Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 52: Cà vạt
Tống Thính Đàn trưng ra vẻ đoan trang của một đại minh tinh.
Đôi mắt đẹp như điểm sơn cứ nhìn qua nhìn lại khuôn mặt hai người đối diện, càng nhìn càng cảm thấy say mê.
“Hai người… khụ…” Y giữ kẽ hắng giọng một tiếng, “Gương vỡ lại lành rồi à?”
Thẩm Bích Nhiên cúi đầu chăm chú nghiên cứu thực đơn: “Ừm.”
Không cần ngẩng đầu, anh cũng cảm nhận được phía đối diện có một con bồ câu đang vỗ cánh phạch phạch, định nhảy cẫng lên nhưng lại cố kìm lại, nỗ lực giả vờ làm một con chim cút nhỏ.
“Khụ…” Tống Thính Đàn cầm tách trà nhấp một ngụm, “Quay lại với nhau thế nào đấy?”
Cố Lẫm Xuyên đúng lúc mở lời: “Tối hôm kia—”
“Anh ấy cho tôi một tỷ.” Thẩm Bích Nhiên nói.
Bàn ăn bỗng chốc im phăng phắc.
“Đồng ý làm con rối của tôi, để tôi nắm quyền kiểm soát Tầm Thanh.” Thẩm Bích Nhiên lật sang trang khác của thực đơn, sau đó ngước mắt nhìn Tống Thính Đàn: “Cũng được đúng không?”
“Một tỷ mua được tình yêu của cậu luôn?!” Tống Thính Đàn trợn tròn mắt — “Thẩm Bích Nhiên, tình yêu của cậu hóa ra đáng giá một tỷ à?”
Thẩm Bích Nhiên nhún vai.
“Hơn nữa cậu có một tỷ rồi mà hoàn toàn không có ý định nói cho tôi biết sao??!”
Cố Lẫm Xuyên vốn định giải thích, nhưng nghe xong chuỗi chuyển ngoặt này thì im lặng lấy thực đơn từ tay Thẩm Bích Nhiên, cúi đầu lật xem.
Thẩm Bích Nhiên lại bồi thêm: “Anh ấy còn mua một ngư trường ở Nhật Bản, tôi vốn định hôm nào đó mang theo hai con cá đến tìm cậu uống rượu.”
“Ồ!” Tống Thính Đàn lập tức cúi đầu lật xem lịch, “Vậy để tôi chọn thời gian… Mà cá gì vậy?”
Trong lúc đợi lên món, Thẩm Bích Nhiên dùng một tài khoản nhân viên của Quang Xâm truy cập vào cuộc họp, nghe trực tiếp báo cáo từ phía Tầm Thanh.
Mặc dù bài báo cáo này bị Jeff chất vấn tới bốn lần trong vòng năm phút, nhưng chất lượng vẫn vượt xa kỳ vọng của Thẩm Bích Nhiên. Người thuyết trình chính là Thẩm Như Hâm, nhưng rõ ràng những tài liệu này là do mười mấy nhân viên khác của Tầm Thanh trong phòng họp tạm thời chắp vá giúp gã. Thẩm Bích Nhiên lướt qua danh sách, ghi nhớ tên của những con tốt thí thuộc bộ phận marketing này.
Hệ thống tiếp quản quảng cáo của Glance qua vài vòng chạy thử đều cho điểm số rất tốt. Đợi sau khi đợt dự án này bàn giao xong, anh định sẽ đẩy mạnh AI tương tác mạnh, lấy Tầm Thanh làm mảnh đất thử nghiệm đầu tiên, đội ngũ của anh cũng đã viết xong tài liệu sản phẩm sơ bộ.
Thẩm Bích Nhiên nghe thêm một lúc rồi tháo tai nghe ra, đang định bàn với Cố Lẫm Xuyên về chuyện này thì nghe thấy Tống Thính Đàn nghiêm túc hỏi: “Gia đình anh không phản đối sao? Có làm khó Thẩm Bích Nhiên không?”
