Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 63: Tuyết rơi cuối năm


Thẩm Bích Nhiên tự nhận mình là người trưởng thành, lịch lãm và có địa vị xã hội nhất định, anh không chấp nhận cái biệt danh “Thẩm Bích Nhiên (Bảy tuổi)” này.


Thế nhưng khi anh đề nghị đổi biệt danh, Cố Lẫm Xuyên đã kiên quyết từ chối. Không chỉ từ chối, Cố Lẫm Xuyên còn hỏi ngược lại anh: “Chẳng lẽ quá khứ của chúng ta chỉ có sức nặng trong lòng anh thôi sao?”


Bản năng của một loài động vật nào đó khiến Thẩm Bích Nhiên cảm thấy nguy hiểm, anh lập tức bỏ cuộc: “Không đổi thì không đổi, anh bớt mượn gió bẻ măng đi.”


Dù sao điện thoại của Cố Lẫm Xuyên cũng tuyệt đối riêng tư, sẽ không bị bất cứ ai nhìn lén màn hình.


Cuộc đối thoại hàng ngày giữa anh và Cố Lẫm Xuyên đều là gọi thoại hoặc video trực tiếp, rất ít khi nhắn tin, ngược lại trong khung chat toàn là những chuyện liên quan đến công việc.


Thế là sếp Thẩm cứ đội cái tên “Thẩm Bích Nhiên (Bảy tuổi)” đó để báo cáo nghiệp vụ cho Cố Lẫm Xuyên suốt mấy tháng trời. Cố Lẫm Xuyên ngày nào cũng chỉ mải ngắm cái biệt danh “Bảy tuổi” mà lơ đãng, đến cuối cùng cũng chẳng nhớ nổi Glance rốt cuộc có bao nhiêu tuyến nghiệp vụ lõi đang chạy, còn những con số tài chính quan trọng thì lại càng nghe tai này lọt tai kia.


Cuối tháng Mười hai, Bắc Kinh đón trận tuyết đầu tiên của năm nay.


Giới khoa học kỹ thuật cũng đón nhận tin tức chấn động nhất năm, tương truyền Glance thành lập nửa năm, doanh thu ước tính khiêm tốn đã vượt mốc năm tỷ.


Thông tin đến từ báo cáo công khai của một công ty trò chơi. Công ty này năm nay cực kỳ hot, trò chơi mới ra mắt hồi tháng mười đã bùng nổ, mấy sản phẩm cũ dở sống dở chết sau khi nâng cấp cũng được hồi sinh. CEO của công ty trong một cuộc phỏng vấn với truyền thông đã thẳng thắn chia sẻ rằng việc đưa AI của Glance vào đóng vai trò sống còn đối với toàn bộ mảng nghiệp vụ, đồng thời tiết lộ mô hình hợp tác hiện tại với Glance là trích phần trăm từ doanh thu trò chơi.


“Tôi thấy không hợp lý lắm, Glance đã vơ từ tay tôi quá nhiều, mấu chốt là trong công ty không ai ngờ được mấy sản phẩm đó có thể cùng lúc phá kỷ lục mới.” Anh ta cười một cách chân thành xen lẫn bất lực, “Lúc sếp Thẩm đề xuất dịch vụ miễn phí cộng với 12 điểm phần trăm doanh thu, tôi còn thấy anh ấy rất ngây thơ, giờ xem ra là tôi ngây thơ thì có, sếp Thẩm tuổi trẻ tài cao, đúng là một con cáo thực thụ.”


Glance vẫn chưa đến lúc công bố báo cáo năm, nhưng doanh thu của mấy trò chơi đó thì có thể tra cứu rõ ràng.


Thẩm Bích Nhiên kết thúc cuộc họp cuối cùng trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch, đứng ở hành lang thì nhận được một tin nhắn hỏi thăm nghiệp vụ hiếm hoi đến từ cổ đông bên phía A ——


Cố Lẫm Xuyên trực tiếp chuyển tiếp một bài viết từ tài khoản chính thức của giới đầu tư.


Doanh thu của em đã đạt đến mức này rồi sao?


Thẩm Bích Nhiên khựng ngay bước chân tại hành lang.


