Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 53: Chuyện cũ tựa khói sương ‍


Sáng thứ Bảy, Thẩm Bích Nhiên ngồi trước bàn ăn với cơ thể mỏi nhừ.


Anh đặt hai lát bánh mì gối dày lên lòng bàn tay, cầm con dao phết mứt, đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu trước hàng loạt lọ hũ trước mặt. Cuối cùng, lát bên trái anh dùng một lớp phô mai dày làm nền, một nửa phết mứt dâu, một nửa mứt việt quất, lát bên phải phết hai nhát hạt mù tạt mỏng rồi xếp đầy thịt xông khói lên trên.


Cố Lẫm Xuyên bưng cà phê ra, tiện tay kéo đĩa bên phải về phía mình: “Anh ăn cái này hử?”


Thẩm Bích Nhiên gật đầu: “Anh vẫn ăn khẩu vị này đúng không?”


Cố Lẫm Xuyên nhìn kỹ cách phối hợp, nhếch môi “ừm” một tiếng.


Jeff ngồi đối diện họ, giữ kẽ nhấp một ngụm nước.


Vừa nãy Thẩm Bích Nhiên định phết cho anh ta một lát bánh mì, làm anh ta sợ tới mức suýt nôn cả cơm tối qua ra, vội vàng từ chối bảo mình là tiên nam, lớn lên nhờ uống sương sớm, không quen ăn cơm hạ giới.


Anh ta đã theo Cố Lẫm Xuyên nhiều năm, từng thấy thị trường tài chính sụp đổ, từng nghe tiếng súng ở cảng biển lúc nửa đêm, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng nổi cảnh sếp mình đến tận mười một giờ trưa mới ngủ dậy. Anh ta vốn mang phong thái sấm sét đến để báo cáo công việc, vừa đẩy cửa vào đã thấy hai vị sếp mặc đồ ngủ ngồi cạnh nhau bàn bạc chuyện bữa sáng, đầu suýt nữa thì dính vào nhau luôn rồi.


Jeff hắng giọng, nhìn chằm chằm vào mặt bàn bắt đầu nói chính sự: “Phía Tôn Điềm Điềm có chút tình huống. Đáng lẽ thứ Bảy cô bé phải đi học bù, Tôn Tĩnh sẽ đón về vào buổi chiều, nhưng sáng sớm nay Tôn Tĩnh đã đến trường và chạm mặt ngay với người của Thẩm Như Hâm đưa cô bé về.”


“Trạng thái của Tôn Điềm Điềm thế nào?” Cố Lẫm Xuyên hỏi.


“Cũng ổn, tuần này Thẩm Như Hâm chưa ghé bệnh viện lần nào.” Jeff dừng lại một chút, “Tôi đã tiếp xúc với Lâm Tinh, hắn ta tiết lộ khá nhiều thứ. Tôn Điềm Điềm bị Thẩm Như Hâm nửa lừa nửa dỗ thành bạn giường từ năm ngoái. Thẩm Như Hâm gọi cô bé không quá thường xuyên, ra tay hào phóng, lúc nào cũng giả vờ rất dịu dàng. Nhưng hai hôm trước ở khách sạn, Tôn Điềm Điềm nói mẹ cô bé đã phát hiện ra, muốn chấm dứt quan hệ, còn bảo mẹ cô bé sẽ làm ầm lên trước mặt Thẩm Tòng Đạc. Thẩm Như Hâm nổi trận lôi đình, không chỉ c**ng b*c cô bé mà ngay cả Lâm Tinh cũng bị vạ lây.”


Thẩm Bích Nhiên tiện tay cầm một tuýp sốt chocolate vẽ hình Nhiên Nhiên lên miếng bánh mì: “Tôn Tĩnh đi tìm Thẩm Tòng Đạc rồi à?”


Jeff gật đầu: “Người đang ở dưới lầu Tầm Thanh, bộ dạng cứ như không gặp được người thì sẽ không bỏ qua.”