Cố Lẫm Xuyên thần sắc thong dong: “Tôi đã thương lượng xong rồi. Giá trị quan của gia tộc tôi khá cởi mở, tuy trưởng bối đúng là không khuyến khích tôi chọn hôn nhân đồng giới, nhưng nếu đối phương là Thẩm Bích Nhiên, ông nội tôi có thể thấu hiểu. Hơn nữa ông đã chấp nhận rồi, tương lai Thẩm Bích Nhiên sẽ đứng ở vị trí ưu tiên hàng đầu trong di chúc của tôi.”
Thẩm Bích Nhiên chấn động: “Thương lượng từ bao giờ? Anh…”
“Úi chà.” Tống Thính Đàn dứt khoát ấn anh ngồi yên, tiếp tục hỏi: “Vậy còn thế hệ sau thì sao? Tôi nghe… trên tin tức nói anh là người thừa kế dự bị của Peak, nếu không có người nối dõi, liệu có ảnh hưởng đến việc thừa kế của anh không?”
Cố Lẫm Xuyên lắc đầu: “Tiêu chuẩn tuyển chọn người thừa kế của tập đoàn là năng lực chứ không phải huyết thống. Hậu bối ưu tú trong các nhánh phụ của gia tộc nhiều như nấm sau mưa, không nhất thiết phải khăng khăng giữ lấy hai đoạn DNA này của tôi.”
“Vậy rốt cuộc Thẩm Bích Nhiên có thể trở nên giàu có đến mức nào?” Tống Thính Đàn cuối cùng cũng đưa ra câu hỏi thực dụng nhất.
Cố Lẫm Xuyên lắc đầu: “Chuyện này tôi cũng chưa rõ, kết quả kiểm kê tài sản phải đến cuối năm mới có. Trong đó một phần khá lớn là tài sản truyền thừa của gia tộc sẽ thuộc về người thừa kế thế hệ tiếp theo, phần còn lại mới là tài sản cá nhân của tôi, phần đó mới hoàn toàn thuộc về Thẩm Bích Nhiên.”
“Tất cả đều thuộc về Thẩm Bích Nhiên sao?” Tống Thính Đàn mặt đầy kinh ngạc: “Anh… anh yêu cậu ấy đến vậy à?”
“Hửm? Tôi cứ ngỡ em ấy đã kể với cậu về tình cảm trước kia của chúng tôi rồi chứ…” Cố Lẫm Xuyên khựng lại, quay đầu sang: “Thẩm Bích Nhiên?”
Thẩm Bích Nhiên mặt không cảm xúc nhét tai nghe trở lại, tiếp tục nghe Thẩm Như Hâm giới thiệu những lời nhảm nhí kia.
Sau khi bữa tối kết thúc, Tống Thính Đàn một mình quay về khách sạn. Trên xe, Thẩm Bích Nhiên vẫn liên tục nhận được tin nhắn oanh tạc của y.
Hai người đứng cạnh nhau trông cực—kỳ—xứng—đôi.
Ảnh mèo ôm mặt.jpg
Cảm giác cứ tự nhiên như hơi thở ấy, hiểu không?
Ảnh mèo nháy mắt.gif
Tôi cứ tưởng anh ta lạnh lùng lắm, không ngờ trả lời chuyện gì cũng rất kiên nhẫn!
Nhưng tôi cũng tự hiểu mà, chắc là vì tôi là bạn thân của cậu thôi.
Ảnh mèo cậy thế hổ.jpg
Hai người rốt cuộc có quá khứ không ai biết gì thế!!
Tôi ra giá mười con cá, mua đứt toàn bộ nội dung trả phí này!
Thẩm Bích Nhiên cậu nói gì đi chứ!!
Ảnh mèo phát điên.gif
Thẩm Bích Nhiên không chịu nổi phiền nhiễu, bèn bật chế độ không làm phiền, để y và Glance cùng đi đứng góc tường.
Anh mở trang web chính thức của một thương hiệu xa xỉ, nghiêm túc chọn một chiếc cà vạt, định dùng để cảm ơn Jeff vì kỳ nghỉ hiếm hoi mà vẫn bị lôi đi làm thêm vì việc của mình.
