại — đèn chiếc Bentley vậy mà lại bật sáng.
Hóa ra trong xe có người.
Thẩm Bích Nhiên lập tức thấy hổ thẹn vì lúc nãy cứ nhìn chằm chằm vào xe của người ta. Anh tiến lại gần hai bước, gật đầu chào qua lớp kính xe tối màu để bày tỏ lời xin lỗi.
Đèn xe lại tắt ngấm.
Chỉ còn ánh đèn đường phía sau phác họa lên đường nét của anh, đổ xuống mặt kính xe một vầng bóng mờ buồn bã.
Chủ nhân chiếc Bentley nhấn còi một tiếng, rất khẽ, giữa đêm khuya thanh vắng lại mang theo vài phần dịu dàng.
*
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Bích Nhiên đến Quang Xâm. Lễ tân bảo anh đợi một lát, vài giây sau, đèn thang máy dành cho văn phòng Tổng giám đốc sáng lên, chạy thẳng một mạch từ tầng đỉnh xuống.
Jeff theo lời đồn là đã thất nghiệp lao ra khỏi thang máy: “Thật xin lỗi!! Không ngờ cậu lại đến sớm thế này, sếp đang có một cuộc phỏng vấn buổi sáng, nhưng ngài ấy chỉ dành ra hai mươi phút thôi, sẽ xong ngay thôi ạ!”
Thẩm Bích Nhiên nhìn anh ta với vẻ quan tâm: “Anh vẫn ổn chứ?”
“Tôi vẫn ổn mà.” Jeff ngẩn ra nửa giây, rồi vỗ trán một cái, nặn ra một nụ cười khổ, “Đang ở trong… thời gian bình tâm nghỉ việc! Đúng rồi! Chắc cậu không biết đâu nhỉ? Đây là đặc sắc của các công ty trong nước, sếp muốn sa thải nhưng bên nhân sự không cho, nói là phải trải qua thời gian bình tâm mới được. Cả hai chúng tôi đều không có cách nào, đành phải tạm bợ thêm một thời gian nữa vậy.”
Thẩm Bích Nhiên khô khốc đáp “ồ” một tiếng: “Tôi mới chỉ nghe nói đến thời gian bình tâm ly hôn thôi.”
Jeff nói: “Y hệt nhau cả, đều là luật nô lệ thế kỷ mới mà.”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
Thang máy lên đến tầng đỉnh, Jeff bảo Thẩm Bích Nhiên cứ vào trong ngồi tự nhiên. Cánh cửa văn phòng Tổng giám đốc đóng chặt, bên ngoài có hai vệ sĩ đứng gác, phía trước là một khu vực chờ rộng rãi. Đường chân trời của thủ đô trải dài ngoài cửa sổ, một nhân viên đài truyền hình đang nhìn vào máy tính, màn hình hiển thị trực tiếp hiện trường cuộc phỏng vấn bên trong văn phòng lúc này.
Cố Lẫm Xuyên ngồi vắt chân trên ghế sofa đơn, thản nhiên nhìn phóng viên trước mặt.
Phóng viên: “Chiến lược đầu tư tương lai của Quang Xâm là gì, sếp Cố có thể tiết lộ một chút không?”
“Mọi thứ đều có khả năng.”
“Liệu có bao gồm cả lĩnh vực công nghệ không? Theo tôi được biết, Peak rất hiếm khi đặt chân vào mảng này tại đại lục.”
Cố Lẫm Xuyên ung dung nói: “Đây là bí mật kinh doanh, cứ chờ xem sao.”
“Vậy chúng ta hãy quay lại chuyện về ngài đi.” Phóng viên chuyển chủ đề, “Dù sao hôm nay cũng là buổi phỏng vấn cá nhân của ngài.”
Cố Lẫm Xuyên đưa tay ra hiệu mời.
“Ngài nhìn nhận thế nào về việc gia tộc đã che giấu thông tin về ngài suốt những năm qua?”
“Thấu hiểu và biết ơn, đó là sự bảo vệ rất cần thiết.”
“Vậy thì việc hoàn toàn không lộ diện trước công chúng trong suốt sáu năm qua có khiến ngài thấy phiền muộn không?”
“Có chứ.” Cố Lẫm Xuyên chống khuỷu tay lên thành ghế, “Những người cùng thế hệ với tôi vừa phải gánh chịu áp lực từ gia tộc, vừa phải đối phó thêm với sự soi mói từ bên ngoài, tính ra tôi lại là người được hưởng lợi.”