Anh bình tĩnh nhấn mở bài viết, nhìn thấy dự báo doanh thu “năm tỷ” của Glance từ các nhà phân tích, rồi kéo ngược lên xem lại lịch sử trò chuyện — mới bảy ngày trước anh đã báo cáo với Cố Lẫm Xuyên rằng tổng doanh thu cả năm dự kiến đạt 6,5 tỷ. Mặc dù các công ty trò chơi đã bắt đầu không hài lòng với mô hình chia phần trăm hiện tại, nhưng khung hợp đồng đã ký cho năm đầu tiên, cộng thêm vài khách hàng lớn mới, dự tính khiêm tốn rằng trong vòng một năm hoạt động, Glance có thể đạt tổng doanh thu 20 tỷ, tỷ suất lợi nhuận sẽ còn tăng cao, hiệu quả sinh lời vượt qua cả Massive năm xưa.


Sếp Thẩm dù tính khí có tốt đến đâu thì lúc này cũng phải bật lại cấp trên rồi.


Anh trực tiếp gọi điện qua, ngay khi Cố Lẫm Xuyên vừa nhấc máy, anh đã chất vấn thẳng thừng: “Sếp Cố, lúc bên B là em đây không quản ngại khó nhọc báo cáo nghiệp vụ cho anh mỗi ngày, trong đầu anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy hử?”



Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi truyền đến tiếng hít hà đầy sảng khoái đang cố kìm nén của Jeff.


Cố Lẫm Xuyên nhanh chóng lướt lại các bản ghi báo cáo trước đó, cách vài giây sau mới ngập ngừng lên tiếng: “Thẩm Bích Nhiên, không lẽ anh thực sự có hy vọng dựa vào em để hoàn thành kỳ sát hạch của gia tộc sao?”


Thẩm Bích Nhiên không muốn nói chuyện, anh cầm điện thoại sải bước nhanh trên hành lang của Glance.


“Xin lỗi, sếp Thẩm.” Cố Lẫm Xuyên nhận ra sự không vui của anh, lập tức nối lại mạch chuyện ban nãy: “Anh xin lỗi vì sự thiếu tôn trọng trước đó, sau này sẽ không thế nữa.”


Trong công việc, Thẩm Bích Nhiên rất dễ dỗ dành. Anh đang định nói cũng không đến mức nâng quan điểm lên thành thiếu tôn trọng thì điện thoại rung nhẹ một cái.


Jeff gửi cho anh một chuỗi biểu tượng cảm xúc bịt miệng khóc lóc.


Cảm ơn ngài đã cho tôi được nghe câu này trong đời, dù không phải nói với tôi, nhưng tôi sẽ tự huyễn hoặc mình để tận hưởng cảm giác sướng rơn này một phen!


Meme khỉ con điên cuồng dập đầu.gif


Thẩm Bích Nhiên: “…”


Thấy anh im lặng vài giây không lên tiếng, Cố Lẫm Xuyên lại hạ thấp giọng hơn nữa: “Vậy để anh xem lại toàn bộ ghi chép của mấy tháng gần đây, lát nữa sẽ báo cáo lại với sếp Thẩm, được không?”


Thẩm Bích Nhiên dở khóc dở cười. Anh đâu còn là trẻ con nữa, sự im lặng đơn thuần chỉ vì anh quá cạn lời với Jeff mà thôi, chứ không phải đang nổi cáu.


Nhưng đầu óc anh vốn linh hoạt, lập tức nắm lấy cơ hội này, lạnh lùng nói: “Kiểu bù đắp này vừa lãng phí thời gian vừa vô nghĩa, không thể ngăn chặn triệt để những sơ suất tương tự từ gốc rễ được.”


Đầu dây bên kia, Jeff đột ngột hắng giọng một cái rõ to.


Thẩm Bích Nhiên cảm giác anh ta sắp sướng đến phát điên rồi.


Nhưng trong lòng Thẩm Bích Nhiên bỗng nhiên thấy hơi khó chịu. Một cảm giác rất vi diệu, anh không muốn để người khác nghe thấy những lời đối chất riêng tư giữa mình và Cố Lẫm Xuyên, thế là anh nói: “Sếp Cố, lúc chúng ta bàn công việc nhất thiết phải có người ngoài ở đó sao?”


Đầu dây bên kia lập tức im phăng phắc. Vài giây sau, anh nghe thấy tiếng đóng cửa văn phòng, Cố Lẫm Xuyên lên tiếng: “Giờ không còn ai nữa rồi. Sếp Thẩm, vậy em muốn anh bù đắp thế nào?”


“Đổi cái biệt danh đi.” Thẩm Bích Nhiên nói ngay: “Đừng có ngụy biện, chính cái thứ đó làm anh phân tâm đấy.”