Vừa thanh toán xong, Cố Lẫm Xuyên đã ghé sát lại: “Mua gì vậy?”
“Cà vạt.”
Thẩm Bích Nhiên vừa dứt lời thì thấy Cố Lẫm Xuyên khẽ nhếch môi, anh nhận ra có lẽ hắn đã hiểu lầm, đang định nói rõ thì Cố Lẫm Xuyên đã đánh sang chuyện khác: “Jeff nói Thẩm Như Hâm đã đưa Tôn Điềm Điềm vào viện rồi, ngoại thương không ít, phần dưới bị rách, gã ta đã xin nghỉ phép một tuần cho cô bé.”
Thẩm Bích Nhiên nhíu mày, trong lòng thấy khó chịu: “Chúng ta phải đưa Tôn Điềm Điềm ra ngoài, ân oán của người lớn tính sau, cô bé vẫn còn là một đứa trẻ.”
“Ừm, nhưng bây giờ ra mặt sẽ rút dây động rừng.” Cố Lẫm Xuyên nâng bàn tay anh trong lòng bàn tay mình xoay qua xoay lại, “Anh phải nghĩ một cách vẹn cả đôi đường, hai ngày này cứ cử người canh chừng bệnh viện trước đã.”
“Được rồi.”
Thẩm Bích Nhiên đang định rút tay về thì lại bị túm lấy đầu ngón tay, đành phải để mặc một bàn tay cho Cố Lẫm Xuyên, hơi vất vả dùng một tay phải để trả lời tin nhắn công việc.
“Thẩm Bích Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên n*n b*p tay anh rồi hỏi: “Em có cân nhắc chuyện chuyển đến ở cùng anh không?”
Thẩm Bích Nhiên nghe vậy liền ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại: “Anh ở đâu?”
Cố Lẫm Xuyên đọc tên một sơn trang, là khu biệt thự tương đối gần trung tâm thành phố, Thẩm Bích Nhiên lắc đầu: “Hơi xa công ty.”
“Vẫn còn lựa chọn khác.” Cố Lẫm Xuyên lập tức liệt kê một loạt các dự án căn hộ quanh khu CBD để anh chọn lựa, “Hoặc là anh sang ở nhà em được không? Nghe nói Nhiên Nhiên rất thích nghi với bên đó.”
“Nhưng có lẽ em không thích nghi được như vậy.” Thẩm Bích Nhiên vỗ vỗ tay hắn, “Cố Lẫm Xuyên, em không còn là trẻ con nữa, giai đoạn này em phải dành phần lớn tâm sức cho Glance…” Anh nói được nửa chừng thì khựng lại, vì đôi mắt đối diện đang nhanh chóng trở nên u buồn. Thẩm Bích Nhiên mím môi, trau chuốt lại lời nói trong lòng rồi đổi giọng: “Nhưng em cũng rất muốn được ở bên anh mọi lúc mọi nơi, chỉ cần ở chung một phòng với anh là em chẳng còn tâm trí nào mà làm việc nữa. Vậy nên chúng ta chọn cách trung lập nhé, cuối tuần cùng về nhà cũ, ngày thường thì ai ở nhà nấy, được không?”
Cố Lẫm Xuyên không lên tiếng, cúi đầu lấy từ ngăn kéo bàn bếp ra một xấp chocolate cùng hai viên lẻ, tổng cộng bảy miếng. Hắn đếm từng miếng một rồi trải ra như chia bài, đẩy bốn miếng về phía trước, rút ba miếng về phía sau, rồi đặt bốn miếng chocolate vào lòng bàn tay Thẩm Bích Nhiên: “Vậy cuối tuần phải tính từ thứ Sáu, tan làm chiều thứ Sáu chúng ta cùng về nhà, sáng thứ Hai mới cùng nhau đến công ty. Mỗi tuần bảy ngày, chúng ta ở cùng nhau ba ngày.”
Thẩm Bích Nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Không thành vấn đề.”
Anh khum lòng bàn tay định đút chỗ chocolate vào túi, nhưng lại bị Cố Lẫm Xuyên giữ tay lại. Hắn tịch thu bốn miếng của anh, gạt sạch lại vào ngăn kéo rồi đưa cho anh ba miếng còn lại: “Giận đến lú lẫn rồi, số ngày ở cùng nhau mới là chocolate của em.”
