Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 54: Giai đoạn chia ly
Đón mèo về biệt thự cũ là một quyết định sai lầm.
Trong lúc Cố Lẫm Xuyên và Thẩm Bích Nhiên đi tắm, mèo nhỏ đã gặm hỏng bàn phím máy tính của Thẩm Bích Nhiên, lần này nó gặm đúng phím nguồn. Trước khi vào phòng tắm, Thẩm Bích Nhiên đang mở hệ thống hậu đài quản lý quảng cáo AI, lúc trở ra màn hình đã tối đen.
Anh gọi điện cho cấp dưới hỏi xem có sự cố thao tác nào không, vừa kết thúc cuộc gọi đã nghe thấy tiếng Cố Lẫm Xuyên trầm giọng gọi sau lưng: “Nhiên Nhiên.”
Quay đầu lại, anh thấy Cố Lẫm Xuyên đang vạch miệng mèo nhỏ kiểm tra răng, tiếp tục hỏi bằng tông giọng mang chút cảnh cáo: “Nhiên Nhiên, tại sao không ngoan?”
Thẩm Bích Nhiên: “…”
Cố Lẫm Xuyên xác nhận mèo nhỏ không sao, bèn nhấc nách nó lên ép nó đối diện với mình: “Nhiên Nhiên, con mà còn thế này nữa là ba sẽ dạy dỗ con đấy.”
“Đủ rồi đủ rồi.” Thẩm Bích Nhiên lập tức ngăn cản hắn tiếp tục thốt ra những lời rõ ràng không kích động được mèo, nhưng lại kích động đến người cùng tên. Anh tiện tay cầm điều khiển điều hòa đặt trước mặt Nhiên Nhiên, khẽ đẩy mông nhỏ của nó một cái: “Đây này, muốn cắn không?”
Nhiên Nhiên chẳng chút hứng thú, dời tầm mắt đi chỗ khác.
Thẩm Bích Nhiên lại bảo Cố Lẫm Xuyên đi tìm một cái kìm nhỏ, cạy một phím máy tính ra, đưa nắp phím đến trước mặt Nhiên Nhiên: “Này, cái này.”
Mèo nhỏ lập tức hưng phấn, há miệng định cắn, nhưng khi răng trên và dưới vừa chạm vào nắp phím, nó lại đột nhiên như mất hứng, nhả ra rồi quay đầu giả vờ bận rộn l**m lông.
Cố Lẫm Xuyên và Thẩm Bích Nhiên nhìn nhau, Cố Lẫm Xuyên xoay máy tính lại, đưa phím Esc đến gần nó.
Mỹ nhân mèo lập tức quay đầu lại.
Khập.
Một tiếng cắn giòn giã.
Mèo nhỏ thuận thế nằm vật ra trong lòng bàn tay Cố Lẫm Xuyên, lật ngửa bụng, phát ra tiếng rừ rừ hạnh phúc.
“Đúng là làm nó sướng rồi.” Cố Lẫm Xuyên liếc nó một cái, “Xem ra nó chỉ thích gặm những phím cứng, giòn, mà không được chỉ có mỗi nắp phím, phải còn gắn trên đế phím mới chịu.”
Thẩm Bích Nhiên suy đoán: “Có lẽ nó tận hưởng cảm giác mỏng giòn, có độ lún phản hồi lại chăng.”
Vụ án đã phá xong, Cố Lẫm Xuyên tiện tay xoa đầu mèo nhỏ: “Anh sẽ hỏi bác sĩ của nó, nếu không hại gì thì cứ để nó gặm, tìm thêm nhiều máy tính về là được.”
Thẩm Bích Nhiên một lần nữa cảm nhận được rào cản giữa mình và một nhà tư bản thực thụ: “… Sao tự nhiên nó lại nhiễm phải cái sở thích này nhỉ?”
Cố Lẫm Xuyên không lên tiếng, xoa đầu mèo thêm một lúc, bỗng nhiên bật cười trầm thấp. Bị Thẩm Bích Nhiên lườm một cái, hắn vẫn không nhịn được mà nói: “Hồi nhỏ chẳng phải em cũng vậy sao, dăm bữa nửa tháng lại mê mẩn một món đồ chơi mới lạ lùng, giống như…”
“Giống cái gì?” Thẩm Bích Nhiên lạnh mặt.
