Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 61: Biệt thự trên núi
Thẩm Tòng Đạc bị công an giải đi ngay trong ngày hôm đó.
Người bị áp giải trực tiếp từ trụ sở Tầm Thanh. Lúc bấy giờ Thẩm Bích Nhiên vẫn đang ở Glance họp nghiệp vụ, Jeff chạy đến hiện trường chụp vài tấm ảnh gửi qua, trên ảnh thấy rõ hai bên cổ Thẩm Tòng Đạc có mấy vết hằn tím thẫm đến đáng sợ.
Thẩm Bích Nhiên hỏi cái cổ bị làm sao vậy.
Anh lờ mờ đoán được mục đích Cố Lẫm Xuyên dẫn vệ sĩ vào rồi đóng cửa lại là để làm gì, nhưng không ngờ lại để lại thương tích lộ liễu như vậy.
Jeff: Là do sếp làm đấy.
Jeff: Tôi không có mặt tại chỗ, nghe bảo sếp xông vào bóp cổ lão ta kêu răng rắc, vệ sĩ cũng phải giật mình.
Jeff: Nghe nói cảnh tượng lúc đó kinh khủng lắm, vệ sĩ không dám can, cũng may sếp tự biết dừng lại đúng lúc.
Lúc ấy trong phòng họp cửa sổ đóng chặt, một mảnh u tối.
Vệ sĩ vừa vào đã xô ngã Thẩm Tòng Đạc xuống sàn, giẫm lên lưng ông ta.
Thẩm Tòng Đạc nhìn mũi giày da bóng loáng trước mặt, mỉa mai: “Cố Lẫm Xuyên, Thẩm Hạc Tầm nhận nuôi được con chó tốt như mày, đúng là lão ta gặp đại vận rồi.”
“Sai.” Giọng Cố Lẫm Xuyên lạnh lẽo thấu xương, “Ông giết cha hại anh, đã có pháp luật đợi ông. Còn chuyến này của tôi, là vì Thẩm Bích Nhiên.”
Thân hình Thẩm Tòng Đạc cứng đờ trong chốc lát, ông ta không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn anh.
Dáng người Cố Lẫm Xuyên cao lớn, từ trên cao nhìn xuống lão: “Tôi đã đánh giá thấp ông rồi, Thẩm Tòng Đạc, ông thế mà từng có ý định giết cả Thẩm Bích Nhiên.”
Hắn vừa nói vừa từ từ cúi người xuống, vệ sĩ buông chân ra, Cố Lẫm Xuyên lập tức siết chặt lấy cổ Thẩm Tòng Đạc, nhấc bổng ông ta từ dưới đất lên.
Đồng tử Thẩm Tòng Đạc run rẩy. Suốt thời gian qua ông ta đã tiếp xúc với Cố Lẫm Xuyên nhiều lần dù xa hay gần, cứ ngỡ đã quen với uy thế hiện tại của hắn, nhưng phải đến giây phút này ông ta mới cảm nhận được nỗi sợ hãi thực sự vốn chẳng liên quan gì đến quyền thế. Ông ta cảm giác như mình đang bị một con sư tử đực ngoạm lấy cổ họng, giây tiếp theo sẽ bị xé xác nuốt tươi.
Toan tính, may mắn, thảy đều tan thành mây khói.
Chỉ còn nỗi sợ hãi vang vọng.
Ông ta muốn cầu xin tha thứ, nhưng cổ họng đã không còn lách nổi một tia oxy nào vào nữa, gương mặt dần trở nên tím tái sưng phù, ông ta nhìn Cố Lẫm Xuyên bằng ánh mắt van nài.
“Vậy mà lại có kẻ muốn Thẩm Bích Nhiên phải chết.”
“Sao lại có kẻ muốn em ấy phải chết kia chứ.”
“Nếu không phải vì vướng bận cái mạng này của tôi, có phải ông thực sự định để em ấy cũng bị xe đâm chết không?”