Cố Lẫm Xuyên im lặng vài giây: “Em đây là đang công tư lẫn lộn, mượn sơ suất trong công việc của anh để gây khó dễ cho đời tư, thứ cho anh không thể tuân mệnh.”


“Không đổi?”



“Không đổi.”


Thẩm Bích Nhiên im lặng, bắt đầu thấy giận.


“Hay là thế này đi, em cấp cho anh một tài khoản trong phần mềm liên lạc nội bộ của công ty em, sau này nội dung công việc chúng ta sẽ gửi ở đó.” Cố Lẫm Xuyên vẫn nhất quyết không nhượng bộ, nhưng lại đưa ra một phương án giải quyết khác khiến Thẩm Bích Nhiên không thể chối từ, rồi rất ranh mãnh chuyển chủ đề thật nhanh, “Đúng rồi, quản gia bảo hôm nay có một con sếu đậu xuống sân nhà mình, Nhiên Nhiên ngồi xổm trước cửa sổ nhìn rất lâu. Em có muốn xem ảnh con bé đứng lên áp sát vào kính để nhìn chim không?”


“… Gửi cho em.” Thẩm Bích Nhiên vô thức đáp lời, khựng lại một chút, rồi lại rất không cam lòng nói: “Chuyện biệt danh chưa xong đâu, tối về nhà nói chuyện kỹ.”


Tuy có chút không vui, nhưng ảnh của Nhiên Nhiên quá đáng yêu, khiến Thẩm Bích Nhiên thất thần một lát.


Mọi công việc trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch đều đã kết thúc, còn nửa tiếng nữa là tan làm, anh dùng nửa tiếng này để một lần nữa củng cố quyết tâm bắt Cố Lẫm Xuyên phải đổi biệt danh.


Thế nhưng khi anh sắp sửa tan làm, Bạch Dực đã lâu không liên lạc bỗng nhiên gửi một tin nhắn, bảo anh xuống lầu.


Nửa năm qua Bạch Dực vẫn luôn đi khắp nơi để lấy bối cảnh, từ vách đá núi tuyết đến sa mạc hoang vu đều đã đi qua cả. Anh ta thỉnh thoảng lại gửi vài tấm ảnh chụp thiên nhiên, ban đầu Thẩm Bích Nhiên còn lịch sự trả lời nghiêm túc, sau đó vô tình biết được mấy thủ đoạn không mấy quang minh của Cố Lẫm Xuyên, nhận ra hắn thực sự rất để tâm đến Bạch Dực, nên anh chỉ trả lời lẻ tẻ vài biểu tượng cảm xúc, lúc thì ngón tay cái, lúc thì hình mặt trời nhỏ. Nếu Bạch Dực gửi một lúc hơn mười tấm ảnh, anh sẽ đính kèm thêm một câu “Đẹp quá, đạo diễn Bạch chú ý an toàn”.


Ba ngày trước, cuối cùng Bạch Dực cũng xác định được địa điểm quay bộ phim tiếp theo, báo với anh là định về nước rồi, còn nói mình vừa nhận nuôi một chú chó con mới sinh không lâu từ một ngôi làng trong rừng mưa.


Thẩm Bích Nhiên đã trả lời là “Chào mừng về nước, đạo diễn Bạch nghỉ ngơi cho tốt”.


Cứ ngỡ chuyên mục “Bạch Dực du ký” không thể hủy đăng ký này đến đây là kết thúc, không ngờ vẫn còn phần sau.


Thẩm Bích Nhiên lưỡng lự đi xuống lầu, suýt chút nữa thì không nhận ra Bạch Dực.


Anh ta đen đi, gầy đi, khí chất thư sinh lạnh lùng ngày trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ rạng rỡ, tràn đầy sức sống, khiến người ta liên tưởng đến những nhiếp ảnh gia thực địa quanh năm lăn lộn trên thảo nguyên châu Phi để săn ảnh động vật di cư.


Bạch Dực còn xách theo một cái túi đựng thú cưng, bên trong là một con chó con đang lấp ló thò đầu ra nhìn ngó.


Thẩm Bích Nhiên dời tầm mắt khỏi con chó nhỏ: “Đạo… diễn Bạch, anh…”


Đại não anh bị đứng hình mất vài giây, nhưng may mắn là kỹ năng giao tiếp thuần thục đã ngấm vào máu, anh nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, phớt lờ cú sốc thị giác mà Bạch Dực mang lại, mỉm cười chào hỏi: “Đã lâu không gặp, sao anh lại thay đổi nhiều vậy?”