Thẩm Bích Nhiên bật cười thành tiếng: “Được, được.”
Về đến nhà, lúc thay quần áo Thẩm Bích Nhiên mới phát hiện túi trong của áo vest bị nhét đầy chocolate, không chỉ có bốn miếng bị tịch thu kia mà là cả một nắm lớn. Chắc hẳn là lúc hôn tạm biệt Cố Lẫm Xuyên đã lén nhét vào, hèn gì suốt dọc đường anh cứ thấy cấn cấn trước ngực.
Anh ngồi trên sofa ăn chocolate, vừa ăn vừa không nhịn được bật cười lần nữa.
Cố Lẫm Xuyên gọi những ngày làm việc là thời kỳ chia ly, Thẩm Bích Nhiên thì không dám tán đồng.
Ghế sau chiếc Maybach đã trở thành nơi ăn trưa của anh, còn bữa tối anh sẽ nhận được những lời mời dùng bữa tại các nhà hàng trang trọng hơn. Cố Lẫm Xuyên lấy danh nghĩa là muốn nghe báo cáo ngày, nhưng việc thảo luận nghiệp vụ chỉ diễn ra đúng một ngày, sau đó hắn bắt đầu yêu cầu anh báo cáo lượng caffeine nạp vào và tiến độ tiêu thụ đồ ăn vặt trong văn phòng. Lúc nhỏ yêu nhau, Cố Lẫm Xuyên toàn lén lút quản anh, lớn lên rồi thì trở nên ngang nhiên, đúng là quan cao một cấp đè chết người.
Thẩm Bích Nhiên thích thử những nhà hàng mà Tống Thính Đàn giới thiệu. Vì tần suất hẹn hò quá dày đặc, Cố Lẫm Xuyên vốn luôn ẩn mình nay bị truyền thông bắt gặp liên tiếp ba ngày trong một tuần. Những tin tức bát quái này nhanh chóng lan truyền khắp các tòa nhà văn phòng. Thứ Sáu, khi Thẩm Bích Nhiên ngồi trong văn phòng Cố Lẫm Xuyên nghe dự thính cuộc họp tuần của Tầm Thanh, anh cảm nhận rõ rệt sự bất an của Thẩm Tòng Đạc.
Về lý thuyết, Quang Xâm đầu tư doanh nghiệp cũng giống như mua cổ phiếu, chỉ cần nắm giữ là được. Thẩm Tòng Đạc không ngờ rằng mình lại rước về một vị gia trưởng phong kiến, dùng thái độ cường thế can thiệp vào mọi mảng nghiệp vụ, chi li đến từng chi tiết, khiến ông ta bị bóp nghẹt cổ mà vẫn phải khúm núm quỳ gối, hoàn toàn không có sức kháng cự.
Năm phút trước, Jeff đã chính thức yêu cầu Tầm Thanh trở thành đơn vị thí điểm cho việc tích hợp AI tương tác của Glance, yêu cầu Tầm Thanh mở quyền truy cập hệ thống hậu đài cho Glance kết nối SDK, đồng thời mở cả cơ sở dữ liệu tầng dưới.
“Thế này là có ý gì?” Thẩm Tòng Đạc hoàn toàn ngồi không yên nữa, “Tầm Thanh và Glance đều là công ty do Quang Xâm nắm giữ cổ phần, giờ là muốn từng bước biến Tầm Thanh thành một chi nhánh mảng livestream của Glance sao?”
Cố Lẫm Xuyên và Thẩm Bích Nhiên đang ngồi trên sofa thuộc vùng mù của camera, cùng nhau dán mắt vào phần mềm giám sát để rình coi Nhiên Nhiên.
Nghe thấy lời đó, Cố Lẫm Xuyên không hề có phản ứng gì, tiếp tục phóng to ống kính để quan sát cái đuôi to của Nhiên Nhiên, còn Thẩm Bích Nhiên thì ngẩng đầu nhìn Jeff.