Phóng viên tiếp tục đào sâu: “Nghe có vẻ ngài rất coi trọng sự bảo vệ này từ gia tộc.”
“Dĩ nhiên rồi.”
“Liệu có thể hiểu rằng, sự bất hạnh của cha ruột đã trở thành bóng ma tâm lý vĩnh viễn trong lòng ngài không?”
“Tôi không quen biết ông ta.” Cố Lẫm Xuyên mặt không đổi sắc, “Tôi cứ ngỡ đây đã chẳng còn là bí mật gì nữa rồi.”
Phóng viên gật đầu, đổi hướng tấn công vòng vo: “Vậy lúc mới được gia tộc tìm thấy, ngài đã làm thế nào để vượt qua quãng thời gian mất cân bằng đó trong cuộc đời?”
Cố Lẫm Xuyên dường như cuối cùng cũng nghe thấy một chủ đề khiến hắn hứng thú: “Định nghĩa thế nào là mất cân bằng cuộc đời?”
Phóng viên như được tiếp thêm động lực: “Một đứa trẻ vốn dĩ không có gì trong tay đột nhiên có được cả thế giới, đó cũng có thể coi là một cú sốc hạnh phúc.”
Trong ống kính, con ngươi của Cố Lẫm Xuyên dường như trầm xuống một phân.
“Được và mất, vốn dĩ là hai mặt của một vấn đề.”
Phóng viên truy hỏi với vẻ đầy hứng thú: “Lời tự bạch này thật khiến người ta phải suy ngẫm, việc trở về với hào môn đã khiến ngài mất đi điều gì?”
Thế nhưng Cố Lẫm Xuyên dường như đã đánh mất sự hứng thú vừa rồi: “Miễn bình luận.”
“…”
Cuối cùng cũng đến câu hỏi cuối cùng, phóng viên chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng hơn: “Trong cuộc sống thường ngày, ngài có sở trường hay điều gì khiến bản thân cảm thấy vui vẻ không?”
“Chỉ là những chuyện nhỏ nhặt vô vị thôi.” Cố Lẫm Xuyên tùy ý nói: “Câu hỏi này không có ý nghĩa gì cả.”
Nhân viên đài truyền hình bên cạnh Thẩm Bích Nhiên bỗng khẽ chửi thầm một câu. Anh nghi hoặc nhìn sang, đối phương hậm hực nói: “Cái gì thế này! Câu này rõ ràng là do anh ta đặc biệt yêu cầu mà!”
Người đó rõ ràng là một thực tập sinh, vậy mà lại đi than vãn với Thẩm Bích Nhiên: “Theo kế hoạch, anh ta sẽ trả lời là chơi golf, sau đó chúng tôi sẽ thuận thế hỏi về danh tính của bạn chơi cùng!”
Thẩm Bích Nhiên mỉm cười đầy gượng gạo. Chẳng trách Cố Lẫm Xuyên lại chấp nhận cuộc phỏng vấn tẻ nhạt này, hóa ra là muốn mượn cơ hội này để giới thiệu một đồng minh kinh doanh với công chúng, nhưng hắn lại thay đổi ý định ngay phút chót, chẳng ai đoán nổi hắn đang nghĩ gì.
Trong văn phòng, nụ cười trên mặt phóng viên sắp không duy trì nổi nữa, nhưng vẫn ngoan cường tiếp lời: “Dù là chuyện nhỏ nhặt vô vị, nhưng xảy ra trên người ngài biết đâu lại trở nên thú vị thì sao.”
“Vậy à.” Cố Lẫm Xuyên liệt kê một cách thờ ơ: “Pha sữa, đọc truyện, và còn có, dỗ ngủ.”
Cậu thực tập sinh lập tức tố cáo: “Đã giao hẹn là đánh golf cơ mà! Bịa đặt cũng phải có chừng mực chứ!”
Gương mặt Thẩm Bích Nhiên lại đột ngột cứng đờ.
“Một kiểu hài hước thâm thúy đấy ạ.” Phóng viên cười gượng gạo, “Không phải ngài đã có con rồi chứ?”
Giọng điệu Cố Lẫm Xuyên vẫn bình thường: “Con thì không có, nhưng có nuôi một con mèo Golden chân ngắn lông dài, đã thấy bao giờ chưa?”
Phóng viên ngẩn người: “Cái gì cơ?”