Ngay cả giọng nói của Bạch Dực cũng sảng khoái hơn trước: “Lâu rồi không gặp Bích Nhiên. Tôi đi khắp nam bắc suốt nửa năm qua, con người cũng mở mang ra nhiều. Cậu cũng nên đi đây đi đó nhiều hơn, biết đâu sẽ tìm thấy thêm nhiều khả năng mới của cuộc đời.”


Thẩm Bích Nhiên thầm chép miệng, đồng tiền quả thực có thể tùy ý nhào nặn một con người, mà người đó thậm chí còn không nhận ra, lại còn tận hưởng nó, thậm chí cho rằng mình đã mở cánh cửa bước vào thế giới mới.


Anh nghẹn lời mất hai giây, chỉ có thể tiếp tục mỉm cười.



Bạch Dực giải thích mục đích đến đây. Hóa ra con chó nhỏ này là món quà anh ta muốn tặng Thẩm Bích Nhiên. Hồi đó sinh nhật Thẩm Bích Nhiên vì có lý do mà không thể tổ chức tiệc cùng anh ta và Tống Thính Đàn, ngay sau đó anh ta lại nhận nhiệm vụ từ sếp Bùi đi khảo sát dự án, cứ thế trì hoãn suốt nửa năm trời. Cách đây không lâu, anh ta phát hiện con chó nhỏ này trong một ngôi làng ở rừng mưa, cảm thấy ánh mắt nó rất giống Nhóc thọt, nghĩ Thẩm Bích Nhiên sẽ thích nên dứt khoát mang về.


“Tôi không ngờ công ty cậu lại phát triển nhanh đến vậy. Nếu cậu quá bận không tiện chăm sóc thì thôi, bản thân tôi cũng sẵn lòng nuôi.” Bạch Dực rất biết chừng mực, cười hì hì nói: “Nhưng nếu cậu không nuôi, liệu có thể giúp tôi trông hộ vài ngày không? Tôi đi biền biệt nửa năm rồi, Tết Dương lịch này muốn đưa ba mẹ về quê thăm người già.”


Thẩm Bích Nhiên cười đáp: “Chăm sóc thì không vấn đề gì, nhưng nhận nuôi thì quả thực không tiện lắm. Không phải vì công việc bận rộn, mà chủ yếu là…” Anh khựng lại một chút, nhớ đến những suy đoán của Tống Thính Đàn và cảm nhận của chính mình suốt nửa năm qua, anh chọn cách thẳng thắn: “Hiện tại tôi đang sống cùng Cố Lẫm Xuyên. Chúng tôi có nuôi một con mèo nhỏ, sợ là sẽ đánh nhau với chó. Nếu là ngắn hạn, tôi sẽ bảo quản gia tách chúng ra là được, nhưng lâu dài thì không có cách nào cả.”


Những lời Bạch Dực định nói sau đó bỗng khựng lại giữa chừng. Trong vài giây anh ta sững người ấy, Thẩm Bích Nhiên vẫn giữ nụ cười thản nhiên nhìn đối phương.


Hồi lâu sau, Bạch Dực cũng nhếch môi: “Ừm, có mèo nhỏ đúng là không tiện thật. Vậy để tôi hỏi bạn bè khác xem sao, nếu không tìm được ai phù hợp hơn thì mới quay lại làm phiền cậu.”


Thẩm Bích Nhiên mỉm cười đúng mực, một lần nữa bày tỏ lòng cảm ơn chân thành đối với việc Bạch Dực dù ở nơi xa xôi vẫn nhớ đến quà sinh nhật của mình. Lời cảm ơn của anh rất thật tâm, bởi dù là tình bạn hay một thứ tình cảm nào khác, thì đây vẫn là một tấm chân tình đáng quý. Người trưởng thành luôn có sự ngầm hiểu với nhau, Bạch Dực cũng cười, không kể thêm về những trải nghiệm của mình, cũng không truy vấn tiến triển giữa anh và Cố Lẫm Xuyên. Anh ta chỉ nói khi nào phim chính thức khai máy sẽ mời Thẩm Bích Nhiên đến rừng mưa chơi, còn nói thêm, có thể dẫn theo người nhà.


Mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, rất hào phóng và cũng rất lịch thiệp.


