Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 62: Mùa thu
Bắc Kinh vào thu, trời thoắt cái đã trở lạnh.
Thẩm Bích Nhiên cuối cùng vẫn dọn vào sơn trang Sở Ngọc nơi Cố Lẫm Xuyên đang ở. Bởi vì anh phát hiện ra toàn thành phố đều có hệ thống sưởi, nhưng lại bỏ qua đúng căn hộ của mình. Điều hòa trung tâm cả tòa nhà vẫn ổn, chỉ riêng cửa gió nhà anh là không điều chỉnh được sang chế độ hơi nóng.
Cố Lẫm Xuyên quả thực là một kẻ độc phu. Nếu anh còn không chịu nghe theo, chẳng biết người này còn tung ra những thủ đoạn tà môn gì nữa.
Dọn vào sơn trang rồi mới biết, việc Nhiên Nhiên mỗi cuối tuần về nhà cũ họ Thẩm thuần túy là đi lao động nông thôn, còn việc ở tạm tại Vân Lan trước kia chẳng khác nào công chúa đi vi hành.
Con mèo nhỏ này có tới bốn căn phòng trong biệt thự, phòng ăn, phòng vệ sinh, phòng ngủ và phòng giải trí. Tuy nhiên trước đó vì Cố Lẫm Xuyên muốn lập mộ thất, nên đã bàn bạc với nó để chiếm dụng phòng ngủ, để nó lên ngủ ở phòng ngủ chính trên tầng ba.
Thẩm Bích Nhiên mang tâm trạng phức tạp đi tham quan ba căn phòng của công chúa, cảm thấy Cố Lẫm Xuyên quả thực quá nuông chiều con trẻ.
Miệng thì nghĩ vậy, nhưng tay anh lại đặt mua một lượng lớn đồ chơi cho mèo, lấp đầy căn phòng giải trí vốn hơi trống trải.
Đến trước cửa mộ thất, Cố Lẫm Xuyên dùng giọng điệu hờ hững nói: “Đúng rồi, anh có nhắc qua với ông nội về tấm bia này.”
Đồng tử Thẩm Bích Nhiên chấn động: “Anh bị bệnh à, nhắc đến nó làm gì?!”
“Chuyện này không trách anh được.” Cố Lẫm Xuyên giải thích: “Bên cạnh ông nội có một người đóng vai trò quản gia tổng quản, quản lý cả việc công lẫn việc tư. Hai tuần trước ông ấy bay qua đây bàn việc với anh, tình cờ đi ngang qua mộ thất này, thế là giật mình một cái.”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
“Lúc đó bên Đức đã một giờ sáng, ông nội đích thân gọi điện cho anh, bảo rằng lập di chúc chỉ là một quy trình về tài chính, không cần phải lập sẵn bia mộ sớm như vậy.” Cố Lẫm Xuyên bình thản thuật lại buổi tâm sự giữa hai ông cháu đêm đó, lược bỏ đi những đoạn hắn nghẹn ngào khi kể về việc Thẩm Bích Nhiên cúng bái suốt những năm qua và sự im lặng thở dài của Cố Viễn Phong, chỉ nhếch môi cười xin lỗi, “Nếu ông nội cho rằng anh là một kẻ thiểu năng, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến việc thừa kế của anh, nên anh đành phải đem em ra làm bia đỡ đạn. Tuy ông nội chưa từng gặp em nhưng vẫn luôn rất quý em, ông đã đồng ý là sau khi anh chết thì sẽ dùng tấm bia này.”
Nói đoạn, hắn đẩy cửa mộ thất ra, chân thành mời mọc: “Vào trong xem chút không?”
Đó là căn phòng có hướng đón sáng tốt nhất ở tầng hai, ánh hoàng hôn vàng rực xuyên qua lớp kính sát đất, rọi thẳng lên tấm bia mộ nằm chính giữa căn phòng.
Thẩm Bích Nhiên sải bước đi ngang qua, không thèm ngoảnh đầu lại.
Trước khi anh dọn vào, mỗi một người giúp việc trong nhà đều đã biết đến thân phận của “người thương Thẩm Bích Nhiên” khi lau chùi bia mộ. Cố Lẫm Xuyên đã đích thân sắp xếp nhà cửa từ sớm, lấp đầy mọi ngóc ngách bằng sách và những chiếc chăn nhỏ mềm mại, lắp đặt loa đài, máy hát đĩa, mua về mấy thùng băng trò chơi. Hắn cho người thay dép đi trong nhà loại siêu nhẹ bằng loại dép bông đế dày lông xù, lại còn mua sắm từng món bộ đồ ăn bằng sứ giống hệt như những món trong tủ kính ở nhà cũ họ Thẩm.