Jeff ngẩng lên khỏi màn hình máy tính, đối diện với hình ảnh cuộc họp chiếu trên tường, lời lẽ đanh thép lạnh lùng: “Chủ tịch Thẩm nghĩ nhiều rồi, Glance chỉ cần tìm một mảnh đất thí nghiệm cho sản phẩm mới mà thôi. Giai đoạn hiện tại không thu phí của Tầm Thanh, sau khi sản phẩm đi vào thực tế, nếu các ông muốn tiếp tục sử dụng thì phải đàm phán giá cả. Còn về việc liệu có thể trở thành chi nhánh mảng livestream của Glance hay không, đến lúc đó các ông có thể nộp đơn xin đánh giá giá trị. Nhưng nhìn tình hình kinh doanh hiện tại của các ông, ngoại trừ tình cảm với tổ nghiệp của cá nhân CEO ra, tôi rất khó tìm được một lý do để Glance sáp nhập các ông.”
Sắc mặt của Thẩm Tòng Đạc trông như sắp lật bàn đến nơi, nhưng Jeff lại xem như không thấy, tiếp tục nói: “Quang Xâm không có quyền yêu cầu Glance phải nuốt chửng các ông. Chủ tịch Thẩm, cho phép tôi nhắc nhở ông một điều, nhờ có thỏa thuận nhất trí hành động, Quang Xâm sở hữu quyền kiểm soát thực tế đối với Tầm Thanh, nhưng cổ phần của chúng tôi tại Glance lại rất thấp, không có tiếng nói gì mấy. Sếp của tôi cũng chỉ có thể nhìn sắc mặt của sếp Thẩm, ngài Thẩm Bích Nhiên mà làm việc thôi.”
Dứt lời, cả hai đầu cuộc họp rơi vào im lặng tuyệt đối. Jeff cúi đầu tiếp tục nhìn máy tính của mình. Trong tầm mắt của Thẩm Bích Nhiên, Cố Lẫm Xuyên nhấn chụp màn hình điện thoại một cái. Anh liếc mắt qua, thấy đúng khung hình Nhiên Nhiên từ trên kệ leo trèo ngã xuống, xù lông hoảng hốt giữa không trung.
Thẩm Bích Nhiên bỗng thấy tức giận vô cớ, anh nhớ lại lúc nhỏ Cố Lẫm Xuyên cũng từng chụp lén khoảnh khắc anh bước xuống bậc thang không chú ý bị hẫng một cái. Anh liền rút điện thoại ra, hủy đơn hàng một chiếc khuy măng sét đã đặt cho Cố Lẫm Xuyên ngày hôm qua.
Cuộc họp kết thúc, người của Tầm Thanh đều đã rời đi, chỉ còn Thẩm Tòng Đạc ở lại trong phòng họp một mình.
Đây là yêu cầu từ phía bên A — Quang Xâm toàn quyền giám sát nghiệp vụ của Tầm Thanh, mỗi tuần đều phải “giao bài tập”. Nhưng cấp bậc của Jeff thực sự quá cao, dù có hạ mình đến đâu thì anh ta cũng chỉ có thể hạ xuống ngang hàng với Thẩm Tòng Đạc, những người ở cấp bậc khác không đủ tư cách đối thoại riêng với anh ta. Thế là Thẩm Tòng Đạc trở thành kẻ xui xẻo duy nhất phải nghe thánh chỉ mỗi tuần.
Anh ta đứng dậy kẹp máy tính dưới nách, vội vã đi đến trước ghế sofa rồi phanh gấp một cái.
“Sếp Thẩm.” Jeff nở một nụ cười hơi ngượng ngùng, ưỡn ngực về phía Thẩm Bích Nhiên: “Cảm ơn ngài, tôi cực kỳ thích nó.”
Jeff thường ngày luôn đeo cà vạt trơn màu hoặc kẻ sọc, nhưng chiếc cà vạt Thẩm Bích Nhiên tặng có thiết kế vạn vì sao, nền màu xanh đậm, những điểm sao li ti không quá tương phản với màu nền, vừa tinh tế vừa kín đáo.