Thẩm Bích Nhiên cảm thấy mình có thể giải quyết dứt điểm mối quan hệ tình cảm không hẳn là quấy rầy nhưng có chút phiền toái này vào dịp cuối năm dương lịch thì thật nhẹ nhõm.


Thế nhưng, khi anh cùng Bạch Dực mỉm cười bước ra khỏi tòa nhà Glance và nhìn thấy chiếc Maybach kia, sự nhẹ nhõm bỗng chốc biến thành cảm giác bất an.


Quả nhiên, Cố Lẫm Xuyên đang rất không vui.


Khi hắn đích thân xuống xe mở cửa cho Thẩm Bích Nhiên, sắc mặt lạnh lùng đến mức khiến anh nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên hắn và Bạch Dực chạm mặt dưới hầm gửi xe. Có điều, hôm đó Bạch Dực còn chủ động chào Cố Lẫm Xuyên một tiếng, còn lần này, Bạch Dực thế mà chẳng thốt ra lời nào, chỉ quay sang mỉm cười nói với Thẩm Bích Nhiên một câu “Bảo trọng” rồi rời đi.


Thẩm Bích Nhiên đoán chừng Cố Lẫm Xuyên sắp nổ tung vì giận rồi, bởi vì hắn quay sang hỏi anh bằng một tông giọng không hề nhỏ: “Vị này là ai?”


Bạch Dực đã rảo bước đi xa, cái vẻ kiêu hãnh của giới văn sĩ lại quay trở lại, dường như anh ta chẳng buồn để tâm đến giới quyền quý.


Giữa những người yêu nhau cần phải quan tâm đến cảm xúc nhỏ nhặt của đối phương, Thẩm Bích Nhiên lên xe, chủ động thuật lại toàn bộ cuộc đối thoại với Bạch Dực một cách chân thực, giọng điệu dịu dàng ôn hòa. Anh cứ ngỡ Cố Lẫm Xuyên sẽ thấu hiểu, không ngờ hắn lại càng không vui, rũ mắt xuống không thèm nhìn thẳng vào anh.


Lại là cái trò cũ rích hồi nhỏ.


Cố Lẫm Xuyên hỏi: “Vậy nên em thật sự đồng ý giúp anh ta chăm sóc con chó đó vài ngày?”


Thẩm Bích Nhiên dở khóc dở cười, “Đó chỉ là lời khách sáo thôi mà. Em đã nói rõ ràng là chúng ta đang chung sống để anh ta từ bỏ ý định rồi. Lúc nói câu đó em đã đoán chắc anh ta sẽ tự rút lui, vả lại dù anh ta có nhất quyết nhờ em trông hộ hai ngày thì cũng chẳng sao hết, chó con không có người chăm sóc thì tội nghiệp lắm.” 


“Được thôi, Thẩm Bích Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên quay mặt đi chỗ khác, “Em đúng là nhà từ thiện lớn mà.”


Thẩm Bích Nhiên vừa bực vừa buồn cười, “Cố Lẫm Xuyên, anh ở nhà họ Cố kiểu gì mà tính khí lại lớn thế này hả? Định vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này mà giận em sao, đến một ánh mắt cũng không thèm nhìn em lấy một cái?” 



Lúc này Cố Lẫm Xuyên mới ngẩng đầu nhìn anh một cái.


“Không có giận em.” Cố Lẫm Xuyên thấp giọng nói, khựng lại một chút rồi bổ sung thêm một câu, “Là hôm nay tâm trạng anh không tốt thôi.”


Tâm trạng không tốt sao.


Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ hắn đang mượn gió bẻ măng, không biết chừng buổi tối lại định giở trò mới gì đây. Nhưng cũng không loại trừ khả năng Cố Lẫm Xuyên thật sự đang không vui — so với thời thiếu niên, Cố Lẫm Xuyên quả thực đã trở nên cực đoan hơn trong việc chiếm hữu và hay ghen tuông. Có lẽ do sự chia cắt năm xưa gây ra, hoặc cũng có thể bản chất hắn từ nhỏ đã vậy, chỉ là bị đè nén, giờ đây mới lộ rõ chân tướng mà thôi.


Nhưng dù là nguyên nhân gì, nếu Cố Lẫm Xuyên thực sự có chút không vui, anh vẫn nên quan tâm đến người yêu mình.