“Một con mèo nhỏ. Giống Golden, loại lông dài ấy.” Cố Lẫm Xuyên vậy mà thật sự lặp lại một lần nữa, nói ra câu dài nhất trong ngày hôm nay: “Tổ tiên từng được hoàng gia Anh nuôi dưỡng, rất đẹp, rất lễ phép, đôi mắt rất sáng. Tuy không khiến người ta bớt lo cho lắm, nhưng nuôi nó lại mang đến cảm giác thành tựu vô cùng.”
Thẩm Bích Nhiên thực sự không thể nghe tiếp được nữa, anh đứng dậy đi ra ngoài. Jeff bưng một ly cà phê đi ngược chiều tới, ngạc nhiên nói: “Cậu định đi bây giờ sao? Cà phê còn chưa uống mà.”
Thẩm Bích Nhiên liếc nhìn lớp bọt vẽ hình con chó nhỏ cẩu thả trên ly cà phê: “Xin lỗi, dạo này tôi không uống sữa.”
“Hả?” Jeff đầy vẻ khó tin, lại khuyên: “Sếp sắp ra rồi mà.”
Thẩm Bích Nhiên lấy chiếc đồng hồ đó ra — anh không có hộp đựng phù hợp nên đã dùng một chiếc khăn lụa quấn lấy mấy lớp. Không hề dính một giọt rượu vang nào, cũng chưa từng để ai xem qua.
“Làm phiền anh chuyển giúp.” Anh đưa chiếc đồng hồ cho Jeff.
Cánh cửa văn phòng đột ngột mở toang, vệ sĩ lùi lại, Cố Lẫm Xuyên sải bước đi ra, trực tiếp lấy đi món đồ Jeff vừa cầm trên tay. Chiếc khăn lụa màu xanh ngọc bích được hắn nắm trong lòng bàn tay một cách nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, hắn nhìn Thẩm Bích Nhiên với vẻ bất lực, trầm giọng nói: “Vội gì chứ, đợi tôi một lát.”
*
Tầng đỉnh rộng thênh thang chỉ còn lại hai người.
Cố Lẫm Xuyên đặt chiếc đồng hồ lên bàn, cúi người kéo ngăn kéo dưới cùng ra, hơi khựng lại một chút rồi lại kéo tiếp ngăn kéo bên trên, nói: “Ngồi đi.”
Thẩm Bích Nhiên không nhúc nhích, đứng nhìn hắn lật tìm từng ngăn kéo một.
“Sếp Cố còn mất món đồ nào khác ư? Trong tay tôi chỉ có mỗi chiếc đồng hồ này thôi.”
Cố Lẫm Xuyên nghe vậy bèn ngước mắt lên, định nói gì đó rồi lại thôi.
Lúc này, giữa hắn và Thẩm Bích Nhiên chỉ cách nhau một chiếc bàn làm việc, ánh ban mai của thủ đô xuyên qua cửa sổ sát đất, dịu dàng trải dài vào bên trong. Chúc Hoài Tranh lần đầu tiên đến đây đã yêu ngay nơi này, ba bữa lại chạy đến một lần khiến Cố Lẫm Xuyên phiền không chịu nổi. Nhưng lúc này, hắn bỗng nhiên thấu hiểu sự say mê của bạn mình — Thẩm Bích Nhiên lặng lẽ đứng đó, khiến cho dải ánh sáng bình thường này trở nên tình tứ và rực rỡ, khoáng đạt tráng lệ, đẹp không sao tả xiết.
“Sếp Cố.” Thẩm Bích Nhiên nhận ra Cố Lẫm Xuyên đang thẫn thờ một cách khó hiểu, liền nhắc nhở: “Đồng hồ luôn được bọc kỹ, chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Cố Lẫm Xuyên khẽ gạt lớp khăn lụa, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mặt đồng hồ.
“Không có vấn đề gì chứ?” Thẩm Bích Nhiên liếc nhìn thời gian trên điện thoại, ngầm chuẩn bị cho lời chào tạm biệt.
Cố Lẫm Xuyên cầm lấy đồng hồ lồng vào cổ tay, tay phải loay hoay với dây đeo, không biết có phải do nằm trong khăn lụa quá lâu hay không mà dây đeo trở nên trơn tuột quá mức. Sau vài lần bị tuột tay, hắn bước đến trước mặt Thẩm Bích Nhiên: “Có thể giúp tôi một tay không, tôi đang vội đi gặp khách.”
Cổ tay Cố Lẫm Xuyên đưa ra trước mặt Thẩm Bích Nhiên, anh cực kỳ kháng cự việc chạm vào cái nguồn cơn cám dỗ này, nhưng anh không muốn tỏ ra quá gượng ép.