Cố Lẫm Xuyên mím môi, nghiêm túc nói: “Giống mèo nhỏ.”
——“Đừng chấp nhất với nó, cứ như có bệnh ấy.” Mười mấy năm trước, Thẩm Tòng Phỉ từng kéo Cố Lẫm Xuyên lại rồi lén lút nói như vậy. Dạo ấy Thẩm Bích Nhiên như bị ma nhập, đột nhiên cực kỳ thích trốn sau đủ loại cánh cửa, đợi đến khi Cố Lẫm Xuyên lại gần thì nhảy xổ ra, giang rộng hai tay hét lớn một tiếng: “Hù——!”
Đến tận bây giờ, Cố Lẫm Xuyên vẫn giữ thói quen mỗi khi đến gần một cánh cửa đều sẽ liếc nhìn khe hở bản lề trước.
Sau cửa rất dễ mọc ra mèo.
“Tuần sau em bận.” Thẩm Bích Nhiên rút điện thoại ra đặt mua máy tính mới, “Anh bảo quản gia trông chừng nó cho kỹ, đừng để nó gặm hỏng răng thật.”
Thứ Hai, hệ thống tiếp quản quảng cáo của Glance đã bàn giao một lần cho mười khách hàng, chính thức bắt đầu tuần giám sát hiệu quả đầu tiên.
Cường độ làm việc của Thẩm Bích Nhiên tăng vọt đến mức bùng nổ, ngay cả thời gian xuống bãi đậu xe để cùng Cố Lẫm Xuyên ăn một bữa trưa cũng không có, lại quay về với nhịp độ gặm burger trong phòng họp. Sau mấy ngày liền dù khoảng cách đường thẳng chỉ vài trăm mét mà vẫn không được gặp mặt, anh bắt đầu khao khát một cái cuối tuần không có công việc, chỉ có giấc ngủ và Cố Lẫm Xuyên.
Chẳng ngờ chiều thứ Sáu sát giờ tan làm, dữ liệu hậu đài của khách hàng cuối cùng gửi về, chỉ số ROI (tỷ lệ lợi nhuận trên vốn đầu tư) bùng nổ.
Công ty game này hiện là khách hàng lớn nhất của Glance, phó chủ tịch bộ phận marketing của họ có phong cách làm việc táo bạo và cầu tiến, đã mở lượng dữ liệu lịch sử cực lớn để nuôi mô hình. Kết quả là AI chạy ủy thác đã đạt được thành tích kinh ngạc, chu kỳ thu hồi vốn dự kiến cho lượng truy cập tuần đầu tiên chỉ có bảy ngày.
“Lượng phát hành vượt mức mà chu kỳ thu hồi vốn lại rút ngắn tận bốn lần, bên kinh doanh của họ nói đây là kỳ tích, những người làm nghề chạy quảng cáo sắp thất nghiệp hết rồi.” Giám đốc chăm sóc khách hàng nói: “Phó tổng của họ muốn gặp ngài, nói là muốn thảo luận xem liệu có không gian hợp tác cho AI tương tác hay không.”
Thẩm Bích Nhiên lập tức đồng ý. Anh đột xuất phải đi công tác họp hành, Cố Lẫm Xuyên cũng vừa hay vì một điều lệ quản lý mới ở Đức mà phải bay về đó, kế hoạch cuối tuần tan thành mây khói. Vốn dĩ hai người định cùng nhau về nhà, kết quả lại là cùng nhau ra sân bay.
Chuyến bay của Thẩm Bích Nhiên cất cánh trước, vừa lên máy bay anh đã nhận được tin nhắn của Cố Lẫm Xuyên.
Cái người Cố Lẫm Xuyên này thật sự rất thần bí, chỉ một quãng đường xe ngắn ngủi như vậy mà Thẩm Bích Nhiên cũng không biết hắn lén nhét vào từ lúc nào.
Anh đang mải mê đếm xem số chocolate trong hộp liệu có đủ ăn trong hai ngày hay không thì Cố Lẫm Xuyên gọi điện trực tiếp tới.
“Thẩm Bích Nhiên, ngồi ổn định chưa?”
“Ừm.”