“Để xe nghiến qua người em ấy, nghiền nát xương cốt, nội tạng vỡ vụn, nằm trên vũng máu.”
“Hay là giống như ông nội Thẩm, khắp người cắm đầy ống truyền, làm một người thực vật không biết nói năng?”
Giọng Cố Lẫm Xuyên rất nhẹ, nhìn ông ta mà như thể đang tự lẩm bẩm một mình.
Bàn tay đáng sợ kia không ngừng siết chặt, Thẩm Tòng Đạc nghe thấy cả tiếng đốt sống cổ mình bị chèn ép, động mạch như sắp nổ tung. Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngạt thở, cổ ông ta bỗng lỏng ra, lão ngã vật xuống đất như một chiếc bao tải rách. Việc bị ngạt lâu ngày và lượng oxy tràn vào đột ngột khiến đại não ông ta rơi vào một trạng thái hỗn loạn kinh hoàng, ngay cả các giác quan cũng trở nên mờ mịt.
Tai ù đi ong ong, ông ta chỉ nghe loáng thoáng tiếng Cố Lẫm Xuyên nói: “Xã hội pháp trị đã cứu ông một mạng, hời cho ông rồi.”
Sau khi tan họp, Thẩm Bích Nhiên đứng ở hành lang nghe hết mấy đoạn tin nhắn thoại này của Jeff.
Vệ sĩ miêu tả cho Jeff, rồi Jeff lại thuật lại cho anh, không biết thông tin có bị sai lệch chỗ nào không.
Anh quay về văn phòng, Jeff lại truy vấn thêm một tin: Ngài không có gì muốn nói sao!
Thẩm Bích Nhiên suy nghĩ một lát, trả lời: Lực tay của sếp anh đúng là không nhỏ.
???
Chúng ta đang nói cùng một ý đấy chứ?
Thẩm Bích Nhiên chuyển chủ đề: Thế anh gửi dấu chấm hỏi cho tôi là có ý gì?
!!!
Xin lỗi sếp! Là tôi được sủng mà kiêu! Đắc ý quên thân! Phận dưới mạo phạm phận trên! Tôi không dám vậy nữa đâu!
Meme khỉ con dập đầu.gif
Thẩm Bích Nhiên bị anh ta chọc cười, gửi lại một biểu tượng mèo con xoa đầu người.
Thẩm Bích Nhiên tan làm lúc đêm muộn, lái xe đến Vân Lan Quốc Tế. Tại lối vào bãi đỗ xe, anh nhấn còi hai tiếng nhưng thanh chắn vẫn không nâng lên.
Anh nghi là thanh chắn bị hỏng, ngặt nỗi trong bốt bảo vệ cũng không có người. Đành phải đỗ xe ở vị trí dừng tạm bên lề đường rồi đi vào từ cửa chính của căn hộ.
Cậu nhân viên lễ tân thường ngày hay vồn vã đón tiếp nay chẳng thấy đâu. Anh tự mình vào thang máy quét thẻ tầng rồi nhấn nút.
Đèn không sáng.
“?”
Thẩm Bích Nhiên không tin vào chuyện lạ, lại quẹt thẻ thêm mấy lần nữa. Lần này anh đã nhìn rõ, lúc quẹt thẻ đèn chỉ thị hiện màu đỏ, báo hiệu thẻ này không đúng.
Chuyện gì đang xảy ra vậy, chẳng lẽ đây không phải nhà anh sao?
Nửa đêm nửa hôm, sếp Thẩm nén giận đứng ở đại sảnh căn hộ cố gắng gọi điện cho bên quản lý tòa nhà.
Đúng lúc đó, một chiếc Bentley Continental màu xám bão mờ lặng lẽ trượt đến trước mặt anh.
Điện thoại vẫn đang báo không có người nhấc máy, Cố Lẫm Xuyên bước xuống từ ghế lái, đích thân mở cửa ghế phụ cho anh: “Quên thông báo với em, bên Vân Lan Quốc Tế đang nâng cấp hệ thống quản lý, hai ngày tới em qua chỗ anh ở đi.”