Cố Lẫm Xuyên cầm miếng bánh mì có hình vẽ lên, xoay vài vòng cũng không nhìn ra đó là thứ gì, bèn đặt sang một bên rồi nói: “Nếu tôi là Thẩm Tòng Đạc, tôi sẽ đánh gãy chân Thẩm Như Hâm, khiến gã không bao giờ dám tiếp xúc với Tôn Điềm Điềm nữa, nhưng tuyệt đối tôi sẽ không có bất kỳ cuộc đối thoại nào với Tôn Tĩnh để tránh cho dì ta có cơ hội nhắc lại chuyện cũ hay ghi âm.”   


Jeff hỏi: “Vậy chúng ta có cần chặn lại không?”


“Thẩm Tòng Đạc sẽ âm thầm giám sát dì ta, quan trọng là chúng ta có muốn rút dây động rừng hay không thôi. Xét về góc độ lợi ích, dù có rút dây động rừng cũng không khiến chúng ta rơi vào thế bị động hơn, ngược lại có khi còn ép được lão ta lộ đuôi cáo.” Cố Lẫm Xuyên nhìn sang Thẩm Bích Nhiên, thở dài: “Nhưng chúng ta có thể đợi đến thứ Hai mới xử lý việc này không, sếp Thẩm?”


*


Chiều hôm đó, Jeff lấy danh nghĩa của Thẩm Bích Nhiên để đón Tôn Tĩnh ra ngoài, gặp mặt tại thư viện tư nhân nơi Chúc Hoài Tranh từng hẹn Thẩm Bích Nhiên trước đây.


Lần trước Thẩm Bích Nhiên chưa kịp quan sát kỹ, lần này anh một mình ẩn thân sâu trong những dãy kệ sách xếp hàng dài, cuối cùng cũng có cơ hội xem qua từng đầu sách một.


—— Anh làm vậy để ngăn cách bản thân khỏi sự quấy nhiễu từ tiếng khóc nức nở đứt quãng bên ngoài.


Thế giới của Tôn Tĩnh cách rất xa giới đầu tư, bà cũng không tiếp xúc với tin tức tài chính, đối với Cố Lẫm Xuyên của hiện tại chỉ có một nhận thức rất mơ hồ. Bà mang theo sự bất an khi đi gặp lại chủ cũ để đến tìm Thẩm Bích Nhiên, nhưng khoảnh khắc vừa bước vào cửa, bốn mắt nhìn nhau với Cố Lẫm Xuyên, nước mắt bà liền không ngừng tuôn rơi.



Cố Lẫm Xuyên từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, gần như là lạnh lùng, thậm chí không nói mấy lời.


Tôn Tĩnh tự mình kể rất nhiều, trong những đoạn tự sự hỗn loạn và nghẹn ngào đó, những chuyện xấu xa của nhà họ Thẩm cuối cùng đã bị người trong cuộc đóng từng chiếc đinh lên cột trụ nhục nhã.


Nhưng có một sự thật mà Thẩm Bích Nhiên không ngờ tới —— Tôn Tĩnh và Vương Lập Sơn vốn đã biết chuyện anh và Cố Lẫm Xuyên yêu nhau từ sớm.


Thời thiếu niên có quá nhiều lần bốc đồng và phóng túng, giấu được cha mẹ nhưng lại không giấu được người bảo mẫu và tài xế chăm sóc kề cận sớm hôm.


Thẩm Bích Nhiên nghĩ, hèn gì bà vừa bước vào cửa nhìn thấy Cố Lẫm Xuyên là nước mắt đã rơi như mưa.


Cố Lẫm Xuyên kiên nhẫn nghe bà hồi tưởng xong chuyện cũ, hỏi: “Năm đó hai người đã nói cho Thẩm Tòng Đạc biết à?”


“Không có.” Tôn Tĩnh khẳng định chắc nịch, “Cả hai chúng tôi đều giả vờ như không biết, chưa từng nói với bất kỳ ai.”


Đây là lời nói thật, Thẩm Bích Nhiên nghĩ, chỉ cần Thẩm Tòng Đạc biết quan hệ giữa anh và Cố Lẫm Xuyên, năm đó ông ta sẽ không dám dễ dàng lôi Cố Lẫm Xuyên ra đổ lỗi, nhưng không biết chừng ông ta lại mượn cớ đó để gây ra những chuyện còn khủng khiếp hơn.