“Anh đã chuẩn bị hộp điểm tâm cho em đi công tác, còn em thì sao?” Giọng của Cố Lẫm Xuyên trầm thấp, hòa vào tiếng ồn trắng trong khoang hành khách lại càng thêm phần dịu dàng, “Có chuẩn bị món đồ an ủi nào cho anh trong thời kỳ chia ly không?”
Thời kỳ chia ly?
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy Cố Lẫm Xuyên đang coi cả hai như trẻ con, nhưng anh cũng không buồn vạch trần mà nói: “Thực ra là có đấy.”
“Hửm? Có thật sao?” Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng sột soạt, Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ Cố Lẫm Xuyên đã bắt đầu lục lọi túi áo vest, anh cười nói: “Em có đặt cho anh một cặp khuy măng sét, chuyển phát nhanh sẽ đến vào tối nay, trước khi lên máy bay anh đừng quên dặn người ở biệt thự cũ ký nhận nhé.”
Nửa tháng trước anh có đặt cho Cố Lẫm Xuyên một cặp khuy măng sét đính kim cương, có đế bằng vàng trắng có thể khắc họa tiết theo yêu cầu. Ban đầu Thẩm Bích Nhiên chọn hình đầu mèo mỉm cười, sau đó vì Cố Lẫm Xuyên lén chụp màn hình lúc Nhiên Nhiên ngã chổng vó, Thẩm Bích Nhiên tức giận hủy đơn, đổi thành họa tiết mèo con đang khè người, xưởng thủ công vừa mới hoàn thành và gửi đi ngày hôm qua.
“Hình dạng thế nào?” Cố Lẫm Xuyên lập tức hỏi.
“Không nói cho anh biết đâu.” Thẩm Bích Nhiên ngáp một cái, “Đợi anh về rồi tự mình xem đi.”
Cố Lẫm Xuyên im lặng một hồi lâu: “Vậy anh muốn về nhà ngay bây giờ.”
Đúng thật là như trẻ con.
Thẩm Bích Nhiên thầm cười một lúc, nghe thấy tiếng loa thông báo tại sân bay trong điện thoại, bèn nhắc nhở: “Chuyến bay của anh bắt đầu cho khách khoang hạng nhất lên máy bay rồi đấy.”
“Ừm, biết rồi.”
Cố Lẫm Xuyên đứng dậy lên máy bay. Dường như hắn quên tắt điện thoại, Thẩm Bích Nhiên cũng không nhắc hắn mà lén đeo tai nghe vào, nghe tiếng hắn lên máy bay rồi ổn định chỗ ngồi. Cố Lẫm Xuyên vẫn luôn cầm điện thoại trên tay, ngón tay hắn thỉnh thoảng lại lướt qua micro, tiếng sột soạt rất khẽ khiến tai người nghe lén cảm thấy ngưa ngứa.
Hơn hai mươi phút sau, tiếp viên hàng không bên phía Thẩm Bích Nhiên đến nhắc nhở máy bay sắp cất cánh, anh đang định thần không biết quỷ không hay tắt máy thì Cố Lẫm Xuyên vốn đang nghe báo cáo đột nhiên ngắt lời Jeff, ghé sát tai anh nói nhỏ: “Cất cánh và hạ cánh bình an nhé, Thẩm Bích Nhiên.”
“Em chỉ bay có hai tiếng thôi, anh mới là người cần cất cánh và hạ cánh bình an đấy, Cố Lẫm Xuyên.”
Cố Lẫm Xuyên cười nói: “Chuyến bay này ra khỏi biên giới là có mạng rồi, anh sẽ báo cáo tình hình bất cứ lúc nào.”
Tối đến, khi Thẩm Bích Nhiên vừa tới khách sạn thì Cố Lẫm Xuyên cũng vừa lúc có mạng. Wifi trên không trung không ổn định lắm, hắn gửi từng đoạn tin nhắn thoại dài để đọc sách cho Thẩm Bích Nhiên nghe. Lần này hắn dùng tiếng Đức để đọc truyện cổ tích, Thẩm Bích Nhiên nghe không hiểu, nhưng vẫn thuận lợi gối đầu lên giọng nói trầm thấp ấy chìm vào giấc ngủ.