Căn nhà vốn dĩ trống trải, lạnh lẽo này thoắt cái đã trở thành một tổ ấm tràn đầy hơi thở cuộc sống. Quản gia trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng tự hiểu rõ rằng, người sắp dọn vào không chỉ là người tình Thẩm Bích Nhiên, mà còn là chủ nhân Thẩm Bích Nhiên.
Đáng tiếc là Thẩm Bích Nhiên bận đến mức chẳng có thời gian để hưởng phúc.
Sự hợp tác giữa Glance và Tầm Thanh vừa ra mắt đã bùng nổ lưu lượng, độ thảo luận cực cao, nhưng việc chạy thử nghiệm mỗi ngày đều phát sinh vấn đề. Đống hỗn độn này khiến anh tối tăm mặt mũi, lại còn phải đi đàm phán hợp tác với các công ty trò chơi, chỗ nào cũng cần vị CEO này đích thân ra trận.
May mắn là vụ án cũ của nhà họ Thẩm không làm anh tốn quá nhiều tâm trí. Cố Lẫm Xuyên đã thuê một đội ngũ luật sư hùng hậu để thay anh làm việc với phía công an và viện kiểm sát. Thẩm Bích Nhiên chỉ mất vài tiếng đồng hồ trong buổi nói chuyện đầu tiên, về sau thỉnh thoảng mới nhận một cuộc điện thoại. Ban đầu Thẩm Như Hâm còn đến công ty gây rối vài lần, nhưng không lâu sau gã cũng bị triệu tập giam giữ, Thẩm Bích Nhiên mới hoàn toàn được yên tĩnh.
Giữa tháng Mười, kỳ nghỉ Tuần lễ vàng đáng sợ kết thúc, lưu lượng mạng giảm xuống, Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.
Buổi tối Cố Lẫm Xuyên có hẹn ăn cơm với mấy sếp lớn bên doanh nghiệp nhà nước ngành tài chính, Thẩm Bích Nhiên về nhà trước. Anh tắm rửa xong, đứng trước gương, vén những lọn tóc ướt sang một bên xương quai xanh rồi sấy khô.
Gần đây da dẻ Thẩm Bích Nhiên trở nên trắng trẻo hơn, ước chừng là do mập lên. Lúc mới về nước vào mùa xuân, anh gầy đến mức da bọc xương. Mấy tháng qua thực tế còn bận rộn và mệt mỏi hơn lúc đó, nhưng vì bị Cố Lẫm Xuyên bồi bổ quá mức nên anh thế mà lại tăng thêm một cân.
Bản thân Thẩm Bích Nhiên thấy mập hay ốm chút cũng chẳng sao, nhưng Cố Lẫm Xuyên thì lại rất phấn khích, dường như thêm được chút thịt trên đùi và mông thôi cũng đủ khiến hắn hồn xiêu phách lạc.
Chỉ tiếc là hơn một tháng qua Thẩm Bích Nhiên ngày nào cũng mệt đến mức cứ đặt lưng xuống là ngủ, Cố Lẫm Xuyên chẳng xơ múi được gì. Thẩm Bích Nhiên có chút chột dạ, anh mua cho Cố Lẫm Xuyên rất nhiều quà cáp, nhưng vẫn không thể làm hắn hài lòng. Mỗi ngày lúc anh đang buồn ngủ mơ màng, Cố Lẫm Xuyên lại sờ soạn, nhào nặn trên người anh như nhào bột.
Tóc sấy khô xong, Thẩm Bích Nhiên bước ra khỏi phòng tắm, Cố Lẫm Xuyên bị ghẻ lạnh suốt một tháng trời, đã trốn khỏi bữa tiệc về sớm, đang nhìn anh bằng ánh mắt u oán.
Thẩm Bích Nhiên cố gắng tỏ ra chân thành: “Tối nay em rảnh rồi.”
Cố Lẫm Xuyên lúc này mới trông có vẻ vui hơn một chút, hắn tiến lại gần khẽ đặt một nụ hôn lên môi anh: “Thế nào cũng được chứ?”
“Cố gắng phối hợp.” Thẩm Bích Nhiên hơi do dự, “Nhưng phải có mức độ thôi, Cố Lẫm Xuyên, thỉnh thoảng anh b**n th** quá mức lắm luôn á.”