“Nhiên…” Tôn Tĩnh khựng lại một chút rồi đổi cách xưng hô: “Cậu Thẩm hiện giờ vẫn ổn chứ?”


Nhắc đến Thẩm Bích Nhiên, giọng nói của Cố Lẫm Xuyên dịu lại đôi chút: “Em ấy đã chịu không ít khổ cực ở Mỹ, nhưng cuối cùng vẫn để bản thân trưởng thành rất tốt, dù sao đó cũng là Thẩm Bích Nhiên mà… Chắc dì cũng biết công ty hiện tại của em ấy chứ?”


“Biết…” Tôn Tĩnh khẽ nói, “Tôi có xem buổi họp báo đó, còn cả hot search nữa, cậu ấy và một đại minh tinh là bạn thân.”


Cố Lẫm Xuyên gật đầu: “Thẩm Bích Nhiên đã tự dựa vào chính mình để đưa cuộc đời vào một con đường bằng phẳng, về sau chỉ có quang minh và thuận lợi, tôi cũng sẽ chăm sóc tốt cho em ấy khi em ấy cần. Dì không cần phải lo lắng.”


Tôn Tĩnh nghẹn ngào “dạ” một tiếng, vùi mặt vào lòng bàn tay.


Cố Lẫm Xuyên đợi bà bình tâm lại rồi bắt đầu cùng bà trò chuyện tỉ mỉ về diễn biến sự việc năm đó.


Thẩm Bích Nhiên ở phía sau lắng nghe. Tuy trước đây Cố Lẫm Xuyên đã vài lần nhắc tới kết quả điều tra, nhưng phải đến tận khi hắn thực sự đối chiếu từng chi tiết một với Tôn Tĩnh về nguyên nhân và kết quả, Thẩm Bích Nhiên mới thực sự hình dung được những nỗ lực mà hắn đã bỏ ra suốt những năm qua để tìm kiếm sự thật.


Đầu tiên hắn nghe Tôn Tĩnh tự kể lại một lượt, sau đó đưa ra lượng chi tiết nhiều gấp bội, dẫn dắt Tôn Tĩnh theo luồng tư duy của mình để rà soát lại toàn bộ sự việc năm ấy một cách trọn vẹn dưới góc nhìn của bà.


Thẩm Bích Nhiên vô thức bứt gáy của một cuốn sách cũ, bứt đến mức trụi cả chỉ khâu, trang sách rơi lả tả đầy trên chân.


Cố Lẫm Xuyên đột nhiên gửi tin nhắn cho anh.


Ngồi có bị tê mông không?


Thẩm Bích Nhiên trả lời: Không sao, em từng họp những buổi còn lâu hơn thế này.


Hôm nay không giống thế, vốn dĩ em đang không khỏe.


?




Thẩm Bích Nhiên, thứ Hai có phải nên bù cho anh nửa ngày không?


Cảm giác sống mũi cay cay, hốc mắt nóng hổi vừa mới dâng trào trong lòng Thẩm Bích Nhiên lập tức tan biến không dấu vết, anh gửi lại một emo mèo con vung nắm đấm cho hắn.


Cuộc trò chuyện kéo dài suốt bốn tiếng đồng hồ.


Trong tay Tôn Tĩnh có một số bằng chứng về việc giao dịch tiền bạc với trợ lý của Thẩm Tòng Đạc từ những năm trước, nhưng lại không thể chứng minh được Thẩm Tòng Đạc là người đã vạch ra âm mưu vụ tai nạn năm đó.