“… Các chủ hộ khác thì sao?”
“Chắc vẫn bình thường.” Cố Lẫm Xuyên mang vẻ mặt đầy hiển nhiên, “Mọi người không dùng chung một hệ thống quản lý, chỉ có của em là nâng cấp thôi.”
Muốn cùng nhau chung sống cả ngày đi làm, nhất thiết phải hành hạ bên quản lý tòa nhà vậy sao.
Thẩm Bích Nhiên rất giận, suốt dọc đường không thèm nói với Cố Lẫm Xuyên câu nào.
Cho đến khi xe chạy vào khu biệt thự cao cấp giữa trung tâm thành phố, Thẩm Bích Nhiên mới không nhịn được lên tiếng: “Có hươu kìa, Cố Lẫm Xuyên, hình như em thấy một con hươu nhỏ.”
Cố Lẫm Xuyên bật cười hồi lâu.
Thẩm Bích Nhiên đã nghe danh khu sơn trang rừng xanh giữa lòng thành phố vốn theo đuổi sự cân bằng sinh thái này từ lâu, nhưng chưa từng vào trong. Anh tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, Cố Lẫm Xuyên cũng rất tâm lý mà giảm tốc độ, lái xe đưa anh đi dạo một vòng.
Dù đã về khuya nhưng vẫn có thể thấy bốn bề bao quanh bởi nước và rừng rậm, không chỉ có hươu mà còn thấy cả đàn sếu và công đang trú ngụ.
Ở đây có hàng trăm căn biệt thự liền kề và một số ít căn đơn lập. Cố Lẫm Xuyên đã tậu một căn đơn lập nằm ở vị trí tĩnh mịch. Thiết kế của chủ cũ khá hợp ý nên hắn không sửa đổi nhiều về kết cấu nhà, chỉ làm mới phần nội thất.
Thẩm Bích Nhiên bước vào cửa vốn định thưởng thức kỹ lưỡng căn nhà này một chút nhưng không có cơ hội. Anh thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy Nhiên Nhiên đã bị Cố Lẫm Xuyên bế thốc lên tầng ba.
Toàn bộ tầng ba là phòng ngủ của Cố Lẫm Xuyên.
Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy một chiếc giường còn lớn hơn cả phòng của mình, nhất thời cảm thấy choáng váng.
Anh vừa tắm xong bước ra đã bị Cố Lẫm Xuyên quấn lấy. Cố Lẫm Xuyên khóa chặt anh trong lòng, hôn anh một cách dồn dập, từ môi đến má rồi xuống cổ. Bàn tay to lớn trực tiếp giật tung dây đai áo tắm, chẳng nói chẳng rằng đã l*t s*ch sành sanh.
Thẩm Bích Nhiên bị hương gỗ thông quyện với ngọc lan bao phủ hoàn toàn, chính anh cũng như thấm đẫm mùi hương ấy.
“Nghe nói hôm nay sếp Cố lực tay lớn lắm.” Anh thấp giọng nói.
Cố Lẫm Xuyên khựng lại một chút, rồi nói: “Sau đó anh đã rửa tay rất kỹ rồi, sếp Thẩm.”
Thẩm Bích Nhiên bị hắn xoay vai lại để đối mặt, Cố Lẫm Xuyên hỏi: “Có muốn kiểm tra một chút không?”
Thẩm Bích Nhiên chăm chú nhìn hắn một lát, khẽ gật đầu.
“Được, vậy thì kiểm tra thôi.”
Hai bàn tay siết chặt lấy eo Thẩm Bích Nhiên, nhấc bổng anh lên rồi ném thẳng xuống giường.
Chiếc giường này có phân khu độ cứng mềm khác nhau, vị trí Cố Lẫm Xuyên ném anh xuống rất mềm nhưng có độ đàn hồi. Thẩm Bích Nhiên khẽ thốt lên một tiếng, thân hình vừa định nảy lên đã bị Cố Lẫm Xuyên từ trên cao áp sát, trực tiếp đè xuống.