Cố Lẫm Xuyên suy ngẫm vài giây rồi dùng giọng điệu thương lượng nói: “Vậy anh sẽ kiềm chế một chút, chúng ta cùng nhau bóc đống quà em tặng anh trong tháng này trước nhé?”
Thẩm Bích Nhiên: “Hả?”
Khi đêm đã về khuya, Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng đếm được mình đã tặng Cố Lẫm Xuyên bao nhiêu bộ kẹp áo sơ mi. Đáng tiếc là có vài bộ sau đêm nay đã đứt lìa không thể dùng được nữa, Cố Lẫm Xuyên rất tiếc rẻ, bèn tận dụng triệt để, dùng những dải dây bị giật xuống thắt cho món quà yêu quý nhất của mình rất nhiều chiếc nơ bướm xinh xắn. Những chiếc kẹp nhỏ cũng được tháo ra để đo đạc xem sếp Thẩm rốt cuộc mập lên được mấy lạng thịt, để lại những vết đỏ lốm đốm trên cặp mông và đôi chân trắng ngần như tuyết.
Thẩm Bích Nhiên còn tặng Cố Lẫm Xuyên một chiếc ghim cài áo bằng đá quý rất đẹp, là mẫu đôi. Cố Lẫm Xuyên tháo viên đá huyết bồ câu ra, bắt anh ngậm trong miệng. Cuối cùng, Thẩm Bích Nhiên nước mắt lưng tròng vùi mình trong chăn, được hắn hôn lên má một cách đầy dịu dàng. Cố Lẫm Xuyên rốt cuộc cũng dùng một ngón tay lấy viên hồng ngọc ra khỏi miệng anh, cẩn thận lau sạch rồi khảm lại vào đế ghim cài.
Thẩm Bích Nhiên muốn mắng người, nhưng miệng đã tê mỏi đến mức không mở ra nổi. Anh muốn tát Cố Lẫm Xuyên một cái, hắn nhận ra cử động nhỏ của anh nên thậm chí đã hơi nghiêng mặt đi một chút, nhưng Thẩm Bích Nhiên vừa nhấc cánh tay lên đã lại buông xuống, thực sự không còn chút sức lực nào.
Cố Lẫm Xuyên tỏ vẻ rất hối hận, ôm lấy anh bảo rằng lần sau nhất định sẽ kiềm chế hơn.
Thẩm Bích Nhiên sắp phát điên với từ “kiềm chế” này rồi, nghe xong chỉ thấy tê dại cả người.
Anh thiếp đi vào lúc rạng sáng, ngủ một mạch đến tận khi trời tối mịt ngày hôm sau, bỏ lỡ luôn lịch trình đi nghỉ dưỡng tại một hòn đảo nhỏ ở Nam Mỹ.
Chuyến bay tư nhân đã bị hủy, hàng không dân dụng thì không có đường bay thẳng, Cố Lẫm Xuyên đề nghị đổi sang đi Amsterdam.
Thẩm Bích Nhiên cuộn tròn trong chăn hỏi: “Em có thể làm một kẻ lười biếng ở lì trong nhà mấy ngày không?”
Đôi mắt vừa tròn vừa sáng ấy, ngay cả Nhiên Nhiên nhìn vào cũng phải tự thấy hổ thẹn. Cố Lẫm Xuyên cảm giác như mơ về thời Thẩm Bích Nhiên còn nhỏ, tim gan tan chảy cả ra, hắn lập tức cúi người hôn lên trán anh: “Đều nghe theo em hết.”
Thẩm Bích Nhiên rúc trong chăn liên lạc với Tống Thính Đàn. Kể từ lần trước bắt quả tang y và Bùi Nghiên Thanh có giao dịch “OK” đầy bí ẩn, Tống Thính Đàn cứ cố tình mất hút, đã lâu thế rồi vẫn không trả lời tin nhắn. Thẩm Bích Nhiên đành phải đi hỏi người đại diện, nhận được câu trả lời rằng Tống Thính Đàn sắp vào đoàn phim Kinh Trập, hiện đã dồn toàn bộ tâm trí vào vai diễn rồi.
Tống Thính Đàn vốn là vậy, cứ trước khi vào đoàn là sẽ bế quan, Thẩm Bích Nhiên cũng đã quen với việc đó.
Anh đành bảo Cố Lẫm Xuyên tổ chức một buổi tụ tập, muốn quan sát thêm cách đối nhân xử thế và nhân phẩm của Bùi Nghiên Thanh.