Cuộc đàm phán dự án diễn ra rất suôn sẻ. Sau khi trò chuyện với vị phó tổng một lần, Thẩm Bích Nhiên lập tức gọi giám đốc kinh doanh và hai trưởng nhóm phát triển của mình sang. Hai bên thương thảo về ranh giới nghiệp vụ, chốt hướng phát triển sơ bộ. Cố Lẫm Xuyên chỉ ở lại Đức một ngày rồi về nước, nhưng chuyến công tác ngắn ngày của Thẩm Bích Nhiên lại biến thành dài ngày, bận đến tối tăm mặt mày. Đợi đến khi mọi thứ cơ bản định đoạt đã là tối thứ Năm tuần kế tiếp. Anh buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, gọi điện cho Cố Lẫm Xuyên nói rằng ngày mai sẽ đi chốt nốt mốc thời gian dự án lần cuối, tối sẽ bay về.
“Vậy anh đặt vé máy bay trưa mai.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Anh đi đón em rồi cùng về, tối mai em muốn ăn gì?”
Mấy ngày trước Cố Lẫm Xuyên đã vài lần đề nghị đến thăm nhưng Thẩm Bích Nhiên thực sự không dứt ra được nên đều từ chối. Lúc này anh không muốn làm hắn mất hứng nữa, bèn ngầm đồng ý sự tốn công nhọc sức của ai kia, nhắm mắt gọi món, nhưng tên món ăn còn chưa báo xong đã ngủ thiếp đi không tiếng động.
Lúc mở mắt ra mới chỉ bốn giờ sáng, trời còn mờ sương, trong phòng suite một mảnh tĩnh lặng.
Anh nhìn trân trân lên trần nhà cao vút, đầu óc hơi trống rỗng, mất một lúc lâu mới nhớ ra mình đang ở đâu, mấy ngày qua đã làm gì.
Khi ý thức quay về, anh đột nhiên cảm thấy đói cồn cào, cả cơ thể lẫn tinh thần đều đang gào thét điên cuồng, cực kỳ cần nạp một chút Cố Lẫm Xuyên để hồi máu.
Anh bật dậy khỏi giường, bắt đầu tắm rửa, thu dọn hành lý một cách chớp nhoáng, để lại lời nhắn cho giám đốc kinh doanh và trưởng nhóm phát triển nói mình chuồn trước đây, sau đó lập tức đổi vé máy bay.
Mười giờ rưỡi sáng, Thẩm Bích Nhiên trong bộ vest chỉnh tề, xuất hiện tại văn phòng Tổng giám đốc Quang Xâm với vẻ thanh thoát, dứt khoát, khiến Cố Lẫm Xuyên đang chuẩn bị khởi hành ra sân bay trở tay không kịp.
“Sếp Cố.” Thẩm Bích Nhiên đứng trước bàn làm việc, phong thái đậm chất doanh nhân, “Em đến để báo cáo thành tích tháng với cổ đông, tiện thể xin hỗ trợ nguồn lực.”
Cố Lẫm Xuyên vốn đã đứng dậy, lại bị một câu nói cùng ánh mắt của anh ấn ngược trở lại ghế. Hắn nhìn chằm chằm người đã lâu không gặp suốt một phút mới mở lời: “Ăn sáng chưa?”
Thẩm Bích Nhiên đưa tay gõ gõ lên bàn làm việc của hắn: “Báo cáo thành tích, Sếp Cố.”
“Được.” Cố Lẫm Xuyên vừa bực vừa buồn cười, giọng điệu dịu lại: “Vậy ngồi xuống sofa báo cáo đi, sếp Thẩm.”
Thẩm Bích Nhiên có thói quen đứng khi bàn việc, anh tóm tắt lại tình hình ra mắt và doanh thu của đợt dịch vụ AI đầu tiên tại Tầm Thanh một cách chuyên nghiệp và sắc sảo, đồng thời trình bày ngắn gọn về mức đầu tư dự kiến cũng như chỉ số ROI của dự án mới. Trong suốt quá trình đó, Cố Lẫm Xuyên luôn nhìn anh, thỉnh thoảng lại rũ mắt lướt qua bản báo cáo số liệu tóm tắt mà anh đưa tới.
Bản báo cáo kéo dài mười phút, Cố Lẫm Xuyên nghe xong liền nói: “Biểu hiện của em vượt xa mong đợi rồi, sếp Thẩm.”