“Từ trước đến nay ông ta chỉ tiếp xúc với Lập Sơn, chưa từng đối thoại với tôi. Một tuần trước khi vụ tai nạn xảy ra, hình như hai người đã đạt được một thỏa thuận, Lập Sơn sẽ bằng mọi giá giúp ông ta làm một việc rất quan trọng, nhưng ông ta không hề báo trước cho Lập Sơn thời gian và phương thức thực hiện cụ thể. Tôi đoán họ có những ám hiệu riêng lúc đó, nhưng về toàn bộ sự việc này, Lập Sơn luôn nói năng mập mờ với tôi, thậm chí ngay cả mục đích giết ông cụ Thẩm cũng chưa từng nói rõ, chỉ là chúng tôi tự ngầm hiểu với nhau. Lập Sơn từng ám chỉ với tôi rằng khi thực hiện thỏa thuận này ông ấy đã bị Thẩm Tòng Đạc giám sát, những từ khóa quan trọng có thể bị ghi âm đều không được nhắc tới, sau đó ông ta cũng không còn gặp riêng tôi nữa, mọi khả năng liên lạc riêng tư giữa chúng tôi đều bị cắt đứt.”


Cố Lẫm Xuyên nói: “Cho nên, ngay cả khi Thẩm Tòng Đạc nói tất cả những điều này đều là do dì tự tưởng tượng ra, thì cũng không có cách nào phản bác được.”


“Đúng vậy…” Giọng Tôn Tĩnh tràn ngập vẻ thất bại, “Thế nên ông ta mới dám để mẹ con tôi lại ngay dưới mí mắt mình, bởi vì tôi không có bất kỳ bằng chứng nào, việc trừ khử chúng tôi ngược lại còn dễ biến khéo thành vụng.”


Cố Lẫm Xuyên lại hỏi: “Trước khi hành động, dì và Vương Lập Sơn cũng không trao đổi bất cứ thông tin nào sao?”


“Tất cả đều là đối thoại bình thường trước mặt người khác.” Tôn Tĩnh nói: “Ngày Tết Trùng Cửu năm đó, đáng lẽ năm giờ ông ấy mới xuất phát đi đón hai cậu tan học, nhưng ông cụ Thẩm lại về nước sớm hơn dự định, nên vừa ăn cơm trưa xong ông ấy đã phải ra sân bay đón người. Trước khi ra cửa, phu nhân có hỏi có cần tìm người khác đi đón hai c** nh* không, ông ấy bảo không cần, cứ đón ông cụ trước rồi đón hai cậu sau. Mọi thứ đều quá đỗi tự nhiên, đến tận bây giờ tôi cũng không chắc chắn được rằng, liệu cho đến khoảnh khắc bước ra khỏi cửa đó, bản thân ông ấy có biết mình sắp ra tay hay không.”


“Sơ suất duy nhất là lúc ra cửa ông ấy bị con Tiểu Sơn làm vướng chân, móng của nó để lại một vết máu trên sàn nhà. Ông ấy giật mình, phu nhân vội nói không phải do ông ấy giẫm phải đâu, mà là cửa chuồng chó bị nứt, dăm gỗ quẹt trúng làm chân nó bị một vết cắt nhỏ. Ông ấy nghe xong thì nói tôi, vậy bà tìm người sửa lại cái chuồng chó đi, trước khi sửa xong đừng để hai cậu chủ nhỏ lại gần.”


Tôn Tĩnh khựng lại, đột nhiên nảy sinh chút hy vọng: “Liệu có thứ gì đó giấu trong chuồng chó không?”


Cố Lẫm Xuyên lại lắc đầu: “Phòng ốc, sân vườn, chuồng chó, tôi đều đã cho người tìm qua. Ngay cả khi thực sự có thứ gì, có lẽ cũng đã bị Thẩm Tòng Đạc tìm thấy và xử lý trước rồi.”


“Vậy là không còn cách nào nữa sao…” Tôn Tĩnh lẩm bẩm một mình vô định vào hư không.


Khi bà rời đi thì trời đã tối hẳn, trước lúc đi còn nhỏ giọng cầu xin: “Cậu Cố, tôi muốn đích thân xin lỗi cậu Thẩm.”


“Lời xin lỗi chỉ có thể khiến dì thanh thản, chứ không trả lại được bất cứ thứ gì Thẩm Bích Nhiên đã mất.” Cố Lẫm Xuyên từ chối rất quyết đoán, “Dì hãy tự hỏi lòng mình xem, nếu Tôn Điềm Điềm không gặp chuyện, liệu dì có chủ động đến đây tố giác với em ấy không?”