Rõ ràng người suýt chút nữa lấy mạng Thẩm Tòng Đạc là Cố Lẫm Xuyên, nhưng hắn lại biểu hiện cứ như chính mình mới là người vừa chịu kinh động, cần được dỗ dành an ủi thật tốt.
Nhưng Thẩm Bích Nhiên hiểu được nỗi sợ muộn màng của hắn. Anh nghĩ, kể từ khoảnh khắc nghe thấy đoạn ghi âm cho đến nay, có lẽ trong hai ngày qua, Cố Lẫm Xuyên đã tự mình tưởng tượng ra vô số lần cảnh tượng năm đó anh cùng ông nội gặp tai nạn xe. Loại chuyện này sẽ không vì nghĩ đến nhiều mà trở nên tê liệt, ngược lại chỉ khiến nỗi sợ hãi không ngừng đào sâu qua mỗi lần suy diễn.
Vì vậy, đêm nay anh đặc biệt dung túng Cố Lẫm Xuyên, hết lòng phối hợp, đáp ứng mọi yêu cầu.
Cố Lẫm Xuyên cần rất nhiều, rất nhiều cảm giác an toàn, cần từng lần từng lần cảm nhận được những gì mình đang “sở hữu” ngay lúc này. Thế nên anh cứ ngoan ngoãn để hắn khóa chặt trong lòng, lúc bị k*ch th*ch đau đến không nhịn được, anh cũng chỉ cắn một nhát lên xương quai xanh của Cố Lẫm Xuyên, rồi nhỏ giọng gọi tên hắn.
Mồ hôi đầm đìa, hơi thở giao hòa, họ lăn từ góc này sang góc kia của chiếc giường, Thẩm Bích Nhiên đã cảm nhận được độ cứng mềm của từng góc giường. Anh bị làm đến mức vô thức rơi nước mắt, tự mình giải phóng vài lần, kiệt sức, mệt mỏi nhưng vẫn phối hợp. Anh đặt lên tóc, lên má Cố Lẫm Xuyên từng nụ hôn run rẩy, ướt át. Khi Cố Lẫm Xuyên kéo chiếc cà vạt đến, anh liền nắm lấy đầu bên kia, mượn trụ giường để Cố Lẫm Xuyên thử qua không ít phương thức chưa từng thử trước đây.
Chỉ đến sau đó, khi Cố Lẫm Xuyên kéo anh xuống sàn, va chạm quá mạnh khiến anh suýt chút nữa làm đổ một pho tượng bạch ngọc, anh mới lên tiếng nói một câu “không muốn”.
Sao lại có người vô lý thế này chứ.
Thẩm Bích Nhiên vừa bực vừa buồn cười: “Tránh xa cái kệ đắt đỏ này ra một chút, được không?”
Đó là một chiếc kệ trưng bày mở, bày biện đầy những món đồ ngọc thạch lớn nhỏ.
“Tất cả những thứ này đều dành cho em.” Cố Lẫm Xuyên nói: “Lấy ngọc dưỡng ngọc, ông nội cũng nói như vậy mới tốt lành.”
Ông nội của anh thực sự biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đây sao.
Thẩm Bích Nhiên không còn sức để phân trần, nhưng Cố Lẫm Xuyên rốt cuộc vẫn tôn trọng ý muốn của anh, hai cánh tay đỡ dưới mông bế thốc anh lên, đưa đến bên cửa sổ đặt xuống, rồi lại đẩy anh xoay người lại.
Dù có lớp rèm voan tầng tầng lớp lớp che chắn, dù trong phòng gần như không có ánh sáng, nhưng Thẩm Bích Nhiên vẫn đỏ mặt tức khắc.
Cơ thể anh từng đợt, từng đợt va vào cửa sổ sát đất, dù cách một lớp rèm voan nhưng thỉnh thoảng vẫn phát ra những tiếng va chạm trầm đục và tiếng ma sát trên mặt kính.