“Dĩ nhiên rồi.” Thẩm Bích Nhiên đặt điện thoại lên bàn, đưa tay nắm lấy dây đồng hồ, chốt khóa sập vào lẫy phát ra một tiếng “cách” nhẹ nhàng dứt khoát, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng xung quanh.
Tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở.
Cố Lẫm Xuyên hạ tay xuống, cổ tay vô tình lướt qua đầu ngón tay Thẩm Bích Nhiên, anh rụt tay lại, nhưng Cố Lẫm Xuyên dường như không nhận ra, chỉ cụp mắt nhìn anh, trầm giọng hỏi: “Tôi muốn xin lỗi về chuyện tối qua một lần nữa, nhắc đến Tiểu Sơn, có khiến em buồn không?”
Có lẽ vì đứng quá gần, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy ánh mắt và giọng nói của người kia dường như có hình khối, chậm rãi rơi xuống trong không khí rồi bao phủ lấy mình.
Thẩm Bích Nhiên lùi lại nửa bước, lắc đầu.
Cố Lẫm Xuyên chuyển về giọng điệu bình thường: “Tối qua em dắt chó đi dạo phố à?”
“Ừm.”
“Lúc đó đã một giờ sáng rồi, một mình ra ngoài rất không an toàn.” Giọng Cố Lẫm Xuyên có chút nghiêm túc.
Thẩm Bích Nhiên biết đây không phải là kiếm chuyện vô cớ. Cố Lẫm Xuyên cực kỳ để tâm đến vấn đề an toàn. Hồi tiểu học, Thẩm Bích Nhiên từng nửa đêm lẻn khỏi nhà cùng bạn học đi thám hiểm một trung tâm thương mại đã đóng cửa, kết quả bị một tên b**n th** bám theo, để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho Cố Lẫm Xuyên. Kể từ đó, mỗi đêm Cố Lẫm Xuyên đều tỉnh giấc một hai lần, từ căn gác mái đi xuống, đẩy cánh cửa khép hờ của Thẩm Bích Nhiên để xác nhận anh vẫn đang ngoan ngoãn ngủ say.
Thẩm Bích Nhiên nói: “Có bạn đi cùng.”
“Ồ?” Giọng Cố Lẫm Xuyên có chút vi diệu, “Vậy thì càng phải xin lỗi rồi, hy vọng tôi không phá hỏng hứng thú trò chuyện đêm khuya của hai người.”
“Vốn dĩ cũng chẳng bàn chuyện gì to tát.” Thẩm Bích Nhiên thuận miệng nói, “Không thân thiết lắm.”
Có lẽ vì chủ đề chuyển sang chuyện phiếm nên thần sắc của Cố Lẫm Xuyên đã nới lỏng đôi chút. Thấy vậy, Thẩm Bích Nhiên liền nói: “Đồng hồ đã đưa xong, tôi xin phép đi trước.”
“Điện thoại của em này.” Cố Lẫm Xuyên cầm chiếc điện thoại mà Thẩm Bích Nhiên vừa đặt tùy tiện trên bàn làm việc, đưa trả cho anh, “Lái xe cẩn thận.”
Khi chiếc điện thoại chuyển từ bàn tay này sang bàn tay kia, nó đột nhiên rung lên một hồi, màn hình cũng sáng theo.
Nghĩa trang Vạn An nhắc nhở: Ngài đã hẹn lịch thăm viếng hôm nay, vui lòng…
Thẩm Bích Nhiên giật mình kinh hãi.
Hôm nay là “ngày giỗ” của Cố Lẫm Xuyên, vậy mà anh hoàn toàn quên mất chuyện này.
Anh theo bản năng nhìn về phía Cố Lẫm Xuyên — ánh mắt đối phương đang rơi thẳng vào màn hình.
Tác giả có lời muốn nói:
Cẩm nang sinh hoạt của Thẩm Bích Nhiên Tác giả: Cố Lẫm Xuyên
Ngày 8 tháng 4, nhiều mây.
Thẩm Bích Nhiên rất gian xảo.
Em ấy sẽ giả vờ như đã được dỗ ngủ say, rồi nửa đêm lại lén chạy ra ngoài.
Phải quan sát tư thế ngủ, nếu trông rất ngay ngắn thì là đang giả vờ ngủ, còn nếu nằm lộn xộn thì mới là đã ngủ say rồi.
Tốt nhất là nửa đêm nên kiểm tra thêm hai lần nữa.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 8: Dõi theo trong bóng tối
10.0/10 từ 37 lượt.