Câu nói này như một nhát kiếm đâm thẳng vào mặt, khiến người đàn bà kia sắc mặt xám như tro, toàn thân run rẩy.


“Cho đến tận ngày hôm nay, Thẩm Bích Nhiên vẫn là một người rất ngây thơ.” Cố Lẫm Xuyên rũ mắt nói, giọng rất khẽ, nhưng ngay sau đó hắn ngước mắt lên, từng chữ từng chữ lạnh lùng đanh thép: “Bà nên cảm thấy may mắn vì điều đó, nếu không, tôi vốn dĩ đã chẳng tha cho bất kỳ kẻ nào liên quan.”


Trên chiếc xe quay về biệt thự cũ, Cố Lẫm Xuyên và Thẩm Bích Nhiên rất ăn ý khi không nhắc lại chuyện Tôn Tĩnh nữa.


Cuộc hội đàm dài dằng dặc này đã xác nhận mọi suy đoán, nhưng lại gần như không mang đến bất kỳ tiến triển nào.


Trong ấn tượng của Thẩm Bích Nhiên, Vương Lập Sơn là một người vô cùng tỉ mỉ, thật khó tưởng tượng ông ta lại đơn độc đi vào chỗ chết mà không để lại bất kỳ lá bài tẩy nào cho vợ con. Dù hiện tại vẫn chưa tìm thấy manh mối, nhưng vì đã xé toạc được khe hở mấu chốt nhất, Thẩm Bích Nhiên vẫn giữ thái độ lạc quan. Anh nghĩ, Thẩm Tòng Đạc đã già rồi, nhiều năm sống trong an nhàn khiến ông ta không còn thận trọng chu toàn như năm xưa, Thẩm Như Hâm cũng là một sai lầm lớn, hai cha con họ sớm muộn gì cũng lộ ra sơ hở mới.


“Anh từng lấy được máy tính của Vương Lập Sơn đúng không?” Thẩm Bích Nhiên chợt nhớ ra, “Gửi cho em một bản dữ liệu, em để AI chạy thử xem.”



Cố Lẫm Xuyên có chút bất ngờ: “AI thì chạy được cái gì?”


“Dù không linh hoạt bằng não người, nhưng nó không có tư duy lối mòn, sẽ không bỏ sót các chi tiết.” Thẩm Bích Nhiên nói: “Lượng dữ liệu chắc chắn là không đủ, nhưng cứ thử một lần xem sao.”


Sau khi nhận được tài liệu, Thẩm Bích Nhiên tải toàn bộ gói dữ liệu lên mô hình học tập đám mây của phòng thí nghiệm. Trong lúc chờ đợi mạng thần kinh tạo kết quả, anh nghiêng đầu thì phát hiện Cố Lẫm Xuyên đang đắm đuối nhìn mình.


“Nhìn gì đó?”


“Em có bao giờ làm một phiên bản AI của anh không?” Cố Lẫm Xuyên thấp giọng hỏi.


Thẩm Bích Nhiên khựng lại một chút: “Chưa. Em chỉ làm Tống Thính Đàn thôi.”


“Tại sao?”


Thẩm Bích Nhiên quay lại nhìn những dòng mã đang chạy trên màn hình, hồi lâu sau mới khẽ nói: “Em không tài nào chấp nhận được việc trên thế giới này tồn tại một thứ giống anh nhưng lại không phải là anh, bất kể là người hay AI.”


“Dù Glance có tinh diệu đến đâu, nhưng trong tầm mắt của em, mỗi phút mỗi giây nó đều để lộ ra một cảm giác giả tạo do cố tình đóng giả, bởi vì em rất hiểu Thính Đàn, em rất quan tâm đến cậu ấy.” Thẩm Bích Nhiên quay đầu lặng lẽ nhìn Cố Lẫm Xuyên, “Nhưng sự thấu hiểu và quan tâm của em dành cho Tống Thính Đàn không bằng một phần vạn so với anh.”