“Cố…” Ngay cả nói anh cũng không thành câu liên tục được nữa.
Cố Lẫm Xuyên thực sự rất khó dỗ dành, dù có nói bao nhiêu câu “có thể” và “em yêu anh” cũng không làm hắn thỏa mãn.
Thật sự đến mức đó sao? Chẳng qua đó chỉ là một ý niệm có ác tâm nhưng không có ác gan của Thẩm Tòng Đạc năm đó thôi mà, thực sự đến mức để lại trong lòng người này những vết thương chằng chịt như thế ư? Hơn nữa, kẻ nảy sinh ác niệm là Thẩm Tòng Đạc, tại sao người phải đi dọn dẹp hậu quả lại là Thẩm Bích Nhiên anh chứ.
Thẩm Bích Nhiên lại khóc một lần nữa bên cửa sổ. Trong cơn choáng váng, anh nghĩ, kể từ khi quay lại với Cố Lẫm Xuyên, số lần anh rơi nước mắt dường như còn nhiều hơn cả mấy năm qua cộng lại.
Đến khi cuối cùng được buông tha, Thẩm Bích Nhiên đã chẳng còn chút sức lực nào, lúc tắm rửa anh đã ngủ thiếp đi mấy lần khi đang tựa vào thành bồn tắm. Cố Lẫm Xuyên dường như cũng rất mệt, động tác chậm hơn thường lệ, khi hắn khẽ bảo Thẩm Bích Nhiên phối hợp nhấc cánh tay hay nhấc chân lên, anh đều mơ mơ màng màng tỉnh dậy làm theo rồi lại ngủ tiếp.
Cuối cùng, Thẩm Bích Nhiên mơ màng được lau khô bằng một chiếc khăn tắm lớn dày dặn, được bế lên đặt trên giường, quấn chặt trong chăn, sau đó một cơ thể ấm áp nằm xuống bên cạnh, đưa tay ôm lấy anh.
Mặc dù đêm nay anh ghét cay ghét đắng cái tên này, nhưng vẫn theo bản năng tựa sát về phía đó, đặt mình vào vòng tay an toàn ấy.
“Ngủ ngon, Thẩm Bích Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên trầm thấp nói bên tai anh.
Thẩm Bích Nhiên muốn đáp lại một câu chúc ngủ ngon tương ứng, nhưng cuối cùng chỉ phát ra được vài tiếng hừ hừ trong cổ họng.
Đêm đầu tiên sau khi vạch trần Thẩm Tòng Đạc, không có những cảm thán nặng nề như tưởng tượng, cũng không có kh*** c*m trả thù. Họ l*m t*nh đến mức kiệt sức, trong lòng không còn chứa nổi một tia tạp niệm nào, chỉ ôm nhau chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau khi Thẩm Bích Nhiên tỉnh dậy đã là buổi chiều, bụng anh trống rỗng, đại não cũng trống rỗng, quay đầu nhìn thấy Cố Lẫm Xuyên vẫn đang ngủ say bên cạnh, anh càng ngẩn ngơ hơn.
Cố Lẫm Xuyên cảm nhận được chuyển động của anh mới tỉnh dậy, nhìn thời gian xong liền im lặng một hồi lâu.
“Lỗi do anh.” Cuối cùng Cố Lẫm Xuyên khàn giọng nói.
Thẩm Bích Nhiên vắng mặt không lý do trong suốt các cuộc họp buổi sáng, nên anh dứt khoát đẩy lùi luôn cả lịch trình buổi chiều. Trong điện thoại của anh tràn ngập các cuộc gọi nhỡ từ Ôn Thục. Chuyện của Thẩm Tòng Đạc đã bắt đầu rò rỉ tin tức, những người bạn cũ của Ôn Thục ở trong nước cũng chủ động báo tin cho bà. Thế nhưng dù bà có liên lạc với Thẩm Bích Nhiên thế nào, anh cũng không trả lời tin nhắn, chẳng nghe điện thoại, khiến bà lo sốt vó đến mức suýt thì báo cảnh sát.