Mấy người bạn đó của Cố Lẫm Xuyên đều đến đông đủ. Thẩm Bích Nhiên đề nghị đánh bài. Chúc Hoài Tranh và Chu Duật Hằng chỉ có thể để một người ngồi vào bàn, nếu không làm đối thủ thì sẽ cãi nhau, làm một phe thì lại nội bộ lục đục. Cuối cùng Chúc Hoài Tranh chán nản đi diện kiến mèo nhỏ, để lại bốn người vừa vặn một bàn.
Nhìn bài phong đoán nhân phẩm, Thẩm Bích Nhiên cố ý ngồi ở cánh dưới của Bùi Nghiên Thanh. Bùi Nghiên Thanh đánh bài dứt khoát, ra bài cẩn thận, nhưng vẫn bao quát cục diện để giành chiến thắng chứ không nịnh bợ hay chiều chuộng quá mức. Thẩm Bích Nhiên chơi với anh ta vài ván, cảm thấy cũng coi như qua cửa.
Ở phía bên kia, Cố Lẫm Xuyên cố tình thả nước, cũng chẳng màng đến sống chết của Chu Duật Hằng. Thua liền mười mấy ván, biểu cảm vốn đã nhạt nhẽo trên mặt Chu Duật Hằng hoàn toàn trở về con số không, anh ta quăng bài bảo mất hứng không thèm chơi nữa.
“Không cược tiền mà, gấp cái gì.” Cố Lẫm Xuyên khẽ nâng mí mắt, có chút không hài lòng với sự hẹp hòi của anh bạn thân.
Thuốc sau phẫu thuật tim phải uống trong hai năm rưỡi, sắp đến kỳ hạn rồi nhưng Cố Lẫm Xuyên vẫn luôn lơ là. Thẩm Bích Nhiên hiện giờ ngày nào cũng nhìn chằm chằm bắt hắn uống thuốc, uống xong sẽ hôn hắn một cái. Sau vài lần liên tục như thế, Cố Lẫm Xuyên tự khắc ghi nhớ, đến giờ là chủ động tìm thuốc uống, chưa đến giờ còn biết xem đồng hồ trước.
Hôm nay có người ngoài, Thẩm Bích Nhiên nhìn Cố Lẫm Xuyên uống thuốc xong, chỉ dùng chân khẽ chạm vào chân hắn dưới gầm bàn.
Cố Lẫm Xuyên nhìn anh với vẻ không hài lòng cho lắm, anh cúi đầu mỉm cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay hắn như dỗ trẻ con.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy bộ động tác này rất kín đáo và lịch sự, không quá phô trương tình cảm trước mặt bạn bè, nhưng Chu Duật Hằng vẫn trưng ra vẻ mặt “không còn gì để nói”, cầm một ly rượu lững thững đi về phía cửa sổ ngắm cảnh hồ.
Bùi Nghiên Thanh ngược lại không có phản ứng gì quá gay gắt. Thẩm Bích Nhiên quan sát anh ta suốt cả buổi tối, cảm thấy đúng như lời Cố Lẫm Xuyên nói, người này thiếu đi chút hơi thở nhân thế, không mấy bận tâm đến chuyện tình cảm của bạn bè. Cũng chính vì thế, dù đứng cạnh một cặp đôi thì sự hiện diện của anh ta cũng rất mờ nhạt, bản thân không thấy ngại mà cũng không khiến đối phương thấy lúng túng.
Với tư cách là một người bạn, đây là một đặc điểm rất đáng quý, nhưng Thẩm Bích Nhiên không chắc một người như vậy liệu có phải là một người tình tốt hay không.
Tống Thính Đàn là một người rất ấm áp, người ấm áp xứng đáng nhận được nhiều hơi ấm hơn, chứ không nhất thiết phải dùng vòng tay của mình để cảm hóa một tảng băng.
Đang mải suy nghĩ thì thấy điện thoại của Bùi Nghiên Thanh sáng lên, đó là thông báo nhắc nhở đếm ngược hai tiếng vừa về số không.
Bùi Nghiên Thanh đặt ly rượu xuống, cầm điện thoại mở khóa. Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy hình nền điện thoại của anh ta thì giật nảy mình.
Đó là một con cá ngừ chuẩn mực, tròn trịa và mập ú, loại có thể in trên biển quảng cáo của chợ hải sản.