Anh cảm nhận được sự chấn động trong đôi mắt đối diện, rồi lặng lẽ rũ mi xuống: “Em đã sớm tự dỗ dành bản thân mình rồi, Cố Lẫm Xuyên, em đã chấp nhận việc đánh mất anh hai lần. Em không cần một món đồ an ủi để bầu bạn, thực tế là sau khi lập mộ gió cho anh, em thậm chí còn cho rằng anh đã vĩnh viễn đồng hành cùng em về mặt tinh thần.”


“Có lẽ bây giờ nghe như một câu chuyện ma.” Thẩm Bích Nhiên khẽ nhếch môi, “Nhưng điều đó có ý nghĩa phi thường đối với em, niềm tin này đã bầu bạn cùng em vượt qua rất nhiều khoảnh khắc quan trọng, đối mặt với sự ra đi của cha, sự ra đi của Tiểu Sơn, cùng đội ngũ vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác, đồng hành cùng người cộng sự đầu tiên giành được khoản đầu tư, và hạ quyết tâm phải về nước tranh giành gia nghiệp…” 


“Mỗi năm vào tháng Tư em đều sẽ vì anh mà ăn chay một tháng, không ăn cá cũng không ăn thịt, cơn đói khiến đại não tỉnh táo, tháng đó em sẽ cảm nhận được sự hiện diện của anh rõ rệt hơn hẳn.


“Bây giờ nghĩ lại, mấy năm nay vài lần đột phá quan trọng trong sự nghiệp của em dường như cũng đều vào tháng Tư.”


Trong xe một mảnh yên tĩnh, nhưng có một luồng cảm xúc thinh lặng mà mãnh liệt đang không ngừng bành trướng. 


Thẩm Bích Nhiên ghé sát lại khẽ cọ lên khóe mắt Cố Lẫm Xuyên, rồi khẽ cười một tiếng: “Tuy nhiên em có để lại một tiểu xảo trong Glance, dùng để đối phó với trường hợp lỡ như có ngày nào đó em bị sụp đổ cảm xúc vào khoảng thời gian trước sau ngày giỗ của anh, dẫu ngày đó sẽ không bao giờ đến nữa, nhưng cho anh xem chút cũng chẳng sao.”


“Glance học được từ nhật ký của Tống Thính Đàn rằng em rất bài xích việc nghe người khác đọc sách cho mình, nên nó chưa bao giờ đề nghị đọc truyện cho em nghe. Thế là em đã viết một đoạn mã cưỡng chế đi ngược lại với logic tự học của nó, nếu em chủ động thì——”


Anh vừa nói vừa tiện tay mở Glance lên.


Glance vừa online đã lập tức bắt đầu lải nhải: “Chào buổi tối, Bích Nhiên. Tống Thính Đàn đã lén gọi cho tôi lần thứ một trăm để hỏi về tiến độ yêu đương của hai người rồi, rốt cuộc tôi có thể……”


“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên ngắt lời nó, thấp giọng nói: “Đổi một quyển sách khác đọc đi.”


Cái miệng liến thoắng của Glance đột ngột đóng lại.


Vài giây sau, một chuỗi âm thanh của Cố Lẫm Xuyên vang lên trong xe, từ lúc tám chín tuổi đến mười một mười hai, rồi đến mười lăm mười sáu tuổi, cho đến tận sau khi họ yêu nhau.


“Thẩm Bích Nhiên, rốt cuộc em có chịu ngủ hay không đây?”



“Thẩm Bích Nhiên, nghe nốt một đoạn rồi ngủ, được không?”


“Nhiên Nhiên, ngoan, ngủ thôi.”


Tổng cộng có bốn đoạn âm thanh, đoạn cuối cùng mang theo một tiếng hôn mơ hồ mà thân mật, sau khi phát xong, Glance lặng lẽ tự động thoát ra.


Thẩm Bích Nhiên mỉm cười hoài niệm: “Chương trình thiết lập nó sau khi nhận được khẩu lệnh thoại này của em sẽ phát những tệp âm thanh này và tự động ngoại tuyến, trong vòng hai mươi bốn giờ không thể đánh thức lại nữa. Như vậy vừa có thể cho em chút morphine tinh thần, lại vừa có thể chống nghiện, có phải rất thiên tài không?”