Thế là Thẩm Bích Nhiên âm thầm hủy bỏ kế hoạch ép hắn đổi biệt danh vào tối nay, anh nói: “Cố Lẫm Xuyên, hôm nay tuyết rơi rồi.”


Ngày đầu họ gặp nhau là một ngày tuyết rơi trắng trời, sau đó họ yêu nhau, tuy ngắn ngủi nhưng sâu đậm. Thời thiếu niên, Cố Lẫm Xuyên ít nói đã từng có lần vào một ngày tuyết rơi, ôm Thẩm Bích Nhiên thủ thỉ bên tai rằng vẻ đẹp trên thế gian này có hàng vạn điều, nhưng hắn chỉ thích nhất là cùng anh ngắm tuyết. Bởi vì họ đã gặp nhau trong trận tuyết đáng sợ suýt lấy đi mạng sống của hắn năm đó, từ đó về sau, mỗi khi trời đổ tuyết hắn lại thấy an lòng và mãn nguyện.


Quả nhiên, Thẩm Bích Nhiên vừa nói tuyết rơi, chân mày Cố Lẫm Xuyên lập tức giãn ra, hắn dịu dàng “ừm” một tiếng, dường như muốn nắm lấy tay anh.


Thẩm Bích Nhiên nhanh tay hơn, trước khi hắn chủ động đưa tay ra đã nói: “Lạnh quá đi.”


Trong xe Maybach rõ ràng rất ấm áp, Thẩm Bích Nhiên lại còn đang mặc áo len cashmere, Cố Lẫm Xuyên biết rõ nó ấm đến mức nào vì chính hắn cũng đang mặc một chiếc cùng mẫu. 


Thế là sự khó chịu giữa đôi mày hắn nhanh chóng tan biến, hắn mở rộng vòng tay hướng về phía Thẩm Bích Nhiên, và anh cũng rất tự nhiên xích lại gần, rúc vào lòng hắn rồi lấy điện thoại ra nghịch.


Cố Lẫm Xuyên cúi mắt nhìn xuống, thấy mái tóc mềm mại và bông xù của Thẩm Bích Nhiên, thấy màn hình điện thoại đang hiển thị camera giám sát mèo nhỏ, lại thấy bộ vest của hai người đang ép vào nhau nhăn nhúm và hai chiếc áo len cashmere y hệt nhau.


Áo len là do Thẩm Bích Nhiên mua. Thực tế thì hàng ngày họ đều di chuyển bằng xe hơi, dù có là mùa đông giá rét cũng không thể bị lạnh, nhưng Thẩm Bích Nhiên rất kiên trì. Kể từ năm đó khi nhặt được một Cố Lẫm Xuyên sắp chết rét về, anh đã luôn bắt hắn phải mặc thật ấm vào mùa đông, nếu không anh sẽ đứng ngồi không yên.


Cố Lẫm Xuyên khẽ chạm vào lớp áo len dưới áo vest của mình, chút không vui cuối cùng cũng tan sạch, hắn bắt đầu thầm tự kiểm điểm sự hẹp hòi của bản thân.


Hắn thậm chí đã định nói rằng giúp gã kia trông hộ chó con vài ngày cũng không phải là không thể, nhưng mấp máy môi một hồi, hắn vẫn thấy thực sự không cam lòng. Hắn là “người nhà” danh chính ngôn thuận, thực sự không cần thiết phải cưỡng ép bản thân đến mức đó, thế là cuối cùng hắn chỉ cúi đầu hôn một cái l*n đ*nh đầu Thẩm Bích Nhiên coi như bù đắp. 


Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn không hay biết về trận đấu tranh nội tâm này của hắn, anh vẫn giống như hồi nhỏ, bị hôn thì khẽ cười hai tiếng, tắt camera giám sát rồi ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Ngày kia là tiệc tất niên của Glance, em sẽ về nhà muộn một chút.”


“Ngày kia?” Cố Lẫm Xuyên khựng lại một chút, “Ngày kia chẳng phải là ngày 31 sao?”


“Đúng vậy, nhưng tiệc tất niên sẽ không quá mười hai giờ đâu, em sẽ về nhà để cùng anh đón năm mới.” Thẩm Bích Nhiên ghé sát tai hắn, tiếng nói cùng hơi thở ấm áp m*n tr*n bên tai Cố Lẫm Xuyên.


“Cố Lẫm Xuyên, năm nay anh lại sắp nhận được quà năm mới từ Thẩm Bích Nhiên rồi đó.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 63: Tuyết rơi cuối năm
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...