Sao có một vị sếp tổng công ty niêm yết lại lấy con cá ngừ làm hình nền điện thoại nhỉ?
Anh rất hiểu ý xê dịch thân mình sang bên cạnh một chút, liếc mắt nhìn trộm.
Quả nhiên Bùi Nghiên Thanh nhấn mở một cái ảnh đại diện mà anh thấy rất quen thuộc, gõ chữ: Nghỉ ngơi đi, xem nữa là mù mắt đấy.
Anh ta gửi liền mấy tin, những tin bên dưới nhìn không rõ lắm. Thẩm Bích Nhiên không muốn tỏ ra quá lộ liễu, đành phải nén sự kinh ngạc và tò mò trong lòng ngồi thẳng lại, nhấp một ngụm rượu mùi đặc chế dành riêng cho mình.
Gửi tin nhắn xong, Bùi Nghiên Thanh cầm điện thoại đợi một lúc, không thấy hồi âm liền tắt chế độ im lặng rồi đút điện thoại vào túi.
Dưới gầm bàn, Cố Lẫm Xuyên dùng mũi chân chạm chạm vào Thẩm Bích Nhiên. Thẩm Bích Nhiên ngẩng đầu lên, thấy hắn đang nhìn mình bằng vẻ mặt như bắt quả tang Nhiên Nhiên làm việc xấu, thế là anh nháy mắt đầy ẩn ý với Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên hiểu ý ngay, nghiêng người sát lại gần.
Bùi Nghiên Thanh tưởng họ muốn nói chuyện riêng nên đứng dậy rời đi.
Thẩm Bích Nhiên hỏi Cố Lẫm Xuyên: “Bùi Nghiên Thanh thường đặt biệt danh cho người khác là gì?”
“Cậu ta mà cũng biết đặt biệt danh à.” Cố Lẫm Xuyên ngẫm nghĩ một lát, “Chắc là tên người cộng với tên công ty, hay là thêm mã cổ phiếu của công ty?”
Thẩm Bích Nhiên lắc đầu với vẻ mặt thâm sâu.
Cố Lẫm Xuyên dường như đã nhận ra anh đang hỏi về chuyện gì, hắn im lặng hồi lâu, nén lại sự ghê tởm đối với anh bạn thân thốt ra hai chữ: “Thính Đàn?”
Thẩm Bích Nhiên bật cười.
Biệt danh Bùi Nghiên Thanh đặt cho Tống Thính Đàn là: “Bắt sống một con mèo say”.
Điều này thật sự rất kỳ quặc, hoàn toàn lạc quẻ với con người của Bùi Nghiên Thanh, nhưng ngược lại nó khiến Thẩm Bích Nhiên cảm thấy hơi yên tâm. Thẩm Bích Nhiên khẽ thở phào, lấy điện thoại ra, liếc nhìn biệt danh mình đặt cho Cố Lẫm Xuyên — tên WeChat của Cố Lẫm Xuyên chính là tên thật, Thẩm Bích Nhiên chỉ thêm vào sau tên hắn bốn biểu tượng, quyển sách, quả dâu tây, vòng cổ và cái ôm.
“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên ghé sát tai hắn, “Lúc trước em chưa để ý, anh cho em xem biệt danh anh đặt cho em đi.”
Cố Lẫm Xuyên khẽ nhướn mày: “Chỉ là cái tên thôi, không tính là biệt danh.”
Thẩm Bích Nhiên không tin, đòi lấy điện thoại hắn để xem.
“Không được giận đó.” Cố Lẫm Xuyên ngoan ngoãn giao nộp điện thoại.
Tên WeChat của Thẩm Bích Nhiên là Noah, Cố Lẫm Xuyên đặt biệt danh cho anh là tên thật “Thẩm Bích Nhiên”, bởi vì đối với hắn, đây là ba chữ hay nhất và thân mật nhất trên thế giới này.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy chưa đủ, nhớ lại ngày đầu gặp gỡ, Thẩm Bích Nhiên ngồi xổm trước mặt hắn rồi dõng dạc nói “Em tên là Thẩm Bích Nhiên, em bảy tuổi”, thế là hắn bèn bổ sung thêm một chút vào phần biệt danh.
Thẩm Bích Nhiên mở danh sách liên lạc, nhìn thấy cái tên được ghim đầu bảng, anh ngẩn người mất hai giây rồi dở khóc dở cười.
“Thẩm Bích Nhiên ( bảy tuổi)”.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 62: Mùa thu
10.0/10 từ 37 lượt.