Thẩm Bích Nhiên cười nói: “Quả nhiên anh rất hợp với màu xanh đậm.”
Qua tầm mắt, Cố Lẫm Xuyên đã ngắm mèo suốt nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn quét qua chiếc cà vạt trên cổ Jeff. Thẩm Bích Nhiên cứ ngỡ hắn sẽ để tâm, đang định giải thích thì thấy hắn lại thờ ơ dời tầm mắt đi, tiếp tục ngắm mèo.
“Giờ sếp Thẩm về Glance à?” Jeff ân cần hỏi, “Bên ngoài nắng to lắm, để tôi che ô đưa ngài về nhé.”
Thẩm Bích Nhiên gật đầu đứng dậy: “Không phải anh còn cuộc họp sao?”
“Đưa ngài về mất tám phút, tôi chạy về mất ba phút. Cuộc họp nửa tiếng, tăng hiệu suất lên mười một phút là hoàn toàn OK.” Jeff lăng xăng lấy ô che nắng ra: “Đi thôi sếp Thẩm.”
Thẩm Bích Nhiên nắm tay Cố Lẫm Xuyên một cái coi như lời chào tạm biệt, rồi đi theo Jeff ra ngoài, chân thành cảm thán: “Anh đừng để mình mệt chết đấy.”
“Sẽ không đâu.” Jeff nói.
Chiều hôm đó, Jacqueline đến đưa hộp bánh ngọt cho Thẩm Bích Nhiên, anh thuận miệng hỏi: “Mấy hôm trước toàn Jeff tới đưa kia mà?”
“Jeff thảm lắm.” Jacqueline hạ thấp giọng nói, “Không biết anh ấy đã phạm lỗi gì, vốn dĩ hôm nay anh ấy chỉ có mười lăm cuộc họp, thế mà bị sếp tăng thêm chín cái nữa, thành ra hai mươi bốn cuộc rồi.”
Thẩm Bích Nhiên thắc mắc: “Có tình huống khẩn cấp gì sao?”
“Không có.” Jacqueline cũng đầy vẻ mịt mờ, “Tôi chỉ nghe thấy sếp hỏi anh ấy, nếu hôm nay tất cả các cuộc họp đều tăng hiệu suất thêm mười một phút thì có thể mở thêm được bao nhiêu cuộc nữa? Cuộc họp của Quang Xâm thường chia theo slot ba mươi phút một cái mà, anh ấy đáp là 8 giờ 7 cái. Sếp bảo vậy thì làm tròn lên, giao thêm cho anh chín cái.”
Thẩm Bích Nhiên: “?”
“Nhưng làm sao nói tăng hiệu suất là tăng ngay được, chỉ có mấy cuộc họp vô thưởng vô phạt của Tầm Thanh mới kết thúc đúng giờ thôi, chứ họp nội bộ của Quang Xâm thường ba mươi phút cũng chả bao giờ xong. Thế nên hôm nay anh ấy đến cà phê cũng không dám uống, sợ phải đi vệ sinh.” Jacqueline hít một hơi đầy vẻ sợ hãi, nói tiếp: “Nhưng lúc nãy chắc anh ấy nghẹt thở đến nơi rồi, lúc chạy bộ ngang qua cửa phòng tổng giám đốc, anh ấy dám cả gan giật phăng cà vạt ra ngay trước mặt sếp. Sếp rất nhân từ, không những không trách tội anh ấy về vấn đề ngoại hình mà còn cho anh ấy lùi lại hai cuộc họp sau cùng.”
“…”
Tối hôm đó khi quay về căn biệt thự cũ của nhà họ Thẩm, Thẩm Bích Nhiên đã nhìn thấy lại chiếc cà vạt đã được giặt ủi phẳng phiu kia.
Nghe đâu Cố Lẫm Xuyên đã dùng cái giá gấp trăm lần để mua lại nó từ tay Jeff.
Chiếc cà vạt quấn quanh cổ tay Thẩm Bích Nhiên, anh cắn chặt môi, đếm từng ngôi sao, từng ngôi sao trên mặt vải.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 52: Cà vạt
10.0/10 từ 37 lượt.