Thẩm Bích Nhiên vội vàng mặc quần áo tử tế rồi gọi lại.
Ôn Thục quan tâm hỏi anh có phải trong lòng đang rất buồn hay không.
Anh bảo không phải.
Thẩm Bích Nhiên nghẹn lời mất vài giây, đành phải đổi giọng, rũ mắt nói: “Dạ, mẹ, đúng là buồn lắm.”
“Đêm qua con khóc à?”
“… Dạ.”
“Nhìn con thế này, chắc là khóc cả đêm?”
“… Khoảng nửa đêm thôi ạ.”
Ôn Thục thở dài: “Phát tiết ra được là tốt rồi, tối nay đừng khóc nữa nhé, được không con?”
Thẩm Bích Nhiên mím môi: “Con cũng hy vọng vậy.”
“Lẫm Xuyên có ở bên cạnh con không?”
“Có ạ.” Thẩm Bích Nhiên nghiến răng, “Anh ấy luôn ở bên cạnh con.”
“Vậy thì mẹ yên tâm rồi.” Ôn Thục thở hắt ra một hơi dài, “Về việc điều tra liên quan đến năm xưa, một mình con có lo liệu được không? Hay là mẹ cũng về nhé.”
Thẩm Bích Nhiên vội vàng từ chối. Anh biết mẹ mình rất không muốn ngoảnh lại nhìn quá khứ, dù hiện tại sự thật đã được phơi bày, nhưng đối với bà, đó chung quy vẫn là một vết thương không bao giờ lành, mỗi lần chạm vào đều đau đớn.
Ngay từ khi mới về nước, anh đã quyết định sẽ một mình giải quyết êm đẹp mọi chuyện.
“Con có thể xử lý tốt, mẹ đừng lo.” Thẩm Bích Nhiên khựng lại một chút, cố sức hắng giọng cho thanh, “Phải đến tận sang năm mới kết thúc quá trình điều tra và tuyên án, lúc đó con sẽ báo kết quả cho mẹ.”
Vừa dứt lời, Cố Lẫm Xuyên đã lặng lẽ xuất hiện ở cửa, bước vào đặt xuống một ly cà phê.
Thẩm Bích Nhiên liếc mắt thấy ngay những vết hằn trên cổ và trên má hắn, tim lập tức đập loạn nhịp.
Anh thực sự không nhớ nổi đêm qua đã xảy ra những chuyện gì, sao trông Cố Lẫm Xuyên còn có vẻ thê thảm hơn cả anh thế này.
“Là Lẫm Xuyên đó à?” Ôn Thục nghe thấy tiếng động, “Để mẹ chào nó một tiếng.”
“Dạ không phải.” Thẩm Bích Nhiên vội vàng phủ nhận, mượn cớ đang ngồi trong thư phòng của Cố Lẫm Xuyên nói dối: “Con đang ở văn phòng, là thư ký vừa vào thôi.”
Cuộc gọi video vừa ngắt, cằm Thẩm Bích Nhiên đã bị nâng lên, được đút cho một ngụm cà phê.
“Nghe nói anh là thư ký.” Cố Lẫm Xuyên cúi người áp sát, để Thẩm Bích Nhiên nhìn thật rõ những dấu vết trên mặt và cổ mình, trầm giọng nói: “Vậy anh có thể tố cáo lãnh đạo không?”
Thẩm Bích Nhiên nhíu mày cảnh giác nhìn hắn: “Tố cáo lãnh đạo chuyện gì?”
“Đêm hôm khuya khoắt đưa anh về nhà, rồi khóa trái cửa lại.”
“Không cho đi, đã thế còn cắn người, rồi còn cào người nữa.”
“Tất cả chỗ này đều là bằng chứng đấy.”
Thẩm Bích Nhiên: “?”
Đúng là cái tên vừa ăn cướp vừa la làng.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 61: Biệt thự trên núi
10.0/10 từ 37 lượt.