Cố Lẫm Xuyên lật qua lật lại tờ giấy mỏng manh đó vài lần, Thẩm Bích Nhiên thấy hắn có vẻ đang trầm ngâm, bèn hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Cố Lẫm Xuyên tùy ý đưa tay lên liếc nhìn đồng hồ: “Anh đang nghĩ, nếu anh thực sự dựa vào bản thỏa thuận cá cược với em mà hoàn thành trước thời hạn nhiệm vụ khảo hạch, thì sau này trước mặt ông nội, liệu cái lưng của anh có thể đứng thẳng hơn một chút không.”
“Lưng thẳng rồi thì định làm gì?”
“Lần tới khi ông nổi giận gọi anh về xử lý đống hỗn độn, anh có thể nói, không, con phải về nhà mở quà Thẩm Bích Nhiên tặng con trước đã.”
Thẩm Bích Nhiên ngẩn ra, bấy giờ mới phát hiện việc Cố Lẫm Xuyên xem đồng hồ là giả, khoe mẽ mới là thật. Cặp khuy măng sét anh tặng hiện đã được cài ngay ngắn trên cổ tay áo sơ mi của hắn.
Cố Lẫm Xuyên chỉ cho anh liếc mắt nhìn một cái rồi lại hạ cánh tay xuống, ống tay áo vest che khuất đi viên kim cương rực rỡ trên chiếc khuy măng sét đó.
Vẻ ngoài thì tỏ ra điềm tĩnh chững chạc, nhưng thực chất vừa thích khoe khoang lại vừa muốn giấu nhẹm đi.
“Anh sẽ để bộ phận PR mua một loạt kênh truyền thông.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Thành tích trận đầu của Glance quá ấn tượng, nhất định phải phô trương với giới chuyên môn một phen. Nếu em không phiền, hãy bảo cấp dưới tổng hợp vài số liệu có thể công bố gửi cho Jeff.”
Không đợi Thẩm Bích Nhiên trả lời, Cố Lẫm Xuyên lại hỏi: “Lúc nãy em nói cần hỗ trợ nguồn lực nghiệp vụ gì?”
“Dự án thí điểm AI của Tầm Thanh cần phải khởi động nhanh hơn.” Thẩm Bích Nhiên lập tức đáp: “Em cần Quang Xâm ra mặt, yêu cầu đội ngũ Tầm Thanh phối hợp với bên em để đẩy dự án xuống.”
“Không vấn đề gì, em cứ chọn người, anh sẽ dẫn dắt giúp em.” Cố Lẫm Xuyên thong thả gật đầu, lại hỏi anh: “Còn cần gì nữa không?”
Thẩm Bích Nhiên đã yên tâm: “Không còn gì nữa, chỉ có vậy thôi.”
“Chỉ có vậy thôi sao?” Giọng Cố Lẫm Xuyên nghe có vẻ hơi thất vọng.
“Hửm?” Thẩm Bích Nhiên tùy ý ngồi lên bàn làm việc của hắn, đưa tay cầm lấy món đồ trang trí hình chú mèo nhỏ bằng pha lê mới xuất hiện trên bàn để nghịch ngợm, “Vậy thêm chút đồ ăn đi, em còn chưa ăn sáng.”
Cố Lẫm Xuyên đứng dậy, đi vòng qua bàn đến trước mặt anh: “Muốn ăn gì? Để anh bảo họ đi chuẩn bị.”
Hương gỗ thông xen lẫn ngọc lan quen thuộc vây quanh, Thẩm Bích Nhiên đặt khối pha lê xuống, hai tay chống lên mặt bàn làm việc rộng rãi nhẵn bóng, thân hình hơi ngả ra sau, mỉm cười nhìn người trước mặt: “Được thôi, cho em nếm thử sếp của họ xem sao.”
Cố Lẫm Xuyên trầm giọng “Hửm?” một tiếng, ngay sau đó đã bị một cái móng mèo nhỏ móc lấy cà vạt, bị kéo cúi thấp người xuống, để anh l**m nhẹ lên khóe môi.
“Mở mắt ra là em đã tất bật lên đường rồi, vội lắm.” Thẩm Bích Nhiên thì thầm bên tai hắn, “Cố Lẫm Xuyên, không phải chỉ có mình anh là ghét giai đoạn chia ly đâu.”
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 54: Giai đoạn chia ly
10.0/10 từ 37 lượt.