“Thẩm Bích Nhiên……” Cố Lẫm Xuyên nắm chặt tay anh, hồi lâu mới nói: “Em muốn anh phải đưa ra đánh giá gì đây?”


“Không cần đánh giá đâu, Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên đặt một ngón tay dựng lên trên môi hắn, khẽ nói: “Quá khứ của chúng ta không cần sự đánh giá.”


Cố Lẫm Xuyên rất nghe lời, không nói thêm một chữ nào nữa, nhưng hắn nhoài người sang hôn Thẩm Bích Nhiên, một nụ hôn dịu dàng chưa từng có trước đây, hắn từng chút một khẽ m*t lấy môi anh, hôn một lúc lại cọ trán một cái, khiến Thẩm Bích Nhiên cảm thấy rất ấm áp, lần đầu tiên cảm thấy đây thực sự là một chú chó nhỏ, một chú chó nhỏ thành kính mà khắc chế đang hôn chủ nhân.


Trước khi chú chó nhỏ này sắp mất kiểm soát, Thẩm Bích Nhiên đã kịp thời đẩy hắn ra.


Anh thực sự không muốn mỗi cái cuối tuần đều kết thúc bằng việc nằm bẹp xác trên giường đâu.


“Dữ liệu quá ít, chạy xong rồi.” Thẩm Bích Nhiên nhìn màn hình, thở dài, “Hoàn toàn không đủ để tạo ra một mô hình ngôn ngữ có thể vận hành trôi chảy.”


“Vậy là vô dụng sao?”


“Cũng có chút ích lợi.” Thẩm Bích Nhiên nói, “Có thể làm phép loại trừ, để sau này bảo Tôn Tĩnh nhớ lại tất cả những gì Vương Lập Sơn đã nói vào ngày cuối cùng đó, có lẽ AI sẽ lọc ra được câu nào trông không giống lời chú ta nói nhất.”


Vừa dứt lời, điện thoại của Cố Lẫm Xuyên vang lên, hắn nhấc máy nghe vài câu liền cau mày hỏi: “Không bị đâm bị thương chứ? Có nuốt phải dị vật gì không?”


Đối phương giải thích rất lâu, hắn “ừm” một tiếng, “Đưa tới biệt thự cũ đi, tôi trông nó.”


“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Bích Nhiên hỏi.


“Không biết Nhiên Nhiên bị làm sao nữa.” Cố Lẫm Xuyên nhíu mày, “Đây là lần thứ ba trong tuần này rồi, nó cắn phá đồ đạc lung tung.”


“Hửm?”


“Trước đây nó chưa bao giờ cắn đồ, tuần này về nhà đầu tiên là cắn hỏng bảng nút bấm của một cái cảm biến, lại gặm nát bộ điều khiển nhiệt độ trong phòng mèo, vừa nãy bảo nó lẻn vào thư phòng của tôi, gặm nát phím Delete trên máy tính xách tay rồi.”


“Chứng ăn bậy?” Thẩm Bích Nhiên đầy vẻ mịt mờ, “Có phải nó thiếu nguyên tố vi lượng gì không… toàn gặm nút bấm, thiếu silicon à?”


“Không biết, kiểm tra sức khỏe vẫn bình thường.” Cố Lẫm Xuyên lộ ra một vẻ phiền não cực kỳ hiếm thấy mà cũng rất đỗi quen thuộc.


Thẩm Bích Nhiên cẩn thận nhớ lại, lần cuối cùng nhìn thấy biểu cảm tương tự thế này là hồi mười mấy tuổi —— vì anh lại một lần nữa lén ăn quá nhiều kem dẫn đến viêm dạ dày cấp phát tác.


“Chúng ta nên nói chuyện với nó thế nào đây?” Cố Lẫm Xuyên hỏi anh, “Em có thể hiểu được nó không?”


Thẩm Bích Nhiên bỗng thấy hơi chột dạ, anh sờ sờ mũi rồi quay đầu đi nói: “Không đâu, em thì biết gì về chuyện giáo dục mèo con chứ.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 53: Chuyện cũ tựa khói sương ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...